Bần Gia Nữ

Lượt đọc: 18109 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »
Chương 213..

❊ ❊ ❊

Ăn cơm xong Uông Hoài Thiện đưa Uông Hoài mộ trở về, lúc này Uông Vĩnh Chiêu lại mang cả nhà đi linh đường thắp hương, dập đầu.

Đêm nay đi ngủ, nghĩ tới Hoài Thiện còn túc trực bên linh đường thay cha và em thì Trương Tiểu Oản lại không tiếng động mà thở dài. Hiếu đạo này không thể không làm, nếu để người ngoài nói ra nói vào thì sẽ không xong, bọn họ chỉ có thể cẩn thận.

Trương Tiểu Oản ngủ đến nửa đêm lại ngủ không yên nên tỉnh lại. Trong ánh trăng đêm ảm đạm nàng phát hiện Uông Vĩnh Chiêu đã xuống giường. Hắn đi tới cửa nàng mới nhỏ giọng hỏi, “Ngài đi đâu thế?”

“Ngủ đi.” Uông Vĩnh Chiêu quay đầu thấp giọng nói một câu.

“Ta giúp ngài mặc áo.” Trương Tiểu Oản đứng dậy, nhanh chóng đi tới trước mặt hắn, lấy áo khoác hắn mới vứt lên bình phong lại mặc lại cho hắn.

Lúc này bên ngoài có động tĩnh, Trương Tiểu Oản bước nhanh đến cửa nói nhỏ một câu, “Đừng đốt đèn.”

Nàng xoay người lại sửa sang đai lưng cho Uông Vĩnh Chiêu sau đó nhìn hắn lặng yên đi ra ngoài.

“Phu nhân.” Bình bà tử gác đêm nhỏ giọng gọi nàng một tiếng.

Trương Tiểu Oản ngồi xuống bên giường, cùng bà ta nằm chung một chỗ sau đó nhẹ giọng nói, “Ta không ngủ được, ngươi nói chuyện với ta đi.”

“Ngài nghĩ tới Đại công tử ư?”

“Ai.” Trương Tiểu Oản thở dài, sau đó cười khổ nói, “Đều nghĩ, Đại công tử, Nhị công tử, Tam công tử, còn có lão gia nữa.”

“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, ngài đừng quá nhọc lòng mệt người.” Bình bà tử đắp chăn mỏng lên cho nàng.

Trương Tiểu Oản cười cười, trợn tròn mắt nhìn ánh trăng mỏng ngoài cửa sổ, trong mắt tràn đầy mệt mỏi. Bình bà tử duỗi tay, che mắt nàng lại nói, “Ngài nghỉ ngơi một chút, ngày mai còn phải bận một ngày đó.”

“Ừ.” Trương Tiểu Oản nhắm mắt.

“Ngài ngủ đi, ta nói chuyện cho ngài nghe.”

“Được.” Trương Tiểu Oản cong khóe miệng.

“Ngài biết tiểu thư trước đây của ta vì sao mà chết không?”

“Ai.”

“Lão gia phu nhân qua đời rồi, vinh hoa phú quý cũng không còn, nàng trời sinh tính tình cương liệt, không chịu nổi người khác dùng lời lẽ vũ nhục nên rút trâm tự vẫn. Khi đó ngài còn chưa tới tìm, nô tỳ chỉ đành cầm cây trâm nàng để lại đổi một cỗ quan tài mỏng rồi coi như chôn nàng xuống. Ngày ngài tìm được nô tỳ, nếu không mời đại phu xem mắt sớm thì sợ là mắt này của nô tỳ đã hỏng hết rồi, vì khóc cho đứa nhỏ đó. Tim nô tỳ cũng vì nàng ấy mà khóc đến tan nát.”

Bình bà tử nói đến đây thì dịch chăn cho nàng sau đó đạm mạc nói, “Sau đó nô tỳ đi theo ngài, nhìn cuộc sống của ngài tuy vất vả nhưng cũng không phải không có chỗ tốt. Ngài có bản lĩnh, chịu đựng qua đêm nay, ngày mai lại có thể thấy các tiểu công tử cười. Đến ngày mai, ngày sau là ngài có thể nhìn đứa nhỏ từng làm nũng với ngài lớn lên, nhìn bọn họ thành thân. Ngẫm lại nếu ngài không còn nữa thì sẽ chẳng ai yêu thương bọn họ. Lúc bọn họ làm sai chẳng có ai chỉ điểm, nếu ở ngoài mệt mỏi chẳng có ai an ủi, nếu thiếu ngài bọn họ sẽ không giống như bây giờ mà sẽ giống những Trương công tử, Lý công tử, hay Vương công tử gì đó, chờ tiêu xài hết tiền của trong nhà rồi thì chỉ có suy tàn.”

Bà ta nói xong lời này thì thật lâu Trương Tiểu Oản cũng không nói lời nào. Sau đó nàng mới thở dài, “Đúng vậy, chính là như ngươi nói. Ta sinh bọn họ ra thì dù sao cũng phải che chở, dạy dỗ bọn họ mới được.”

“Chính là như thế.” Thật lâu sau Bình bà tử mới thở dài thê lương. Đại tiểu thư bà ta một tay nuôi lớn, vì không có ai đau, không ai che chở mà cứ thế ra đi khiến bà ta muốn tìm người trách tội cũng không có.

Giờ Dần Uông Vĩnh Chiêu trở về, vừa vào cửa Trương Tiểu Oản đã đi xuống, thấy đúng là giờ Uông Vĩnh Chiêu rời giường luyện võ nên nàng cũng thắp đèn lên.

“Sao lại ở ngoài này?”

“Ta chờ ngài.”

Sắc mặt Uông Vĩnh Chiêu lúc này mới tốt một chút nói, “Lần sau cứ về giường ngủ, đừng chen chúc với bà tử.”

Dứt lời hắn đi nhanh trở về phòng, Trương Tiểu Oản nói với Bình bà tử lúc này đi từ bình phong ra, “Ngươi nghỉ ngơi đi.”

Bình bà tử đáp vâng sau đó quay lại nằm lên giường, an tĩnh chờ sai bảo. Trương Tiểu Oản cầm cái đèn đi vào trong phòng, tiến lên sờ áo ngoài của Uông Vĩnh Chiêu nói, “Ta đổi áo cho ngài.”

“Ngủ không tốt ư?” Uông Vĩnh Chiêu sờ sờ khuôn mặt tiều tụy tái nhợt của nàng hỏi.

“Không có.” Trương Tiểu Oản lắc lắc đầu.

“Sắc mặt sao lại khó xem thế?”

“Có lẽ hơi khó coi chút.” Trương Tiểu Oản cười cười.

Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày nhìn nàng, Trương Tiểu Oản nghĩ nghĩ một hồi mới giải thích, “Ngài đừng chê ta xấu là được, tiều tụy thì tiều tụy, lúc đó có phu nhân nhà nào thấy ta tiều tụy thì có khi sẽ bớt nói vài câu đàm tiếu.” Nàng là con dâu cả, có tiều tụy thế nào thì trong mắt người ngoài sẽ là tận hiếu thế ấy.

“Ngươi chỉ già đi thôi……” Uông Vĩnh Chiêu sờ sờ mắt nàng, nhìn đôi mắt đen nhánh mê người của nàng nhàn nhạt nói, “Nhưng không khó coi, lại qua mấy năm nữa ngươi cũng vẫn thế này.”

Trương Tiểu Oản cười khẽ, lại vươn tay mặc áo mới cho hắn rồi thở dài, “Sau lần này ta lại phải dưỡng một thời gian, nhưng vẫn không thể so với các cô nương nũng nịu, ngài đảm đương nhiều một chút vậy.”

Uông Vĩnh Chiêu hừ hừ cái mũi không nói. Chờ thay xong quần áo hắn đang đi ra ngoài thì lại quay đầu nhìn phụ nhân đầu tóc hơi hỗn độn đang mỉm cười nhìn mình hỏi, “Không hỏi ta đi đâu sao?”

“Đang chờ ngài báo cho ta đó,” Trương Tiểu Oản cười khẽ, “Sợ hỏi nhiều ngài lại chê ta lắm miệng.”

“Lại nói bậy.” Uông Vĩnh Chiêu liếc nàng một cái, sau đó đi tới lấy một cái áo choàng của mình khoác cho nàng rồi mới nói, “Ta mới đi gặp vài người quen cũ, Hoàng Thượng sẽ không cho gọi ngươi tới.”

“Đã biết.”

“Còn nữa, ngươi phải nhớ trong phủ này ngươi là đại phu nhân, thaan phận của ngươi tôn quý hơn bất kỳ ai hết.” Uông Vĩnh Chiêu cúi người nhỏ giọng nói từng chữ bên tai nàng.

Hơi ấm của hắn khi nói chuyện đập vào bên tai nàng, Trương Tiểu Oản ngửa đầu nhìn hắn rồi gật gật đầu.

“Chớ quên, ngươi là phu nhân của ta.” Uông Vĩnh Chiêu sờ sờ lỗ tai nàng sau đó đi ra cửa.

Lúc này tiếng cười của Uông Hoài Thiện đã vang lên, “Phụ thân, con còn tưởng chẳng ai đến sớm hơn mình nên đang định đi vào thỉnh an mẫu thân. Không ngờ ngài đã ở đây, ngài chờ con một chút để con thỉnh an mẫu thân đã.”

Hắn vừa dứt lời thì đã nhanh chóng vọt tới trước mặt Trương Tiểu Oản, thấy nàng hắn lập tức ôm vai nàng khen ngợi, “Mẫu thân, ngài không chải đầu trông còn đẹp hơn ngày thường.”

Trương Tiểu Oản dở khóc dở cười, duỗi tay đánh hắn, “Không quy không củ, không sợ phụ thân con mắng hả?”

“Có ngày nào ông ấy không mắng con chứ?” Uông Hoài Thiện không chút nào để ý mà nhún nhún vai, “Con đi với ông ấy trước, đợi lát nữa Như Châu tới ngài bảo Vương Phi của con chờ con cùng nàng dùng cơm nhé?”

“Được.” Nghe hắn thân mật nói lời này Trương Tiểu Oản cười càng sâu hơn, “Đi đi, ta sẽ bảo Thiện Vương Phi chờ vị phu quân tham ăn của nàng về, con yên tâm đi.”

“Cũng được.” Uông Hoài Thiện cọ cọ đầu lên vai nàng sau đó nghe Uông Vĩnh Chiêu ở trong sân không kiên nhẫn quát “Còn chưa cút ra hả” thì mới vèo đi như một cơn gió.

Bình bà đi tới, khóe miệng ngậm cười nói, “Đã lớn như thế rồi còn phải làm nũng với ngài.”

“Ai, thế đấy.” Trương Tiểu Oản cũng buồn cười nói với bà ta, “Ngươi tới giúp ta chải tóc, ta muốn đến phòng xem bọn Hoài Mộ thế nào rồi.”

“Canh giờ còn sớm lắm, các công tử còn chưa tỉnh đâu.”

“Ta đi xem một chút, dù sao cũng không ngủ được nữa.” Trương Tiểu Oản ngồi xuống trước gương, khóe miệng vẫn tươi cười nói, “Ta đi nhìn nhìn, miễn cho mặt trời chiếu đến mông mà hai cái tên lười biếng đó còn không biết đường rời giường. Sáng nay cả nhà phải ăn cơm cùng nhau, không thể để bọn chúng ngủ nướng được.”

Bình bà tử chải mái tóc dài cho nàng, nghe vậy thì không nhịn được cười ra tiếng nói, “Bà Bảy và bà Tám đang ở bên đó, tối hôm qua mấy vị tiểu công tử hẳn là ngủ ngon nên sẽ không dậy muộn. Ngài cũng đừng đánh mông nhỏ của bọn họ, tiểu công tử thì thôi nhưng Nhị công tử nghe lời cực kỳ, ngài đánh hắn sẽ không tốt.”

Trương Tiểu Oản cười nhẹ lắc đầu nói, “Chính là quá ngoan, ta đánh hắn mà hắn không nói một câu oán trách, chỉ sợ ta đau lòng.”

Nhìn nàng thở dài, Bình bà tử không cho là đúng nói, “Còn không phải thế sao? Ngài quả thật đau lòng hắn mà. Nhị công tử là một tay ngài nuôi lớn, ngài yêu thương hắn nên mới muốn dạy dỗ, sao hắn lại không biết chứ?”

Trương Tiểu Oản bất đắc dĩ nói, “Đứa nhỏ ngoan ngoãn như thế, ta nỡ lòng nào tức giận hắn?”

Bình bà tử cười khẽ rồi giúp Trương Tiểu Oản chải một búi tóc đơn giản sau đó nhìn khuôn mặt có thần của phụ nhân trong gương nói, “Ngài xem, cuộc sống không phải như thế sao? Chỉ cần tồn tại thì sẽ có lúc tốt lên.”

Lúc này Mộc Như Châu mang rất nhiều hộp đồ ăn tới, vì thế Uông Đỗ thị vẫn luôn bất an mà đứng phía sau Trương Tiểu Oản, mặt đầy hổ thẹn. Nàng câu hoàn toàn không còn bóng dáng dĩ vãng, nửa phần khí phái cũng chẳng còn.

Trương Tiểu Oản cười để Mộc Như Châu sắp xếp bàn, nói Thiện Vương bảo nàng chờ hắn về cùng ăn cơm khiến mặt Mộc Như Châu đỏ như gấc. Lúc này Trương Tiểu Oản mới kéo Uông Đỗ thị vào gian ngoài của nội phòng.

“Bình bà, ngươi đóng cửa lại.”

Bình bà đáp lời rồi lui ra ngoài đóng cửa lại.

Trương Tiểu Oản đến gần Uông Đỗ thị, trên mặt nàng kia lúc này hiện lên hoảng hốt.

“Tới đây với ta.” Trương Tiểu Oản kéo nàng ta đến sau bình phong, lấy một cái kính nhỏ từ trên bàn đưa cho nàng ta nói, “Nhìn mặt muội hiện tại xem, ngẫm lại bộ dạng mình mười năm trước xem.”

Uông Đỗ thị đón lấy cái gương, tay run lên, trộm ngắm mình trong gương một cái thì lập tức không màng tất cả mà đập cái kính len bàn phát ra tiếng “Bang” thanh thúy.

“Không dám nhìn hả?” Trương Tiểu Oản nhàn nhạt nói, “Muội đường đường là Uông gia nhị phu nhân, còn có ba đứa con trai, muội sợ cái gì?” Nàng vươn tay vỗ lưng Uông Đỗ thị, “Thẳng lưng lên, đầu cũng ngẩng lên cho ta.”

Uông Đỗ thị như bị chấn kinh, lập tức thẳng lưng, ngẩng đầu. Trương Tiểu Oản nhìn nhìn, vừa lòng gật đầu nói, “Bây giờ mới giống chút.”

“Nhớ kỹ, thiếp chính là thiếp, thê chính là thê, năm đó hắn không theo lời ta mà hưu muội thì muội vẫn là vợ cả được Uông gia cưới hỏi đàng hoàng. Trong phủ này, dù là tiểu thiếp hay quý thiếp thì không ai dẫm được lên đầu muội hết.” Trương Tiểu Oản nói đến đây thì rút một cây trâm bạc trên đầu mình xuống, nhàn nhạt nói, “Đây là tiên Hoàng Hậu cho ta, muội thay ta mang lên.”

Uông Đỗ thị run rẩy, giọng nói nghẹn ngào, “Ngài đang giúp ta sao?”

“Ta không giúp ngươi, ta chỉ làm chuyện Uông gia đại phu nhân nên làm. Còn muội, đợi lát nữa phải làm việc mà Nhị phu nhân nên làm, muội ở vị trí nào, nên làm việc gì, không nên làm gì thì hẳn là muội phải rõ ràng?”

Uông Đỗ thị rưng rưng gật đầu, “Tẩu tử, muội muội đã biết.”

Trương Tiểu Oản lấy khăn từ trong ngực giúp nàng ta lau nước mắt, lại kéo nàng ta ngồi xuống sửa sang lại tóc tai. Nàng giúp nàng ta chải búi tóc trước đây, lại cắm cây trâm bạc kia ở chính giữa, khiến bộ dạng nàng ta lúc này có vẻ trẻ hơn không ít. Làm xong nàng lấy gương ta đặt trong tay uông Đỗ thị, “Cầm lấy tự xem đi.”

Uông Đỗ thị cẩn thận nhìn mình trong gương, thấy bản thân có chút thần thái của mấy năm xưa thì không nhịn được bật cười rơi nước mắt. Nàng ta ôm gương vừa cười vừa khóc nói, “Ngài còn nhớ rõ năm đó muội thích chải kiểu này sao?”

Khóe miệng Trương Tiểu Oản cũng cười, nhàn nhạt nói, “Nếu có người hỏi trâm này thì ngươi cứ nói là ta cắm cho ngươi.”

Nàng là Uông gia đại phu nhân, cho nhị phu nhân cây trâm mà tiên Hoàng Hậu ban cho mình thì dù tên Uông Vĩnh An kia có là đầu heo cũng phải ngẫm lại. Dùng chính con mình uy hiếp vợ mình, coi vợ như hạ nhân mà sai bảo, việc thiếu đạo đức này xem hắn còn làm được bao lâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »