Another S0

Lượt đọc: 532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Interlude

“Đấy là lần gặp gỡ tình cờ với hồn ma Sakaki vào mùa hè năm nay. Cùng ngày hôm ấy, Sakaki mất một lúc rất lâu để kể chi tiết câu chuyện cho tôi nghe.”

“Cậu nói chuyện với hồn ma cả buổi à?”

“Ừm, lúc câu chuyện kết thúc thì trời đổ mưa. Đến khi ra về, anh ấy bảo tôi cầm ô trong nhà mà dùng, nhưng tôi từ chối. Dù sao tôi cũng không ghét mưa.”

“Chậc, nhưng…”

“Có nhiều điều khiến cậu băn khoăn?”

“Đúng. Nói chung thì hồn ma ấy…”

“Sakakibara không tin vào sự tồn tại của hồn ma?”

“Thì…”

“Là do cậu không muốn tin.”

“Vấn đề không phải là tớ muốn tin hay không. Nhưng đúng là chuyến dã ngoại lần đó, Misaki đã…”

“Truyện hay phim kinh dị vẫn xuất hiện đầy hồn ma đấy thôi. Những câu chuyện về nhìn thấy ma hay gặp ma trong thực tế cũng nhiều như núi vậy.”

“Tiểu thuyết hay phim ảnh suy cho cùng đều là hư cấu. Còn mấy chuyện cứ kháo nhau là có thật, hầu hết đều không đáng tin cả.”

“Nhưng việc tôi gặp anh ấy là sự thật.”

“Tớ còn chưa nghe đến ‘ma mất trí nhớ’ bao giờ. Khái niệm này có vẻ hiếm…”

“Vậy à?

“Phim với truyện có thể loại ‘hồn ma thám tử’, nhưng suy đến cùng vẫn là hư cấu thôi, như Hồn ma [16] chẳng hạn. Đại khái là nạn nhân của vụ giết người biến thành hồn ma, đi điều tra về hung thủ đã hãm hại mình và tìm ra chân tướng sự việc.”

“Tôi chưa xem phim đấy.”

“Gọi chung chung là hồn ma, chứ có nhiều loại lắm. Ma Nhật có điểm khác biệt nhất định so với ma ở các nước khác. Ma truyền thống của Nhật thường có câu cửa miệng ‘Ta hận ngươi!’ và không có chân… Anh ta có không? Hồn ma Misaki đã gặp ấy.”

“Chân?”

“Ừ.”

“Có chứ, đầy đủ hai chân. Anh ấy không bay lơ lửng trong không trung đâu.”

“Khả năng thực hiện những hành động mang tính vật lý sẽ phụ thuộc vào từng hồn ma. Có con làm được, có con không thể. Thường thì ma không thuộc dạng tồn tại vật chất nên không chạm được vào đồ vật. Dù ở đâu chăng nữa, chúng cũng ra vào bằng cách đi xuyên qua cửa hay tường. Nhưng bên cạnh hiện tượng ấy cũng có trường hợp cửa tự đóng mở hay bàn ghế dịch chuyển trong những ngôi nhà ma ám. Tất nhiên việc này là do hồn ma gây ra. Hai trường hợp trên hết sức mâu thuẫn, nên tuy rằng cùng là ‘hồn’ nhưng có lẽ mỗi con ma lại có đặc điểm mạnh yếu khác nhau. Trong trường hợp hồn ma Misaki đã gặp…”

“Việc anh ấy chỉ ‘thỉnh thoảng xuất hiện’ cũng có chút kỳ lạ?”

“À, nếu nói kỳ lạ thì, điều khiến tớ thấy lạ nhất chính là việc anh ta tự ý thức được cách xuất hiện của bản thân rất bất thường. Mà anh ta có thể tác động vật lý tới các vật xung quanh ở một mức độ nào đó phải không?”

“Anh ấy có thể đóng mở cửa, hay lấy nhật ký từ ngăn kéo…”

“Thế nhưng, anh ta không nghe được điện thoại?”

“Cũng không thể sử dụng máy soạn thảo văn bản trong phòng đọc sách.”

“Anh ta có thể đi vào căn phòng bị khóa.”

“Nghe kể là vậy.”

“Rốt cuộc vì sao cái người tên Sakaki ấy lại chết? Rượu, thuốc, hay sợi dây treo lòng thòng từ trần nhà… toàn bộ câu chuyện như đang ám chỉ hành vi ‘tự sát’.”

“Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết là do anh ấy ngã từ hành lang tầng hai xuống, xương cổ hình như bị gãy.”

“Nhìn thấu được bí mật về con mắt trái của Misaki, phải nói là anh ta, ừm, nhạy bén chăng?”

“Đúng vậy. Nhạy bén và đầy ẩn ý.”

“Con mắt búp bê trông thấy cùng những thứ giống anh ta, cùng một hướng với anh ta. Nói cách khác, Sakaki biết thứ cậu nhìn thấy là ‘cái chết’. Anh ta vẫn luôn nhìn thấy cái chết, luôn bị cái chết thu hút. Lý giải như thế không biết có đúng không. Do đó anh ta…”

“Tự kết liễu đời mình?”

“Chí ít thì anh ta đã ấp ủ ý định ấy. Và anh ta đã chết thật.”

“…”

“Nhưng vì sao vợ chồng Hiratsuka lại che giấu cái chết của anh ta?”

“…”

“Có lẽ cũng chính họ đã giấu xác anh ta. Mọi chuyện có thể là như vậy. Nói chung, hồn ma Sakaki không rõ thi thể mình ở đâu và luôn tìm kiếm nó?”

“Ừm, anh ấy có vẻ phiền muộn về điều này.”

“Dị thường thật, có thể nói là rất hiếm gặp nữa. Thông thường hồn ma phải biết vị trí thi thể của mình, họ xuất hiện để chỉ ra rằng ‘Nó nằm ở đây, hãy tìm giúp tôi’. Tất nhiên đó cũng chỉ là chuyện hư cấu thôi. Như trong bộ phim kinh dị Đứa trẻ thất lạc [17] nổi tiếng hồi trước ấy.”

“Tôi không biết phim ấy.”

“Ồ, vậy à.”

“Kể ra thì, hôm đó có rất nhiều điều khiến tôi băn khoăn.”

“Ví dụ?”

“Khi tôi đến biệt thự bên hồ thăm Sakaki, cửa tiền sảnh đóng im ỉm, bấm chuông cũng chẳng thấy ai ra. Tôi vòng qua cửa sau, vừa vặn cửa đang mở nên vào luôn.”

“Cậu gan thật đấy.”

“Tôi chắc mẩm có người trong nhà, vậy nên…”

“Nhưng khi lên phòng đọc sách tầng hai, lại tình cờ chạm trán hồn ma?”

“Đúng vậy.”

“Cậu nhìn thấy anh ta ngay sau khi bước vào phòng và tháo băng mắt trái?”

“Ừ.”

“Tới trước lúc đấy, cậu vẫn chưa thấy gì cả, đột nhiên sau đó lại thấy?”

“Ừm.”

“Cậu bất ngờ không?”

“Có chứ…”

“Cũng hợp lý thôi.”

“Có vài nguyên nhân.”

“Ừ, chỉ từ những gì cậu kể thôi, tớ đã thấy rất nhiều khúc mắc. Ngoài bí ẩn quanh cái chết của Sakaki hay tung tích thi thể của anh ta, còn mấy vấn đề khiến tớ thắc mắc và muốn biết chi tiết hơn…”

“…”

“…”

“…”

“Vậy?”

“Hả?”

“Phần tiếp của câu chuyện.”

“Cậu muốn nghe?”

“Cũng không thể không nghe mà. Ừm… Thực chất câu chuyện là thế nào? Thông tin được công khai là Sakaki đang đi du lịch xa? Việc che giấu của vợ chồng Tsukiho là thật?”

“Nếu nói từ kết luận trở lại thì, đúng thế.”

“Vậy thì…”

“Nhưng tôi sẽ kể theo trình tự.”

“À, ừm.”

“Mọi chuyện thành ra như tôi vừa kể ban nãy, nên tôi đã quyết định hành động.”

“Là sao?”

“Nói chung tôi nghĩ, mình phải xác minh bằng được chuyện này. Có vẻ như hồn ma Sakaki không chỉ xuất hiện ở mỗi biệt thự bên hồ mà còn cả ở những nơi có mối liên hệ với anh ấy. Vì thế cho nên, dù có hơi miễn cưỡng, nhung tôi đã nhờ Kirika. Vài ngày sau đó…”

« Lùi
Tiến »