Ác Bá

Lượt đọc: 5578 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 305
răng gấu sắp đến

❊ ❊ ❊

Khi Cường Tử và Kim Tiểu Chu ngoài thôn nhỏ vứt đi kia cuối cùng cũng bị Trác Thanh Đế ám hại, ngoài cái thôn dưới chân núi Hạ Lan bọn họ rời đi, một người vừa mới đến. Người này ăn mặc bình thường, có vẻ đi đường mệt mỏi gió bụi. Nhìn từ dáng vẻ bên ngoài đây là một người theo Hồi giáo, dáng người thon gầy xương to bè.

Người này không có mang theo hành lý, hai tay không đi vào trong thôn. Trên mặt của y tuy rằng hiện lên vẻ mỏi mệt, nhưng khóe môi nhếch lên một nụ cười hiền lành. Hình dáng của y tuy rằng nhìn không vừa mắt, nhưng nét cười vui vẻ ấm áp trên mặt luôn làm cho người ta có cảm giác thật thoải mái. Một bộ quần áo thể thao hết sức bẩn thiểu, một đôi giầy giành cho quân lính, đơn giản gọn gàng.

Y lịch sự chào hỏi với người trong thôn, sau đó xin một người phụ nữ lớn tuổi trong thôn một chén trà sữa giải khát. Nhìn có vẻ y thật sự khát, một hơi uống sạch trà sữa sau đó trên mặt hiện ra một loại cảm giác vui vẻ thỏa mãn. Tính hiếu khách của người Mông Cổ cả thế giới đều biết đến, cho nên người phụ nữ lớn tuổi này chuẩn bị một ít thức ăn cho y.

Không có từ chối, y ăn giống như là lang ngốn hổ nuốt làm sạch sẽ một mâm thịt viên lớn, lại uống cả một bình trà sữa. Sau khi cảm thấy hài lòng y tỏ vẻ cảm ơn chân thành với người phụ nữ lớn tuổi, khiêm tốn và lễ phép. Đại thẩm cười hỏi y:

- Thằng nhóc, cậu là từ chỗ nào tới đây?

Y nghĩ ngợi, trả lời thành thật nói:

- Tôi từ phương bắc tới.

Đây là một câu trả lời không có ý nghĩ thực tế nào, nhưng hắn lại trả lời vô cùng thành thật. Phương bắc? Phương bắc có rất nhiều nơi, Ngoại Mông Cổ ở phương bắc, Liên Bang Nga cũng ở phương bắc, phương bắc có rất nhiều quốc gia, một câu nói tùy tiện như vậy y lại giống như rất quyết tâm mới trả lời.

Nghe y nói như vậy, người phụ nữ lớn tuổi biết rõ gã này không muốn lộ ra việc của mình. Bà hiền lành vừa cười vừa nói:

- Nếu như mệt mỏi hãy ở lại chỗ của tôi nghỉ ngơi một chút, cho dù là chim ưng mạnh mẽ đến đâu cũng phải có chỗ dừng cánh nghỉ ngơi.

Y nhẹ gật đầu, trang trọng nói một câu:

- Cám ơn!

Đứng lên, đi ra khỏi căn nhà này, y leo lên một tảng đá rất lớn quét mắt nhìn quanh thôn. Sau khi y thu hết cả thôn vào trong mắt, trên khuôn mặt mới vừa ôn hòa của y đột nhiên xuất hiện một loại vẻ mặt dữ tợn khiến người ta rét run.

Y, tên là Judas.

Ngay khi y dùng một loại ánh mắt tàn khốc khiến người ta không dám mở mắt ép hỏi những người trong thôn hành tung của bọn Cường Tử, y mới lộ ra diện mạo vốn có của mình, Sát thủ đệ nhất Châu Âu. Thành viên Liên minh chấp pháp Trung Hoa đều bị Cường Tử mang đi hết, chỉ để lại bốn người, bốn thành viên tinh nhuệ của Liên minh chấp pháp Trung Hoa này không trụ nổi quá hai phút dưới bàn tay của Judas đã bị đánh ngã. Sau đó Judas dùng nửa giờ chậm rãi giết chết cả bốn, nhưng không có ép hỏi ra một chốt tin tức hành tung liên quan tới Cường Tử.

Căm giận Judas bắt đầu giết người, giết chết từng người một y nhìn thấy trong thôn này, ngoại trừ người phụ nữ lớn tuổi cho hắn thức ăn, vài chục người trong thôn đều bị y dọn dẹp sạch sẽ! Người phụ nữ lớn tuổi kia, bị y khoét đi đôi mắt, cắt mất đầu lưỡi. Đây đã là lòng nhân từ của y, nếu không phải người phụ nữ này cho y một bữa cơm no, y cũng sẽ không chút do dự giết bà ta rồi. Y vẫn luôn cho rằng mình là người có ân phải báo đáp, cho nên y không có giết người phụ nữ Mông Cổ lương thiện kia.

Một mình, giết sạch gần như tất cả mọi người trong thôn.

Ngoại trừ vài đàn ông Mông Cổ đi ra ngoài chăn thả gia súc, trong thôn không còn người nào sống sót. Người phụ nữ lương thiện Mông Cổ kia cũng đã chết, bà chịu đựng không nổi đau đớn dùng dao săn đàn ông của mình tự sát. Bà làm như vậy, Judas cảm thấy thật đáng tiếc, dù sao y không có dự định giết bà, bà chết, đây không phải mong muốn ban đầu của y.

Sau khi dùng dao găm cắt đứt cổ họng của người cuối cùng, không có được một chút tin tức dùng được Judas rất căm tức. Y lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc, chỉ nói một câu:

- Xem ra tin tức rất chính xác, người trong thôn này không một ai biết tên Lâm Cường kia đi chỗ nào.

Ngắt điện thoại, Judas xoay người rời đi, không có một chút do dự. Trên quần áo của y dính đầy máu tươi, trên tay cũng vậy, thậm chí trên mặt giống thế, nhưng y lại xem như thế là bình thường.

Mãi Mãi Đề phóng tin tức ra Ngoại Mông Cổ, rất nhanh đã truyền vào trong lỗ tai của Gấu Bắc Cực. Mãi Mãi Đề thật không ngờ tên Judas này có thể hung tàn như thế. Gã đã tung tin rất mơ hồ lộ ra vị trí cái thôn Cường Tử và Thẩm Hổ Thiền ước hẹn gặp nhau, nghĩ thế nào cũng không ngờ được Judas lại tìm đến cái thôn nhỏ dưới núi Hạ Lan kia.

Nếu như Mãi Mãi Đề biết được, gã sẽ hối hận muốn chết.

Trong một căn cứ bí mật Gấu Bắc Cực thiết lập ở Nội Mông, bọn sát thủ Răng Gấu đang xoa tay. Bọn chúng mất thời gian hai ngày chia nhau ra từ Liên Bang Nga tiến vào Nội Mông, sau đó tụ tập ở chỗ này. Hai ngày nay sát thủ Răng Gấu liên tục kéo đến căn cứ này đã không dưới bốn mươi người, mà đây cũng không phải là con số cuối cùng.

Ở trong một căn phòng ánh sáng rất lu mờ, một gã đàn ông có mái tóc vàng ngồi ở trên ghế sa lông bằng da thật im lặng nhấm nháp rượu đỏ. Chai rượu đỏ này là y tự mình mang đến, sản xuất từ trang trại rượu nổi tiếng nhất nước Pháp. Đương nhiên, y sẽ không phí tiền mua chai rượu đắt tiền như vậy để uống. Chai rượu này là y cầm ra sau khi giết chết chủ nhân trước đây của nó, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Hai chân lắc lư qua lại trên cái bàn đằng trước, y nửa nằm nửa ngồi trong sa lông, trông có vẻ rất thoải mái. Vừa mới nhận được điện thoại xác nhận của Judas gọi tới, tâm trạng của y có chút không bình tĩnh.

Y, gọi là Cherenkov (Chơ-ren-kov) biệt hiệu của y là Sí Thiên Sứ.

Vẫy tay, một tên thuộc hạ đứng ở cửa ra vào lập tức đi tới. Gã đàn ông vạm vỡ chiều cao chừng hai thước cúi đầu, giọng điệu cung kính nói với Cherenkov:

- Thủ lĩnh, có gì dặn dò?

Cherenkov lười nhác nói:

- Ta đói bụng, đi chuẩn bị thức ăn đi, nhớ kỹ, muốn tươi mới.

- Ngài yên tâm đi thủ lĩnh, đã chuẩn bị xong.

Gã đàn ông vạm vỡ này xoay người đi ra khỏi căn phòng, vỗ tay, lập tức hai cô gái ăn mặc gợi cảm, điệu bộ xinh đẹp đi vào. Hai cô gái này cho dù là thân thể hay là dáng người đều gần như hoàn mỹ, khuôn mặt tinh tế, dáng người thướt tha. Phụ nữ Liên Bang Nga bình thường eo lưng đều khá thô to, hai cô gái này đều có vòng eo mảnh khảnh khó có được. Càng khó có được chính là, hai cô ả còn là chị em sinh đôi. Khuôn mặt giống nhau, ngay cả thân thể đều gần như một khuôn mà ra.

Hai người này đều là sát thủ của Răng Gấu, thậm chí là sát thủ cấp bậc rất cao trong Răng Gấu. Từ ba năm trước đã ra ngoài làm việc, người chết trong tay hai cô ả đã sớm vượt quá con số mười. Nếu như giết một số người bình thường, con số mười có lẽ cũng không thể được coi là việc rất khó khăn gì. Nhưng cần phải biết là, người chết ở trên trong tay hai cô ả, không một người nào không phải là nhân vật có thân phận hiển hách số một số hai ở Châu Âu và Châu Á.

Trong đó bao gồm cả người sáng lập công ty lớn nào đó của nước Đức, kể cả tay trùm đầu cơ công ty tài chính Liên Bang Nga, còn có chủ tịch công ty điện tử nào đó của Hàn Quốc, còn bao gồm thủ lĩnh tổ chức xuất nhập khẩu Nhật Bản. Hai chị em một người tên là Maxkova (Mac-ko-va), một người tên là Hankova (Han-ko-va). Bản lãnh của hai cô ả, là do một tay Cherenkov dạy dỗ.

- Thủ lĩnh, thức ăn của ngài đến rồi.

Trong tay hai cô gái đều bưng khay, trên khay trong tay Maxkova đặt một tảng thịt bò tươi rói, tươi đến mức còn mang theo tơ máu. Thức ăn Cherenkov thích nhất chính là thịt bò, nhưng y yêu thích nhất chính là thịt bò sống, mà không phải thịt bò chín. Khay trên tay Hankova là một miếng gan ngỗng, giống như thịt bò, gan ngỗng này cũng tươi rói.

Cherenkov vỗ một cái trên vòng mông phổng phao của Maxkova vừa cười vừa nói:

- Hai thiên sứ đáng yêu của ta, cơm trưa mỗi ngày do hai người các em đưa đến quả thực là một việc vui vẻ đáng thưởng thức.

Hai cô gái đặt khay trên bàn, sau đó một trái một phải ngồi bên cạnh Cherenkov. Maxkova liếm một vòng trên ngực Cherenkov, dùng ánh mắt quyến rũ nhìn Cherenkov nói:

- Có thể phục vụ cho ngài, là vinh hạnh lớn nhất của chúng em.

Hankova dùng dao găm sắc bén cắt lấy một khói thịt bò sống còn máu, dùng dao găm cắm vào đưa đến bên miệng Cherenkov. Y cười nói:

- Cục cưng, em không có ý định móm cho anh ăn hay sao?

Hankova cười xinh đẹp, ngay sau đó đặt miếng thịt bò sống vào trong miệng của mình. Cặp môi đẹp đẽ đỏ mọng của ả ngọ nguậy, có một giọt máu từ trên khóe miệng của ả chảy xuống. Cherenkov duỗi ngón tay ra lau máu trên khóe miệng của Hankova, sau đó bỏ vào trong miệng của mình, nhấm nháp theo đó nói:

- Ực! Quả nhiên rất tươi mới, ta yêu mến hương vị này.

Hankova thò đầu tới, dùng đầu lưỡi đẩy thịt bò trong miệng của mình vào trong miệng Cherenkov. Y rất hưởng thụ nhấm nuốt, vươn tay nắm chặt một bên ngực của Hankova dùng sức xoa nhè nhẹ. Y dùng rượu đỏ tống thịt bò sống trong miệng xuống, không tự kiềm chế được thốt lên:

- Thứ mùi vị đẹp nhất trên thế giới này chính là thịt bò cũng chỉ có ăn thịt bò thường xuyên mới sẽ khiến cho đàn ông tràn đầy khí lực.

Y dùng sức bóp chặt ngực của Hankova, cô ả rên rỉ đau đớn một tiếng, nhưng trên mặt lại lộ ra một loại vẻ mặt rất hưởng thụ, đôi mắt gợi tình nhìn chăm chú Cherenkov. Y cười ha hả, cầm dao trong tay Hankova sang, tay nắm dao vung mạnh lên, sau khi ánh đao trắng như tuyết lóe lên, nút áo trên người Hankova bung ra toàn bộ, bên trong ả không có mặc áo lót, hai bộ ngực no đủ lập tức bật ra.

Cherenkov nắm gan ngỗng sống trong khay lên, nhai rau ráu. Maxkova thì nâng lên ly rượu của Cherenkov, uống vào trong miệng của mình trước sau đó lại nhả vào trong miệng Cherenkov.

Tên thuộc hạ vạm vỡ kia dường như rất hiểu rõ thói quen hằng ngày của Cherenkov, gã đợi y ăn xong sau đó dọn dẹp khay, ngay sau đó lui ra ngoài. Gã vừa mới đi ra khỏi phòng đã nghe thấy sau lưng truyền ra âm thanh rên rỉ, hơi chút quay đầu lại dùng khóe mắt liếc nhìn một cái, gã đã nhìn thấy Hankova đã hòan toàn khỏa thân ngồi phi như ngựa trên người Cherenkov. Gã đàn ông vạm vỡ liếm môi, tự nói với mình:

- Hai ả đàn bà này, đúng là mạnh.

Đến lúc chiều, đã có ít nhất năm mươi tên sát thủ Răng Gấu tụ tập ở căn cứ này. Lúc Cherenkov từ căn phòng đi ra, trên lưng y từng vệt máu kéo dài đều là bị móng tay kéo lê đan chéo vào nhau. Cặp đôi sát thủ song thai Hankova và Maxkova thì đã ngồi gục xuống thở hồng hộc trên mặt đất.

Ở chỗ kín của Hankova, chui dao găm cắt thịt lại chen vào bên trong. Mũi dao sắc bén hướng ra ngoài, chui dao toàn bộ chui vào bên trong khe hở kia. Còn Maxkova, giữa khe mông của ả thì chui vào một khẩu súng ngắn.

Cherenkov đi ra khỏi phòng lập tức mặc quần áo vào, quét mắt một vòng nhìn bọn sát thủ tụ tập bên ngoài.

- Các con trai, chúng ta sắp đi làm việc thiện rồi.

Y dùng giọng điệu lười nhác nói, chỉ là trong con ngươi màu lam của y, lại lộ ra một cỗ sát khí lạnh lẽo.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »