Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Lượt đọc: 4896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 đường tố. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 113 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chuong 116a Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120
Tiến »
Chương 12
dạy dỗ thẩm mộng

❊ ❊ ❊

Vì quá lo lắng cho tiết học đầu tiên, nên tối qua Hứa Luật ngủ không ngon giấc. Trưa nay, cố đánh một giấc đến hơn ba giờ chiều.

Khi tỉnh dậy, cô nhận được điện thoại từ thành phố Giang.

Là Thẩm Mộng gọi cho cô.

Hứa Luật vội vội vàng vàng đánh răng rửa mặt, bắt xe đến nhà ga, đón chuyến gần nhất trở về thành phố Giang.

-~--~--~--~--~--~-

Từ lúc Hứa Luật đi, mấy vụ án Thẩm Mộng theo cũng đạt được kết quả hết sức tốt đẹp. Đồng nghiệp trong Cục cảnh sát thành phố Giang hết lời khen ngợi cô ta, lại còn có sắc đẹp, ngay lập tức trở thành “Hoa Khôi của Cảnh Cục”.

Tuần trước tự cô ta đưa ra yêu cầu với Tô Tử Khiêm, hy vọng có thể càng có nhiều kinh nghiệm thực tiễn hơn, thí dụ như được phép xuất hiện tại hiện trường. Trước đây Thẩm Mộng đã có kinh nghiệm nghiệm thi trong phòng pháp y, phần lớn tập trung vào việc giám định các dấu vết nội thương.

Sau khi Tô Tử Khiêm hỏi qua ý kiến của trưởng phòng pháp y Thạch Vương, đã chấp nhận lời yêu cầu của cô ta, giao cho cô một hiện trường vụ án.

Pháp y hiện trường, công việc đầu tiên là kiểm tra sơ bộ, kết hợp với việc quan sát các tình huống xảy ra tại hiện trường. Trong thời gian ngắn nhất phải có được kết luận sơ bộ án mạng là bình thường hay bất thường. Công việc này đối với một pháp y là một trách nhiệm rất lớn và quan trọng.

Bởi nếu phán đoán sai, kết luận một vụ án tử vong đầy bất thường thành bình thường sẽ tạo thành một thương tổn rất lớn cho gia đình nạn nhân, và đương nhiên sẽ tạo nên một án oan; nếu đem một vụ án bình thường cho là bất thường thì làm tốn thời gian và vật lực của Cục cảnh sát.

Cho dù rơi vào dạng nào cũng dẫn đến tình hình vô cùng nghiêm trọng, tạo phản ứng tiêu cực từ xã hội.

Vì vậy, nhất định phải cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ. Không được bỏ qua bất cứ một manh mối nào dù là nhỏ nhất.

Đây là đầu tiên Thẩm Mộng độc lập đến hiện trường vụ án.

Chuyện xảy ra trong một gia đình nằm ngoại ô thành phố Giang, ông chủ phát hiện tử vong tại sân nhà. Thông qua việc nghiệm thi và hiện trường vụ án, Thẩm Mộng nhận định đây là vụ án mưu sát.

Kết luận của Thẩm Mộng: “Nạn nhân Lưu bị một vật cứng đập rất mạnh vào đầu, dẫn đến vỡ sọ, não bộ bị chấn thương nghiêm trọng. Kết hợp hiện trường án mạng, trong nhà không có dấu hiệu lục lọi, không có món đồ giá trị nào bị mất cắp. Vì vậy loại trừ khả năng cướp của giết người, nghiêng về khả năng là do báo thù hơn …”

Căn cứ vào kết luận của Thẩm Mộng, các đội viên trong đội hình sự triển khai điều tra các mối quan hệ xung quanh nạn nhân họ Lưu.

Nhưng kết quả cuối cùng, vụ án lâm vào bế tắc!

Cái gọi là cục diện bế tắc chính là tất cả những người tình nghi có mâu thuẫn với nạn nhân đều có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường, vụ án lâm vào đường cùng.

Đây là trường hợp mà các trinh sát sợ phải đối mặt nhất.

Mà đây lại là đầu tiên Thẩm Mộng đến hiện trường, tình huống xảy ra như thế này, Hứa Luật thân là một ‘sư tỷ’ dĩ nhiên không thể nào nhắm mắt làm ngơ. Cô về đây thứ nhất là giúp phá vỡ cục diện bế tắc, thứ hai là vì Thẩm Mộng. Dù sao cô ta cũng vẫn còn là một sinh viên, cô không muốn vì chuyện này tạo cho cô ta một bóng đen tâm lý.

-~--~--~--~--~--~-

Phòng Giải Phẫu, Khoa Pháp Y, Cục Cảnh sát thành phố Giang.

