Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52518 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 302

❊ ❊ ❊

Cả sân tập bỗng im phăng phắc.

Toàn bộ các đội hình sinh viên đều quay đầu lại, vô số ánh mắt như đèn pha chiếu thẳng vào người Dung Ngộ.

Cái tên Dung Ngộ, hầu như ai cũng từng nghe qua, có người biết vì cô là thần tượng, có người biết vì nghiên cứu khoa học, hoặc cũng có thể vì bảng bình chọn hoa khôi trên diễn đàn trường. Dù lý do là gì, cô vẫn là một trong những nhân vật nổi bật nhất của tân sinh viên năm nay.

Trương Hạo Vũ từ xa nhìn về phía cô, nụ cười lập tức nở rộ.

Có thể gặp lại Dung Ngộ ở Thanh Hoa, cùng đứng trên một sân huấn luyện để hát kéo, quả thật là một chuyện may mắn.

Chỉ tiếc là thực lực của cậu chưa đủ, nếu không đã có thể vào lớp Thiên Hành Kiện để làm bạn học với cô rồi.

Nhưng như hiện tại cũng đã rất tốt.

Cậu cất giọng hô to:

“Dung Ngộ, Dung Ngộ, cậu chậm quá đấy, có phải chưa ăn tối không hả!”

“Khoa Vật Lý mặt dày, hát thì lệch tông như gió lọt qua khe cửa!” Úc Khả Tâm lập tức hét trả, “Muốn biết ai hát hay nhất à, tất nhiên là—”

Cả lớp Thiên Hành Kiện đồng loạt hô vang:

“Tất nhiên là hoa khôi Dung Ngộ!”

Dung Ngộ chỉ thấy đầy một đầu vạch đen: Bao giờ thì cô trở thành hoa khôi vậy trời?

Chưa kịp nghĩ nhiều, mấy nam sinh trong lớp đã được lớp trưởng Đoạn Phi và Thịnh Từ Viễn dẫn đầu, vừa đập bình nước làm trống, vừa hò reo cổ vũ; các nữ sinh thì bật đèn pin điện thoại để khuấy động. Úc Khả Tâm một phát đẩy Dung Ngộ ra trước, ánh sáng hắt lên viền tóc cô, như phủ một lớp viền vàng óng.

Không micro, không nhạc đệm, giọng hát của cô như thanh kiếm vừa tuốt vỏ, chém toạc bóng hoàng hôn.

“Gió đang gào thét, ngựa đang hí vang—”

Cô hát không dùng kỹ xảo, cũng không luyến láy cầu kỳ, nhưng từng chữ như lưỡi dao tôi luyện trong lửa, chém thẳng vào trái tim người nghe.

Vừa cất câu đầu tiên, toàn bộ sân tập lập tức im lặng.

Thịnh Từ Viễn thầm nghĩ, anh trai của mình phải cố gắng biết bao nhiêu mới xứng với một Dung Ngộ như thế này.

Tống Hoài ngẩn ngơ nhìn cô, ánh đèn pha của sân tập xuyên qua mái tóc bay bay, tạo thành những bóng mảnh li ti dưới hàng mi. Một bài hồng ca cũ kỹ như vậy, thế mà lại được cô hát ra một cảm giác hoàn toàn khác.

“Hoàng Hà đang gầm thét! Hoàng Hà đang gầm thét!”

Thịnh Từ Viễn là người đầu tiên hòa nhịp, sau đó là cả lớp Thiên Hành Kiện, cuối cùng thì toàn bộ sân tập cũng hòa chung vào khúc hợp xướng hùng tráng này.

Gió đêm lướt qua dãy giảng đường, lá ngô đồng xào xạc vang.

Cuộc vui tập thể kéo dài đến tận chín giờ tối mới kết thúc.

Vừa về đến ký túc xá, Úc Khả Tâm đã hét toáng lên:

“Trời ơi, Dung Ngộ, cậu leo lên hạng nhất bảng hoa khôi trường rồi!”

