Archie Sheridan và Gretchen Lowell #3 Trái Tim Độc Ác

Lượt đọc: 1048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Người ta đã dọn sạch máu vương vãi trên sàn trong phòng nghỉ. Archie vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc tẩy. Trên viện thông báo là người cố vấn cần khâu vết thương còn Courtenay thì không. Cô đã trở lại phòng mình, bị khóa lại. Cả buổi chiều cô chỉ hát một bài. Ước vọng xa vời. Bạn có thể nghe thấy tiếng hát vang khắp con đường dẫn xuống hội trường.

Có những hy vọng xa vời… mơ về chồng bánh táo thật cao, những ước vọng bay trên bầu trời.

Archie hy vọng bài hát này là để gây cười.

“Em gái tôi sắp đến thăm”, Frank ngồi trên sofa lên tiếng.

“Ừ, Frank”, Archie đáp lại.

Archie đã đi tắm, thay quần áo sạch và đánh răng sau bữa tối. Họ ăn lúc 5 giờ, như người già vậy. Bây giờ anh đang uống cà phê từ chiếc cốc in hình hoạt họa chữ Thứ hai được đặt trên ghế bành của bác sĩ. Trong khung thoại tròn, chữ Thứ hai nói, “Mọi người đều ghét tôi”.

Archie nhấp ngụm cà phê và liếc nhìn đồng hồ, 6 giờ 30. Debbie luôn đúng giờ. Anh nhìn những chiếc kim gặp nhau ở điểm dưới cùng của đồng hồ, rồi nhìn qua cánh cửa vào phòng nghỉ. Debbie đứng đó, dựa vào khung cửa, mỉm cười với anh. Làn da rám nắng vì làm vườn dưới nắng hè của cô đã nhạt đi. Căn hộ an toàn của cô ở Vancouver không có vườn. Dù vậy cô vẫn xinh đẹp hơn bao giờ hết. Mái tóc ngắn tối màu, mặc chiếc váy lửng màu đen, khoanh tay, trên cổ tay đeo vòng bạc. Cô trông trẻ hơn, có vẻ hạnh phúc.

Ben và Sara xông vào bên cạnh cô và chạy đến chỗ Archie. Thời gian trôi qua, bọn trẻ ngày càng giống cô. Giống từ những đốm tàn nhang. Giống mái tóc thẳng mượt của cô. Tay chân cũng dài giống mẹ. Việc này làm Archie thấy mừng khi thấy rất ít hình ảnh của bản thân trong chúng, như thể điều đó sẽ giúp chúng thoát được những nỗi đau nhất định sẽ tới. Anh ôm cả hai đứa, hít mùi dầu gội ngọt ngào trên mái tóc đen của chúng, ôm chúng lâu hơn một giây so với cái ôm mà lũ trẻ mong muốn.

Chúng đã chuyển trường từ mùa thu. Nhưng ngay cả khi Debbie không chuyển đi, cô cũng không bao giờ cho phép chúng quay lại trường tiểu học cũ. Nhất là sau những gì đã xảy ra ở đó. Đó là nơi đầu tiên Gretchen tới sau khi trốn thoát.

“Để bố mẹ nói chuyện riêng một phút nhé”, Debbie nói. Bọn trẻ quay lại nhìn cô, Archie gật đầu và hôn lên tóc cả hai lần nữa rồi dõi theo khi bọn trẻ rời đi ra ngồi trên chiếc ghế dài trước tivi.

Sara tuột đôi giày thể thao ra rồi đẩy hai chân xuống dưới ghế và ngồi cạnh Frank. Bây giờ là sau bữa tối, trừ Frank và Archie, tất cả mọi người đều ra ngoài hút thuốc. Khoảng thời gian này họ được tự do đi lại.

Chương trình Phòng cấp cứu thú y vẫn đang bật. Hẳn là nó được chiếu liên tục.

“Đây có phải tập phim có con mèo chết không?” Sara hỏi Frank.

“Là tập về chồn sương”, Frank đáp.

“Tốt”, Sara nói.

Debbie đợi một lát, cho đến khi bọn trẻ mải mê với chương trình, rồi cô đi đến chỗ Archie đang ngồi. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Cô hỏi anh. Hai tay cô vẫn khoanh lại. Anh có thể ngửi thấy mùi hương từ cô. Cùng một loại dầu gội như bọn trẻ, nhưng còn có những mùi hương khác, đó là sự giao hòa của một loại kem dưỡng da và loại nước hoa mà anh không nhận ra.

Họ đã yêu nhau từ hồi đại học, gần hai mươi năm trước. Anh vẫn khó có thể tưởng tượng về một cuộc sống không có cô. Nhưng anh nhận ra cô không thấy được điều đó. Anh không muốn làm mọi chuyện khó khăn hơn.

“Gì cơ?” Anh nói mà vẫn nghĩ về chiếc điện thoại trong túi.

“Cô ta đã quay lại”, Debbie nói.

“Cô ta là kẻ giết người hàng loạt”, Archie nói. “Việc trở lại chỉ là vấn đề thời gian.”

“Em cứ nghĩ cô ta đã bỏ chạy”, Debbie nói tiếp. “Rằng cô ta đã ở một nơi rất xa.” Cô làm một cử chỉ bất lực bằng đôi tay. “Trên một tảng băng trôi nào đó chẳng hạn.”

“Chắc là cô ta đã chán việc giết người Inuit”, Archie nói.

Cánh cửa ban công mở ra và hai người phụ nữ bước vào, họ ngồi xuống một chiếc bàn gần tivi. Một trong hai người đã có mặt ở hành lang trong vụ việc của Courtenay.

“Khi nào thì chuyện này kết thúc?” Debbie vừa hỏi vừa nhắm mắt lại.

“Khi cô ta chết”, Archie đáp lại một cách đơn giản.

Debbie mở mắt ra và nhìn anh. Rồi cô quay lại nhìn bọn trẻ. Trên tivi, các bác sĩ thú y đang phẫu thuật cho một con chồn vì đã nuốt một chiếc xe cảnh sát đồ chơi Matchbox. Ben, Sara và Frank ngồi cạnh nhau, xem một cách chăm chú.

“Anh sẽ xử lý chuyện này”, Archie nói khẽ. “Dù có chuyện gì xảy ra.”

Debbie từ từ quay lại với Archie. “Anh định xử lý như thế nào đây? Anh còn đang ở trong bệnh viện tâm thần đấy.”

“Anh thích coi nó là cái tổ của những kẻ ngốc hơn”, Archie nói.

“Giới truyền thông cắm cọc ngoài căn nhà của em”, Debbie nói. Cô ngồi xuống, đối diện anh ở bên kia bàn, nơi Henry đã ngồi vào sáng sớm hôm đó. “Charlene Wood của Kênh 8 xuất hiện và bắt đầu phát sóng trực tiếp trước nhà mẹ con em”, cô nói. Cô liếc về phía bọn trẻ và hạ giọng. “Giống như một chương trình phát sóng trước trận đấu. Như thể chỉ một lát nữa là Gretchen sẽ xuất hiện.”

“Lần này cô ta sẽ không làm phiền em được nữa”, Archie nói.

Debbie lưỡng lự, rồi đanh hàm và mắt nheo lại. “Em quên mất rằng anh hiểu cô ta như thế nào”, cô nói. Hiểu cô ta. Những từ ấy án ngữ một cách xấu xí giữa họ. Anh đáng phải chịu điều này. Anh đáng phải chịu những lời cay độc mà cô muốn nói với anh. Sự phản bội lời thề của anh đã thành truyền kỳ.

Debbie lắc đầu. “Em xin lỗi”, cô nói.

“Anh là kẻ ngoại tình mà”, Archie tiếp lời. Anh may mắn, anh biết điều đó, vì đến cuối cùng cô vẫn cho anh gặp bọn trẻ. “Điều anh muốn nói”, anh lên tiếng, “là anh biết cô ta nghĩ gì.”

“Vậy thì anh quay lại làm việc đi”, Debbie nói. “Cô ta đã trốn thoát được hai tháng nay. Họ không thể bắt cô ta khi không có anh. Rõ ràng là vậy.”

Một nhân viên bước vào. Anh ta không nhìn Archie. Cũng không nhìn ai cả. Anh ta đến tủ lạnh, lấy một hộp đồ uống ra và ngồi cách xa hai cái bàn. Archie nhận ra anh ta, đó là người cố vấn bị Courtenay đâm.

“Anh có nghe em nói không đấy?” Debbie hỏi.

Đằng sau cô, một nhân viên khác bước qua cửa, tay đẩy cây lau nhà. Đó là người tạp vụ. George. Debbie quay lại để xem Archie đang nhìn gì. “Gì thế?” Cô hỏi.

Archie cảm thấy những sợi tóc sau gáy mình dựng đứng lên và lại có cảm giác đó một lần nữa, cảm giác mình đang bị theo dõi. Anh liếc quanh phòng. Vài phút trước họ vẫn ở một mình. Anh cố nhớ lại những chuyến thăm khác, và nhận ra rằng điều này luôn xảy ra khi những đứa trẻ chơi loanh quanh thì những người khác tha thẩn cùng chiếc tai nghe. Anh thật ngốc. Nếu Gretchen để mắt đến anh thì ả sẽ không chỉ cài người trong bệnh viện, mà sẽ cài người ngay trong viện tâm thần này.

Debbie vuốt một lọn tóc ra sau tai anh rồi rút tay ra. “Anh nên cắt tóc đi”, cô nói.

Archie nở nụ cười lơ đãng. “Anh đang nuôi một cái đuôi ngựa”, anh đáp.

“Nếu anh làm thế”, cô nói, “thì em sẽ tự tay giết anh.”

“Đó chỉ là một vụ giết người chính đáng khi chúng ta vẫn là vợ chồng thôi”, Archie nói.

Debbie đứng dậy. “Em cũng chuẩn bị tinh thần đi tù rồi”, cô nói.

Anh nhìn theo khi cô đến chỗ bọn trẻ, hôn cả hai đứa và nói lời tạm biệt. Anh thăm dò những khuôn mặt trong phòng để tìm ra một phản ứng hay một vài gợi ý về sự quan tâm quá mức.

Anh có thể sử dụng điều này. Anh có thể dùng những đứa con của mình làm mồi nhử, xem ai kiếm cớ để đến quá gần hay ở quá lâu trong phòng nghỉ.

Debbie đã đi đến cửa và đứng nhìn về phía Archie. Chiếc váy lửng màu đen mỏng manh và anh có thể nhìn thấy bóng của đùi cô qua lớp vải.

Cô lắng nghe một lúc và nghiêng tai xuống hành lang, hướng về phía phòng của Courtenay. “Đó là…?” Cô hỏi.

“Ước vọng xa vời”, Archie nói.

“Người ta cho các anh dùng thuốc tốt đấy”, Debbie nói.

Sara bỗng ré lên. Trên chương trình Phòng cấp cứu thú y, đã có chuyện xảy ra trong cuộc phẫu thuật của chú chồn sương.

Frank nắm lấy tay Sara.

“Đợi đã”, Archie nói với Debbie.

Anh bước đến bên cô, đỡ lấy cánh tay và đưa mặt tới bên cô như muốn hôn lên má. Nhưng thay vào đó anh lại đặt môi lên tai cô. “Đừng tách khỏi bọn trẻ”, anh thì thầm.

Cô nhăn mặt.

Archie quay đầu lại, vẻ mặt bình thản, tay anh vẫn đặt trên cánh tay cô.

Debbie nhìn anh, nhướng mày. Rồi cô từ từ liếc nhìn những người khác trong phòng.

Một số người khác có thể nghĩ Archie đã bị lừa. Nhưng Debbie biết Gretchen có khả năng gì.

Ánh mắt cô chuyển lại chỗ anh và anh có thể thấy một tia sợ hãi trong mắt cô. Tốt. Cô đang hiểu được ý của anh một cách nghiêm túc.

“Đi chơi một chuyến đi”, anh thì thầm.

Debbie dành cho anh cái gật đầu nhỏ nhất, rồi anh buông cánh tay cô ra.

“Bố của các con cảm thấy không khỏe”, cô gọi bọn trẻ. “Hai đứa muốn đi xem phim không?”

« Lùi
Tiến »