Cuối cùng, giữa vũ trụ bùng lên cơn mưa lửa ngút trời, cảnh tượng đẹp đẽ đến cực điểm. Sức mạnh hủy thiên diệt địa vẫn không ngừng lan rộng, tựa như con sông dài cuồn cuộn chảy xiết, đi đến đâu là càn quét đến đó, chẳng khác nào đàn châu chấu tràn qua!
Sau khi Hỏa lão và những người khác hoàn hồn, không một ai dám lại gần Lăng Vân, quá mức đáng sợ!
Lam Vô Nguyệt trực tiếp lao tới ôm chầm lấy Lăng Vân. Bất kể là nhân cách nào đi nữa, nàng yêu một người thì chẳng có gì là sai.
Lăng Vân rút cánh tay bị hủy hoại một nửa ra khỏi hố đen, trong chớp mắt nó đã hồi phục như cũ. Đối với sự quan tâm của Lam Vô Nguyệt, hắn chỉ cười đáp lại một cách lịch sự rồi đẩy nàng ra.
“Này này… ánh mắt của các người là sao?” Lăng Vân quay đầu nhìn về phía Hỏa lão và mọi người. Hắn cạn lời, sao ai cũng nhìn hắn như vậy? Trong ánh mắt đều tràn đầy sợ hãi? Hắn trông đáng sợ đến thế sao?
“Khụ khụ… Minh Vương đại nhân? Lão phu là ai ạ?” Hỏa lão đầy vẻ kiêng dè, mặt mũi hoảng sợ nhìn Lăng Vân. Ông ta căn bản không vì lời nói của Lăng Vân mà thả lỏng, thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn.
Lăng Vân đảo mắt một cái, ném cho ông ta một ánh mắt để tự cảm nhận lấy.
“Phù…”
Hỏa lão vỗ vỗ ngực, xác định Minh Vương lúc này đang là nhân cách thứ nhất.
“Minh Vực còn thiếu chút công phu, giao lại cho các người đấy. Bổn vương không còn thời gian nữa, phải rời đi thôi.” Lăng Vân thong dong lên tiếng. Đã bao nhiêu năm không gặp Hỏa lão và những người khác, tình cảm cũng phai nhạt đi nhiều, phần lớn hắn đều chẳng nhận ra, không cần thiết phải ôn chuyện làm gì.
Bất kể họ nghĩ gì, Lăng Vân nói tiếp: “Minh Vực tái hiện giữa Thập Nhị Vực, chắc chắn sẽ gây ra phiền phức lớn, các người nhất định phải chú ý nhiều hơn.”
Đột nhiên xuất hiện thêm một tinh vực, lại còn là Minh Giới vốn mang tiếng xấu từ trước, ít nhiều gì cũng sẽ dẫn đến sự tham lam và báo thù, thực sự là vì trước đây hắn đã làm quá nhiều chuyện ác rồi.
Nói đến đây, Lăng Vân lại có chút chột dạ…
Hỏa lão có chút thất vọng, buồn bã nói: “Minh Vương đại nhân, ngài không giúp chúng ta vượt qua giai đoạn này sao? Trấn áp tứ phương?”
Thủy lão nhìn Lăng Vân đầy nóng bỏng, hy vọng hắn gật đầu một cái.
Đáng thương thay, họ hoàn toàn không biết rằng trong mắt các Tiên Đế ở Thập Nhị Vực, Viễn Cổ Minh Vương đã chết rồi!
“Chúng ta hoàn toàn không hiểu gì về thế giới bên ngoài, sẽ chịu thiệt mất!” Lam Gia Quân nói, trong lòng khẽ thở dài.
Sắc mặt Lam Vô Nguyệt ngưng trọng, vẻ mặt muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn đến mức không thốt nên lời, chỉ biết cúi gằm mặt xuống.
Lăng Vân nói: “Thập Nhị Vực ngày nay…” Hắn kể lại sự thật về thân phận Viễn Cổ Minh Vương, còn dặn dò họ giữ bí mật, đừng để lộ ra ngoài.
Hỏa lão rất khó hiểu, làm như vậy thì căn bản không đạt được hiệu quả trấn áp người khác. Dù ông có cầu xin thế nào, Lăng Vân vẫn không chịu lay chuyển, họ đành bất lực thở dài bỏ cuộc.
“Minh Vương đại nhân đừng giận, vừa rồi là Doãn Diệu Tông si tâm vọng tưởng, đợi lát nữa lão phu sẽ nghiêm tra những kẻ khác.”
Đôi mắt Hỏa lão lóe lên tia lửa giận, nghĩ đến chuyện vừa rồi, sắc mặt ông ta trở nên âm trầm. Suýt chút nữa thì bọn họ đã mất mạng ở đây rồi.
Ông ta còn tưởng Lăng Vân không ở lại là vì chuyện của Doãn Diệu Tông. Lam Vô Nguyệt là người hiểu chuyện, nàng biết rõ Lăng Vân muốn lập tức trở về bên cạnh Thiến Thiến, làm sao có thể là như Hỏa lão nghĩ được.
“Đúng vậy, Doãn Diệu Tông tội đáng chết vạn lần, ai! Đáng tiếc hắn lạc lối, chết cũng tốt, chết cũng tốt!” Ban Khôn bên cạnh cũng giậm chân tức giận, vết thương trên người lúc này vẫn chưa hồi phục.
“Ta nói này, ông đã thê thảm thế này rồi còn tức giận cái gì?” Chung Thiên Ái liếc ông ta một cái, lấy từ trong ngực ra một viên đan dược ném cho ông ta, lại nói: “Không cần cảm ơn, ăn đi!”
Ban Khôn cũng liếc lại: “Cảm ơn cái khỉ khô!”
Lam Gia Quân nhìn hai món thần khí trên mặt đất, trong lòng kích động không thôi. Minh Giới tổng cộng có bốn món thần khí, không ngờ Doãn Diệu Tông lại giấu hai món, còn không nói cho họ biết. Kỹ thuật rèn của hắn quả thực đạt đến đỉnh cao, đáng tiếc lại tự tìm đường chết.
“Chuyện này nên xử lý thế nào đây?” Đôi mắt Lam Gia Quân sáng rực, nếu Minh Vương vì nể tình Lam Vô Nguyệt quan tâm hắn mà ban cho gia tộc họ một món thì tốt biết mấy.
Thực ra trong lòng ông ta là muốn cả hai món…
“Sung công!”
Lăng Vân im lặng, câu này là do Hỏa lão nói, ông còn trừng mắt nhìn Lam Gia Quân. Cái tâm tư nhỏ nhen đó của ông ta? Ánh mắt đã bán đứng ông ta rồi.
“Nói đúng lắm, sung công đi!” Thủy lão rất đồng tình, gật gật đầu, nụ cười nhìn thần khí trên đất dần trở nên gian xảo, giống hệt như đang ngắm nhìn người phụ nữ mình yêu.
Lăng Vân không để mắt tới, mặc dù hắn đặc biệt ngạc nhiên về con dao nhỏ kia, Ám Hắc Chi Nhẫn lại có thể khiến hắn bị thương.
“Nếu có chuyện gì, có thể để nha đầu Vô Nguyệt tới tìm ta, nó biết ta ở đâu.”
Lăng Vân nói xong, xoay người biến mất!
Lam Vô Nguyệt ngẩn người tại chỗ, hốc mắt đỏ hoe. Nàng không có chút tồn tại nào sao? Ngay cả khi rời đi cũng không nói với nàng một tiếng tạm biệt? Thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái?
Lam Gia Quân vỗ vỗ vai nàng: “Con gái ngoan, dừng tay đi, đây là con đường không lối thoát.” Ông đã nhìn ra rồi, Minh Vương không có ý với con gái ông. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, hà tất phải vậy?
Hơn nữa, con gái ông cũng rất ưu tú, nếu Minh Vương đã không coi trọng, họ cũng không cần phải tự hạ thấp mình làm gì.
Lam Vô Nguyệt lắc đầu, lúc này nàng không muốn nói chuyện, chỉ muốn yên tĩnh một mình!
Hỏa lão và mọi người không dám an ủi, cứ để mặc nàng vậy. Lam Vô Nguyệt chính là ứng cử viên Minh Hậu trong lòng họ.
Thần Giới
Cô bé tỉnh dậy khá muộn, lười biếng, không thèm đánh Thần Quyền!
Nhìn bát cháo kê trước mặt, cô bé bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng: “Ba ba thối, sao vẫn chưa về? Đã mấy ngày rồi? Hình như lâu lắm rồi ấy!” Vừa nghĩ, vừa đưa ngón tay ra đếm!
Long Yên Nhiên tò mò hỏi: “Thiến Thiến, con đếm ngón tay làm gì? Mau uống cháo đi, tay nghề của dì tiến bộ lắm đấy, mùi cháo này làm dì hàng xóm thèm đến mức phát điên rồi.” Nói xong còn hít hà một hơi, vẻ mặt như đang nuốt nước bọt.
Cô bé chu chu cái miệng nhỏ, lắc đầu như một cái máy: “Dì Long, Thiến Thiến gầy đi mấy trăm cân rồi.”
Long Yên Nhiên bật cười: “Mấy trăm cân? Lợn béo cũng không đến mức khoa trương thế đâu!”
“Được rồi, đừng có dẻo miệng nữa, Bối Bối đều nói ngon lắm kìa, nó với Cơ Vô Tuyết uống năm sáu bát rồi vẫn còn muốn nữa đấy. Nhưng mà, phần còn lại là để dành cho con, không được để chúng nó uống đâu.” Long Yên Nhiên chớp chớp đôi mắt đẹp, nhân lúc Bối Bối và Cơ Vô Tuyết không có ở đây, bắt đầu dụ dỗ cô bé.
“Thật ạ?” Cô bé reo lên, đôi mắt xoay xoay, không tin lắm!
“Tất nhiên rồi, hôm nay Thiến Thiến đáng yêu quá, chỉ cần con uống hai bát, dì sẽ lén cho con một hộp sữa Uông Tử, lén cho con thôi nhé, đừng để Bối Bối và mấy bạn ấy biết!”
Long Yên Nhiên cười nói, nheo nheo mắt, ôm cô bé vào lòng đầy cưng chiều, còn ân cần giúp cô bé thắt bím tóc.
“Dạ!”
Cô bé kích động… cứ như đang làm chuyện lén lút, nhìn ngó xung quanh, chỉ sợ bị Bối Bối và Cơ Vô Tuyết phát hiện.
Long Yên Nhiên mỉm cười nhìn cô bé uống cháo, trong lòng vui như mở hội. Bối Bối không có ở đây, cô bé quả nhiên dễ dụ, mỗi sáng đều có một hộp sữa Uông Tử, vậy mà cô bé vẫn ngốc nghếch kích động kìa.
“A ha, con uống xong cháo rồi…”
Cô bé vui vẻ đưa bàn tay nhỏ bé ra, háo hức nhìn Long Yên Nhiên. Mặc dù bát cháo này chẳng có vị gì cả, nhưng nể tình có sữa Uông Tử, cô bé sẽ không tính toán nữa.