Uyên lặng người khi nghe Bác sĩ tuyên bố gan của chồng nàng đã tới thời kì Cirhosis, bị scar rất nhiều chỗ, cơ hội qua cancer trong nay maị....nàng thẫn thờ buông rơi chiếc điện thoại trong taỵ...chỉ ba tháng trước đây thôi, sau khi đi thử máu, kết quả về HBV đã làm cho nàng tê dại khi nghe chồng bị bệnh hepatitis B nhưng rồi BS an ủi rằng bệnh này nếu không ở trong tình trang chronic thì có thể kéo dài mạng sống tới mười mấy hai chục năm....vậy mà chỉ sau ba tháng khám tới khám lui, chụp hình, thử gan và lung tung những loại test thì ổng lại thay đổi kết luận.....Tám năm về trước, lúc Uyên vừa chân ướt chân ráo đến đất Mỹ này, bơ vơ lạc loài như một cánh hoa dại không nơi nương tựạ....nàng phải chật vật vừa đi làm vừa đi học chạy vạy từng đồng, dành dụm từng xu để lo cho bản thân mình nhỏ em gái út vừa được mười hai tuổi và mẹ già đang mang bệnh. Không có tiếng anh, cuộc sống gia đình nàng khổ sở lắm nên nàng đã cố gắng bước đến trường học thêm mỗi buổi tốị Cuộc đời duyên nợ đẩy đưa nàng đã gặp Du mà bây giờ đang là chồng của nàng đâỵ....Ngày ấy nàng đã để trái tim mình mềm lòng khi nghe hoàn cảnh của chàng....vợ ngoại tình bỏ theo người khác để lại cho chàng hai đứa con thợ...chàng buồn hận đời đã vùi chôn vào men rượụ...Trái tim của Uyên quá đa cảm nên đã chẳng ngại tiếng tai bằng lòng làm vợ chàng chẳng chút do dự về tương lai, dị nghị của thiên hạ..Uyên chỉ nghĩ đơn giản về tình yêu là phải biết hy sinh. Phải, nàng hy sinh cuộc đời son trẻ của mình để làm vợ người đàn ông đã có hai đứa con và hơn nàng cả chục tuổị...người đàn ông sáng xỉn chiều say vì oán hận đàn bà...Uyên còn thơ ngây với ý nghĩ là đem tình cảm của mình để chứng minh với Du rằng đàn bà không phải ai cũng bội bạc ham tiền....Uyên đâu có lường trước được những gánh nặng nuôi con chồng, những tai tiếng mà Uyên đã khiến mẹ mình đau khổ không ít đến nỗi liệt giường khi sáu tháng sau nghe tin vợ chồng nàng đòi ra tòa li dị Lúc ấy nàng đang cưu mang giọt máu của Du trong bụng....Chuỗi ngày ấy thật như một cơn ác mộng khi thực tế phơi bàỵ..nàng đã không chịu nổi những lời đay đả của người vợ trước khi bà ta bị tình phụ muốn quay về với Du, nàng cũng không đủ sức dạy dỗ khi hai đứa con chồng nghịch ngơm, lì lợm phá phách hơn cả dự đóan của nàng...đã vậy chúng còn nghe lời của mẹ chúng chì chiết hỗn hào khi chửi nàng giựt chồng, phá gia cang của mẹ chúng....Tuổi chỉ vừa lên bảy, chúng nào có hiểu gì nhiều ngoài việc nghe mẹ chúng đâm thọt!! còn Dụ...không có cuối tuần nào chàng ở nhà với nàng và các con....cứ mỗi khi chiều thứ sáu đến thì chàng đã tót qua nhà bạn bè nhậu nhẹt thâu đêm...có hôm tới tối chủ nhật mới về....hàng ngày nàng phải lo toan bao nhiêu là công việc từ cơm nước giặt giũ dọn dẹp, còn phải thường xuyên về nhà lo cho mẹ nàng và đứa em gáị Nàng đã phải bỏ học khi vừa tốt nghiệp được mảnh bằng hai năm ở trường community để dành thời gian lo cho cả hai gia đình vì trợ cấp xã hội của mẹ nàng và em gái cũng eo hẹp lắm!! Nàng làm ca đêm nên thường làm thêm job parttime vào buổi sáng khi hai đứa con chồng đã đến trường hầu kiếm thêm chút đỉnh để phụ cho mẹ và em gáị Cũng may, vận nàng cũng đỏ nên lương bổng khá lắm....đời sống gia đình vì thế không mấy chật vật....chỉ có tâm thần nàng bị nội thương khi mà ngày mỗi ngày nàng phát hiện ra chồng mình là một người đàn ông vô trách nhiệm!! Du ngoài tám tiếng đi làm ở sở, thì giờ còn lại chàng dành cho bạn nhậu, cho những sở thích vô bổ của chàng như chat trên net, coi và cá độ football, TV, karaokẹ...tụ họp chơi nhạc......Du có máu văn nghệ, chàng lại biết đàn trống nên lúc nào cũng bận rộn ở nhà bạn bè để ca hát nhậu nhẹt, rồi cá độ, cờ bạc...những sở thích riêng đó quá nhiều đã khiến Du không còn thì giờ cho mẹ con Uyên nữạ...riết rồi Du bán cái hết cho Uyên, hai đứa nhỏ bổng dưng vô cớ trở thành con riêng của nàng.
Uyên chấp nhận số phận và chấp nhận hai đứa trẻ vô tôi ấỵ....chúng đã có một lần cứu Uyên thoát khỏi tử thần......Dạo đó sao Uyên khờ dại quá không biết!! sao lại vì chuyện vô lý của Du mà tự tử khi mà đứa con trai chỉ vừa mới 5 tháng tuổị...nếu không nhờ thằng con trai lớn của Du gọi phone cho mẹ nàng thì có lẽ nàng đã không còn sống tới hôm nay để mà đón nhận những vô phước đang phủ vây!! có lẽ kiếp trước nàng mắc tội nhiều quá nên bây giờ bị ông trời trừng phạt....nàng nhớ đêm hôm nàng tự tử thật hãi hùng....
Đã hai giờ rưỡi sáng rồi tại sao nhà vẫn còn sáng nhỉ không lẽ Du vẫn còn thức ? không chịu ngủ thì làm sao có sức mà đi làm...Uyên lẩm bẩm khi nàng de xe vô garagẹ...nàng giật mình giận run khi thấy thằng Vũ nằm co quắp trên ghế sopha, còn thằng Minh anh của nó thì dán mắt vào ti vị...chúng không hay biết nàng vệ..
- Minh, sao các con lại ở dưới này ? sao không đi ngủ
- cô à....tụi con sợ ....ma quá hông ngủ được!!
- Ma ở đâu mà mạ..nhà có ba mà sợ cái gì....
- ba đi rồi!!
- Trời đất!! ba mày đi đâu giờ này!! hôm nay đâu phải weekend ?
Thằng Vũ cựa mình, vừa mở mắt thấy Uyên nó đã bật dậy sà vào lòng nàng...phụng phịụ...
- cô yên à...cho Vũ ngủ với cô nhạ...Minh nói phòng Vũ có con ma đó
Uyên ôm con an ủị.." đừng có sợ!! có cô về rồị...nhà mình có chúa, không có ma đâu con!!"
Từ ngày gia đình Uyên dọn qua apartment mới này, hai đứa nhỏ không còn ở gần với mẹ ruột chúng, bà ta không có đến quấy nhiễu Uyên và các con thì mấy đứa trẻ dễ dạy hơn và ngoan vô cùng, suốt mấy tháng liền Uyên cố gắng nhẫn nhịn và thực hiện phương pháp dạy trẻ của người bạn nàng thì mấy đứa nhỏ ngoan hơn, đã bắt đầu yêu thương nàng. Với nàng, mặc cho những lời đàm tiếu mẹ ghẻ con chồng, nàng luôn tâm niệm rằng hạnh phúc đơn giản là hạnh phúc thoát thai từ tình thương....vì vậy nàng đã đem hết tình yêu của mình chan hòa lên ba đứa trẻ con vô tộị...sau lần nàng cãi vã với chồng vì bắt gặp anh chat với cô bé nào trên net với những email rất tình tứ....nàng đã lớn tiếng ghen tuông gây gỗ và vì cái tội của người đàn bà lắm lời như Du đã gán, chàng bực dọc xán cho nàng một bạt tai nẩy lửa khiến nàng chới với rớt xuống cầu thang lúc đang mang thai bé Nhựt được sáu tháng...sau lần đó....nàng đã không đi được hơn cả tuần, cũng may mà cái thai không bị xẩy mà chỉ sanh non...có lẽ vì vậy mà bé Nhựt tuy là con trai nhưng rất yếu đuốị Cả nàng và Du đã đồng ý li dị, Du thì không muốn bị trói buộc bởi gánh năng vợ con, gia đình, còn nàng thì không chịu nổi một ông chồng vô trách nhiệm như vậỵ..Tiếng thằng Minh đánh thức nàng về thực tạị..
- Cô Uyên à...Minh thấy nhà mình có ma đó...Minh sợ quá hà...
- ma đâu mà ma hở con....ba đi đâu ? và đi hồi nào các con biết không ?
- ba đi qua nhà bác Bảy xị nhậu rồị..lúc Minh với Vũ lên lầu ngủ...lúc nãy có thunderstorm...rồi Minh thấy có cái bóng ngoài cửa sổ nên Minh sợ quá mới đưa Vũ xuống nhà coi ti vi chờ ba về...
- Đừng có sợ các con....nhà mình có chúa khắp mọi nơi nè, mỗi tối trước khi đi ngủ, các con phải làm dấu đọc 3 kinh kính mừng, kinh sáng danh và một kinh lạy cha để xin chúa được ngủ ngon thì sẽ không bao giờ sợ gì hết...
Uyên giận tím người khi nghe các con kể về Dụ...nàng lập tức gọi điện tìm Du về...tiếng Du lè nhè trong phone càng làm nàng bực hơn nên buông lời đe dọa
- nếu anh không chịu về tôi uống thuốc tự vận đó nghe!!
nàng nghe tiếng loáng thoáng của những người bạn Du đâm thọc..." nó mà dám uống!! uống thì mày khỏe chớ saọ..chưa li dị thì mày sẽ được nhận tiền bảo hiểm của nó...có con vợ cản đầu cản đuôi như vậy thà chết còn hơn!!.." nàng buông rơi chiếc điện thoại khi nghe tiếng Du đồng tình " muốn chết thì cứ chết đị..nhớ kiếm người nuôi thằng Nhựt là được rồị..
Nàng chết lặng...vậy là hết...ân đoạn nghĩa tuyệt!! chỉ mới li thân có mấy tháng thôi mà Du đã coi như không có sự hiện diện của nàng...tệ hơn nữa là anh chẳng màng đến chính đứa con ruột của anh và nàng đã tạo rạ..từ lúc nàng mang thai tới khi sanh nó, anh đã có được bao nhiêu lần bồng nó trên tay ? anh chưa bao giờ ngủ với nó dù chỉ một đêm....mẹ đi làm đêm, bé Nhựt đã phải ngủ với bà ngoại và dì Út từ lúc một tháng tuổị Dì Út mới 15 tuổi đầu mà đã thay Uyên chăm sóc bé Nhựt thành thục như một người mẹ Đã bao nhiêu lần Uyên muốn mẹ và em gái về ở với mình để tiện bề chăm sóc nhưng bà một mực không chịụ...nên nàng đành phải ngày mỗi ngày trước khi đi làm chở con qua mẹ gởi chớ Du không thể coi con dù chỉ là ban đêm.
__________________
UYện buồn bã thắt lòng...nàng đã không còn đủ kiên nhẫn nghị lực để mà sống...biết đâu khi nàng chết rồi Du sẽ sáng mắt, sẽ biết hối hận từ bỏ rượu chè để mà chăm lo cho các con ? nếu vậy cái chết của nàng cũng có giá trị lắm chứ....
Ngày đó Uyên thật dại khờ, nàng không nghĩ đến hậu quả nếu thật sự nàng chết đi thì cả ba đứa nhỏ làm sao mà sống....cha mẹ sanh con trời sanh tánh...nếu như cá tánh của Du là như vậy thì...no one can change your life except for yoụ...cũng may thằng Minh lanh trí gọi 911 vànàng được rửa ruột, cứu sống kịp thờị..sau đó thì...chuyện đến cũng phải đến...nàng hận chồng nên nhất định ra tòa li dị....Du đã dọn hẳn qua nhà người bạn chàng để ở, để lại ba đứa con cho nàng nuôi dưỡng vì mấy đứa trẻ không chịu theo chạ...dư luận đàm tiếu cười chê bởi không ai ngu ngốc như nàng cả ai đời li dị rồi lại rước con chồng về thờ....nhưng mà...có ai hiểu nàng không có đường lựa chọn...mẹ chúng không chịu nuôi, những đứa trẻ lại không chịu theo chạ..chúng thà vô children home ở chớ không theo cha chúng!! nàng đâu có nỡ lòng nào để lũ trẻ vào đấy chớ...thôi thì coi như kiếp này mắc nợ vậỵ.. Ba năm li dị sống cách biệt, Uyên càng buồn hơn khi nhìn thấy đời sống của Du càng ngày càng xuống dốc...chàng chỉ mê mải với nhậu nhẹt cờ bạc...nợ nần ngập đầụ...còn lăng nhăng với bao cô gái trên net khiến Uyên đau lòng lắm....nàng biết chồng nàng miệng lưỡi rất ngọt ngào, cộng thêm cái mã đẹp trai thì cua đâu chẳng được đàn bà...nhưng chàng có suy nghĩ sâu sắc về chuyện này hay không thì Uyên hiểu rất rõ...Trong lòng Uyên đã không còn tình yêu dành cho Du nhưng tình yêu với mấy đứa nhỏ thì hình như tăng theo cấp số nhân thì phảị...nàng bây giờ cũng đã là một người phụ nữ khá thành công về học vấn lẫn danh vọng nhưng không vì vậy mà nàng bỏ mặc Dụ..Mới năm ngoái thôi, lúc đưa các con về VN chơi nàng có ghé thăm gia đình chồng thì nàng đã không cầm được nước mắt....mẹ chồng nàng không hề biết chuyện li dị và cũng không hề có tin tức của vợ chồng nàng từ ấỵ..nàng thầm trách mình sao quá đỗi vô tình...nàng cũng không nỡ báo cái tin đau lòng ấy với bà khi mà bà vưa mất đứa con trai thứ ba tức em chồng nàng vì căn bệnh viêm gan....nó cũng như Dụ..đã nhậu quá nhiềụ..bây giờ cha chồng của nàng cũng gần đất xa trời vì bệnh xơ gan, cũng do kết quả bao nhiêu năm rượu chè mà rạ...nàng bỗng lo sợ quá...biết đâu Du cũng đã mang bệnh...gene di truyền cũng không chừng...
Nhìn hoàn cảnh của mẹ chồng, ngoài tiền bạc nàng không biết giúp đỡ gì hơn...bà đã khóc lóc mong nàng đừng bỏ mấy đứa nhỏ....có lẽ thằng Minh đã nói bóng gió chuyện nàng và Du ở riêng nên bà phong phanh hiểụ..nhưng bà đã không dám khơi rạ..lần đó quay về Mỹ, nàng đã chụp hinh gia đình chồng, chụp rất kĩ nhà cửạ..nàng muốn đem bằng chứng về cho Du bởi trong lú[c Du phung phí tiền bạc qua cá độ cờ bạc thì ở quê hương mẹ chàng phải đong từng lon gạo, chạy từng viên thuốc cho cha chàng...đến nỗi cái nhà cũng xiêu vẹo, rách nát....Không biết Du nghĩ gì ? nàng chỉ biết sau đó hai tuần, Du đã bay về VN...hành động đó khiến cho nàng cảm động...Trước khi đi, chàng đã qua nhà nhắn nhủ nàmng chăm sóc các con....và còn xin lỗi nàng với vẻ rất chân thành....chàng có nhờ nàng take hộ bill một tháng và hứa sẽ hòan trả....nàng hiểu rất rõ, chàng đã vay tiền để mà về....nên ôn tồn bảo
- Du, anh nên xây sửa nhà lại cho mẹ, em không có nhiều nhưng có thể giúp anh vấn đề này
- cám ơn em, anh sẽ cố gắng...em nói đúng....anh đã phung phí cuộc đời của mình bây giờ đã quá muộn để mong được em thứ thạ..
- anh hãy đi đi và sẽ về bằng an, em và các con sẽ chờ anh.....đuổi người đi chứ không ai đuổi người quay lạị...em gởi anh thêm ít tiền để xây sửa nhà cho mẹ
- Thôi em ạ, anh đã dùng thẻ credit card mượn tới 10000 đồng rồi, chắc là dư sức để xây sửa nhà và thuốc men cho chạ..
- vậy cũng được, em sẽ dùng tiền này trả mấy số nợ đó cho anh
- Tiền ở đâu mà em có nhiều như vậy ? sao hồi xưa mình không có...
- Đừng nghĩ là em dấu tiền riêng....đây là tiền của hãng cũ 401 K và stock em đã muạ..số em may mắn nên lúc em nghỉ làm để nhận job mới thì đó cũng là thời điểm thị trường stock leo thang, em đã bán tất cả nên mới có số tiền này
- Uyên...mình có thể làm lại từ đầu không ?
- em không biết, anh cứ đi đị..mọi chuyện đâu còn có đó....vết thương trong lòng do anh gây ra, muốn chữa lành cần phải có thời gian và còn tuỳ ở chính thái độ, hành động của anh kìạ..
Hôm ấy nàng trằn trọc trọc đến sáng....gương mặt Du hòa lẫn với gương mặt của Hoàng ro6`i nhạt nhòa trong giấc mợ...Từ ngày li dị Uyên có quen một người đàn ông qua Dất việt. Anh rất trẻ trung, yêu đời và đầy nhiệt huyết...thời gian đầu Uyên cũng chỉ nghĩ là bạn qua Net thì sẽ mãi mãi chỉ là bạn....Uyên cũng thừa biết rõ tình bạn qua Net sẽ không bền vững thì nói gì hai chữ tình yêụ...cho nên nàng luôn cẩn thận trong cái tình bạn đó....những buổi chat cuối tuần, những bài đối thơ đổi trao, những câu đố vui dí dỏm, những bài tùy bút nồng nàn trên trang Nhật kí.....cả hai đều thừa nhận rất ý hợp tâm đầụ..rồi thì tiến xa hơn bởi những cú phonẹ..Hoàng đã bạo gan bạo phổi bay qua chỗ Uyên ở để gặp cho được khuôn mặt thật của Uyên. Thật trớ trêụ..cả hai cảm thấy tâm đầu ý hợp và gần gũi hơn khi gặp nhaụ Người đàn bà một con ở cái tuổi 28 như Uyên thì không thể tránh khỏi những ong bướm vờn quanh mà Hoàng là một trong những con bướm Uyên có cảm tình nhiều nhất!! Nàng biết Hoàng rất yêu nàng, cứ nhìn những lo lắng của chàng dành cho các con nàng và nàng thì cũng đủ biết...nhưng li trí Uyên luôn thôi thúc nàng từ chối tình cảm ấỵ..Hoàng còn trẻ lắm....rồi chàng sẽ mau chóng tìm được người con gái toàn diện hơn nàng....Uyên đâu có thể nào để chàng thiề.t thòi vì yêu Uyên mà carry cả 3 cái đuôi như thế nàỵ...còn Dụ...chàng sẽ không bao giờ bằng lòng cho hai đứa nhỏ theo nàng và Hoàng. Nếu chàng không cho thì chắc chắn hai đứa nhỏ sẽ vào children homẹ...nghĩ đến đó Uyên bật khóc....chúng bây giờ đã là núm ruột của nàng rồi!! nhìn ba anh em chúng quấn quýt và yêu thương nhau như thế nàng đâu có thể tách rời chúng chứ!!
Nàng nhớ lại những tháng ngày chung sống cùng Du ngày trước mà sợ hãị..nhất là thời gian gần sanh bé Nhựt...vì lần bị Du xáng cho một bạt tai khiến nàng té cầu thang và sanh non, rồi lần nàng xỉu trong hãng mà boss nàng gọi cho Du đến rước nhưng Du không đến dể rồi khi được boss đưa về tới nhà nàng thật đau lòng khi Du vẫn còn vui vẻ chat với cô nào đó trên Net khiến cho boss của nàng cũng bất nhẫn!! Dạo ấy sao Du quá vô tình và vô trách nhiệm thế không biết!! Uyên nhớ lúc mang thai bé Nhựt hơn 4 tháng, trời đổ tuyết mấy hôm liền....tuyết nhiều đến nỗi ngập cả xe hơi, có nhiều nhà bị sập vì tuyết trên nóc nhà nặng quá...hãng xuởng đóng cửa ba ngày liền...Du ở nhà buồn nên đã qua nhà bạn nhậu đóng đô ở bển, bỏ mặc ba mẹ con nàng ở nhà hì hục leo nóc nhà để xúc tuyết!! Ban đêm thì nơm nớp lo sợ mỗi khi nghe gió rít bên ngoàị Hai đứa con chồng thì sợ ma vô cùng....chúng cứ đeo nàng suốt đêm không chịu rời khiến nàng cũng sợ ma lâỵ..cái hồi ấy nàng tủi thân lắm, đêm nào cũng khóc cả...có lẽ vì vậy mà bây giờ bé Nhựt rất mít ướt....đụng một chút là nó khóc rồị..Hồi nó còn trong tháng, đêm nào nó cũng khóc khiến Du bực bội dọn ra phòng khác mà còn hăm he nó đủ điều làm hai mẹ con sợ hết hồn....Bây giờ bé đã 4 tuổi rồi, càng lớn, nó càng biết chuyện hơn, yêu mẹ vô cùng....nó hầu như không bao giờ đếm xỉa tới chạ...không bao giờ chịu để cho cha ẳm dù chỉ là một vài phút...không có mẹ thì tức khắc nó nhất định đòi qua ngoại chớ không chịu ở nhà với Dụ..có lẽ vì Uyên và Du chia tay nhau lúc nó còn quá nhỏ nên nó chỉ biết có mẹ thôị Nó đã quen hơi mẹ và không gần cha từ thuở lọt lòng nên khó mà bắt nó thân thiện với cha nó...dù Uyên đã cố tình tạo điều kiện thân thiện cho hai cha con...Nghĩ đến đây Uyên rơi nước mắt...Uyên thật không muốn nhình thấy cái cảnh ba đứa nhỏ không chịu nhì cha, càng không đành lòng bỏ mặc Du khi mà anh buông thả đời sống trong rượu chè như thế nàỵ..Anh còn trẻ lắm, chỉ mới 37 tuổi thôị...anh lại rất thông minh....có bằng cấp, tương lai sáng sủa nếu như anh không tự ruin his life trong rượu chè....với mọi người, anh luôn nói hận đời vì Uyên bỏ anh....điều này cũng hợp lí bởi người ta cho rằng đàn bả trẻ và có tương lai như Uyên thì dại gì mà vướng vào người đàn ông bê tha và hai con như thế....sự thật như thế nào Uyên cũng chẳng màng, lúc đó, nàng chỉ muốn mau chóng được dứt khỏi những chuỗi ngày kinh khủng với Du, muốn được bình yên bên cạnh các con, muốn thoát khỏi sự dày vò thể xác với một người đàn ông mà nàng đã không còn tôn trọng yêu thương, thậm chí khinh bỉ Rồi nàng quay lại trường ngay sau khi li dị....nàng đã trút hết những buồn bã, đau khổ lên sách vở để tránh nghĩ tới Dụ..nàng đã bỏ mặc ngoài tai tất cả để chỉ biết đến con cái, công việc và sách vở càng cô đơn, càng buồn thì nàng càng cố gắng học hành...suốt ba năm trời ròng rã, cuối cùng nàng cũng đã thành công, cũng đã tốt nghiệp được mảnh bằng Biochem và được nhận vào làm ở hãng vaccin nàỵ...nàng cũng không ngờ mới tốt nghiệp như nàng mà cũng được trả lương rất khá...50,000 một năm, đó không phải là mức lương thấp đối với một người mới ra trường như nàng!!
Uyên cứ chập chờn trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời lận đận mà nàng đang phướng phảị...hình như trong suốt những tháng ngày trưởng thành, nàng hầu như chưa có được những chuỗi ngày hạnh phúc thực sự!! nàng nhớ lúc mới giải phóng vô, gia đình nàng phải chia năm xẻ bảỵ..hai người anh lớn thì mất tích thời loạn lạc, chị lớn thì đi lấy chồng phải ở bên chồng, chị kế nàng thì theo ba cùng thằng em lên kinh tế mới, gia đình nàng chỉ còn lại mẹ, đứa em gái mới hơn một tuổi và nàng....12 tuổi, nàng còn nhỏ lắm để nghĩ đến chuyện kiếm kế sinh nhai nhưng hoàn cảnh gia đình eo hẹp, và mặc dù không có sự cho phép của mẹ, Uyên vẫn lén theo nhỏ bạn đi bán chanh ớt buổi chiềụ Mẹ Uyên từ sáng tinh mơ bà đã tất tả ra chợ để lấy hàng rồi bày bán, lúc ấy mẹ còn trẻ lắm, 45 tuổi thôi nhưng vì buôn gánh bán bưng, thức khuya dậy sớm nên trông mẹ già như đã 50 rồị...mỗi buổi sáng thì mẹ lấy đồ lagim như rau cải để bán, buổi chiều khi chợ tàn thì mẹ lại gánh khoai lang luộc đi khắp xóm trên làng dưới để kiếm thêm tới tận 10 giờ đêm. Mẹ chỉ mong muốn Uyên được no đủ để học hành....nhưng Uyên làm sao có thể yên tâm học hành khi thấy mẹ vất vả như vậy ? Nhỏ Út lúc ấy chỉ hơn một tuổi, Uyên cũng chẳng thể giữ em được nên mẹ thường gởi nó qua nhà dì Viên để dì trông chừng, vì vậy mỗi buổ đi học về Uyên theo nhỏ Út lì kế bên nhà đi bán chanh ớt....Ban đầu Uyên không có tiền làm vốn nên chỉ đi lấy chanh ớt bán hộ rồi được người ta cho vài trăm mỗi ngàỵ..nhưng rồi Uyên cảm thấy như vậy sẽ chẳng kiếm được nhiều nên Uyên đã lén mẹ đưa cho bà chủ vựa chanh sợi dây chuyền vàng mẹ cho để cầm làm vốn.....nàng cũng không ngờ cuộc sống khổsở ở chợ đơi đã dạy cho nàng một kinh nghiệm sống rất phong phú...nàng đã trải qua biết bao nhiêu là nghề cho tới tuổi trưởng thành, từ việc bán ve chai, nước mía, thuốc lá, bán chợ trờị..cho tơi cái nghề cuối cùng trước khi nàng đi Mỹ là bán thuốc tâỵ Dù vậy nàng vẫn nghe lời me, không bỏ học dù có năm nàng phải theo học bổ túc văn hóa ban đêm. Ngày nàng tốt nghiệp cấp ba với bằng danh dự, mẹ nàng mừng đến rơi nước mắt. Cuộc đời của mẹ đã rơi nước mắt quá nhiều vì mừng vui cũng như đau khổ....nàng nhớ lúc nàng 15 tuổi thì mẹ con nàng nhận điện tín của chị nàng từ vùng kinh tế mới rằng cha nàng đang bị sốt rét rất nặng....mẹ đã vội vã khăn gói lên thăm cha nhưng chuyện gì đến đã phải đến!! cha mất, mẹ đã đưa tất cả các con về lại thành phố, nàng lúc này cũng đã có một số vốn kha khá bởi cái nghề chạy mánh nên số tiền nàng kiếm cũng đủ để nuôi gia đình 5 miệng ăn. Mẹ gom góp tất cả nữ trang và nhờ dì Viên phụ giúp, mẹ đã cho thằng Phong cùng chị Vy đi vượt biên.....nhưng đúng là ông trời gieo oan nghiệt cho mẹ.....hai đứa con gởi đi lần lượt mất tích, không tin tức....dẫu biết rằng không hy vọng nhưng mẹ vẫn luôn cầu nguyện, trông chờ....mẹ gầy sọp đi vì buồn nên Uyên đứng ra thay mẹ cáng đáng hết chuyện nhà. Việc làm ăn của nàng ngày một khấm khá....gia đình nàng đã có dư giả rồi phong trào HO đến, nàng cũng làm hồ sơ cho gia đình vì khi xưa cha nàng cũng từng là Đại úy bộ binh. Nhờ có tiền chạy chọt giấy tờ, gia đình nàng cuối cùng cũng qua được xứ tự dọ
Kí ức cứ như một cuồn phim quay chậm không ngừng trong đầu Uyên cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo ....
- Uyên hả ? anh thấy nhức đầu quá nhưng không thể lái xe về....đến hãng đón anh nhé...
- được rồi, em đến ngay!!
Uyên vội vã đưa Du vào bệnh viện vì chàng bị sốt, dà bổng dưng vàng như nghệ....nàng thừa hiểu chàng đã tới thời kì bị phát tác nên mới ra nông nỗi nàỵ...giá như nàng phát hiện tình trạng bệnh của Du sớm hơn vài năm trước đây và được chữa trị sớm thì có lẽ gan của chàng đâu có mau chóng bị xơ và chuyển qua ung thư mau như vầỵ...nàng đã thiếu điều qùy lạy Du, van xin chàng đừng uống bất kì giọt rượu hay bia nào nhưng chàng đâu có chịu nghe ? Quay về với Du đã hơn một năm nàng cũng đã thừa nhận Du đã thật sự thay đổi, chàng không còn bê tha như ngày xưa, đi làm về dù không giúp đỡ Uyên công việc chăm sóc và dạy dỗ con cái hay lo chuyện nhà nhưng ít ra chàng cũng không còn lê la qua nhà đám bạn nhậu để ca hát rượu chè nữạ...ngoài giờ làm việc chàng chỉ chúi đầu và cái tivi hay cái computer....nhiều khi Uyên cũng bực mình khi ba đứa con cứ đứng xếp hàng chờ tới lượt mình được mẹ check homework hay giảng dạỵ...đã có lần nàng nổi quạu và giũa các con rất vô cớ...." sao đứa nào cũng chờ mẹ hết vậy ? bộ ba chết rồi hay sao ?"
- ba không thích mình đâu ? ba chỉ thích tivi thôi ....
nghe các con trả lời, trái tim Uyên đau nhói và nàng hối hận khi lỡ lời trù Du chết...từ ngày biết Du bị bệnh nàng đã cố gắng kiềm chế để tránh gây gỗ hay to tiếng mắng con cái mỗi khi chúng phạm lỗi hay mỗi khi Du khiến nàng bực mình....nhưng mà nàng chỉ là con người với hỷ nộ ái ố....làm sao có thể control cá tánh của mình trong mọi lúc được khi mà mọi chuyện trong gia đình đều đổ lên đầu nàng. Mấy đứa nhỏ càng ngày càng lớn thì công việc dạy dỗ vừa làm cha, vừa làm mẹ của nàng không phải là nhỏ nhất là đối với con traị..thằng bé lớn năm nay đã bước qua tuổi 14, thằng nhỏ12 và con trai nàng đã lên 5 rồi trong khi nàng chỉ vừa tròn 30. Cái tuổi khá trẻ để làm mẹ một đứa con trai 14 tuổị..nhưng cũng có cái lợi rằng hình như nó xem nàng như chị cả nên chuyện gì cũng kể cho nàng nghe kể cả cái chuyện trong lớp có con gái theo chọc......Vì muốn các con học giỏi nên nàng đã phải ôn lại kiến thức cũ của mình về mọi mặt để có thể làm một cô giáo tại gia cho các con....có lần nàng đã phì cười khi thằng con thứ hai phê bình rằng : " mẹ giỏi hơn ba !!!"
Nàng đã hỏi nó " tại sao con nói như vậy ? ba làm giám đốc ở hãng đó nghen!!
- I don' t need to know about that....The only thing that I know is he taugh me wrong...
- Sai chuyện gì hả con ?
- hôm nọ mẹ was not home, I asked him to check math problems for me and he said right, correct but after that I got C for that homework because 4 problems were wrong....but you never teach me wrong like that....I always got A if I ask you to check my homework or help me to understand my lesson...
Uyên đã phải mất cả giờ đồng hồ để giải thích, để vỗ về sự bực tức của nó rằng vì ba ở trong hãng bị nhiều stress quá nên đã không chú kí kĩ càng thôị...nó ậm ừ nhưng không bao giờ nó chịu hỏi ba nó nữạ..luôn luôn cứ xếp hàng chờ Uyên bởi Uyên bận giảng bài cho thằnh Minh nhiều hơn...
Uyên đã nhiều lần ngọt ngào mong Du gần gũi các con để chúng có thể thân thiết với chàng hơn nhưng tánh Du bướng bỉnh và cứng ngắc như cục đá....chàng yêu con nhưng không bao giờ show tình cảm của mình, chàng cứ nghĩ rằng kiếm tiền lo cho các con đủ ăn đủ mặc là đã đủ bổn phận
Cứ mải miên man lo nghĩ Uyên giật bắn mình khi ông bác sĩ đến bên cạnh mà không haỵ..
- excuse mẹ...
- ọ..h....
- I m sorrỵ..I don' t want to scare yoụ..
- that' s alright....how is my husband ? Is he ok? what ' s wrong with him ?
- right now I can' t tell...I have to wait when I get the testing result. His temp. went down....he is not in dangerous now but in blood test, it showed the alcohol level....does he drink ?
- .......uuuuumh....I m not surẹ..
- you know what....even just one drink....He will loose the chance to transplant the liver....don' t you know about that ?
Nước mắt UYên đã đong đầỵ...nàng sợ lắm...nàng đã van xin Du đừng uống nữa nhưng chàng nào có nghẹ...bây giờ sự thể lại xảy ra như thế nàỵ..không lẽ Du thực sự không còn cơ hội ? nàng khóc lóc van xin người bác sĩ nhưng ông đã chẳng động lòng...nàng hiểu, còn có biết bao nhiêu bệnh nhân cũng chầu chực để được thay gan...nàng cũng đã có một thời làm ngành dược, về y học nàng hiểu khá nhiềụ..ung thư là căn bệnh không thể nào chữa khỏi nhưng nếu được thay gan và kiêng cử đúng mực thì mạng sống sẽ kéo daì thêm cả mấy mươi năm hỏng chừng...tại sao Du lại không chịu hiểu cho bản thân Du và cho vợ con chớ.....không lẽ chàng đã mặc kệ, buông trôi tất cả rồi hay sao ?
--------------------------------------
Uyên bước vào hãng như một người mất hồn.....Vậy là Du đã mất đi cơ hội thay gan....Uyên không dám nghĩ đến cái ngày mà Du sẽ bỏ mẹ con nàng ra đi vĩnh viễn. Ngày xưa khi chia tay Du, nàng không đau khổ nhiều bởi lẽ đời sống của Du dẫu không thuộc về nàng nhưng vẫn hiễn hữu, vẫn còn ràng buộc với cuộc đời, với các con nhưng nếu như chàng ra đi vĩnh viễn thì làm sao Uyên có thể chiụ đựng nổi nỗi mất mát lớn lao nàỵ...bây giờ Uyên chỉ còn biết cầu nguyện may ra có phép lạ để chữa lành bệnh cho Dụ..tình trạng của anh lúc khỏe lúc đau làm Uyên hoang mang và lo sợ nhiều hơn. Vừa đi vừa mải mê suy nghĩ, Uyên đã không biết rằng nàng đã cùng một lúc mở cánh cửa cầu thang xuống basement same time với người đứng sau cánh cửa, nàng ngã nhoài khiến người đàn ông hết hồn không kịp đỡ....phần vì quê, phần vì chân đau, mặt nàng đỏ bừng...người đàn bà đứng cạnh người đàn ông xuýt xoa luôn miệng...cả hai cố gắng đỡ uyên dậỵ Chân nàng đau buốt, chắc là đã bị bong gân
-" I m so sorry, R u ok ?
Uyên gương cười nhưng miệng lẩm bẩm " ok cái con khỉ....khi không lại thành handicap trong lúc này!! thiệt bực mình!! " ông ta cùng người đàn bà vội vã dìu Uyên lên phòng y tế, Uyên cứ một mực không chịu vào nhà thương nên ông ta cũng đành chịụ Sau khi uống thuốc giảm đau và lấy túi nước đá để chườm, nàng đi cà nhắc về văn phòng mà cái miệng cố gắng cười một cách miễ cưỡng...
- I m ok, don' t worrỵ...
Về đến office của mình, Uyên lấy ngay chai dầu nóng để xoa bóp. Trước đây nàng có biết sơ về đông y và vì học ngành biochem nên ít nhiều nàng cũng biết về y học. Bặm chặt môi, nàng ra sức kéo chân mình thật mạnh....ui chaọ..đau đến bật khóc nhưng sau đó thì feel better. Nàng không dè sau cái vách ngăn giữa hai office đã có người nhìn thấy hạnh động lạ lùng ấỵ...nàng giật mình khi ông ta lên tiếng
- why u don' t let me to take u to the hospital ? I know you got real hurt....may I come over and see your leg ?
Uyên rủa thầm..." người gì mà dai quá không biết ? chân có cái gì hay ho mà coị..người ta đã nói không sao rồị..dẫu trong bụng tức anh ách, nàng vẫn cứ phải mỉm một nụ cười gượng gạo
- I m ok...don' t worrỵ..
- If you don' t let me to take care what happened, I will not go anywherẹ
- all right...now, come over and seẹ..I told you that I m ok....
- I believe you now but I want you to go home and take a rest because I know you still hurt...
-....heỵ...wait a minutẹ...you are not my boss...don' t command me like that!!
- ok....calm down...I will tell your boss what happen and ask her to do something....
- pleasẹ...pleasẹ....I have enough troublẹ...leave me alonẹ
- ok....call me at this number when you have a chancẹ...here is my number.
Hắn bước đi rồi Uyên thấy nhẹ nhõm hẳn....nàng cũng đã quên bẵng cái card mà hắn ta để lại trên bàn nàng....có lẽ nó đã vào thùng rác hồi nào mà nàng không hay cho tới một hôm nàng có troublẹ...Nàng nhớ hôm ấy nàng có cú phone emergency từ hãng chồng nàng rằng Du sốt cao độ và nước da trở vàng như nghệ chỉ trong vài tiếng đồng hồ....Du sốt cao bất thình lình nên ngã xỉu và họ đưa chàng vào bệnh viện. Uyên vì quá lo lắng cho chồng nên tức tốc đến bệnh viện mà không nói qua với boss, nàng cũng quên bẵng đi là nàng đang run cái test về một loại bacteria mà có thể dùng làm vacxin ngừa bệnh cúm. Vì không ai check cái test ấy nên system abort tất cả result....Hôm ấy lại là hạn cuối to report kết quả cho bên manufacture để họ lên kế hoạch sản xuất vacxin đó....boss của nàng tìm kiếm nàng khắp nơi, bà ta page cho nàng nhưng khốn khổ nàng cũng quên luôn cái pager ở hãng. Nàng đã bị khiển trách thậm tệ sau đó rồi bà boss còn hăm dọa rằng nàng sẽ bị fire vì không có trách nhiệm......nàng buồn quá....bây giờ chồng nàng ngã bệnh lại phải nghỉ dài hạn ở nhà....tiền bệnh mà hãng trả chỉ có 50% lương và cũng chỉ trả có 3 tới 6 tháng....sau đó, nếu anh không quay lại làm thì coi như mất job...mọi gánh nặng, trang trải chỉ trông chờ nơi cái paycheck hàng tuần của nàng...món nợ khổng lồ từ ngôi nhà mới xâỵ...nàng sợ xanh mặt khi nghe tin rằng giám đốc của hãng gọị...nàng biết chuyện gì sẽ xảy ra và bật khóc....nước mắt nàng nhạt nhòa khi bước vào phòng giám đốc, nàng lau vội những giọt lệ còn vương vấn trên mi và nhỏ nhẹ hỏi " Did I get fired ?
- You already knew what' s going on huh ?
- yes, I know my fault and I don' t blame to anybody
- can you tell me why you left on that day ?
- that is my personal problem....nàng chưa dứt câu đã không giữ nược nuớc mắt
- I understand it but if you can tell us the reason...maybe I can help yoụ..
- I got an emergency call about my husband and that' s why I left.
- oh...he got accident ?
- nọ...he was sick....
- how serious is that ?
- cancer...
-....oh...I m sorry to hear this. I understand.
- am I fired ?
- Nọ...but...next time, make sure that you must tell anybody something before you leave work.
- Thanks alot.....
Uyên bước ra khỏi office với cõi lòng nhẹ nhàng....nàng không ngờ nàng chỉ bị trách nhẹ nhàng như thế chứ không như boss của nàng giận dữ hùng hổ đòi đuổi nàng...Du đã qua được cơn nguy hiểm nhưng không thể đi làm được nữạ...cũng may, nàng vẫn còn giữ được cái job này!! về đến phòng, nàng thở phàọ..bây giờ phải cố gắng tập trung làm việc chớ không thể lơ đễnh như thế nàỵ...trong lúc này mà mất job thì nàng không biết xoay sở như thế nào nữạ..Tiếng phone reo cắt ngang dòng suy nghĩ của UYên
- Hello, Uyên is speaking!!
- I hope you still recognize mẹ..
Nàng rủa thầm..." trời ạ...ai mà biết you là ai chớ...
- ím sorrỵ..I couldn' t....please tell me whom you are ?
oh...thì ra là cái gã làm nàng té ngày xưạ..khi khổng khi không lại gọi cho Uyên vào lúc nàỵ..nhưng Uyên không để ý lắm...nàng đang vui vì không bị mất job...thế là nàng chẳng chấp nhất sự quấy rầy của hắn ta mà còn share với hắn sự may mắn của mình
Thái độ vui vẻ của nàng hình như khiến hắn bạo dạn hơn nên hắn ngỏ lời muốn mời nàng qua office của hắn để nói chuyện. Dĩ nhiên nàng biết hắn work chung company với nàng vì nếu không phải work ở đay thì làm sao có thể vào hãng ? nhưng hắn làm gì và văn phòng hắn ở đâu thì nàng không biết ? cái building này lớn quá, nàng làm việc ở đây đã gần hai năm rồi nhưng thực sự chưa bao giờ biết hết ngõ ngách ở đây ? nàng chỉ biết những chỗ bắt buộc phải biết thôi, ngoài ra nàng chăn?g quan tâm đến những chuyện khác hay những nguỜi khác!! Ngày mỗi ngày, nàng đến hãng từ 8 giờ sáng, xong việc là 4 giờ rưỡi chiềụ Nàng luôn lấy lunch time vào đúng 2:20pm để chạy ra đón thằng con trai út ở trường học rồi đưa nó về gởi cho dì Út và lại quay lại hãng làm việc. Tuy làm việc với tư cách là một assistance for chemist , nang có thể tự do sử dụng giờ giấc nghỉ của mình nhưng nàng không bao giờ lạm dụng cả bao giờ cũng đúng nửa tiếng break và vào hãng cũng như ra hãng rất đúng giờ. Những lúc ở lại làm overtime thì nàng luôn report đúng giờ với boss hay với partner của mình vì vậy chuyện nàng ra khỏi hãng mà không report quả là một chuyện lớn...!! Mấy Hôm nay Du đã khỏe nhiều, chàng dành đi đón con vì chính chàng cũng rất lo sợ nếu như nàng bị laid off hay bị đuổi chỉ vì lí do đi ra khỏi hãng...nàng nghĩ đây cũng là cơ hội tốt cho Du có thêm thời gian gần gũi các con. Anh không đi làm thì có thể ở nhà nghỉ ngơi và chơi với các con...
Nhìn xuống đồng hồ, chỉ mới 12 giờ...nàng bảo hắn
- I can' t. because it' s not a breaktime yet....
- what time is your lunch time ?
- 2:30
- why is too late like that ? you don' t have to take break exactly time ?
UYên cố gắng giải thích với hắn về giờ giấc cũng như lịch trình làm việc của mình và mong hắn thông cảm. Khi hắn mở lời muốn qua office của nàng thì nàng từ chối nhanh....nàng không muốn có trouble nữa nên đã nói thẳng với hắn rằng nàng còn phải làm việc...có lẽ hắn cụt hứng nên chỉ đành nói " OK, I will wait till 2:30pm và nàng đã hứa sẽ tới office của hắn sau khi nghe hắn chỉ đường vẽ lốị...
Cuối cùng nàng cũng đến...chẳng biết vì sao ? có lẽ vì không đi rước con thì nàng cũng không biết phải làm gì ? nàng thường không ăn trưạ..mỗi sáng nàng đưa con đi học thường thì nàng ăn thừa đồ ăn sáng của thằng bé vì nó giống nàng, ăn rất ít. Hai mẹ con chỉ cần một cái sandwich nhỏ là đủ năng lượng cho tới chiều!! bởi vậy nàng ốm nhom, cả nó cũng thế nhưng không thể ăn được nhiều hơn...nó còn nhỏ dễ thích nghi nên ăn nhiều hơn nàng , còn nàng hay bị dị ứng thức ăn nên ăn vào lại ói rạ...nàng dừng lại trước cánh cửa có tên hắn nhưng ngạc nhiên quá đỗi với hàng chữ Vice president- CEO chief Executivẹ Nàng bổng xanh mặt...dợm bước đi thì...." Uyên....!!" Please, come in!!
- chời ơị..làm sao hắn biết là nàng tới vậy kìa!! nàng chỉ biết rón rén theo chân hắn và nghe hắn tỏ bàỵ..hắn bảo hắn biết nàng sẽ quay bước đi nếu biết hắn là ai ? sẽ không nói chuyện dù chỉ một phút vì vậy hắn cố tình dấụ..nàng ngẫm nghĩ...không biết tại sao hắn ta có thành ý với nàng như thế ? nhưng lại không dám hỏị...nàng nghe hắn cất giọng
- I don' t know why most vietnamese people seem like to be afraid of the boss....
Nàng im lặng nhìn hắn....
- why don' t you talk ? I m curios why you r so quiet....
Cuối cùng không đặng đừng, nàng đành phải lên tiếng giải thích....về cuộc đời nàng, từ nhỏ cho đến lớn hầu như chỉ biết chịu đựng nhiều hơn là chống trả im lặng nhiều hơn là cởi mở hắn hỏi nàng về bịnh tình của Dụ..nàng nhủ thầm" eo ơi sao hắn biết ?" nhưng cũng lặng lẽ giải thích chút ít...nàng lấm lét nhìn đồng hồ, cứ nhấp nhỏm muốn đứng lên, hắn nhìn ra nên nói" you can go if you don' t want to talk to me but...remember I like to be friend with yoụ..don' t be afraid of because i m a boss.....Call me if you have any problem....
Nàng lí nhí cám ơn rồi biến thẳng.....
Kể từ hôm đó hắn gọi cho nàng thường xuyên lắm, nàng không thể từ chối phone và hình như cũng không muốn...hắn nói chuyện dí dỏm và biết quan tâm đến người khác lắm nên nàng thấy có thiện cảm...chỉ vậy thôi cho tới khi nàng phát hiện ra mỗi ngày hắn đều tò tò theo nàng về đến tận nhà thì nàng bắt đầu cảm thấy bất an...nàng lo sợ thiên hạ dị nghị, lo sợ mất việc và lo sợ sẽ có một ngày hắn tỏ tình....nàng sợ lắm....từ ngày chia tay Du, nàng luôn lo sợ trái tim bị quấy rầy cho tới khi gặp Hoàng....tâm tư nàng day dứt, trái tim vật lộn với lí trí, cái nghĩa vật lộn với cái tình để rồi cuối cùng cái nghĩa đắc thắng mỉm cười, cái tình đành phải chịu chui rúc ẩn náu vào cái xó xỉnh tận cùng của trái tim để ngủ yên. Nàng đã đau khổ lắm, vật vã lắm giữa con tim và lí trí nhưng bao giờ cũng thế, lí trí nàng luôn thắng cuộc....nàng cũng tự an ủi mình " trong tận cùng nỗi đau của riêng mình thì trái tim mình luôn bằng lòng ngủ yên để mình còn được ngẩng đầu nhìn các con...." Nàng sợ lắm cái cảnh nhìn các con trửởng thành trong thiếu thốn tình mẹ nghĩa cha bởi chính nàng đã nhìn thấy sự quạnh hiu khắc khoải của hai đứa con chồng khi chúng phát ra một câu hỏi " Cô Uyên ơị..ngoại tình là gì ? sao ba Minh và mẹ không sống chung với nhau như những cha mẹ khác ? sao ba lại ở với cô ?"
Trời ơi nàng đau quá khi nghe những lời trẻ thơ ấy nhưng nàng làm được gì để hàn gắn nỗi đau của chung ngoài sự đền đáp tình mẫu tử Nàng hiểu nàng không có lỗi gì khi làm vợ Du bởi lúc nàng đến với Du thì mẹ chúng đã có chồng khác rồị..nhưng trẻ thơ đâu có hiểu ? hồi đó chúng chỉ nghe mẹ chúng cho rằng nàng đã chia rẽ gia đình chúng.....giờ đây thời gian đã làm nhạt nhoà cái ấn tượng ấy trong đầu hai đứa trẻ, thời gian cũng đã minh chứng cho lòng thành của nàng...chính vì kinh nghiệm từ hai đứa con chồng mà nàng lo sợ cho con mình....nàng không muốn có bất kì nỗi đau nào xảy đến với nó...dẫu phải hy sinh cả khao khát hạnh phúc của bản thân.....
Tình trạng của Du càng ngày càng bi đát hơn, da anh vàng bệch và lở lóị...nàng đã phải cạo đầu cho anh để dễ bề xức thuốc cũng như chăm sóc.....anh đã không còn uống dù chỉ một chai beer....nhưng cái cơ hội thay gan cũng đã mất rồi, cũng đã vuột khỏi tầm tay rồị..
Ngày nào cũng vậy, bước vào nhà là Uyên phải đầu tắt mặt tối, lo cơm nước cho các con, nấu thức ăn riêng cho chồng, tắm rửa cho thằng Út, coi bài vở cho lũ nhỏ, dọn dẹp nhà cửa và cuối cùng là làm công tác vệ sinh cho chồng . Bệnh Du mỗi ngày mỗi tăng nên tinh thần anh sa sút...anh hay cáu gắt mỗi khi nàng lỡ tay làm anh đaụ Anh than thở luôn miệng vì thức ăn nhạt quá hay tối ngày cứ làm mấy món bổn cũ soạn lạị...rồi con cái méc nhau lung tung khiến cái đầu nàng muốn vỡ tung rạ...Nàng không biết làm thế nào để làm vừa lòng chồng bởi theo BS dặn chồng nàng tuyệt đối không được ăn mặn, không rượu bia, không ăn những thứ high cholesterol, kể cả đồ biển. Không được ăn đồ nóng, không được ăn cay, không được ăn chất béọ...cái gì cũng kiêng nên riết rồi nàng không biết nấu gì nữạ....nàng chỉ được an ủi khi đến giờ lên giường đọc chuyện ru con ngủ thôị..bé Nhựt với những lời nói thơ ngây đã an ủi cõi lòng nàng rất nhiều dù rằng nàng cũng chua xót lắm bởi nó hầu như không thương cha nó....
cái ngày nàng sợ hãi rồi cũng đến....Hôm ấy, từ sở làm, vì nàng về sớm hơn thường lệ, nàng ghé nhà dì út để đón bé Nhựt rồi tiện đường vào chợ VN mua vài món đồ ăn....đang cắm cúi lựa mấy trái cà pháo thì hắn đã ở ngay sau lưng nàng thì thầm hỏi " what is that ?"
Nàng không ngạc nhiên bởi nàng biết rất rõ hắn thường xuyên đi theo nàng về tận nhà sau giờ tan sở ....nàng mỉm cười chào và hắn đã không bỏ lỡ cơ hội hỏi han nàng rất nhiều về việtnamese food. Hắn mời nàng cùng hắn đi ăn ở nhà hàng vn....nàng từ chối khéo nhưng hắn cứ nài nỉ và viện cớ sẽ không biết ăn gì....bé Nhựt thì lại luôn miệng " mẹ ơi con cũng đói bụng....con muốn ăn phở "
Thế là nàng đành phải đị Từ lâu rồi nàng vẫ nhận ra hắn luôn ân cần giúp đỡ và chăm sóc nàng....lương nàng tăng nhiều hơn thường lệ ở năm mới này và điều mà nàng không ngờ là cái check bonus cuối năm của nàng nặng gấp đôi so với năm ngoáị Hắn gởi quà tặng cho các con nàng mà nàng không có cớ gì để từ chốị..hôm nay vào nhà hàng, hắn săn sóc nàng và bé Nhựt thật tỉ mỉ khiến nàng lo sợ quá....hắn cũng ân cần hỏi thăm tình trạng sức khỏe của chồng nàng và rồi hắn dụ dỗ bé Nhựt...thằng bé mê tít khi nghe hắn nói về cái hồ bơi ở nhà hắn, về bao nhiêu trò chơi mới nên cứ nằn nì mẹ.." mẹ cho con tới nhà chú Michael chơi đị..con muốn tắm hồ...nhà mình đâu có hồ...."
Hắn ra sức nài nỉ nên cuối cùng nàng đành phải hứa cuối tuần sẽ để cho hắn rước ba đứa nhỏ qua nhà hắn chơị...hắn kể cho nàng nghe tình hình gia đình hắn, nghe xong nàng còn lo sợ hơn.....đã bao lâu nay hắn không đồng ý li dị với vợ của hắn vậy mà hôm nay hắn lại bằng lòng.....không biết có vấn đề gì liên quan tới nàng hay không ? suốt bữa ăn, hắn chẳng hề tỏ tình nhưng trong đáy mắt hắn, nàng đã đọc được lời tỏ tình đó....
Kể từ hôm nàng đưa các con đến nhà hắn chơi một lần thì nàng đã thay đổi tâm tánh khá nhiềụ Bước vào nhà hắn nàng đã sững sờ...nàng những tưởng căn nhà của nàng đã là thiên đường rồi đâu có dè nhà của hắn còn tuyệt vời hơn những tưởng tượng của nàng nữạ Hôm ấy hắn đã tỏ tình....hắn nói " you don' t have to say anything...I will wait even for my whole lifẹ.."
Nàng bối rối lắm !! chồng nàng, dù không có giấy tờ hôn nhân chính thức, đang dở sống dở chết với căn bệnh ung thư gan, cơ hội thay gan đã vụt mất chỉ vìmột lần anh không chống nổi cơn ghiền biạ..Bác sĩ nói anh có thể không qua nổi trong năm naỵ..còn hắn lại tỏ tình .....
nàng không phủ nhận rằng nàng không ghét hắn, còn cảm động vì sự nhẫn nại, tỉ mỉ tốt bụng trong suốt một năm quạ...cái nỗi khao khát được đùm bọc yêu thương của người đàn bà lại trỗi dậy trong nàng...nàng đã từng âm thầm so sánh nàng sống với chồng nàng đã hơn 6 năm tròn nhưng chưa bao giờ anh chiều chuộng và quan tâm cho nàng nhiều như vậy, ngay cả Hoàng cũng rất ân cần nhưng vẫn có những điểm thua kém hắn. Từ ngày quay lại với chồng, chuyện ái ân đã dường như đi vào quên lãng, nàng làm bổn phận người vợ như một cái máy mà chẳng có cảm xúc gì...đôi khi nàng còn phải trốn tránh. Riết rồi chồng nàng cũng nhận ra, cũng phát giác được cõi lòng nàng đã lạnh, trái tim nàng đã đóng băng nên cái chuyện ân ái trở nên hờ hững. Mối dây ràng buộc duy nhất là vì danh dự của hai gia đình, vì những đứa con...Thực ra trái tim nàng lạnh nhưng không có nghĩa là nàng không còn nghĩa với chồng ? chỉ vì chồng nàng không cố gắng phá vỡ tảng băng đó thôị..chồng nàng vốn rất tự phụ, anh không hề muốn luỵ ai và nhất là anh không muốn bị trói buộc...có lẽ anh cũng chỉ cần nàng như cần một món ăn để duy trì cuộc sống thôị....những đam mê, khát khao của anh là những sở thích của riêng anh kiạ...có lẽ anh không thương yêu ai nhiều bằng chính bản thân của mình!! bây giờ anh đau ốm, anh vẫn luôn tự phụ rằng nàng lo cho anh là việc tất nhiên, việc bắt buộc...đôi khi nàng buồn và hối hận rằng " sao mình lại có thể vì một lời hứa với cha mẹ chồng mà trói buộc cuộc đời bên một người đàn ông vô tình và ích kỉ như thế này ? Du đâu có biết rằng nàng cần lắm những cử chỉ ngọt ngào, lời nói yêu thương của Du chứ ? nàng cũng chỉ là con người, sức chịu đựng cũng chỉ có giới hạn thôị...sao chàng lại không ân cần chia sẻ cùng nàng những lo lắng trong cuộc sống ? chẳng bù cho hắn....chỉ nghe nàng ho, sổ mũi nhức đầu đã quýnh quáng lên, đã năn nỉ nàng uống thuốc....cái phone của nàng mỗi ngày có không biết bao nhiêu là messages của hắn, office của nàng bao giờ cũng có hoa của hắn tặng cho, buổi trưa nào hắn cũng không quên mua một phần ăn trưa cho nàng....nàng có gì để cho hắn phải lụy như thế...nhưng mà hắn không chỉ quan tâm cho nàng, mà còn quan tâm cho các con nàng, quan tâm cho Du nữạ...đôi khi nàng sợ Du ghen nên không dấu chàng điều gì song tuyệt nhiên Du chẳng hề nổi nóng, chàng còn bảo " em được boss chiếu cố vậy thì khỏi lo bị laid off, tha hồ lên lương..." nàng buồn lắm......Du không yêu thương nàng nên mới không ghen....Từ hồi nào tới giờ chàng thừa biết bạn của chàng theo đuổi Uyên, chàng thừa biết Hoàng yêu thương Uyên nhưng chẳng bao giờ chàng ghen hờn và hình như chàng không để ý đến thì phảị Có lẽ chàng thừa biết những đứa con chàng thừa sức, thừa khả năng, thừa sức mạnh để giữ chân nàng rồi nên chàng không cần bận tâm....chính vì vậy mà Uyên tủi thân và dần mất đi những rung động tình yêụ..nàng sống và làm việc như cái máỵ...vui buồn chỉ biết gởi vào những dòng thơ văn để rồi ngày mỗi ngày định nghĩa cuộc sống thật thê thảm...
Cuối cùng cho một tình yêu
Là những ngày trống rống
Là cuộc sống không còn mơ mộng
Ngủ và ăn rồi thức dậy đi làm
Ta đốt cháy bao niềm hy vọng
Giữa tro tàn chỉ còn lại cô đơn.....
Phải, nàng bây giờ chỉ còn lại nỗi quạnh vắng, hắt hiu, ngày hai buổi làm tròn bổn phận....
Cuối cùng rồi chẳng còn gì hơn
Ta gom góp bao điều nhỏ nhặt
Những cơm áo gạo tiền vụn vặt
Chẳng yêu ai và cũng chẳng yêu mình
như cô Tấm mỗi ngày lại nhặt
Hạt thóc buồn dằng dặc suốt trăm năm....
Hôm nay bước về nha nàng mệt rã rời, cổ họng đau rát....người cứ gây gây sốt, nàng biết, vì nàng làm việc quá sức và bị stress nặng nề trong mấy ngày cuối tuần nên đầu óc nàng căng thẳng....cố gắng lắm nàng mới cầm cự tới giờ về...bước vào nhà, nàng thấy Du nằm sóng soài trên sàn bếp....thần kinh co giật, nàng hốt hoảng lay chồng...chao ơị..nồng nặc mùi bia, tại sao anh lại uống ? anh đã dứt được rồi mà....
Tiếng Du lè nhè..." Uyên....anh không muốn sống nữạ...bệnh hoạn hành hạ như thế này thà chết còn sướng hơn...cho anh chết để anh được tự do đi Uyên, em dấu anh làm gì...? ung thư làm sao mà cứu ? anh sống được mấy nỗi mà cấm anh uống chớ....
Nàng đỡ Du về phòng, bé Nhựt nhìn cha hoảng sợ...khóc thét " mẹ ơi sao cha ói hôi quá...con sợ...
Nàng trấn an con " đừng sợ, để mẹ lau cho cha là cha hết hôi liền, phụ mẹ dìu cha lên phòng đi con!!
Nàng tự nhủ " ai đã đến đây để cùng Du uống ? rõ ràng trên bàn ăn có hai cái lị..những thức ăn này là order ở nhà hàng mà...nàng đau khổ nhìn chồng " đầu anh trọc lóc, ghẻ chóc, da lở loét. Thân thể anh sần sùi, bàn tay chai cứng và tróc từng lớp như vảy cá, lỗ tai, lỗ mũi cũng lở. nàng nhìn phía dưới cơ thể của anh mà đau lòng, ngay đến vệ sinh cá nhân nàng cũng phải take care cho anh. Đôi khi nàng thấy ghê ghê khi lau chùi tắm rửa nhưng rồi quen dần....người cùi còn ghê gớm hơn như vầy đó mà...nàng tu8. hỏi " không biết bệnh phong cùi có do gan mà ra không nhỉ và nó là loại vi khuẩn nào ?
Lúc Du thiếp vào giấc ngủ cũng là lúc Uyên không chống đỡ được nữạ...nàng dặn hai con trai lớn học bài và coi chừng bé Nhựt. Hôm nay nàng không còn sức để nấu ăn nên đành mua pizza cho tui nhỏ rồi lăn ra giường ngủ li bì....nàng thiếp đi trong cơn mệ....có tiếng vị bác sĩ của chồng nàng đe dọa " your husband has no hope, he will be died in next 6 months....his liver has too many scars..." nàng đã khóc lóc xin ông cho chàng cơ hội thay gan, ông điềm nhiên nói " cô còn quá trẻ, tại sao cứ phải chịu khổ cùng gã đàn ông nàỵ..tôi có thể nhìn thấy đời sống khốn khổ giữa cô và anh tạ...cũng may, anh ta rồi sẽ chết, thượng đế vẫn công bằng vì đã cho cô một cơ hội để thoát thân và hồi sinh
chồng của cô chắc chắn cũng không muốn tồn tại trong cảnh đau đớn như thế nàỵ.....cô am hiểu y học như vậy cô cũng thừa hiểu loại thuốc giảm đau mà anh ta dùng độc hại như thế nào phải không ? nhưng nếu không dùng nó thì chồng cô có chịu đựng nổi những lúc lên cơn đau không ? cô không cần nài van vô ích, chồng của cô đã không tự biết qúy mạng sống của mình, đã không chống nổi những thói vị kỉ của con người để rồi đánh mất cơ hội sống thì cô chẳng giữ nổi anh tạ...anh ta là người không có ý chí, không có lòng thành đối với cô, cô hiểu không ? ngay chính bản thân của anh ta, anh ta còn không có trách nhiệm thì làm sao có trách nhiệm với người khác ? cô đã toi công suốt hai năm rồị...cô hãy nghĩ cho mình đị..no one can change your life excep for yoụ....
Nghe lời Bác sĩ nói, Uyên cảm nhận được tai hoạ của Du dưới góc độ đau đớn sâu xa nhất!!! cái chết của một con người khi chỉ mới ở tuổi 42, cái tuổi vẫn còn trẻ và tràn đa6`y sinh lực nhất!! Bản thân cái chết không đem lại đau đớn gì cả nhưng cái chết có nghĩa gì đối với một người có đầy đủ năng lực sinh tồn ? và có nghĩa gì đối với Uyên, một người đàn bà đang chuẩn bị bước tới ngưỡng cửa ba mươi, phải chăng là sự giải thoát như lời ông BS nóị...no one can change your life except for yoụ...
Nỗi thống khổ càng chồng chất lên đôi vai rũ xuống như chim của UYên. Nàng nghĩ đến MIcheal với ước muốn nhục nhã " Du đã chết" ..............
Uyên giật bắn mình và tỉnh hẳn, nàng xoay qua nhì D, rờ vào mũi anh...anh còn đang thở tuy có hơi mệt nhọc, nàng đưa tay tát vào má mình và cảm thấy đaụ.." lạy chúa, thì ra nàng đang mơ!!" một giấc mơ ác độc và ích kỉ....
Suốt những tháng ngày sau đó Uyên phải sống trong tâm trạng day dứt, đau khổ.....nhìn tình cảnh bi đát của chồng rên rỉ trong đớn đau nàng không cầm lòng được mà cứ tiêm thêm cho chàng thuốc giảm đau thì chất moocphin trong thuốc càng làm cho chàng tiến dần đến ranh giới giữa sự sống và sự chết hơn...trí óc của chàng ngày càng tê liệt, chàng hình như chỉ còn van nài thượng đế hãy để cho chàng mau chóng kết thúc cuộc sống để giảm bớt những cơn đau triền miên...nàng xin nghỉ làm cả tháng để ở nhà chăm sóc cho chồng nhưng cũng không thể nghỉ làm mãi được bởi nàng cần tiền để trang trải những chi phí....hôm nay thì mấy đứa nhỏ đã được nghỉ hè, nàng phải đi làm lại, hai đứa lớn ở nhà thay nàng coi chừng cha chúng, tuy chúng không chăm sóc được tỉ mỉ nhưng ít ra sự có mặt của chúng bên cạnh Du cũng khiến nàng phần nào an tâm để đi làm....nghĩ đến giấc mơ vị kỉ hôm nào, nàng thẹn đỏ mặt và bắt đầu toát mồ hôi, xấu hổ vì cái vòng kim cô của tính đê hèn đã xiết chặt đầu mình. Người bác sĩ lại còn khuyến khích và có ý hùa theo cái mưu đồ ô nhục của nàng, chính ông đã thì thầm với nàng rằng " cô có cố gắng cũng vô ích, anh ta sẽ chết trong nay maị...nếu cô và anh ta thỏa thuận thì tôi sẽ giúp anh ta đi nhanh hơn dự đoán, cô sẽ được tự do và anh ta sẽ thoát nợ trần..." Nàng chỉ biết cúi đầu bỏ đi dọc theo dãy hành lang tăm tốị...