Tiết Vân vốn không quan tâm chuyện này, liền vào phòng tắm trước.

Dung Ngộ hỏi:

“Có cách nào rút khỏi bình chọn hoa khôi không?”

“Dĩ nhiên là không rồi.” Úc Khả Tâm phấn khích, “Tối nay lúc hát kéo, một câu của cậu khiến mọi người kinh ngạc, có người đã đăng video lên diễn đàn, lập tức vô số người ùa vào bình chọn cho cậu. Trước đây hạng nhất là Lạc Huyên của khoa Mỹ thuật, bây giờ bị cậu vượt rồi. Khoa Mỹ thuật đang phát điên kéo phiếu đấy.”

Dung Ngộ không nói nên lời.

Khi ba người tắm rửa xong, nằm xuống giường thì đã hơn mười một giờ đêm.

Ngày huấn luyện quân sự đầu tiên, cơ thể chưa kịp thích nghi, toàn thân ê ẩm như rã rời, vừa chạm gối là ngủ say.

“Bíp— bíp bíp!”

Tiếng còi chói tai như dao đâm thẳng vào màng nhĩ, Dung Ngộ lập tức bật dậy khỏi giường.

Cô nhìn đồng hồ — 2 giờ 03 phút sáng.

Giọng quát của huấn luyện viên Nghiêm vang lên từ dưới sân:

“Ba phút, tập hợp ở sân tập!”

“Chết tiệt, nửa đêm tập hợp á?” Úc Khả Tâm ngơ ngác, “Trong sổ có ghi cái này không vậy?”

Tiết Vân nhanh chóng mặc quân phục: “Còn hai phút rưỡi.”

Dung Ngộ đã mặc xong, vừa buộc tóc vừa nói:

“Xuống lầu mất một phút, Úc Khả Tâm, cậu nhanh lên.”

Toàn bộ tòa ký túc rối loạn, một đám người hốt hoảng lao xuống, xen lẫn đủ loại tiếng phàn nàn.

Trên sân, huấn luyện viên Nghiêm như một vị thần sát đứng dưới ánh đèn đường, lạnh lùng nhìn đám tân sinh viên lếch thếch.

Giọng anh ta trầm và lạnh:

“Nhìn bộ dạng các em xem! Khi máy bay địch không kích, các em đến tư cách làm pháo hôi cũng không có!”

“Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn nói máy bay địch, rõ là hành xác!”

“Tôi đóng học phí để học, đâu phải để đi lính!”

“Mẹ ơi cứu con với, hu hu hu…”

“Tất cả nghe lệnh!” Huấn luyện viên Nghiêm quát lớn “Chạy ba vòng quanh sân tập!”

Một đám người rầu rĩ chạy đủ ba vòng, về ký túc xá ngủ, cảm giác vừa mới nhắm mắt thì đồng hồ báo thức đã reo, mở mắt ra thì trời đã sáng.

Liên tiếp ba bốn ngày huấn luyện quân sự, đám “lính mới” từ cảnh hỗn loạn ban đầu đã dần dần thích nghi.

Ngày thứ năm, nội dung huấn luyện thay đổi, từ đứng nghiêm – chạy vòng – đi đều bước, chuyển sang rèn luyện việt dã mang vác nặng.

Cả lớp nghe đến việt dã thì háo hức hẳn, ai cũng phấn khích mong chờ.

Sáu giờ rưỡi sáng, hàng chục chiếc xe tải quân dụng nghiến qua con đường bùn đất ở ngoại ô, cuốn lên từng đám bụi vàng cuộn tròn.

Xe dừng lại, giọng huấn luyện viên Nghiêm uy nghi:

“Phía trước là năm cây số xuyên núi, các em tự lên kế hoạch tuyến đường, xuống xe hết đi!”

Vừa bước xuống, ai nấy đều ngẩn người.

Khung cảnh núi xanh nước biếc như tưởng tượng biến thành một khu rừng núi dữ tợn. Phía trước hoàn toàn không có con đường tử tế nào, chỉ có một rãnh bùn rộng ngoằn ngoèo dẫn vào sâu trong rừng rậm. Bụi gai cao hơn đầu người, dây leo đầy gai mọc chằng chịt, chắn ngang con đường bắt buộc phải đi qua.

Úc Khả Tâm tròn mắt:

“Đây… đây là huấn luyện việt dã á? Đi kiểu gì đây?”

Tiết Vân – người vốn ít biểu cảm – nuốt nước bọt:

“Hình như… tôi thấy có rắn, ở đây có rắn…”

Tân sinh viên khoa Thể thao vốn là những người thể lực tốt nhất, họ đã bắt đầu thám thính đường đi, tiến vào rừng.

Đoạn Phi sợ bị bỏ lại phía sau, liền lớn tiếng:

“Tất cả nam sinh mở đường, nữ sinh đi giữa, qua đoạn này rồi mới tính tiếp đường đi!”

Quả đúng là những học sinh tinh hoa được chọn lọc từ khắp nơi, sự kiên cường trong xương cốt lại bùng lên giữa hoàn cảnh khó khăn. Trong rừng núi, đám thiên chi kiêu tử này thể hiện khả năng thích ứng rất nhanh.

Đoạn Phi dẫn một nhóm nam sinh gạt gai mở lối.

Thịnh Từ Viễn xông lên trước trinh sát đường đi.

Tống Hoài thì quan sát động tĩnh của các lớp khác.

Ban đầu Dung Ngộ còn lo cho Úc Khả Tâm và Tiết Vân, nhưng sau khi vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, hai người cũng dần bình tĩnh lại, cùng nam sinh dọn sạch những bụi gai chắn đường.

Chẳng bao lâu, lớp Thiên Hành Kiện đã thoát khỏi khu vực đầy bụi gai, tới được một vùng đất trống, bốn phía đều là những lối mòn nhỏ.

Đoạn Phi lấy bản đồ, đầu ngón tay chỉ vào một đường nét đứt mờ mờ:

“Đi theo đường mòn tiều phu này sẽ tiết kiệm được hai cây số, chúng ta cố gắng giành hạng nhất tân sinh viên!”

Tống Hoài cau mày ghé lại:

“Chắc chắn đường này đi được chứ?”

Thịnh Từ Viễn chỉ về con đường vừa đi qua:

“Lúc nãy toàn là bụi gai, chúng ta vẫn mở ra được đấy thôi. Không có đường thì cứ giẫm mà thành đường!”

Tiết Vân hơi do dự:

“Nếu chẳng may xảy ra chuyện…”

“Vậy mà cũng sợ à?” Đoạn Phi đẩy gọng kính “Học sinh Thanh Hoa chúng ta đến tinh thần mạo hiểm này cũng không có sao?”

Đám nam sinh lập tức máu nóng sục sôi:

“Đi, đi đường này! Chúng ta phải giành hạng nhất!”

Dung Ngộ nhìn về phía trước.

Không hiểu sao lại nhớ đến bảy mươi năm trước, khi Kỷ Tranh dẫn cô tránh phục kích bằng cách đi đường tắt, thành công thoát khỏi vòng vây quân địch… Ánh mắt háo thắng của đám sinh viên trẻ trước mặt cũng khơi lên ngọn lửa trong cô.

Thanh xuân chỉ có một lần, đã thử thì phải thử cho tới cùng.

Cô hỏi:

“Úc Khả Tâm, Tiết Vân, hai người có chịu nổi không?”

Úc Khả Tâm lớn tiếng:

“Chịu được!”

Tiết Vân gật đầu:

“Tôi đi cùng cả nhóm.”

Nhưng… con đường này còn tệ hơn cả tưởng tượng.

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »