“Trong vụ án này có bốn điều kiện lớn để xác định hung thủ.”
Urazome giơ bốn ngón tay lên, ngoại trừ ngón cái.
“Thủ phạm là người thế nào? Số người có khả năng gây án nhiều không đếm xuể. Ngay sau giờ tan lớp, học sinh tản mát, cũng không có căn cứ gì khẳng định thủ phạm nằm trong số những người có liên quan tới trường học. Số người bị tình nghi quá nhiều nên đầu tiên, chúng ta hãy thu hẹp phạm vi tình nghi đã.”
Dòng chữ được viết ở bên phải tấm bảng đen. Chắc với suy luận tiếp theo của Urazome thì phần bên trái bảng sẽ nhanh chóng được viết kín. Đây là lần đầu tiên Yuno nhìn thấy chữ viết của Urazome. Trái ngược với lối sống luộm thuộm, nét chữ của cậu rất ngay ngắn, đẹp đẽ. Có lẽ vì Urazome còn có mặt tính cách nghiêm nghị này.
Đặt viên phấn xuống, cậu bắt đầu giải thích về Điều kiện thứ nhất.
“Manh mối trước nhất nằm trong những món đồ mà anh Asajima mang theo. Ngày án mạng xảy ra, tôi đã xem toàn bộ vật chứng thu thập được tại hiện trường và được bảo quản tại phòng tư vấn hướng nghiệp. Hiện trường vụ án nằm tại khu vực cánh gà ít đồ đạc, phần lớn trong số đó đều là đồ của nạn nhân. Chắc có người không biết vật chứng gồm những gì. Anh trai ơi, nhờ anh giải thích giúp em chút ạ.”
Bị chỉ đích danh khiến Hakamada ngạc nhiên “Hả?” một tiếng rồi ngoan ngoãn lấy sổ tay ra, đọc lại danh sách các vật chứng. Yuno thầm nghĩ, Urazome gọi anh trai cô như thế khéo mọi người lại lầm tưởng cậu mới là em của anh mình cũng nên, nhưng thôi kệ đi.
“Ừm, đồ vật Asajima mang theo gồm có: đầu tiên là gói khăn giấy nằm trong túi quần trái. Chìa khóa phòng phát thanh, ví, điện thoại di động nằm trong túi quần phải. Sổ tay học sinh trong túi ngực áo sơ-mi, đĩa DVD trong túi quần sau. Tiếp theo đến vật chứng thu được tại hiện trường: một chiếc ô đen trong buồng riêng ở nhà vệ sinh nam. Một dải ruy băng ở trên tấm poster ở cánh gà bên trái… Đã hết.”
“Em cảm ơn anh. Nào mọi người, những đồ vật anh Asajima mang theo thật ra có một điểm kỳ lạ. Đó là số lượng đồ giữa túi quần trái và túi quần phải không cân đối. Túi trái chỉ có mỗi gói khăn giấy, trong khi túi phải đút cả ví, điện thoại và chùm chìa khóa. Dù có quen đút nhiều đồ hơn vào túi ở bên tay thuận thì cũng khó giải thích cho trường hợp này.”
“A, đúng vậy…”
Yuno đã nghe đoạn suy luận này trong phòng tư vấn hướng nghiệp nhưng anh cô và Shirato chưa biết nên vẻ mặt cả hai đều bất ngờ.
“Có kỳ quặc đến thế thật không?”
Một giọng nói cất lên từ giữa nhóm học sinh. Đó là Shiina – thành viên Hội học sinh, đầu húi cua.
“Có vài người quen nhét đồ vào một bên túi đến nỗi riêng bên đó cũng chật mà.”
“Đúng như em nói. Chuyện này không thể khẳng định rõ ràng là kỳ quặc hay không. Mỗi người đều có cách cất đồ vào túi khác nhau. Có lẽ anh Asajima chỉ đơn giản là có thói quen khác người thôi. Tuy nhiên, giả sử, chỉ giả sử thôi nhé, bình thường anh Asajima không nhồi nhét nhiều đồ vào túi như vậy, chỉ có thời điểm anh ấy bị giết mới xảy ra tình trạng đặc biệt khác lạ thì sao? Kết hợp với tính cách đòi hỏi sự chính xác, chỉn chu của anh Asajima, tôi nghĩ giả thuyết này xứng đáng để chúng ta suy nghĩ một chút. Thế nên tôi đã vận dụng trí tưởng tượng của mình.”
Theo mạch suy nghĩ, Urazome rời bàn giáo viên, đi tới trước tấm bảng đen.
“Túi trái có một thứ. Túi phải có ba thứ. Nếu chuyển một thứ từ túi phải sang túi trái thì mỗi bên sẽ có hai thứ, rất cân bằng. Tuy nhiên lại chỉ mỗi túi phải nhét đầy đồ. Tại sao?… Ý tưởng tôi nghĩ đến là, có khả năng thủ phạm đã chuyển vị trí những thứ này. Nói cách khác, vốn dĩ mỗi bên túi có hai món đồ. Sau khi giết anh Asajima, vì một lý do nào đó mà thủ phạm đã lấy một thứ ra khỏi túi trái rồi bỏ vào túi phải. Kết quả là sinh ra tình trạng mất cân bằng như vậy.”
“Tại sao thủ phạm lại làm thế?”
Matsue Tsubaki câu lạc bộ Kịch nghiêng đầu khó hiểu.
“Tại sao à? Đương nhiên vì trong số những món đồ anh Asajima mang theo có thứ mà thủ phạm cần rồi. Ngay sau khi giết người, thủ phạm cần một trong ba thứ: ví, điện thoại, chùm chìa khóa. Tiền không bị lấy đi nên không phải ví. Hay thủ phạm muốn xóa thứ gì đó trong điện thoại di động? Nhưng công ty điện thoại có lưu giữ lịch sử cuộc gọi, tin nhắn, nếu cảnh sát điều tra tới sẽ lộ ngay. Tôi nghĩ, khả năng cao nhất chính là chùm chìa khóa.
“Đó là chùm chìa khóa các phòng phát thanh. Ở khu vực cánh gà của nhà thể chất cũ – hiện trường vụ án, có một phòng phát thanh. Chẳng lẽ thủ phạm đã dùng chùm chìa khóa lấy từ anh Asajima để lẻn vào phòng phát thanh…”
Nghe tới đây, rốt cuộc Yuno đã hiểu lý do cách đây hai hôm Urazome đột ngột bảo “Đi tới phòng phát thanh.”
“Câu chuyện này không ổn.”
Trái ngược với Yuno đang đồng tình, Sendou nhận xét rất nghiêm khắc.
“Tất cả mọi điều cậu vừa nói đều là đoán mò hết. Cậu toàn đưa ra những chuyện tưởng tượng.”
Urazome lại đáp “Đúng như chú nói.”
“Suy luận của cháu mới đang dừng lại ở mức độ giả thuyết, quả thật rất khó để khẳng định cháu nói đúng tuyệt đối… tại thời điểm này.”
“Cái gì?”
“Thôi, mọi người chịu khó nghe đoán mò thêm chút nữa nhé. Ừm, tôi nói tới đâu rồi nhỉ, đúng rồi đúng rồi, thủ phạm đã dùng chìa khóa để vào phòng phát thanh. Hắn có gì cần làm trong phòng phát thanh à? Chưa rõ đó là chuyện gì nên tôi đã đến phòng phát thanh xem thử.”
“A, vì thế nên lúc đó cậu đã gọi tớ…”
Kajiwara câu lạc bộ Kịch khẽ nói.
“Đúng vậy. Tôi đã nhờ bạn Kajiwara, người vừa có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng vừa biết rõ phòng phát thanh, hợp tác cùng. Rồi bạn ấy đã ngẫu nhiên chỉ cho tôi một điều rất đáng chú ý.”
“Ớ, tớ đã nói gì nhỉ?”
“Một câu nói vô tình thôi. Bạn ấy đã nói, có thể xem băng đĩa trong phòng phát thanh của nhà thể chất cũ.”
Kajiwara quả thật đã nói vậy.
Trong căn phòng chật hẹp, Kajiwara bảo có thể xem băng ghi hình buổi biểu diễn của anh chị khóa trước. Urazome liền hỏi có thể xem băng đĩa à.
“Một ý nghĩ bật lên trong đầu tôi. Băng đĩa. Trong số đồ đạc mà anh Asajima mang theo có một chiếc đĩa DVD. Chiếc đĩa đó ẩn giấu bí mật gì? Nghĩ vậy, tôi đã xin phép anh trai, mượn chùm chìa khóa và đĩa DVD rồi tới phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ.”
“Chờ chút, anh không nhớ là có cho phép em nhé.”
“Em nhớ anh có cho phép.”
“Ấy, thật sự anh không có cho…”
“Nào, chúng ta tiếp tục thôi.”
Urazome ngó lơ lời phủ nhận của anh trai Yuno. Dù trang phục có đứng đắn, lời lẽ có nghiêm túc thế nào thì Urazome vẫn là Urazome thôi.
“Tôi xin nhắc lại, tất cả những gì tôi nói từ nãy tới giờ đều chỉ là suy đoán. Tôi không có căn cứ khẳng định chắc chắn thủ phạm đã lấy chìa khóa của anh Asajima rồi vào phòng phát thanh. Tuy nhiên, tổng hợp các thông tin lại, giả thuyết này… ít ra là phần về việc thủ phạm đã lục lọi đồ nạn nhân mang theo, khả năng chính xác khá cao. Lý do là thi thể của anh Asajima đã bị di chuyển từ khu vực cánh gà tới giữa sân khấu. Có thể giải thích hành động kéo xác nạn nhân này vì thủ phạm muốn tìm gì đó trong đống đồ đạc của nạn nhân nên đã chuyển thi thể từ khu vực cánh gà mờ tối sang vị trí được chiếu đèn sáng sủa. Thêm vào đó, hắn lấy chùm chìa khóa ra từ túi trái rồi nhét lại vào túi phải. Lý do rất đơn giản. Là do nửa bên trái thi thể đã thấm máu chảy ra.
“Thời điểm thủ phạm lấy chùm chìa khóa từ túi quần trái ra, máu chưa chảy xuống thân dưới nạn nhân. Tuy nhiên, trong thời gian thi thể dựa vào bục diễn thuyết, máu dần chảy xuống phần thân dưới, thấm vào túi quần nạn nhân. Lúc đó, gói khăn giấy đã dính máu. Nếu để máu dây vào tay có thể sẽ lưu lại bằng chứng. Để tránh chuyện đó, thủ phạm bắt buộc phải nhét chùm chìa khóa vào túi phải không bị dính máu.”
Hô! Shirato thở ra một tiếng như cảm động.
“Đồng thời, điều này có nghĩa thủ phạm đã tốn một khoảng thời gian từ khi lấy đồ của nạn nhân tới khi trả đồ vật đó vào túi. Nếu hắn lấy chiếc điện thoại thì có lẽ không tốn tới mấy phút như vậy, thế nên vật bị lấy hẳn là chùm chìa khóa và khả năng cao thủ phạm đã làm gì đó trong phòng phát thanh.”
Theo lời giải thích khá dài, suy đoán của Urazome càng lúc càng gần với hiện thực. Tuy nhiên, Sendou vẫn không chịu nhường.
“Đó chỉ là khả năng có thể xảy ra thôi. Cậu chỉ diễn giải cho các thứ có vẻ thống nhất với nhau thôi.”
“Chú nói không sai chút nào ạ.”
“… Cậu đã biết thế rồi sao còn nói?”
“Nguyên nhân cháu nói vì kết quả kiểm tra phòng phát thanh đã chứng minh tất cả đều là sự thật.”
Khơi gợi rồi nhử mồi, hiệu quả diễn xuất thật ghê gớm. Nhóm học sinh ồ lên lần nữa. Hai khóe miệng Sendou trễ xuống.
“Sự thật à?”
“Đúng thế ạ. Suy luận của cháu là chính xác. Thủ phạm đã trộm chìa khóa từ anh Asajima, đột nhập vào phòng phát thanh rồi xem đĩa DVD.”
“Đừng… đừng đùa. Tại sao…”
“Chú định hỏi tại sao cháu biết phải không? Cháu sắp giải thích ngay đây ạ.”
Urazome ngừng đi qua đi lại, quay lại sau bàn giáo viên rồi nở nụ cười với tất cả khán giả.
“Trong phòng phát thanh có tivi, đầu đọc đĩa DVD, đầu đọc băng video.”
Urazome bình thản tiếp tục giải thích.
Yuno đi cùng với Urazome tới phòng phát thanh hôm đó cảm thấy không thể tin được. Qua lần điều tra đó, Urazome đã hiểu mọi việc đều là sự thật á? Lúc đó, họ chỉ xem đoạn phim giới thiệu trường thôi mà? Chẳng lẽ…
“Tivi và đầu đọc đều là đồ cũ, được chuyển tới nhà thể chất cũ khi phòng phát thanh trong tòa nhà học thay thiết bị mới. Để xem DVD, tôi đã bật đầu đọc đĩa lên nhưng…”
“Đầu không chạy, đúng không nhỉ?”
Kajiwara nhớ lại rồi nói.
“Đúng vậy. Điện không vào. Ổ đang cắm phích là của đầu đọc băng video. Có phải vậy không, em gái Hakamada?”
“A, đúng ạ.”
Yuno đáp.
“Phích của đầu đọc DVD không cắm vào ổ nên em đã đổi hai phích.”
Mà chẳng ai cảm ơn em cả. Lòng Yuno chán nản tự thêm vào.
“Tôi bấm nút đầu đọc đĩa lần nữa thì điện vào bình thường. Nhưng nút chạy đĩa không bấm được. Theo lời Kajiwara, do bị ấn nhiều quá nên nút này đã hỏng. Đầu đọc đĩa bắt buộc phải dùng điều khiển từ xa. Cái điều khiển từ xa này không nằm ở vị trí thấy được ngay, điều này là đương nhiên. Nó được bỏ trong hộp đựng bánh. Khác với nhà thể chất mới, phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ rất lộn xộn, các loại điều khiển của tất cả thiết bị đều bỏ chung trong một chiếc hộp. Nếu không có Kajiwara, chắc tôi phải tìm không biết bao nhiêu thời gian. Sau khi nhận điều khiển từ bạn ấy, tôi ấn nút chạy đĩa. Ngay lập tức, tivi bắt đầu chiếu đoạn phim. Mọi người hiểu không ạ, đoạn phim bắt đầu ngay lập tức.”
“… Thế thì sao?”
Ngay cả người đã có mặt tại phòng phát thanh cùng Urazome là Kajiwara cũng chưa hiểu ra sao nên lên tiếng hỏi.
“Chi tiết này rất quan trọng. Tuy nhiên, tại thời điểm đó, chính tôi cũng chưa để ý. Sau khi xem xong đoạn phim, tôi mới nhận ra. DVD là đoạn phim giới thiệu trường, làm rất hay, thể hiện các sự kiện rất liền mạch. Tôi chưa rõ thủ phạm có xem đoạn phim này không nhưng tôi nghĩ có thể còn dấu vết gì khác nên đã kiểm tra các chỗ… Kết quả, tôi không tìm thấy gì. Tuy nhiên, đúng lúc tôi đang bế tắc thì Kajiwara đã lên tiếng. Cậu ấy nói hôm qua bỏ quên băng video trong đầu đọc và phải lấy cuốn băng đó ra. Hiển nhiên, chẳng có lý do gì để từ chối việc này nên tôi đã OK. Cậu ấy rút phích đầu DVD, cắm phích đầu video vào, lại gần đầu đọc băng rồi lấy chiếc điều khiển tôi đã để sang một bên và bấm nút. Cậu ấy vừa làm vậy, đầu video liền khởi động!”
Urazome khoa tay thể hiện nỗi kinh ngạc nhưng chẳng có ai đồng tình.
“Cậu đang nói cái gì vậy?”
Sendou hỏi.
“Chú không hiểu ạ, chú thám tử? Chiếc điều khiển từ xa đó dùng chung cho cả băng video và đĩa DVD, Kajiwara đã nói chiếc điều khiển này phải bấm nút để chuyển đổi giữa chế độ đọc băng video và DVD. Điều khiển đang ở chế độ video thì chỉ tác dụng với đầu đọc băng video, ở chế độ DVD thì chỉ tác dụng với đầu đọc đĩa DVD.”
“Thì làm sao? Chuyện đó đâu có hiếm lạ gì…”
“Chú thám tử, không, tất cả mọi người, mọi người thử nghĩ xem. Một ngày trước vụ án, câu lạc bộ Kịch, trong đó có Kajiwara đã xem băng video trong phòng phát thanh nhà thể chất cũ tới chiều muộn. Lúc xem xong đã sắp tới giờ đóng cổng trường nên họ vội vã ra về. Họ quên cả lấy băng ra nên chắc là rất vội.”
Các thành viên đội Kịch nhìn nhau, gật gù phải phải. Nhưng mọi người vẫn ngơ ngác.
“Rồi đến ngày xảy ra vụ án. Trong giờ học, không có ai sử dụng phòng phát thanh của nhà thể chất cũ cả. Ổ điện vẫn cắm phích đầu video. Băng vẫn nằm trong đầu đọc. Mọi thứ đều y nguyên như hôm trước. Nhưng khi tôi bấm nút trên điều khiển, đĩa DVD lại chạy. Nói cách khác, từ đầu, điều khiển đã được để ở chế độ DVD.”
“Thế thì đã sao…”
Giữa lúc nói dang dở lời giận dữ, Sendou chợt nhận ra sự thật. Khuôn mặt đang đỏ bừng vì cáu bẳn trở nên xanh mét.
Yuno cũng thót tim. Anh trai cô và Kajiwara đều đã hiểu ra.
“Trước khi đưa điều khiển cho tôi, Kajiwara không bấm nút nào trên đó cả. Tôi, anh em Hakamada đều đứng đó nên tôi có thể tự tin khẳng định điều này. Chúng ta sắp xếp lại thông tin một lần nữa nhé. Một ngày trước khi vụ án xảy ra, câu lạc bộ Kịch xem băng video rồi vội vàng ra về. Bản thân Kajiwara đã nói nút bấm trên đầu đọc băng video bị hỏng. Lời nói của cậu ấy đã chứng tỏ việc để lấy băng video ra, dù đứng ngay gần đầu đọc thì vẫn phải dùng điều khiển. Có phải vậy không, Kajiwara?”
“A, ừ ừ.”
“Ngày hôm trước, khi xem băng video, cậu cũng thao tác bằng điều khiển đúng không?”
“Tất nhiên là thế rồi.”
“Câu lạc bộ Kịch dùng điều khiển để xem băng video. Nghĩa là, thời điểm đó, điều khiển đang được để ở chế độ video. Sau đó, câu lạc bộ Kịch vội vàng rời khỏi phòng Băng video bị bỏ quên trong đầu đọc, phích cắm đầu video vẫn cắm vào ổ điện. Mọi người hiểu chứ, các thành viên đội Kịch hẳn là không cố tình thay đổi chế độ trên điều khiển làm gì.”
A! Hội trưởng Hội học sinh Masaki kêu lên. Những người khác không biết sự tình trong phòng phát thanh rốt cuộc đã hiểu ra tầm quan trọng của vấn đề.
“Tuy nhiên, khi tôi nhận điều khiển thì nó lại đang ở chế độ DVD. Thật lạ lùng! Lý do chỉ có thể bởi trước tôi, đã có ai đó sử dụng đầu DVD. Nút bấm nhận, nhả đĩa của đầu DVD hoạt động bình thường. Bởi vậy, sử dụng điều khiển từ xa là để chạy đĩa. Người nào đó đã xem DVD tại phòng phát thanh của nhà thể chất cũ.”
Urazome nhướn mình lên bàn như thể đang kêu gọi.
“Vậy nhân vật này là ai? Người thường xuyên mang chìa khóa phòng phát thanh trong nhà thể chất chỉ có anh Asajima. Nói cách khác, chỉ mình anh ấy có khả năng ra vào căn phòng đó mà không bị ai nghi ngờ. Khoảng 3 giờ 03 phút, anh Asajima đã vào trong cánh gà. Trước khi bị giết, có thể anh ấy đã đến phòng phát thanh để xem đĩa DVD. Tình huống đó có thể xảy ra… Tuy nhiên, lại phát sinh một câu hỏi. Đó là, trên thực tế, ổ điện lại đang cắm phích đầu video. Người xem đĩa DVD đã đổi phích cắm đầu đọc DVD, sau đó rút nó ra, trả phích đầu video về chỗ cũ. Hành động này rõ ràng ẩn chứa ý đồ nào đó. Kẻ đã xem đĩa DVD muốn xóa dấu vết chứng tỏ mình đã vào phòng phát thanh. Như thế, kẻ này không phải anh Asajima thường xuyên ra vào khu vực cánh gà mà là thủ phạm đã giết anh ấy. Suy luận này mang tính thực tế cao hơn nhiều phải không ạ?
“Từ những điều tôi vừa nói, chúng ta đã chứng minh được việc sau khi sát hại anh Asajima, hung thủ đã lấy chìa khóa từ anh ấy rồi xem DVD trong phòng phát thanh.”
Tạm dừng câu chuyện tại đó, Urazome mở chai nhựa rồi uống nước.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra. Kajiwara há hốc mồm. Ngay cả Sendou cũng chôn chân tại chỗ, không thể phản bác nổi.
“… Thủ phạm đã không chuyển chế độ của điều khiển từ xa về như cũ. Đây là sơ hở duy nhất trong chuỗi hành động cực kỳ kín kẽ của hắn.”
Urazome rời chai nước khỏi miệng rồi tiếp tục trình bày.
“Nếu thủ phạm không mắc lỗi nhỏ này thì suy luận của tôi đã đâm phải bức tường rồi. Ngược lại, điểm này đã trở thành manh mối quan trọng giúp tôi giới hạn phạm vi tình nghi. Chúng ta tiếp tục suy luận nào.
“Sau khi sát hại nạn nhân, thủ phạm đã nán lại hiện trường để xem đĩa DVD. Hắn đã xem đoạn phim thế nào? Tại sao hắn không tới địa điểm khác mà nhất thiết phải xem ngay tại hiện trường án mạng? Tôi lại xây dựng một giả thuyết. Đầu tiên, anh Asajima mang theo đĩa DVD này bên mình. Vì vậy, trước khi giết anh ấy và đoạt lấy chiếc đĩa, thủ phạm không thể xem nó được.
“Thêm vào đó, thủ phạm cần kiểm tra nội dung chiếc đĩa ngay. Thay vì lấy trộm, trốn tới một nơi an toàn rồi hẵng bật đĩa, hắn phải kiểm tra nội dung ngay tại hiện trường… Vì sao thế?
“Câu trả lời rất đơn giản. Thời điểm bị sát hại, anh Asajima mang theo hai đĩa DVD. Một cái là đoạn phim giới thiệu trường dùng cho hoạt động của câu lạc bộ. Một cái chứa nội dung gì đó rất quan trọng với hung thủ. Và có lẽ cả hai chiếc đĩa đều không ghi tiêu đề.”
Yuno nhớ lại. Quả đúng là vỏ chiếc DVD giới thiệu trường không ghi tiêu đề gì cả.
“Thủ phạm không thể phân biệt đâu là chiếc đĩa mình cần. Hắn có thể mang cả hai đi nhưng khả năng cao chiếc đĩa hắn không cần sẽ chứa nội dung liên quan tới câu lạc bộ Phát thanh. Nếu nó biến mất thì nhất định ai đó sẽ phát hiện ra ngay. Trong trường hợp đó, rất có thể hướng điều tra sẽ tập trung vào đoạn phim trong chiếc đĩa và dẫn tới thủ phạm.
