Một bữa cơm tại khách sạn Nguyệt Hạ rẻ nhất cũng phải ba vạn một bàn. Các cô sao có thể không kích động cho được?
Lăng Vân đi thẳng đến văn phòng, ngoài dự đoán là An Tình không có ở đó, mà lại là Tần Hương Liên đang ở đây.
"Lăng Vân? Bối Bối? Thiến Thiến? Sao các con lại tới đây, hèn gì bên ngoài ồn ào thế." Tần Hương Liên ngước mắt cười nói.
Hôm nay cô đeo một chiếc kính, trông rất có phong thái văn nghệ.
Bối Bối mắt đẫm lệ nói: "Mẹ, mẹ ơi, Bối Bối nhớ mẹ muốn chết."
Cô bé lập tức vứt sợi dây đỏ trong tay, nhào vào lòng Tần Hương Liên.
"Đứa nhỏ này, chẳng phải mới mấy ngày không gặp sao." Tần Hương Liên cưng chiều ôm lấy con bé: "Khóc cái gì chứ."
Bối Bối bĩu môi, không nói gì nữa, cảm thấy trong lòng mẹ mình đặc biệt ấm áp.
Cô nhóc dụi dụi mắt hỏi: "Chị sao vậy ạ?"
Lăng Vân cười ha hả: "Thiến Thiến trước kia nhớ mẹ con chẳng phải cũng như vậy sao?"
Cô nhóc chớp chớp mắt, lập tức che mắt lại, khóe miệng khẽ cười.
"Bối Bối đừng khóc, lớn chừng này rồi còn khóc nhè à." Tần Hương Liên trêu chọc.
"Hừ hừ, con mới không lớn." Bối Bối vừa khóc vừa phản bác.
Lăng Vân lên tiếng hỏi: "An Tình đâu? Sao không thấy người đâu cả."
Cô nhóc: "Đúng đó, mẹ con đâu, con cũng muốn được mẹ ôm."
Tần Hương Liên nói: "Cô ấy đến đồn cảnh sát rồi."
Ngay sau đó! Tần Hương Liên kể chuyện của Hàn Tiểu Ái cho Lăng Vân nghe, người sau không biểu lộ gì, ngược lại cô nhóc lại khóc nức nở, miệng gọi "Dì Ái" bằng chất giọng sữa non nớt.
An Tình đến đồn cảnh sát thăm Hàn Tiểu Ái!
Đúng lúc này điện thoại Lăng Vân vang lên, chính là An Tình gọi tới.
"Em đang ở đồn cảnh sát, anh có thời gian thì qua đây một chút."
"Được!"
Lăng Vân đáp một tiếng, đại khái đã đoán ra, An Tình không có cách nào thăm được Hàn Tiểu Ái. Cô hy vọng anh đến dùng chút thủ đoạn!
Anh có thể làm gì đây?
Ngay tức khắc! Dưới sự cảm ứng của thần thức, anh phát hiện Âu Dương Tu đang ở dưới lầu, lão già này vậy mà lại tới đây, chắc là nghe Long Yên Nhiên hoặc Cơ Vô Tuyết nói.
Có lão già này xử lý việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.
"Chúng ta phải đến đồn cảnh sát một chuyến, Bối Bối thì sao?" Lăng Vân hỏi.
Bối Bối lắc đầu, lập tức ôm chặt lấy Tần Hương Liên, người sau mỉm cười, đứa nhỏ này bị làm sao vậy.
"Vậy chú giao cho con một nhiệm vụ!"
Bối Bối chớp chớp mắt hỏi: "Nhiệm vụ gì ạ?"
"Lát nữa con là ông chủ nhỏ, hãy gọi điện cho dì Trần ở khách sạn Nguyệt Hạ, bảo dì ấy trước năm giờ phải dọn trống phòng bao, cứ nói là chú mời toàn bộ nhân viên công ty ăn cơm."
Tần Hương Liên ngạc nhiên một chút!
Bối Bối gật đầu, đáp bằng giọng sữa: "Ha ha, cứ giao cho con đi."
"Nhớ kỹ nhé, trông chừng tiểu Ái Lâm."
Lăng Vân nói xong, anh bế cô nhóc ra ngoài.
"Tổng giám đốc, những gì anh vừa nói đều là thật sao?" Người cao lớn thấy Lăng Vân đi ra, vui mừng hỏi.
"Thật mà!" Lăng Vân mỉm cười, anh rất coi trọng tiền đồ của người cao lớn này.
Nhìn quanh bốn phía cũng không thấy Andy đâu!
Lăng Vân nghi hoặc: "Andy đi đâu rồi?"
"Cô ấy xin nghỉ, nói là nghỉ vài ngày, nhưng gần đây điện thoại cô ấy không liên lạc được, người cũng không thấy tới." Một nữ nhân viên trả lời.
"Ừm, cô làm đại diện, thông báo cho toàn bộ công ty, tan làm tập trung ở dưới lầu."
Lăng Vân nói với nữ nhân viên vừa trả lời.
Cô nhóc chớp chớp mắt đáng yêu: "Nhớ kỹ nha..."
Trời ạ! Đáng yêu chết mất.
Mọi người đều ngưỡng mộ Lăng Vân có một cô con gái đáng yêu như vậy.
Tầng một!
Lăng Vân và Âu Dương Tu chạm mặt, người sau vừa nhìn thấy Lăng Vân thì tay chân run rẩy, bảo vệ bên cạnh nói: "Ông lão, tôi đã bảo rồi, lớn tuổi rồi thì đừng có đi lung tung."
"Không phải là bị trúng gió đó chứ!" Một bảo vệ khác nói.
Anh ta cạn lời luôn, vốn dĩ không định cho lão vào, kết quả lão già này nói là có việc kinh doanh cần bàn.
"Đi thôi!"
Lăng Vân lướt qua bên cạnh Âu Dương Tu, bước chân cũng không dừng lại, để lại câu này rồi đi ra ngoài.
Trong lòng Âu Dương Tu thắt lại, Minh Vương quả nhiên biết hết mọi chuyện, phen này phiền phức rồi.
Trên đường đi Âu Dương Tu không biết phải mở lời thế nào, cứ lẳng lặng đi theo Lăng Vân, cũng không biết anh định đi đâu, không dám hỏi.
Tại một góc không người, Lăng Vân dừng lại, Âu Dương Tu ngẩng đầu lên.
Lập tức nuốt nước bọt cái ực!
Cái hố đen ngòm kia là cái quỷ gì vậy?
"Đi theo vào."
Lăng Vân lại lên tiếng, lạnh lùng vô cảm.
Âu Dương Tu nghe mà da đầu tê dại, cẩn thận từng li từng tí theo Lăng Vân bước vào trong.
Sau khi bước ra ngoài!
Lão liền ngây người, miệng lẩm bẩm: "Ma pháp không gian? Dị năng?"
Chớp mắt một cái mà họ đã đến gần đồn cảnh sát rồi?
Mẹ kiếp! Đúng là Minh Vương biến thái.
Chỉ là Âu Dương Tu không hiểu Lăng Vân đến đồn cảnh sát làm gì.
Đồn cảnh sát!
An Tình không nói một lời, như một nữ thần băng giá, đeo kính râm, đang ngồi trên ghế.
"Đại minh tinh An, chúng tôi cũng là làm việc theo quy tắc, cô đừng làm khó chúng tôi."
Trịnh Quảng Phát nói, ông ta chính là cục trưởng của đồn cảnh sát này. Vừa nãy ông ta đã nghe thấy cuộc gọi của An Tình, trong lòng có chút hoảng loạn, cuộc gọi đầu tiên chắc chắn là gọi cho An Quốc Dân.
Đáng tiếc! Bố cô ấy không quen biết người ở Giang Bắc.
Cuộc gọi thứ hai chính là cho Lăng Vân.
Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của An Tình, Trịnh Quảng Phát càng lúc càng đứng ngồi không yên, không phải sẽ rước họa vào thân đấy chứ?
Cho nên ông ta lấy trà ngon, nói lời hay ý đẹp tiếp đãi, không dám chậm trễ chút nào.
Cách đó không xa có một nhóm người, là người nước Bổng Tử, An Tình cũng không biết họ là ai.
An Tình nói: "Tôi không hiểu quy tắc gì cả, tóm lại hôm nay tôi phải đưa cô ấy đi."
Trịnh Quảng Phát giật giật khóe miệng!
Đưa đi? Không thể nào!
Ông ta cạn lời hoàn toàn, đúng là thần tiên đánh nhau, phàm nhân chịu tội mà.
Trong nhóm người bên cạnh có một người ông ta quen, là người của lãnh sự quán nước Bổng Tử tại Hoa Hạ. Vừa tới đã lấy ra một đống văn kiện, yêu cầu dẫn độ Hàn Tiểu Ái về nước xét xử.
"Vị tiểu thư xinh đẹp này, làm quen một chút, tôi là Hàn Thiên Dương, gia tộc họ Hàn ở nước Bổng Tử, tam thiếu gia chính là tôi."
Hàn Thiên Dương đi thẳng đến bên cạnh An Tình, lên tiếng rất lịch sự, tiếng phổ thông còn khá chuẩn.
Họ Hàn? Lại còn là người nước Bổng Tử!
An Tình lập tức nhíu mày, căn bản không thèm đếm xỉa đến hắn.
Hàn Thiên Dương mỉm cười, thân phận của An Tình hắn đã điều tra rõ ràng từ lâu.
Đại tiểu thư nhà họ An ở Ma Đô, từng là minh tinh hạng nhất của Hoa Hạ, mấy năm gần đây danh tiếng giảm sút, hiện tại đang mở một công ty giải trí ở Giang Bắc, có một chi nhánh ở Giang Nam.
Đây là một phần tư liệu mà Hàn Thiên Dương tra được!
Cái chết của em trai hắn là Hàn Thế Huân chắc là có liên quan đến cô ta nhỉ?
Lần này hắn đến Hoa Hạ có hai nhiệm vụ, thứ nhất là tiếp cận An Tình, điều tra nguyên nhân cái chết của em trai mình, tiện thể bắt Hàn Tiểu Ái với tội danh kinh tế, áp giải về nước Bổng Tử.
Vẹn cả đôi đường!
Dù sao bố hắn cũng nghi ngờ An Tình có hiềm nghi rất lớn, sau khi điều tra lại phát hiện Hàn Tiểu Ái cũng ở đây, chuyện này càng khiến hắn chắc chắn hơn.
Thứ hai! Tập đoàn Lý thị ở Giang Bắc có cổ phần của gia tộc họ, bố hắn yêu cầu lần này hắn phải thu mua cổ phần của các cổ đông khác, nắm quyền lực trong tay gia tộc.
Điều tra phát hiện, cổ phiếu tập đoàn Lý thị gần đây biến động bất an, là cơ hội tốt để thừa cơ xâm nhập.
Chuyện này đều do Tần Lam làm, cô ta cũng không ngờ sẽ có kết quả như vậy, tất cả những điều này cô ta vẫn chưa biết.