Hứa Luật thay bao tay chuyên dụng trong ngành giải phẫu, nhìn nạn nhân đang nằm trên giường mổ, theo thông lệ, cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bắt đầu nghiệm thi. Thẩm Mộng đứng bên cạnh vừa nhìn vừa học tập.

“Kiểm tra qua ba khoang rồi chứ?”

Ba khoang tức là chỉ phần đầu, lồng ngực và ổ bụng. đây là những vị trí quan trọng và cần thiết nhất trong quá trình giải phẫu nghiệm thi.

Hứa Luật luồn tay sờ vào phía sau lưng thi thể, dọc theo sống lưng từ từ lần xuống. Thi thể được đặt trong khoang đông lạnh, sau khi lấy ra, do sự chênh lệch nhiệt độ bên trong và bên ngoài khiến toàn thân đọng một lớp nước mỏng.

Thẩm Mộng gật đầu: “Đã kiểm tra qua. Phần đầu nạn nhân bị va đập nghiêm trọng, da đầu bị rạch một đường, ngay dưới lớp da đầu bị rách, phần xương sọ bị vỡ nát …”

Thẩm Mộng tường thuật lại toàn bộ kết quả nghiệm thi của mình cho Hứa Luật nghe. Cô ta tự cho rằng quá trình kiểm nghiệm của mình không có bất cứ vấn đề gì. Vụ án lâm vào bế tắc là do chuyên môn của bên đội cảnh sát đã làm mất một manh mối quan trọng nào đó mới dẫn đến chuyện này.

“Phần lưng thì sao?”

Suy nghĩ của Thẩm Mộng bị câu hỏi của Hứa Luật cắt ngang.

“Lưng? … Phần lưng?”, cô làm theo Hứa Luật, dùng tay sờ phần lưng của thi thể, đưa tay ấn ép nơi Hứa Luật chỉ, cũng không cảm giác gì bất thường.

“Tại sao không kiểm tra phần lưng?”

“Là do … vì …”

“Vì đương nhiên cho rằng đây là án mạng? Vẫn là mong muốn đây là án mạng sao?”

“Em … em … em không có …”, Thẩm Mộng hoảng hốt, bởi vì rõ ràng Hứa Luật đã nói trúng tim đen.

Đây là căn bệnh mà bất cứ pháp y nào mới vào nghề cũng đều mắc phải, đó chính là căn bệnh tiềm thức, khát khao vụ án đầu tiên họ nhận được không phải là vụ án nhỏ bé và đơn giản. Nếu đó chỉ là vụ án bình thường sẽ không thể hiện được giá trị và năng lực của pháp y hiện trường.

Hứa Luật lúc trước đã nói qua với cô ta, nhưng cô ta không thèm quan tâm.

“Dao!”

Hứa Luật không thèm nhìn đến Thẩm Mộng, tiếp nhận dao giải phẫu từ tay cô ta, cứa nhẹ một đường lên phần lưng, dao làm tách lớp da, lộ ra phần mô mỡ trắng bạc và bắp thịt màu đỏ, vết cắt đều nhau, đủ để thấy rõ người cầm dao là người có tâm thái ổn định cùng thủ pháp cao siêu.

“Màu sắc bình thường, cũng không có dấu hiệu xuất huyết và tổn thương.” Thẩm Mộng nói ra ý kiến của mình, trong lòng có chút hưng phấn, hi vọng phán đoán của Hứa Luật là sai.

Hứa Luật cũng không nói gì, chỉ tiến thêm một bước, cẩn thận tách phần bắp thịt của phần lưng, vẻ mặt Thẩm Mộng dần biến sắc.

Sau lưng thi thể thật sự có tổn thương, hơn nữa là tổn thương rất nặng.

Hứa Luật bình tĩnh giải thích: “5 đỉnh mõm gai bị lệch, phần bắp thịt phía sâu bên trong bị xuất huyệt nặng. Thẩm Mộng, tôi hỏi em, tổn thương trong diện tích lớn như vậy là do tình huống nào gây ra?”

Khách: Nội dung này bị ẩn, bạn cần trả lời để xem.

Sắc mặt Thẩm Mộng từ trắng hồng chuyển sang trắng bệch, đầu óc trống rỗng: “Em … là …”. Câu hỏi này của Hứa Luật bình thường cô hạ bút là có thể viết kết quả một cách chi tiết và tỉ mỉ vậy mà lần này … Cuối cùng, Hứa Luật đành thay cô ta đưa ra đáp án.

“Là tác dụng lực lớn, tác động lên bề mặt diện tích rất lớn, thông thường nhìn thấy qua những nạn nhân bị té từ trên cao.”