“Nghĩ thế nên hắn quyết định mạo hiểm, xem cả hai đĩa ngay tại hiện trường để chọn đúng một trong hai. Kẻ đó chấp nhận hy sinh vài phút, vào phòng phát thanh ở tầng hai, chạy đầu DVD, chọn lấy chiếc đĩa mình cần rồi quay xuống lần nữa, trả đĩa giới thiệu trường về túi của nạn nhân.”
“Thì ra thế…”
Anh trai Yuno nói mà như rên lên. Nhưng Urazome lại lắc đầu, chẳng hiểu để tỏ ra khác người hay làm sao.
“Tuy nhiên, giả thuyết này cũng chưa vượt ra khỏi ngưỡng suy đoán được. Sau khi điều tra vài việc, tôi đã tìm ra căn cứ cho giả thuyết này nhưng tạm thời, chúng ta cứ để vấn đề này lại đây đi. Thay vào đó, qua hành động xem đĩa tại phòng phát thanh, chúng ta đã xác định được gì về đặc điểm của thủ phạm? Điểm đáng chú ý nhất trong điều kiện thứ nhất nằm ở đây.”
À, ra vậy, Yuno thầm nghĩ. Suy luận của Urazome xoay quanh vấn đề thủ phạm có đặc điểm gì chứ không dừng lại ở việc chỉ ra hành động của thủ phạm.
“Một điều cần lưu ý ở đây là, phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ vốn không có tivi hay đầu đọc đĩa. Lúc nãy tôi có nói qua, khoảng hai tháng trước, thiết bị cũ từng được sử dụng tại tòa nhà học đã được chuyển tới nhà thể chất cũ, nghĩa là trước đó không thể xem băng đĩa ở đấy. Tuy nhiên, thủ phạm đã đi đến phòng phát thanh ở nhà thể chất cũ một cách rất tự nhiên rồi bật DVD. Cậu ta hoặc cô ta, biết rõ có thể xem đĩa trong phòng ấy. Từ đó, tôi biết được thủ phạm là người nắm được tình hình trong phòng phát thanh. Nói rõ ràng hơn thì hắn là người thường xuyên sử dụng phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ.”
Những người đang nghe Urazome nói phần lớn đều là học sinh có sử dụng phòng phát thanh này, đồng loạt cứng ngắc cả người.
“Số người thường xuyên sử dụng phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ không nhiều lắm, chỉ có vài nhóm và các giáo viên cố vấn cho nhóm đó thôi. Tivi mới được chuyển tới cách đây hai tháng nên học sinh đã tốt nghiệp không thể biết được. Hơn nữa, ngoại trừ thầy Masumura, toàn bộ giáo viên đều có chứng cứ ngoại phạm. Như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, học sinh thuộc một trong các nhóm mà tôi vừa nói đã làm việc đó. Nghĩa là một trong số các bạn đang có mặt tại đây, thành viên câu lạc bộ Kịch, thành viên Hội học sinh hoặc thành viên câu lạc bộ Phát thanh…”
“Anh chờ đã ạ.”
Một cánh tay giơ lên. Sugamo – học sinh khối mười đầy vẻ u ám, thành viên câu lạc bộ Phát thanh lên tiếng.
“Em nghĩ anh không thể xem bọn em là đối tượng tình nghi chỉ vì có thể xem băng đĩa được. Việc trong phòng phát thanh có tivi đâu phải bí mật gì, người thỉnh thoảng nói chuyện với bọn em cũng có thể biết được thông tin đó. Trên thực tế, chính em cũng từng phàn nàn với vài người bạn về chuyện phải chuyển tivi vất vả thế nào mà.”
“Thế à thế à!”
Có vẻ Urazome thừa lý do để chứng minh vấn đề này.
“Thế em có nói cho các bạn ấy biết chỗ cất điều khiển không?”
“Dạ!
“Điều khiển ấy. Nó được cất trong cái hộp Sakura youkan trống ấy.”
“Không ạ, chuyện đó thì em không…”
“Mọi người đã hiếu chưa ạ?”
Ánh mắt của Urazome chuyển từ Sugamo sang nhìn đám đông.
“Đây là điều cần lưu ý thứ hai. Cái hộp bánh rỗng. Bình thường, điều khiển được để trong đó. Dù vội vàng ra về nhưng câu lạc bộ Kịch vẫn không quên trả điều khiển vào chỗ cũ. Nếu điều khiển để không đúng vị trí thì Kajiwara hẳn sẽ phát hiện ra ngay nên rõ ràng – đối với những người hay sử dụng phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ, chiếc hộp này là nơi cất điều khiển theo thói quen, đã trở thành một việc hiển nhiên.
“Tuy nhiên, người mới vào đó lần đầu tiên sẽ không thể tìm ra chỗ cất đồ phức tạp như thế. Ngay cả những người hay sử dụng phòng phát thanh trong nhà thể chất mới còn không biết cơ mà. Phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ rất bừa bộn nên việc để tất cả điều khiển vào hộp bánh đã trở thành quy ước. Việc chiếc điều khiển bình thường hay được đặt tại vị trí dễ nhìn thấy lại nằm trong chiếc hộp đó, dù thám tử nổi danh cỡ nào cũng không đoán ra được. Để tìm ra chiếc điều khiển giữa căn phòng lộn xộn đó chắc phải mất tầm mười phút.”
“Như vậy, quả thật hơi bất ngờ rồi.”
Anh trai Yuno nhớ lại hoàn cảnh trong phòng phát thanh và đồng tình. Lần này, Urazome gật đầu rất mạnh.
“Đúng vậy phải không ạ? Như tôi đã nói mấy lần, để bật DVD nhất định phải có điều khiển mới được..
“Giả sử thủ phạm không phải người thường xuyên sử dụng phòng phát thanh mà chỉ là một học sinh bình thường thì bằng cách nào đó, cậu ta hoặc cô ta biết ở phòng phát thanh có tivi và đầu đọc đĩa hoặc chưa biết trước gì cả, chỉ đoán chắc trong phòng phát thanh sẽ có thiết bị như tivi các thứ nên đã đi tới đó. Đúng là có tivi thật, có cả đầu đọc đĩa DVD. Nhưng chẳng hiểu sao nút bấm trên đầu đọc không hoạt động. Kẻ đó tìm điều khiển để dùng. Hắn đang ở tại hiện trường gây án nên không nỡ tiêu phí dù chỉ một giây. Nếu người có đầu óc bình thường thì đã bỏ cuộc, trộm luôn cả hai đĩa DVD và bỏ trốn rồi.
“Tuy nhiên, trên thực tế, thủ phạm đã lấy điều khiển từ hộp bánh ra rồi sử dụng nó. Hắn đã chuyển điều khiển sang chế độ DVD. Trong phòng hoàn toàn không có dấu vết cho thấy đã có người lục lọi tìm đồ. Học sinh bình thường không thể vừa biết trong phòng phát thanh có tivi lại biết cả chỗ để điều khiển được. Như vậy, đối tượng mà chúng ta đang tìm kiếm chỉ nằm trong số các học sinh biết rõ tình hình phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ.”
Nói tới đó, Urazome lại tạm ngừng.
Sugamo cũng im lặng, không phản bác được gì thêm.
Urazome quay lên bảng, viết dòng kết luận khá dài bên cạnh mục Điều kiện thứ nhất.
Điều kiện thứ nhất: Thủ phạm là học sinh đang có mặt tại đây, thường xuyên sử dụng phòng phát thanh của nhà thể chất cũ
Yuno nhìn từng chữ từng chữ, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Những điều Urazome vừa nói đã giải thích một số nghi vấn. Lý do cậu chỉ chọn câu lạc bộ Kịch, Hội học sinh và câu lạc bộ Phát thanh để tới điều tra. Lý do cậu bảo Sendou “Hãy chú ý tới đĩa DVD của Asajima.” Ngoài ra còn giải thích nguyên nhân dẫn tới những câu mà Urazome đã hỏi Kajiwara tại phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ và hỏi Morinaga Yuuko ở tòa nhà học chính. Tất cả những thông tin đó đều trở thành cơ sở cho suy luận này.
Thời điểm cô còn nghĩ chỉ đang xem đĩa thôi thì chẳng có ý nghĩa đặc biệt gì, cậu ta đã suy luận tới mức đó rồi. Thời điểm anh trai cô hỏi “Cậu hiểu ra gì rồi à?” trong đầu cậu đã thu gọn phạm vi tình nghi xuống còn mười mấy người, thấu tỏ hành động của thủ phạm sau khi gây án, động cơ liên quan đến đoạn phim trong đĩa, hiểu rõ cả lý do thủ phạm di chuyển thi thể nạn nhân. Chỉ từ một chi tiết hết sức nhỏ là chế độ của chiếc điều khiển từ xa…
Urazome vẫn bình thản, tiếp tục nói trong ánh mắt khiếp sợ của nhóm khán giả.
“Cuối cùng cũng xong điều kiện thứ nhất. Như vậy, số lượng tình nghi đã được thu hẹp xuống còn khoảng mười người. Tiếp theo, chúng ta tiến tới điều kiện thứ hai.”
Điều kiện thứ hai và điều kiện thứ ba chủ yếu liên quan tới chứng cứ ngoại phạm. Anh Asajima bị giết vào thời gian trong khoảng từ 3 giờ 03 phút tới 3 giờ 15 phút nhưng chưa rõ thủ phạm vào nhà thể chất lúc nào, thực hiện hành vi phạm tội lúc nào và trốn thoát lúc nào. Tôi muốn chỉ ra khoảng thời gian đó.”
“Làm sao mà anh xác định được?”
Shiga đội Kịch hỏi như muốn khuyến khích Urazome.
“Về cơ bản cũng giống như với điều kiện thứ nhất, tập trung vào chứng cứ.”
“Chứng cứ ạ?”
“Chiếc ô.”
“Lại ô…”
Từng trải qua một lần khi thẩm vấn đội trưởng Sagawa nên đội trưởng Hình sự nhăn nhó mặt mày.
“Lại ô, vẫn là chiếc ô đấy chú thám tử ạ. Đằng sau chi tiết này đang ẩn giấu thông tin rất quan trọng. Nói thẳng ra thì nó chính là chìa khóa cho mọi suy luận tiếp theo. Ví dụ, bí ẩn về hiện trường phòng kín. Nếu tập trung chú ý vào chiếc ô thì chúng ta có thể dễ dàng phá giải được.”
“Hả hả?”
Lời nói nhẹ nhàng như chẳng có gì to tát khiến đám động trong phòng cùng ồ lên. Đặc biệt, câu lạc bộ Bóng bàn và câu lạc bộ Kịch thực sự có mặt tại hiện trường phòng kín càng kinh ngạc hơn.
“Phá giải hiện trường phòng kín? Bằng cái ô á?”
“Urazome, cậu giải được bí ẩn phòng kín rồi á? Thật à?”
“Tớ giải được rồi. Hôm nay rốt cuộc cũng đã giải được.”
Urazome nhìn Kajiwara và Sagawa rồi đáp.
“Nào, chiếc ô đen mà tôi đang nói tới được đặt trong nhà vệ sinh nam. Đầu tiên, tôi suy nghĩ ý nghĩa của việc này là gì. Tôi đã từng giải thích cho các thám tử rồi…”
Rồi cậu trình bày suy luận như đã nói tại phòng tư vấn hướng nghiệp hai hôm trước cho tất cả mọi người.
Vào khoảng thời gian đó, chỉ một số ít người có thể mang ô vào nhà vệ sinh đó nên không thể xảy ra trường hợp chiếc ô bị bỏ lại từ trước khi giờ học kết thúc. Như vậy, chiếc ô không đơn thuần là một đồ vật bị bỏ quên mà được ai đó cố ý đặt tại đó. Người ấy là…
“Người đó chính là thủ phạm, đây là kết luận của tôi. Trên thực tế, chủ nhân chiếc ô không xuất hiện trong cuộc điều tra nên tôi cho rằng kết luận này không sai.
Chiếc ô do thủ phạm cố tình để lại. Nếu thế thì không thế có chuyện hắn để đồ cá nhân lại nên hành động này nhằm mục đích ngụy tạo hiện trường. Nói cách khác, chiếc ô đen đó không phải vật mà thủ phạm thường sử dụng mà là chứng cứ giả được chuẩn bị sẵn để đánh lạc hướng điều tra… Tôi đã lấy ý nghĩ này làm kim chỉ nam cho mình.
“Tuy nhiên, sáng nay, khi nhìn cơn mưa tới sớm hơn dự báo, tôi chợt nhận ra một việc. Kim chỉ nam này có một số mâu thuẫn.
“Nguyên nhân là vì ngày xảy ra án mạng, dự báo thời tiết không đúng với thực tế.”
Ngoại trừ Urazome, ánh mắt mọi người đều nhìn ra bầu trời ngoài khung cửa sổ.
Mưa đang rả rích, kiểu thời tiết đặc trưng của tháng Sáu. Theo dự báo, tới trưa mới mưa nhưng thực tế, tầm 9 giờ sáng trời đã bắt đầu mưa rồi.
Ngày hôm đó…
“Ngày hôm đó, hôm trước dự báo trời sẽ nhiều mây. Tuy nhiên, trời vừa sáng đã đột nhiên có mưa lớn. Mọi người hiểu không ạ, ai cũng không ngờ hôm đó sẽ có mưa. Tất nhiên, ngay cả thủ phạm cũng vậy.”
Đúng thế. Thời tiết hôm xảy ra án mạng là có cơn mưa lớn, dự báo thời tiết hôm trước không khớp chút nào, vì thế Yuno và Sanae còn phàn nàn với nhau ngày mưa thật chán.
“Nếu trời không mưa nhưng tại hiện trường lại xuất hiện một chiếc ô thì quá thiếu tự nhiên, không thể tạo thành chứng cứ giả được. Do vậy, thủ phạm không thể chuẩn bị ô từ trước ngày vụ án xảy ra. Nói cách khác, hắn nghĩ ra việc sử dụng ô làm chứng cứ giả vào ngày xảy ra vụ án rồi chuẩn bị chiếc ô này. Chuyện này rất kỳ lạ.”
“Kỳ lạ chỗ nào cơ?”
Morinaga Yuuko, đội phó câu lạc bộ Phát thanh hỏi bằng chất giọng trong trẻo.
“Thủ phạm chỉ mang chiếc ô tới rồi bỏ lại trong nhà vệ sinh thôi mà? Không cần chuẩn bị gì nhiều, kể cả hắn nghĩ ra ý tưởng đó vào ngày gây án thì cũng…”
“Đúng là có thể nghĩ như vậy. Tuy nhiên, chúng ta hãy thử phân loại các phương pháp mà thủ phạm có thể chuẩn bị chiếc ô vào ngày gây án nhé. Nếu không thể chuẩn bị ô từ trước thì nhất định hắn phải lấy ô ở trong trường.”
Urazome cầm viên phấn, viết số 1, 2, 3 bên trái Điều kiện thứ hai rồi ghi ba khả năng ra. Ba trường hợp cực kỳ đơn giản:
Sau khi dùng viên phấn gõ cồm cộp vào bên dưới số 2, Urazome nói:
“Đầu tiên, chúng ta suy luận từ khả năng số 2. Thủ phạm lấy ô trong trường, có thể là mượn, nhận hoặc trộm từ học sinh hay giáo viên khác. Tuy nhiên, nếu vậy thì khi cảnh sát tìm chủ nhân của chiếc ô, người đã cho mượn, tặng hoặc bị mất ô phải trình báo rồi mới phải. Không có lời khai nào kiểu ‘Đó là chiếc ô mà tôi đã đưa cho ai đó.’ ‘Đó là chiếc ô mà tôi bị mất hôm nay.’ Điểm này rất kỳ lạ. Người duy nhất không thể trình báo là anh Asajima đã bị giết, nhưng cảnh sát đã tìm thấy ô của anh ấy trong lớp. Riêng trong vấn đề liên quan tới chiếc ô, không thể áp dụng luật Người chết không mở miệng được. Như vậy, khả năng còn lại…”
“Xin phép, xin phép!”
Kaori giơ cao tay đang cầm bút lên như thể mình là phóng viên đang ở giữa một buổi họp báo.
“Chiếc ô đó có thể bị vứt đi hoặc ở trong phòng để đồ thất lạc nên hung thủ có thể tự tiện lấy dùng được mà?”
“Đúng vậy,” Urazome nghiêm túc đáp lại câu hỏi nhí nhố của đối phương.
“Trường hợp thủ phạm lấy một chiếc ô không biết của ai thì sao? Trường rất rộng, số lượng ô không được sử dụng nữa cũng khá nhiều. Lấy một chiếc trong số đó làm của riêng thì chẳng ai để ý, cũng chẳng ai phàn nàn.
“Tuy nhiên, chiếc ô đen đó là loại cao cấp, gần như mới tinh, có in logo của nhà sản xuất, không bị dính bẩn, khung ô bền, chắc, đẹp đẽ. Hiếm có ai lại đi vứt hoặc bỏ quên nó ở đâu đó rồi không quay lại lấy luôn. Dù có người như thế thật thì chắc chiếc ô cũng chỉ mới vừa rời tay họ. Nếu vậy, việc chủ nhân cũ của chiếc ô không trình báo là rất không bình thường. Thêm nữa, nhân viên nắm rõ các món đồ bị thất lạc đã khai chưa từng trông thấy chiếc ô đó.
“Chủ nhân chiếc ô không xuất hiện. Ô gần như mới tinh. Từ hai điểm này, chúng ta có thể loại bỏ khả năng thủ phạm lấy ô ở trong trường.”
Tổng kết thông tin xong, Urazome lấy miếng lau bảng, xóa khả năng thứ hai đã xem xét xong. Còn lại hai khả năng..
“Tiếp theo, tới số 3. Sau giờ học, thủ phạm ra khỏi trường lấy ô rồi quay lại. Nói cách khác, vào giờ giải lao, hắn rời trường để đi mua hoặc trộm chiếc ô từ đâu đó rồi quay lại, ra vẻ không có chuyện gì xảy ra.”
“Hơi vô lý nhỉ!”
Yatsuhashi Chizuru chỉ ra một cách khách quan.
“Vừa tốn công, vừa nguy hiểm lại dễ bị người khác nhìn thấy. Có lẽ thủ phạm không dùng phương pháp này đâu.”
“Tôi hoàn toàn đồng ý nhưng để cho chắc, tôi đã tìm căn cứ cho trường hợp này. Tạm rời xa chủ đề chính một chút, mọi người hãy nghe tôi nói đôi điều về ba cổng trường, coi như điều kiện tiền đề.”
“Ba cổng trường ư?”
“Trường mình có hàng rào cao bao quanh nên không thể leo qua được. Như vậy, muốn ra vào trường thì chỉ có thể đi qua ba cổng. Cổng chính, cổng phía bắc và cổng sau.”
Urazome vừa nói vừa chỉ về hướng mỗi cổng.
“Trong ba cổng này, cổng chính và cổng phía bắc có camera giám sát. Cổng sau không có camera nhưng rất may mắn, vào ngày hôm đó đã có một nam sinh quan sát khu vực này… Saotome, em làm chứng đi. Khoảng 3 giờ 14 phút chiều hai ngày trước, em đã thấy Akizuki Miho đi ra từ nhà thể chất cũ. Sau đó, bạn ấy đã chạy qua cổng sau đi đâu đó. Đúng vậy không?”
“Vâng… vâng ạ.”
Saotome vừa đáp, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn vào cô gái nhỏ nhắn đang rất bối rối ngồi giữa hàng ghế khán giả. Morinaga Yuuko kêu lên “Akizuki á?”
“Em đã ở nhà thể chất à? Em làm gì ở đó…”
“Chị Morinaga khoan đã ạ. Chuyện đó chúng ta sẽ nhắc tới sau, giờ mọi người nghe tôi nói đã. Điều quan trọng chính là việc Akizuki đã đi ra từ cổng sau… Saotome, sau khi thấy Akizuki, em tới gần cổng sau thì thấy tình trạng bãi đất ở đó thế nào?”
“Dạ, thì tại trời mưa nên đất trơn ướt, chỉ có một dấu chân thôi ạ.”
“Em chắc chắn chứ?”
“Em chắc chắn ạ.”
“Cảm ơn em rất nhiều.”
Mọi người lại đổ dồn chú ý vào Urazome.
“Bạn Akizuki vừa đi qua cổng đó nên một dấu chân trên nền đất chỉ có thể là của bạn ấy. Như vậy, theo lý mà nói, trước đó, trên khu đất này không có dấu chân nào. Điều này có ý nghĩa gì? Rất đơn giản. Ngày hôm đó, trời mưa lớn suốt từ sáng sớm tới khoảng 3 giờ 15 phút chiều, việc chỉ có một dấu chân của Akizuki chứng tỏ không có ai ra vào cổng sau hết.
“Tiếp theo, chúng ta suy luận đơn giản một chút nữa nhé. Trong số ba cổng, riêng cổng sau không có người qua lại. Hai cổng khác có camera giám sát. Như vậy, ngày hôm đó, toàn bộ học sinh ra vào trường, cả thủ phạm cũng không ngoại lệ, đều đã được ghi hình trong camera.”
“… Đúng vậy.”
Chizuru nhẹ nhàng đồng ý. Các học sinh khác đều gật đầu.
“Với điều kiện tiền đề đó, chúng ta hãy quay lại xem xét khả năng 3. Thủ phạm rời trường một lần, sau đó quay lại. Tuy nhiên, như tôi đã nói nhiều lần, hôm đó trời mưa lớn. Để ra ngoài, hắn phải mang theo ô của mình. Mang ô ra ngoài rồi cầm thêm một chiếc ô nữa trên tay… nghĩa là hiển nhiên, khi trở lại trường, hắn phải cầm hai chiếc ô. Một chiếc thủ phạm dùng để che mưa cho mình và một chiếc sẽ dùng để ngụy tạo chứng cứ trong nhà vệ sinh nam. Chiếc ô đen khá dài, không thể giấu trong cặp. Nhất định thủ phạm phải cầm ô trên tay và người ngoài nhìn vào sẽ thấy ngay. Nào, đến lượt anh trai.”
Urazome quay mặt về anh trai Yuno đang đứng bên cửa sổ lần nữa.
“Nhờ anh làm chứng giống Saotome. Hôm đó, camera giám sát có quay được học sinh nào tay cầm từ hai chiếc ô trở lên ra vào trường không ạ?”
“… Không. Không có ai hết.”
Anh trai Yuno đáp ngay mà không cần nhìn qua sổ tay. Yuno ngồi bên cạnh nghe thấy anh mình khẽ nói “Thì ra vì thế nên cậu ta mới nhờ mình kiểm tra.”
“Mọi người hiểu rồi chứ ạ? Toàn bộ học sinh ra vào trường đều được camera quay lại. Để đem chiếc ô ngụy tạo chứng cứ vào trường, thủ phạm cần phải mang theo hai chiếc ô khi quay lại. Tuy nhiên, camera không quay được học sinh nào cầm hai ô cả, suy luận cực kỳ đơn giản, chúng ta có thể phủ định khả năng thủ phạm rời trường lấy ô rồi quay lại.”
Nói một hơi rồi Urazome quay lưng lại. Không ai lên tiếng phản đối.
Âm thanh miếng xóa bảng miết lên mặt chữ sắc bén vang lên. Khi cậu quay lại khán giả, trên bảng chỉ còn lại một lựa chọn.
“Tới đây, chúng ta đã rõ thủ phạm lấy ô bằng cách nào. Hắn đã mang theo ô khi tới trường. So với hai phương án tôi đã xóa, phương án này vừa tự nhiên vừa có tính khả thi cao hơn nhiều.”
Cậu đặt đầu ngón tay vào khả năng 1 như thể đang xác nhận. Yuno đã hiểu lý do vì sao Urazome đưa ra kết luận đó.
Quả thật, nếu thủ phạm chuẩn bị chiếc ô vào ngày hôm đó thì mang theo ô đến trường là phương án hợp lý nhất. Hắn có thể cầm một chiếc ô thừa từ nhà đi và mua ô trên đường tới trường. A, đúng thế, có thể trộm ô ở nhà ga hoặc trên tàu điện rồi mang vào trường…
Chờ đã. Từ sáng trời đã mưa rồi mà…
“Thế thì chẳng phải giống hệt lúc nãy sao ạ? Thủ phạm phải cầm hai chiếc ô nhưng camera không quay được ai…”
Yuno rụt rè lên tiếng. Urazome quay sang phía Yuno với vẻ mặt hơi bất ngờ. Một nét cười vui vẻ thoáng hiện nơi khóe môi lạnh lùng.
“Em gái Hakamada thông minh đấy. May mà anh trai em có mặt ở đây.”
“Dạ?”
Yuno nhìn sang anh mình, chưa hiểu câu nói đó có ý gì. Vẻ mặt của anh trai cô cũng khó hiểu.
“Đúng như em này vừa nói. Tóm lại, nếu thủ phạm mang chiếc ô làm bằng chứng giả vào trường thì camera chắc chắn sẽ quay được một học sinh cầm hai ô. Dù vào giờ đến trường hay sau đó cũng vậy. Nhưng, tôi nói lại, camera không quay được học sinh nào cầm hai ô vào ngày hôm đó. Cảnh sát đã kiểm tra băng ghi hình từ sáng sớm tới sau khi tan trường. Chị Morinaga đã hiểu rồi chứ ạ? Lý do tại sao lúc đầu em lại nói chuyện này rất kỳ lạ.”
Nghe Urazome nói vậy, Morinaga liền bối rối rụt đầu. Yuno suy nghĩ rất mông lung.
Thủ phạm đã lấy chiếc ô đen từ đâu? Không những không thể lấy nó trong trường mà cũng không thể mang từ ngoài vào. Hơn nữa, chẳng có học sinh nào mang thừa ô. Mỗi người đều chỉ mang một chiếc ô để che cho chính mình thôi.
Nghĩa là…
“Nghĩa là, chiếc ô bị bỏ lại tại hiện trường chính là đồ cá nhân của thủ phạm. Đây là khả năng duy nhất. Thủ phạm đã bỏ đồ của mình trong nhà vệ sinh tại hiện trường án mạng.”
Urazome cầm miếng xóa bảng lên, loại trừ phương án 1 còn lại sau cùng. Bụi phấn bay lả tả. Cả ba trường hợp đều đã bị loại bỏ, dù không được ghi bằng chữ lên bảng đen nhưng ai cũng đã thấy rõ một sự thật như thể được viết rất to, rõ ràng.
“Chẳng lẽ cái ô đó không phải vật chứng giả…?”
Anh trai Yuno lên tiếng như đang tự hỏi.
Nghe câu hỏi đó, Urazome liền gật đầu. Cậu lại uống nước để thông cổ họng. Cậu vừa từ tốn đóng nắp chai vừa nói tiếp:
“Suy luận về chiếc ô đen rốt cuộc đã đạt đến kết luận cuối cùng mang tính thực tế tuyệt đối nhưng tôi nghĩ mọi người đều cảm thấy kết luận này quá sức bất ngờ. Tôi chia ra hai điểm đáng nghi lớn sau đây:
“Thứ nhất, tại sao thủ phạm lại để ô của mình ở nhà vệ sinh? Và thứ hai, thủ phạm đã vứt ô của mình ở hiện trường, vậy làm sao ra ngoài mà không bị ướt?
“Thời điểm thủ phạm gây án, trời đang mưa to. Không che ô mà chạy ra ngoài thì chắc chắn sẽ ướt hết ngay. Hơn là thủ phạm đã không làm hành động gây sự chú ý như thế. Trên thực tế, những nghi phạm phù hợp với đặc điểm trong Điều kiện thứ nhất khi đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ hoặc xuất hiện tại nhà thể chất, không ai bị ướt trang phục hay đầu tóc. Thêm vào đó, trong nhà thể chất cũ không có ô sử dụng được ngay. Như vậy, khả năng duy nhất là thủ phạm đã mang chiếc ô chuẩn bị sẵn vào hiện trường…”
“Chờ đã!”
Sendou vẫn đang khoanh tay nghe suy luận chợt ngắt lời.
“Chỉ có một nghi phạm ra khỏi nhà thể chất mà không che ô. Đó là Akizuki Miho. Chỉ có cô ta đáng ngờ thôi.”
“Đúng thế nhỉ. Nhưng chú thám tử này, bạn Akizuki chẳng mang gì khi đi vào cánh gà. Giống hệt anh Asajima, bạn ấy không thể mang ô vào được mà chú?”
“…!”
“Ngoài ra còn một số căn cứ chứng minh bạn ấy không phải thủ phạm… Trước khi nhắc tới những điều này, chúng ta hãy nghe câu chuyện của bạn ấy.”
Đám đông lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía Akizuki Miho. Lần này, Urazome không bảo mọi người chờ nữa. Miho cúi gằm mặt nên không ai nhìn được biểu cảm của cô. Hai bàn tay cô nắm chặt cùi chỏ.
“Saotome đã chứng kiến Akizuki đi ra từ cửa ở cánh gà bên trái nhà thể chất và không che ô. Lúc đó, bạn ấy rất hoảng hốt, đánh mấy cái lên cánh cửa rồi vội vàng bỏ đi như chạy trốn. Tôi đã nghĩ trò chuyện trực tiếp với Akizuki chắc sẽ thu được thông tin chân thật hơn nữa. Vì vậy, tôi đã gọi bạn ấy tới trường để lấy lời khai.”
Urazome bỏ qua việc cậu không hỏi ý kiến cảnh sát trước.
“Hoàn cảnh bạn ấy đã trải qua trong cánh gà rất đáng sợ. Nhờ lời khai của bạn ấy mà tôi đã xác định được thủ phạm.”
Urazome vừa nói vừa bước sang một bên. Akizuki Miho nói “Vâng!” rồi đứng dậy. Dường như hai người đã bàn bạc trước.
Vẻ mặt cô căng thẳng, bờ vai run run nhưng ẩn sau đó là vẻ kiên cường, chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô bước lên trước bàn giáo viên, thế chỗ Urazome. Cặp mắt lo lắng nhìn quanh đám đông như thể đang muốn tìm ra thủ phạm giữa nhóm người.
Akizuki Miho hít thật sâu rồi bằng giọng vững vàng hơn hồi trưa một chút, cô bắt đầu kể:
“Một tuần trước… anh Asajima đã gọi điện cho tôi.”
“Cảm ơn cậu.”
Câu chuyện kết thúc, Urazome liền để Miho về chỗ, còn mình thì quay lại vị trí ban nãy. Sau khi nghe trải nghiệm đáng sợ của Miho tại hiện trường án mạng, đám động xôn xao.
“Mọi người bình tĩnh lại đi ạ. Đặc biệt là các chú thám tử chắc đang có rất nhiều điều muốn hỏi bạn Akizuki. Nhưng chúng ta không cần gây thêm gánh nặng cho bạn ấy nữa. Tôi đã biết thủ phạm là ai.”
Urazome vừa nói lời này, đám đông liền im bặt. Tiếng mưa từ bên ngoài vọng vào khuấy động bầu không khí tĩnh lặng.
Urazome thở ra một hơi rồi nói:
“Thời điểm nghe thông tin ‘Akizuki đi ra từ cửa cánh gà bên trái,’ tôi đã tin chắc bạn ấy không phải thủ phạm. Lý do là vì sau khi bạn ấy đi ra, bắt buộc phải có ai đó khóa cửa cánh gà bên kamite từ bên trong.
“Tôi và anh trai đã kiểm chứng, không thể khóa cánh cửa đó từ bên ngoài hoặc từ khoảng cách xa được. Như vậy chỉ còn khả năng là có người đã khóa cửa từ bên trong. Sau đó, nhân vật này đã tạo nên hiện trường phòng kín rồi biến mất khỏi đó, mức độ tình nghi cao hơn Akizuki rất nhiều. Thay vì xem bạn ấy là thủ phạm thì khả năng kẻ thứ ba đã khóa cửa mới là thủ phạm hợp lý hơn.”
“Vậy à… Akizuki ra ngoài, ngược lại chứng minh hung thủ vẫn còn bên trong.”
Anh trai Yuno nói nhỏ. Thử nghiệm hồi sáng đã rõ ngoài việc trực tiếp chạm vào khóa thì không còn phương pháp nào để khóa cửa cánh gà bên trái.
Thử nghiệm tái hiện thủ thuật tại nhà thể chất cũ thất bại hoàn toàn.
“Thêm vào đó, bạn ấy không hề che giấu hành động của mình. Lúc bạn ấy vào nhà thể chất có Sagawa nhìn thấy, lúc bạn ấy đi ra có Saotome nhìn thấy. Đã thế, bạn ấy còn không che ô, rất dễ thu hút sự chú ý. Thủ phạm không thể hành động như vậy được. Còn một căn cứ nữa nhưng… căn cứ này liên kết với điều kiện thứ tư nên tạm thời tôi chưa nói vội.
“Vì nguyên do này, chúng ta có thể thấy lời khai của bạn ấy đáng tin cậy. Đối chiếu với lời khai từ các nhân chứng và mốc thời gian, hoàn toàn không có mâu thuẫn. Mọi điều bạn ấy đã mắt thấy tai nghe, tôi đều sử dụng như manh mối… Vậy kết quả, tôi đã phát hiện ra điều gì?”
Urazome chắp tay sau lưng và bắt đầu đi quanh hàng ghế khán giả.
“Đầu tiên, với lời khai từ bạn ấy, tôi đã có được một số căn cứ cho suy luận của mình. Ví dụ, điểm kỳ lạ trong điều kiện thứ nhất, đó là đĩa DVD có phải mục đích thật sự của thủ phạm không? Người đã sử dụng phòng phát thanh có đúng là hắn không? Thủ phạm được gọi tới lấy đoạn phim nên đánh cắp đĩa DVD là hành động rất tự nhiên. Hơn nữa, sau khi anh Asajima bị giết, ai đó đã đi xuống từ tầng hai ở cánh gà bên phải, việc này chứng tỏ thủ phạm đã ở trong phòng phát thanh.
“Thêm vào đó, căn bản thủ phạm hành động đơn độc. Anh Asajima đã nói qua điện thoại với Akizuki là sẽ đi gặp thủ phạm một mình. Cũng chỉ có tiếng bước chân của một người đi từ phòng phát thanh xuống. Đôi giày và chiếc ô ở cánh gà bên trái cũng của một người. Không còn khả năng có đồng phạm.”
Thì ra thế, chuỗi suy luận càng lúc càng bổ sung, củng cố cho nhau. Rốt cuộc, Yuno đã hiểu ý nghĩa trong lời Urazome “Với lời khai từ bạn ấy, tôi đã có được một số căn cứ cho suy luận của mình.”
“Tôi hiểu ra một số điểm mới. Về chiếc ô đen ở trong cánh gà, logo của nhà sản xuất, vết xước trên cán cầm. Mọi chi tiết đều trùng khớp, vì vậy không còn nghi ngờ gì nữa, chiếc ô ở cánh gà và chiếc ô trong nhà vệ sinh là một. Trước khi được chuyển vào nhà vệ sinh, chiếc ô đã nằm tại cánh gà bên trái, cạnh một đôi giày thể thao. Như vậy… Chú cảnh sát này, chú nghĩ chiếc ô đó là đồ vật thế nào?”
Urazome bước quanh hàng ghế khán giả, lướt qua nhóm Yuno rồi dùng lại trước Sendou.
Có vẻ Sendou đã đả thông tư tưởng nên lần đầu tiên ra tay giúp đỡ thám tử tư.
“Theo suy luận của cậu, quả thật chiếc ô chỉ có thể là đồ cá nhân của thủ phạm. Kẻ đó đã từ bên ngoài vào nhà thể chất qua cửa ở cánh gà bên kamite mà Asajima mở trước đó. Sau đó, để không lưu lại dấu giày trong nhà thể chất, kẻ đó đã cởi giày đi ngoài đường cho vào túi, gấp ô lại, đặt ở trong cánh gà. Rồi kẻ đó giết Asajima trên sân khấu.”
“Nói cách khác, những món đồ mà Akizuki nhìn thấy là do thủ phạm để ở đó phải không ạ?”
“Ừ.”
“Tại sao thủ phạm để lại đồ đạc của mình ạ?”
“Tại sao… Còn phải nghĩ nữa à! Làm gì có ai vừa ôm giày vừa cầm ô vừa giết người được chứ!”
“Ý kiến của chú không sơ hở chút nào ạ. Cảm ơn chú.”
“…?”
Đội trưởng Hình sự không hiểu câu chuyện sao lại thành ra như thế nên chỉ có thể nhăn mặt. Còn Urazome quay trở về vị trí trước tấm bảng đen.
“Mọi người hãy nhớ lại hai điểm nghi vấn mà tôi đã nói lúc nãy.”Thủ phạm đã bỏ ô lại, vậy làm thế nào để ra ngoài mà không bị ướt?
“Đáp án tự nhiên nhất là thủ phạm mang hai chiếc ô. Hắn đã cầm một chiếc ô gấp và một chiếc ô nữa nhặt được trong trường vào nơi gây án. Sau khi bỏ lại ô của mình, hắn đã dùng chiếc ô nhặt được để ra ngoài. Tuy hơi khó hiểu vì sao thủ phạm lại mất công làm thế nhưng chúng ta tạm thời cứ coi đây là một khả năng.
“Tuy nhiên, thủ phạm đã bỏ lại đồ đạc mà mình mang theo ở khu vực cánh gà. Đúng như chú thám tử vừa nói, những đồ đạc đó gây cản trở khi kẻ đó thực hiện hành vi giết người. Trong số đồ đạc này chỉ có một vật che mưa. Có khả năng thủ phạm mang một chiếc ô nữa vào hiện trường không?”
Yuno chợt nghe thấy một tiếng huỵch nho nhỏ bên cạnh. Sendou lung lay như sắp đổ, vừa ngã lưng vào mặt kính cửa sổ.
“Hung thủ có cần mang theo ô khi giết người trong nhà thể chất không? Tất nhiên là không. Khi tới phòng phát thanh, hắn có cơ hội nào để dùng ô không? Rõ ràng là không. Từ việc chỉ có một chiếc ô tại nơi thủ phạm để đồ đạc cá nhân, chúng ta có thể thấy hắn tuyệt đối không thể cầm theo chiếc ô thứ hai được.”
Urazome đưa ra một kết luận nữa rồi liếc đồng hồ treo tường.
“Vậy, trời mưa mà không cầm ô thì phải làm sao? Nghĩa là…”
“Áo mưa!”
Đội trưởng câu lạc bộ Kịch với mái tóc xoăn kêu lên như thể vừa ngộ ra.
“Có lẽ thủ phạm đã mặc áo mưa trong suốt quá trình gây án chăng? Nếu dùng mũ áo mưa che mặt thì nhỡ có ai đó vào khu vực cánh gà, hắn cũng sẽ không bị lộ danh tính, lúc giết người còn chắn được máu bắn nữa. Đương nhiên, mang áo mưa thì có thể che mưa được rồi!”
“… Kajiwara, cậu có tài năng phạm tội đấy nhỉ. Còn hơn cả thủ phạm trong vụ án này.”
Urazome cười cười, khen trào phúng rồi nói:
“Đúng vậy. Ngoại lệ duy nhất chính là thủ phạm mặc áo mưa. Tuy nhiên, cử động khi mặc áo mưa thế nào cũng sẽ tạo thành tiếng loạt soạt. Akizuki nói không nghe thấy âm thanh nào như ni-lông cọ xát vào nhau. Bạn ấy đã nghe thấy tiếng vải đồng phục sột soạt nhưng không nghe thấy tiếng ni-lông. Thủ phạm không thể mặc áo mưa được.”
Urazome nhanh chóng phủ định ngoại lệ duy nhất đó.
Yuno nhìn Akizuki Miho. Dù chính mình đã nói ra thông tin đó nhưng Akizuki vẫn có vẻ ngạc nhiên. Thì ra, câu hỏi không rõ ý nghĩa của Urazome lúc đó nhằm xác nhận việc này.
Suy luận vẫn tiếp tục nhưng càng suy luận, tình huống càng trở nên bí ẩn. Hiện giờ, trong đầu nhóm khán giả đều mờ mịt như mây xám xịt ngoài trời. Có người nhìn sang người ngồi cạnh, có người trầm ngâm nghĩ ngợi một mình.
Thủ phạm chỉ mang một vật chắn mưa duy nhất vào hiện trường. Đó là chiếc ô đen. Chiếc ô là đồ cá nhân của hắn. Hắn bỏ lại chiếc ô đó trong nhà vệ sinh nam ở cánh gà bên shimote. Như vậy, thủ phạm đã trốn đi mà không mang ô theo. Không ai nhìn thấy, người không bị ướt, cửa thì khóa. Vậy thủ phạm đã biến đi đâu…
“Vậy thủ phạm đã chạy từ đâu, trốn thế nào?”
Anh trai Yuno lên tiếng với vẻ lúng túng.
“Tóm lại, mọi câu hỏi đều tập trung ở đó. Tuy nhiên, lời khai của Akizuki đã chỉ ra câu trả lời cho vấn đề này. Sáng nay, khi nhận ra việc chiếc ô có thể là đồ cá nhân của thủ phạm, tôi đã lập ra giả thuyết này. Để giải thích cách thủ phạm đi ra ngoài mà không bị ướt, lý do hắn đặt chiếc ô tại hiện trường và giải đáp bí ẩn về hiện trường phòng kín thì chỉ có khả năng này thôi. Và tôi đã tìm được căn cứ cho giả thuyết này.”
Giữa bầu không khí đầy mong chờ và lo lắng, Urazome tiếp tục.
“Trong lời khai của nhóm Akizuki còn một manh mối quan trọng nữa. Đó chính là thời gian. Saotome đã trông thấy Akizuki rời khỏi nhà thể chất. Tôi để ý tới thời gian, sau đó, em ấy còn nói nhìn qua hàng rào, trông thấy câu lạc bộ Kịch đang đi về hướng nhà thể chất. Thời điểm câu lạc bộ Kịch đi qua vị trí đó là ngay trước 3 giờ 15 phút. Nếu thế, thời điểm Akizuki ra khỏi nhà thể chất rơi vào khoảng 3 giờ 15 phút. Thời điểm này trùng khớp với thời gian nhóm Sagawa nghe thấy âm thanh thùng thùng. Có nghĩa, điều tôi muốn nói là, tại thời điểm đó, thủ phạm vẫn còn ở trong nhà thể chất.
“Thời điểm phát hiện thi thể là quá 3 giờ 15 phút. Như vậy, thủ phạm hầu như không có thời gian chạy trốn. Có cách nào để vừa không che ô vừa chạy thoát trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không? Thủ phạm không được để mình bị dính mưa. Phải làm sao để không ai để ý tới mình. Không thể đi ra từ cánh gà bên kamite. Đằng trước sân khấu có mấy câu lạc bộ thể thao. Cửa cánh gà bên shimote còn lại thì có bạn Harimiya đang đứng, câu lạc bộ Kịch cũng ở ngay gần đó. Trong tình huống này, làm sao để chạy thoát đây? Có cách nào không? Cách chạy thoát mà không cần che ô, không bị ai chú ý…”
Urazome ngùng nói.
Cậu lại vặn nắp chai nhựa, uống một ngụm nước. Mọi người đều không dám động đậy, căng thẳng chờ đợi câu trả lời tiếp theo.
“… Có cách.”
Urazome chầm chậm nói:
“Lời giải đáp ở ngay trước mắt chúng ta, rõ ràng ngay từ đầu, rõ rành rành tới mức không hiểu tại sao chúng ta có thể ngốc nghếch đến mức mãi không phát hiện ra. Mọi người hãy ra hành lang đi. Sắp tới rồi đấy!”
Urazome nói vậy rồi chỉ tay ra phía cửa, từ đội trưởng Sagawa ngồi ngoài cùng, mọi người lần lượt rời chỗ. Sendou và anh trai Yuno đứng dậy, Yuno cũng theo chân họ, vừa đi vừa nghĩ thứ gì sắp tới vậy.
Hành lang chỉ rộng khoảng hai mét, hai mươi lăm con người chen chúc tới chật ních. Urazome rời phòng họp lớn sau cùng và đóng cánh cửa kéo lại.
Rồi cậu nhướn cổ về phía cuối hành lang, xác nhận gì đó.
“A, tới rồi đấy. Mọi người, đằng kia kìa.”
Tất cả mọi người đồng loạt quay mặt về hướng cậu nói.
“Đùa hả!”
Sendou là người đầu tiên kêu toáng lên.
Mấy cảnh sát mặc đồng phục ướt nước mưa đang đi về hướng này cùng một thứ.
Từ phía bên kia hành lang, thứ đó đang lại gần phòng họp lớn, hình dạng của nó càng lúc càng rõ ràng. Những tiếng kêu kinh ngạc liên tiếp vang lên. Trong nhóm người, chỉ có mình Urazome lạnh lùng giải thích.
“Đúng vậy, đã xong. Thủ phạm đã ra khỏi nhà thể chất cùng thứ đó.”
Thứ mà nhân viên của Shirato đang vất vả chuyển từ bên ngoài vào đây.
Là chiếc xe kéo phủ bạt xanh.
“Nghĩ kỹ sẽ thấy rất đơn giản. Thứ vào nhà thể chất một lần rồi lại từ đó đi ra chỉ có một. Chính là phần đầu chiếc xe kéo đó.”
Sau khi mọi người quay vào trong phòng, Urazome liền chỉ vào tấm bạt xanh đằng sau khe cửa kéo. Nhóm cảnh sát vừa chuyển xe tới cũng đi vào, số người trong phòng họp lớn tăng thêm.
“Quả thật, thủ phạm đã gặp đường cùng, không còn chỗ nào để trốn.
“Trên chiếc xe kéo đó chất rất nhiều đạo cụ của câu lạc bộ Kịch. Không chỉ có thùng các-tông, bình phong mà còn có cả đồ gia dụng cỡ lớn như ghế, tủ có ngăn kéo… đồ trên xe chất đống khá cao. Để đạo cụ không bị dính mưa, câu lạc bộ Kịch đã phủ một tấm bạt lên. Trên thực tế, khi nhóm Kajiwara diễn lại tình hình ở cửa cánh gà bên phải, các thám tử đã xác nhận không thể nhìn qua bên kia xe kéo. Với điểm này, chúng ta hãy xem lại quá trình di chuyển của chiếc xe kéo vào ngày hôm đó:
“Đầu tiên, chỉ nửa đầu chiếc xe vào được bên trong nhà thể chất. Xe bị mắc lại ở bậc thang, Sanjou và Kajiwara vốn kéo ở đằng trước lại rời đi nên xe không dịch chuyển được nữa. Nhóm Kajiwara đi về phía cánh gà, rèm sân khấu được kéo lên, tiếp theo tới tiếng hét của em gái Hakamada.
“Nghe thấy tiếng hét, Shiga Keisuke và Matsue Tsubaki giật mình, muốn vào bên trong nhưng chiếc xe to chắn lối nên hai người không vào được. Không còn cách nào khác, họ phải kéo chiếc xe ra ngoài, để nó lại trước cửa sổ nhà kho, còn mình thì đi vào trong. Rồi theo thói quen, Shiga đã khóa cửa lại.
“Như vậy, sự thật đã sáng tỏ. Chỉ có chiếc xe kéo có thể ra vào phòng kín.
“Điểm cần chú ý ở đây là, trong khoảng thời gian từ khi Kajiwara và Sanjou vào trong tới khi chiếc xe được đưa ra ngoài, đoạn hành lang có nhà vệ sinh trở thành một góc chết hoàn hảo. Nói cách khác, thủ phạm đã nấp trong nhà vệ sinh. Nhờ hành động nhanh trí của Akizuki mà hắn không thể chạy ra từ cửa ở cánh gà bên kamite, muốn đào tẩu qua cánh gà bên shimote cũng không được vì câu lạc bộ Kịch đang ở đó, bên ngoài còn thêm Harimiya nữa. Giữa lúc thủ phạm đang suy nghĩ nên làm thế nào thì cơ hội đột ngột xuất hiện. Chiếc xe kéo to đùng được phủ bạt. Rồi đến tiếng hét. Hai học sinh ở đằng sau xe kéo không trông được tình hình phía trước. Hai người này quyết định kéo xe ra ngoài để vào trong. Nếu trốn ở chiếc xe đó, thủ phạm có thể ra ngoài mà không bị cả thành viên câu lạc bộ Kịch lẫn Harimiya phát hiện… Lợi dụng khoảnh khắc đó, thủ phạm lại gần chiếc xe rồi chui xuống dưới tấm bạt. Đương nhiên, chiếc xe phải chịu thêm trọng lượng của một người, số người chuyển xe từ bốn giảm xuống hai nên mọi người mới có cảm giác xe nặng hơn, không nghi ngờ gì nữa.
“Tuy nhiên, có một vấn đề. Đó là chiếc ô. Chiếc ô của thủ phạm quá to nhưng khoảng trống trên xe kéo chất ngất đồ đạc lại quá nhỏ. Thêm vào đó, góc tấm bạt có thể dễ bị bung ra do gió mạnh hoặc nguyên nhân nào đó. Nếu một tay ôm đôi giày, một tay cầm ô, thủ phạm sẽ không thể nấp dưới tấm bạt mà đảm bảo chắc chắn nó sẽ không bung ra. Để che giấu bản thân cho cẩn thận, hắn bắt buộc phải vứt chiếc ô lại. Đúng vậy, chiếc ô làm cản trở thủ phạm thoát thân. Đây chính là lý do nó bị bỏ lại trong nhà vệ sinh nam.
“Đã có tấm bạt chắn mưa nên không có ô cũng không vấn đề gì. Sau khi thủ phạm thoát ra ngoài, khác với phía cánh gà bên kamite, cửa cánh gà bên shimote chỉ cần đi khoảng ba mét là tới lối thông. Bên ngoài nhà thể chất không có ai, thủ phạm chỉ cần nhanh chân chạy vào tòa nhà học là được… Trên thực tế, khi nghe thấy tiếng hét, những người có mặt xung quanh nhà thể chất đều chạy tới đó để nhìn vào bên trong, cơ hội để thủ phạm đào tẩu đã tới rất nhanh. Như vậy, chỉ có thời điểm trốn ra ngoài bằng chiếc xe kéo là thủ phạm không cần tới ô.”
Từ kinh ngạc tới vỡ lẽ, suy luận của Urazome ào ạt thâm nhập vào tâm trí nhóm khán giả như những đợt sóng cuộn trào.
Lúc đó, những người đã có mặt tại nhà thể chất, các thám tử đã điều tra hiện trường, đều lặng im không nói được lời nào. Đặc biệt, mấy thành viên câu lạc bộ Kịch đã trực tiếp giúp thủ phạm trốn thoát, cộng thêm chuyện phòng phát thanh nên mặt ai nấy đều tái mét.
Là người đã hét to, tạo thành cơ hội đào tẩu cho thủ phạm, tâm trạng Yuno cũng không khá khẩm gì hơn. Cảm giác châm chích nhoi nhói lan khắp lưng cô hệt lúc nãy.
“Hóa ra là cái xe kéo à, không nhận ra đâu nhé…”
Kaori độc thoại như thể thay mọi người nói lên cảm tưởng.
“Không có gì khó hiểu cả. Bản thân tôi cũng lấy chiếc ô làm trung tâm để xây dựng giả thuyết. Trước khi nghe câu chuyện từ Akizuki, tôi hoàn toàn không thể đưa ra suy luận đó. Buồn cười thật đấy, tôi còn bày đủ trò với dây dợ để xem có khóa được cửa không… Tuy nhiên, gì thì gì, tóm lại, bí ẩn về hiện trường phòng kín đã được phá giải. Tôi nghĩ thủ phạm không còn cách nào khác để ra ngoài mà bị không bị ướt. Đó.”
Urazome quay lại tấm bảng đen, ba điều kiện liên quan tới chiếc ô được viết bên trái Điều kiện thứ nhất, cậu xóa từng điều một đi rồi viết một dòng chữ mới lên.
“Tới đây, chúng ta quay lại điểm bắt đầu.”
Dòng được viết tất nhiên là Điều kiện thứ hai.
“Lúc này, tôi đã nói điều kiện thứ hai và điều kiện thứ ba sẽ liên quan tới chứng cứ ngoại phạm. Làm rõ thủ phạm vào nhà thể chất khi nào và ra khi nào. Phần tôi sẽ giải thích dài dòng ngay bây giờ là vế sau, thời gian thủ phạm đi ra.
“Thủ phạm nấp dưới tấm bạt trên xe kéo để ra ngoài. Hai thành viên câu lạc bộ Kịch kéo chiếc xe từ cửa ra gần như cùng lúc với thời điểm thi thể được phát hiện, nghĩa là khoảng hơn 3 giờ 15 phút một chút. Xét ngược lại, như vậy, tới trước thời điểm hơn 3 giờ 15 phút một chút, thủ phạm vẫn chưa ra khỏi khu vực cánh gà.”
Vừa nói Urazome vừa di chuyển cây phấn, viết rõ điều kiện này lên bảng.
Điều kiện thứ hai: Thủ phạm là người không có chứng cứ ngoại phạm trước thời điểm quá 3 giờ 15 phút
Phạm vi điều tra càng thu hẹp.
“Những điều vừa trình bày là kết luận cuối cùng của cháu về chiếc ô bị vứt bỏ và hiện trường phòng kín. Chú cảnh sát thấy thế nào ạ?”
Urazome hỏi ý kiến mấy người Sendou. Đội trưởng Hình sự vẫn còn đang mơ hồ chưa tỉnh táo hẳn.
“Ấy, nói gì bây giờ…”
“Bọn chú đầu hàng rồi đấy.”
Shirato tươi cười trả lời.
“Bọn chú chỉ có thể đồng tình với suy luận của cháu thôi.”
“Cháu cảm ơn các chú nhiều. Bõ công vừa dậy đã lao đi làm việc… Tiếp theo, với câu chuyện vừa nói, chúng ta hãy thử hình dung hành động của thủ phạm.”
Urazome đặt hai tay lên bàn. Lần này, cậu tự mình dệt nên câu chuyện.
“Sau khi giết anh Asajima, để tìm đồ mà anh ấy mang theo, thủ phạm đã chuyển thi thể tới sân khấu sáng sủa. Tại đó, hắn tìm thấy đĩa DVD nhưng lại có những hai cái, không hiểu đâu mới là đĩa mình cần. Thật may mắn, hắn tìm thấy chìa khóa trong túi trái của nạn nhân, lúc này vẫn còn sớm, câu lạc bộ Kịch chưa tới. Hắn quyết định xem hai đĩa tại phòng phát thanh để kiểm tra nội dung. Thủ phạm biết rõ tình hình trong phòng phát thanh nên chỉ cần năm phút để làm xong việc. Xác định được chiếc đĩa mình cần, hắn đổi phích cắm hai đầu đọc băng đĩa về như ban đầu rồi rời phòng. Hắn chỉ quên mỗi một việc, đó là chuyển chế độ trên điều khiển từ xa về như cũ.
“Thủ phạm nhẹ chân quay lại sân khấu, định trả DVD giới thiệu trường và chùm chìa khóa về chỗ cũ. Tuy nhiên, hắn nhận ra một vấn đề. Máu đã chảy xuống quần nạn nhân, hắn không thể chạm vào túi trái nữa. Kể cả đeo găng tay nhưng nhỡ bị dính máu thì hắn sẽ bị nghi ngờ. Không còn cách nào khác, thủ phạm đành nhét chùm chìa khóa vào túi phải. Rồi đúng lúc đang định mau mau chạy trốn qua cửa ở cánh gà bên trái… thì hắn phát hiện ra có biến.
“Trên chiếc ô có một dải ruy băng. Như mọi người đã biết, dải ruy băng này do Akizuki nhanh trí bỏ lại. Thủ phạm lo lắng. Ai đã bỏ ruy băng lại? Ai đang ở đây? Thủ phạm nhìn ra cửa, cánh cửa tưởng đang khóa nhưng đã bị mở ra. Để kiểm tra, hắn định mở hé cửa… đúng lúc đó, thùng!!!”
Đột nhiên, Urazome cao giọng. Mấy người ngồi trước cậu giật nảy mình.
“Với sức mạnh hệt như Maguro Fukuzou⦾, Akizuki đánh vào cánh cửa từ bên ngoài. Tất nhiên là khiến thủ phạm sợ run. Ai đó đang ở ngay bên ngoài, hắn không còn chỗ nào để trốn. Để tránh người bên ngoài bước vào trong, hắn đã khóa cửa lại. Bằng cách này, để bảo vệ chính bản thân mình, thủ phạm đã khóa chặt căn phòng lại, tạo thành loại hiện trường phòng kín khá hiếm gặp.
“Đó, không thể chạy qua cửa cánh gà bên kamite được nữa, thủ phạm đi qua sân khấu tới cánh gà bên shimote. Tuy nhiên, ở đây lại phát sinh một vấn đề. Bạn Harimiya đang đứng ngoài cửa sổ nhà vệ sinh, còn câu lạc bộ Kịch đang chuyển xe tới nữa. Lại là câu chuyện giá như mình ra sớm hơn bình thường năm phút, nhưng thủ phạm thật quá xui xẻo khi gặp trúng tình cảnh mọi việc ngẫu nhiên trùng hợp thế này. Bây giờ bước ra, hắn sẽ bị người ta trông thấy ngay. Lúc này, hắn đành trốn tạm trong buồng cá nhân ở nhà vệ sinh.
“Sau đó, lúc giải thích về hiện trường phòng kín tôi đã nói rồi. Thi thể được phát hiện, tiếng thét vang lên. Thủ phạm thấy nếu nấp trên xe kéo thì có thể trốn thoát ra ngoài. Buộc phải bỏ lại chiếc ô nhưng nhờ nằm dưới tấm bạt nên hắn không bị ướt. Sàn phòng vệ sinh lênh láng nước, dù dấu vân tay trên chiếc ô bị lau sạch sẽ thì chắc người ta cũng sẽ nghĩ tại ô ướt nước nên dấu vân tay bị mất, thủ phạm sẽ không bị nghi ngờ. Phán đoán chính xác chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn chính là chỗ đáng sợ của thủ phạm. Kết quả, hắn thành công thoát ra ngoài, sau đó Shiga khóa cửa lại, hiện trường phòng kín đã hoàn thiện.”
“Em làm việc thừa rồi…”
Shiga gãi đầu đầy vẻ ân hận. Urazome nói không phải.
“Việc em làm tuyệt đối không dư thừa đâu. Nếu cửa không khóa mà cứ để mở thì anh sẽ không thể xác định thủ phạm trốn thoát bằng cách nào. Như vậy sẽ ảnh hưởng tới phạm vi tình nghi. Giống với Akizuki, hành động rất nhỏ của Shiga đóng vai trò rất lớn trong việc xác định hung thủ.”
“Tớ có một việc muốn hỏi.”
Yatsuhashi Chizuru giơ cánh tay mảnh mai, trắng trẻo lên.
“Akizuki không trực tiếp trông thấy thủ phạm. Như vậy, vẫn khó mà biết thủ phạm là ai phải không?”
“Cậu nghĩ thế à?”
Dường như câu hỏi này nằm trong dự đoán nên Urazome bình thản hỏi lại. Cậu còn định tỏ vẻ tới bao giờ nữa?
“Sự thật không còn xa xôi gì đâu. Nó đã gần lắm rồi. Trong tiểu thuyết thì chắc tầm năm trang nữa là tới đấy. Manh mối để tóm gọn thủ phạm đều nằm trong câu chuyện của Akizuki.”
“… Thật à? Tớ không thấy thế.”
“Chiếc ô ấy. Tớ nói rồi mà. Từ điều kiện thứ hai tới suy luận tớ vừa nói xong, tất cả đều xuất phát từ chiếc ô mà.”
Urazome chầm chậm ngắt câu ra làm nhiều phần như thể đang muốn bắt chuyện với tất cả mọi người.
“Đó, tiếp theo tới phần suy luận thú vị nhất… bắt đầu giải thích điều kiện thứ ba, thứ tư thôi nào.”
“Hai điều kiện còn lại, chúng ta có thể giải thích được ngay. Rất đơn giản, rõ ràng.
“Theo câu chuyện Akizuki kể, ô và giày của thủ phạm nằm ở khu vực cánh gà bên trái. Chính xác hơn là chúng nằm dưới cầu thang, trên tấm poster lễ hội văn hóa. Dường như thủ phạm muốn giấu chúng đi nên mới chọn vị trí như vậy. Lúc nghe thấy việc này, tôi đã ngạc nhiên hết như lúc xem câu chuyện đầu tiên trong Phép thuật tuyệt đỉnh⦾ ấy.
“Mọi người không hiểu ạ? Vậy tôi thay đổi cách nói nhé. Dù bị chiếc ô nằm lên thì tấm poster lễ hội văn hóa vẫn không có gì khác lạ.”
“…?”
“Dù bị nguyên một chiếc ô ướt đè lên.”
“A!”
Nghe Urazome gợi ý tới lần thứ ba, mọi người đều đã nhận ra. Cảnh sát Hakamada vô ý đánh rơi cuốn sổ tay, đôi mắt to tròn của Chizuru càng mở lớn.
“Trong sổ tay của anh Asajima có dòng viết mở khóa cửa cánh gà bên kamite. Nói cách khác, thủ phạm đã vào qua cánh cửa cánh gà bên kamite mà anh ấy đã mở sẵn. Trời mưa lớn, phải vòng qua nhà thể chất, đi từ ngoài vào, ô bị ướt là đương nhiên. Chiếc ô được đặt trên tấm poster bằng giấy viết tay. Ít nhất hơn năm phút, tờ giấy phải mủn ra, mực nhòe đi mới đúng. Ít nhất nó cũng không thể duy trì trạng thái hệt như trước. Tuy nhiên, trong tấm ảnh cảnh sát đã chụp vào thời điểm phát hiện ra dải ruy băng, tấm poster không có một nếp nhăn, không một vết nhòe mực, hoàn toàn khô ráo. Chuyện không thể đã xảy ra.”
Yuno nhớ lại. Trong giờ nghỉ trưa, sau khi nghe chuyện của Miho, Urazome đã xem tập ảnh chụp sổ tay của anh cô. Urazome chú ý vào một tấm ảnh, có lẽ là ảnh chụp chỗ đó…
Thứ Urazome muốn kiểm tra là vị trí phát hiện dải ruy băng và tình trạng tấm poster đã bị chiếc ô đè lên.
“Tại sao tấm poster lại không có gì khác lạ? Chắc chắn chiếc ô đã được đặt lên đó. Như vậy, câu trả lời chỉ có một, chiếc ô không ướt. Nó khô ráo. Chính vì thế, thủ phạm mới đặt nó lên trên một tấm giấy thông thường.
Nói cách khác, trước khi vào nhà thể chất, thủ phạm không dùng ô. Như vậy chỉ có một khả năng là thủ phạm không tới từ bên ngoài mà từ bên trong. Chúng ta cứ nghĩ thủ phạm đã vào từ cửa ở cánh gà bên kamite. Tuy nhiên, nghĩ vậy là sai. Thủ phạm đã trực tiếp đi từ tòa nhà học sang nhà thể chất. Thủ phạm đã đi dưới mái che… qua lối thông.”
“Giỏi quá!”
Shirato lắc lắc đầu đầy vẻ thán phục.
“Đúng là quá giỏi!”
“Thủ phạm đã đi qua lối thông. Hắn cầm theo ô và đôi giày thể thao, không phải để dùng lúc đi vào nhà thể chất mà là lúc chạy trốn. Tuy nhiên, từ 3 giờ chiều trở đi, lúc nào Sagawa cũng ở trong nhà thể chất, nếu thủ phạm bước vào sẽ bị bạn ấy nhìn thấy ngay. Như vậy, thời gian thủ phạm vào nhà thể chất là trước thời điểm giờ học kết thúc – 3 giờ chiều. Điều này chắc chắn không sai. Hơn nữa, hôm đó không có học sinh nào xin về sớm, nên thủ phạm chỉ nằm trong số học sinh đi lang thang trong giờ học, hoặc lớp hết tiết sớm… Hôm đó, chỉ một lớp được tan tiết sớm thôi.”
Urazome nói liền một mạch, lại cầm viên phấn hướng lên bảng.
Dòng chữ cậu viết là điều kiện thứ ba.
Điều kiện thứ ba: Thủ phạm là người không có chứng cứ ngoại phạm từ trước 3 giờ.
Bên cạnh, cậu viết thêm lưu ý:
Thủ phạm là học sinh lớp D, khối mười một.
“Nhờ được tan lớp sớm, thủ phạm đã đến khu vực sau sân khấu trước anh Asajima. Đây chính là lý do anh Asajima bị đâm ở cánh gà bên kamite chứ không phải giữa sân khấu, và trước thời điểm hẹn là 3 giờ 10 phút, anh ấy đã chết rồi. Có lẽ khi anh Asajima đang đi đến cánh gà bên kamite để mở khóa cửa thì thủ phạm đã nấp sau tấm rèm, bất ngờ đâm anh ấy.”
“Ra vậy, vì thế ở cánh gà kamite mới…”
Sendou khẽ nói. Giọng chú đã không còn nét hằn học lúc trước.
Urazome uống miếng nước rồi tiếp tục.
“Đó, chúng ta đã có ba điều kiện. Còn một điều kiện nữa. Điều kiện cuối cùng xuất hiện rõ ràng trước mắt tất cả mọi người. Chính là thủ phạm có chiếc ô màu đen. Chiếc ô đó là đồ cá nhân của hắn, thương hiệu dành cho nam giới, loại cao cấp. Thủ phạm dùng chiếc ô đen kiểu dáng của nam giới làm đồ cá nhân của mình. Không cần suy nghĩ nhiều nữa, rõ ràng thủ phạm là nam. Một chứng cứ vững chắc là những học sinh cầm ô đen trong băng ghi hình camera giám sát, tất cả đều là nam.”
Đúng như lời Urazome, đây là sự thật rõ rành rành, không còn gì nghi ngờ nữa. Tiếng phấn viết bảng lách cách vang không ngừng.
Điều kiện thứ tư: Thủ phạm là nam
Viết xong điều kiện cuối cùng, Urazome lần nữa quay lại phía khán giả.
“… Với điều này, như tôi đã nói từ đầu, bốn điều kiện đã tập hợp.”
Yuno nín thở nhìn tấm bảng đen. Đây là kết tinh của quá trình suy luận dài dằng dặc:
Điều kiện thứ nhất: Thủ phạm đang có mặt ở đây, thường xuyên sử dụng phòng phát thanh.
Điều kiện thứ hai: Thủ phạm không có chứng cứ ngoại phạm trước thời điểm quá 3 giờ 15 phút.
Điều kiện thứ ba: Thủ phạm không có chứng cứ ngoại phạm từ trước 3 giờ (thủ phạm là học sinh lớp D, khối mười một).
Điều kiện thứ tư: Thủ phạm là nam.
“Chắc có người đã phát hiện ra rồi. Đáp ứng toàn bộ các điều kiện này chỉ có một người. Người đó chính là thủ phạm.”
Kaori nhìn lại cuốn sổ tay rồi khẽ kêu. Yuno ngó qua, trang đó viết chứng cứ ngoại phạm hôm qua điều tra được.
Trong số những người thường xuyên sử dụng phòng phát thanh trong nhà thể chất cũ, chỉ có bốn người không có chứng cứ ngoại phạm trước thời điểm quá 3 giờ 15 phút. Masaki và Shiina Hội học sinh. Sugamo và Makita Chinatsu câu lạc bộ Phát thanh.
Trong đó, người vừa học lớp D khối mười một, vừa là nam, chính là…
“Từ thời điểm trước 3 giờ trở đi, cậu ấy không có chứng cứ ngoại phạm, tới thời điểm 3 giờ 15 phút vẫn không có. Cậu ấy biết rõ tình hình phòng phát thanh, trong lúc đang xem hai đĩa DVD, cậu ấy đã gọi điện thoại, tạo thành chứng cứ ngoại phạm trên hình thức. Sau khi trốn trên xe kéo và ra ngoài, cậu ấy lập tức chạy tới tòa nhà học, lấy một chiếc ô trong phòng đồ dùng để thay thế ô đã vứt. Có lẽ đôi giày trong nhà thể chất cũ và găng tay cậu ấy đeo trong khi gây án cũng đều lấy từ phòng đồ dùng. Sau khi tiêu hủy chứng cứ, cậu ấy ra vẻ không biết chuyện gì, tới nhà thể chất để xem quá trình điều tra. Cậu ấy đã luôn ẩn mình…”
Theo lời của Urazome, ánh mắt mọi người tập trung vào một nam sinh.
Cậu ta không phản bác. Không thể phản bác. Những suy luận với căn cứ vững vàng của Urazome hoàn toàn chính xác, mọi người, trong đó có cả bản thân thủ phạm, đều thấy rõ.
Thủ phạm không cố trốn chạy. Vì cửa chính và cửa sổ đều có cảnh sát đang trông giữ.
Cậu ta đã bị tóm gọn.
“… Chết tiệt.”
Sau vài giây im lặng, hội trưởng Hội học sinh Masaki Akihiro khẽ thốt ra một từ mỏng manh như sắp tan biến mất.
← Nhân vật chính trong bộ truyện tranh Warau Sērusuman (笑ゥせぇるすまん, The Laughing Salesman), tạm dịch: Nhân viên kinh doanh luôn mỉm cười của tác giả Fujiko A. Fujio. Maguro Fukuzou gặp những khách hàng đang gặp vấn đề trong cuộc sống, đề nghị lấp đầy tâm hồn và đem tới cuộc sống tốt đẹp hơn nếu họ đồng ý với quy tắc mình đưa ra. Tuy nhiên, sau khi có được cuộc sống mới, các khách hàng thường phá vỡ quy tắc đã định bởi lòng tham, sự ích kỷ của mình. Lúc đó, Maguro Fukuzou sẽ trừng phạt họ bằng cách lấy lại những thứ đã ban cho.
← Tạm dịch tên bộ truyện tranh Daimahou Touge (大魔法峠, Super Great Magical Gap) của tác giả Oowada Hideki.