Bóng Tối

Lượt đọc: 16797 | 23 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Một ngày, rồi hai ngày trôi qua. Lữ hầu hạ Hoài rất cẩn thận và cố gắng không làm điều gì để nàng phải sợ hãi hay khó chịu.

Đối với Hoài đây là một cuộc chiến cân não. Nàng chưa tìm được kẽ hở nào để thoát khỏi nơi này. Nói chuyện với Lữ thì nàng không muốn. Hai người như hai chiếc bóng trong căn nhà của Lữ. Nàng đã ở đây từ tối thứ sáu, nay sang đến ngày thứ hai. Lữ sẽ cầm tù nàng bao lâu?

Trưa thứ hai, mùi thức ăn thơm lừng dưới bếp làm Hoài thấy đói.

Lữ gõ cửa phòng như ngày hôm qua và nói:

“Hoài ra ăn trưa nhé”

Nàng nghĩ có lẽ nên gợi chuyện với Lữ để tìm cách gỡ những khúc mắc trong đầu của một kẻ mất thăng bằng là anh ta.

Ngoài phòng ăn hôm nay sửa soạn đẹp, có bình hoa và 2 phần bát đĩa. Lữ đọc được ý nghĩ mình sao?

Hoài lên tiếng trước:

“Hôm nay anh trổ tài hay đi mua?”

Lữ tươi nét mặt:

“Tôi làm bếp”

“Anh cũng biết nấu ăn sao?”

“Cứ vào youtube thì cái gì mà không nấu được”

Lữ kéo ghế cho Hoài ngồi như một tên bồi thực thụ.

Mình phải làm gì để cho Lữ sơ hở và tin rằng mình sắp chịu thua? – Hoài nghĩ thầm.

Nhìn tô canh chua xanh đỏ, có mấy lát cá trắng phau bắt mắt thêm với đĩa gà quay vàng rượm, Hoài ngạc nhiên:

“Anh làm hết mấy món này sao?”

Lữ cười sung sướng:

“Chứ còn ai nữa bây giờ? Hoài ăn và cho điểm”

Tất cả những lời nói và thái độ giả tạo của nàng hiện tại chỉ làm Hoài thêm buồn phiền. Nàng như một người đứng trên sân khấu, son phấn lòe loẹt múa may. Có khi nào mình sẽ đánh mất chính mình không? Câu hỏi tự thảy cho mình như một vết cứa đột ngột trên làn da làm nàng thót mình để nhận ra Hoài đang ở đâu!

“Mời Hoài ăn trưa. Ngồi ăn với Hoài tôi thấy vui lắm.”

Hoài ăn và dù buồn rầu nhưng cũng phải nhận là thức ăn rất ngon. Nàng không ngờ Lữ có tài nấu ăn.

Lữ nhìn Hoài chờ đợi:

“Hoài ăn được không?”

Nàng gật gù:

“Anh nấu ăn được lắm, tôi không ngờ”

Lữ như người được ban tặng một ân huệ lớn lao, câu nói của Hoài làm mặt anh ta tươi rói.

Lữ nhìn Hoài với ánh mắt trìu mến:

“Cám ơn Hoài. Những giây phút như hiện tại tôi sẽ trân quý suốt đời mình. Trước giờ tôi viết về hạnh phúc trong tiểu thuyết nhưng lúc này mới cảm nhận được hạnh phúc huyền diệu như thế nào..”

Nàng bắt ngay vào tiểu thuyết của Lữ vì mớ bòng bong nằm ở đây:

“Anh viết đến đâu rồi?”

Lữ có vẻ băn khoăn:

“Từ khi có mặt Hoài ở đây.. tôi không viết được nữa..”

Nàng chộp lấy cơ hội hiếm có này:

“Vậy thì để tôi trở về nhà tôi là anh sẽ tiếp tục viết được nữa”

Lữ nghiêm mặt, anh ta nhìn Hoài với vẻ thành khẩn:

“Tôi đang được hưởng những giây phút thần tiên thực sự, tại sao tôi phải níu lấy những thứ trong tiểu thuyết của mình?”

“Hiện tại anh đang mang những giả tạo đó ra ngoài cuộc đời. Nhưng giả tạo vẫn là giả tạo, chẳng khác gì tiểu thuyết là bao, anh không thấy điều đó sao?”

“Hoài có nhìn thấy sự chân thành của tôi không?”

“Tôi thấy và tôi hiểu. Nhưng anh và những tình cảm của anh vẫn là những níu kéo và dựng lên từ tiểu thuyết của chính anh. Những điều tôi đang nói với anh là thật. Tôi nghĩ hai ngày qua đã quá đủ để cho anh nhận thức mọi việc.”

Lữ cau mặt lại:

“Không! Chúng ta đang ăn trưa trong ngôi nhà của tôi với những món ăn do chính tay tôi nấu. Tôi sửa soạn với tất cả tình yêu dành cho Hoài. Tôi sung sướng khi làm, tôi hạnh phúc khi nghĩ đến Hoài..”

Không kềm được nữa, Hoài sẵng giọng:

“Đó là về phần anh. Tôi không có những ý nghĩ hay tình cảm như thế đối với anh. Tôi có gia đình riêng, tình cảm tôi dành cho chồng, cho con của tôi. Tôi và anh chỉ là hai kẻ xa lạ. Chúng ta đang đi trên 2 con đường khác nhau và ngược chiều nhau. Chúng ta chẳng bao giờ gặp nhau, chỉ là ngược chiều trong tình cờ và thoáng qua. Anh có giữ tôi ở đây thêm bao nhiêu ngày nữa cũng thế thôi, không có gì thay đổi”

Cùng với câu nói đó sự tức giận dồn nén mấy ngày qua như bùng nổ lên. Nàng không còn kềm giữ được nữa. Nói xong Hoài không ăn nữa. Nàng đứng phắt dậy và trở về phòng ngủ, khóa cửa lại.

Lữ ngồi lặng người. Hai tay chàng lạnh ngắt như ngâm trong đá. Những lời nói của Hoài là những nhát dao liên tục đâm vào người chàng. Tại sao nàng lại bảo là giả tạo? Tất cả mọi sự là thật. Những lời nói tàn nhẫn của nàng ngược lại càng làm Lữ muốn giữ Hoài ở đây mãi mãi. Vì Hoài là của mình, thuộc về mình. Lữ muốn hét to như vậy, không chỉ cho Hoài nghe mà còn cho cả thế giới biết đến điều này.

Nhưng sự giận dữ vẫn còn chất đầy trong đầu, trong lồng ngực, Lữ trút hết những đĩa thức ăn vào thùng rác như ném đi những phẫn nộ bực bội.

Có tiếng Đoàn vang lên trong đầu Lữ: “Cứ thụ động như vậy chẳng đi tới đâu. Phụ nữ không thích đàn ông thụ động. Bày tỏ sự chân thành trong tình cảm như vậy đủ rồi. Tình yêu phải là biểu lộ quyết liệt và chiếm hữu..”

Đoàn! Đoàn! Nó là đứa làm cho Lữ không viết được nữa! Không chỉ Hoài mà cả Đoàn đều chiếm hết mọi ý nghĩ tư tưởng mình, Lữ nhắm mắt lại!

Cũng chiều ngày thứ hai đó chuông cửa nhà Lữ vang lên. Chàng đang ngồi trước computer mà không viết được chữ nào trên màn hình trắng xóa.

Lữ ngẫm nghĩ mình không mua thứ gì để có người phải giao đồ. Bạn bè thì không. Một vài giap tiếp trong công việc chỉ giới hạn. Chẳng ai lui tới với Lữ.

Tiếng chuông vẫn tiếp tục làm Lữ khó chịu nhưng chàng không đứng dậy và dĩ nhiên cũng không muốn mở cửa.

Một lúc sau thì dứt.

Có tiếng xe chạy bên ngoài rồi tất cả trở lại yên tĩnh.

Lữ không hề biết sự có mặt của thám tử Dan khi nãy. Chàng cứ tưởng đây chỉ là một người đi quảng cáo.

Chàng ngồi thừ trước máy.. Phải làm gì để Hoài hiểu mình?

Trong phòng ngủ, Hoài nghe tiếng chuông cửa rất rõ nhưng phòng ngủ nằm phía sau nhìn ra vườn nên nàng không biết ai đến nhà Lữ. Nhưng 5, 10 phút trôi qua mà không nghe tiếng trò chuyện. Ai đến mà Lữ không mở cửa?

Hoài cứ mầy mò mấy ổ khóa ở cửa sổ mà không sao mở được! Nàng lục tìm hết mọi sự trong phòng hy vọng tìm được một vật gì nhọn và nhỏ như chiếc kẹp tóc để có thể bắt chước như trong phim ảnh khi kẻ trộm mở khóa. Mà dù có tìm được, chắc gì nàng có thể mở được khóa?

Nhưng nàng chỉ hoài công!

Viên thám tử Dan đánh dấu và ghi vào danh sách mà Anne đã cho ông. Dan ghi: “Không có nhà” ở dưới tên Phạm Lữ.

Dan sẽ trở lại. Gọi điện thoại cho người này cũng không thấy bắt máy. Có những 10 người để tìm gặp và điều tra. Nhưng viên thám tử muốn bắt đầu điều tra bằng những bệnh nhân có mặt ở văn phòng Hoài ngày hôm mà bà ta mất tích. Chỉ có 2 người bệnh nhân đáng chú ý ngày hôm đó là PHAM LU và VINH HO. Còn Donovan thì sao? Không, Dan chỉ chú trọng đến những người Việt Nam nếu quả thật những tấm thiệp viết bằng ngôn ngữ Việt và những bình hoa có dính líu đến sự mất tích bí mật của bà bác sĩ Hoài.

Về lại sở cảnh sát, Dan vào bàn giấy của mình xem những tin nhắn trong lúc ông ta vắng mặt. Không có gì quan trọng.


Nguồn: Tác giả VNthuquan.net - Thư viện online
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2020

« Lùi
Tiến »