Biên Niên Sử An Nam

Lượt đọc: 3197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 120
ma đế xuất hiện !

❊ ❊ ❊

Ma giới đại địa.

Huyết Hùng Ma Đế trợn mắt cắn răng quỳ trước nam tử áo trắng.

« Thánh Đế quang lâm ! »

« Đứng ! »

Âm thanh bén nhọn khô khốc như đánh tận vào linh hồn.

Nam tử áo trắng khuôn mặt lạnh lùng, một bên mặt nhẵn nhụi, bên kia máu thịt tan nát lúc nhúc sâu bọ trông hết sức kinh tởm, đây chính là đỉnh cao cường giả Ma giới, Đế Thánh cảnh xưng Quỷ Thánh tự Đa Nhân Cổn.

Đa Nhân Cổn nhẹ nhàng ngồi xuống, bàn tay xương xẩu gân guốc có móng tay bén nhọn, khẽ cào vào mặt đá phiến trước mặt, lãnh đạm nói :

« Thông Liên Nhân ! »

« Thánh Đế xin cứ dặn dò ! »

Huyết Hùng Ma Đế run sợ bần bật, mỗi lần Đa Nhân Cổn cất lên giọng nói đều không thể tự chủ.

Huyết Hùng Ma Đế chính tự Thông Liên Nhân trong miệng Đa Nhân Cổn.

« Ma giới mất đi đại lượng Lân Sủng, bây giờ vô pháp thâm nhập Nhân Giới ! »

Huyết Hùng Ma Đế vẫn tận lực lắng nghe không dám lên tiếng, Quỷ Thánh Đa Nhân Cổn lại tiếp tục :

« Bổn Thánh cũng vô pháp tiến hành kiến tạo thông đạo, đại quân tiến vào Nhân Giới chỉ còn cách đi qua Tiên Giới ! »

« Chuyện này vô pháp có khả năng xảy ra ! »

Huyết Hùng Ma Đế vội nói, lại thấy Đa Nhân Cổn xua tay hừ lạnh :

« Rõ ràng đều là Bán thần tiểu tử xuất hiện, phá hỏng đại kế ngàn năm của ta với Ngọc đế ! »

« Thánh đế chớ lo lắng, trăm ngàn năm nữa Lân Sủng lại tề tụ đầy đủ, tiểu tử đó khó thoát cái chết ! »

Đa Nhân Cổn đảo cặp mắt ghê tởm đỏ máu, khẽ liếc mà nói :

« Bán thần thể trong tay Ngọc đế, lẽ nào hắn lại bỏ qua như vậy, trăm ngàn năm nữa chỉ sợ người chết, không phải là Bán thần tiểu tử, mà lại chính là bổn chủ ! »

« Thánh đế, ý của ngài là… »

« Không sai, Thông Liên Nhân… »

Đa Nhân Cổn dừng lại một chút, Huyết Hùng Ma đế ý tứ được nguy hiểm không ngừng.

« Ngươi… chính là phải đến Nhân Giới một chuyến a, cực khổ cho ngươi rồi ! »

Huyết Hùng Ma đế lập tức run nảy mình sợ hãi, phản đối :

« Tuyệt không thể, ta… »

« Đúng vậy, tiến vào Nhân giới, đồng nghĩa mơ tưởng đến Đế Thánh cảnh của ngươi liền chấm dứt ! »

Đa Nhân Cổn giọng nói lạnh lùng, Huyết Hùng Ma đế càng hoảng loạn hơn, chính hắn tự thân biết rằng. Mình nằm trong Nhị đại Ma đế vô số năm tháng, chỉ kém Đa Nhân Cổn một bước, vài năm nữa có thể tiến vào Đế Thánh cảnh, thậm chí còn có thể mờ nhạt cảm nhận được sẽ đột phá. Nhưng tình trạng như vậy, Đa Nhân Cổn tuyệt đối sẽ không để cho nó xuất hiện.

Huyết Hùng Ma đế tiến vào Đế Thánh, Ma giới lập tức có hai chí tôn, lập tức phân tranh. Lịch Tuyền Ma đế thì đã sớm không có khả năng tiến vào Đế thánh, bởi vì trăm ngàn năm trước hắn vì muốn tiến vào Đế Thánh đã làm hỏng mất Ma Linh chi thể, vĩnh viễn mất đi cơ hội tiến vào Đế Thánh.

Chỉ còn Huyết Hùng Ma đế hắn, là người duy nhất có khả năng tranh cướp với Đa Nhân Cổn, Đa Nhân Cổn tuy không thể tự tay giết bỏ, thế nhưng cũng không muốn hắn phát triển.

Lần này, muốn Huyết Hùng tiến vào Nhân Giới, chính là phải tự hủy đi Ma Linh chi thể, mới có thể đánh hỏng cách giới. Đa Nhân Cổn đã muốn như vậy, từ nay về sau hắn cũng đừng mộng Đế Thánh được nữa.

Bản thân hắn, cũng cảm nhận rất rõ ràng, Đa Nhân Cổn đã nhận thấy hắn có khả năng nay mai đánh vào Đế Thánh cảnh, nguy cơ trùng trùng, lập tức sẽ loại bỏ hắn như vậy.

Lúc này Đa Nhân Cổn trực tiếp đưa ra đề nghị, Huyết Hùng Ma đế tuy phản đối nhưng cũng đều rất yếu ớt.

Huyết Hùng Ma đế run sợ phân vân, lại thấy không gian lạnh lẽo dần u ám. Đa Nhân Cổn ánh mắt ngày càng hờ hững, liền cắn răng mà nói :

« Thánh đế chí tôn ! »

« Ngươi đã quyết định ? »

Đa Nhân Cổn nhàn nhạt nói, Huyết Hùng Ma đế lững lờ lại cắn răng mà gật đầu bất đắc dĩ.

« Đã như vậy, để bổn chủ tiễn ngươi đến Nhân giới ! »

Đa Nhân Cổn vừa nói, Huyết Hùng Ma đế đã trào nước mắt kêu lên :

« Ma Linh chi thể, Phế a! »

Lập tức không gian bao trùm đều là Huyết sắc. Quỷ Thánh Đa Nhân Cổn bỗng rú lên gầm gào, thân thể nam tử trực tiếp biến đổi thành một con quái thú cực lớn.

Quái thú phun ra hồng quang bao trùm Huyết Hùng Ma đế. Chẳng mấy chốc Huyết Hùng Ma đế đã xuất hiện ở một cái thông đạo dài, cuối thông đạo là một lớp sáng vàng lóng lánh như nước.

Huyết Hùng Ma đế bỗng tách ra làm hai, một thân thể toàn máu thịt, một thân thể trong suốt tựa linh hồn.

Thần thể trong suốt dần điểm điểm sắc sáng, quang mang đại thịnh, tựa như sắp nổ tung.

Chỉ thấy không gian có âm thanh lạnh buốt :

« Thông Liên Nhân ! Cực khổ ngươi rồi ! »

Nói rồi không ngờ quái thú trực tiếp khống chế thân thể trong suốt kia ném vào làn sáng. Làn sáng tiếp nhận thân thể trong suốt liền lập tức hòa tan, một cái lỗ nhỏ được mở ra. Không chờ đợi thêm nữa, thân thể máu thịt bầy nhầy còn lại lập tức nhảy vào.

« Ầm ! »

Âm thanh như sóng nổ rộn vang, Đa Nhân Cổn lập tức giọng nói cất lên :

« Bổn chủ cầm chân thông đạo được hạn trong ba tháng, ba tháng sau không thể lấy được Bán thần chi thể, ngươi vĩnh viễn ở tại Nhân giới ! »

Lại thấy âm thanh bên kia vang dội trở lại giọng của Huyết Hùng Ma đế :

« Thánh đế tại thượng, Bán thần tiểu tử nhất định không toàn mạng ! »

Nói rồi giọng nói ngừng bặt, không gian nhất thời lại u ám trở lại.

Nhân giới hải vực.

« Oanh ! »

Lốc xoáy đen ngòm trên không u ám phủ xuống, Nhân gian như có thiên đại kiếp nạn triều kiến. Sấm chớp mưa phùn ầm ầm, trời đất như muốn sụp đổ.

« Ầm ! »

« Ầm ầm ! »

Ba tiếng sét đanh đến bén nhọn, đánh dấu có thứ hoành không xuất thế.

Từ lỗ đen xuất hiện một quái vật to lớn, mình hổ đầu gấu. Miệng to lớn đỏ tươi như chậu máu, gầm gào điên cuồng.

Quái vật nộ hống vang vọng, thân thể lao nhanh như thiểm điện chớp mắt liền biến mất.

Quái vật đi đến đâu, nơi đó đều phủ một màu đen tăm tối, sấm sét vờn quanh, mây mù u ám phủ xuống. Sóng lớn như hậu thuẫn cùng quái vật kết hợp lao đi ầm ầm, to lớn phô thiên cái địa.

Tứ Đại Long Vương biển cả, đại chiến Thất hùng hải vực hỗn loạn, vẫn chưa có hồi kết. Bỗng cảm nhận không trung biến chuyển, tất cả đều sợ hãi :

« Là thứ gì ? »

Long Thiền Viên của Hắc Long gia tộc, trong thân rồng liền hống lên một tiếng điên cuồng :

« Ma giới chi thể, là Ma nhân ! »

Phía xa mây đen vần vũ cuồn cuộn tuôn trào lao tới, sức mạnh khủng bố kinh hoàng. Khiến toàn bộ đám người đại chiến đều hoảng sợ.

« Sức mạnh phô thiên cái địa như vậy, rốt cục là nhân vật nào của Ma giới, chẳng lẽ chính là… »

Đông Hải Long Vương Long Ngạo kêu lên dò đoán, không lâu sau đã thấy Phi Thiên Đồ thét lên the thé :

« Huyết Hùng Ma đế ! »

Tất cả đều giật bắn mình, Huyết Hùng Ma đế, chính là nhân vật chỉ đứng sau Đa Nhân Cổn một bậc, cực kì kinh khủng, cũng không phải đám Long Vương với Thất Hùng bọn họ có thể đối chiến.

Tây Hải Long Vương Long Nhĩ giọng nói ôn tồn :

« Trước lui về Long Cung, lập tức thông chi Thiên giới ! »

Tứ đại Long vương gật đầu, Thất Hùng đồng dạng cũng không có dã tâm quần chiến, liền vội vã rời khỏi.

Đại chiến Long Vương, cứ như vậy mà bị Huyết Hùng Ma đế dọa cho chấm dứt. Huyết Hùng Ma đế nhận ra đám người Long Vương nhưng cũng không thèm để tâm, chỉ một mực bay về phía trước không gì cản phá nổi. Thời gian của hắn chính là mạng sống, lưu lại Nhân Giới càng lâu, càng khó tránh khỏi Ngọc đế phủ xuống thế lực, hơn nữa lại còn khó có cơ hội trở về Ma giới.

Ba tháng không thể trở lại, cơ hội tự nhiên tuyệt.

Huyết Hùng Ma đế gầm gào :

« Nhân loại tiểu tử!!! »

Bản thể to lớn lao ầm ầm xuống mặt nước biển, nước bắn tung tóe, cả một vùng hải vực trấn động. Lúc sau, từ chỗ Huyết Hùng Ma đế nhảy xuống, nước bị gạt một mảng, cạn đến tận cả đáy. Vô số sinh vật biển giãy giụa, ngấp ngoải, gầm rú tựa như sinh lực bị rút đến cạn kiệt.

Nước biển rẽ sóng, Huyết Hùng theo bản năng sử dụng thần thông thông thiên triệt địa.

« Là phía Đông ! »

Huyết Hùng Ma đế gào lên, bản thể to lớn nhanh chóng lao đi, tới đâu nước biển đều nhanh chóng rẽ sóng đến khô cạn, trơ cả đáy biển. Vô số tộc thần biển cả ruột gan như muốn rơi vãi, Ma nhân hạ thế, so với Long Vương uy áp còn nhiều hơn muốn vỡ mật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »