Xảy chân vào chốn phong trần
Từ đó vài ba ngày, Kính Tế lại tới gặp gỡ truy hoan với Kim Bảo một lần, mỗi khi chậm trễ thì Kim Bảo lại nhờ Trần Tam Nhi tới miếu vờ ghé vào niệm hương rồi lén đưa thư từ tặng vật của Kim Bảo cho Kính Tế và nhắn Kính Tế tới tửu lầu. Mỗi lần đến với Kim Bảo, Kính Tế tốn kém ít nhất cũng năm tiền, thường thường thì một lạng. Đi như vậy, Kính Tế đều nói dối là ra tiệm ngoài bến coi sóc công việc hoặc đem tiền về cho sư phụ. Nhưng mỗi lần như vậy, Nhiệm đạo sĩ thấy Kính Tế về miếu là mặt đỏ gay, một lần gọi lại hỏi:
- Ngươi đi uống rượu ở đâu về vậy?
Kính Tế đáp:
- Viên quản lý ngoài tiệm mời một hai chung, gọi là đi đường cho ấm bụng.
Đạo huynh Tông Minh lại hết lời che chở nên Nhiệm đạo sĩ không hỏi thêm nữa.
Thời gian qua đi, tiền bạc của Nhiệm đạo sĩ bị trộm quá nửa mà đạo sĩ vẫn không hay biết.
Nguyên Lưu Nhị ở tửu lầu họ Tạ, có biệt hiệu là Toạ Địa Hổ, lại là cậu của Trương Thắng, gia nhân trong phủ Chu Thủ bị. Lưu Nhị mở nơi chứa ca nhi kỹ nữ tại tửu lầu để kiếm lợi, chuyên hiếp đáp kẻ yếu, giỏi chuyện hành hung, bạn bè thủ hạ lại nhiều nên không ai dám chống cự, Lưu Nhị cũng chuyên cho vay lãi cắt cổ và dùng bạo lực cướp đoạt tiền bạc của các con nợ.
Một hôm Lưu Nhị biết chuyện dan díu giữa Kính Tế và Kim Bảo, lại biết Kính Tế là đạo sĩ trong miếu của Nhiệm đạo sĩ, bèn hùng hổ vung tay trợn mắt tới hỏi Tạ Tam lang, chủ tửu điếm:
- Kim Bảo đâu?
Tạ tam lang vội đáp:
- Lưu Nhị thúc có chuyện gì vậy? nàng hiện đang ở căn phòng thứ hai trên lầu.
Lưu Nhị nhảy hai ba bực thang một mà lên lầu. Lúc đó Kính Tế đang uống rượu trò chuyện cùng Kim Bảo trong phòng. Mành ngoài cửa phòng buông xuống và cửa phòng khoá chặt.
Lưu Nhị tới giựt tấm mành xuống, thấy cửa khoá thì đập cửa gọi lớn:
- Kim Bảo đâu ra đây.
Kính Tế sợ hãi, không dám thở mạnh. Lưu Nhị đạp tung cửa bước vào, Kim Bảo vái chào rồi hỏi:
- Lưu Nhị thúc có chuyện gì tới đây vậy?
Lưu Nhị mắng:
- Con dâm phụ, mày thiếu tao ba tháng tiền phòng, mà còn ở đây sao? không cút đi cho rồi.
Kim Bảo tươi cười:
- Nhị thúc làm gì nóng vậy, cứ về nhà đi rồi tôi sẽ bảo ma ma tôi đem tiền tới nạp.
Lưu Nhị đánh ngay Kim Bảo một quyền. Kim Bảo ngã xuống đất, đập đầu vào cạnh cửa chảy máu chan hoà rồi mắng:
- Con dâm phụ, còn đợi đến bao giờ mới chịu đem tới, bây giờ tao cần tiền ngay.
Đoạn quay sang, thấy Kính Tế còn đứng đó, liền hất tung bàn tiệc bát đĩa rơi vỡ lảong xoảng. Kính Tế bảo:
- Á à, ngươi là ai mà dám tới đây hành hung đập phá như thế này?
Lưu Nhị trừng mắt quát lớn:
- Tao là ai à? tao đẻ ra đạo sĩ như mày.
Nói xong nắm đầu Kính Tế dìm xuống đất mà đánh đấm túi bụi.
Khách khứa đang ăn uống vui chơi, thấy vậy đều lảng đi hết. Chủ nhân Tạ tam lang mới đầu thấy Lưu Nhị có vẻ say lại quá hung hăng nên không dám ngăn cản, sau thấy Lưu Nhị đánh người quá tàn nhẫn, mới bước vào khuyên:
- Lưu Nhị thúc à, xin bớt giận, người này không biết đại danh của nhị thúc nên mới hỏi vậy, xin nhị thúc đừng chấp, hãy nể mặt tôi mà tha cho người ta.
Nhưng Lưu Nhị nào có chịu nghe, cứ đánh đấm đến lúc Kính Tế mềm nhũn dưới đất mới thôi, lại gọi đàn em đem dây tới trói cả Kính Tế lẫn Kim Bảo lại, đoạn quát:
- Sáng sớm mai đem nó tới phủ lão gia.
Nguyên là gần đây Chu Thủ bị cho Lưu Nhị làm công việc tìm bắt trộm đạo tại địa phương, kiêm luôn việc coi giữ an ninh trên sông, nên bây giờ Lưu Nhị mới nói vậy.
Đêm đó, Nhiệm đạo sĩ thấy Kính Tế không về miếu thì nghĩ rằng Kính Tế ngủ lại ngoài tiệm.
Sáng sớm hôm sau, đám lính tuần đem Kính Tế và Kim Bảo giải tới phủ Chu Thủ bị, nói với hai quản gia Trương Thắng và Lý An rằng:
- Lưu Nhị thúc bảo chúng tôi giải hai tên này tới đây, một tên là đạo sĩ trong miếu của Nhiệm trưởng đạo, một tên là ca nữ Kim Bảo của nhà họ Trịnh, xin nhị vị quản gia không nên coi thường chúng.
Lại kể thêm một lô tội trạng mà Lưu Nhị bịa đặt ra.
Trương Thắng và Lý An đòi có tiền trà nước. Lính tuần hạch Kính Tế, bắt đưa tiền, Kính Tế đáp:
- Đang đem thì tôi bị Lưu Nhị hành hung, thương tích đầy mình, quần áo rách nát như thế này, làm gì có tiền mà đưa, chỉ có cây trâm bạc này thôi.
Nói xong rút cây trâm trên đầu xuống đưa cho lính tuần. Bọn lính tuần ngắm nghía cây trâm, rồi đưa cho Trương Thắng và Lý An mà nói:
- Nó không có tiền, chỉ có cây trâm bạc này thôi.
Trương Thắng bảo:
- Dẫn nó lại gần đây, để ta hỏi nó.
Lính tuần dẫn Kính Tế tới, bắt quỳ trước mặt Trương Thắng. Trương Thắng hỏi:
- Ngươi vào làm đồ đệ của Nhiệm đạo sĩ từ bao giờ, sao ta không biết ngươi? tục danh của ngươi là gí?
Kính Tế đáp:
- Tôi nguyên là con nhà tử tế, cũng mới vào làm đạo sĩ chưa được bao lâu.
Trương Thắng bảo:
- Ngươi đã làm đạo sĩ thì phải chuyên tâm học đạo niệm kinh, sao lại la cà nơi tửu điếm trà đình, giao thiệp với ca nhi kỹ nữ? ngươi có biết soái phủ đây là nơi nào không, mà tới đây lại không chịu nạp tiền? mà ta hỏi tục danh ngươi là gí?
Kính Tế đáp:
- Tục danh của tôi là Trần Kính Tế.
Trương Thắng bảo:
- Cây trâm này của ngươi nào có giá trị gì, ta đâu thèm.
Tuy nhiên vẫn bỏ cây trâm vào tay áo rồi bảo đám lính tuần:
- Để thưa với lão gia vụ này, nó làm đạo sĩ, tiền bạc thí chủ thập phương cúng vào thiếu gì mà nó keo kiệt không chịu đưa. Lát nữa sẽ đánh trượng hoặc kẹp tay chân cho nó biết mùi.
Đoạn bảo dẫn Kim Bảo tới gần. Kim Bảo bước tới, đưa ra ba lạng bạc, Trương Thắng nhận bạc rồi dịu giọng bảo:
- Để lát nữa lão gia đăng đường, nếu lão gia nổi giận thì chúng ta cũng nhẹ tay, gia hình sơ sài qua loa, còn nếu lão gia vui vẻ thì chúng ta tha cho ngươi về.
Lát sau Chu Thủ bị đăng đường, quan lại ngồi nghiêm chỉnh hai bên, ngoài là lính hầu sắp hàng đứng đợi.
Nguyên Xuân Mai đã hạ sinh một con trai, nay cũng được khoảng nửa năm. Đứa nhỏ mặt đầy như mâm xôi, môi như thoa son, mắt như sao sáng. Chu Thủ bị yêu quý vô ngần, coi như bảo vật vô giá. Ít tháng sau khi Xuân Mai sinh nở, đại phu nhân chết, Xuân Mai được nâng lên hàng chính thất, tới ở tại chính phòng, gồm năm gia nhà nguy nga lộng lẫy. Chu Thủ bị lại cho mua hai nhũ mẫu là Ngọc Đường và Kim Quý, cùng hai tiểu a hoàn là Thuý Hoa và Lan Hoa, bốn người đó lo hầu hạ ca nhi. Để hầu hạ riêng Xuân Mai còn có hai a hoàn rất được sủng ái, giỏi đàn hát là Hải Đường và Nguyệt Quế, đều mới mười bảy tuổi.
Ca nhi lại chỉ thích được Trương Thắng bồng ra ngoài chơi.
Những khi Chu Thủ bị đăng đường xử việc, Trương Thắng thường bồng ca nhi đứng ở thềm hậu đường nhìn ra.
Lần này cũng vậy, Chu Thủ bị đăng đường thì Trương Thắng lui vào, bồng ca nhi ra đứng trên thềm hậu đường nhìn ra.
Kính Tế và Kim Bảo được dắt lên quỳ trước thềm công đường, Chu Thủ bị xem văn thư ghi tội trạng rồi quát:
- Tên kia, ngươi đã làm đạo sĩ, sao không giữ gìn giới luật mà đêm hôm lại tới nhà ca nữ uống rượu vui chơi, khiến cho rối loạn trật tự địa phương, ngươi đã có hành động nhơ bẩn như vậy thì phải bị trừng phạt.
Đoạn quát tả hữu lôi Kính Tế ra giữa sân đánh hai chục trượng, lột mũ áo đạo, bắt phải hoàn tục. Còn Kim Bảo thì bị kẹp chân tay rồi sẽ đuổi về cho tiếp tục làm ăn.
Tả hữu lôi Kính Tế ra sân, lột bỏ mũ áo đạo rồi đem trượng đến đánh hai chục trượng. Thương cho Kính Tế đau đớn quần quại, thịt nát máu rơi, muôn phần thảm khốc.
Ca nhi trên tay Trương Thắng thấy vậy thì xua tay ra ý ngăn cản, rồi nhoài người ra phía Kính Tế như muốn đòi bồng mà khóc ầm lên. Trương Thắng sợ Chu Thủ bị nghe được, vội bồng ca nhi vào hậu đường. Ca nhi vẫn la khóc, Xuân Mai vội hỏi:
- Làm sao để ca nhi khóc vậy?
Trương Thắng đáp:
- Trần đạo sĩ, ở miếu của Nhiệm đạo sĩ mắc tội bị lão gia sai đánh đòn tại sân, ca nhi trông thấy khóc và như là muốn vị đạo sĩ đó bồng, tôi bồng vào, nhưng ca nhi vẫn khóc.
Xuân Mai nghe nói họ Trần thì trong lòng hơi ngờ vực, vội dời gót ra sau mành lén nhìn ra, thì thấy người bị đánh trông rất giống Kính Tế, liền nghĩ bụng:
- Tại sao Kính Tế lại xuất gia làm đạo sĩ như vậy?
Đoạn quay lại hỏi Trương Thắng:
- Người này tên thật là gì?
Trương Thắng đáp:
- Bẩm phu nhân, người này tục danh là Trần Kính Tế, hồi nãy tôi có hỏi nên biết.
Xuân Mai thầm nghĩ:
- Đúng Kính Tế rồi, bây giờ biết làm sao đây...
Đoạn quay lại bảo Trương Thắng:
- Ngươi ra thỉnh lão gia vào hậu đường cho ta thưa chuyện.
Tả hữu đang đánh đòn Kính Tế và kẹp tay chân Kim Bảo thì Chu Thủ bị được Trương Thắng nói là phu nhân mời có chuyện, bèn bảo tả hữu tạm ngưng rồi đứng dậy quay vào hậu đường.
Xuân Mai nói:
- Vị đạo sĩ đang bị đánh chính là người em họ con bà cô của tôi, xin gia gia vì tôi mà tha tội cho một lần.
Chủ Thủ bị vội bảo Trương Thắng:
- Nếu vậy ngươi ra bảo chúng nó tha ngay.
Đoạn quay lại bảo Xuân Mai:
- Phu nhân có cần gặp tiểu cữu đó chăng?
Xuân Mai nghe vậy liền bảo Trương Thắng:
- Ừ, ngưoi gọi người đó vào đây cho ta.
Trương Thắng vừa quay đi thì Xuân Mai ngẫm nghĩ rồi gọi lại bảo:
- Nhưng thôi, ngươi cứ cho người đó về, để hôm khác ta sẽ gọi tới cũng được. Cứ để người đó đội mũ đạo, mặc áo đạo, đừng lột ra bắt hoàn tục.
Do đó Kính Tế được tha ra, đội mũ mặc áo rồi về thẳng miếu.
Trong khi ấy, Nhiệm đạo sĩ được người tới báo:
- Đồ đệ của đạo trưởng là Trần Tông Mỹ, tối qua tới tửu lầu uống rượu với ca nữ Kim Bảo, rồi không hiểu sao bị Toạ Địa Hổ Lưu Nhị đánh cho nhừ tử, rồi cả Tông Mỹ và Kim Bảo đều bị giải lên phủ Thủ bị, nghe đâu bị đánh đòn, lột mũ áo và bắt hòan tục.
Nhiệm đạo sĩ nghe xong, quay vào phòng riêng, mở rương tiền bạc ra coi thì thấy hao hụt quá nhiều, tức giận lắm, rồi vì phần tuổi già, phần vì quá mập, nen uất lên mà ngã xuống đất. Đám đồ đệ và tiểu đồng hoảng lên chạy tới cứu cấp và gọi lang y tới cho thuốc. Nhưng cứu cấp gì cũng không tỉnh lại. Tới nửa đêm thì tắt thở, thọ sáu mươi ba tuổi.
Lúc đó Kính Tế được tha ra, mò về miếu, thì người hai bên đường bảo:
- Ngưoi còn dám về miếu nữa hay sao? sư phụ ngươi uất giận vì ngươi mà tịch rồi.
Kính Tế hết hồn, ba chân bốn cẳng tức tốc quay về huyện Thanh Hà.
Lại nói về Xuân Mai, sau khi can thiệp thả Kính Tế ra thì thấy người khó ở, quay vào phòng rieng, cởi bớt áo ngoài, lên giường nằm nghỉ. Lát sau thì tự nhiên đau bụng dữ dội, kêu gào luôn miệng. Lớn bé trong phủ náo loạn cả lên, con gái lớn của Chu Thủ bị tới hỏi:
- Phu nhân làm sao vậy? thấy trong mình thế nào?
Nhưng Xuân Mai xua tay bảo:
- các ngươi lui hết đi, để mặc ta.
Chu Thủ bị cũng vừa xong việc ngoài công đường trở vào, thấy Xuân Mai nằm trên giường kêu đau luôn miệng thì hoảng lên, bước vào cầm tay hỏi:
- Phu nhân thấy trong người thế nào?
Xuân Mai không đáp, mà hỏi:
- Người đạo sĩ vừa được tha không lạy tạ gia gia hay sao?
Chu Thủ bị bảo:
- Hay là hồi nãy tôi cho đánh em họ của phu nhân nên phu nhân đau lòng mà sinh ra thế này?
Xuân Mai không nói gì, cứ nhăn nhó kêu đau.
Chu Thủ bị không biết làm sao, liền bước ra ngoài gọi Trương Thắng và Lý An tới hỏi:
- Các ngươi biết đạo sĩ đó là em họ của phu nhân, sao không chịu nói sớm cho ta biết, để ta sai đánh đòn người đó, khiến pu nhân xúc động, rồi thành bệnh như thế này? mà ta đã có ý muốn cho gọi người đó vào bái kiến phu nhân, sao các ngươi lại cho về? thật các ngươi không được việc gì cả.
Trương Thắng đáp:
- Bẩm lão gia, hồi nãy chính phu nhân ra lệnh cho tiểu nhân là bảo người đó cứ về, ngày khác phu nhân sẽ cho gọi, tiểu nhân đâu dám tự ý cho về.
Nói xong chạy vào phòng Xuân Mai khóc lóc mà thưa:
- Xin phu nhân nói với lão gia một tiếng, kẻo lão gia đang trách phạt tiểu nhân và Lý An.
Xuân Mai chau mày bảo:
- Thỉnh lão gia vào đây.
Chu Thủ bị bước vào, Xuân Mai nói:
- Tự nhiên trong người tôi khó chịu, có liên can gì tới chúng nó đâu mà gia gia trách phạt chúng nó. Còn cậu em họ của tôi là đạo sĩ mà hành vi bất chính cũng là có lỗi, để rồi tôi sẽ cho gọi và khuyên dạy sau.
Nhờ Xuân Mai nói vậy mà Chu Thủ bị mới chịu tha cho Trương Thắng và Lý An. Rồi thấy Xuân Mai còn đau đớn, bèn sai hai người:
- Mau thỉnh y quan lại đây coi bệnh cho phu nhân.
Hai gia nhân lạy tạ bước ra.
Lát sau y quan tới chẩn mạch Xuân Mai rồi nói:
- Lệnh phu nhân đây vì lục dục thất tình xung động khiến cho khí tạ tại tâm mà thành bệnh.
Nói xong cho thuốc rồi cào từ. Xuân Mai không chịu uống thuốc. A hoàn không dám nói gì, chỉ thưa riêng với Chu Thủ bị. Chu Thủ bị phải thân vào dỗ dành, Xuân Mai chỉ chịu uống một hớp rồi nhất định không uống nữa. Chu Thủ bị không biết sao, đành bước ra.
Lát sau đại a hoàn Nguyệt Quế bưng bát thuốc tới thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng thuốc cho mau khoẻ.
Xuân Mai cầm bát thuốc hắt vào mặt Nguyệt Quế mà mắng:
- Con khốn này, mày chỉ muốn đem những thứ cay đắng đến cho tao uống hay sao? bụng dạ tao có gì đâu mà phải uống này uống kia.
Nói xong phạt Nguyệt Quế quỳ trước mặt.
Lát sau một tiểu thiếp của Chu Thủ bị là Tôn Nhị nương đi ngang thấy Nguyệt Quế đang quỳ trong phòng Xuân Mai thì hỏi a hoàn Hải Đường:
- Nguyệt Quế làm sao mà bị đại phu nhân phạt quỳ vậy?
Hải Đường nói nhỏ:
- Nguyệt Quế đem thuốc lại thỉnh đại phu nhân dùng, nhưng phu nhân nói là trong bụng không làm sao, không phải uống thuốc, rồi đổ cả bát thuốc lên đầu Nguyệt Quế mà bắt quỳ.
Tôn Nhị nương bước vào nói:
- Nguyệt Quế nó không hiểu gì nên mới hành động ngu dại, thôi xin đại phu nhân tha cho nó.
Đoạn quay lại bảo Hải Đường:
- Từ sáng tới giờ đại phu nhân chưa dùng thức gì, ngươi xuống bếp đem cháo thịt lên đây để ta thỉnh đại phu nhân dùng.
Xuân Mai cho Nguyệt Quế đứng dậy. Hải Đường xuống bếp múc một bát cháo thịt bốc khói cùng bốn đĩa đồ ăn, để vào mâm, cung kính bưng vào phòng Xuân Mai. Thấy Xuân Mai nằm quay mặt vào tường, không ai dám vào, chờ đến lúc Xuân Mai trở mình, quay mặt ra mới dám mời ăn. Hải Đường thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng chút cháo cho tỉnh.
Xuân Mai không nói gì, từ từ nhắm mắt lại. Hải Đường lại thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng cháo kẻo nguội.
Tôn Nhị nương đứng bên cũng nói:
- Đại phu nhân từ sáng tới giờ chưa dùng gì, e mất sức, xin ngồi dậy dùng tạm miếng cháo cho khoẻ.
Xuân Mai uể oải ngồi dậy. Hải Đường bưng bát cháo tới, Xuân Mai cầm bát cháo húp một miếng rồi liệng bát cháo vào mâm, nhũ mẫu Kim Quỹ đến bên nhanh tay đỡ được, chỉ đổ cháo chứ không vỡ bát, trong khi Xuân Mai nhăn mặt bảo Tôn Nhị nương:
- Con tiện tỳ nó nấu cháo thế này thì ai ăn được.
Đoạn quay sang bảo Kim Quỹ:
- Ngươi tát vào mặt con tiện tỳ này mấy tát cho ta.
Kim Quỹ vội sấn tới tát Hải Đường mấy tát.
Tôn Nhị nương bảo:
- Đại phu nhân không dùng được cháo này, thì cũng phải ăn cái gì cho đỡ đói chứ.
Xuân Mai bảo:
- Ai chẳng muốn ăn, nhưng bụng dạ tôi không cho tôi ăn nên không ăn được.
Từ đó vài ba ngày, Kính Tế lại tới gặp gỡ truy hoan với Kim Bảo một lần, mỗi khi chậm trễ thì Kim Bảo lại nhờ Trần Tam Nhi tới miếu vờ ghé vào niệm hương rồi lén đưa thư từ tặng vật của Kim Bảo cho Kính Tế và nhắn Kính Tế tới tửu lầu. Mỗi lần đến với Kim Bảo, Kính Tế tốn kém ít nhất cũng năm tiền, thường thường thì một lạng. Đi như vậy, Kính Tế đều nói dối là ra tiệm ngoài bến coi sóc công việc hoặc đem tiền về cho sư phụ. Nhưng mỗi lần như vậy, Nhiệm đạo sĩ thấy Kính Tế về miếu là mặt đỏ gay, một lần gọi lại hỏi:
- Ngươi đi uống rượu ở đâu về vậy?
Kính Tế đáp:
- Viên quản lý ngoài tiệm mời một hai chung, gọi là đi đường cho ấm bụng.
Đạo huynh Tông Minh lại hết lời che chở nên Nhiệm đạo sĩ không hỏi thêm nữa.
Thời gian qua đi, tiền bạc của Nhiệm đạo sĩ bị trộm quá nửa mà đạo sĩ vẫn không hay biết.
Nguyên Lưu Nhị ở tửu lầu họ Tạ, có biệt hiệu là Toạ Địa Hổ, lại là cậu của Trương Thắng, gia nhân trong phủ Chu Thủ bị. Lưu Nhị mở nơi chứa ca nhi kỹ nữ tại tửu lầu để kiếm lợi, chuyên hiếp đáp kẻ yếu, giỏi chuyện hành hung, bạn bè thủ hạ lại nhiều nên không ai dám chống cự, Lưu Nhị cũng chuyên cho vay lãi cắt cổ và dùng bạo lực cướp đoạt tiền bạc của các con nợ.
Một hôm Lưu Nhị biết chuyện dan díu giữa Kính Tế và Kim Bảo, lại biết Kính Tế là đạo sĩ trong miếu của Nhiệm đạo sĩ, bèn hùng hổ vung tay trợn mắt tới hỏi Tạ Tam lang, chủ tửu điếm:
- Kim Bảo đâu?
Tạ tam lang vội đáp:
- Lưu Nhị thúc có chuyện gì vậy? nàng hiện đang ở căn phòng thứ hai trên lầu.
Lưu Nhị nhảy hai ba bực thang một mà lên lầu. Lúc đó Kính Tế đang uống rượu trò chuyện cùng Kim Bảo trong phòng. Mành ngoài cửa phòng buông xuống và cửa phòng khoá chặt.
Lưu Nhị tới giựt tấm mành xuống, thấy cửa khoá thì đập cửa gọi lớn:
- Kim Bảo đâu ra đây.
Kính Tế sợ hãi, không dám thở mạnh. Lưu Nhị đạp tung cửa bước vào, Kim Bảo vái chào rồi hỏi:
- Lưu Nhị thúc có chuyện gì tới đây vậy?
Lưu Nhị mắng:
- Con dâm phụ, mày thiếu tao ba tháng tiền phòng, mà còn ở đây sao? không cút đi cho rồi.
Kim Bảo tươi cười:
- Nhị thúc làm gì nóng vậy, cứ về nhà đi rồi tôi sẽ bảo ma ma tôi đem tiền tới nạp.
Lưu Nhị đánh ngay Kim Bảo một quyền. Kim Bảo ngã xuống đất, đập đầu vào cạnh cửa chảy máu chan hoà rồi mắng:
- Con dâm phụ, còn đợi đến bao giờ mới chịu đem tới, bây giờ tao cần tiền ngay.
Đoạn quay sang, thấy Kính Tế còn đứng đó, liền hất tung bàn tiệc bát đĩa rơi vỡ lảong xoảng. Kính Tế bảo:
- Á à, ngươi là ai mà dám tới đây hành hung đập phá như thế này?
Lưu Nhị trừng mắt quát lớn:
- Tao là ai à? tao đẻ ra đạo sĩ như mày.
Nói xong nắm đầu Kính Tế dìm xuống đất mà đánh đấm túi bụi.
Khách khứa đang ăn uống vui chơi, thấy vậy đều lảng đi hết. Chủ nhân Tạ tam lang mới đầu thấy Lưu Nhị có vẻ say lại quá hung hăng nên không dám ngăn cản, sau thấy Lưu Nhị đánh người quá tàn nhẫn, mới bước vào khuyên:
- Lưu Nhị thúc à, xin bớt giận, người này không biết đại danh của nhị thúc nên mới hỏi vậy, xin nhị thúc đừng chấp, hãy nể mặt tôi mà tha cho người ta.
Nhưng Lưu Nhị nào có chịu nghe, cứ đánh đấm đến lúc Kính Tế mềm nhũn dưới đất mới thôi, lại gọi đàn em đem dây tới trói cả Kính Tế lẫn Kim Bảo lại, đoạn quát:
- Sáng sớm mai đem nó tới phủ lão gia.
Nguyên là gần đây Chu Thủ bị cho Lưu Nhị làm công việc tìm bắt trộm đạo tại địa phương, kiêm luôn việc coi giữ an ninh trên sông, nên bây giờ Lưu Nhị mới nói vậy.
Đêm đó, Nhiệm đạo sĩ thấy Kính Tế không về miếu thì nghĩ rằng Kính Tế ngủ lại ngoài tiệm.
