Bước Khẽ Nhé Em

Lượt đọc: 59290 | 39 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Như cắn nhẹ đôi môi. nàng nghe chơi vơi trong câu nói của Hưng . Có thể nào Hưng yêu Như ? Và có thể nào Như cũng yêu Hưng ? Điều đó mới là lạ vì tình yêu chẳng lẽ đã đến rồi sao . Khi bắt gặp những người bạn gái của Hà bao quanh Hưng thân mật , lòng Như bứt rứt xôn xao một nỗi buồn và tức bực vô cớ. Nàng muốn kéo Hưng đi , tách rời chàng ra khỏi những người con gái đó . Có phải là Như ghen?

Hai người đến nhà Phượng hơi sớm một í . Nhìn thấy Như đi với Hưng , Phượng cười thật tươi :

- Như , lâu quá không gặp cô bé đấy nhé.

Như cười, dáng e ấp :

- Lâu quá chị không đến chơi với Như.

Phượng nheo mắt :

- Hồi này Phượng bận quá . Với lại, anh Hưng ít đến chơi thành không có người chở đến.

Hưng cười đùa:

- Phượng chi+? chờ anh làm tài xế không chứ tình nghiã gì.

Phượng lườm Hưng :

- Anh khéo cãi, khéo chối lại khéo nói nửa . Cô nào nhẹ dạ tin lời anh thì cô ấy chết vì anh mất.

Hưng bật cười không cãi Phượng . Phượng đưa hai người lại bàn ngồi . Chiếc bàn thấp được che khuất ở một góc vườn , bên gốc cây hoa sứ .Ánh đèn mờ vừa đủ cho Như nhìn rõ mặt Hưng trầmmlặng . Phượng đem cho Hưng một ly rượu nhỏ, mầu hồng óng ánh trong chiếc ly cao cổ trắng . thật đẹp . Và cho Như một chai cô ca rồi phượng bỏ hai ngu=ời lăng xăng đón khách.

- Nhà chị Phượng gia6`u ghê hở anh ?

Hưng gật đầu :

- Ông bố làm xuất nhập cảng không giầu sao được.

Như mĩm cười :

- Anh nên cưới Phượng đi.

Hưng hỏi :

- Để làm gì ?

- Để thỉnh thoảng em được đến chơi đi dao. quanh ngôi vườn này. Ở thành phố nhiều lúc thèm một không khí yên tĩnh thoải mái như ở đây rất khó.

Hưng bật cười, chàng nhìn đăm đăm trong mắt như , và hỏi :

- Nếu anh có một căn nhà với một ngôi vườn rộng như thế này, Như có đến chơi với anh hằng ngày không ? Như có yêu anh không ?

Mắt Như mở tròn xoe trong bóng tối :

- Anh hỏi Như có yêu anh hay yêu căn nhà.

Hưng nói rõ từng tiếnh :

- Như có

yêu anh không ?

Như nghe như má miình bừng nóng lên. Nàng hỏi Hưng :

- Thế anh có yêu Như không ?

Hưng lắc đầu :

- Như trả lời anh trước đã.

- Như chờ anh nói trước.

- Thế nghiã là sao ?

- Là Như muốn biết về anh.

Hưng bật cười :

- Em vẫn chưa người lớn được.

Như ngồi im , không nói. Hưng có cái tính thật kỳ. Chàng muốn mọi người phải theo chàng, tụ động và ngoan ngoãn. như thì không thể . Hưng cứ nhìn Như đăm đăm. Cái nhìn nửa bực tức , nửa làm bộ doa. dẫm . Như trốn ánh mắt Hưng , nhìn nghiêng ra đám đông bao quanh. Ở mỗi chiếc bàn thấp như thế này , Như nhìn thấy từng cặp , tu=`ng cặp ngồi bên nhau thân mật . Và bóng Phượng với áo đỏ rực rỡ chao lượn trước mắt mọi người . Phụ giúp với Phượng là những cô bạn trang điểm rực rỡ và một người đàn ông đứng tuổi , có vẻ là người thân thuộc với Phượng hơnnhết. hai người thường đi cạnh nhau hoặc đứng thủ thỉ với nhau. Như nhìn như quên ma6''t hưng bên cạnh . Hưng gọi :

- như.

Như quay lại. Hưng la:

- Đừng có nhìn mọi ngưòi châm chú như thế.

Như hỏi :

- Có sao đâu . tại nhìn anh em ngạt thở lắm.

Hưng châm thuốc hút :

- Như có thấy cái anh chàng đi cạnh Phượng không ?

- Thất.

- Hôn phu của nàng đấy.

Như thở ra:

- Thật à anh ?

- Thật chứ sao.

- Chị ấy bỏ anh rồi.

Hưng cưỜi :

- Yêu nhau bao gio=` mà bỏ.

Như biũ môi :

- Anh cứ làm như em con nít ấy. Hai người đi chơi thân mật với nhau như thế mà cứ chối là không yêu nhau.

- Như trẻ con thật chứ gì . Cãi cho bằng đưo +.c cái chuyện mà người ta nói không có thôi.

Như nhún vai, ngồi im . Phượng đi lướt qua bàn Như, nàng không nhìn Hưng , và hưng cũng không nhìn nàng . Như có cảm tưởng hai người không hề quen nhau . Bổng dưng Như thấy nao nao buồn. Khi tình yêu không còn , người ta có thể xa lạ nhau nhành đến thế được sao ? Không còn một chút tình nào trong đôi mắt của nhau nửa . Như lại nghỉ đến Phục nửa . liệu Như có dửng dưng thế được không ?

Đêm vui hình như la ` dài quá . Hưng đã uống hết mấy ly rượu nhỏ rồi. như cắn miếng chả giò trong hai hàm răng mà không thấy ngon. Hưng nhìn Như có vẻ thương hại , chàng hỏi :

- Không thích ăn chả giò hả , Như ?

Như cười, không trả lời câu hỏi của Hưng . Chàng nói :

- Chán ngồi đây chưa, anh đưa em về đi ăn chỗ khác.

Như gật đầu :

- Đi là vừa anh ạ . Người ta có vẻ bỏ rơi anh em mình.

Hưng nhún vai. Cầm bao thuốc trên mặt bàn bỏ vào túi áo, chàng đứng lên :

- Về đi, Như.

- Có chào Phượng không ?

- Không cần lắm.

Như bước nhẹ theo Hưng ra chỗ lấy xe. Không ai để ý đến hai người . Như cảm thấy thoải mái trong không khí êm mát của buổi tối . Lòng Như dịu đi. Nàng ngồi sát vào Hưng hơn. Tóc Như bay lên gáy Hưng và cằm Như chạm nhẹ vai chàng thân mật . Hưng chợt hỏi :

- Như đi chơi với anh có sợ Phục giận không ?

Như lắc đầu :

- Không.

Hưng nói :

- Nếu người yêu anh mà đi chơi với người khác , anh sẽ cấm.

Như nhăn mặt :

- Vì thế anh mới ế vợ , mồ côi tình yêu.

- Chắc vậy.

- Anh nên thay đổi mới phải.

Hưng hỏi :

- Thay đổi bằng cách nào ?

Như nói :

- Bằng cách lấy vợ. Người đàn bà ấy sẽ cột anh với bổn phận cho anh hết lôi thôi.

Hưng cười ròn:

- Như giúp anh đi.

- Giúp gì được ?

- Làm vợ anh.

Như nghe choáng váng và mơ hồ như không phải Hưng nói . Là một người nào đó xa xôi lạ lùng . Là một người nào đó Như chưa bao giờ biết , chưa bao giờ quen. Một người đàn ông lạ lùng , kỳ quặc . Như bảo Hưng :

- Anh say rồi.

Hưng la:

- Anh mà say.

Như run giọng :

- Anh không say thì anh điên.

Hưng hỏi :

- Sao thế ?

- Anh nói bậy.

Hưng lại cười :

- Cái con bé này... không yêu anh thì thôi làm gì mà rủa xả anh ghê thế ?

Như cắn môi nhè nhẹ . Có một nỗi ấm ức nào chăn lấy cổ Như tắc nghẹn. Hưng nói với nàng như chuyện đùa chơi làm Như ức. Giọng Hưng thật thản nhiên :

- Đi ăn ở xa lộ nhé Như.

Như nói nhỏ :

- Ở đâu cũng được.

- Anh đói bụng quá rồi . Ăn sinh nhật mất thì giờ quá, ngồi cả buổi mới được ăn mấy miếng chả giò nguội tanh . Chỉ ngon là mấy ly rượu.

Như chợt cười:

- Anh luôn luôn xấu tính về ăn uống.

Hưng gật đầu :

- Em biết anh quá rõ.

Như nói :

- Khi đói anh quên cả người yêu lẫn bạn bè.

Hưng mĩm cười :

- Quên cả câu tỏ tình cới cô bé nửa.

Như lắc nhẹ mái tóc , không nói . Nhìn nghiêng qua vai áo Hưng , Như nhìn thấy cầu ra Xa lộ hiện dần trong tầm mắt nàng , dịu mát và thênh thang.

« Lùi
Tiến »