), ai biết người yêu chân chính của em ở nơi nào..."
Thẩm Phá nhíu mày, vươn tay ôm lấy hắn, nói: "Có muốn em chứng minh cho anh xem ngay bây giờ không?"
"Muốn!" Lý Việt Bạch đồng ý, cực kỳ không biết xấu hổ.
"..." Thẩm Phá ngược lại dở khóc dở cười: "Vì sao lão nhân gia ở lần xuyên này lại có tính cách như vậy..."
"Nhờ vào tính cách như vậy, anh mới có thể chọc ghẹo được em." Lý Việt Bạch cười hì hì nâng cằm Thẩm Phá.
Không biết tại sao, hôm nay trôi qua đặc biệt nhanh, nhanh bất thường, còn chưa kịp làm gì, hoàng hôn đã đến.
Vì thế, Lý Việt Bạch kéo Thẩm Phá ngồi trên ghế ở quảng trường, nhìn ráng chiều đỏ vàng ở đường chân trời.
"Chúng ta đều đã hoàn thành nhiệm vụ, có thể rất nhanh sẽ tiến vào lần xuyên tiếp theo." Lý Việt Bạch ngọt ngào thở dài một tiếng, nói: "Ám hiệu."
"Hả?"
"Ám hiệu lần tới đó, nhanh nghĩ ra nào."
"42 được không?" Thẩm Phá cười cười.
"Ừm? Đáp án về sinh mệnh, về tận cùng vũ trụ tràn đầy hài hước kiểu Anh?" Lý Việt Bạch nhớ tới đáp án này, liền giận dễ sợ, nói: "Được, 42 thì 42."
Ước định xong ám hiệu, trong lòng hai người đều sinh ra cảm giác phiền muộn khôn kể, cứ như vậy lẳng lặng nhìn nắng chiều nơi chân trời, không nói gì.
"Ký chủ." Hệ thống đột nhiên nhảy ra phá hỏng không khí: "Có nguy hiểm."
"Nguy hiểm?" Lý Việt Bạch giật mình một cái, gần như nhảy ra khỏi lòng Thẩm Phá, hắn nhìn bốn phía, không một bóng người, nguy hiểm ở đâu ra?
"Hệ thống cũng không rõ, nhưng là số liệu biểu hiện có nguy hiểm..." Hệ thống cũng hoang mang.
"..." Lý Việt Bạch chỉ cảm hấy một trận mê muội cùng khủng bố.
Ngay sau đó, hắn cảm giác được hình như Thẩm Phá đang run rẩy.
"Thẩm Phá?" Lý Việt Bạch cả kinh, vội vàng nhìn về phía người yêu, lại cảm giác thân thể bị người dùng sức ôm lấy.
Trên mặt Thẩm Phá hiện lên vẻ thống khổ, trong thống khổ lại mang theo kinh ngạc cùng sợ hãi, đây là vẻ mặt trước kia chưa từng gặp qua.
"Thẩm Phá? Tiểu Diệp? Rốt cuộc bị sao vậy?" Lý Việt Bạch nhất thời luống cuống tay chân đứng lên: "Không thoải mái sao? Anh gọi xe cứu thương..."
"Không..." Thẩm Phá cố gắng phát ra vài câu ngắt quãng từ trong cổ họng: "Vô dụng..."
Lý Việt Bạch không biết mình có thể làm gì, chỉ có thể dùng cánh tay run rẩy ôm lại Thẩm Phá, hắn có thể cảm giác được làn da Thẩm Phá chậm rãi trở nên lạnh lẽo, sinh mệnh dần vơi đi, nhưng cái gì cũng không làm được.
Không quá vài giây, hắn liền trơ mắt nhìn Thẩm Phá trong lòng mình nhắm mắt lại.
"Thẩm Phá?" Lý Việt Bạch vẫn không thể tin được: "Em tỉnh lại đi..."
Thống khổ tới rất đột nhiên rất kịch liệt, hắn vô luận thế nào cũng không thể chấp nhận được.
Có lẽ Thẩm Phá chỉ ngất đi thôi, có lẽ là đang ngủ, tóm lại... Y sẽ không có việc gì, y sẽ không có việc gì...
Lý Việt Bạch dốc hết toàn lực, Thẩm phá rốt cuộc cũng mở mắt.
Nhưng là, một khắc nhìn thấy ánh mắt này, Lý Việt Bạch lần nữa lại âm vào tuyệt vọng càng sâu.
Ánh mắt này cực kỳ xa lạ, vẻ mặt lại càng xa lạ -- ngoại trừ ngoại hình không thay đổi, linh hồn bên trong đã thay đổi, người đang ở đây, là Thẩm Phá chân chính.
Người yêu của mình, không biết đã bị Chủ thần đưa tới nơi nào.
- --------
(*) Người đẹp như hoa hiện lên sau sắc mây (美人如花隔云端 - mỹ nhân như hoa cách vân đoan) Được lấy từ bài "Trường tương tư kỳ 1" của Lý Bạch thì phải.
Người đua diều/The Kite Runner/ 追风筝的人 - Khaled Hosseini

The Knights of the Cross/ 十字军骑士 - Henryk Sienkiewicz

Tay súng/The gunslinger/ 枪侠 - Stephen King

Đường tới dải ngân hà/The Hitchhiker "s Guide to the Galaxy/ 银河系漫游指南 - Douglas Adams
