Bổ Thiên Ký

Lượt đọc: 31472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384
Tiến »
Chương 8
trận pháp tiểu đỗ môn.

❊ ❊ ❊

“Mau đi ra! Nhanh lên!”

Lũ áo đen mừng rỡ phát điện, giơ phác đao bổ nhào về phía sau tảng đá muốn chém bay đầu Vinh Tuệ Khanh.

Trong ký ức của Vinh Tuệ Khanh đến giờ, thôn làng của cô vốn toàn người giản dị chất phác, từ trước tới nay chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy bao giờ. Thế nhưng lúc trước trông thấy những kẻ này ở dưới chân núi phóng hỏa giết người, lại còn bắt cóc mẹ mình đi3nên trong lòng Tuệ Khanh đã sớm chuẩn bị tinh thần rồi.

Trước mắt thấy kẻ áo đen đang giơ phác đao lớn gào thét chạy tới, trong tay Vinh Tuệ Khanh nắm một vốc đá nhỏ vung ra. Cô vội thay đổi trận pháp ẩn nấp bằng đá do mẹ mình lúc trước thiết kế ở đây, ngoài ra còn vá lại lổ thủng do hạc giấy ban nãy phá nát.

Bất cứ kẻ nào đứng cách nơi này ba thước đều đã bước vào trận1pháp Tiểu Đỗ Môn của cô.

Vinh Tuệ Khanh chính là người được nhận chân truyền thuật Kỳ Môn Độn Giáp của ông nội – Vinh lão gia, trình độ không phải dạng vừa. Hơn nữa trời sinh Tuệ Khanh vô cùng thông minh, đối với lý thuyết và cách thức vận dụng trận pháp đều không cần chỉ dạy nhiều mà tự mình thông tỏ, tùy ý biến ảo. Ngay cả Vinh lão gia cũng không thể phá giải được trận pháp.

Kỳ Môn Độn Giáp3vốn là do ba phần cấu tạo nên, đó chính là thuật Kỳ, Môn và Độn Giáp.

Kỳ đại diện cho ba số Thiên Can “Ất, Bính, Đinh” gọi là Tam Kỳ. Môn bao gồm tám cửa: Hưu Môn, Sinh Môn, Thương Môn, Đỗ Môn, Cảnh Môn, Tử Môn, Kinh Môn. Mỗi cửa chỉ một hướng khác nhau.

Độn Giáp lại chia thành hai phần Độn và Giáp. Phối hợp giữa số Thiên Can và Địa Chi, trong đó mười Thiên Can là tôn quý nhất, cũng3khó có thể hiểu thấu đáo nhất.

Vinh Tuệ Khanh mới học trận pháp đã có thể lĩnh ngộ được sự ảo diệu và cô biết điểm mạnh nhất của trận pháp đó là tận dụng triệt để thiên thời, địa lợi và nhân hòa để đạt được mục đích của mình.

Trận pháp Tiểu Đỗ Môn của cô, chính là dựa vào địa hình núi phía sau của Dốc Lạc Thần, sau đó nhẩm tính thời gian, canh chính xác thời điểm cùng với số lượng9người có mặt để có thể bày ra thế cục thoát thân trong nháy mắt.

Đỗ Môn là cửa thứ tư trong tám cửa Kỳ Môn. Mặc dù đó là cửa dữ nhưng lại ảnh hưởng đến người khác chứ không phải mình, ngoài ra còn xuất hành thuận lợi, gặp được quý nhân và càng có lợi hơn trong việc ấn thân trốn tránh. Đỗ Môn cũng có nghĩa là “nhàn tắc trở trệ”1. Thần trấn giữ Đỗ Môn là Mộc Thần, mà nơi này là ngọn núi phía sau Dốc Lạc Thần. Ở đây đâu đâu cũng thấy đại thụ cao ngất che khuất trời xanh, càng thuận lợi cho trận pháp Tiểu Đỗ Môn của Tuệ Khanh phát huy tác dụng.

Trích trong Kỳ Môn Độn Giáp pháp chiếu. Nhìn sắc trời bấy giờ chắc đang giờ Tý. Giờ Tý là thời khắc giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, vạn vật bắt đầu sinh trưởng. Trận pháp Tiểu Đỗ Môn khởi động vào giờ Tý, càng có nghĩa là nảy nở không ngừng, sinh sôi không dứt. Một khi kẻ thù đúng thời điểm này bước vào trận pháp Tiểu Đỗ Môn của Tuệ Khanh đặt ở đây, chỉ cần cô không giải trận thì cả đời bọn chúng sẽ bị vây khốn bên trong. Kể cả tên vương gia cầm thú kia tới đây cũng không giải được trận pháp Tiểu Đỗ Môn này. Có điều trận pháp này muốn thành hình cần quá nhiều yếu tố bên ngoài. Bất kể là thiên thời, địa lợi hay nhân hóa, tất cả đều không phải tùy ý muốn là xuất hiện được.

Vinh Tuệ Khanh trong thời gian ngắn nghĩ ra trận pháp này chẳng qua do bản thân bị bức đến đường cùng. Dù sao cô cũng không muốn mình chết không rõ ràng trong tay đám người áo đen này. Thù lớn chưa trả, tính mạng của Tuệ Khanh vẫn còn rất quý giá. Nghĩ đến những chuyện đêm nay nhà mình gặp phải, trong lòng Vinh Tuệ Khanh quặn thắt đau đớn không nói nên lời. Không phải bọn họ không đầu lại tên cầm thú kia. Mà chẳng qua họ chưa từng nghĩ đến việc sẽ xuất hiện tu sĩ có tu vi ở thôn xóm vắng vẻ, chỉ vì muốn đoạt lấy mẹ Tuệ Khanh mà không tiếc sử dụng cầm chú Phật môn cố tình phá trận.

Vinh Tuệ Khanh đứng ở vị trí trung tâm của trận pháp Tiểu Đỗ Môn, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám áo đen đang xông tới.

Cô khẽ xoay người rời trung tâm trận pháp ba thước, trước mắt nhìn thấy bọn chúng cách mình không tới một đao thế nhưng đám người này vung đao loạn xạ, từng đạo từng đao chém vào không khí, hoàn toàn không nhìn thấy Vinh Tuệ Khanh ở đâu.

Trước mắt bọn chúng lúc này không phải vách núi phía sau Dốc Lạc Thần mà là một cánh đồng mênh mông. Ban nãy sắc trời hãy còn đen mịt, rõ ràng là nửa đêm. Vậy mà giờ ở nơi đây lại là ban ngày. Giữa màn trời buông xuống vô vàn sương mờ xám xịt nặng trĩu, đang chầm chậm trôi đi. Bọn chúng có thể trông thấy đồng đội bên cạnh, nhưng khi vươn tay định bắt lấy lại chẳng khác gì chạm phải ảo ảnh, sờ không thấy, lần không ra. Thậm chí ngay cả tiếng nói cũng không nghe được gì. Ai ai cũng thấy nóng ruột sốt sắng, giơ phác đao lên chém lia lịa vào màn sương mờ trước mắt chỉ mong có thể tụ họp với đồng đội của mình.

Thế nhưng màn sương kia còn “vô hình vô chất” hơn cả nước chảy. Giây trước một đao chém tới khiến sương

mờ tách đôi, giây sau đã khép lại nhanh chóng, thậm chí còn khiến sương khói sinh ra dày thêm. Chính mắt trông thấy sắc sương bấy giờ mỗi lúc một đậm, ngay cả đồng đội bên cạnh cũng trở nên mờ nhạt không thấy rõ.

Mười mấy người trong nhóm dần bị phân tán khắp nơi trên cánh đồng tưởng chừng trải dài bất tận. Nghe không ra tiếng, nhìn không thấy bóng, tựa như thế giới sơ khai ngàn vạn năm về trước chìm trong tĩnh lặng.

Vinh Tuệ Khanh xuyên vào trong trận Tiểu Đỗ Môn, chân bước men theo vòng tròn Cửu Cung Bát Quái trông vô cùng nhàn nhã. Cô đi quanh một vòng để chắc chắn đám người kia đã bị giam hãm bên trong trận Tiểu Đỗ Môn, rồi mới chập hai tay thành hình chữ thập, tay trái chỉ từ bi, tay phải chỉ trí tuệ, mười ngón tay gấp khúc chụm lại vào nhau. Sau đó Tuệ Khanh lẩm nhẩm niệm Kim Cương Phổ Hiền pháp thân chú, để hóa giải hết trắc trở, đồng thời tiêu trừ lực phản phệ của trận pháp rồi từ từ bước ra khỏi trận pháp.

Đặt chân lên con đường núi, Vinh Tuệ Khanh quay đầu lại nhìn thoáng qua khoảnh đất trống phía sau tảng đá lớn, đó là chỗ cô ẩn thân ban nãy, cũng là nơi trận pháp Tiểu Đỗ Môn được đặt ở đó.

Một khi Vinh Tuệ Khanh thành công thoát khỏi chỗ này, trận pháp kia sẽ nhanh chóng bén rễ ăn sâu vào đất, vĩnh viễn tồn tại trong khoảnh đất trống kia.

Không một ai có thể nhìn thấy mười kẻ áo đen bên trong trận pháp, cũng không thể giải cứu chúng. Cả đời này bọn chúng sẽ bị vây hãm trong trận pháp Tiểu Đỗ Môn, cho đến khi sức cùng lực kiệt rồi chết đi. Cho dù là thần tiên cũng không cứu được!

Bởi vì giết người thì phải đền mạng, thiếu nợ thì phải trả tiền. Chỉ đơn giản vậy thôi! Vinh Tuệ Khanh dung hợp thiên thời, địa lợi và nhân hòa để sáng tạo ra trận pháp Tiểu Đỗ Môn, đồng thời cắt đầu ngón tay nhỏ vào bên trong một giọt máu. Giọt máu kia chính là sự phẫn nộ và không cam tâm của cô, cũng để mở ra Thiên Đạo Thiên Kiếp trong trận pháp này. Những kẻ áo đen đã giết người, nhất định phải đền mạng! Nếu có người sử dụng bản lĩnh thần thông của bản thân để cứu bọn chúng, chắc chắn phải tiếp nhận trừng phạt của Thiên Đạo Thiên Kiếp. Tuệ Khanh vẫn khắc cốt lời ông nội dặn dò, trên đời này ông trời là lớn nhất. Không một ai, không một kẻ nào có thể thoát khỏi trừng phạt của Thiên Kiếp. Cái tu sĩ có thể độ được là kiếp của bản thân. Kiếp của người khác, bọn họ không độ được, cũng không có năng lực để độ thay.

“Ông nội, cha mẹ, các ông, các bác, các chú, các cô, các anh chị em, con - Vinh Tuệ Khanh xin ở đây thề, chỉ cần còn sống con nhất định sẽ thay mọi người báo thù rửa hận, tự tay kết liễu kẻ cầm thú kia!” Vinh Tuệ Khanh quỳ gối trên ngọn núi phía sau Dốc Lạc Thần, hướng về chân núi – nơi đã bị phá hủy hoàn toàn mà lập lời thề máu!

Dưới núi khói đen nghi ngút dần dần tan biến, mùi thịt cháy khét nương theo gió thoảng thổi lên trên núi.

Vinh Tuệ Khanh che miệng, cố gắng đè nén tiếng khóc nức nở của mình. Cô quỳ gối phía trên dốc, toàn thân run rẩy.

Trời đất bao la là thế, nhưng nơi nào mới có chỗ cho mình dung thân? Kẻ thù vốn quyền cao chức trọng, phải làm sao mới có thể báo thù rửa hận?

Dường như nghe thấy tiếng lòng đau đớn của Vinh Tuệ Khanh, giữa bầu trời đêm tĩnh lặng bỗng xuất hiện một tia chớp sắc bén như kiếm cắt ngang bầu trời, chiếu rọi ngọn núi phía sau Dốc Lạc Thần. Ánh sáng phát ra từ tia chớp kia vô cùng sáng rõ, Vinh Tuệ Khanh trong giây lát không nén nổi kinh ngạc khi thấy trận pháp Tiểu Đỗ Môn của mình phía sau núi lộ ra toàn bộ trận địa. Ánh chớp xoẹt qua rất nhanh, để lại một tiếng sấm rền vang dội phía trên đỉnh đầu Vinh Tuệ Khanh.

“Tuệ Khanh ở bên kia! Nhìn kìa, Tuệ Khanh ở bên kia!” Giọng nói đầy kinh ngạc của Đại Ngưu từ phía bên kia con đường dẫn lên núi truyền đến khiến Vinh Tuệ Khanh giật mình, cũng làm kinh động đến đám người áo đen bấy giờ đang tìm kiếm Đại Ngưu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384
Tiến »