Anh Có Thành Kiến Với Hệ Thống Tai Mèo À

Lượt đọc: 2420 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

“… Khéo nhỉ.”

Quý Ỷ Nguy phá lệ bắt chuyện, cười khanh khách đi tới. Chu Nguyệt Xuất và Ôn Tự muốn chạy mà không dám chạy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Quý Ỷ Nguy đến gần.

Quý Ỷ Nguy có chút ấn tượng với Chu Nguyệt Xuất, kêu một tiếng.

“Chu…” Anh tạm dừng một chút, hồn nhiên tiếp tục kêu, “Chu tiểu thư.”

Hình như Quý Ỷ Nguy hoàn toàn không nhớ tên cô. Chu Nguyệt Xuất bình tĩnh nghĩ, cũng chỉ dám nghĩ, không dám vạch trần. Nhưng làm cô bất ngờ là Quý Ỷ Nguy nhớ rõ Ôn Tự, thậm chí gọi đầy đủ tên Ôn Tự.

Ôn Tự bị Quý Ỷ Nguy “nhớ rõ” dọa khóc, trong lòng nao nao.

“Nghe nói cậu là nhà phát minh, vừa lúc gặp nhau ở đây, tôi rất vui lòng mua chút đồ chiếu cố sinh ý của cậu.” ngữ khí của anh khá thân thiện, nói vài câu lịch sự, tâm tình đúng là không tồi.

“Có thiết bị nhiếp ảnh tiên tiến nhất không? Không phải ba cái loại thương thành chủ hệ thống bán, cũng không phải ba cái đồ chơi có tính năng đặc thù trong thế giới nhiệm vụ; loại có bộ nhớ lưu trữ lớn nhất nhé.”

Ôn Tự nào dám từ chối, hắn lục lọi đồ trên người, không còn thái độ kiêu căng ngạo mạn ngày xưa, ỉu xìu đáng thương móc đồ ra.

Quý Ỷ Nguy nâng đồng hồ, đang tính trả tiền thì khựng lại, hai mắt nhìn chằm chằm Ôn Tự.

“Giá cả… Có mắc không? Gần đây tôi đang tiết kiệm.”

Nếu mua đồ quý hiếm mắc tiền, Tam Tam sẽ trách hắn về không.

Khóe miệng Ôn Tự điên cuồng run rẩy.

“Cho ngài! Cho ngài miễn phí!”

Quý Ỷ Nguy lại chậm rãi lắc đầu, không tiêu tiền thì vô nghĩa, không thể chứng minh rằng anh cần kiệm quản gia, trở về cũng không thể khoe với Tam Tam, được Tam Tam khích lệ. Không được.

Vì thế anh nhìn Ôn Tự, lịch sự mỉm cười.

“Thế này nhé, cậu ra giá đi.”

Địa ngục ra giá khốn khó gì đây aaaaa!

Ôn Tự cảm giác mình bị Quý Ỷ Nguy dọa điên rồi, báo giá cao quá sợ Quý Ỷ Nguy ngại mắc sẽ chém hắn, báo giá thấp quá sợ Quý Ỷ Nguy cảm thấy bị sỉ nhục sẽ chém hắn, chỉ có thể báo giá vừa phải. Không, phải báo đúng giá mà Quý Ỷ Nguy muốn mới được!

Hắn điên cuồng suy tính một phen trong đầu, môi run rẩy, báo ra cái giá bằng toàn bộ IQ của mình.

“500 tích điểm?”

Khóe miệng Quý Ỷ Nguy “Xoạt” xệ xuống một chút, thần sắc cũng trở nên âm trầm.

“Mắc vậy.”

Ôn Tự lạnh lòng hóa băng.

Sao anh không cướp luôn đi!

Chu Nguyệt Xuất thoáng hiện linh cảm, nhớ sau lần Thịnh Tụng Thời thoát chết khỏi tay Quý Ỷ Nguy, cô từng theo chân bọn họ đi uống rượu chúc mừng. Trên bàn tiệc, Thịnh Tụng Thời đau khổ lể kể về trải nghiệm bị Quý Ỷ Nguy dùng một tích điểm ép giá thấp, mua mất một cây hành bảo bối.

Một tích điểm…

Có phải Quý Ỷ Nguy chỉ chấp nhận giá “Một tích điểm”?

“Một tích điểm?” Chu Nguyệt Xuất hỏi dò.

Biểu tình Quý Ỷ Nguy lập tức giãn ra.

“Thật sự bán cho tôi giá rẻ như vậy?”

Hai người điên cuồng gật đầu. Quý Ỷ Nguy cần kiệm quản gia trả một tích điểm mua một máy ảnh tân tiến. Chu Nguyệt Xuất thấy anh tâm tình tốt, thử thăm dò hỏi nhiều một câu.

“Quý tiên sinh, ngài mua cái này là muốn…”

“Chụp ảnh mèo.” Quý Ỷ Nguy máy ảnh trên tay điều chỉnh thử, ngoài miệng tán dương, “Đúng là so với mấy thứ không gian chủ hệ thống bán kia tốt hơn nhiều lần, bộ nhớ lưu trữ cũng rất lớn.”

Ôn Tự vui vẻ nghe người khác ca ngợi kỹ thuật của mình, nhưng hắn quên mất, người mở miệng là kẻ thích đùa bỡn cảm xúc của người khác nhất. Đang lúc hắn chậm rãi thả lỏng, Quý Ỷ Nguy vu vơ nói thêm.

“Nếu có thể cải tạo máy ảnh tốt cỡ này, chắc là cải tạo người máy cũng dễ như chơi.”

“Lần trước có một người máy giao mâm trái cây cho tôi, nó thông minh hơn bình thường đấy.”

Ôn Tự mềm nhũn chân, hên là được Chu Nguyệt Xuất đỡ hắn. Chu Nguyệt Xuất căng da đầu, dò hỏi Quý Ỷ Nguy.

“Quý tiên sinh, ý ngài là…”

Quý Ỷ Nguy cười.

“Tôi không có ý gì đâu. Tôi sắp thành người dẫn đầu kế hoạch Chim Trắng, tuy rằng Thịnh Tụng Thời quá thiếu tự giác, đến bây giờ vẫn chưa bàn giao công tác cho tôi, nhưng tôi rất là tự giác, tự bàn giao công tác trước nè.”

Nhìn hai người tái nhợt sắc mặt, anh cười nhàn nhạt tiếp tục nói.

“Tôi đã điều tra đơn giản, kế hoạch Chim Trắng bao gồm hai mục tiêu chính, nhắm vào thế giới bên cạnh, và nhắm vào việc đoạt quyền không gian chủ hệ thống.”

Anh chẳng kiêng dè trước công chúng nói ra tin tức mật, bởi vì thời điểm anh mở miệng, chim giấy màu trắng vỗ cánh, phong tỏa bốn phía, những người khác và kể cả chủ hệ thống đều không thể nghe trộm bọn họ nói chuyện.

Quý Ỷ Nguy nói tiếp.

“Về phần kỹ thuật Kế hoạch Chim Trắng, đa số là ỷ lại di sản của ký chủ về hưu Chu Nguyệt Lạc, do Chu… Chu tiểu thư chỉ đạo. Chút ít sáng tạo, thì nằm trên người Ôn Tự.”

“Hơn nữa, tuy rằng không còn cùng đường Thịnh Tụng Thời, mấy người vẫn duy trì liên hệ về mặt kỹ thuật, đặc biệt là nghiên cứu người máy. Nếu muốn thuận lợi hành động tại không gian chủ hệ thống, nhất định phải khống chế được đội quân người máy. Làm thủ lĩnh sắp nhậm chức, tôi thị sát trước một chút cũng là hợp tình hợp lý.”

Anh nhàn nhã giải phẫu toàn bộ kế hoạch Chim Trắng từ việc to đến bí mật nhỏ, rồi chuyển hướng Chu Nguyệt Xuất chứng thực.

“Chu… Tiểu thư, kế hoạch Chim Trắng cơ bản, hẳn là như tôi nói nhỉ?”

Chu Nguyệt Xuất toát mồ hôi lạnh, Quý Ỷ Nguy làm thế nào mà biết được rõ ràng như vậy.

Cô nghi kế hoạch Chim Trắng trước mặt Quý Ỷ Nguy không có bí mật gì… Không, có lẽ có, về việc lây nhiễm virus hệ thống, chắc là Quý Ỷ Nguy chưa biết. Anh thích hệ thống 2333 đến thế, nếu đã biết, phỏng chừng đã sớm phát rồ, nào còn bình tĩnh nổi.

Thịnh Tụng Thời có thể sống lâu hơn một chút.

Ôn Tự không thể từ chối, chỉ đành hẹn thời gian dẫn Quý Ỷ Nguy đi xem thành phẩm. Hẹn xong, tim hắn còn chưa kịp buông xuống, đã bị Quý Ỷ Nguy nhắc tiếp.

“Đúng rồi.”

Thanh niên tóc vàng trà tươi cười ấm áp, hỏi một chủ đề đòi mạng.

“Cậu chỉ cải tạo người máy đúng không? Không đụng vào hệ thống?”

Trong khoảng thời gian này Quý Ỷ Nguy đã tra thấu kế hoạch Chim Trắng, Thịnh Tụng Thời đánh chủ ý lên thế giới bên cạnh, đánh chủ ý lên ký chủ, đánh chủ ý lên người máy, không thể nào chừa lại lỗ hổng to trong kế hoạch, cũng tức là hệ thống. Anh cảm thấy Thịnh Tụng Thời sẽ tính toán xử lý hệ thống giống người máy, và anh cực kỳ để ý chuyện này.

“Không, không bằng nói là… để ý?” Anh trầm ngâm tìm từ sửa chữa, “Cực kỳ để ý.”

Anh sẽ bẻ ngược nòng súng của kẻ ôm ý đồ tổn thương Tam Tam, chết từ trong trứng nước.

Thấy Ôn Tự lắc đầu nguầy nguậy, Quý Ỷ Nguy rất vừa lòng. Anh tung camera trên tay, thong thả ung dung đi mất.

Mãi đến khi phạm vi trong tầm mắt không còn thấy bóng dáng Quý Ỷ Nguy, ổn thỏa an toàn, Ôn Tự đợi thêm chừng mười phút, mới lẩm bẩm.

“Không xong, Quý Ỷ Nguy không cho phép động vào hệ thống.”

Hắn và Thịnh Tụng Thời không cùng đường, lại vì hứa hẹn của Thịnh Tụng Thời nghiên cứu phát minh virus tương ứng, từ đó được duy trì chu cấp tiếp tục nghiên cứu. Trước mắt nghiên cứu còn hạn chế ở giai đoạn người máy, phần hệ thống chưa có tiến triển, đang tạm dừng. Một khi bị Quý Ỷ Nguy biết, hậu quả không dám tưởng tượng.

… Hắn không hiểu, một ít chương trình thôi mà, có gì đáng để quan tâm.

Chu Nguyệt Xuất đọc ra từ nét mặt hắn sự phiền muộn lẫn khinh thường, những quả cầu tai mèo bỗng xếp hàng nhảy nhót trong đầu cô. Cô trầm tư hồi lâu, thở dài.

“Vốn không nên đụng vào hệ thống, bọn chúng là…”

Cô không nói quá nhiều, thận trọng sâu vào mắt Ôn Tự, gằn từng chữ một.

“Ôn Tự, cậu đi cùng tôi.”

Thịnh Tụng Thời không ngờ sẽ gặp lại Chu Nguyệt Xuất ở giếng thang máy.

Hắn tới khu hệ thống sinh hoạt để vẽ bản đồ địa hình, vì thế chọn hành động ban đêm. Trong tay hắn cầm một người máy đo vẽ mỏng như tờ giấy, có thể từ giếng thang máy thâm nhập sâu bên trong, chỉ là tốc độ chậm, hình ảnh cũng không rõ ràng.

Trước đó hắn luôn làm việc này cùng Trịnh Hỉ Bi, nào ngờ hôm nay lại vừa khéo gặp gỡ Chu Nguyệt Xuất. Nơi này bọn họ đều biết được, hắn không có quyền ngăn Chu Nguyệt Xuất tới đây, nhưng Chu Nguyệt Xuất sao còn dẫn theo… Ôn Tự?

Cô kể chuyện hệ thống là sinh mệnh có trí tuệ cho Ôn Tự?

Không khí giữa ba người nhất thời ngưng trệ.

Không biết vì sao chưa từng thấy Quý Ỷ Nguy đến giếng thang máy. Lần trước anh chuyên chú trầm mê nhìn ngắm, Thịnh Tụng Thời tưởng rằng anh hận không thể mỗi ngày tới quan sát hệ thống, trọng điểm là tìm hệ thống nhà mình, cũng chính là 2333, quan sát này nọ, nhưng hoàn toàn không có.

Nếu hôm nay Quý Ỷ Nguy mà tới, thì đúng là đau đầu.

Đánh vỡ không khí trầm trọng là tiếng nói chuyện bên ngoài, là hai quả cầu ở khoảng cách rất gần mà họ không thể nhìn rõ qua khe cửa. Chúng đang thảo luận chuyện ma quỷ, trong đó có một quả cầu cứ cụp tai, run bần bật.

Rất khó tưởng tượng, thể máy móc cư nhiên sẽ bàn luận nhiệt tình về chủ đề siêu nhiên, còn sinh động như thật.

Ba người nghe một quả cầu cười.

“Tiểu Ngũ, chúng ta đừng để nỗi sợ hãi chiến thắng, chúng ta phải chiến thắng nỗi sợ hãi!”

“Có quỷ làm loạn thôi mà? Chúng ta tìm quỷ nói chuyện, bảo nó đừng quậy nữa, bằng không sẽ bị mèo cào!”

Quả cầu còn lại cả quá trình đều sợ hãi “Á á á”.

“Méo, có thể nói á, tôi cảm thấy quỷ sẽ không nghe chúng ta… Không đúng! Tôi không muốn nhìn thấy quỷ hu hu hu hu!”

Thấy tiểu Ngũ thật sự sợ hãi, hệ thống 2333 không miễn cưỡng nữa. Cậu nhẩm tính thời gian cấm đi lại ban đêm, hai cái đuôi có chút vui sướng khi người gặp họa lắc lắc.

Thang máy “Quỷ”, hiện tại nhất định đang sợ hãi lắm?

Phải dọa cho quỷ sợ hơn! Cậu muốn qua đó!

Cậu lướt qua đai phong tỏa, tới gần cửa thang máy bỏ hoang. Ba người lập tức tìm vị trí ẩn nấp, dính sát lưng vào hai bên vách thang máy, tránh để hệ thống bên ngoài nhìn từ khe hở vào trong phát hiện.

Ba người cũng không dám thở mạnh.

“Tam Tam… Lệnh cấm đi lại ban đêm sắp đến rồi…” Một quả cầu mèo ở phía sau sợ hãi kêu, giúp ba người trong giếng thang máy biết được thân phận của hệ thống cứng đầu không thuận theo không buông tha.

Là hệ thống của Quý Ỷ Nguy.

Quả nhiên là hệ thống của Quý Ỷ Nguy!

Quả cầu màu đen suy nghĩ một chút, có lẽ cảm thấy đồng bạn nói có lý, nhưng khi ba người vừa thở phào được nửa hơi, quả cầu màu đen thay đổi chủ ý, thình lình phi tới giếng thang máy!

Vào khoảng khắc hoảng hốt, Chu Nguyệt Xuất như thấy bóng dáng Quý Ỷ Nguy. Trời ạ thao tác y chang Quý Ỷ Nguy!

Quỷ! Quỷ tai mèo tới!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »