dịch giả trần trúc lâm

101 câu chuyện thiền

Lượt đọc: 1289348 | 148 Đánh giá: 8,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời mở đầu Ấn Tống Kinh Điển Ánh Sáng Của Ngươi Có Thể Tắt Ba Hạng Đệ Tử Ba Ngày Nữa Bài Thơ Cuối Của Hoshin Bàn Tay Của CỦA MOKUSEN Bạn Thật Sự Bắt Giam Tượng Phật Bầy Con Của Hoàng Thượng Câu Trả Lời Của Người Chết Câu truyện Về Nàng Shunkai Chánh Đạo Chế Ngự Con Ma Chúc Thư Cỏ Cây Giác Ngộ Như Thế Nào? Con Đường Bùn Lầy Cú Đập Chót Cửa Thiên Đường Dấm Của TOSUI Đậu Phụ (Đậu Hủ) Chua Dạy Chỗ Rốt Ráo Đến Lúc Phải Chết Đi Đêm Đối Thoại Thiền Đúng Và Sai Đường Hầm Giọng Nói Của Hạnh Phúc GUDO Và Hoàng Đế Hãy Ngủ Đi! Hãy Tự Mở Kho Báu Của Mình Học Im Lặng Hối Cải Thực Sự Kẻ Cướp Trở Thành Môn Đồ Không Có Gì Hiện Hữu Không Có Lòng Nhân Không Làm Không Ăn Không Nước, Không Trăng Không Vướng Mắc Không Vướng Mắc Vào Bụi Trần Không Xa Cõi Phật Làm Sao Làm Một Bài Thơ Chữ Hán Lời Dạy Dè Xẻn Lời Mẹ Dạy Lời Rao Lư Hương Mặt Trăng Không Thể Bị Đánh Cắp Được Mồ Hôi Của Kasan Mỗi Phút Đều Là Thiền Mọi Thứ Đều Là Thượng Hảo Hạng Một Cốc Trà Một Giọt Nước Một Nụ Cười Trong Đời Một Ông Phật Một Tiết Tấu Của Thiền Mưa Hoa Mùi Kiếm Của BANZO Mười Vị Kế Thừa Nếu Yêu, Hãy Yêu Công Khai Ngôi Chùa Yên Tĩnh Ngụ Ngôn Ngủ Trưa Ngươi Đang Làm Gì! Thầy Đang Nói Gì! Người Nghệ Nhân Tham Lam Nhất Đế Những Chiến Sĩ Nhân Đạo Những Ngọn Sóng Lớn Nóng Giận Nuốt Thẹn Ông Tàu Vui Vẻ Phật Mũi Đen Liễu Ngộ Của RYONEN Phật Sống Và Thợ Làm Bồn Tắm Phép Lạ Thực Phồn Thịnh Thật Sự Sát Sanh Shoun Và Mẹ Sự Nghiệp Của GISHO Sứ Quân Ngu Đần Sự Ra Đi Của ESHUN Tâm Đá Tấm Danh Thiếp Thật Vậy Sao? Thí Chủ Nên Cảm Ơn Thiền Của JOSHU Thiền Của Người Kể Chuyện Thiền Của Phật Thiền Khơi Lửa Thiền Trong Đời Của Một Người Hành Khất Thời Giờ Là Châu Báu Thư Cho Người Sắp Chết Tiếng Vỗ Của Một Bàn Tay Tim Ta Nóng Như Lửa Tìm Thấy Viên Ngọc Trên Đường Bùn Trà Sư Và Kẻ Thích Khách Tranh Biện Để Được Tạm Trú Trong Cõi Mộng Trong Tay Định Mệnh Tụng Kinh Tỷ Lệ Chính Xác Vâng Lời Vật Quý Nhất Trên Đời
Tiến »
Bài Thơ Cuối Của Hoshin

❊ ❊ ❊

Thiền sư Hoshin sống ở Trung Hoa nhiều năm trước khi quay về vùng đông bắc nước Nhật để thu dạy đệ tử. Khi già lắm ngài mới kể lại cho đệ tử nghe một câu chuyện mà ngài đã từng nghe ở Trung quốc.

Chuyện kể rằng:

Một năm vào cuối tháng chạp, Tokufu đã quá già nói với đệ tử: "Ta không sống được đến sang năm vậy các con hãy săn sóc ta thật tốt trong năm nay nhé."

Tăng chúng nghĩ rằng ngài chỉ nói đùa, thế nhưng vì ngài là bậc thầy đạo cao đức trọng cho nên các thiền tăng thay nhau chăm sóc ngài rất mực cho hết những ngày còn lại trong năm.

Vào đêm giao thừa, Tokufu nói: "Các con rất tốt với ta. Chiều mai, khi tuyết ngừng rơi, ta sẽ xa các con."

Tăng chúng cười rân, nghĩ rằng thầy mình đã quá già nên lẩm cẩm bởi vì đêm rất tỏ và chẳng thấy tuyết đâu. Nhưng đến nữa đêm tuyết bắt đầu rơi, và đến sáng hôm sau thì chẳng thấy thầy đâu nữa. Họ tìm đến thiền đường thì thấy ngài đã viên tịch.

Sau khi kể xong, Hoshin nói với môn đồ: "Cũng chẳng khó mấy để một thiền sư đoán được ngày mình viên tịch, nhưng nếu muốn thì ông ta có thể làm được."

"Thầy làm được không? một đệ tử hỏi. "

"Được chứ," Hoshin trả lời. "Ta có thể cho các con biết việc ta sẽ làm sau bảy ngày nữa."

Chẳng có môn đồ nào nào tin hết, và cũng chẳng ai để ý đến câu chuyện đã nói cho đến một hôm ngài cho gọi bọn họ lại.

"Bảy ngày trước," ngài nhắc lại, "ta nói với các ngươi rằng ta sẽ lìa xa các ngươi. Theo thông lệ thì nên để lại một bài thơ giả biệt, nhưng ta thì chẳng phải là thi sĩ hoặc kẽ viết chữ đẹp. Một đứa trong các con ghi hộ ta mấy lời cuối cùng này."

Đồ chúng tưởng ngài đùa cợt, nhưng một đệ tử đã chuẩn bị để ghi chép.

"Con sẳn sàng chưa? Hoshin hỏi.

"Bạch thầy, rồi ạ," đệ tử đáp.

Rồi Hoshin đọc bài kệ:

Ta đến từ trong sáng

Và về với trong sáng.

Là cái gì vậy?

Bài thơ thiếu một câu nữa để trở thành bài hài cú, người đệ tử nhắc: "Sư phụ, còn thiếu một câu nữa."

Hoshin gầm lên như sư tử hống: "Kaa!" rồi thăng.


Nguồn: Maybonphuong
Được bạn: TSAH đưa lên
vào ngày: 6 tháng 7 năm 2004

« Lùi
Lời mở đầu Ấn Tống Kinh Điển Ánh Sáng Của Ngươi Có Thể Tắt Ba Hạng Đệ Tử Ba Ngày Nữa Bài Thơ Cuối Của Hoshin Bàn Tay Của CỦA MOKUSEN Bạn Thật Sự Bắt Giam Tượng Phật Bầy Con Của Hoàng Thượng Câu Trả Lời Của Người Chết Câu truyện Về Nàng Shunkai Chánh Đạo Chế Ngự Con Ma Chúc Thư Cỏ Cây Giác Ngộ Như Thế Nào? Con Đường Bùn Lầy Cú Đập Chót Cửa Thiên Đường Dấm Của TOSUI Đậu Phụ (Đậu Hủ) Chua Dạy Chỗ Rốt Ráo Đến Lúc Phải Chết Đi Đêm Đối Thoại Thiền Đúng Và Sai Đường Hầm Giọng Nói Của Hạnh Phúc GUDO Và Hoàng Đế Hãy Ngủ Đi! Hãy Tự Mở Kho Báu Của Mình Học Im Lặng Hối Cải Thực Sự Kẻ Cướp Trở Thành Môn Đồ Không Có Gì Hiện Hữu Không Có Lòng Nhân Không Làm Không Ăn Không Nước, Không Trăng Không Vướng Mắc Không Vướng Mắc Vào Bụi Trần Không Xa Cõi Phật Làm Sao Làm Một Bài Thơ Chữ Hán Lời Dạy Dè Xẻn Lời Mẹ Dạy Lời Rao Lư Hương Mặt Trăng Không Thể Bị Đánh Cắp Được Mồ Hôi Của Kasan Mỗi Phút Đều Là Thiền Mọi Thứ Đều Là Thượng Hảo Hạng Một Cốc Trà Một Giọt Nước Một Nụ Cười Trong Đời Một Ông Phật Một Tiết Tấu Của Thiền Mưa Hoa Mùi Kiếm Của BANZO Mười Vị Kế Thừa Nếu Yêu, Hãy Yêu Công Khai Ngôi Chùa Yên Tĩnh Ngụ Ngôn Ngủ Trưa Ngươi Đang Làm Gì! Thầy Đang Nói Gì! Người Nghệ Nhân Tham Lam Nhất Đế Những Chiến Sĩ Nhân Đạo Những Ngọn Sóng Lớn Nóng Giận Nuốt Thẹn Ông Tàu Vui Vẻ Phật Mũi Đen Liễu Ngộ Của RYONEN Phật Sống Và Thợ Làm Bồn Tắm Phép Lạ Thực Phồn Thịnh Thật Sự Sát Sanh Shoun Và Mẹ Sự Nghiệp Của GISHO Sứ Quân Ngu Đần Sự Ra Đi Của ESHUN Tâm Đá Tấm Danh Thiếp Thật Vậy Sao? Thí Chủ Nên Cảm Ơn Thiền Của JOSHU Thiền Của Người Kể Chuyện Thiền Của Phật Thiền Khơi Lửa Thiền Trong Đời Của Một Người Hành Khất Thời Giờ Là Châu Báu Thư Cho Người Sắp Chết Tiếng Vỗ Của Một Bàn Tay Tim Ta Nóng Như Lửa Tìm Thấy Viên Ngọc Trên Đường Bùn Trà Sư Và Kẻ Thích Khách Tranh Biện Để Được Tạm Trú Trong Cõi Mộng Trong Tay Định Mệnh Tụng Kinh Tỷ Lệ Chính Xác Vâng Lời Vật Quý Nhất Trên Đời
Tiến »