Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 357 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
- cơn lũ.

Gwydion nhảy tới trước: “Mọi quyền lực của ngươi đã biến mất rồi, Achren!” Ông quát lên. Mụ nữ hoàng mặt tím bầm, lảo đảo một lát, rồi quay đi vừa gào thét vừa chạy khỏi gian Đại Sanh. Taran chạy tới bên Eilonwy và bất chấp khói lửa, cố nâng cơ thể mềm nhũn của cô dậy. Gwydion chạy theo hòng bắt kịp Achren. Chàng ca sĩ lao theo họ, gươm tuốt ra. Magg đã biến mất. Gurgi và hoàng tử Rhun vội lại giúp Taran. Chỉ một lát sau, Fflewddur đã quay lại. Mặt anh tái mét.

“Con nhện già đang định dìm chết chúng ta đấy!” Anh hét lên. “Magg đã mở cánh cửa đập ngăn biển rồi!”

Trong khi chàng ca sĩ kêu lớn thì Taran nghe thấy tiếng sóng ầm ầm xô tới. Cả Caer Colur run rẩy. Vác Eilonwy vẫn còn bất tỉnh lên vai, cậu loạng choạng trèo qua một ô cửa sổ đã sập xuống. Quạc đang điên cuồng lượn tròn trên những ngọn tháp. Fflewddur giục nhóm bạn băng về phía cổng lâu đài, ở đó, họ vẫn hy vọng lấy được con thuyền. Taran đi theo anh ta, chỉ để rồi phải tuyệt vọng nhìn thấy những cánh cổng nặng nề bọc sát đã gần như bị làn nước cuồn cuộn kéo giật ra khỏi các tấm bản lề. Bị đập vỡ, chúng đổ nhào về phía trong và dòng thuỷ triều ngầu bọt ào ào xô tới hòn đảo như một con dã thú đang đói khát.

Bên ngoài những bức tường, trên đỉnh một ngọn sóng đang dâng lên là con tàu của Achren, cột buồm xiêu vẹo và những cánh buồm bay phần phật. Những tên lính còn sống đang bám chặt lấy mạn tàu đang chao đảo và tranh nhau trèo lên boong. Ở mũi tàu là Magg, mặt nhăn nhúm vì tức giận, nắm tay dứ dứ về phía pháo đài đang đổ sập. Con thuyền của Gwydion đã bị sóng đánh nát, xoay tít giữa dòng lũ và Taran biết rằng mọi hy vọng chạy thoát cũng đã tan theo nó.

Nhưng bức tường thành phía ngoài đã sụp xuống dưới sức mạnh của sóng biển. Từng tảng đá rung lên và rã ra. Các ngọn tháp của Caer Colur chao đảo, mặt đất quay cuồng dưới chân Taran. Tiếng Gwydion vang lên át cả những tiếng đổ vỡ ầm ầm. “Hãy tự cứu lấy mình! Caer Colur bị phá huỷ rồi! Nhảy tránh các bức tường ra, không thì chúng sẽ đè bẹp các bạn đấy!”

Taran nhìn thấy ông hoàng dòng họ Don đã trèo lên đống đá cao nhất trên bờ đê, nơi Achren cũng đã chạy tới. Ở đó, Gwydion đang cố gắng kéo mụ thoát khỏi những tảng đá đang đổ sụp, nhưng mụ đánh đập và cào vào mặt ông. Những tiếng kêu gào và nguyền rủa của mụ như xuyên thấu cả tiếng ầm ầm của những con sóng đang xô tới. Gwydion loạng choạng ngã ra trong khi bờ đê sập xuống.

Bức tường chăn điêu tàn cuối cùng cũng đổ sập. Một tường nước gào thét xô tới che kín cả bầu trời. Taran ôm chặt Eilonwy vào mình. Dòng lũ cuốn họ đi và dìm họ xuống. Những bọt nước mặn chát khiến cậu nghẹt thở và cơn thuỷ triều xô đập tàn nhẫn suýt nữa kéo cô gái đang bất tỉnh ra khỏi tay cậu. Cậu vùng vẫy ngoi lên trong khi hòn đảo tách ra làm đôi và lại chìm xuống trong một xoáy nước đang tóm lấy cậu. Ôm chặt lấy Eilonwy, Taran bơi ra xa xoáy nước chỉ để rồi lại trở thành con mồi của những con sóng lớn đá tung cậu lên như một đàn ngựa hoang.

Cậu bơi giữa hai ngọn sóng trong khi mặt biển vắt kiệt sức lực và hơi thở của cậu. Tuy thế, cậu vẫn còn hy vọng, bởi vì dường như những con sóng lớn đang đẩy cậu và gánh nặng ẻo lả của cậu vào bờ. Choáng váng và gần như bị mù vì những ngọn sóng ngả màu xanh đen, Taran thoáng thấy một dải bờ biển lờ mờ và một vùng nước nông. Cậu yếu ớt đập bên cánh tay để không của mình. Nhưng trong cố gắng cuối cùng này, tấm thân kiệt quệ của cậu đã phụ lòng cậu và cậu chìm vào bóng tối.

Taran tỉnh giấc dưới một bầu trời xám xịt. Tiếng gầm gừ trong tai cậu không phải là tiếng sóng. Hai con mắt vàng to tướng đang nhìn vào mắt cậu. Tiếng gầm gừ vang lên to hơn. Một hơi thở nóng hổi phà vào mặt cậu. Khi Taran nhìn được rõ ràng hơn, cậu thấy hàm răng nhọn hoắt và cặp tai có túm lông mọc trên đỉnh. Cậu bối rối nhận ra mình đang nằm ngửa và Llyan đang đứng phía trên cậu với một bàn chân nệm thịt khổng lồ đặt trên ngực cậu. Cậu hốt hoảng thét lên và vùng vẫy cố thoát ra.

“Chào, chào!” Hoàng tử Rhun giờ đang cúi xuống nhìn cậu, một nụ cười toe toét trên khuôn mặt tròn xoe của cậu ta. Bên cạnh cậu ta là Fflewddur. Chàng ca sĩ cũng như Rhun, ướt sũng như chuột lột và đẫm bùn, những dải rong biển nhỏ nước tong tong rủ xuống lòng thòng từ mái tóc vàng của anh ta.

“Bình tĩnh lại nào!” Fflewddur nói. “Llyan không định làm hại cậu đâu. Nó chỉ muốn tỏ ra thân thiện thôi, mặc dù đôi khi nó có những cách khá là kỳ lạ để thể hiện điều đó.” Anh ta vỗ vỗ cái đầu kếch xù của con mèo và gãi gãi bên dưới bộ hàm mạnh mẽ của nó. “Đi nào, Llyan.” Anh ta dỗ dành, “ngoan nào. Đừng đứng lên mình bạn tao nữa; cậu ấy chưa chịu nổi chuyện đó đâu. Hãy tỏ ra ngoan ngoãn và rồi tao sẽ chơi cho mày nghe một đoạn nhạc ngay khi nào những sợi dây đàn của tao khô.”

Flewddur lại quay sang Taran. “Chúng ta phải cảm ơn Llyan vì rất nhiều chuyện đấy. Thật ra là vì tất cả mọi chuyện. Chính nó đã lôi chúng ta từ dưới biển lên sau khi chúng ta bị sóng đánh dạt. Nếu nó không làm thế thì tôi e là chúng ta vẫn còn đang ở dưới nước với cá.

“Quả là đáng kinh ngạc.” Hoàng tử Rhun xen vào. “Tôi đã dám chắc là tôi sẽ bị chết đuối, và điều kỳ lạ nhất là tôi không thể nhận thấy sự thay đổi nào cả!”

“Còn tôi thì có giật mình một cú khi tỉnh dậy và thấy Llyan đang ngồi bên cạnh.” Fflewddur nói. “Nó giữ cây đàn hạc của tôi giữa hai bàn chân, như thể nó hết sức nóng lòng đợi tôi thức dậy và lại chơi tiếp vậy. Con mèo này quả là mê tiếng đàn của tôi đến phát điên! Đó chính là lý do tại sao nó lại bám theo chúng ta đến tận đây. Và nhân danh Belin Vĩ Đại, tôi rất mừng vì nó đã làm thế! Nhưng tôi nghĩ là cuối cùng nó cũng đã hiểu được, làm việc gì cũng phải đúng nơi và đúng lúc. Thật tình nó đã tỏ ra khá là dịu dàng.” Anh ta nói thêm khi Llyan bắt đầu dụi đầu vào anh ta một cách hăng hái đến nỗi chàng ca sĩ gần như không đứng vững.

“Thế con những người khác đâu?” Taran lo lắng ngắt lời anh ta.

“Quạc thì tôi không thấy, Gurgi đã đi tìm củi để nhóm lửa rồi.” chàng ca sĩ trả lời. “Con vật khốn khổ, nó vẫn con sợ Llyan. Nhưng rồi nó sẽ quen thôi. Chính tôi cũng đã bắt đầu thấy mến nó rồi. Không phải lúc nào cũng có thể tìm được một thính giả nồng nhiệt đến vậy. Tôi nghĩ tôi sẽ giữ nó lại, hay đúng hơn,” anh ta thêm vào, trong khi Llyan dụi những sợi râu của mình vào cổ anh và túm lấy chàng ca sĩ bằng hai bàn chân mạnh mẽ của nó. “có lẽ tôi nên nói ngược lại thì hơn.”

“Thế còn Eilonwy? Còn Gwydion thì sao?” Taran nôn nóng.

Cái nhìn của chàng ca sĩ sụp xuống. “À, phải,” anh ta lẩm bẩm, “họ đang ở đây. Gwydion đã cố làm tất cả những gì ông ấy có thể.”

Với nỗi lo ngại mỗi lúc một tăng, Taran lảo đảo đứng dậy. Đằng sau một đống đá khuất gió, Gwydion đang quỳ bên hai thân hình bất động. Taran loạng choạng đi ngang qua bờ cát. Gwydion ngẩng lên nhìn cậu, mặt ông đầy vẻ lo âu.

“Eilonwy còn sống.” Ông nói, trả lời câu hỏi trong mắt Taran. “Ta không thể nói gì hơn. Ta chỉ biết điều này: Achren không còn giam cầm được cô bé nữa.”

“Vậy là Achren... chết rồi?” Taran hỏi. Cậu nhìn chằm chằm vào thân hình quấn trong tấm áo choàng đen.

“Achren cũng còn sống.” Gwydion đáp, “mặc dù mụ đã nằm giữa sự sống và cái chết một hồi lâu. Nhưng quyền lực của mụ giờ đã bị phá huỷ. Đây chính là lời giải cho câu đố. Tuy thế, ta không hề hay biết về nó cho đến khi ta đứng trước mụ trong gian đại sảnh. Mới đầu thì ta không chắc chắn lắm. Nhưng khi ta hiểu ra rằng mụ sẽ thật sự chịu chết trước khi thả Eilonwy thì ta biết rằng mụ chỉ còn làm chủ được một vài phép thuật sơ đẳng nhất trong số các phép thuật của mình. Ta đã đọc được điều đó trong mắt mụ và trong giọng nói mụ. Quyền lực của mụ đã dần dần suy yếu kể từ khi mụ tuyệt giao với chúa tể Annuvin.

Những câu thần chú của Caer Colur là hy vọng cuối cùng của mụ. Giờ chúng đã biến mất và Caer Colur đã nằm dưới đáy biển.” Gwydion nói thêm. “Chúng ta không cần phải khiếp sợ Achren nữa.”

“Cháu vẫn sợ mụ ta.” Taran nói, “Và cháu sẽ không quên Caer Colur. Achren đã nói với cháu sự thật,” cậu khe khẽ nói tiếp. “Cháu không đủ sức lắng nghe mụ thêm nữa. Cháu đã sợ là cháu sẽ khai ra nơi giấu của cầu Pelyndryn, và mong là ngài sẽ giết cháu trước khi cháu làm thế. Vậy mà...” Taran bối rối thêm vào, “chính ngài lại là người lên tiếng.”

“Đó là điều mạo hiểm mà ta phải chấp nhận.” Gwydion trả lời. “Ta đã ngờ ngợ đoán ra bản chất của quả cầu; bởi vì chỉ một mình nó mới có thể làm những câu thần chú hiện ra thì cũng chỉ một mình nó phá huỷ được chúng. Chỉ khi ấy, Eilonwy mới có thể được tự do. Cô bé đã phải trả giá như thế nào thì ta không biết chắc. Than ôi, cô bé đã phải chịu những nỗi đau đớn khủng khiếp và sâu xa, có lẽ quá nhiều nữa là đằng khác.”

“Chúng ta có nên đánh thức cô ấy dậy không?” Taran thì thầm.

“Đừng đụng vào cô bé.” Gwydion nói. “Cô bé phải tự mình tỉnh dậy. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi và hy vọng mà thôi.”

Taran cúi đầu xuống. “Cháu sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng mình để giữ cô ấy khỏi mọi nguy hiểm, và giờ cháu cũng sẵn sàng đánh đổi nó để miễn cho cô ấy chuyện này.” Cậu mỉm cười chua chát. “Achren đã hỏi rằng chuyện gì sẽ xảy ra với một tên Phụ - Chăn lợn. Đó chính là câu hỏi mà cháu cũng thường tự hỏi bản thân mình. Giờ thì cháu đã thấy rằng cuộc đời một tên Phụ - Chăn lợn thì chẳng có chút ích lợi hay tầm quan trọng nào hết. Thậm chí đem nó ra dâng cho một người nào đó cũng chẳng được tích sự gì.”

“Hoàng tử Rhun sẽ phản đối lời cháu đấy.” Gwydion đáp. “Nếu không có cháu thì cậu ta đã lang thang đi lạc và nguy hiểm đến tính mạng rồi.”

“Cháu đã thề với vua Rhuddlum,” Taran trả lời, “cháu đã không thất ước.”

“Và nếu cháu không thề,” Gwydion hỏi, “thì chẳng phải là cháu vẫn sẽ làm như vậy sao?”

Taran im lặng một hồi lâu, rồi cậu gật đầu. “Phải, cháu tin rằng cháu vẫn sẽ làm như vậy. Cháu bị ràng buộc không chỉ bởi lời thề. Anh ta cần sự giúp đỡ của cháu, cũng như cháu cần sự giúp đỡ của anh ta.” Cậu quay sang Gwydion. “Cháu cũng nhớ cái ngay mà một ông hoàng dòng họ Don đã giúp đỡ một chú bé Phụ -Chăn lợn ngốc nghếch. Chẳng lẽ bây giờ một tên Phụ - Chăn lợn giúp đỡ một hoàng tử lại không thích hợp ư?”

“Cho dù là hoàng tử hay Phụ - Chăn lợn” Gwydion nói, “thì đó vẫn là cách sống của những con người chân chính. Số mệnh của mọi người đều được đan cài với nhau, va ta không thể gạt số mệnh của bất kỳ người nào sang bên cũng như không thể gạt bỏ chính mình.”

“Và ngươi, ông hoàng Gwydion,” giọng nói của Achren vang lên, “đã đặt lên ta một số mệnh thật tàn nhẫn.”

Mụ đàn bà mặc áo choàng đen đã ngồi dậy. Achren bám lấy những tảng đá để cố đứng lên. Khuông mặt mụ bị che khuất một nửa dưới chiếc mũ trùm, hốc hác co rúm lại và môi mụ tái nhợt. “Cái chết sẽ là một điều nhân từ hơn đối với ta. Tại sao ngươi lại từ chối không trao nó cho ta?”

Taran lùi lại trong khi mụ nữ hoàng đã từng một thời cao ngạo ngẩng cao đầu lên. Trong một thoáng, cậu nhìn thấy mắt mụ lại bừng lên ngọn lửa ngạo mạn và giận dữ.

“Ngươi đã tiêu diệt ta, Gwydion.” Mụ thét lên. “Ngươi mong là ta sẽ quỳ sụp xuống chân ngươi sao? Ngươi tưởng mọi quyền lực của ta đều đã biến mất sao?” Achren cất tiếng cười cay độc. “Ta vẫn con lại một phép thuật cuối cùng.”

Đúng lúc đó, Taran mới thấy mụ đang cầm trong tay một cành gỗ mục. Mụ giương cao nó lên và Taran há hốc miệng khi thấy nó nhoè đi trong tay mụ và toả sáng lấp lánh. Đột nhiên, thế chỗ nó là một con dao găm.

Với một tiếng la đắc thắng, Achren lao nó vào ngực mình. Gwydion nhảy tới và túm lấy cổ tay mụ. Achren vùng vẫy vật lộn với ông trong khi ông giật lưỡi dao ra khỏi tay mụ. Con dao lại trở thành cành củi mục như trước. Gwydion bẻ nó ra làm đôi và quẳng đi. Achren nức nở khuỵ xuống bãi cát.

“Mọi phép thuật của ngươi lúc nào cũng là phép thuật của cái chết.” Gwydion nói. Ông quỳ xuống và nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên vai mụ. “Hãy tìm kiếm sự sống, Achren ạ.”

“Chẳng con cuộc sống nào dành cho ta ngoài cuộc sống của kẻ bị ruồng bỏ.” Achren kêu lên, quay ngoắt đi. “Hãy để cho ta yên.”

Gwydion gật đầu. “Hãy tự tìm đường của mình đi, Achren.” Ông dịu dàng nói. “Nếu nó dẫn ngươi đến Caer Dallben, thì hãy biết điều này: Dallben sẽ không đuổi ngươi đi đâu.”

Mây đã kéo đến nặng trĩu bầu trời và mặc dù mới chỉ quá trưa một lúc, nhưng vách đá cao vươn lên dọc bờ biển như đã nhuộm ánh chiều tím ngắt. Gurgi đã nhóm lên một đống lửa và nhóm bạn lặng lẽ ngồi bên Eilonwy vẫn đang ngũ say. Cách xa một quãng ở khoảng dưới bãi cát, Achren quấn mình trong chiếc áo choàng, ngồi phủ phục một mình, bất động.

Suốt buổi sáng hôm ấy, Taran không rời Eilonwy. Sợ rằng có thể cô sẽ không bao giờ tỉnh dậy, và cũng sợ rằng cô sẽ tỉnh dậy mà vẫn là một người xa lạ với mình, cậu không hề nghĩ ngơi mà vẫn tiếp tục canh chừng cô dù mệt mỏi. Ngay cả Gwydion cũng không thể đoán được những bùa phép đã hãm hại cô còn kéo dài bao lâu.

“Đừng mất can đảm.” Gwydion nói. “Cô bé ngủ được là rất tốt, điều đó sẽ chữa lành cho tinh thần của cô bé hơn bất kỳ liều thuốc nào ta có thể cho cô ấy uống.”

Eilonwy khẽ cựa mình. Taran giật mình đứng phắt dậy. Gwydion đặt một bàn tay lên cánh tay cậu và nhẹ nhàng kéo cậu lại. Mi mắt Eilonwy chấp chới. Gwydion, nét mặt nghiêm nghị, chăm chú nhìn cô trong khi mắt cô mở ra và cô chậm rãi ngẩng đầu lên.

« Lùi
Tiến »