Sáng sớm hôm sau, đám lính tuần đem Kính Tế và Kim Bảo giải tới phủ Chu Thủ bị, nói với hai quản gia Trương Thắng và Lý An rằng:
- Lưu Nhị thúc bảo chúng tôi giải hai tên này tới đây, một tên là đạo sĩ trong miếu của Nhiệm trưởng đạo, một tên là ca nữ Kim Bảo của nhà họ Trịnh, xin nhị vị quản gia không nên coi thường chúng.
Lại kể thêm một lô tội trạng mà Lưu Nhị bịa đặt ra.
Trương Thắng và Lý An đòi có tiền trà nước. Lính tuần hạch Kính Tế, bắt đưa tiền, Kính Tế đáp:
- Đang đem thì tôi bị Lưu Nhị hành hung, thương tích đầy mình, quần áo rách nát như thế này, làm gì có tiền mà đưa, chỉ có cây trâm bạc này thôi.
Nói xong rút cây trâm trên đầu xuống đưa cho lính tuần. Bọn lính tuần ngắm nghía cây trâm, rồi đưa cho Trương Thắng và Lý An mà nói:
- Nó không có tiền, chỉ có cây trâm bạc này thôi.
Trương Thắng bảo:
- Dẫn nó lại gần đây, để ta hỏi nó.
Lính tuần dẫn Kính Tế tới, bắt quỳ trước mặt Trương Thắng. Trương Thắng hỏi:
- Ngươi vào làm đồ đệ của Nhiệm đạo sĩ từ bao giờ, sao ta không biết ngươi? tục danh của ngươi là gí?
Kính Tế đáp:
- Tôi nguyên là con nhà tử tế, cũng mới vào làm đạo sĩ chưa được bao lâu.
Trương Thắng bảo:
- Ngươi đã làm đạo sĩ thì phải chuyên tâm học đạo niệm kinh, sao lại la cà nơi tửu điếm trà đình, giao thiệp với ca nhi kỹ nữ? ngươi có biết soái phủ đây là nơi nào không, mà tới đây lại không chịu nạp tiền? mà ta hỏi tục danh ngươi là gí?
Kính Tế đáp:
- Tục danh của tôi là Trần Kính Tế.
Trương Thắng bảo:
- Cây trâm này của ngươi nào có giá trị gì, ta đâu thèm.
Tuy nhiên vẫn bỏ cây trâm vào tay áo rồi bảo đám lính tuần:
- Để thưa với lão gia vụ này, nó làm đạo sĩ, tiền bạc thí chủ thập phương cúng vào thiếu gì mà nó keo kiệt không chịu đưa. Lát nữa sẽ đánh trượng hoặc kẹp tay chân cho nó biết mùi.
Đoạn bảo dẫn Kim Bảo tới gần. Kim Bảo bước tới, đưa ra ba lạng bạc, Trương Thắng nhận bạc rồi dịu giọng bảo:
- Để lát nữa lão gia đăng đường, nếu lão gia nổi giận thì chúng ta cũng nhẹ tay, gia hình sơ sài qua loa, còn nếu lão gia vui vẻ thì chúng ta tha cho ngươi về.
Lát sau Chu Thủ bị đăng đường, quan lại ngồi nghiêm chỉnh hai bên, ngoài là lính hầu sắp hàng đứng đợi.
Nguyên Xuân Mai đã hạ sinh một con trai, nay cũng được khoảng nửa năm. Đứa nhỏ mặt đầy như mâm xôi, môi như thoa son, mắt như sao sáng. Chu Thủ bị yêu quý vô ngần, coi như bảo vật vô giá. Ít tháng sau khi Xuân Mai sinh nở, đại phu nhân chết, Xuân Mai được nâng lên hàng chính thất, tới ở tại chính phòng, gồm năm gia nhà nguy nga lộng lẫy. Chu Thủ bị lại cho mua hai nhũ mẫu là Ngọc Đường và Kim Quý, cùng hai tiểu a hoàn là Thuý Hoa và Lan Hoa, bốn người đó lo hầu hạ ca nhi. Để hầu hạ riêng Xuân Mai còn có hai a hoàn rất được sủng ái, giỏi đàn hát là Hải Đường và Nguyệt Quế, đều mới mười bảy tuổi.
Ca nhi lại chỉ thích được Trương Thắng bồng ra ngoài chơi.
Những khi Chu Thủ bị đăng đường xử việc, Trương Thắng thường bồng ca nhi đứng ở thềm hậu đường nhìn ra.
Lần này cũng vậy, Chu Thủ bị đăng đường thì Trương Thắng lui vào, bồng ca nhi ra đứng trên thềm hậu đường nhìn ra.
Kính Tế và Kim Bảo được dắt lên quỳ trước thềm công đường, Chu Thủ bị xem văn thư ghi tội trạng rồi quát:
- Tên kia, ngươi đã làm đạo sĩ, sao không giữ gìn giới luật mà đêm hôm lại tới nhà ca nữ uống rượu vui chơi, khiến cho rối loạn trật tự địa phương, ngươi đã có hành động nhơ bẩn như vậy thì phải bị trừng phạt.
Đoạn quát tả hữu lôi Kính Tế ra giữa sân đánh hai chục trượng, lột mũ áo đạo, bắt phải hoàn tục. Còn Kim Bảo thì bị kẹp chân tay rồi sẽ đuổi về cho tiếp tục làm ăn.
Tả hữu lôi Kính Tế ra sân, lột bỏ mũ áo đạo rồi đem trượng đến đánh hai chục trượng. Thương cho Kính Tế đau đớn quần quại, thịt nát máu rơi, muôn phần thảm khốc.
Ca nhi trên tay Trương Thắng thấy vậy thì xua tay ra ý ngăn cản, rồi nhoài người ra phía Kính Tế như muốn đòi bồng mà khóc ầm lên. Trương Thắng sợ Chu Thủ bị nghe được, vội bồng ca nhi vào hậu đường. Ca nhi vẫn la khóc, Xuân Mai vội hỏi:
- Làm sao để ca nhi khóc vậy?
Trương Thắng đáp:
- Trần đạo sĩ, ở miếu của Nhiệm đạo sĩ mắc tội bị lão gia sai đánh đòn tại sân, ca nhi trông thấy khóc và như là muốn vị đạo sĩ đó bồng, tôi bồng vào, nhưng ca nhi vẫn khóc.
Xuân Mai nghe nói họ Trần thì trong lòng hơi ngờ vực, vội dời gót ra sau mành lén nhìn ra, thì thấy người bị đánh trông rất giống Kính Tế, liền nghĩ bụng:
- Tại sao Kính Tế lại xuất gia làm đạo sĩ như vậy?
Đoạn quay lại hỏi Trương Thắng:
- Người này tên thật là gì?
Trương Thắng đáp:
- Bẩm phu nhân, người này tục danh là Trần Kính Tế, hồi nãy tôi có hỏi nên biết.
Xuân Mai thầm nghĩ:
- Đúng Kính Tế rồi, bây giờ biết làm sao đây...
Đoạn quay lại bảo Trương Thắng:
- Ngươi ra thỉnh lão gia vào hậu đường cho ta thưa chuyện.
Tả hữu đang đánh đòn Kính Tế và kẹp tay chân Kim Bảo thì Chu Thủ bị được Trương Thắng nói là phu nhân mời có chuyện, bèn bảo tả hữu tạm ngưng rồi đứng dậy quay vào hậu đường.
Xuân Mai nói:
- Vị đạo sĩ đang bị đánh chính là người em họ con bà cô của tôi, xin gia gia vì tôi mà tha tội cho một lần.
Chủ Thủ bị vội bảo Trương Thắng:
- Nếu vậy ngươi ra bảo chúng nó tha ngay.
Đoạn quay lại bảo Xuân Mai:
- Phu nhân có cần gặp tiểu cữu đó chăng?
Xuân Mai nghe vậy liền bảo Trương Thắng:
- Ừ, ngưoi gọi người đó vào đây cho ta.
Trương Thắng vừa quay đi thì Xuân Mai ngẫm nghĩ rồi gọi lại bảo:
- Nhưng thôi, ngươi cứ cho người đó về, để hôm khác ta sẽ gọi tới cũng được. Cứ để người đó đội mũ đạo, mặc áo đạo, đừng lột ra bắt hoàn tục.
Do đó Kính Tế được tha ra, đội mũ mặc áo rồi về thẳng miếu.
Trong khi ấy, Nhiệm đạo sĩ được người tới báo:
- Đồ đệ của đạo trưởng là Trần Tông Mỹ, tối qua tới tửu lầu uống rượu với ca nữ Kim Bảo, rồi không hiểu sao bị Toạ Địa Hổ Lưu Nhị đánh cho nhừ tử, rồi cả Tông Mỹ và Kim Bảo đều bị giải lên phủ Thủ bị, nghe đâu bị đánh đòn, lột mũ áo và bắt hòan tục.
Nhiệm đạo sĩ nghe xong, quay vào phòng riêng, mở rương tiền bạc ra coi thì thấy hao hụt quá nhiều, tức giận lắm, rồi vì phần tuổi già, phần vì quá mập, nen uất lên mà ngã xuống đất. Đám đồ đệ và tiểu đồng hoảng lên chạy tới cứu cấp và gọi lang y tới cho thuốc. Nhưng cứu cấp gì cũng không tỉnh lại. Tới nửa đêm thì tắt thở, thọ sáu mươi ba tuổi.
Lúc đó Kính Tế được tha ra, mò về miếu, thì người hai bên đường bảo:
- Ngưoi còn dám về miếu nữa hay sao? sư phụ ngươi uất giận vì ngươi mà tịch rồi.
Kính Tế hết hồn, ba chân bốn cẳng tức tốc quay về huyện Thanh Hà.
Lại nói về Xuân Mai, sau khi can thiệp thả Kính Tế ra thì thấy người khó ở, quay vào phòng rieng, cởi bớt áo ngoài, lên giường nằm nghỉ. Lát sau thì tự nhiên đau bụng dữ dội, kêu gào luôn miệng. Lớn bé trong phủ náo loạn cả lên, con gái lớn của Chu Thủ bị tới hỏi:
- Phu nhân làm sao vậy? thấy trong mình thế nào?
Nhưng Xuân Mai xua tay bảo:
- các ngươi lui hết đi, để mặc ta.
Chu Thủ bị cũng vừa xong việc ngoài công đường trở vào, thấy Xuân Mai nằm trên giường kêu đau luôn miệng thì hoảng lên, bước vào cầm tay hỏi:
- Phu nhân thấy trong người thế nào?
Xuân Mai không đáp, mà hỏi:
- Người đạo sĩ vừa được tha không lạy tạ gia gia hay sao?
Chu Thủ bị bảo:
- Hay là hồi nãy tôi cho đánh em họ của phu nhân nên phu nhân đau lòng mà sinh ra thế này?
Xuân Mai không nói gì, cứ nhăn nhó kêu đau.
Chu Thủ bị không biết làm sao, liền bước ra ngoài gọi Trương Thắng và Lý An tới hỏi:
- Các ngươi biết đạo sĩ đó là em họ của phu nhân, sao không chịu nói sớm cho ta biết, để ta sai đánh đòn người đó, khiến pu nhân xúc động, rồi thành bệnh như thế này? mà ta đã có ý muốn cho gọi người đó vào bái kiến phu nhân, sao các ngươi lại cho về? thật các ngươi không được việc gì cả.
Trương Thắng đáp:
- Bẩm lão gia, hồi nãy chính phu nhân ra lệnh cho tiểu nhân là bảo người đó cứ về, ngày khác phu nhân sẽ cho gọi, tiểu nhân đâu dám tự ý cho về.
Nói xong chạy vào phòng Xuân Mai khóc lóc mà thưa:
- Xin phu nhân nói với lão gia một tiếng, kẻo lão gia đang trách phạt tiểu nhân và Lý An.
Xuân Mai chau mày bảo:
- Thỉnh lão gia vào đây.
Chu Thủ bị bước vào, Xuân Mai nói:
- Tự nhiên trong người tôi khó chịu, có liên can gì tới chúng nó đâu mà gia gia trách phạt chúng nó. Còn cậu em họ của tôi là đạo sĩ mà hành vi bất chính cũng là có lỗi, để rồi tôi sẽ cho gọi và khuyên dạy sau.
Nhờ Xuân Mai nói vậy mà Chu Thủ bị mới chịu tha cho Trương Thắng và Lý An. Rồi thấy Xuân Mai còn đau đớn, bèn sai hai người:
- Mau thỉnh y quan lại đây coi bệnh cho phu nhân.
Hai gia nhân lạy tạ bước ra.
Lát sau y quan tới chẩn mạch Xuân Mai rồi nói:
- Lệnh phu nhân đây vì lục dục thất tình xung động khiến cho khí tạ tại tâm mà thành bệnh.
Nói xong cho thuốc rồi cào từ. Xuân Mai không chịu uống thuốc. A hoàn không dám nói gì, chỉ thưa riêng với Chu Thủ bị. Chu Thủ bị phải thân vào dỗ dành, Xuân Mai chỉ chịu uống một hớp rồi nhất định không uống nữa. Chu Thủ bị không biết sao, đành bước ra.
Lát sau đại a hoàn Nguyệt Quế bưng bát thuốc tới thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng thuốc cho mau khoẻ.
Xuân Mai cầm bát thuốc hắt vào mặt Nguyệt Quế mà mắng:
- Con khốn này, mày chỉ muốn đem những thứ cay đắng đến cho tao uống hay sao? bụng dạ tao có gì đâu mà phải uống này uống kia.
Nói xong phạt Nguyệt Quế quỳ trước mặt.
Lát sau một tiểu thiếp của Chu Thủ bị là Tôn Nhị nương đi ngang thấy Nguyệt Quế đang quỳ trong phòng Xuân Mai thì hỏi a hoàn Hải Đường:
- Nguyệt Quế làm sao mà bị đại phu nhân phạt quỳ vậy?
Hải Đường nói nhỏ:
- Nguyệt Quế đem thuốc lại thỉnh đại phu nhân dùng, nhưng phu nhân nói là trong bụng không làm sao, không phải uống thuốc, rồi đổ cả bát thuốc lên đầu Nguyệt Quế mà bắt quỳ.
Tôn Nhị nương bước vào nói:
- Nguyệt Quế nó không hiểu gì nên mới hành động ngu dại, thôi xin đại phu nhân tha cho nó.
Đoạn quay lại bảo Hải Đường:
- Từ sáng tới giờ đại phu nhân chưa dùng thức gì, ngươi xuống bếp đem cháo thịt lên đây để ta thỉnh đại phu nhân dùng.
Xuân Mai cho Nguyệt Quế đứng dậy. Hải Đường xuống bếp múc một bát cháo thịt bốc khói cùng bốn đĩa đồ ăn, để vào mâm, cung kính bưng vào phòng Xuân Mai. Thấy Xuân Mai nằm quay mặt vào tường, không ai dám vào, chờ đến lúc Xuân Mai trở mình, quay mặt ra mới dám mời ăn. Hải Đường thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng chút cháo cho tỉnh.
Xuân Mai không nói gì, từ từ nhắm mắt lại. Hải Đường lại thưa:
- Thỉnh phu nhân dùng cháo kẻo nguội.
Tôn Nhị nương đứng bên cũng nói:
- Đại phu nhân từ sáng tới giờ chưa dùng gì, e mất sức, xin ngồi dậy dùng tạm miếng cháo cho khoẻ.
Xuân Mai uể oải ngồi dậy. Hải Đường bưng bát cháo tới, Xuân Mai cầm bát cháo húp một miếng rồi liệng bát cháo vào mâm, nhũ mẫu Kim Quỹ đến bên nhanh tay đỡ được, chỉ đổ cháo chứ không vỡ bát, trong khi Xuân Mai nhăn mặt bảo Tôn Nhị nương:
- Con tiện tỳ nó nấu cháo thế này thì ai ăn được.
Đoạn quay sang bảo Kim Quỹ:
- Ngươi tát vào mặt con tiện tỳ này mấy tát cho ta.
Kim Quỹ vội sấn tới tát Hải Đường mấy tát.
Tôn Nhị nương bảo:
- Đại phu nhân không dùng được cháo này, thì cũng phải ăn cái gì cho đỡ đói chứ.
Xuân Mai bảo:
- Ai chẳng muốn ăn, nhưng bụng dạ tôi không cho tôi ăn nên không ăn được.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary