Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Lượt đọc: 3299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136.. Chương 137 Chương 138 Chương 139.. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163.. Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 91
giết bì lễ thú..

❊ ❊ ❊

Exit: Clover110

____________________

Tuy sương mù chưa tán đi hoàn toàn nhưng vị trí của bọn họ lúc này đã có thể nhìn đến địa phương rất xa, bốn phương tám hướng đều là vách núi cao chót vót.

Nhìn kĩ lại thấy vách núi có mười hai mặt.

Mà những sương mù đó là bị vách núi vây quanh. Vách núi cũng không phải sát nhau lắm nhưng những sương mù kia vẫn không thể tràn ra ngoài, cứ như bị giam cầm bên trong vậy.

Tâm Dung Chiêu vẫn trầm trầm, mang theo Vu Hoan nhanh chóng đến đỉnh núi. Nhìn từ đỉnh núi, những vách núi đó tựa như một lăng kính.

“Cái này tuyệt đối không phải thiên nhiên tạo ra.” Đáy mắt Vu Hoan tràn đầy chấn động.

Vách núi cao bằng nhau, ngay cả độ lớn nhỏ cũng giống nhau, chắc chắn không phải do thiên nhiên tạo ra.

“Ong ong–” đáp lời Vu Hoan chính là thanh âm run rẩy của Thiên Khuyết Kiếm.

Dung Chiêu nghiêng đầu, con ngươi đạm mạc nhìn chăm chú sườn mặt Vu Hoan, “Linh La có nguy hiểm.”

“A?” Vu Hoan kinh hô, “Đờ mờ, đi mau.”

Thiên Khuyết Kiếm dẫn đường ở phía trước, xuyên qua một ngọn núi, Vu Hoan liền nghe được tiếng đánh nhau kịch liệt, có ánh sáng nổ tung ở phía xa, trong đêm tối như hoa phù dung sớm nở tối tàn.

Thân thể cao lớn của Bì lễ thú căn bản không dễ dàng lẩn tránh, Vu Hoan liếc mắt liền nhìn thấy.

Liên Mặc cầm trong tay thanh trường kiếm phiếm quang đang chiến đấu kịch liệt với Bì lễ thú.

Bọn họ chậm chân?

Liên Mặc thế nhưng đến trước bọn họ!

Sắc mặt Vu Hoan trầm trầm dẫm lên nhánh cây khô, nhảy đến phạm vi chiến đấu.

Liên Mặc thần sắc khẽ biến, “Vu Hoan cô nương, thật sự bị ngươi đoán trúng.”

Vu Hoan áp lực lửa giận bùng nổ, quanh thân quanh quẩn một cỗ âm trầm cường đại hơi thở. Không khí bốn phía dường như bị đọng lại giống nhau, Liên Mặc cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

Bì lễ thú thấy Vu Hoan xuất hiện, đôi mắt huyết hồng hiện lên một mạt hung ác, rít gào chạy về phía Vu Hoan.

Vu Hoan hừ nhẹ một tiếng, xiết chặt Thiên Khuyết Kiếm, con ngươi lập lòe hàn quang nhìn chằm chằm thân hình khổng lồ của Bì lễ thú đang xông tới.

Trong mắt Bì lễ thú hiện lên một mạt tức giận, dám đứng yên đó không tránh né, hảo một cái nhân loại cuồng vọng, hôm nay nó phải khiến cho những nhân loại này nhìn thấy cái gì gọi là thực lực chân chính.

“Rống—”

Bì lễ thú ngửa mặt lên trời rống giận, trên móng vuốt sắc bén tụ lại một đoàn quang mang, hung hắn đánh về phía Vu Hoan. Vu Hoan không né không tránh, từ từ giương tay, linh hồn chi lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển rót vào trong Thiên Khuyết Kiếm.

Linh hồn chi lực khác với linh lực, linh hồn chi lực một khi rót vào, Thiên Khuyết Kiếm liền bắt đầu xảy ra biến hóa, hoa văn tinh mỹ từ từ hiện lộ trên thân kiếm, nhan sắc của cả thanh kiếm cũng dần đậm lên, chuyển sang màu vàng nhạt, cuối cùng là màu vàng đậm.

Đáy mắt Vu Hoan hiện lên một tia kinh ngạc, thanh kiếm này lại có thể chứa đựng linh hồn chi lực của nàng.

Nàng vốn là muốn rót vào linh hồn chi lực, tận dụng lúc linh hồn chi lực chưa tiêu tán tốc chiến tốc thắng, nhưng hiện tại thì…

Nàng nhưng thật ra trong họa có phúc, giờ nàng đã biết cách sử dụng linh hồn chi lực.

Vu Hoan cong cong khóe môi, giơ tay huy động Thiên Khuyết Kiếm, trong không khí lập tức hiện lên một dòng khí màu vàng kim hướng thẳng đến Bì lễ thú.

Bì lễ thú nhảy tránh khỏi dòng khí kia, đang đắc ý bỗng dưng nó cảm thấy phía sau đau xót, “oa” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng ngay vào lúc này, nó lại cảm giác được có vũ khí sắc bén đang cắt đi nội tạng của nó, đau đến thực cốt xuyên tim nhanh chóng truyền khắp toàn thân, “bang” một tiếng thân thể nó rơi xuống đất.

“Rống—”

“Vèo—”

Trên bụng Bì lễ thú đột nhiên bị một vũ khí sắc bén chém ra, một thân hình nhỏ xinh lăn từ bên trong bụng nó ra ngoài, cả người đều là chất lỏng tản ra mùi hôi tanh tưởi.

Linh La chui ra được liền mồm to hít thở không khí, nhưng mà hương vị trên người nàng lại chui vào mũi nàng… “Nôn!”

Vu Hoan ghét bỏ nhíu nhíu mày, đáy lòng lại thở phào nhẹ nhõm, nàng quét mắt về phía Bì lễ thú, vòng đến bên cạnh nó, thừa dịp nó đau đến không chú ý, một kiếm đâm thẳng ấn đường.

Bì lễ thú tức khắc trừng lớn hai tròng mắt không thể tin, nó thế nhưng chết dễ dàng như vậy…

Nó không cam lòng!

Không…cam…..

Hai trong mắt của Bì lễ thú dần dần tan rã, cuối cùng chỉ còn lại tĩnh mịch.

Vu Hoan lấy Thiên Khuyết Kiếm đâm thêm vài nhát, cái này cũng gọi là mãnh thú thượng cổ? Yếu như vậy sao? Đờ mờ!

Nàng ngửi được mùi máu tươi lập tức không dám đâm nữa, ghét bỏ ném Thiên Khuyết Kiếm ra xa, trực tiếp nhảy đến bên cạnh Dung Chiêu, túm lấy cánh tay hắn không do dự đem tay mình đặt vào trong tay Dung Chiêu.

Dung Chiêu nhẹ nhàng nắm tay nàng, khuôn mặt lãnh ngạnh nháy mắt nhu hòa.

Thiên Khuyết Kiếm: “…” Ai khiến nó biến thành như vậy a?

Là ai! Vậy mà còn có mặt mũi ghét bỏ nó, không thể nhẫn được!

“Tiểu Hoan Hoan…” Linh La dương tay ra, giọng nói suy yếu đến đáng thương nhìn về phía Vu Hoan mong được đỡ lên.

Vu Hoan chui vào lồng ngực Dung Chiêu, lắc lắc đầu, nàng không có quen biết nữ nhân lôi thôi này, không quen biết!

Liên Mặc còn chưa có phục hôi tinh thần, thực lực Bì lễ thú hắn đã được lĩnh giáo qua, ngay cả lúc hắn mạnh nhất cũng không thể đánh bại nó, hai người này lại nhẹ nhàng giải quyết nó như vậy?

Đùa hắn sao?

Linh La đáng thương hề hề kêu rên nửa ngày đều không có kết quả đành phải chính mình tự sửa sang lại y phục.

Chờ đến khi nàng quay trở lại, Liên Mặc đã mổ bụng Bì lễ thú ra, trên mặt đất tràn đầy máu tươi. Vu Hoan đứng cách đó thật xa chăm chú nhìn Liên Mặc đang tìm kiếm đồ vật trong bụng Bì lễ thú.

Linh La vừa ngăn lại cảm giác ghê tởm trong lòng, giờ nhìn thấy một màn này, nàng lại bắt đầu muốn nôn.

“Hắn đang tìm cái gì?” Linh La vẻ mặt suy yếu vịn vào một tảng đá, ngửa đầu hỏi Vu Hoan.

Vu Hoan nhún vai, “Hình như là tinh thạch gì đó.”

“Tinh thạch?” Vẻ mặt Linh La tràn đầy quỷ dị, giọng nói cất cao không ít, “Trong cơ thể Bì lễ thú làm gì có tinh thạch?”

Liên Mặc dường như lật tung mọi ngóc ngách trong bụng Bì lễ thú cũng không tìm thấy được thứ hắn muốn, đáy mắt kích động dần dần biến thành thất vọng cùng đau thương.

“Tại sao lại không có?” Liên Mặc lẩm bẩm nhìn chằm chằm thi thể khổng lồ trước mặt.

“Uy!” Thanh âm thanh thúy uyển chuyển vang lên trên đỉnh đầu, Liên Mặc có chút thất thần quay đầu lại, tiêu cự nhìn thẳng chủ nhân của thanh âm.

Trong mắt Linh La tràn ngập khinh thường, giọng nói của nàng cũng mang theo một cỗ ngạo khí, “Trong cơ thể Bì lễ thú sẽ không có bất cứ thứ gì, đừng tìm!”.

Liên Mặc nhíu mày, con ngươi ôn nhuận tràn ra một cỗ sát khí, Linh La nhanh chóng lui về phía sau, gào to: “Ngươi muốn làm gì? Cô nãi nãi ta hảo tâm muốn nhắc nhở ngươi mà thôi.”

Liên Mặc vội thu liễm lại sát khí, có chút xin lỗi nhìn về phía Linh La, “Xin lỗi, Linh La…cô nương, ngươi tại sao lại nói trong cơ thể Bì lễ thú không có thứ gì?”

Linh La hừ nhẹ một tiếng, nói: “Gia phả gia tộc ta có ghi lại.”

Liên Mặc: “…” Lại là gia phả.

Thông tin hắn biết được cũng đến từ một quyển sách cổ, trên đó có ghi thông tin của Bì lễ thú cùng với tinh thạch trong cơ thể nó…

Nếu lúc trước có người nói cho hắn bên trong cơ thể Bì lễ thú không có thứ hắn đang cần hắn khẳng định không tin. Nhưng là hiện tại hắn chính mắt thấy… không phải do hắn không tin.

Cho nên, hắn…

“Phốc!” Liên Mặc bỗng dưng phun ra một ngụm máu, thân hình nhoáng một cái lăn từ trên thi thể Bì lễ thú xuống.

“Uy, ta không đụng chạm gì ngươi hết, ngươi bình tĩnh lại a!”

Vẻ mặt Linh La hoảng loạn lui ra phía sau, làm như sợ Liên Mặc hãm hại nàng vậy.

Vu Hoan trừu trừu khóe miệng, đẩy ra Dung Chiêu, “Chết rồi thì làm sao bây giờ?”

“Chôn?” Dung Chiêu cực kỳ nghiêm túc trả lời.

Liên Mặc vẫn còn ý thức: “…” Hắn còn chưa có chết đâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136.. Chương 137 Chương 138 Chương 139.. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163.. Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »