App Diễn Viên Phim Kinh Dị

Lượt đọc: 6870 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 26
người yêu cương thi (9)

❊ ❊ ❊

Ở bên kia, Tạ Trì đi con đường thôn, vừa ứng phó với hai cương thi cấp thấp ngốc bạch ngọt, vừa dùng tay ra hiệu Lục Văn ra cổng thôn chờ mình.

Lục Văn hiểu ý, không nán lại thêm, anh ta nín thở, ẩn nấp thân mình, đi đường vòng chạy về cổng thôn.

Nghiêm Kính ở cổng thôn lo lắng chờ đợi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Lục Văn, lập tức mừng rơn, cậu đang định hỏi chuyện Tạ Trì thế nào, lại nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn truyền ra ngoài, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt: “Cương thi cũng theo ra cùng! Anh Tạ anh ấy…” Lục Văn lập tức lao tới bịt miệng cậu ta lại, thấp giọng nói: “Không sao đâu, bọn chúng chỉ theo chân, không tấn công anh Tạ.” Nghiêm Kính đực mặt ra, cương thi không tấn công anh Tạ?

Lục Văn ngẫm nghĩ, bảo rằng: “Kính Tử, có lẽ tình hình lát nữa sẽ hơi hỗn loạn, chúng tôi không để ý tới cậu được, cậu quay trở về theo đường cũ, lát nữa tôi và anh Tạ sẽ đuổi theo cậu.” “Vâng.” Mặc dù Nghiêm Kính không biết rõ tình huống, nhưng rất tin tưởng vào Tạ Trì, cậu vẫy tay với Lục Văn, còn bản thân thì men con đường núi đi xuống trước.

Lục Văn đứng ở gốc cây xiêu vẹo bên cổng thôn, nơm nớp lo sợ nhìn Tạ Trì bình tĩnh “tán gẫu” cô một câu tôi một câu với hai con cương thi kia.

Sau lưng Tạ Trì còn có ba mươi, bốn mươi con cương thi, dường như vẫn còn hơi nghi ngờ với tay ngoại lai này, muốn theo dõi một chút.

Cổng thôn ở ngay trước mặt, đuôi chân mày Tạ Trì hơi giãn ra, đang muốn thở phào nhẹ nhõm, con cương thi phía sau lưng đột nhiên kêu ô ô a a, vô cùng sốt ruột.

Tạ Trì phiên dịch:

“Kỳ thật!$… hình như #% hắn ta $^#%^# có #% hơi ngườ$…” Trong lòng Tạ Trì thầm than một tiếng hỏng bét rồi, anh liếc mắt ra hiệu với Lục Văn đang chờ bên ngoài.

“Anh à!” Tạ Trì thầm nghĩ.

Tạ Tinh Lan lên sóng, bẻ hai tay nữ cương thi bên cạnh ra phía sau, nâng họ lên bả vai, chân dài sải bước ra ngoài, Lục Văn thì phi nước đại tiến lên, bắt chước hành động của Tạ Tinh Lan, khiêng con cương thi còn lại bỏ chạy.

Biến cố xảy ra quá nhanh, đám cương thi sau lưng vẫn còn sửng sốt tại chỗ, mấy giây sau bọn chúng mới ý thức được, miệng không ngừng phát ra những tiếng phẫn nộ, nhảy từng bước xông lên, truy đuổi không bỏ.

Cho dù Tạ Tinh Lan đang thực hiện công việc rất khó khăn như vậy, nhưng vẫn vô cùng ung dung, thậm chí khóe môi còn cong lên nở nụ cười đầy bất đắc dĩ.

Lục Văn nhanh chóng bị hắn bỏ lại sau lưng, cương thi trên người anh ta không được giữ chặt, giãy giụa tới lui, khiến anh ta rất chật vật.

Tạ Tinh Lan giãn được một khoảng cách rất dài với bầy cương thi, dừng lại quay đầu nhìn Lục Văn một chút, ánh mắt mang theo sự trêu chọc: “Cậu có vẻ không được nhỉ.” Lục Văn xấu hổ cúi đầu.

Tạ Trì thì hơi phiền não, lúc nào anh mình cũng lấy việc đá đểu Lục Văn làm thú vui.

Chưa đến mười phút, bầy cương thi đã bị Tạ Trì và Lục Văn cắt đuôi.

【Má ơi vừa xem vừa cười bò hahahaha】 【Tui phản ứng chậm, giờ mới ngộ ra là lừa lấy răng cương thi hahaha】 【Tui còn tưởng ảnh muốn đánh nhau chứ, tui ngây thơ quá rồi】 【Thương cho răng cương thi quá, tui tin tưởng anh như vậy, anh lại tới để lợi dụng.】 【Ê hành động này quen ghê, có phải cậu ta là tay tân thủ đi lừa đảo khắp nơi không? Hình như bạn tui từng đề cử với tui rồi, ấn tượng rất sâu sắc, là người mới hả??】 【Ủa thật hử? Nhưng sao lại tới đây??】 【Theo dõi!】 Sau khi ba người tụ họp lại, Tạ Tinh Lan và Lục Văn cùng nhau thả cương thi xuống, Tạ Tinh Lan xoa xoa bả vai, lấy bật lửa ra châm thuốc, đưa lên miệng, nói với Lục Văn: “Anh mài răng đi.” Lục Văn lập tức ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Tạ Tinh Lan tỉnh bơ bảo rằng: “Nhìn tôi làm gì? Anh có kiếm, đương nhiên là để anh mài rồi, tôi có dụng cụ đâu.” Khiêng cương thi đã đủ tốn sức rồi, loại chuyện vừa mất mặt vừa tốn sức này đương nhiên không thể để Tiểu Trì của hắn làm.

Lục Văn đau lòng hai giây, lại nghĩ mình ăn hôi điểm dường như cũng không được phải đạo cho lắm, thế là thành thật làm việc, nhận mệnh lấy thanh kiếm gỗ đào tinh chế ra, ngồi xổm xuống mài hàm răng vừa vàng vừa thúi hoắc của hai con cương thi.

Giữa những tiếng mài răng xì xèo, Nghiêm Kính nhịn cười đi tới trước mặt Tạ Tinh Lan, tò mò hỏi: “Anh à, ban nãy anh Lục bảo anh học được tiếng cương thi à?” Chỉ trong vòng ba giờ đã học được tiếng của cương thi?

Tạ Trì quay trở lại, thản nhiên nói: “Đương nhiên là không, chỉ học một phần, học thuộc là được rồi.” “Học phần nào vậy?” Tạ Trì mỉm cười trả lời cậu ta: “Chào mọi người, tôi là kẻ ngoại lai; bạn của tôi đang đứng ngoài cổng, mọi người có thể đi cùng tôi, dẫn cậu ấy vào thăm thú được không?” “Sau đó ghi nhớ mấy câu cảnh cáo nếu họ phát hiện ra tôi có vấn đề, ví dụ như “Hình như cương thi này có hơi người”.. kiểu như vậy.” Cương thi cấp thấp không thông minh, chỉ như đứa trẻ hai, ba tuổi, rất dễ bị lừa, cũng bởi Tạ Trì đoán được điểm này, nên mới bỏ ra 1 điểm tích lũy mua sổ tay cương thi và trang phục hóa trang cương thi.

Trong cửa hàng hệ thống, các đạo cụ hàng hóa hơi đắt đỏ, nhưng đạo cụ tin tức lại rất rẻ.

“Sổ tay cương thi” là đạo cụ bán kèm phim kinh dị nên mới đắt đỏ, giống như đồ trong khu du lịch thì bị tăng giá.

Tạ Trì muốn tranh thủ thời gian, đây cũng là biện pháp tốn ít sức và nhanh nhất, anh quay về sớm, không chỉ có thể thu hoạch điểm hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, còn có thể tiếp tục ở lại quán trọ thăm dò kịch bản.

Nghiêm Kính lấy làm kinh ngạc, qua hồi lâu mới bảo rằng: “Em còn tưởng anh định đánh nhau chứ!” Tạ Trì thay lại trang phục, bộ dạng mũ áo chỉnh tề, thuận miệng bảo rằng: “Đương nhiên không rồi, đó là hành động của người man rợ, người trí thức không làm việc này, có thể động khẩu ai lại đi động thủ――” Tạ Trì còn chưa nói xong, Tạ Tinh Lan ở trong đầu đột nhiên cất tiếng: “Người man rợ?” Giọng điệu hờ hững, trong đó ẩn chứa sự nguy hiểm.

Bấy giờ Tạ Trì mới phát hiện ra lời mình nói chạm tới anh nhà, khẽ ho một tiếng, bình tĩnh tiếp tục nói với Nghiêm Kính: “Đương nhiên, đấy là trong lúc bình thường, thực ra trước vũ lực tuyệt đối, mưu trí chẳng có ích gì.” Hai chữ “tuyệt đối” được nhấn mạnh.

Tạ Tinh Lan thỏa mãn bật cười, hiển nhiên rất hài lòng.

Thực ra Tạ Trì không hề tâng bốc quá đáng, rất nhiều chuyện chỉ dựa vào đầu óc của anh thì không giải quyết được vấn đề gì, anh nhà ra tay một trận là “vạn sự đại cát”.

… Bầu không khí bên đây vô cùng hòa hợp, mà ở một bên khác, Việt Tu Minh nhìn hang sâu trước mặt, vẻ mặt âm trầm dọa người.

Hắn và Châu Đồng đứng ở đầu hang bên này, điện thoại hiển thị mục tiêu ở đầu hang bên kia, ở giữa là một chiếc hang sâu chừng bảy, tám thước.

Việt Tu Minh bước về phía trước hai bước, nhìn xuống dưới, nước trong hang chảy xiết, va vào đá ồn ã.

Hắn khẽ chửi thề một tiếng, chỉ muốn quăng điện thoại đi cho rồi: “Chúng ta bị app lừa rồi!” Bản đồ Miên Sơn trong điện thoại rất đơn sơ, về cơ bản chỉ có hình vẽ đại khái của ngọn núi, tỉ lệ và tọa độ điểm tới, những chi tiết như hang sâu trong núi vốn không xuất hiện trên bản đồ, bản đồ chỉ cho một đường kẻ thẳng tắp, nhưng thực tế không có khả năng đi được, khe rộng có nhiêu đó mà lại sâu như vậy, rơi xuống chỉ có một con đường chết.

Trừ khi đi đường vòng.

Việt Tu Minh vừa quay đầu lại, phát hiện sắc mặt Châu Đồng tái nhợt, bàn tay cầm điện thoại dường như run lên, cả người đẫm mồ hôi hột.

“Anh sao vậy?” Việt Tu Minh mất kiên nhẫn nói, “Chẳng lẽ vì mất 30 điểm tích lũy? Mặc dù lỗ vốn, nhưng cũng không cần phải đau lòng đến thế chứ?” Dọc đường đi hắn đã cảm thấy Châu Đồng kỳ kỳ quái quái, hắn đã kiềm chế nhiều lần để nói chuyện với Châu Đồng, nhưng Châu Đồng cứ nhấp nhổm không yên, hắn phải quát lên một tiếng, Châu Đồng mới cười lúng túng, hỏi anh ta đang suy nghĩ gì, anh ta lại đáp qua loa cho xong.

Nếu chỉ có như vậy thì thôi đi, nhưng Châu Đồng còn hành động rất quái dị, áng chừng ba tiếng trước, đột nhiên cả người anh ta run lên, Việt Tu Minh hỏi anh ta bị làm sao, Châu Đồng nói là gió đêm lạnh quá. Nhưng rõ ràng trong phim đang là mùa hè, Việt Tu Minh còn chê nóng nữa là.

Châu Đồng không chỉ run lên, anh ta còn liên tục cắn miệng, răng bập xuống môi dưới, Việt Tu Minh nhìn anh ta cắn rách môi dưới, hỏi anh ta bị làm sao, nhưng Châu Đồng nói ở môi dưới bị nhiệt khó chịu, Việt Tu Minh cạn lời luôn, người này bình thường rất đáng tin, tại sao bây giờ đầu óc như có vấn đề vậy.

Với cả, áng chừng một tiếng trước, Châu Đồng bắt đầu cào mình, cái kiểu cào toàn thân, cào tay trái xong lại đến tay phải, Việt Tu Minh hỏi anh ta bị làm sao, Châu Đồng nói trên núi nhiều muỗi, anh ta bị muỗi cắn, cả người khó chịu, Việt Tu Minh bực mình hỏi tại sao không có con nào cắn mình, Châu Đồng liền lườm hắn, nói là do khác nhóm máu, nhóm máu của anh ta thu hút muỗi.

Việt Tu Minh cảm thấy không ổn, túm tay anh ta lên nhìn, trên người Châu Đồng vốn không có vết muỗi đốt, nhưng Châu Đồng lại nói, có lẽ trên núi có loài cây nào đó khiến anh ta bị dị ứng.

Dù sao thì suốt cả dọc đường đi anh ta không ngừng cào cơ thể, hai mu bàn tay Châu Đồng cũng bị cào đỏ bừng lên.

【Ghê thật, cảm giác Châu Đồng như bà ngoại sói lừa cô bé quàng khăn đỏ ấy, bà ơi, sao miệng bà to thế, miệng bà to là để ăn thịt cháu!!】 【Thím vui tính ghê!】 【Việt Tu Minh vừa hấp tấp vừa tự đại.】 【Châu Đồng cắn môi là do răng nanh dài ra, gãi ngứa là do móng tay dài lên ngứa ngáy, ở với kẻ nửa người nửa thi, nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc.】 Châu Đồng không để ý tới ánh mắt khinh bỉ của Việt Tu Minh, để mình tỉnh táo lại, nghĩ tới khả năng đi đường vòng và đổi địa điểm.

Mấy giây sau, sắc mặt hắn tái nhợt như giấy, trong mắt ngập nỗi tuyệt vọng và sợ hãi, vô lực ngồi sụp xuống, thở hổn hển từng hơi.

Đi đường vòng, với tốc độ nhanh nhất của hắn cũng phải tốn mười tiếng, đổi địa điểm khác, một sao thì không được, quá xa, địa điểm ba sao, nếu là trước đó còn có thể, nhưng bây giờ hắn đã đi tới đây, nơi này ngược đường hoàn toàn, đi tới cũng phải mất ít nhất tám, chín tiếng.

Có vẻ như sẽ đến kịp, nhưng vì hao tổn tinh lực, cơ thể quá suy yếu, hắn không thể ngăn cản độc thi lan tán, tốc độ thi biến nhanh đến đáng sợ, hắn không thể chịu được tám, chín tiếng.

Nhiều nhất là năm, sáu tiếng, hắn sẽ hoàn toàn biến thành cương thi.

Châu Đồng tuyệt vọng nhắm mắt lại, bây giờ hắn đã hiểu app cho diễn viên 24 giờ để cứu đạo trưởng Huyền Thành là ám chỉ điều gì, 24 giờ là thời gian đạo trưởng Huyền Thành hoàn toàn biến thành cương thi.

Đạo sĩ thân thể cường tráng, được ngâm trong nước gạo nếp phối hợp cùng các loại thảo dược còn chỉ có thể chịu đựng trong vòng 24 giờ, huống hồ là hắn, cơ thể vừa suy yếu lại vừa không được chữa trị đúng cách?

Hắn không có thời gian, các răng nanh của hắn đã âm thầm mọc dài ra rồi.

Nhận biết điều này khiến Châu Đồng hoàn toàn suy sụp.

Phim phẩm chất “Tì vết không che được ánh ngọc” khác với phim tân thủ, hắn không chỉ đơn giản bị trừ 100 điểm tích lũy rồi trục xuất khỏi bộ phim, phim kinh dị đẳng cấp cao hơn, vi phạm quy định đồng nghĩa.. xóa bỏ.

Bây giờ hắn còn không thể quay trở về để mài răng cương thi của nhiệm vụ, đã nói không thể động vào răng cương thi của nhiệm vụ là tuyệt đối không thể động vào.

“Anh làm cái gì vậy?” Việt Tu Minh vốn đã bực mình, trông thấy Châu Đồng nằm co giật dưới đất như người chết, tức đến mức thở hổn hển đạp anh ta một cú.

Bây giờ Châu Đồng còn chẳng có sức để đếm xỉa tới hắn ta, mặc cho hắn ta nhục mạ.

“Nếu biết anh như vậy thì tôi đã đi cùng đám Tạ Trì cho rồi!” Việt Tu Minh chửi một tiếng, cảm thấy vô cùng hối hận, Châu Đồng có vẻ không hợp với Tạ Trì, nhưng hắn không thù không oán với Tạ Trì và Lục Văn, nếu biết trước chẳng bằng nhập bọn với Tạ Trì, như vậy đã chẳng phải chịu đựng chuyện này, so ra Tạ Trì và Lục Văn đáng tin hơn Châu Đồng nhiều.

Hắn đang mắng chửi, Châu Đồng đột nhiên đứng dậy, túm chặt bả vai hắn, vẻ mặt hưng phấn bừng bừng một cách dị thường, giống như hồi quang phản chiếu.

“Anh làm cái gì vậy?!” Việt Tu Minh cảm giác bị mạo phạm, muốn đẩy hắn ta ra, nhưng lực tay Châu Đồng mạnh đến đáng sợ, bả vai hắn nhói đau.

“Cậu vừa nói gì cơ?!” Châu Đồng nhìn hắn ta chòng chọc, giọng như ác quỷ tới từ địa ngục.

Việt Tu Minh bị hù dọa, ngơ ngác nói: “Tôi nói, thà đi cùng nhóm Tạ Trì cho rồi.” Châu Đồng đột nhiên buông hắn ra, cười mấy tiếng điên cuồng, cười đến độ rơi nước mắt, nắm lấy tay Việt Tu Minh, không ngừng nói: “Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu!” Đúng vậy, vẫn còn Tạ Trì mà! Tạ Trì có bản lĩnh như vậy, nhất định lấy được bột răng, bây giờ hắn chạy về quán trọ vẫn còn kịp, vả lại tính toán thời gian, nếu hắn nhanh chân một chút, có thể đuổi kịp lúc nhóm Tạ Trì quay trở về quán trọ.

Châu Đồng mừng rỡ điên cuồng, lại đột nhiên nghĩ tới việc mình đã đắc tội Tạ Trì, với tính cách của Tạ Trì, nhất định anh sẽ thấy chết mà không cứu.

Vậy hắn chỉ có thể giành lấy, hắn không đánh lại Tạ Trì, nhưng hắn có thể thắng nhờ ra chiêu bất ngờ, ví dụ như.. để Việt Tu Minh trở thành trợ thủ của mình, đánh lén bọn họ.

Mục tiêu của hắn không phải Tạ Trì, chỉ cần hắn bắt được Nghiêm Kính hoặc Lục Văn làm con tin, Tạ Trì sẽ cho hắn bột răng, dù sao vật kia cũng chỉ đáng mấy chục điểm tích lũy.

Châu Đồng nghĩ vậy, đột nhiên bật cười ha hả với Việt Tu Minh.

Điệu cười như ẩn chứa ác ý, khiến người ta không rét mà run.

“Cậu vừa mới.. chửi tôi đúng không?” Châu Đồng từ tốn nói.

Việt Tu Minh ngẩn ra, lập tức bị châm ngòi, không kiềm chế được cơn tức: “Sao hả? Muốn đánh nhau à?” Hắn ta vốn không sợ Châu Đồng, Châu Đồng đã thành ra như vậy, còn dám mạnh miệng với hắn?

Châu Đồng bổ nhào tới, hoàn toàn mặc kệ những cú đấm đá của Việt Tu Minh, vùi đầu cắn lên cổ Việt Tu Minh.

Răng nanh vừa mọc, cắn rách làn da mỏng manh ở đó.

Việt Tu Minh cảm nhận được hình dáng răng nanh, huyết dịch trong cơ thể lập tức hóa đông lại, cả người lạnh run. Châu Đồng.. không hoàn toàn là người, hắn ta là.. nửa người nửa thi.

Dưới ánh trăng, móng tay Châu Đồng đã ngả đen, mang theo sắc lam lục khiến người ta sợ hãi.

Hắn nghe thấy giọng nói ác ý của Châu Đồng: “Không muốn trở thành cương thi thì về lấy bột răng với tôi đi.” Cách tốt nhất để khiến một người lên cùng một con thuyền, trung thành với mình, đương nhiên là để người đó có cùng mục tiêu lợi ích giống mình.

Không sống thì phải chết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »