Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8424 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XXXIII -

Dù đã lấy chồng, Amber vẫn tiếp tục ở lâu đài Almsbury, vì cô mong rằng chẳng bao lâu nữa cô sẽ có được một nhiệm vụ trong triều và sẽ ở đó.

Còn về chồng, cô khuyên anh chàng đến ở Covent Garden, anh chàng nghe ngay vì vốn từ thuở bé đã quen bị xỏ mũi. Tuy nhiên anh chàng không đồng ý với ý kiến ấy. Bởi vì, mặc dù được phép và còn được coi là hợp lẽ nữa; vợ chồng được thù ghét nhau, được có nhân tình nhân ngãi, tha hồ tranh cãi nhau công khai và vu khống lẫn nhau, nhưng không được phép sống xa nhau và ngủ riêng gường. Amber rất vui thú thấy cô đã gây nên được một tiếng vang làm náo động tất cả giới lịch sự trong thành phố.

Chồng cô tên là Gerald Stanhope, và Vua đã ban cho y tước vị bá tước Danforth. Y vừa đúng hai mươi tuổi, kém vợ một tuổi, và đối với Amber, y là một tên quá đỗi ngu ngốc. Nhút nhát, rụt rè, yếu đuối và bạc nhược, hắn sống trong lo sợ liên miên về việc “mẹ” sẽ nghĩ thế nào. Y nói, mẹ sẽ không đồng tình cuộc sống riêng rẽ và cuối cùng y tuyên bố là “mẹ” sắp về sống ở Luân Đôn một thời gian.

- Ông đã có chỗ ở nhà ông để mẹ ở chưa? - Amber hỏi.

Cô ngồi trước bàn, do một nghệ sĩ Pháp vừa mới từ Paris đến và được tất cả các bà tranh nhau mời. Một cái gương bằng bạc cầm tay, cô ngắm nét nghiêng của mình thích thú những đường nét tinh tế của vầng trán và cái mũi hơi hếch, đường cong hơi nũng nịu của cặp môi và cái cằm tròn nhỏ của mình.

Gerald có vẻ khổ sở xanh xao và lép vế. Những cuộc du hành trên khắp lục địa không tô điểm thêm cho y được một chút nào; nền giáo dục hời hợt không đóng góp gì được cho thế quân bình về tinh thần; sự trác táng và rượu chè không làm cho y khó tính. Lúc nào y cũng có dáng dấp một anh con trai mơ hồ, bấp bênh và cô đơn, và sự kiện vừa mới xảy ra trong đời làm cho y hoàn toàn bất ngờ.

Y cầm cái lược chải lên bộ tóc giả màu hung của mình. Bộ quần áo của y ít ra cũng là lịch sự nhất mua được bằng tiền, nhưng thân thể yếu đuối, chân tay gầy gò, chẳng nói lên điều gì.

- Chưa đâu, bà ạ!

Câu này Gerald nói bằng tiếng Pháp để cho được hợp với mốt thời đại… Y nói thêm:

- Như bà biết đấy, nhà tôi chỉ có ba buồng. Tôi chẳng biết đón mẹ ở đâu cả!

Y ở trong khách sạn “Ngựa vàng”, một nơi rất đại chúng dành cho bọn thanh niên đẹp trai, vì bà chủ có một cô gái rất xinh và niềm nở.

- Vậy ông định tính để mẹ ở đâu? Tôi không thích cái mớ tóc này, bà Durant, đề nghị bà tháo ra và làm lại đi!

Amber tiếp tục ngắm nghía khuôn mặt, hai hàm răng, nước da, đôi môi đỏ thắm của mình. Gerald nhún đôi vai gầy, một cử chỉ mà y cho là đúng mốt Paris:

- Ồ! Tôi nghĩ là mẹ có thể ở đây được.

Bằng một cử chỉ đột ngột, Amber quẳng cái gương đi, nó rơi vào đống ruy băng nên không bị vỡ.

- Thật ư! Xin thưa là không được! Ông cho ngài Almsbury nấu cơm trọ sao? Tốt hơn hết là ông nên viết thư bảo mẹ ông ở đâu cứ ở đó, ra Luân Đôn làm quái gì?

Vừa nói Amber vừa rung cánh tay làm những cái vòng kêu loảng xoảng.

- Trời ạ! Tôi nghĩ là mẹ muốn đi thăm các bà bạn cũ. Và, tôi muốn thành thực nói với bà là mẹ sẽ ngạc nhiên thấy chúng ta sống riêng rẽ.

Lo sợ về câu vừa nói ra, y đi qua phòng lấy một cái ống điếu dài để trong túi áo măng tô, rồi nhồi thuốc và châm vào ngọn lửa ở lò sưởi.

- Thì ông cứ viết cho mẹ là ông đã thôi bú rồi, đã lấy vợ và đã có khả năng tự quản được rồi! (Thấy chồng hút thuốc Amber kêu lên) Bước ra khỏi nơi đây ngay đi với cái của quỷ ấy! Ông tưởng là tôi muốn để cho căn phòng của tôi bị nhiễm độc sao? Đi xuống đi và cho gọi đánh xe ra, lát nữa tôi sẽ xuống, hoặc là ông cứ đi một mình đi, tùy thích!

Gerald vội vã ra đi, rõ ràng là hả dạ, nhưng Amber vẫn cứ ngắm nhìn trong gương, lông mày chau lại, trong khi đó bà Durand coi như điếc, vẫn cứ mải miết vào cái mớ tóc đã bị có ý kiến. Sau cùng, Amber lẩm bẩm giọng mệt mỏi:

- Trời! Còn gì đần độn và vô vị như người được gọi là chồng!

Ra khỏi buồng, Amber ra hiệu cho Tansy đi theo nâng cái đuôi áo dài của mình lên để nó khỏi bị bẩn trước buổi dạ hội. Bà Durand xứng đáng được hưởng số tiền ba ghi nê mà cô đã tặng, một cái giá thật phi lý, không phải do bàn tay khéo léo của bà, mà vì sự mê hoặc của tất cả những bà lớn đã nhờ cậy đến bà ta. Nhờ có nhiều mưu mô, cô tới được rỉ vào tai mụ Castlemaine tối nay, và tất cả những bà tham dự dạ hội đều sẽ biết cả.

Tám ngày sau, Amber đến nhà trẻ, sáng nào cô cũng ở lại đó một hai giờ, chơi đùa với các con.

Mấy giờ ở đó làm cho Amber rất vui sướng, nó là sợi dây duy nhất nối cô với Bruce Carlton. Những đứa trẻ ấy là con chàng, dòng máu chàng chảy trong huyết quản chúng, vì có chàng, chúng mới có cuộc sống. Mối tình của chúng với cô cũng phần nào coi là của chàng, những cái hôn của chúng là của chàng. Đó là những kỷ niệm của quá khứ, tất cả những gì mà hiện tại cô có, và mọi hi vọng cho tương lai.

- Mẹ!

Susanna không ngừng bỏ cuộc chơi, vì còn bé quá, em thích chơi theo kiểu này hoặc kiểu khác.

- Gì thế con?

- Chơi đa đa nào.

- Để mẹ chơi xong ván này đã Susanna!

Susanna bĩu môi và nhìn anh qua khóe mắt. Amber nhìn thấy liền ôm lấy con vào trong lòng:

- Nào, bé phù thủy này!

- Phù thủy! Là gì hả mẹ?

- Một tai họa! - Bé Bruce cáu trả lời. Cùng lúc đó Amber thấy một người đầy tớ đi vào.

- Gì thế?

- Thưa bà, có người hỏi bà.

- Ai đấy? Có quan trọng không?

- Thưa bà, hình như là chồng bà cùng đi với bà mẹ.

- Trời ơi! Bảo họ chờ tôi.

Người đầy tớ đi ra, Amber đứng lên mặc dù bị các con phản đối.

- Mẹ rất lấy làm tiếc, các con ạ, để khi khác vậy.

Bruce tới nghiêng mình trước mặt mẹ:

- Cám ơn bà đã đến thăm chúng tôi. Xin chào bà!

Amber cúi xuống hôn con, rồi bế Susanna lên, bé mải miết hôn mẹ.

- Thôi nào Susanna, làm hỏng hết cả phấn của mẹ rồi!

Cô hôn bé, đặt nó xuống đất và đi ra khỏi phòng. Nụ cười của cô biến mất ngay sau khi cô đóng cánh cửa. Cô đứng yên lặng một lúc lâu trong hành lang, bực mình suy nghĩ: “Con mụ khỉ già ấy đến làm gì nhỉ?” Rồi, cô thở dài và khẽ nhún vai, đi về nơi ở của mình ở đầu bên kia hành lang. Gerald và mẹ hắn đang ngồi trên một cái ghế dài cạnh lò sưởi, trong phòng khách của Amber. Bà mẹ quay lưng về phía cửa và đang nói chuyện sôi nổi với con trai, cậu ta có vẻ bồn chồn, lo lắng. Nhưng khi Amber bước vào, bà mẹ im bặt, sau khi đã ấn định một thái độ, bà hướng một nụ cười về phía con dâu. Cặp mắt bà ta không che giấu vẻ ngạc nhiên và khó chịu khi thấy Amber. Cô từ từ tiến về phía họ. Gerald, như một kẻ đang chờ đợi trần nhà sụp xuống, đứng lên giới thiệu. Hai người đàn bà ôm hôn nhau một cách thận trọng, như họ sợ làm bẩn bàn tay và quần áo của nhau, họ lùi lại một chút, ngắm nghía nhau một cách ngạo nghễ, không một ai muốn để sót một chi tiết của nhau. Bà Stanhope, mẹ Gerald, vào quãng hơn bốn mươi tuổi, bộ mặt hơi mũm mĩm và nóng nảy làm cho Amber nhớ tới những con chó xù Tây Ban Nha của Vua, một cái miệng hai mép trễ xuống và đôi má lúc lắc. Bộ tóc của bà, trước kia màu hung, đã xám lại. Nhưng da bà còn tươi mát, bộ ngực căng. Cái áo dài bà mặc đã lỗi thời và đồ trang sức rẻ tiền. Bà liền nói ngay:

- Xin đừng chú ý đến trang phục của tôi, chúng chỉ là những thứ đồ cũ mà tôi sắp đem cho chị hầu phòng, vì đường đất xấu quá tôi không mang thứ khác! Trời! Chuyến đi sao mà vất vả thế! Một cỗ xe của tôi đã bị lật nhào, ném ba trong số hòm xiểng của tôi xuống bùn.

- Vâng! - Amber nói vẻ tình cảm. - Chắc là bà bị xóc ghê gớm lắm! Bà có cần giải khát không?

- Ồ, có! Tôi xin sẵn lòng uống một cốc trà.

Tuy chưa hề uống thứ đó bao giờ vì nó quá đắt, nhưng bà muốn tỏ ra, tuy ở nông thôn nhưng vẫn thường xuyên liên hệ với thành phố.

- Tôi xin bảo đem lại ngay bây giờ. Arnold đâu rồi! Lúc nào cũng ôm lấy những con hầu khi người ta cần đến hắn!

Amber đi ra cửa và gọi: “Arnold!”

Bà Stanhope nhìn theo vừa thèm muốn vừa không đồng tình. Không bao giờ bà dám nghĩ đến những ngày còn trẻ, nhan sắc đã phai tàn mất rồi. Trước hết là cuộc nội chiến, chồng bà ra trận rồi cuối cùng bị giết, để cho bà phải sống ở nông thôn, nghèo khổ vì các khoản thuế má, buộc bà phải làm nội trợ, như một người đàn bà nông thôn tầm thường. Năm tháng đã trôi đi một cách tai hại; bà không có cơ hội để tái giá vì chiến tranh đã để lại rất nhiều bà góa, bà phải nuôi Gerald và hai đứa em gái nhỏ. Con gái bà may mắn lấy được những người quý tộc nông thôn. Còn Gerald, bà quyết định là cậu con trai phải có được một cơ hội tốt, cho Gerald làm một cuộc du lịch vòng quanh lục địa và căn dặn cậu lúc trở về, ở lại Luân Đôn, làm sao để Vua phải chú ý đến. Cậu ta đã thành công hơn bà mong ước. Cách đây một tháng, cậu có gửi cho bà một bức thư, báo tin là không những Vua đã nâng cậu ta lên hàng bá tước mà còn lấy cho cậu một người con gái có gia tài kếch xù. Vậy là cậu con trai đã là bá tước lại vừa mới lấy vợ!

Bà Stanhope tràn trề vui sướng, lập tức chuẩn bị đóng cửa trại ấp ở Ridgeway để ra Luân Đôn ở. Nhưng một bức thư của bà Clifford đến đúng vào lúc bà đang sôi nổi, làm cho bà choáng váng.

Bức thư viết như sau:

“Bà Lucilla thân mến, chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa sung sướng được tin gia đình ta đã nhận được tước vị bá tước. Tất nhiên là không ai được xứng đáng hơn bà; nhưng chúng tôi là những người sống ở Luân Đôn, chúng tôi biết rằng ngày nay những phần thưởng không đến với những người xứng đáng nhất đâu! Tự dối mình làm gì vô ích, những phong tục cũ đã thay đổi rồi, tôi e rằng theo chiều hướng xấu.

Chúng tôi rất lấy làm ngạc nhiên về cuộc hôn nhân của cậu Gerald, nó quá đột ngột, tôi biết cậu ta vừa về đến thành phố đã lại được tin cậu vừa mới thành hôn với bà nguyên bá tước Radclyffe. Có lẽ bà cũng biết rằng bà bá tước là một người thật đẹp, thường xuyên đi lại trong triều và, theo người ta nói, rất được Hoàng thượng hậu đãi. Về phần tôi, tôi ít khi ra vào trong triều, vì tôi thích đi lại với những người bạn cũ hơn. Tuổi trẻ và phù phiếm đã tràn ngập triều đình, trong đó người ta không thích những người có tư cách. Có thể sẽ trở lại thời kỳ mà những đức tính trung thực xưa kia của người đàn ông và tính khiêm tốn của người đàn bà sẽ là vấn đề khác hơn là lý do cho những lời chế giễu thô lỗ.

Tôi mong sẽ được gặp bà trong một ngày gần đây. Tất nhiên là bà sẽ chỉ đến Luân Đôn khi mà hai vợ chồng Gerald đã ở chung trong một nhà…

Margaret Clifford”

Như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng: “Khi nào mà hai vợ chồng Gerald đã ở chung trong một nhà” Thế là thế nào?

Chúng lấy nhau mà không ở chung với nhau? Thằng chồng ở đâu? Con vợ ở đâu? Đọc kỹ lại bức thư, bà Stanhope phát hiện thấy khối vấn đề xấu. Vì lợi ích của cậu con trai, bà cần phải đến Luân Đôn càng sớm càng tốt. Bây giờ bà đã ở đây rồi, ngay trước mặt người phụ nữ ấy, bà cảm thấy mọi tiết hạnh bị xúc phạm, tuy vậy ít nhiều bà thấy lúng túng và khó chịu.

Bởi vì, nhận thức được đằng sau bà là cả nề nếp của những vị tổ tiên cao quý, còn mụ kia chỉ là một kẻ bột phát, một đào hát, hoặc còn xấu hơn nữa, bà còn chưng hửng và bị uy hiếp bởi sự tự chủ lạnh lùng của Amber, bởi cách ăn mặc sang trọng và vẻ đẹp kiêu hãnh, nhất là bởi sự trẻ trung của cô. Tuy nhiên bà Stanhope tầm cỡ khác với con trai. Bà mỉm cười với cô con dâu và phe phẩy cái quạt, làm như trong phòng nóng lắm:

- Vậy bà là con dâu mới của tôi? Đẹp lắm, Gerald hẳn phải hãnh diện về bà! Xin bà biết cho là tôi cũng đã nghe khá nhiều những lời bàn tán không hay về bà.

- Rồi kia à? Thế mà tôi tưởng bà mới tới Luân Đôn?

- Ồ, qua thư từ! Bà Clifford là một trong những người bạn rất thân của tôi. Nhờ có bà ấy, tôi đã biết hết, như tôi sống ở tại đây. Đó là một điều khuây khỏa lớn đối với tôi trong những năm mà tôi bị đau đớn về cái chết của chồng tôi. Ôi! Tôi đã biết hơn, bà có thể tin tôi!

Bà Stanhope đằng hắng, quay về phía con trai nhìn cậu ta với mối tình nồng nàn của người mẹ, rồi tiếp:

- Con trai tôi thay đổi biết bao! Tôi chưa gặp nó từ hồi nó bắt đầu cuộc hành trình quanh lục địa, đến tháng Sáu này đã là hai năm. Nó cũng lịch sự như một nhà quý tộc Pháp. Tôi mong là hai con sống hạnh phúc với nhau. Gerald, hơn ai hết, biết làm cho vợ được sung sướng. Điều quan trọng nhất đối với chúng ta, không phải bà? Là một cuộc hôn nhân có hạnh phúc, mặc cho người ta gièm pha…

Amber khẽ mỉm cười, nhưng không trả lời. Lúc đó người hầu xuất hiện, theo sau có hai người nữa, họ đặt lên trước mặt cô một cái bàn đầy đồ bằng bạc với những cái tách tí hon bằng sứ Trung Quốc, và hai cái cốc pha lê để rót rượu, kèm theo nước trà.

Bà Stanhope làm ra vẻ hân hoan:

- Thứ trà này ngon quá nhỉ! Bà kiếm nó ở đâu ra thế? Thứ của tôi chưa bao giờ được ngon như vậy.

- Đó là công việc của người quản gia ở lâu đài Almsbury. Nó được nhập từ Đông Ấn về, hình như thế thì phải.

- Hừm!… Tuyệt thật! (Bà ta uống một ngụm nữa rồi nói). Tôi nghĩ rằng bà cũng sắp về ở cùng với Gerald chứ?

Amber mỉm cười trên miệng tách cô đang uống, mắt hơi nhắm lại, sáng chói và rắn đanh như mắt mèo:

- Có thể một ngày kia. Khi nào có thợ sẽ cho xây lên, còn bây giờ họ đều bận xây những khách sạn ở thành phố.

Bà Stanhope có vẻ ngây thơ và ngạc nhiên hỏi:

- Nhưng trong khi chờ đợi, bà định thế nào?

- Ồ! Ai ở đâu cứ ở đó, như vậy rất tiện, có phải không, thưa ông?

Gerald bị chất vấn, lại bị hai cặp mắt của mẹ và của vợ chĩa thẳng vào, liền giật mình làm đổ cả tách nước trà xuống bàn:

- Sao kia? À phải! Lúc này như vậy cũng được đấy!

- Đồ ngốc, Gerald! - Bà mẹ nói, giọng trách móc. - Như vậy chướng lắm! (Rồi quay sang Amber) Tôi nói thẳng với bà là người ta chỉ nói đến việc đó!

- Thưa bà, bà muốn nói đến việc người ta bàn tán đến vụ mất tích của Frances Stewart, đang là thời sự nóng hổi có phải không ạ?

Bà Stanhope thấy điên tiết, không quen với thứ chống đối ấy, như thế vừa là phản kháng vừa là lăng mạ. Con nhãi ranh này không biết là nó đang nói với mẹ chồng, một nhân vật quan trọng và danh giá hơn nó!

- Bà thân mến, bà nói đùa đấy à! Nhưng vợ chồng không sống chung với nhau phải chăng là một vấn đề dị thường! Bà cũng biết đấy, thế gian người ta thích phê phán, và một sự thu xếp như vậy làm tổn thương đến danh dự của cả vợ và cả chồng, nhất là của người vợ…

Bà ta nói giọng khiêu khích và xúc phạm.

Amber cũng đã bắt đầu nổi nóng. Nhưng cô thấy bộ mặt thiểu não và van nài của Gerald nên thương hại và nén giận. Đặt tách trà xuống bàn, cô rót rượu:

- Vậy thì tôi rất lấy làm tiếc là cách sắp xếp đó không làm bà vui lòng, nhưng thưa bà, để thỏa thuận đôi bên, tôi thấy là nên cứ để như thế này.

Bà Stanhope mở miệng định nói thì Almsbury phu nhân bước vào làm bà phải im bặt. Emily ngồi xuống một cái ghế bên cạnh lò sưởi và nhận một chén trà Amber đưa cho và nói:

- Thưa bà, được tin bà đến, tôi vội tới thăm để chúc mừng bà. Chắc là bà thấy Luân Đôn thay đổi chán ngán lắm phải không?

- Thưa bà tất nhiên ạ! - Bà Stanhope vội vã trả lời. - Lần cuối cùng tôi ở đây, vào năm 43 nó không như thế này!

- Vâng, Luân Đôn như đang trong một tình trạng tuyệt vọng. Nhưng người ta đã đề ra rất nhiều kế hoạch và đã bắt đầu xây dựng lại một số khu. Thưa bà, cuộc hành trình của bà có được tốt đẹp không ạ?

- Trời ơi! Không ạ, tôi chẳng được may mắn chút nào; tôi vừa mới nói với bà bá tước đây là tôi đã không dám mặc một cái áo cho ra hồn, sợ làm hỏng nó. Nhưng đã hai năm nay tôi chưa được gặp Gerald, tôi biết là nó chưa tính đến chuyện rời bỏ Luân Đôn ngay sau khi cưới, nên tôi đã đến!

- Bà như vậy thật là can đảm. Nhưng thưa bà, bà đã có chỗ ở chưa? Từ khi xảy ra vụ hỏa hoạn, tìm được một nơi ở là vô cùng khó khăn. Nếu bà chưa định nơi nào, hai vợ chồng tôi rất sung sướng nếu được bà tới ở, đến bao giờ tùy bà.

“Thế có khỉ không!” - Amber bực mình suy nghĩ - “Ta phải ở cùng nhà với con mụ già lắm điều này ư?” Bà Stanhope không chút lưỡng lự vội nói ngay:

- Ôi! Hai ông bà bá tước tốt quá! Sự thực là tôi chưa tìm được nơi nào cả vì đến quá vội vã. Tôi rất lấy làm sung sướng được ở đây vài ngày.

Amber uống xong cốc rượu của mình liền đứng lên:

- Xin lỗi các bà, tôi có cuộc hẹn trong cung trước buổi trưa nay, tôi phải đi thay quần áo đây.

Bà Stanhope vội quay lại nói với con trai:

- Ôi thế con cùng đi à, Gerald? Vậy thì mau lên con.

Một chàng trai thích bám lấy vợ hơn là bám lấy mẹ! Amber quắc mắt nhìn Gerald, gã vội vàng đáp:

- Thưa bà, hôm nay có mấy ông mời con đi ăn, lát nữa tại nhà Locket.

- Mời đi ăn, không cùng với vợ à! Trời đất ơi! Thời đại gì mà kỳ vậy!

Gerald được động viên bởi chính sự liều lĩnh của mình, vừa uể oải chải cái cổ tay áo bằng gấm xanh, vàng vừa nói:

- Thưa bà, đó là cái mốt; vợ chồng mà không rời nhau ra được đã lỗi thời rồi, chẳng ai thích nữa.

Gã quay về phía Amber nghiêng mình với tất cả lịch sự mà gã có:

- Thưa bà, xin chào bà!

- Thưa ông, xin chào ông!

Amber bái chào, vui thú và hơi ngạc nhiên thấy gã dám thách thức mẹ. Sau đó gã chào Emily rồi chào mẹ và bỏ đi, trong khi đó thì bà Stanhope tự hỏi cứ để gã đi hay nói rõ cho gã biết mình nghĩ gì về thái độ đó. Khi Amber bước ra khỏi phòng, cô còn nghe thấy bà ta kêu lên:

- Trời! Sao mà nó thay đổi đến thế! Thật là một chàng trai đúng mốt!

Khi Amber từ Whitehall trở về nhà, trời đã nửa đêm; cô mệt mỏi rã rời, rất muốn được lên giường nằm. Ở liền trong cung mười hai giờ, cô phải cố gắng lắm, vì đã có mang. Cô phải luôn luôn tỏ ra nhanh nhẹn và vui tươi, không một lúc nào được nghỉ ngơi. Cảm thấy đau ở gáy và những co rút bắp thịt ở chân, toàn thân cô rung chuyển.

Cô bắt đầu trèo lên thang thì Almsbury chạy từ trong một cái phòng sáng trưng ra, anh gọi:

- Amber! Tôi nghĩ là cô không về được nữa!

- Em cũng vậy! Có một trò múa rối và chẳng ai tuyên bố hài lòng khi chưa được xem Romeo và Juliet bốn lần liền!

- Tôi có một bất ngờ cho cô!

Anh đứng phía dưới và mỉm cười nói tiếp:

- Thử đoán xem ai nào?…

Amber nhún vai, vẻ thờ ơ:

- Làm sao mà em biết được?

Cô quay lại, nhìn thấy trên ngưỡng cửa bóng một người đàn ông tóc đen đang mỉm cười với mình. Amber như nghẹt thở:

- Bruce!

Chàng tiến lại. Almsbury ôm lấy ngang người Amber, vì cô ngất xỉu, hai tay còn đang chơi vơi.

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »