Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Lượt đọc: 3273 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136.. Chương 137 Chương 138 Chương 139.. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163.. Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 111
đi dạo..

❊ ❊ ❊

“Gia chủ, không xong rồi!”

Kỳ Tiễn đang cùng mọi người nghị sự, nhìn gia nhân không hề có chút quy củ hoang mang rối loạn chạy vào, tức khắc trầm mặt.

“Hấp ta hấp tấp như vậy làm cái gì!” Kỳ Thụy dẫn đầu quát lớn.

Người nọ bùm một cái quỳ xuống, vội vàng nói: “Gia chủ, là…… Là cái đại ma đầu kia, ở ngoài phủ.”

“Bách Lý Vu Hoan?” Kỳ Tiễn từ chỗ ngồi bật dậy, “Nàng ở bên ngoài làm cái gì?”

Nghĩ đến thanh kiếm kia, Kỳ Tiễn đáy lòng liền có chút mênh mông, nhưng có nhiều hơn là hận ý đối với Vu Hoan.

Hắn thế nhưng thua ở trong tay một tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch!

Hơn nữa lần trước sử dụng đan dược mạnh mẽ tăng lên thực lực, hiện tại còn chưa kịp hoàn toàn khôi phục, nàng như thế nào đã tìm tới cửa?

“Nàng cứ đứng ở bên ngoài……”

“……” Đứng? Ngắm phong cảnh à?

Khi Kỳ Tiễn dẫn đám người đi ra, Vu Hoan xác thật là đứng ở bên ngoài, vẻ mặt bình tĩnh nhìn bảng hiệu nhà bọn họ.

Vu Hoan quét mắt nhìn lướt qua những người đó, mày hơi chau lại, không có việc thì đổi quần áo làm khỉ gì, khiến cho nàng nhận không ra.

Vu Hoan vẫn duy trì tư thế đứng xem bảng hiệu, Kỳ Tiễn cũng có chút kỳ quái, bảng hiệu nhà hắn có cái gì đẹp sao?

“Khụ khụ……” Kỳ Tiễn thanh thanh giọng nói, tìm cảm giác tồn tại.

Vu Hoan nhìn thấy Kỳ Tiễn vị trí đứng so với những người khác cao hơn một ít, lại xem cách hắn ăn mặc, tức khắc đáy lòng có đáp án.

“Kỳ gia chủ.” Vu Hoan mặt mày loan loan, tầm mắt từ bảng hiệu chuyển qua Kỳ Tiễn, cười khanh khách chào hỏi.

“Ngươi tới làm gì?” Kỳ Tiễn lúc này không còn chút nóng nảy giống trước, càng giống như một thượng vị giả chuyên bày mưu lập kế.

“Đi ngang qua.” Vu Hoan cười càng thêm tươi tắn, nhấc chân hướng Kỳ Tiễn đi đến vài bước, “Có để ý ta đi vào đi dạo chút không?”

Kỳ Tiễn: “……” Để ý, đương nhiên để ý.

“Kỳ gia không chào đón ngươi!” Kỳ Thụy từ phía sau Kỳ Tiễn đứng ra, đầy mặt ghét bỏ.

“Ta không ngại.” Vu Hoan không sao cả nhún vai, tiếp tục hướng tới bọn họ tới gần.

Kỳ Tiễn cùng Kỳ Thụy đều không phải người tốt gì, chuyện xấu xa tự nhiên cũng làm không thiếu, chính là không biết xấu hổ như vậy, mặt dày vô sỉ đến mức này……, đờ mờ đúng là lần đầu tiên thấy!

Lấy độ dày da mặt này, cái danh vai ác đệ nhất đại lục, tuyệt đối không sai.

Bọn họ mới chỉ ngây người một lát, Vu Hoan đã đến trước mặt bọn họ, khoảng cách vài bước, là cái loại chỉ cần duỗi tay là có thể đụng tới đối phương!

“Ta có thể đi vào không?” Vu Hoan thanh âm thực mềm nhẹ, mang theo một chút kiều nhuyễn, so với thanh âm nữ hài tử bình thường còn dễ nghe hơn rất nhiều.

Chính là Kỳ Tiễn cùng Kỳ Thụy lại đồng loạt đánh cái rùng mình, bọn họ một chút cũng không cảm thấy thanh âm kia dễ nghe, bọn họ chỉ nghe được bên trong ẩn hàm nồng đậm uy hiếp.

“Bách Lý Vu Hoan ngươi không cần khinh người quá đáng!” Kỳ Thụy tính tình so với Kỳ Tiễn còn muốn táo bạo hơn một ít, bị Vu Hoan dùng loại ngữ khí uy hiếp này, nơi nào còn giữ được trầm ổn.

Vu Hoan ra vẻ vô tội chớp mắt, há mồm liền nói hươu nói vượn, “Ta có khi dễ ngươi sao? Đánh ngươi hay là trêu chọc ngươi? Có biết hay không ta mà động thủ hậu quả là vô cùng nghiêm trọng, hơn nữa phí lên sân khấu cũng rất cao nha, ngươi có mấy cái mạng mà nghĩ thỉnh được ta?”

Kỳ Tiễn: “……”

Kỳ Thụy: “……”

Há mồm ngậm miệng chính là mạng người, không hổ là vai ác!

Kỳ Tiễn cùng Kỳ Thụy đấu nhiều năm như vậy, lúc này lại phi thường ăn ý mà nhất trí.

Trước tiên phải thu phục vai ác này!

Nữ nhân này sức chiến đấu kinh người, tự nhiên không thể cứng đối cứng, Kỳ Tiễn chuẩn bị dùng đường cong cứu quốc.

Kỳ Tiễn áp xuống lửa giận trong lòng, xả ra một cái tươi cười vô cùng khó coi, “Bách Lý cô nương nếu muốn đi dạo, tại hạ tự nhiên phụng bồi, thỉnh!”

Nói xong liền tránh sang một bên, duỗi tay làm một cái thủ thế mời, đám người phía sau tuy rằng khó hiểu, nhưng vẫn nhường ra một con đường.

Vu Hoan nghi hoặc quét mắt nhìn Kỳ Tiễn, đột nhiên chuyển biến thái độ, nhất định là có quỷ!

Bất quá, nàng không sợ nhất chính là quỷ!

Vu Hoan câu môi cười cười, nhấc chân liền đi tới phía trước.

Đại trạch Kỳ gia, chi thứ cùng dòng chính đều ở cùng một chỗ, cho nên dinh thự rất lớn, Vu Hoan chậm rì rì đi ở phía trước, ngó Đông ngó Tây, thật sự như là đi dạo.

“Dung Chiêu, có thể cảm giác được Phục hồn sáo không? Nàng đương nhiên không phải tới đi dạo.

“Không có.” Dung Chiêu rất mau trả lời Vu Hoan.

Vu Hoan nhíu nhíu mày, quay đầu hỏi Kỳ Tiễn, “Kỳ gia chủ, nhà các ngươi có địa phương nào đặc biệt một chút hay không? Tỷ như chất đống bảo vật gì đó.”

Kỳ Tiễn: “……” Đại gia nhà ngươi, cho dù ngươi là vai ác cũng không cần kiêu ngạo như vậy được không!

Kiềm chế kiềm chế!

Kỳ Thụy ở bên cạnh trấn an Kỳ Tiễn.

“Có.” Kỳ Tiễn cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói ra một chữ này.

“Di, thực sự có a!” Nàng tùy tiện hỏi chút mà thôi a!

Kỳ Tiễn cho Kỳ Thụy một ánh mắt, Kỳ Thụy lập tức tiến lên, đem Kỳ Tiễn chắn phía sau, “Kỳ gia cất chứa đồ vật cũng không nhiều, Bách Lý cô nương nếu muốn xem ta đây liền mang ngươi đi.”

‘Như vậy không tốt lắm đi’ Vu Hoan dùng ánh mắt như vậy nhìn Kỳ Tiễn, làm ra biểu tình thẹn thùng, ngoài miệng lại nói: “Vậy phiền toái ngươi.”

