19 Năm Mưu Sát (Tập 1)

Lượt đọc: 1602 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 6

Người đó lần lượt mở khóa phòng học ở hành lang. “Nguyên tầng này đều như vậy à?” Quách Khái hỏi.

“Đúng vậy, đều như vậy hết, anh nhanh lên chút, sáu giờ rưỡi là sinh viên tới học bù rồi.”

“Mấy năm nay có cái nào bị hư phải bỏ đi không?”

“Chắc là có.” Người đó nhún vai. Gã không biết người đàn ông trước mặt này đến đây làm gì, cũng chẳng quan tâm. Có người tới chào hỏi, gã nhận lấy vài tờ tiền màu đỏ, cho anh xem một lúc cũng đâu mất mát gì. Yêu cầu kỳ quái, nhưng gã cũng chẳng muốn hỏi nhiều.

Hòm thư thứ hai là ở dãy phòng học này, vận may của mình cũng không đến nỗi tệ. Quách Khái nghĩ.

Vài bức thư giết người trước đó hẹn nhau gửi trong hốc cây, sau này đổi thành dán ở dưới gầm bàn nào đó. Bộ bàn ghế này đã không còn ở trong trường nữa, năm năm trước, trường đã bỏ đi loạt bàn ghế cũ, được một trường dân lập mua lại với giá rẻ, Quách Khái phải tốn khá nhiều công sức mới tìm ra trường nào đã mua.

Quách Khái chỉ xem những bàn học một chỗ ngồi, mặt bàn nào cũng bị viết lên, nào là “Triệu Hồng Hà, tớ yêu cậu”, “Thằng ngu Phương Cường chết đi”, có chỗ còn khắc hình con rùa, chó, và mái tóc thắt bím của con gái nữa. Quách Khái mất nửa tiếng đi qua các lớp học, nhắm mắt nhớ lại, sau đó quay về lớp học thứ ba, đi tới trước bộ bàn ghế ở dãy thứ hai, cột thứ ba.

Khác với những chiếc bàn khác bị viết lên chằng chịt không có trật tự thì chữ viết trên bàn này tương đối ngay ngắn. Một loạt kí hiệu được viết kín hết, nhìn sơ qua tưởng như để gian lận khi thi, thế nhưng những kí hiệu này không phải chữ Hán mà cũng chẳng phải chữ số, khá là kỳ lạ. Trong một bức thư nào đó, nghi phạm A có nhắc tới nét đặc trưng của chiếc bàn được dùng làm hòm thư, rằng trên mặt bàn có “những chữ viết khó hiểu như mật mã”, vậy thì chắc là chiếc bàn này rồi. Còn về hình vẽ chân bị què mà trong thư nhắc tới thì không tìm thấy, có lẽ đã bị sửa lại.

Quách Khái phân tích những kí hiệu này theo thói quen nghề nghiệp, trong đó có bảy kí hiệu lặp đi lặp lại, một cái là kí hiệu chữ C, thứ hai là một đường sổ dọc, thứ ba là chữ S nằm ngang, thứ tư là đường gạch ngang, thứ năm giống như một thỏi vàng, thứ sáu là chữ S nằm thẳng, thứ bảy là một vòng tròn. Bảy kí hiệu này lần lượt xuất hiện theo hướng dọc, đi kèm với những kí hiệu khác còn tùy ý hơn, Quách Khái nhất thời không phát hiện ra được quy luật. Giống như một mẫu bảng biểu vậy, Quách Khái cảm thấy bảy kí hiệu đó tượng trưng cho bảy loại, còn về những kí hiệu loạn xạ vô kỷ luật kia lại là nội dung được điền vào bảng biểu này.

Quách Khái cảm thấy bảy kí hiệu này có lẽ không khó giải, thực tế hiện giờ anh đã có chút đầu mối, chỉ cần cố gắng suy nghĩ chút nữa thôi... Anh lắc đầu, kéo suy nghĩ của mình ra. Trước tiên khoan hãy nghĩ về những thứ này, từ những bức thư kia thì chiếc bàn này chẳng liên quan gì đến vụ án đầu độc cả. Anh nghĩ.

Chỉ là, có gì đó hơi kỳ lạ, trùng hợp ư? Quách Khái lắc đầu, xua đi những tạp niệm không có chứng cứ này ra khỏi đầu.

Anh di chuyển chiếc bàn đó ra hành lang, người đó đang tựa vào lan can hút thuốc, Quách Khái rút năm tờ một trăm tệ ra đưa cho gã, gã càm ràm vài câu, rõ ràng không đồng tình, nhưng vẫn cầm tiền, bảo Quách Khái hành động nhanh lên, đừng để người khác nhìn thấy.

Quách Khái chuyển chiếc bàn đến chỗ cầu thang, xoay ngược nó lại, xách lên bằng chân bàn rồi khiêng xuống tầng, có vẻ tiện hơn.

Sau đó, mọi động tác của anh dừng lại.

Điều này thật sự có thể ư? Anh tự hỏi.

Dưới chiếc bàn có dính một tờ giấy đã ngả vàng, gấp làm đôi, được cố định bởi hai miếng băng keo trong suốt hình chữ thập.

Quách Khái quỳ xuống, quan sát tình trạng của giấy và băng keo. Đây thực sự là manh mỗi từ chín năm trước ư? Trong chín năm qua không ai phát hiện ra, nên vẫn còn ở đây cho đến tận bây giờ?

Thật sự có thể ư? Chưa có ai lật ngược chiếc bàn lên như thế này à? Khả năng không cao, nhưng cũng không phải không thể, mấu chốt nằm ở việc nó ở đây!

Quách Khái gỡ tờ giấy và băng keo xuống.

Khi đọc mười mấy bức thư qua lại kia thì Quách Khái chỉ xem chúng như những vật chứng của vụ án, khi nhìn thấy hòm thư đầu tiên - hốc cây, Quách Khái cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, thế nhưng bây giờ bức thư này lại giống như một chiếc chìa khóa, bỗng nhiên anh cảm thấy mình có thể ngửi được mùi của vụ án này rồi.

Mỗi lần anh ngửi thấy mùi này thì sẽ thật sự đắm mình vào trong vụ án, và cũng bắt đầu thấy được đường đi lối rẽ của thế giới đó.

Anh mở bức thư ra.

“Thời gian không đổi, địa điểm đổi thành Màu Lam.”

Quách Khái xác nhận trong thư không có tin tức gì khác rồi cẩn thận gấp nó lại, cho vào túi áo khoác.

Anh lại nhìn dấu vết của băng keo trong để lại dưới mặt bàn sau khi đã lột chúng ra, chỗ bị băng keo dán rõ ràng nhạt hơn những chỗ còn lại, là dấu vết của năm tháng xem ra bức thư này thật sự đã tồn tại từ chín năm trước.

Quách Khái đứng dậy khiêng chiếc bàn xuống tầng. Dùng hết khả năng để thu thập những đồ vật có liên quan đến vụ án, điều này do một vị trinh sát già dạy anh “Không chừng đến lúc nào đó, cháu sẽ cần dùng đến nó, cho dù không dùng đi nữa thì vẫn có thể đánh hơi thấy mùi của hung thủ từ nó”.

Chữ viết là của nghi phạm B, giọng điệu cũng giống. Tại sao bức thư này luôn được để trong hòm thư? Hai kẻ đó gặp nhau rồi, hay chưa từng gặp? Chắc họ đã gặp nhau rồi, nếu không nghi phạm A sẽ tới hòm thư để kiểm tra lại. Nhưng địa điểm gặp mặt thay đổi mà bức thư này lại không bị lấy đi thì họ gặp nhau bằng cách nào? Phán đoán bình thường là nếu một bên không lấy thư nữa thì mang ý nghĩa rằng kẻ đó không có cơ hội lấy bức thư đó nữa, đã chết rồi. Nhưng trong lớp bồi dưỡng chẳng có ai chết, nếu như phải lựa chọn thì chính là cậu Hạng Vĩ nhảy lầu tàn phế mà không chết đó, rõ ràng cậu ta không thể là nghi phạm A, bởi vì cậu ta không chỉ không có cơ hội lấy bức thư cuối cùng, mà cũng không có cơ hội tìm được những bức thư trước đó.

Đây là một chuyện kỳ lạ, hệt như việc tại sao Văn Tú Quyên lại có được thư từ qua lại của hai kẻ giết người này. Thế nhưng trong việc phá án thì sợ nhất là mọi chuyện bình thường không có điểm nghi vấn, phát hiện chuyện kỳ lạ vẫn tốt hơn, bởi vì nó là chi tiết được bày ra rõ ràng trước mắt, chỉ cần phá được thì sẽ có tiến triển lớn. Quách Khái có linh tính rằng hai chuyện kỳ lạ này có liên quan đến nhau.

Câu hỏi đặt ra bây giờ: Màu Lam là nơi nào?

Màu Lam là một quán rượu cạnh trường Y, phía trên cửa có gắn ba chiếc đèn bằng đồng toát ra cảm giác rất công nghiệp. Quách Khái đi vào, nhìn thấy một cầu thang đi xuống mới biết rằng quán rượu này nằm dưới lòng đất. Hai bên tường cầu thang treo đầy ảnh, tất cả đều là ảnh chụp những ngôi sao nổi tiếng và chủ quán rượu, xem ra quán rượu này cũng có tiếng. Thế nhưng có lẽ là chuyện của hồi xưa rồi, có thể nhận ra qua sự cũ kĩ của những tấm ảnh này và những vật trang trí đã lâu không được thay mới. Lúc đi được nửa đoạn đường thì Quách Khái thoáng nghe tiếng nhạc, hiện giờ đang là hơn chín giờ tối, quán rượu vừa mới mở.

Ban nhạc đang chơi những bản jazz, tay trống đang say sưa đánh trống, trong ánh đèn nhấp nháy, Quách Khái nhìn thấy những người đàn ông mang dáng vẻ giống nhau, trông ai cũng như những tay thợ săn. Bầu không khí trong quán rượu này ám muội đến nỗi khiến anh thấy khó chịu.

Anh gọi một chai bia và đĩa đậu phộng, tán dóc với vài nhân viên phục vụ, phát hiện trong số họ chưa có ai làm việc ở đây trên hai năm, thời gian chín năm này quá dài đô với một quán rượu. Quách Khái hỏi chủ quán có ở đây không, phục vụ bảo không có, ông ta thường tới quán nhưng cũng không thể nói trước được vào giờ nào. Uống hết bia rồi, đậu phộng cũng ăn xong rồi, đã sắp mười giờ mà chủ quán vẫn chưa tới, có thể mười một giờ, cũng có thể mười hai giờ ông ta mới tới. Lúc một tiếng trống vang lên Quách Khái quyết định ra ngoài cho thoáng khí, một cô gái tóc dài ngồi trên ghế chân cao khi anh đi ngang qua người anh thì nhả ra một làn khói, giống như đang trêu chọc vậy, khiến anh không rét mà run. Gương mặt cô gái đó hơi kỳ cục, ánh mắt tự cho rằng mình dễ thương đó khiến anh gần như muốn ói. Lúc lên cầu thang anh vẫn đang nghĩ về gương mặt đó, cảm giác xua không đi đó khiến anh nghĩ chẳng lẽ mình từng gặp người này ở đâu rồi?

Quách Khái bước chậm lại, nhịn cảm giác không thoải mái để hồi tưởng về gương mặt đó, thế nhưng trong trí nhớ lại không đào ra được chút manh mối gì có ích. Có lẽ lát nữa quay về mình sẽ lại bị cô ấy trêu chọc, lúc đó xem thử thế nào?

Khi đi cầu thang, Quách Khái có thói quen đi bên phải, lúc nãy đi xuống tầng anh chăm chú xem khung ảnh treo một bên, bây giờ anh xem bên còn lại. Đa số đều chụp chủ quán - một tấm ảnh chụp người đàn ông béo và hơi hói với một người nổi tiếng, có khi trong ảnh cũng sẽ có vài nhân viên phục vụ được chụp ké. Trong một tấm ảnh có một nữ ca sĩ rất nổi tiếng đứng chính giữa, anh phát hiện một gương mặt khá quen thuộc. Anh dừng lại, cố gắng suy nghĩ, là ai trong lớp bồi dưỡng nhỉ? Thế nhưng những gương mặt xuất hiện trong đầu đều không giống. Những gương mặt nam nữ lướt qua trong đầu anh như đèn kéo quân, bỗng dưng anh giật bắn người, một cảm giác khó chịu dâng lên khiến sau lưng khiến Quách Khái nổi hết da gà. Có lẽ bởi vì thông suốt được một chuyện thì sẽ hiểu hết những chuyện còn lại, cho nên lập tức anh cũng nhớ ra được người trẻ tuổi mặc đồng phục vụ trong ảnh là ai. Anh lấy máy ảnh chụp tấm ảnh này lại, quay người đi xuống dưới lần nữa.

Người trong hình là Hạng Vĩ, người mà anh vốn tưởng rằng chẳng liên quan trực tiếp gì đến vụ án này.

« Lùi
Tiến »