Thẩm Mộng im như thóc.

Tiếp theo đó, Hứa Luật vạch ra những điểm sai lầm trong bản báo cáo nghiệm thi của Thẩm Mộng, từng câu từng chữ đều có chứng có cớ, lật đổ hoàn toàn kết quả nghiệm thi của cô ta, đánh thẳng vào trọng điểm, mặt Thẩm Mộng xám xịt.

“Thẩm Mộng, đây là lần đầu tiên em ra hiện trường, căng thẳng tôi có thể hiểu, một vài chỗ nghĩ chưa chu toàn, tôi có thể tha thứ; thế nhưng em dùng suy đoán của mình tác động đến kết quả nghiệm thi mà không phải dùng kết quả nghiệm chứng từ đó đưa ra suy đoán, loại thái độ này, tuyệt đối là không cho phép!”

Hứa Luật nói gằn từng chữ, hiếm thấy khi nào cô giận dữ như vậy.

Viền mắt Thẩm Mộng đỏ hoe, trong khoảng thời gian vì vụ án này, cô chịu đựng áp lực không nhỏ, chính cô cũng cho rằng báo cáo nghiệm thi của mình không sai, tự cô cũng thấy đây là phần nghiệm thi hoàn mỹ nhất của cô từ trước đến giờ. Vậy mà trước mắt Hứa Luật nó chính là báo cáo với hàng trăm lỗi sơ hở.

Sự chênh lệch này mang đến cho cô ta cảm giác quá nhục nhã, quá khốc liệt.

“Dạ đúng … em xin lỗi!”

Thẩm Mộng lắp bắp mở miệng xin lỗi Hứa Luật.

“Không. Người em phải xin lỗi không phải là tôi”, Hứa Luật nói.

Thẩm Mộng cắn cắn môi: “Em … em biết rồi …”. Nói xong cô ôm mặt chạy vù ra ngoài.

Hứa Luật thở dài, làm nốt phần việc còn lại, sau đó cung kính bái lậy thi thể, đem thi thể cất vào khoang đông lạnh.

Quay đầu lại, cô đã nhìn thấy Tô Tử Khiêm đứng khoanh tay tựa cửa nhìn cô.

Hứa Luật bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Anh biết tất cả từ trước rồi đúng không?”

Tô Tử Khiêm im lặng không trả lời.

“Anh …”, Hứa Luật cong môi: “Cô bé chịu đả kích không nhỏ đâu!”

“Ngã một lần thì sẽ khôn ra.”

Tô Tử Khiêm không phủ nhận, Thẩm Mộng khá thông minh. Thế nhưng con đường sự nghiệp của cô quá thuận buồm xuôi gió, trong trường lúc nào cũng đứng nhất trường, các giáo viên luôn vinh danh là sinh viên mũi nhọn. Sau khi theo Hứa Luật thực tập, biểu hiện trong công việc cũng rất tốt. Tất cả mọi người trong Cục cảnh sát đều rất coi trong cô ta, điều này khiến trong tiềm thức của cô đã coi mình là hoàn mỹ nhất.

Không ai là hoàn mỹ.

Thẩm Mộng luôn sống trong ảo tưởng hoàn mỹ cần phải đánh thức để cô ta tỉnh ngộ, để cô hiểu năng lực của mình vẫn còn yếu kém, như vậy cô ta mới trưởng thành. Đây là chuyện một pháp y ưu tú nhất định phải trải qua.

Hứa Luật không phản đối cách làm này của anh. Phải vấp ngã, con người mới biết cách học cẩn thận, vậy nên cô mới cáu kỉnh với Thẩm Mộng như vậy.

“Bây giờ anh đã biến em thành mụ phù thủy độc ác rồi đó”, Hứa Luật nhíu mày.

Hứa Luật thừa lúc cô vẫn còn mang găng tay, nhéo mũi cô một cái: “Cám ơn em … cô phù thủy nhỏ!”

Hứa Luật lui về sau, nhỏ giọng nói: “Em muốn tắm rửa một chút!”

“Đi thôi!”

Tô Tử Khiêm rời khỏi phòng giải phẫu, nhìn bóng dáng Thẩm Mộng đang vội vội vàng vàng rời đi, trong đáy mắt anh không mảy may quan tâm.

Thẩm Mộng có ý với anh, anh biết, nhưng anh không muốn nhận lấy phần tình cảm này của cô. Phương cách tốt nhất để chính bản thân cô ta nghĩ cho thông suốt, đem ngọn lửa tình cảm này dập tắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 đường tố. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 113 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chuong 116a Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120
Tiến »