Kỳ Thụy: “……” Cảm giác sớm hay muộn cũng sẽ bị nữ nhân này làm tức chết.

Kỳ Thụy điều chỉnh tốt trạng thái, mang theo Vu Hoan chuyển sang một con đường khác, thuận tiện còn giới thiệu một ít kiến trúc bên đường.

“Bách Lý cô nương, chính là nơi này.” Kỳ Thụy chỉ vào một tòa tiểu lâu.

Bốn phía tiểu lâu trồng các loài hoa muôn hồng nghìn tía, vừa lướt qua thì có chút loạn, nhưng nhìn kỹ liền sẽ phát hiện những cây hoa tựa như hỗn độn đó là dựa theo một loại trận pháp mà bày biện.

Vu Hoan liếc mắt đảo qua, đáy mắt ẩn ẩn lưu động một mạt hàn quang.

“Ngươi không đi vào sao?” Vu Hoan thấy Kỳ Thụy đứng yên không nhúc nhích, cũng ngừng lại, tò mò hỏi.

Kỳ Thụy xả ra một cái tươi cười, “Bách Lý cô nương đi vào là tốt rồi, ta ở bên ngoài chờ ngươi, nhìn trúng cái gì cứ việc lấy.”

Vu Hoan không trả lời Kỳ Thụy, mà là dưới đáy lòng kêu Dung Chiêu.

“Bên trong có dao động kì quái, có hơi thở Phục hồn sáo.”

Phục hồn sáo……

Núi đao biển lửa cũng phải đi vào a!

“Vậy được rồi, ngươi ở chỗ này chờ.” Vu Hoan dường như gật đầu bất đắc dĩ, vùi đầu muốn hướng tiểu lâu đi, khi đi tới cửa, lại quay đầu, hỏi: “Đồ bên trong thật sự tùy ta lấy?”

Kỳ Thụy vừa thở phào một hơi trái tim lại một trận co chặt, phía sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, “Phải phải, chỉ cần Bách Lý cô nương thích.”

Kỳ Thụy cúi đầu, chặn lại đáy mắt âm ngoan, dù muốn cũng phải lấy mạng ra đổi mới được!

Được Kỳ Thụy bảo đảm, Vu Hoan duỗi tay đẩy cửa tiểu lâu ra, đi vào, cửa phòng tự động khép lại.

Kỳ Thụy sắc mặt vui vẻ, hướng Kỳ Tiễn ở xa xa gật đầu, hai người đồng thời đứng ở trước vườn hoa, thúc dục linh lực, bao trùm lên khóm hoa.

“Ong ——” không khí bốn phái tiểu lâu đều ẩn ẩn nổi lên sóng gió.

Tiểu lâu tức khắc bị một đạo lá chắn bao phủ, những khóm hoa biến mất, xuất hiện chính là bốn con linh thú canh giữ bốn phương, linh thú trên người bị buộc xích sắt, bộ mặt dữ tợn rít gào.

“Cái gì vai ác đệ nhất đại lục, chỉ số thông minh cũng chỉ có bấy nhiêu.” Kỳ Thụy khịt mũi, nhìn về phía Kỳ Tiễn.

“Đừng coi thường nàng, mấy ngày tiếp theo đều phải cho người thủ ở chỗ này.”

Kỳ Thụy khinh miệt nở nụ cười, “Đại ca chẳng lẽ là bị nàng đánh đến sợ? Cũng phải, một tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch đại ca còn đánh không lại, xem ra là mấy năm nay đại ca vì Kỳ gia làm lụng vất vả nhiều rồi.”

Kỳ Tiễn hừ lạnh một tiếng, “Thời gian sắp tới rồi, sắp tới ngươi tốt nhất nên an phận một chút.”

Kỳ Thụy sắc mặt thay đổi, ánh mắt nhìn về phía tiểu lâu sâu thẳm mà quỷ quyệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136.. Chương 137 Chương 138 Chương 139.. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163.. Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »