Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2366 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 77
tai nạn (2).

❊ ❊ ❊

Đại biệt thự.

Từ phu nhân vừa trở về đại biệt thự thì gặp ngay Từ Dịch Phàm và Từ lão gia đang ngồi ngoài phòng khách.

- Ủa mẹ, sao mẹ về có một mình thế? Lộ Phi đâu ạ? Cô ấy không phải đi cùng mẹ à? – Từ Dịch Phàm nhìn ngó xung quanh không thấy Phùng Lộ Phi đâu, cảm thấy lạ bèn hỏi.

- Phải đấy, Lộ Phi đâu bà? Không phải là con bé có chuyện gấp gì phải đi đấy chứ? – Từ lão gia cũng hỏi.

- Lộ Phi ấy hả? Vừa rồi lúc đang trên đường về thì con bé nhận được một cuộc điện thoại nào đó. Sau đó Lộ Phi bảo mẹ về đại biệt thự, con bé phải đến chỗ bạn bị ốm.

- Vậy à?

Bạn của Phùng Lộ Phi, Từ Dịch Phàm biết ngay đó là Trương Uyển Tâm. Khi không nhìn thấy Phùng Lộ Phi, Từ Dịch Phàm bỗng nhiên lo lắng. Nhưng khi nghe Từ phu nhân nói như thế, trong lòng anh bỗng cảm thấy yên tâm hơn. Cô vẫn bình thường.

- Được rồi, chúng ta cũng mau vào trong dùng bữa thôi, bây giờ cũng khá muộn rồi đấy.

Từ lão gia im lặng một hồi bây giờ mới lên tiếng.

- Phải đấy, mau đi ăn cơm thôi, Dịch Phàm.

- Vâng.

Họ cùng vào trong dùng bữa trưa. Mọi chuyện vẫn bình thường dù không có Phùng Lộ Phi.

…………………………..

Căn hộ của Trương Uyển Tâm.

Vừa rồi nghe Trương Uyển Tâm nói cô ấy bị bệnh, Phùng Lộ Phi thật sự đã rất lo lắng. Cô vội vàng đi mua thuốc rồi đến nhà của Trương Uyển Tâm ngay. Biết Trương Uyển Tâm chưa ăn gì, Phùng Lộ Phi bèn nấu cháo, dỗ dành cô bạn thân ăn hết.

- Được rồi Lộ Phi, mình đã ăn hết bát cháo này theo yêu cầu của cậu, thuốc thì mình cũng uống xong rồi, cậu cũng không cần phải lo nữa đâu. Bây giờ mình cảm thấy hơi buồn ngủ, chắc ngủ dậy là khỏe ngay thôi mà. Cậu không cần ở lại đây với mình đâu, nếu bận rộn gì thì cứ đi lo chuyện của cậu đi. Mình không sao đâu, không cần lo lắng.

- Không sao đâu, mình bây giờ thì cũng không có chuyện gì bận rộn cả nên mình sẽ ở lại đây với cậu một lúc. Nhìn cậu ốm yếu như thế này, mình cứ đi thì chẳng yên tâm nổi đâu. Thôi nào, mau ngủ đi, đến bao giờ cậu hạ sốt thì mình đi cũng chưa muộn.

- Ừ. Cậu chưa ăn trưa đúng không? Mau đi ăn đi không lại đói. Tự nhiên mình cảm thấy có lỗi với cậu quá.

Phùng Lộ Phi bĩu môi:

- Có lỗi gì chứ. Mau ngủ đi.

- Ừ.

Trương Uyển Tâm nhắm mắt lại. Phùng Lộ Phi ngồi cạnh cô ấy một lát rồi đi ra ngoài, làm một chút đồ ăn. Từ trưa đến giờ Phùng Lộ Phi chưa có gì bỏ bụng, cảm thấy hơi đói.

Ăn uống xong, dọn dẹp một chút thì cũng đã hơn 2 giờ chiều. Phùng Lộ Phi lại vào bên phòng xem tình hình của Trương Uyển Tâm. Trán cũng đã bớt nóng, hạ sốt rồi.

Phùng Lộ Phi ra sofa phòng khách ngồi. Cô bỗng nhớ lại những lời mẹ chồng nói hồi trưa.

“Lộ Phi à, không phải mẹ nói hộ cho Dịch Phàm đâu, nhưng mẹ nghĩ rằng hai đứa cũng nên hiểu rõ bản thân mình một chút. Mẹ biết Dịch Phàm có tình cảm với con, và con chắc cũng có, đúng không?”

Lời nói ấy của mẹ chồng cứ văng vẳng bên tai, khiến Phùng Lộ Phi không thể không suy nghĩ đến.

- Rốt cuộc thì mình nghĩ như thế nào?

Phùng Lộ Phi lẩm bẩm một mình. Hôm mà bức ảnh của Phùng Lộ Phi và Từ Dịch Phàm lan tràn trên mạng, cô bị gán danh là “tình nhân” của anh, rồi anh lại nắm tay cô đi đến trước mặt nhà báo, phóng viên, tuyên bố với họ cô là vợ của anh thì lúc đấy, mọi suy nghĩ nghĩ của cô về anh đã khác trước rất nhiều. Và, hôm anh hôn cô trong thư phòng đã khiến cô có những suy nghĩ lệch lạc. Có phải là Phùng Lộ Phi cô cũng đang dần mềm lòng trước người đàn ông tên Từ Dịch Phàm kia không? Có phải cô cũng muốn được như những cặp vợ chồng khác, sống thật hạnh phúc? Có phải là cô muốn được người đàn ông này yêu thương và bảo vệ? Có phải là cô cũng cần anh, mong muốn anh luôn ở bên cạnh cô?

- Liệu mình có thể làm được như vậy không đây? Từ Dịch Phàm… Từ Dịch Phàm… anh ấy đối với mình như thế nào? Trong mắt anh ấy, vị trí của mình là gì? Anh ấy…

Phùng Lộ Phi đột nhiên lắc đầu rồi thở dài.

- Nói chung chuyện này vẫn cần phải suy nghĩ một chút. Thôi, để nghĩ sau, ngủ một lát trước đã.

Sau đó, Phùng Lộ Phi tiện thể nằm luôn xuống sofa, mệt mỏi nhắm mắt ngủ một lúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »