Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8406 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XXV -

Bữa điểm tâm phải chậm lại nửa giờ để Amber có thì giờ trang điểm và xóa hết những vết nước mắt. Cô khoác một mảnh da thú lên vai, xuống buồng ăn. Về mùa đông, rất cần phải choàng một chiếc áo khoác lúc đi qua hành lang, nhưng năm nay người ta mặc nó khắp nơi, vì lạnh quá.

Almsbury và người khách đứng cạnh lò sưởi, Emily đang thêu. Hai người đàn ông quay lại và Almsbury liền giới thiệu. Amber bái chào nhìn bá tước bằng con mắt phân tích. “Sao mà anh chàng xấu thế!” Đó là phản ứng đầu tiên của Amber và cô không có ý định sẽ lấy người này.

Bá tước Radclyffe là một ông già năm mươi bảy tuổi nhưng trông có vẻ già trước tuổi. Ông ta cao hơn Amber một chút, vì cô đi giày cao gót, nên trông hai người cao ngang nhau. Mỏng manh và yểu điệu, đôi vai hẹp, chân tay khẳng khiu, đầu ông quá lớn so với khổ người, bộ tóc giả đồ sộ đội trên đầu càng làm nổi bật sự mất cân đối. Bộ mặt ông nghiêm nghị, thâm trầm, trong khi nói, phô những chiếc răng vàng khè và hư hỏng giữa đôi môi sít lại. Chỉ có bộ quần áo ông mặc là được cô đồng tình vì rất chải chuốt, sang trọng trong mọi chi tiết. Cử chỉ của ông cũng không chê vào đâu được.

Khi bắt đầu ăn Almsbury nói:

- Ngài đây đã đi du lịch khắp lục địa từ ba năm qua.

- Thế ư! - Amber lễ phép nói.

Cô không thấy đói và chỉ muốn được ở trong phòng mình. Vì cố gắng kiềm chế nên cảm thấy cổ mình thắt lại, cô nói tiếp:

- Sao ông lại trở về vào lúc đang có bệnh dịch hoành hành này?

- Thưa bà, tôi không còn trẻ. Bệnh tật và cái chết không làm cho tôi sợ hãi. Và nửa tháng nữa con trai tôi sẽ cưới vợ, tôi trở về để dự cuộc hôn lễ.

- À!

Đó là tất cả những gì mà cô cố nghĩ ra để nói. Ông ta có vẻ không quan tâm đến cô lắm, cô xuống đây chính là để được một người đàn ông chiêm ngưỡng và tâng bốc, ông ta làm cô thất vọng và buồn chán. Bữa điểm tâm vừa xong, cô vội lên buồng ngay.

Hai ba giờ sau, lúc Almsbury lên gõ cửa buồng, bước vào, cô đang nằm sấp trên giường, không động đậy.

- Amber!

Almsbury nhẹ nhàng gọi tưởng cô ngủ. Cô quay lại:

- Anh Almsbury, xin mời vào!

Anh ngồi xuống cạnh cô và nằm ngửa xuống giường, cô nhìn anh. Tóc cô rối bời, mắt mọng đỏ, mặt tiều tụy và uể oải, Almsbury cúi xuống hôn cô:

- Cô bé tội nghiệp!

Nghe anh nói, nước mắt cô trào, môi mím chặt. Hai người lặng im một lúc lâu; Almsbury vuốt ve mái tóc Amber. Cuối cùng cô nói:

- Almsbury, anh Bruce từ giã em để đi lấy vợ có phải không?

- Lấy vợ? Trời ơi! Không đâu. Anh biết là không. Xin thề với em như vậy.

Cô thở dài, mắt nhìn xa xăm.

- Nhưng một ngày kia anh ấy sẽ lấy, và anh ấy đã nói với em muốn cho bé Bruce là thừa kế của anh ấy! - Mắt cô nheo lại tỏ ra cứng cỏi và bực tức, cô nói tiếp - Anh ấy không muốn lấy em nhưng lại muốn con em trở thành người thừa kế của mình, hài hước thật!

Miệng cô nheo lại cay đắng, chân đập xuống giường.

- Em để anh ấy làm chứ? Dù sao như vậy cũng là tốt hơn đối với đứa bé.

- Không! Em không đồng ý. Tại sao em phải làm? Nếu anh ấy quan tâm đến con thì anh ấy chỉ việc lấy em làm vợ.

Almsbury tiếp tục quan sát Amber. Rồi anh chuyển sang vấn đề khác:

- Xin em cho biết, em thấy bá tước Radclyffe thế nào?

Cô bĩu môi:

- Một lão già phá sản ghê tởm! Vả lại hắn có quan tâm gì đến em đâu, chỉ mới có mỗi một cái liếc nhìn lúc chào em thôi!

Almsbury cười:

- Em thân yêu ạ! Em quên mất ông ta thuộc một thế hệ khác. Triều đình vua Charles đệ nhất là một nơi câu nệ hình thức và kín đáo, không được phép nhìn một người đàn bà, dù có mê đến đâu.

- Hắn có giàu không?

- Rất nghèo. Chiến tranh đã làm phá sản gia đình ông.

- Vậy chính vì thế mà hắn thấy em đẹp chứ gì!

- Cũng không hẳn. Ông ta đã tuyên bố rằng em là người đàn bà đẹp nhất mà ông ta được gặp trong bốn mươi năm nay. Theo lời ông ta, em làm cho ông nhớ lại một người đàn bà mà ông ta quen biết từ rất lâu nay.

- Ai thế anh?

- Ông ta nói thế. Có thể là một nhân tình. Không bao giờ những người đàn ông lại nhớ đến vợ mình một cách biệt đãi như vậy.

Bữa ăn điểm tâm hôm sau, Amber lại gặp bá tước Radclyffe, nhưng lần này có thêm hai người khách mới: một chị em họ của Emily tên là bà Rawstorne cùng với chồng. Ngài Rawstorne người to béo cỡ Almsbury, nhưng nặng hơn nhiều, có giọng cười ầm ĩ, bộ mặt đỏ, và sặc mùi chuồng ngựa. Vừa trông thấy Amber, ngài đã có vẻ thích và không rời mắt khỏi cô.

Vợ ngài tỏ ra cay cú và giận dữ. Bá tước Radclyffe rõ ràng là biết cái nhìn chiêm ngưỡng tình tứ của Rawstorne, ông tỏ ra buồn bực. Amber lấy thế làm thích thú và tinh quái tán tỉnh ngài Rawstorne.

Lúc mọi người rời khỏi bàn ăn, ngài toan đến gần Amber mặc cho bà vợ đã ra hiệu, nhưng bá tước Radclyffe đã nhanh hơn đến trước, cúi người xuống với tất cả vẻ cứng nhắc của một con rối mà các bánh xe lâu năm chưa được tra dầu:

- Xin đợi lệnh bà!

- Xin mời ông!

- Thưa bà, chắc bà còn nhớ hôm qua tôi có nói với ông Almsbury là tôi có mang về một số đồ bài trí từ các cuộc du lịch của tôi. Có một số ở trong xe của tôi, với hy vọng là sẽ có vinh dự được bà để mắt tới, nên tối qua tôi đã cho tháo dỡ ra. Thưa bà, bà có vui lòng ban cái ơn ấy cho tôi không?

Amber đã toan từ chối, nhưng cô nghĩ rằng như thế còn thú hơn là về phòng ngủ và khóc.

- Xin cám ơn ông nhiều lắm. Tôi rất vui lòng được xem.

- Thưa bà, xin mời bà vào phòng thư viện.

Căn phòng lớn tối om, tường lát gỗ sến, ánh sáng yếu ớt. Trên một cái bàn lớn cạnh ngọn lửa, trưng bày nhiều đồ vật. Almsbury không phải là người ham mê đọc sách cho nên thư viện có mùi mốc. Amber tiến lại gần không thú vị lắm, nhưng rồi lập tức hoan hỉ vì trên mặt bàn toàn những đồ hiếm và quý.

Một bức tượng nhỏ bằng cẩm thạch, thần vệ nữ cụt đầu, người mọi được chạm trổ bằng gỗ mun, thân choàng chiếc khăn màu sắc rực rỡ biểu hiện những chiếc lông đà điểu và mang những đồ nữ trang thật trên chiếc khăn đội đầu và xung quanh đôi cánh tay vạm vỡ; một cái khung bằng vàng nặng chạm trổ tinh xảo; cái hộp đựng đồ nữ trang bằng đồi mồi, những chiếc khuy bằng kim cương, những cái gương nhỏ rất xinh; những lọ nước hoa. Toàn là đồ thượng hạng do một người có thẩm mỹ chọn.

- Ôi! Đẹp quá này! - Amber reo lên, cặp mắt lóng lánh. - Thưa ông, tôi có thể cầm lên xem được không ạ?

Bá tước mỉm cười nghiêng mình:

- Xin mời bà cứ tự nhiên cho!

Quên đi mối ác cảm, Amber hỏi bá tước nhiều vấn đề. Ông ta kể cho cô nghe, đã phát hiện những thứ đó ở đâu, lịch sử của mỗi thứ ra sao, trước khi về đến tay ông, chúng đã thuộc quyền sở hữu của những ai. Câu chuyện về bức tượng mọi làm cô thú vị nhất:

- Hai trăm năm trước đây, một bà lớn ở Venice, tuyệt đẹp, như những nhân vật của truyền thuyết, bà ta có một tên nô lệ khổng lồ. Chồng bà tin là tên đó đã bị hoạn. Nhưng ông ta lầm và, khi bà vợ ông cho ra đời một đứa bé da đen, bà liền giết đi và thay thế bằng một đứa trẻ da trắng. Nhưng mụ đỡ, do ghen ghét hoặc hằn thù, kể hết với chồng bà. Chồng bà đem người nô lệ da đen ra giết ngay trước mặt bà. Bà bí mật thuê làm một bức tượng bằng gỗ mun để kỷ niệm người yêu của mình.

Sau khi đã xem xong các đồ vật, Amber cám ơn bá tước và ngoảnh mặt đi thở dài:

- Tất cả chúng đều đáng yêu. Thưa bá tước, tôi thèm được như ngài.

Chưa bao giờ cô thấy vật gì đẹp mà không có lòng ham muốn được làm chủ nó.

- Thưa bà, xin phép bà cho tôi được tặng bà một thứ, có được không ạ?

Cô quay ngay lại đáp:

- Ồ, thưa bá tước! Hẳn là ngài quý chúng lắm.

- Đúng vậy, thưa bà. Nhưng tôi thấy là sở thích của bà còn đánh giá chúng cao hơn tôi nhiều.

Cô lựa chọn kỹ càng khá lâu, cô định tâm tìm được vật quý nhất, cầm cái này lên, rồi lại bỏ xuống để lấy cái khác. Dần dà cô nhận thấy bá tước đang quan sát mình và cô lé mắt nhìn ông ta, cô muốn biết được vẻ mặt ấy trước khi ông kịp quay đi. Đúng như cô nghĩ, bá tước tránh cặp mắt của cô, nhưng cô đã cảm nhận được trên nét mặt ấy một sự khát khao thèm muốn mà cô đã cho là ngây thơ và ấu trĩ. Tất cả sự kinh tởm mà cô đã cảm thấy ngay từ đầu, lại trở lại với cô mạnh mẽ hơn. “Cái lão già này muốn gì? Hắn thật lạ lùng và bất lương!”.

Cầm bức tượng tên mọi đen, rất nặng, cao tới hai pi-ê, cô quay lại phía bá tước. Lại một lần nữa cô phải đương đầu với bộ mặt lạnh lùng và trau chuốt, khổ hạnh như một ẩn sĩ:

- Đây tôi thích cái này!

- Tất nhiên rồi, thưa bà.

Cô tưởng như thấy ông ta như hé cười, làm nhếch cặp đôi môi mỏng dính của ông ta.

Hôm sau bá tước Radclyffe ra về. Ba ngày sau, một bức thư gửi đến cho Amber. Cô đưa cho Almsbury xem khi anh đến nói chuyện với cô trong lúc Nan đang làm tóc cho cô. Bức tượng mọi bằng gỗ mun ngự bên cạnh bàn trang điểm.

Almsbury cằn nhằn:

- Vậy ra thằng dê già này nghĩ đến em như hiện thân của một sắc đẹp hoàn hảo!

Amber gắn một nốt ruồi vào góc mép trái:

- Từ khi trở thành một bà góa giàu có, những nét duyên dáng của em đã thắng lợi trăm phần trăm.

- Cưng ạ! Chỉ về vấn đề kết hôn thôi. Bao giờ em cũng có những nét duyên dáng cần thiết bằng hàng tá phụ nữ cộng lại. Nhưng trên thế giới này, một bộ mặt đẹp mà không có tiền cũng chẳng trông cậy được vào những kẻ đến ve vãn đâu. Bây giờ em đã giàu rồi, em có thể lựa chọn được rồi đấy!

Amber cười vui vẻ cho là anh nói đùa.

Almsbury lại cúi thấp xuống hơn nữa để vừa thì thầm vào tai vừa hôn cô. Cô khẽ trả lời, họ trao đổi với nhau một cái nháy mắt trong gương rồi Almsbury đi ra. Bruce là trung tâm mối tình của họ: Amber yêu Almsbury vì anh là bạn của Bruce, và anh yêu Amber nhiều hơn vì cô là người yêu của bạn và mẹ của những đứa con bạn. Nhưng không một ai trong ba người coi điều đó là kỳ quặc và bất trung mỗi khi Bruce vắng mặt, Almsbury lại tán tỉnh Amber đôi chút.

Mấy ngày sau Amber lại nghe thấy nói một chút đến Radclyffe. Ông ta gửi cho cô một tấm gương soi của xứ Florence chạm trổ rất đẹp, tượng trưng bằng những lông đà điểu gắn xung quanh. Một mẩu giấy nhỏ kèm theo nói rằng tấm gương này trước đây đã được phản chiếu khuôn mặt của người đàn bà đẹp nhất nước Ý, và ngày nay ông ta mong rằng nó lại được phản chiếu khuôn mặt đẹp nhất châu Âu. Chưa đầy một tuần sau, ông ta lại gửi đến một sọt cam - một sự hiếm thấy từ khi có chiến tranh - trong đó có giấu một cái vòng đeo cổ bằng hoàng ngọc.

- Hẳn ông ta có ý định lấy em! - Amber nói với Almsbury. - Không ai lại tặng những món quà như vậy mà không nghĩ đến sẽ được lại cái gì.

- Em nói có lý đấy! - Almsbury cười đáp - Nhưng nếu ông ta nộp đơn thì em có nhận không?

Amber nhún vai thở dài nói:

- Em cũng không biết nữa. Không có tước vị thì giàu mà làm gì? - Cô bĩu môi nói tiếp. - Nhưng em ghét cái con dê già hôi hám ấy lắm!

- Vậy thì em đi mà lấy một thanh niên!

Cô bực bội lườm Almsbury:

- Sao! Nhưng em muốn thà được chôn sống còn hơn lấy một chú xinh xinh Pháp hóa của Covent Garden. Em hiểu rất rõ. Họ sẽ cho ta nhiều con và tống ta về nông thôn còn họ ở lại Luân Đôn để mà khoác lác và phung phí tiền của ta vào bọn đào hát và gái điếm. Không, xin cám ơn! Em đã đủ hiểu được nhạc điệu rồi. Nếu phải lấy chồng để có tước vị, thì em sẽ lấy một lão già bỉ ổi còn hơn là một gã thanh niên mà em sẽ khinh ghét. Ít ra thì cũng còn có được triển vọng về tự do…

Almsbury phá lên cười, làm Amber ngạc nhiên và bực bội:

- Thế nào anh! Ai làm cho anh vui thú quá vậy?

- Em chứ ai, cưng ạ! Nghe em nói, không ai có thể tưởng được là cách đây sáu năm em chỉ là một thôn nữ giản dị và em đã cho anh cái bạt tai vì đã dám chân thành tỏ tình với em. Anh tự hỏi, điều gì đã xảy đến cho cô gái ngây thơ xinh đẹp ấy mà anh đã trông thấy lần đầu tiên ở trên cánh đồng Marygreen?

Amber bực mình. Tại sao bây giờ anh lại không bằng lòng? Cô nghĩ rằng Almsbury là người đàn ông độc nhất chấp nhận cô đúng như trước kia và tán thành mọi lời nói và việc làm của cô. Cô hờn dỗi nói:

- Em không biết nữa: Nếu như đã có cô gái ấy thì cô ta đã chết rồi. Làm sao cô ta sống nổi ở Luân Đôn!

Anh thân mật nắm tay cô:

- Không, cưng ạ! Cô ta không thể sống nổi đâu. Nhưng, em yêu ạ, nghiêm túc mà nói, anh tin là em sẽ mắc sai lầm nếu em lấy Radclyffe.

- Tại sao? Chính anh đã gợi cho em ý kiến ấy!

- Anh biết. Nhưng chỉ muốn là để làm thay đổi luồng suy nghĩ của em. Điểm thứ nhất, hắn ta mắc nợ như chúa Chổm. Em sẽ mất với hắn ít ra là một nửa tài sản của mình.

- Ồ! Em có kế hoạch của em. Em sẽ giữ quyền quản lý tài sản của em.

Almsbury lắc đầu:

- Không được đâu! Hắn sẽ không lấy em với những điều kiện như vậy, cũng như em sẽ không lấy hắn nếu hắn khư khư giữ lấy một mình tước vị của hắn. Không, nếu trở thành vợ Radclyffe, em phải giao tiền bạc của em cho hắn. Và em tưởng là có thể chịu đựng được một cuộc sống chung, trong cùng một căn nhà mà không nói đến việc chung chăn gối sao?

- Ôi! Còn về vấn đề đó… ở Luân Đôn em sẽ chẳng mấy quan tâm đến hắn. Ban ngày em ở trong triều, và ban đêm cũng sẽ có thể như thế! - Cô nhấn mạnh với một giọng đầy ý nghĩa.

Cô vẫn không quên những khát vọng đầu tiên của mình là trở thành nhân tình của vua, và cứ mỗi lần Bruce Carlton ra đi, kế hoạch ấy lại thôi thúc cô.

Là nhân tình của Vua, một bà lớn, kẻ khác khiếp sợ và thèm muốn, và ngưỡng mộ. Được là mục tiêu chĩa vào, các ngón tay chỉ chỏ trong khắp các nẻo đường, được người ta quan sát ở các hành lang cung điện, được chào đón và tôn sùng trong các phòng khách, được người ta cầu xin một đặc ân, một nụ cười, được nắm trong tay vận mệnh nhiều kẻ khác, hàng trăm đàn ông và đàn bà; đó là cực điểm khát vọng của Amber: mạnh hơn hoàng hậu, mạnh hơn tể tướng, trên hẳn các bà lớn trong nước. Và nếu còn được giới thiệu trong Whitehall, cô còn có quyền và đặc ân được có một chỗ trong cung vua, được hàng ngày thấy vua… Amber tin là một ngày kia cô có thể chiếm được vị trí của bà Castlemaine mà, theo người ta nói, bà ta đang bị mất dần tên tuổi.

Cô nghĩ đến tất cả những vấn đề đó cho đến vài ngày sau lễ Nôen, cô nhận lời lấy bá tước Radclyffe.

Ngày 2 tháng Giêng, trời rét căm căm, cả hai người cùng đi trong chiếc xe của bá tước, người quấn đầy chăn lông thú. Đường sá tuyết đóng thành băng, làm cho cuộc hành trình được nhanh hơn nhiều so với lúc trời mưa. Nhưng cứ bốn giờ họ lại phải nghỉ vì các ổ gà làm cho ngài bá tước khó chịu.

Gieo kèo hôn thú được ký ở Barberry Hill. Amber tưởng rằng bá tước ỷ vào phong tục tập quán, sẽ đòi ngủ với mình ngay đêm hôm đó. Nhưng đến tám giờ tối, ông ta nghiêng mình chào vợ, chúc vợ ngủ ngon, rồi rút vào phòng riêng. Amber và Nan nhìn ông ta rút lui, câm lặng và ngạc nhiên. Khi cửa đã đóng kín, hai người mới phá lên cười. Nan chế nhạo:

- Có lẽ là một người bất lực!

- Chị hy vọng là thế!

Họ tới Luân Đôn vào buổi chiều thứ năm. Amber không thể nén được cảm giác sợ hãi khi họ đến gần thành phố, nhưng khi xe qua các phố xá tối tăm và yên tĩnh cô mới yên tâm. Không còn những chiếc xe bò, chở đầy xác chết, còn rất ít những dấu chữ thập đỏ trên các cửa. Ngoài nghĩa địa, những cái hố chôn người tập thể lớn đã phủ một lớp cỏ xanh. Khách sạn lại đầy khách tràn ngập ánh sáng, những cỗ xe ngựa lại lắc lư chở thế hệ trẻ vui tươi, tiếng nhạc lại vang lên khắp phố phường.

Amber nghĩ thầm: “Không đúng! Chưa đến nơi!” cảm giác như vừa mới tỉnh sau một cơn ác mộng hãi hùng.

Lâu đài Radclyffe ở phố Aldersgate nằm trên đường St. Anne, ngay cửa ô thành phố. Đường phố rộng, hai bên là những ngôi nhà đẹp và cách xa nhau. Theo Radclyffe nó giống một đường phố bên Ý hơn bất kỳ một đường phố nào ở Luân Đôn, đó là khu độc nhất còn có một số gia đình lớn ở, gần trung tâm thành phố.

Ngôi nhà đã không có người ở từ một phần tư thế kỷ nay, trừ một vài đầy tớ trông nhà, phần lớn các cửa sổ đều xây bít kín. Bên trong tối tăm và bụi bặm, các đồ đạc đều một màu trắng bẩn, vẫn chưa có gì thay đổi kể từ khi nó được xây, nghĩa là từ hai mươi bốn năm trước. Tất cả các phòng đều thông nhau, như một mê cung thật sự, trừ cái cầu thang trung tâm, tất cả các hành lang và cầu thang đều chật hẹp tối tăm. Amber có vui đôi chút khi thấy các phòng dành cho mình đều đã được lau chùi sạch sẽ, sáng sủa; nhưng không vì thế mà chúng khá hơn các phòng khác.

Sáng sớm hôm sau Amber ra phố tới thăm Shadrac Newbold, biết rằng gia tài của mình vẫn còn nguyên vẹn, ông ta còn cho cô biết ngài Carlton đã xuống tàu đi châu Mỹ hai tuần lễ trước. Khi cô cho Radclyffe biết tình hình tài chính của cô, ông ta gợi ý là cuộc hôn nhân của họ sẽ được tiến hành ngay sau các thủ tục cần thiết đã làm xong. Radclyffe theo Gia tô giáo, do đó phải có hai nghi lễ, nếu chỉ có một ở nhà thờ Gia tô giáo thì cuộc hôn nhân không có giá trị và có thể bị hủy bỏ.

- Tôi muốn… - Amber nói, - may một bộ quần áo, vì không còn bộ nào thích hợp nữa, tôi tính là phải mất đến chục ngày mới xong.

- Tôi thấy như vậy là thiếu thận trọng đấy, trong thành phố còn nhiều người bệnh lắm. Nếu bà vui lòng, có một bộ áo mà tôi sẽ rất sung sướng được thấy bà mặc.

Amber tự hỏi có thật là ông ta sắm một bộ áo cưới để phòng xa. Cô nhận lời, yêu cầu đó có vẻ vô hại.

Đến tối, ông bước vào phòng cô, cầm trong tay một bộ áo bằng sa tanh trắng dày thêu toàn ngọc. Khi ông mở nó ra, Amber thấy những nếp gấp rất sâu, như vậy nó đã được gấp lại từ lâu. Cô hiểu ngay đó là một cái áo rất cổ, màu trắng đã chuyển sang màu kem, kiểu may rất cổ. Thân cao, cổ để hở hình vuông viền đăng ten, cánh tay áo rộng và dài kết thúc cũng bằng đăng ten; cái váy xòe ra phía dưới phủ lên một cái khác bằng dạ bạc dày.

Radclyffe mỉm cười trước vẻ ngạc nhiên của Amber:

- Như bà thấy đấy, tuy không phải là một cái áo mới. Nhưng còn rất đẹp và tôi sẽ rất biết ơn nếu bà chịu mặc.

Amber giơ tay cầm lấy:

- Thưa ông, tôi rất sung sướng mặc nó.

Sau này, Amber và Nan xem xét kỹ lưỡng, rồi bàn tán như sau:

- Nó phải đã có ít ra là trên bốn mươi năm rồi, - Nan nói. - Em không hiểu ai đã mặc nó?

Amber nhún vai:

- Có thể là người vợ thứ nhất. Hoặc là một nhân tình nhân ngãi cũ vớ vẩn nào đó. Một ngày kia chị sẽ hỏi lão ta.

Khi mặc thử, Amber hết sức ngạc nhiên thấy rất vừa như may cho chính mình.

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »