Sau đó lại có ba bóng người đang lao tới, họ chính là những người được Thôn Thiên Ma Đế mời ra khỏi Ma Thần Hải, thề sẽ khiến người nhà của Lăng Vân không được yên ổn!
Ba vị này lơ lửng giữa không trung quan sát, đồng thời khóa chặt khí tức của An Tình và những người khác.
Lão giả ngẩng mắt lên, ông đã phát hiện ra ba luồng khí tức mạnh mẽ, không biết là địch hay bạn, trông có vẻ là người quen.
Ngay lập tức!!
Ông hét lớn: "Tây Bắc Huyền Thiên một đóa vân, quạ đen bay vào trong đàn phượng."
Ba vị thần bí nhìn nhau cười, hóa ra là người quen: "Đầy rạp toàn là đấng anh hùng, ai là quân vương ai là bề tôi!"
"Ha ha!"
"Lão Mã!"
"Tam Thánh!"
"Lâu rồi không gặp!"
"Lâu rồi không gặp, các người tới đây làm gì?"
"Việc tư, lát nữa xử lý xong sẽ đi ngay."
"Còn ngươi thì sao, tại sao lại ở đây?"
"Ý của Tôn chủ nhà ta, hì hì... không tiện tiết lộ cho các ngươi biết đâu."
Bốn người này bắt đầu hàn huyên, thật khiến người ta cạn lời.
Tam Thánh gồm có Phần Thiên Kiếm Thánh, Lạc Tang Thương Thánh và Tử Vong Quyền Thánh.
Tà Vương Vấn Tội và Đấu Thiên Chiến Tôn cười ha hả, lần này náo nhiệt rồi, cao thủ từ Ma Thần Hải ra nhiều như vậy, chỉ cần một người thôi cũng đủ trấn nhiếp kẻ khác, đằng này lại xuất hiện cùng lúc nhiều người, chỉ là không biết mục đích của họ là gì.
Lăng Vân dặn dò: "An Tình, đưa bọn họ ra xa một chút, Tiểu Tuyết, bảo vệ tốt cho họ, đối phương đông người, hãy cẩn thận bị đánh lén!"
Nghe vậy!
An Tình vội vàng đưa ba đứa nhỏ đến bên cạnh mình, cô còn cởi bộ y phục thần khí mà Lăng Vân tặng khoác lên người Long Yên Nhiên.
Long Yên Nhiên một mực từ chối, làm sao có thể như vậy được, nhưng An Tình biết bản thân mình không sống nổi, cũng không cho phép Long Yên Nhiên từ chối, cưỡng ép khoác lên người cô.
Linh Lung Nữ Đế và những người khác vây quanh bảo vệ lũ trẻ, không ít thành chủ cũng đổ dồn lại đây, ví dụ như Tiên Linh Tử và Bắc Ảnh Thần Phong.
"Các người đã chọn xong phe chưa?" Bắc Thần Tôn tức giận nói, cũng có rất nhiều thành chủ không chọn đứng về phía họ, không ít gia tộc Thần giới đã chọn Thánh địa.
Một vị thành chủ nói: "Không không không, chuyện này chúng tôi không tham gia, ai cũng không giúp."
Tinh Thần Cung đại diện cho phe trung lập, không ít Tiên Đế của Thập Nhị Vực đứng về phía ông ta, bao gồm cả Hồng trưởng lão của Hỏa Thần Tông, cùng vài vị thành chủ khác, họ chính là những người trung gian không tham gia bên nào.
Các vị Thần Tôn tức giận vô cùng, họ vốn là một phần của Thần giới, thuộc thế lực dưới quyền Thần Phong, vậy mà đến thời khắc quan trọng lại nói ra những lời lạnh nhạt đến vậy.
"Thẩm Bích Không, gia chủ Thẩm gia thành Chu Tước, Thường Già Tử, gia chủ Thường gia, thành chủ Giang Biệt Long, toàn bộ thành Chu Tước các người chọn tạo phản sao?"
"Thư Ninh thành Bạch Hổ? Ngươi cũng trung lập, tức chết lão phu rồi, đúng là lũ khốn kiếp." Nam Thần Tôn vừa chửi bới vừa nhảy cẫng lên vì kích động.
Dù tận mắt chứng kiến, nhưng các vị Thần Tôn vẫn không thể tin nổi.
Tiểu gia hỏa nghe thấy Nam Thần Tôn văng tục, bĩu môi, sau đó lại nghĩ đến cảnh tượng buồn cười đó, tức thì cười ha hả.
Thư Ninh thành Bạch Hổ khẽ cúi người, ông chỉ có thể nói xin lỗi, ông giữ thái độ trung lập.
Giang Biệt Long giận dữ đáp trả: "Đây không phải lựa chọn của chúng tôi, mà là kết quả do các người ép buộc, xuất hiện vài tên sát thủ thì là lỗi của tôi sao? Hở chút là đòi cách chức tôi."
Thẩm Bích Không nói: "Đoạt tiền tài của người khác như giết cha mẹ người ta, các người đừng quên chuyện đại chiến vực chủ, Thẩm gia chúng tôi lỗ vốn bao nhiêu? Tất cả đều do Thái Thượng Đế Quân gây ra, nên không thể trách tôi được."
"Người ta hướng về nơi cao mà, điều kiện Mộ Dung tiền bối đưa ra cho tại hạ rất tốt." Thường Già Tử thong thả lên tiếng, giọng điệu ẻo lả.
"Được, được, được, hy vọng các người đừng hối hận!" Tây Thần Tôn cười quỷ dị.
"Lên, đừng cho hắn cơ hội thở, hắn cần thời gian để vận nội công cho đại chiêu." Mộ Dung Thái Sơn nhìn thấu trạng thái hiện tại của Lăng Vân.
Đúng vậy!
Đại chiêu của Lăng Vân đã tới, Thiên Lao! Chiêu này chính là chiêu từng dùng để đối phó với chư thần trong trận chiến với Nam Vô Thiên, toàn bộ phạm vi Thần giới đều bị những sợi dây đáng sợ giam cầm, đừng hòng ai sống sót rời khỏi Thần giới!
Người đeo mặt nạ trên một hòn đảo ở Vô Tận Hải nhấp một ngụm nước, nhìn thấy cục diện toàn bộ Thần giới, hắn mỉm cười!
"Minh Vương cuối cùng cũng ra tay rồi, không giấu nữa sao? Vừa hay hãy nếm thử chiêu thức của ta, bản đế muốn xem ngươi phân thân thế nào."
Phía trên Thần Cung!
Một khối thiên thạch khổng lồ đột nhiên xuất hiện, lao thẳng xuống Thần Cung!
Xì...
Mọi người kinh hãi, ai làm vậy? Nhưng nhắm vào Thái Thượng Đế Quân, họ cười khoái chí vô cùng.
Người đeo mặt nạ chỉ ném một viên đá nhỏ lên Thập Phương Đồ, thiên thạch liền xuất hiện, đồng thời hắn ném một con bạch tuộc nhỏ xuống phía dưới Thần Cung đang hiển thị trên Thập Phương Đồ!
Ầm!
Thiên thạch chưa rơi xuống!
Từ phía dưới Thần Cung chui ra một cái đầu khổng lồ, làm mọi người giật bắn mình, còn tiểu gia hỏa liếc nhìn một cái, sợ đến run rẩy!
Mẹ kiếp!
Đây đúng là quái vật rồi, còn to hơn Bát Kỳ Đại Xà của đảo quốc gấp mấy chục lần!
Bối Bối ăn xong trái cây, chạy tới xem, lại lộ ra vẻ mặt chán ghét tột cùng.
Con bạch tuộc khổng lồ này từ đâu chui ra vậy! Nó bò lên Thần Cung, mỗi một xúc tu quật xuống là phá hủy một tòa cung điện, thật đáng sợ.
Cho dù bạch tuộc không có sức mạnh gì đặc biệt, nhưng sức tàn phá của thân xác lại rất mạnh, người đeo mặt nạ muốn Lăng Vân hoảng loạn, khiến người trong Thần Cung mất đi phương hướng.
Chỉ khi loạn, mới có cơ hội.
Lăng Vân nhíu mày, thiên thạch không phải thiên thạch, yêu thú không phải yêu thú, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Đột nhiên xuất hiện, kẻ đứng sau quá mức quỷ dị.
"Ba ba, ba ba, đây là cái gì vậy?" Tiểu gia hỏa ở đó hét lên.
An Tình: "..."
Bối Bối nói: "Tối nay hầm nó đi."
"Được đó, được đó, bảo bảo thích, bạch tuộc lớn." Nghe vậy, Tiểu Ái Lâm vui sướng vô cùng, đôi mắt lấp lánh những ngôi sao nhỏ, khóe miệng chảy cả nước miếng!
Vương Phi giật giật khóe miệng, Tiểu Ái Lâm à, phụ hoàng của con đều bị bắt rồi kìa, lúc này mà còn nghĩ đến chuyện ăn.
"Phá!"
Lăng Vân vươn một tay ra, luồng sức mạnh khổng lồ lập tức đánh tan tành khối thiên thạch đang rơi xuống!
Ngay sau đó!
Những mảnh đá vụn mang theo ngọn lửa nóng rực lại rơi xuống!
"Hả?"
Lăng Vân nhíu mày, sau đó hắn vung tay lên, tất cả mảnh đá vụn đều tụ lại, đồng thời khóa chặt con bạch tuộc khổng lồ!
Mộ Dung Thái Sơn và đồng bọn đồng loạt chuẩn bị phản kích, kết quả lại rơi vào tình huống khó xử!
"Gào!"
Một tiếng kêu thảm thiết, cơ thể con bạch tuộc chịu tổn thương nặng nề!
Tiểu gia hỏa lại phấn khích, cảm giác như con bạch tuộc đang nhảy múa vậy!
Cùng lúc đó, Lăng Vân bị Đấu Thiên Chiến Tôn, sát thủ Thiết Tâm Vô Tình của Ma Cổ Tông, Bá Thương Phù Vân và Kim Đao Phò Mã vây đánh, Thượng Quan lão tổ cũng gia nhập, căn bản không cho Lăng Vân cơ hội thở.
Nam Vô Thiên nói là xem kịch, hắn thật sự chỉ xem kịch, không giúp ai, cũng không nói lời nào, cảm giác Thần giới đang vô cùng quỷ dị.
Thiên thạch đột nhiên xuất hiện, bạch tuộc khổng lồ, còn gì nữa không? Dường như hắn không thể cảm nhận được Vô Tận Hải bên ngoài Thần giới, rốt cuộc là chuyện gì, hắn vẫn luôn suy nghĩ.
Võ Tổ Thần Hoàng cũng biết lần này Lăng Vân e là khó thoát kiếp nạn, ông kéo Quả Bì Đại Đế lại, chỉ vào An Tình và lũ trẻ rồi nói với mọi người: "Các người đánh nhau thì cứ đánh, nhưng cô ấy là con gái nuôi của vợ bản hoàng, bọn họ cũng không ra tay, đừng làm khó họ."
An Tình vô cùng cảm động!
Lăng Vân trong lúc chiến đấu liếc nhìn sang, khóe miệng mỉm cười, nếu không phải thần hồn hư ảnh của hắn đang đại khai sát giới ở phía Tỏa Long Tháp, thì sao hắn phải bị động như vậy!
Mọi người đảo mắt, lời của Võ Tổ Thần Hoàng ư? Ông ta là cái thá gì chứ!