Nàng quay lại hãng và gặp lại hắn...vẫn như ngày nào, hắn ân cần săn sóc thăm hỏi tình hình của Du và khi biết được tình trạng bi đát ấy nàng đã kín đáo đọc được nét thoả mãn vui mừng của hăn dẫu hắn luôn miệng Sorrỵ....nàng hiểu vì sao hắn mừng!! ánh mắt nồng nàn và những lời khuyên nhủ của hắn cũng khiến nàng chùng lòng....Phảị..nàng nào có lỗi gì trong bệnh tật của Du chứ....nàng đã tận lực hết sức của mình rồị..nàng đâu phải là thượng đế để có thể kéo mạng sống của Du lại chứ ? nàng còn phải nghĩ đến bản thân nữa chứ...vì Du, nàng đã khổ sở quá nhiều rồị...bây giờ anh có mất đi nàng cũng phải gồng gánh nuôi lớn các con...bà vợ cũ của anh đã tưởng ra9`ng anh có bảo hiểm nhân thọ, tưởng anh có tiền nên đã kiếm chuyện với nàng về hai đứa nhỏ, bà ta đòi chia cái nhà với nàng...thiệt tức cười, bà ta đâu có biết giữa nàng và Du chẳng có mảnh giấy hôn thú nào cả, ngôi nhà mới này là do chính nàng đứng tên và nai lưng ra trả nợ, còn Du ? bảo hiểm sức khỏe còn không có thì nói gì đến bảo hiểm nhân mạng ? vì nàng làm ở một hãng tương đối lớn nên tất cả mọi thứ nàng đều cover cho mấy cha con anh. Hai năm trước khi mới phát hiện căn bệnh của anh, nàng đã gọi khắp các hãng bảo hiểm để mua cho anh nhưng không ai chịu bán vì họ find out ra anh có bệnh...gia tài của anh ngoài ba đứa con, anh đã chẳng có gì để lại cho nàng....nợ nần nhà cửa còn đó và nàng vẫn cố gắng gồng gánh để cho các con có đời sống tốt lành đầy đủ hơn....nàng cũng biết, nàng không có quyền gì giữ lại hai đứa con nếu như Du qua đời nhưng nàng không cam chịu mất chúng....bởi nàng biết chúng sẽ hư hỏng, khổ sở nếu sống với mẹ chúng....bà ta chỉ muốn lấy chúng lại vì tiền chứ chẳng có tình gì cả ?
Lúc tan sở như thường lệ, nàng ra bãi parking thì hắn đã có mặt cạnh chiếc xe của nàng, dường như hắn cố tình đợi nàng để nói chuyện gì chớ không lẽo đẽo theo như mọi hôm...nàng mỉm cười thân thiện khi thấy hắn......hắn nói nửa như van nài nửa như ra lệnh...." I need to talk to you, please follow mẹ.." không hiểu sao Uyên lại líu ríu đi theo theo hắn....hắn đưa Uyên vào một nhà hàng rất gần hãng và gọi mấy món ăn rồi ân cần đưa cho nàng một phong thợ...hắn nói nàng rằng
-" just open when you get home and please don' t send it back."
Nàng hỏi nhỏ " what' s going on ?
- don' t ask, you will know when you open it. Now, enjoy your meal first....you look so thin, don' t you know ?
Nàng ngoan ngoãn ăn và rồi cúi đầu thẹn thùng khi hắn nhìn nàng trân trôí và nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng
__________________
Uyên, I m worry about yoụ...don' t you know that I love you so much ? I will wait for yoụ
Nàng buồn bã nhìn hắn....mới đây thôi, vì nghĩ đến hắn, đến tương lai mà hắn thêu dệt cùng nàng đã khiến nàng có ý nghĩ đê hèn rằng mong Du chết nhưng bây giờ hình ảnh Du đau đớn hiện ra, nàng đâu còn lòng dạ nào để nghĩ đến viễn tưởng tương lai nữa ? nàg rụt tay và mở phong thơ mặc cho hắn lên tiếng cản trở...thì ra hắn viết cho nàng một lá thơ thật dài, thật tình tứ và kèm theo tờ check với con số khá hậu hĩnh....30 ngàn độ...hắn nói số tiền này sẽ giúp nàng trang trải trong suốt thời gian nghỉ làm....hắn hào phóng ghê đấy chứ!! nàng đã hỏi thẳng hắn rằng tại sao hắn lại cho nàng muợn tiền ? bộ nghĩ nàng là người đàn bà dễ mua chuộc bằng tiền bạc hay saỏ hắn hốt hoảng và không ngớt đính chính....nàng mặc kệ và không muốn nghe nữạ...nàng không muốn chạy trốn chính bản thân và chính hôn nhân của mình nữa ? phải, từ lúc quay lại với Du nàng sống như một kẻ chạy trốn, nàng không đối diện vào vết thương của trái tim mình để xây dựng, hoàn thiện tình cảm với chồng....người ngoài nghĩ rằng nàng cao thượng thứ tha nhưng chỉ có nàng là hiểu rõ bản thân ích kỉ của mình....bởi nàng chưa bao giờ tha thứ cho Du cả Trong nàng có cuộc dằn co như cơn bão bừng sống dậỵ Nàng thức tỉnh. Nàng nhìn ra toàn bộ sự trốn chạy tình cảm trong long nàng chỉ là cơn ác mộng của sự giả dối cho một nỗi đau riêng của chính mình để mua đổi sự mủi lòng tin yêu của người khác......Nàng vùng chạy ra khỏi nhà hàng....Không , nàng phải đối đầu với con tim mình.....nàng chạy như tên bắn về nhà....nhìn thấy Du ngồi mệt mỏi trên sôpha, nàng qùy xuống ôm chân chàng rồi từ từ hôn lên môi chàng....nàng thì thầm " Du, anh phải sống...em sẽ không để anh chết đâu bởi vì em yêu anh....nàng nghe hai giọt nước rớt trên má môi mình mằn mặn....Du, chồng nàng...đang rơi nước mắt....tiếng điện thoại chợt reo vang...." hellọ...Is that Ms. Uyen ?
" yes I m speaking..."
" bad news for you, there is a person that volunteer to donate a liver for your husband....we did check and test...everything is readỵ...can you bring him here now....
Lạy chúa, nàng hét toáng lên....tạ ơn chúa đã cứu chúng con.....đã đem tình yêu và nguồn sống trởlại với chúng con..............đôi mắt Du và Uyên long lanh những giọt lệ hạnh phúc....
Hết.
Uyên chấp nhận số phận và chấp nhận hai đứa trẻ vô tôi ấỵ....chúng đã có một lần cứu Uyên thoát khỏi tử thần......Dạo đó sao Uyên khờ dại quá không biết!! sao lại vì chuyện vô lý của Du mà tự tử khi mà đứa con trai chỉ vừa mới 5 tháng tuổị...nếu không nhờ thằng con trai lớn của Du gọi phone cho mẹ nàng thì có lẽ nàng đã không còn sống tới hôm nay để mà đón nhận những vô phước đang phủ vây!! có lẽ kiếp trước nàng mắc tội nhiều quá nên bây giờ bị ông trời trừng phạt....nàng nhớ đêm hôm nàng tự tử thật hãi hùng....
Đã hai giờ rưỡi sáng rồi tại sao nhà vẫn còn sáng nhỉ không lẽ Du vẫn còn thức ? không chịu ngủ thì làm sao có sức mà đi làm...Uyên lẩm bẩm khi nàng de xe vô garagẹ...nàng giật mình giận run khi thấy thằng Vũ nằm co quắp trên ghế sopha, còn thằng Minh anh của nó thì dán mắt vào ti vị...chúng không hay biết nàng vệ..
- Minh, sao các con lại ở dưới này ? sao không đi ngủ
- cô à....tụi con sợ ....ma quá hông ngủ được!!
- Ma ở đâu mà mạ..nhà có ba mà sợ cái gì....
- ba đi rồi!!
- Trời đất!! ba mày đi đâu giờ này!! hôm nay đâu phải weekend ?
Thằng Vũ cựa mình, vừa mở mắt thấy Uyên nó đã bật dậy sà vào lòng nàng...phụng phịụ...
- cô yên à...cho Vũ ngủ với cô nhạ...Minh nói phòng Vũ có con ma đó
Uyên ôm con an ủị.." đừng có sợ!! có cô về rồị...nhà mình có chúa, không có ma đâu con!!"
Từ ngày gia đình Uyên dọn qua apartment mới này, hai đứa nhỏ không còn ở gần với mẹ ruột chúng, bà ta không có đến quấy nhiễu Uyên và các con thì mấy đứa trẻ dễ dạy hơn và ngoan vô cùng, suốt mấy tháng liền Uyên cố gắng nhẫn nhịn và thực hiện phương pháp dạy trẻ của người bạn nàng thì mấy đứa nhỏ ngoan hơn, đã bắt đầu yêu thương nàng. Với nàng, mặc cho những lời đàm tiếu mẹ ghẻ con chồng, nàng luôn tâm niệm rằng hạnh phúc đơn giản là hạnh phúc thoát thai từ tình thương....vì vậy nàng đã đem hết tình yêu của mình chan hòa lên ba đứa trẻ con vô tộị...sau lần nàng cãi vã với chồng vì bắt gặp anh chat với cô bé nào trên net với những email rất tình tứ....nàng đã lớn tiếng ghen tuông gây gỗ và vì cái tội của người đàn bà lắm lời như Du đã gán, chàng bực dọc xán cho nàng một bạt tai nẩy lửa khiến nàng chới với rớt xuống cầu thang lúc đang mang thai bé Nhựt được sáu tháng...sau lần đó....nàng đã không đi được hơn cả tuần, cũng may mà cái thai không bị xẩy mà chỉ sanh non...có lẽ vì vậy mà bé Nhựt tuy là con trai nhưng rất yếu đuốị Cả nàng và Du đã đồng ý li dị, Du thì không muốn bị trói buộc bởi gánh năng vợ con, gia đình, còn nàng thì không chịu nổi một ông chồng vô trách nhiệm như vậỵ..Tiếng thằng Minh đánh thức nàng về thực tạị..
- Cô Uyên à...Minh thấy nhà mình có ma đó...Minh sợ quá hà...
- ma đâu mà ma hở con....ba đi đâu ? và đi hồi nào các con biết không ?
- ba đi qua nhà bác Bảy xị nhậu rồị..lúc Minh với Vũ lên lầu ngủ...lúc nãy có thunderstorm...rồi Minh thấy có cái bóng ngoài cửa sổ nên Minh sợ quá mới đưa Vũ xuống nhà coi ti vi chờ ba về...
- Đừng có sợ các con....nhà mình có chúa khắp mọi nơi nè, mỗi tối trước khi đi ngủ, các con phải làm dấu đọc 3 kinh kính mừng, kinh sáng danh và một kinh lạy cha để xin chúa được ngủ ngon thì sẽ không bao giờ sợ gì hết...
Uyên giận tím người khi nghe các con kể về Dụ...nàng lập tức gọi điện tìm Du về...tiếng Du lè nhè trong phone càng làm nàng bực hơn nên buông lời đe dọa
- nếu anh không chịu về tôi uống thuốc tự vận đó nghe!!
nàng nghe tiếng loáng thoáng của những người bạn Du đâm thọc..." nó mà dám uống!! uống thì mày khỏe chớ saọ..chưa li dị thì mày sẽ được nhận tiền bảo hiểm của nó...có con vợ cản đầu cản đuôi như vậy thà chết còn hơn!!.." nàng buông rơi chiếc điện thoại khi nghe tiếng Du đồng tình " muốn chết thì cứ chết đị..nhớ kiếm người nuôi thằng Nhựt là được rồị..
Nàng chết lặng...vậy là hết...ân đoạn nghĩa tuyệt!! chỉ mới li thân có mấy tháng thôi mà Du đã coi như không có sự hiện diện của nàng...tệ hơn nữa là anh chẳng màng đến chính đứa con ruột của anh và nàng đã tạo rạ..từ lúc nàng mang thai tới khi sanh nó, anh đã có được bao nhiêu lần bồng nó trên tay ? anh chưa bao giờ ngủ với nó dù chỉ một đêm....mẹ đi làm đêm, bé Nhựt đã phải ngủ với bà ngoại và dì Út từ lúc một tháng tuổị Dì Út mới 15 tuổi đầu mà đã thay Uyên chăm sóc bé Nhựt thành thục như một người mẹ Đã bao nhiêu lần Uyên muốn mẹ và em gái về ở với mình để tiện bề chăm sóc nhưng bà một mực không chịụ...nên nàng đành phải ngày mỗi ngày trước khi đi làm chở con qua mẹ gởi chớ Du không thể coi con dù chỉ là ban đêm.
__________________
UYện buồn bã thắt lòng...nàng đã không còn đủ kiên nhẫn nghị lực để mà sống...biết đâu khi nàng chết rồi Du sẽ sáng mắt, sẽ biết hối hận từ bỏ rượu chè để mà chăm lo cho các con ? nếu vậy cái chết của nàng cũng có giá trị lắm chứ....
Ngày đó Uyên thật dại khờ, nàng không nghĩ đến hậu quả nếu thật sự nàng chết đi thì cả ba đứa nhỏ làm sao mà sống....cha mẹ sanh con trời sanh tánh...nếu như cá tánh của Du là như vậy thì...no one can change your life except for yoụ...cũng may thằng Minh lanh trí gọi 911 vànàng được rửa ruột, cứu sống kịp thờị..sau đó thì...chuyện đến cũng phải đến...nàng hận chồng nên nhất định ra tòa li dị....Du đã dọn hẳn qua nhà người bạn chàng để ở, để lại ba đứa con cho nàng nuôi dưỡng vì mấy đứa trẻ không chịu theo chạ...dư luận đàm tiếu cười chê bởi không ai ngu ngốc như nàng cả ai đời li dị rồi lại rước con chồng về thờ....nhưng mà...có ai hiểu nàng không có đường lựa chọn...mẹ chúng không chịu nuôi, những đứa trẻ lại không chịu theo chạ..chúng thà vô children home ở chớ không theo cha chúng!! nàng đâu có nỡ lòng nào để lũ trẻ vào đấy chớ...thôi thì coi như kiếp này mắc nợ vậỵ.. Ba năm li dị sống cách biệt, Uyên càng buồn hơn khi nhìn thấy đời sống của Du càng ngày càng xuống dốc...chàng chỉ mê mải với nhậu nhẹt cờ bạc...nợ nần ngập đầụ...còn lăng nhăng với bao cô gái trên net khiến Uyên đau lòng lắm....nàng biết chồng nàng miệng lưỡi rất ngọt ngào, cộng thêm cái mã đẹp trai thì cua đâu chẳng được đàn bà...nhưng chàng có suy nghĩ sâu sắc về chuyện này hay không thì Uyên hiểu rất rõ...Trong lòng Uyên đã không còn tình yêu dành cho Du nhưng tình yêu với mấy đứa nhỏ thì hình như tăng theo cấp số nhân thì phảị...nàng bây giờ cũng đã là một người phụ nữ khá thành công về học vấn lẫn danh vọng nhưng không vì vậy mà nàng bỏ mặc Dụ..Mới năm ngoái thôi, lúc đưa các con về VN chơi nàng có ghé thăm gia đình chồng thì nàng đã không cầm được nước mắt....mẹ chồng nàng không hề biết chuyện li dị và cũng không hề có tin tức của vợ chồng nàng từ ấỵ..nàng thầm trách mình sao quá đỗi vô tình...nàng cũng không nỡ báo cái tin đau lòng ấy với bà khi mà bà vưa mất đứa con trai thứ ba tức em chồng nàng vì căn bệnh viêm gan....nó cũng như Dụ..đã nhậu quá nhiềụ..bây giờ cha chồng của nàng cũng gần đất xa trời vì bệnh xơ gan, cũng do kết quả bao nhiêu năm rượu chè mà rạ...nàng bỗng lo sợ quá...biết đâu Du cũng đã mang bệnh...gene di truyền cũng không chừng...
Nhìn hoàn cảnh của mẹ chồng, ngoài tiền bạc nàng không biết giúp đỡ gì hơn...bà đã khóc lóc mong nàng đừng bỏ mấy đứa nhỏ....có lẽ thằng Minh đã nói bóng gió chuyện nàng và Du ở riêng nên bà phong phanh hiểụ..nhưng bà đã không dám khơi rạ..lần đó quay về Mỹ, nàng đã chụp hinh gia đình chồng, chụp rất kĩ nhà cửạ..nàng muốn đem bằng chứng về cho Du bởi trong lú[c Du phung phí tiền bạc qua cá độ cờ bạc thì ở quê hương mẹ chàng phải đong từng lon gạo, chạy từng viên thuốc cho cha chàng...đến nỗi cái nhà cũng xiêu vẹo, rách nát....Không biết Du nghĩ gì ? nàng chỉ biết sau đó hai tuần, Du đã bay về VN...hành động đó khiến cho nàng cảm động...Trước khi đi, chàng đã qua nhà nhắn nhủ nàmng chăm sóc các con....và còn xin lỗi nàng với vẻ rất chân thành....chàng có nhờ nàng take hộ bill một tháng và hứa sẽ hòan trả....nàng hiểu rất rõ, chàng đã vay tiền để mà về....nên ôn tồn bảo
- Du, anh nên xây sửa nhà lại cho mẹ, em không có nhiều nhưng có thể giúp anh vấn đề này
- cám ơn em, anh sẽ cố gắng...em nói đúng....anh đã phung phí cuộc đời của mình bây giờ đã quá muộn để mong được em thứ thạ..
- anh hãy đi đi và sẽ về bằng an, em và các con sẽ chờ anh.....đuổi người đi chứ không ai đuổi người quay lạị...em gởi anh thêm ít tiền để xây sửa nhà cho mẹ
- Thôi em ạ, anh đã dùng thẻ credit card mượn tới 10000 đồng rồi, chắc là dư sức để xây sửa nhà và thuốc men cho chạ..
- vậy cũng được, em sẽ dùng tiền này trả mấy số nợ đó cho anh
- Tiền ở đâu mà em có nhiều như vậy ? sao hồi xưa mình không có...
- Đừng nghĩ là em dấu tiền riêng....đây là tiền của hãng cũ 401 K và stock em đã muạ..số em may mắn nên lúc em nghỉ làm để nhận job mới thì đó cũng là thời điểm thị trường stock leo thang, em đã bán tất cả nên mới có số tiền này
- Uyên...mình có thể làm lại từ đầu không ?
- em không biết, anh cứ đi đị..mọi chuyện đâu còn có đó....vết thương trong lòng do anh gây ra, muốn chữa lành cần phải có thời gian và còn tuỳ ở chính thái độ, hành động của anh kìạ..
Hôm ấy nàng trằn trọc trọc đến sáng....gương mặt Du hòa lẫn với gương mặt của Hoàng ro6`i nhạt nhòa trong giấc mợ...Từ ngày li dị Uyên có quen một người đàn ông qua Dất việt. Anh rất trẻ trung, yêu đời và đầy nhiệt huyết...thời gian đầu Uyên cũng chỉ nghĩ là bạn qua Net thì sẽ mãi mãi chỉ là bạn....Uyên cũng thừa biết rõ tình bạn qua Net sẽ không bền vững thì nói gì hai chữ tình yêụ...cho nên nàng luôn cẩn thận trong cái tình bạn đó....những buổi chat cuối tuần, những bài đối thơ đổi trao, những câu đố vui dí dỏm, những bài tùy bút nồng nàn trên trang Nhật kí.....cả hai đều thừa nhận rất ý hợp tâm đầụ..rồi thì tiến xa hơn bởi những cú phonẹ..Hoàng đã bạo gan bạo phổi bay qua chỗ Uyên ở để gặp cho được khuôn mặt thật của Uyên. Thật trớ trêụ..cả hai cảm thấy tâm đầu ý hợp và gần gũi hơn khi gặp nhaụ Người đàn bà một con ở cái tuổi 28 như Uyên thì không thể tránh khỏi những ong bướm vờn quanh mà Hoàng là một trong những con bướm Uyên có cảm tình nhiều nhất!! Nàng biết Hoàng rất yêu nàng, cứ nhìn những lo lắng của chàng dành cho các con nàng và nàng thì cũng đủ biết...nhưng li trí Uyên luôn thôi thúc nàng từ chối tình cảm ấỵ..Hoàng còn trẻ lắm....rồi chàng sẽ mau chóng tìm được người con gái toàn diện hơn nàng....Uyên đâu có thể nào để chàng thiề.t thòi vì yêu Uyên mà carry cả 3 cái đuôi như thế nàỵ...còn Dụ...chàng sẽ không bao giờ bằng lòng cho hai đứa nhỏ theo nàng và Hoàng. Nếu chàng không cho thì chắc chắn hai đứa nhỏ sẽ vào children homẹ...nghĩ đến đó Uyên bật khóc....chúng bây giờ đã là núm ruột của nàng rồi!! nhìn ba anh em chúng quấn quýt và yêu thương nhau như thế nàng đâu có thể tách rời chúng chứ!!
Nàng nhớ lại những tháng ngày chung sống cùng Du ngày trước mà sợ hãị..nhất là thời gian gần sanh bé Nhựt...vì lần bị Du xáng cho một bạt tai khiến nàng té cầu thang và sanh non, rồi lần nàng xỉu trong hãng mà boss nàng gọi cho Du đến rước nhưng Du không đến dể rồi khi được boss đưa về tới nhà nàng thật đau lòng khi Du vẫn còn vui vẻ chat với cô nào đó trên Net khiến cho boss của nàng cũng bất nhẫn!! Dạo ấy sao Du quá vô tình và vô trách nhiệm thế không biết!! Uyên nhớ lúc mang thai bé Nhựt hơn 4 tháng, trời đổ tuyết mấy hôm liền....tuyết nhiều đến nỗi ngập cả xe hơi, có nhiều nhà bị sập vì tuyết trên nóc nhà nặng quá...hãng xuởng đóng cửa ba ngày liền...Du ở nhà buồn nên đã qua nhà bạn nhậu đóng đô ở bển, bỏ mặc ba mẹ con nàng ở nhà hì hục leo nóc nhà để xúc tuyết!! Ban đêm thì nơm nớp lo sợ mỗi khi nghe gió rít bên ngoàị Hai đứa con chồng thì sợ ma vô cùng....chúng cứ đeo nàng suốt đêm không chịu rời khiến nàng cũng sợ ma lâỵ..cái hồi ấy nàng tủi thân lắm, đêm nào cũng khóc cả...có lẽ vì vậy mà bây giờ bé Nhựt rất mít ướt....đụng một chút là nó khóc rồị..Hồi nó còn trong tháng, đêm nào nó cũng khóc khiến Du bực bội dọn ra phòng khác mà còn hăm he nó đủ điều làm hai mẹ con sợ hết hồn....Bây giờ bé đã 4 tuổi rồi, càng lớn, nó càng biết chuyện hơn, yêu mẹ vô cùng....nó hầu như không bao giờ đếm xỉa tới chạ...không bao giờ chịu để cho cha ẳm dù chỉ là một vài phút...không có mẹ thì tức khắc nó nhất định đòi qua ngoại chớ không chịu ở nhà với Dụ..có lẽ vì Uyên và Du chia tay nhau lúc nó còn quá nhỏ nên nó chỉ biết có mẹ thôị Nó đã quen hơi mẹ và không gần cha từ thuở lọt lòng nên khó mà bắt nó thân thiện với cha nó...dù Uyên đã cố tình tạo điều kiện thân thiện cho hai cha con...Nghĩ đến đây Uyên rơi nước mắt...Uyên thật không muốn nhình thấy cái cảnh ba đứa nhỏ không chịu nhì cha, càng không đành lòng bỏ mặc Du khi mà anh buông thả đời sống trong rượu chè như thế nàỵ..Anh còn trẻ lắm, chỉ mới 37 tuổi thôị...anh lại rất thông minh....có bằng cấp, tương lai sáng sủa nếu như anh không tự ruin his life trong rượu chè....với mọi người, anh luôn nói hận đời vì Uyên bỏ anh....điều này cũng hợp lí bởi người ta cho rằng đàn bả trẻ và có tương lai như Uyên thì dại gì mà vướng vào người đàn ông bê tha và hai con như thế....sự thật như thế nào Uyên cũng chẳng màng, lúc đó, nàng chỉ muốn mau chóng được dứt khỏi những chuỗi ngày kinh khủng với Du, muốn được bình yên bên cạnh các con, muốn thoát khỏi sự dày vò thể xác với một người đàn ông mà nàng đã không còn tôn trọng yêu thương, thậm chí khinh bỉ Rồi nàng quay lại trường ngay sau khi li dị....nàng đã trút hết những buồn bã, đau khổ lên sách vở để tránh nghĩ tới Dụ..nàng đã bỏ mặc ngoài tai tất cả để chỉ biết đến con cái, công việc và sách vở càng cô đơn, càng buồn thì nàng càng cố gắng học hành...suốt ba năm trời ròng rã, cuối cùng nàng cũng đã thành công, cũng đã tốt nghiệp được mảnh bằng Biochem và được nhận vào làm ở hãng vaccin nàỵ...nàng cũng không ngờ mới tốt nghiệp như nàng mà cũng được trả lương rất khá...50,000 một năm, đó không phải là mức lương thấp đối với một người mới ra trường như nàng!!
Uyên cứ chập chờn trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời lận đận mà nàng đang phướng phảị...hình như trong suốt những tháng ngày trưởng thành, nàng hầu như chưa có được những chuỗi ngày hạnh phúc thực sự!! nàng nhớ lúc mới giải phóng vô, gia đình nàng phải chia năm xẻ bảỵ..hai người anh lớn thì mất tích thời loạn lạc, chị lớn thì đi lấy chồng phải ở bên chồng, chị kế nàng thì theo ba cùng thằng em lên kinh tế mới, gia đình nàng chỉ còn lại mẹ, đứa em gái mới hơn một tuổi và nàng....12 tuổi, nàng còn nhỏ lắm để nghĩ đến chuyện kiếm kế sinh nhai nhưng hoàn cảnh gia đình eo hẹp, và mặc dù không có sự cho phép của mẹ, Uyên vẫn lén theo nhỏ bạn đi bán chanh ớt buổi chiềụ Mẹ Uyên từ sáng tinh mơ bà đã tất tả ra chợ để lấy hàng rồi bày bán, lúc ấy mẹ còn trẻ lắm, 45 tuổi thôi nhưng vì buôn gánh bán bưng, thức khuya dậy sớm nên trông mẹ già như đã 50 rồị...mỗi buổi sáng thì mẹ lấy đồ lagim như rau cải để bán, buổi chiều khi chợ tàn thì mẹ lại gánh khoai lang luộc đi khắp xóm trên làng dưới để kiếm thêm tới tận 10 giờ đêm. Mẹ chỉ mong muốn Uyên được no đủ để học hành....nhưng Uyên làm sao có thể yên tâm học hành khi thấy mẹ vất vả như vậy ? Nhỏ Út lúc ấy chỉ hơn một tuổi, Uyên cũng chẳng thể giữ em được nên mẹ thường gởi nó qua nhà dì Viên để dì trông chừng, vì vậy mỗi buổ đi học về Uyên theo nhỏ Út lì kế bên nhà đi bán chanh ớt....Ban đầu Uyên không có tiền làm vốn nên chỉ đi lấy chanh ớt bán hộ rồi được người ta cho vài trăm mỗi ngàỵ..nhưng rồi Uyên cảm thấy như vậy sẽ chẳng kiếm được nhiều nên Uyên đã lén mẹ đưa cho bà chủ vựa chanh sợi dây chuyền vàng mẹ cho để cầm làm vốn.....nàng cũng không ngờ cuộc sống khổsở ở chợ đơi đã dạy cho nàng một kinh nghiệm sống rất phong phú...nàng đã trải qua biết bao nhiêu là nghề cho tới tuổi trưởng thành, từ việc bán ve chai, nước mía, thuốc lá, bán chợ trờị..cho tơi cái nghề cuối cùng trước khi nàng đi Mỹ là bán thuốc tâỵ Dù vậy nàng vẫn nghe lời me, không bỏ học dù có năm nàng phải theo học bổ túc văn hóa ban đêm. Ngày nàng tốt nghiệp cấp ba với bằng danh dự, mẹ nàng mừng đến rơi nước mắt. Cuộc đời của mẹ đã rơi nước mắt quá nhiều vì mừng vui cũng như đau khổ....nàng nhớ lúc nàng 15 tuổi thì mẹ con nàng nhận điện tín của chị nàng từ vùng kinh tế mới rằng cha nàng đang bị sốt rét rất nặng....mẹ đã vội vã khăn gói lên thăm cha nhưng chuyện gì đến đã phải đến!! cha mất, mẹ đã đưa tất cả các con về lại thành phố, nàng lúc này cũng đã có một số vốn kha khá bởi cái nghề chạy mánh nên số tiền nàng kiếm cũng đủ để nuôi gia đình 5 miệng ăn. Mẹ gom góp tất cả nữ trang và nhờ dì Viên phụ giúp, mẹ đã cho thằng Phong cùng chị Vy đi vượt biên.....nhưng đúng là ông trời gieo oan nghiệt cho mẹ.....hai đứa con gởi đi lần lượt mất tích, không tin tức....dẫu biết rằng không hy vọng nhưng mẹ vẫn luôn cầu nguyện, trông chờ....mẹ gầy sọp đi vì buồn nên Uyên đứng ra thay mẹ cáng đáng hết chuyện nhà. Việc làm ăn của nàng ngày một khấm khá....gia đình nàng đã có dư giả rồi phong trào HO đến, nàng cũng làm hồ sơ cho gia đình vì khi xưa cha nàng cũng từng là Đại úy bộ binh. Nhờ có tiền chạy chọt giấy tờ, gia đình nàng cuối cùng cũng qua được xứ tự dọ
Kí ức cứ như một cuồn phim quay chậm không ngừng trong đầu Uyên cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo ....
- Uyên hả ? anh thấy nhức đầu quá nhưng không thể lái xe về....đến hãng đón anh nhé...
- được rồi, em đến ngay!!
Uyên vội vã đưa Du vào bệnh viện vì chàng bị sốt, dà bổng dưng vàng như nghệ....nàng thừa hiểu chàng đã tới thời kì bị phát tác nên mới ra nông nỗi nàỵ...giá như nàng phát hiện tình trạng bệnh của Du sớm hơn vài năm trước đây và được chữa trị sớm thì có lẽ gan của chàng đâu có mau chóng bị xơ và chuyển qua ung thư mau như vầỵ...nàng đã thiếu điều qùy lạy Du, van xin chàng đừng uống bất kì giọt rượu hay bia nào nhưng chàng đâu có chịu nghe ? Quay về với Du đã hơn một năm nàng cũng đã thừa nhận Du đã thật sự thay đổi, chàng không còn bê tha như ngày xưa, đi làm về dù không giúp đỡ Uyên công việc chăm sóc và dạy dỗ con cái hay lo chuyện nhà nhưng ít ra chàng cũng không còn lê la qua nhà đám bạn nhậu để ca hát rượu chè nữạ...ngoài giờ làm việc chàng chỉ chúi đầu và cái tivi hay cái computer....nhiều khi Uyên cũng bực mình khi ba đứa con cứ đứng xếp hàng chờ tới lượt mình được mẹ check homework hay giảng dạỵ...đã có lần nàng nổi quạu và giũa các con rất vô cớ...." sao đứa nào cũng chờ mẹ hết vậy ? bộ ba chết rồi hay sao ?"
- ba không thích mình đâu ? ba chỉ thích tivi thôi ....
nghe các con trả lời, trái tim Uyên đau nhói và nàng hối hận khi lỡ lời trù Du chết...từ ngày biết Du bị bệnh nàng đã cố gắng kiềm chế để tránh gây gỗ hay to tiếng mắng con cái mỗi khi chúng phạm lỗi hay mỗi khi Du khiến nàng bực mình....nhưng mà nàng chỉ là con người với hỷ nộ ái ố....làm sao có thể control cá tánh của mình trong mọi lúc được khi mà mọi chuyện trong gia đình đều đổ lên đầu nàng. Mấy đứa nhỏ càng ngày càng lớn thì công việc dạy dỗ vừa làm cha, vừa làm mẹ của nàng không phải là nhỏ nhất là đối với con traị..thằng bé lớn năm nay đã bước qua tuổi 14, thằng nhỏ12 và con trai nàng đã lên 5 rồi trong khi nàng chỉ vừa tròn 30. Cái tuổi khá trẻ để làm mẹ một đứa con trai 14 tuổị..nhưng cũng có cái lợi rằng hình như nó xem nàng như chị cả nên chuyện gì cũng kể cho nàng nghe kể cả cái chuyện trong lớp có con gái theo chọc......Vì muốn các con học giỏi nên nàng đã phải ôn lại kiến thức cũ của mình về mọi mặt để có thể làm một cô giáo tại gia cho các con....có lần nàng đã phì cười khi thằng con thứ hai phê bình rằng : " mẹ giỏi hơn ba !!!"
Nàng đã hỏi nó " tại sao con nói như vậy ? ba làm giám đốc ở hãng đó nghen!!
- I don' t need to know about that....The only thing that I know is he taugh me wrong...
- Sai chuyện gì hả con ?
- hôm nọ mẹ was not home, I asked him to check math problems for me and he said right, correct but after that I got C for that homework because 4 problems were wrong....but you never teach me wrong like that....I always got A if I ask you to check my homework or help me to understand my lesson...
Uyên đã phải mất cả giờ đồng hồ để giải thích, để vỗ về sự bực tức của nó rằng vì ba ở trong hãng bị nhiều stress quá nên đã không chú kí kĩ càng thôị...nó ậm ừ nhưng không bao giờ nó chịu hỏi ba nó nữạ..luôn luôn cứ xếp hàng chờ Uyên bởi Uyên bận giảng bài cho thằnh Minh nhiều hơn...
Uyên đã nhiều lần ngọt ngào mong Du gần gũi các con để chúng có thể thân thiết với chàng hơn nhưng tánh Du bướng bỉnh và cứng ngắc như cục đá....chàng yêu con nhưng không bao giờ show tình cảm của mình, chàng cứ nghĩ rằng kiếm tiền lo cho các con đủ ăn đủ mặc là đã đủ bổn phận
Cứ mải miên man lo nghĩ Uyên giật bắn mình khi ông bác sĩ đến bên cạnh mà không haỵ..
- excuse mẹ...
- ọ..h....
- I m sorrỵ..I don' t want to scare yoụ..
- that' s alright....how is my husband ? Is he ok? what ' s wrong with him ?
- right now I can' t tell...I have to wait when I get the testing result. His temp. went down....he is not in dangerous now but in blood test, it showed the alcohol level....does he drink ?
- .......uuuuumh....I m not surẹ..
- you know what....even just one drink....He will loose the chance to transplant the liver....don' t you know about that ?
Nước mắt UYên đã đong đầỵ...nàng sợ lắm...nàng đã van xin Du đừng uống nữa nhưng chàng nào có nghẹ...bây giờ sự thể lại xảy ra như thế nàỵ..không lẽ Du thực sự không còn cơ hội ? nàng khóc lóc van xin người bác sĩ nhưng ông đã chẳng động lòng...nàng hiểu, còn có biết bao nhiêu bệnh nhân cũng chầu chực để được thay gan...nàng cũng đã có một thời làm ngành dược, về y học nàng hiểu khá nhiềụ..ung thư là căn bệnh không thể nào chữa khỏi nhưng nếu được thay gan và kiêng cử đúng mực thì mạng sống sẽ kéo daì thêm cả mấy mươi năm hỏng chừng...tại sao Du lại không chịu hiểu cho bản thân Du và cho vợ con chớ.....không lẽ chàng đã mặc kệ, buông trôi tất cả rồi hay sao ?
--------------------------------------
Uyên bước vào hãng như một người mất hồn.....Vậy là Du đã mất đi cơ hội thay gan....Uyên không dám nghĩ đến cái ngày mà Du sẽ bỏ mẹ con nàng ra đi vĩnh viễn. Ngày xưa khi chia tay Du, nàng không đau khổ nhiều bởi lẽ đời sống của Du dẫu không thuộc về nàng nhưng vẫn hiễn hữu, vẫn còn ràng buộc với cuộc đời, với các con nhưng nếu như chàng ra đi vĩnh viễn thì làm sao Uyên có thể chiụ đựng nổi nỗi mất mát lớn lao nàỵ...bây giờ Uyên chỉ còn biết cầu nguyện may ra có phép lạ để chữa lành bệnh cho Dụ..tình trạng của anh lúc khỏe lúc đau làm Uyên hoang mang và lo sợ nhiều hơn. Vừa đi vừa mải mê suy nghĩ, Uyên đã không biết rằng nàng đã cùng một lúc mở cánh cửa cầu thang xuống basement same time với người đứng sau cánh cửa, nàng ngã nhoài khiến người đàn ông hết hồn không kịp đỡ....phần vì quê, phần vì chân đau, mặt nàng đỏ bừng...người đàn bà đứng cạnh người đàn ông xuýt xoa luôn miệng...cả hai cố gắng đỡ uyên dậỵ Chân nàng đau buốt, chắc là đã bị bong gân
-" I m so sorry, R u ok ?
Uyên gương cười nhưng miệng lẩm bẩm " ok cái con khỉ....khi không lại thành handicap trong lúc này!! thiệt bực mình!! " ông ta cùng người đàn bà vội vã dìu Uyên lên phòng y tế, Uyên cứ một mực không chịu vào nhà thương nên ông ta cũng đành chịụ Sau khi uống thuốc giảm đau và lấy túi nước đá để chườm, nàng đi cà nhắc về văn phòng mà cái miệng cố gắng cười một cách miễ cưỡng...
- I m ok, don' t worrỵ...
Về đến office của mình, Uyên lấy ngay chai dầu nóng để xoa bóp. Trước đây nàng có biết sơ về đông y và vì học ngành biochem nên ít nhiều nàng cũng biết về y học. Bặm chặt môi, nàng ra sức kéo chân mình thật mạnh....ui chaọ..đau đến bật khóc nhưng sau đó thì feel better. Nàng không dè sau cái vách ngăn giữa hai office đã có người nhìn thấy hạnh động lạ lùng ấỵ...nàng giật mình khi ông ta lên tiếng
- why u don' t let me to take u to the hospital ? I know you got real hurt....may I come over and see your leg ?
Uyên rủa thầm..." người gì mà dai quá không biết ? chân có cái gì hay ho mà coị..người ta đã nói không sao rồị..dẫu trong bụng tức anh ách, nàng vẫn cứ phải mỉm một nụ cười gượng gạo
- I m ok...don' t worrỵ..
- If you don' t let me to take care what happened, I will not go anywherẹ
- all right...now, come over and seẹ..I told you that I m ok....
- I believe you now but I want you to go home and take a rest because I know you still hurt...
-....heỵ...wait a minutẹ...you are not my boss...don' t command me like that!!
- ok....calm down...I will tell your boss what happen and ask her to do something....
- pleasẹ...pleasẹ....I have enough troublẹ...leave me alonẹ
- ok....call me at this number when you have a chancẹ...here is my number.
Hắn bước đi rồi Uyên thấy nhẹ nhõm hẳn....nàng cũng đã quên bẵng cái card mà hắn ta để lại trên bàn nàng....có lẽ nó đã vào thùng rác hồi nào mà nàng không hay cho tới một hôm nàng có troublẹ...Nàng nhớ hôm ấy nàng có cú phone emergency từ hãng chồng nàng rằng Du sốt cao độ và nước da trở vàng như nghệ chỉ trong vài tiếng đồng hồ....Du sốt cao bất thình lình nên ngã xỉu và họ đưa chàng vào bệnh viện. Uyên vì quá lo lắng cho chồng nên tức tốc đến bệnh viện mà không nói qua với boss, nàng cũng quên bẵng đi là nàng đang run cái test về một loại bacteria mà có thể dùng làm vacxin ngừa bệnh cúm. Vì không ai check cái test ấy nên system abort tất cả result....Hôm ấy lại là hạn cuối to report kết quả cho bên manufacture để họ lên kế hoạch sản xuất vacxin đó....boss của nàng tìm kiếm nàng khắp nơi, bà ta page cho nàng nhưng khốn khổ nàng cũng quên luôn cái pager ở hãng. Nàng đã bị khiển trách thậm tệ sau đó rồi bà boss còn hăm dọa rằng nàng sẽ bị fire vì không có trách nhiệm......nàng buồn quá....bây giờ chồng nàng ngã bệnh lại phải nghỉ dài hạn ở nhà....tiền bệnh mà hãng trả chỉ có 50% lương và cũng chỉ trả có 3 tới 6 tháng....sau đó, nếu anh không quay lại làm thì coi như mất job...mọi gánh nặng, trang trải chỉ trông chờ nơi cái paycheck hàng tuần của nàng...món nợ khổng lồ từ ngôi nhà mới xâỵ...nàng sợ xanh mặt khi nghe tin rằng giám đốc của hãng gọị...nàng biết chuyện gì sẽ xảy ra và bật khóc....nước mắt nàng nhạt nhòa khi bước vào phòng giám đốc, nàng lau vội những giọt lệ còn vương vấn trên mi và nhỏ nhẹ hỏi " Did I get fired ?
- You already knew what' s going on huh ?
- yes, I know my fault and I don' t blame to anybody
- can you tell me why you left on that day ?
- that is my personal problem....nàng chưa dứt câu đã không giữ nược nuớc mắt
- I understand it but if you can tell us the reason...maybe I can help yoụ..
- I got an emergency call about my husband and that' s why I left.
- oh...he got accident ?
- nọ...he was sick....
- how serious is that ?
- cancer...
-....oh...I m sorry to hear this. I understand.
- am I fired ?
- Nọ...but...next time, make sure that you must tell anybody something before you leave work.
- Thanks alot.....
Uyên bước ra khỏi office với cõi lòng nhẹ nhàng....nàng không ngờ nàng chỉ bị trách nhẹ nhàng như thế chứ không như boss của nàng giận dữ hùng hổ đòi đuổi nàng...Du đã qua được cơn nguy hiểm nhưng không thể đi làm được nữạ...cũng may, nàng vẫn còn giữ được cái job này!! về đến phòng, nàng thở phàọ..bây giờ phải cố gắng tập trung làm việc chớ không thể lơ đễnh như thế nàỵ...trong lúc này mà mất job thì nàng không biết xoay sở như thế nào nữạ..Tiếng phone reo cắt ngang dòng suy nghĩ của UYên
- Hello, Uyên is speaking!!
- I hope you still recognize mẹ..
Nàng rủa thầm..." trời ạ...ai mà biết you là ai chớ...
- ím sorrỵ..I couldn' t....please tell me whom you are ?
oh...thì ra là cái gã làm nàng té ngày xưạ..khi khổng khi không lại gọi cho Uyên vào lúc nàỵ..nhưng Uyên không để ý lắm...nàng đang vui vì không bị mất job...thế là nàng chẳng chấp nhất sự quấy rầy của hắn ta mà còn share với hắn sự may mắn của mình
Thái độ vui vẻ của nàng hình như khiến hắn bạo dạn hơn nên hắn ngỏ lời muốn mời nàng qua office của hắn để nói chuyện. Dĩ nhiên nàng biết hắn work chung company với nàng vì nếu không phải work ở đay thì làm sao có thể vào hãng ? nhưng hắn làm gì và văn phòng hắn ở đâu thì nàng không biết ? cái building này lớn quá, nàng làm việc ở đây đã gần hai năm rồi nhưng thực sự chưa bao giờ biết hết ngõ ngách ở đây ? nàng chỉ biết những chỗ bắt buộc phải biết thôi, ngoài ra nàng chăn?g quan tâm đến những chuyện khác hay những nguỜi khác!! Ngày mỗi ngày, nàng đến hãng từ 8 giờ sáng, xong việc là 4 giờ rưỡi chiềụ Nàng luôn lấy lunch time vào đúng 2:20pm để chạy ra đón thằng con trai út ở trường học rồi đưa nó về gởi cho dì Út và lại quay lại hãng làm việc. Tuy làm việc với tư cách là một assistance for chemist , nang có thể tự do sử dụng giờ giấc nghỉ của mình nhưng nàng không bao giờ lạm dụng cả bao giờ cũng đúng nửa tiếng break và vào hãng cũng như ra hãng rất đúng giờ. Những lúc ở lại làm overtime thì nàng luôn report đúng giờ với boss hay với partner của mình vì vậy chuyện nàng ra khỏi hãng mà không report quả là một chuyện lớn...!! Mấy Hôm nay Du đã khỏe nhiều, chàng dành đi đón con vì chính chàng cũng rất lo sợ nếu như nàng bị laid off hay bị đuổi chỉ vì lí do đi ra khỏi hãng...nàng nghĩ đây cũng là cơ hội tốt cho Du có thêm thời gian gần gũi các con. Anh không đi làm thì có thể ở nhà nghỉ ngơi và chơi với các con...
Nhìn xuống đồng hồ, chỉ mới 12 giờ...nàng bảo hắn
- I can' t. because it' s not a breaktime yet....
- what time is your lunch time ?
- 2:30
- why is too late like that ? you don' t have to take break exactly time ?
UYên cố gắng giải thích với hắn về giờ giấc cũng như lịch trình làm việc của mình và mong hắn thông cảm. Khi hắn mở lời muốn qua office của nàng thì nàng từ chối nhanh....nàng không muốn có trouble nữa nên đã nói thẳng với hắn rằng nàng còn phải làm việc...có lẽ hắn cụt hứng nên chỉ đành nói " OK, I will wait till 2:30pm và nàng đã hứa sẽ tới office của hắn sau khi nghe hắn chỉ đường vẽ lốị...
Cuối cùng nàng cũng đến...chẳng biết vì sao ? có lẽ vì không đi rước con thì nàng cũng không biết phải làm gì ? nàng thường không ăn trưạ..mỗi sáng nàng đưa con đi học thường thì nàng ăn thừa đồ ăn sáng của thằng bé vì nó giống nàng, ăn rất ít. Hai mẹ con chỉ cần một cái sandwich nhỏ là đủ năng lượng cho tới chiều!! bởi vậy nàng ốm nhom, cả nó cũng thế nhưng không thể ăn được nhiều hơn...nó còn nhỏ dễ thích nghi nên ăn nhiều hơn nàng , còn nàng hay bị dị ứng thức ăn nên ăn vào lại ói rạ...nàng dừng lại trước cánh cửa có tên hắn nhưng ngạc nhiên quá đỗi với hàng chữ Vice president- CEO chief Executivẹ Nàng bổng xanh mặt...dợm bước đi thì...." Uyên....!!" Please, come in!!
- chời ơị..làm sao hắn biết là nàng tới vậy kìa!! nàng chỉ biết rón rén theo chân hắn và nghe hắn tỏ bàỵ..hắn bảo hắn biết nàng sẽ quay bước đi nếu biết hắn là ai ? sẽ không nói chuyện dù chỉ một phút vì vậy hắn cố tình dấụ..nàng ngẫm nghĩ...không biết tại sao hắn ta có thành ý với nàng như thế ? nhưng lại không dám hỏị...nàng nghe hắn cất giọng
- I don' t know why most vietnamese people seem like to be afraid of the boss....
Nàng im lặng nhìn hắn....
- why don' t you talk ? I m curios why you r so quiet....
Cuối cùng không đặng đừng, nàng đành phải lên tiếng giải thích....về cuộc đời nàng, từ nhỏ cho đến lớn hầu như chỉ biết chịu đựng nhiều hơn là chống trả im lặng nhiều hơn là cởi mở hắn hỏi nàng về bịnh tình của Dụ..nàng nhủ thầm" eo ơi sao hắn biết ?" nhưng cũng lặng lẽ giải thích chút ít...nàng lấm lét nhìn đồng hồ, cứ nhấp nhỏm muốn đứng lên, hắn nhìn ra nên nói" you can go if you don' t want to talk to me but...remember I like to be friend with yoụ..don' t be afraid of because i m a boss.....Call me if you have any problem....
Nàng lí nhí cám ơn rồi biến thẳng.....
Kể từ hôm đó hắn gọi cho nàng thường xuyên lắm, nàng không thể từ chối phone và hình như cũng không muốn...hắn nói chuyện dí dỏm và biết quan tâm đến người khác lắm nên nàng thấy có thiện cảm...chỉ vậy thôi cho tới khi nàng phát hiện ra mỗi ngày hắn đều tò tò theo nàng về đến tận nhà thì nàng bắt đầu cảm thấy bất an...nàng lo sợ thiên hạ dị nghị, lo sợ mất việc và lo sợ sẽ có một ngày hắn tỏ tình....nàng sợ lắm....từ ngày chia tay Du, nàng luôn lo sợ trái tim bị quấy rầy cho tới khi gặp Hoàng....tâm tư nàng day dứt, trái tim vật lộn với lí trí, cái nghĩa vật lộn với cái tình để rồi cuối cùng cái nghĩa đắc thắng mỉm cười, cái tình đành phải chịu chui rúc ẩn náu vào cái xó xỉnh tận cùng của trái tim để ngủ yên. Nàng đã đau khổ lắm, vật vã lắm giữa con tim và lí trí nhưng bao giờ cũng thế, lí trí nàng luôn thắng cuộc....nàng cũng tự an ủi mình " trong tận cùng nỗi đau của riêng mình thì trái tim mình luôn bằng lòng ngủ yên để mình còn được ngẩng đầu nhìn các con...." Nàng sợ lắm cái cảnh nhìn các con trửởng thành trong thiếu thốn tình mẹ nghĩa cha bởi chính nàng đã nhìn thấy sự quạnh hiu khắc khoải của hai đứa con chồng khi chúng phát ra một câu hỏi " Cô Uyên ơị..ngoại tình là gì ? sao ba Minh và mẹ không sống chung với nhau như những cha mẹ khác ? sao ba lại ở với cô ?"
Trời ơi nàng đau quá khi nghe những lời trẻ thơ ấy nhưng nàng làm được gì để hàn gắn nỗi đau của chung ngoài sự đền đáp tình mẫu tử Nàng hiểu nàng không có lỗi gì khi làm vợ Du bởi lúc nàng đến với Du thì mẹ chúng đã có chồng khác rồị..nhưng trẻ thơ đâu có hiểu ? hồi đó chúng chỉ nghe mẹ chúng cho rằng nàng đã chia rẽ gia đình chúng.....giờ đây thời gian đã làm nhạt nhoà cái ấn tượng ấy trong đầu hai đứa trẻ, thời gian cũng đã minh chứng cho lòng thành của nàng...chính vì kinh nghiệm từ hai đứa con chồng mà nàng lo sợ cho con mình....nàng không muốn có bất kì nỗi đau nào xảy đến với nó...dẫu phải hy sinh cả khao khát hạnh phúc của bản thân.....
Tình trạng của Du càng ngày càng bi đát hơn, da anh vàng bệch và lở lóị...nàng đã phải cạo đầu cho anh để dễ bề xức thuốc cũng như chăm sóc.....anh đã không còn uống dù chỉ một chai beer....nhưng cái cơ hội thay gan cũng đã mất rồi, cũng đã vuột khỏi tầm tay rồị..
Ngày nào cũng vậy, bước vào nhà là Uyên phải đầu tắt mặt tối, lo cơm nước cho các con, nấu thức ăn riêng cho chồng, tắm rửa cho thằng Út, coi bài vở cho lũ nhỏ, dọn dẹp nhà cửa và cuối cùng là làm công tác vệ sinh cho chồng . Bệnh Du mỗi ngày mỗi tăng nên tinh thần anh sa sút...anh hay cáu gắt mỗi khi nàng lỡ tay làm anh đaụ Anh than thở luôn miệng vì thức ăn nhạt quá hay tối ngày cứ làm mấy món bổn cũ soạn lạị...rồi con cái méc nhau lung tung khiến cái đầu nàng muốn vỡ tung rạ...Nàng không biết làm thế nào để làm vừa lòng chồng bởi theo BS dặn chồng nàng tuyệt đối không được ăn mặn, không rượu bia, không ăn những thứ high cholesterol, kể cả đồ biển. Không được ăn đồ nóng, không được ăn cay, không được ăn chất béọ...cái gì cũng kiêng nên riết rồi nàng không biết nấu gì nữạ....nàng chỉ được an ủi khi đến giờ lên giường đọc chuyện ru con ngủ thôị..bé Nhựt với những lời nói thơ ngây đã an ủi cõi lòng nàng rất nhiều dù rằng nàng cũng chua xót lắm bởi nó hầu như không thương cha nó....
cái ngày nàng sợ hãi rồi cũng đến....Hôm ấy, từ sở làm, vì nàng về sớm hơn thường lệ, nàng ghé nhà dì út để đón bé Nhựt rồi tiện đường vào chợ VN mua vài món đồ ăn....đang cắm cúi lựa mấy trái cà pháo thì hắn đã ở ngay sau lưng nàng thì thầm hỏi " what is that ?"
Nàng không ngạc nhiên bởi nàng biết rất rõ hắn thường xuyên đi theo nàng về tận nhà sau giờ tan sở ....nàng mỉm cười chào và hắn đã không bỏ lỡ cơ hội hỏi han nàng rất nhiều về việtnamese food. Hắn mời nàng cùng hắn đi ăn ở nhà hàng vn....nàng từ chối khéo nhưng hắn cứ nài nỉ và viện cớ sẽ không biết ăn gì....bé Nhựt thì lại luôn miệng " mẹ ơi con cũng đói bụng....con muốn ăn phở "
Thế là nàng đành phải đị Từ lâu rồi nàng vẫ nhận ra hắn luôn ân cần giúp đỡ và chăm sóc nàng....lương nàng tăng nhiều hơn thường lệ ở năm mới này và điều mà nàng không ngờ là cái check bonus cuối năm của nàng nặng gấp đôi so với năm ngoáị Hắn gởi quà tặng cho các con nàng mà nàng không có cớ gì để từ chốị..hôm nay vào nhà hàng, hắn săn sóc nàng và bé Nhựt thật tỉ mỉ khiến nàng lo sợ quá....hắn cũng ân cần hỏi thăm tình trạng sức khỏe của chồng nàng và rồi hắn dụ dỗ bé Nhựt...thằng bé mê tít khi nghe hắn nói về cái hồ bơi ở nhà hắn, về bao nhiêu trò chơi mới nên cứ nằn nì mẹ.." mẹ cho con tới nhà chú Michael chơi đị..con muốn tắm hồ...nhà mình đâu có hồ...."
Hắn ra sức nài nỉ nên cuối cùng nàng đành phải hứa cuối tuần sẽ để cho hắn rước ba đứa nhỏ qua nhà hắn chơị...hắn kể cho nàng nghe tình hình gia đình hắn, nghe xong nàng còn lo sợ hơn.....đã bao lâu nay hắn không đồng ý li dị với vợ của hắn vậy mà hôm nay hắn lại bằng lòng.....không biết có vấn đề gì liên quan tới nàng hay không ? suốt bữa ăn, hắn chẳng hề tỏ tình nhưng trong đáy mắt hắn, nàng đã đọc được lời tỏ tình đó....
Kể từ hôm nàng đưa các con đến nhà hắn chơi một lần thì nàng đã thay đổi tâm tánh khá nhiềụ Bước vào nhà hắn nàng đã sững sờ...nàng những tưởng căn nhà của nàng đã là thiên đường rồi đâu có dè nhà của hắn còn tuyệt vời hơn những tưởng tượng của nàng nữạ Hôm ấy hắn đã tỏ tình....hắn nói " you don' t have to say anything...I will wait even for my whole lifẹ.."
Nàng bối rối lắm !! chồng nàng, dù không có giấy tờ hôn nhân chính thức, đang dở sống dở chết với căn bệnh ung thư gan, cơ hội thay gan đã vụt mất chỉ vìmột lần anh không chống nổi cơn ghiền biạ..Bác sĩ nói anh có thể không qua nổi trong năm naỵ..còn hắn lại tỏ tình .....
nàng không phủ nhận rằng nàng không ghét hắn, còn cảm động vì sự nhẫn nại, tỉ mỉ tốt bụng trong suốt một năm quạ...cái nỗi khao khát được đùm bọc yêu thương của người đàn bà lại trỗi dậy trong nàng...nàng đã từng âm thầm so sánh nàng sống với chồng nàng đã hơn 6 năm tròn nhưng chưa bao giờ anh chiều chuộng và quan tâm cho nàng nhiều như vậy, ngay cả Hoàng cũng rất ân cần nhưng vẫn có những điểm thua kém hắn. Từ ngày quay lại với chồng, chuyện ái ân đã dường như đi vào quên lãng, nàng làm bổn phận người vợ như một cái máy mà chẳng có cảm xúc gì...đôi khi nàng còn phải trốn tránh. Riết rồi chồng nàng cũng nhận ra, cũng phát giác được cõi lòng nàng đã lạnh, trái tim nàng đã đóng băng nên cái chuyện ân ái trở nên hờ hững. Mối dây ràng buộc duy nhất là vì danh dự của hai gia đình, vì những đứa con...Thực ra trái tim nàng lạnh nhưng không có nghĩa là nàng không còn nghĩa với chồng ? chỉ vì chồng nàng không cố gắng phá vỡ tảng băng đó thôị..chồng nàng vốn rất tự phụ, anh không hề muốn luỵ ai và nhất là anh không muốn bị trói buộc...có lẽ anh cũng chỉ cần nàng như cần một món ăn để duy trì cuộc sống thôị....những đam mê, khát khao của anh là những sở thích của riêng anh kiạ...có lẽ anh không thương yêu ai nhiều bằng chính bản thân của mình!! bây giờ anh đau ốm, anh vẫn luôn tự phụ rằng nàng lo cho anh là việc tất nhiên, việc bắt buộc...đôi khi nàng buồn và hối hận rằng " sao mình lại có thể vì một lời hứa với cha mẹ chồng mà trói buộc cuộc đời bên một người đàn ông vô tình và ích kỉ như thế này ? Du đâu có biết rằng nàng cần lắm những cử chỉ ngọt ngào, lời nói yêu thương của Du chứ ? nàng cũng chỉ là con người, sức chịu đựng cũng chỉ có giới hạn thôị...sao chàng lại không ân cần chia sẻ cùng nàng những lo lắng trong cuộc sống ? chẳng bù cho hắn....chỉ nghe nàng ho, sổ mũi nhức đầu đã quýnh quáng lên, đã năn nỉ nàng uống thuốc....cái phone của nàng mỗi ngày có không biết bao nhiêu là messages của hắn, office của nàng bao giờ cũng có hoa của hắn tặng cho, buổi trưa nào hắn cũng không quên mua một phần ăn trưa cho nàng....nàng có gì để cho hắn phải lụy như thế...nhưng mà hắn không chỉ quan tâm cho nàng, mà còn quan tâm cho các con nàng, quan tâm cho Du nữạ...đôi khi nàng sợ Du ghen nên không dấu chàng điều gì song tuyệt nhiên Du chẳng hề nổi nóng, chàng còn bảo " em được boss chiếu cố vậy thì khỏi lo bị laid off, tha hồ lên lương..." nàng buồn lắm......Du không yêu thương nàng nên mới không ghen....Từ hồi nào tới giờ chàng thừa biết bạn của chàng theo đuổi Uyên, chàng thừa biết Hoàng yêu thương Uyên nhưng chẳng bao giờ chàng ghen hờn và hình như chàng không để ý đến thì phảị Có lẽ chàng thừa biết những đứa con chàng thừa sức, thừa khả năng, thừa sức mạnh để giữ chân nàng rồi nên chàng không cần bận tâm....chính vì vậy mà Uyên tủi thân và dần mất đi những rung động tình yêụ..nàng sống và làm việc như cái máỵ...vui buồn chỉ biết gởi vào những dòng thơ văn để rồi ngày mỗi ngày định nghĩa cuộc sống thật thê thảm...
Cuối cùng cho một tình yêu
Là những ngày trống rống
Là cuộc sống không còn mơ mộng
Ngủ và ăn rồi thức dậy đi làm
Ta đốt cháy bao niềm hy vọng
Giữa tro tàn chỉ còn lại cô đơn.....
Phải, nàng bây giờ chỉ còn lại nỗi quạnh vắng, hắt hiu, ngày hai buổi làm tròn bổn phận....
Cuối cùng rồi chẳng còn gì hơn
Ta gom góp bao điều nhỏ nhặt
Những cơm áo gạo tiền vụn vặt
Chẳng yêu ai và cũng chẳng yêu mình
như cô Tấm mỗi ngày lại nhặt
Hạt thóc buồn dằng dặc suốt trăm năm....
Hôm nay bước về nha nàng mệt rã rời, cổ họng đau rát....người cứ gây gây sốt, nàng biết, vì nàng làm việc quá sức và bị stress nặng nề trong mấy ngày cuối tuần nên đầu óc nàng căng thẳng....cố gắng lắm nàng mới cầm cự tới giờ về...bước vào nhà, nàng thấy Du nằm sóng soài trên sàn bếp....thần kinh co giật, nàng hốt hoảng lay chồng...chao ơị..nồng nặc mùi bia, tại sao anh lại uống ? anh đã dứt được rồi mà....
Tiếng Du lè nhè..." Uyên....anh không muốn sống nữạ...bệnh hoạn hành hạ như thế này thà chết còn sướng hơn...cho anh chết để anh được tự do đi Uyên, em dấu anh làm gì...? ung thư làm sao mà cứu ? anh sống được mấy nỗi mà cấm anh uống chớ....
Nàng đỡ Du về phòng, bé Nhựt nhìn cha hoảng sợ...khóc thét " mẹ ơi sao cha ói hôi quá...con sợ...
Nàng trấn an con " đừng sợ, để mẹ lau cho cha là cha hết hôi liền, phụ mẹ dìu cha lên phòng đi con!!
Nàng tự nhủ " ai đã đến đây để cùng Du uống ? rõ ràng trên bàn ăn có hai cái lị..những thức ăn này là order ở nhà hàng mà...nàng đau khổ nhìn chồng " đầu anh trọc lóc, ghẻ chóc, da lở loét. Thân thể anh sần sùi, bàn tay chai cứng và tróc từng lớp như vảy cá, lỗ tai, lỗ mũi cũng lở. nàng nhìn phía dưới cơ thể của anh mà đau lòng, ngay đến vệ sinh cá nhân nàng cũng phải take care cho anh. Đôi khi nàng thấy ghê ghê khi lau chùi tắm rửa nhưng rồi quen dần....người cùi còn ghê gớm hơn như vầy đó mà...nàng tu8. hỏi " không biết bệnh phong cùi có do gan mà ra không nhỉ và nó là loại vi khuẩn nào ?
Lúc Du thiếp vào giấc ngủ cũng là lúc Uyên không chống đỡ được nữạ...nàng dặn hai con trai lớn học bài và coi chừng bé Nhựt. Hôm nay nàng không còn sức để nấu ăn nên đành mua pizza cho tui nhỏ rồi lăn ra giường ngủ li bì....nàng thiếp đi trong cơn mệ....có tiếng vị bác sĩ của chồng nàng đe dọa " your husband has no hope, he will be died in next 6 months....his liver has too many scars..." nàng đã khóc lóc xin ông cho chàng cơ hội thay gan, ông điềm nhiên nói " cô còn quá trẻ, tại sao cứ phải chịu khổ cùng gã đàn ông nàỵ..tôi có thể nhìn thấy đời sống khốn khổ giữa cô và anh tạ...cũng may, anh ta rồi sẽ chết, thượng đế vẫn công bằng vì đã cho cô một cơ hội để thoát thân và hồi sinh
chồng của cô chắc chắn cũng không muốn tồn tại trong cảnh đau đớn như thế nàỵ.....cô am hiểu y học như vậy cô cũng thừa hiểu loại thuốc giảm đau mà anh ta dùng độc hại như thế nào phải không ? nhưng nếu không dùng nó thì chồng cô có chịu đựng nổi những lúc lên cơn đau không ? cô không cần nài van vô ích, chồng của cô đã không tự biết qúy mạng sống của mình, đã không chống nổi những thói vị kỉ của con người để rồi đánh mất cơ hội sống thì cô chẳng giữ nổi anh tạ...anh ta là người không có ý chí, không có lòng thành đối với cô, cô hiểu không ? ngay chính bản thân của anh ta, anh ta còn không có trách nhiệm thì làm sao có trách nhiệm với người khác ? cô đã toi công suốt hai năm rồị...cô hãy nghĩ cho mình đị..no one can change your life excep for yoụ....
Nghe lời Bác sĩ nói, Uyên cảm nhận được tai hoạ của Du dưới góc độ đau đớn sâu xa nhất!!! cái chết của một con người khi chỉ mới ở tuổi 42, cái tuổi vẫn còn trẻ và tràn đa6`y sinh lực nhất!! Bản thân cái chết không đem lại đau đớn gì cả nhưng cái chết có nghĩa gì đối với một người có đầy đủ năng lực sinh tồn ? và có nghĩa gì đối với Uyên, một người đàn bà đang chuẩn bị bước tới ngưỡng cửa ba mươi, phải chăng là sự giải thoát như lời ông BS nóị...no one can change your life except for yoụ...
Nỗi thống khổ càng chồng chất lên đôi vai rũ xuống như chim của UYên. Nàng nghĩ đến MIcheal với ước muốn nhục nhã " Du đã chết" ..............
Uyên giật bắn mình và tỉnh hẳn, nàng xoay qua nhì D, rờ vào mũi anh...anh còn đang thở tuy có hơi mệt nhọc, nàng đưa tay tát vào má mình và cảm thấy đaụ.." lạy chúa, thì ra nàng đang mơ!!" một giấc mơ ác độc và ích kỉ....
Suốt những tháng ngày sau đó Uyên phải sống trong tâm trạng day dứt, đau khổ.....nhìn tình cảnh bi đát của chồng rên rỉ trong đớn đau nàng không cầm lòng được mà cứ tiêm thêm cho chàng thuốc giảm đau thì chất moocphin trong thuốc càng làm cho chàng tiến dần đến ranh giới giữa sự sống và sự chết hơn...trí óc của chàng ngày càng tê liệt, chàng hình như chỉ còn van nài thượng đế hãy để cho chàng mau chóng kết thúc cuộc sống để giảm bớt những cơn đau triền miên...nàng xin nghỉ làm cả tháng để ở nhà chăm sóc cho chồng nhưng cũng không thể nghỉ làm mãi được bởi nàng cần tiền để trang trải những chi phí....hôm nay thì mấy đứa nhỏ đã được nghỉ hè, nàng phải đi làm lại, hai đứa lớn ở nhà thay nàng coi chừng cha chúng, tuy chúng không chăm sóc được tỉ mỉ nhưng ít ra sự có mặt của chúng bên cạnh Du cũng khiến nàng phần nào an tâm để đi làm....nghĩ đến giấc mơ vị kỉ hôm nào, nàng thẹn đỏ mặt và bắt đầu toát mồ hôi, xấu hổ vì cái vòng kim cô của tính đê hèn đã xiết chặt đầu mình. Người bác sĩ lại còn khuyến khích và có ý hùa theo cái mưu đồ ô nhục của nàng, chính ông đã thì thầm với nàng rằng " cô có cố gắng cũng vô ích, anh ta sẽ chết trong nay maị...nếu cô và anh ta thỏa thuận thì tôi sẽ giúp anh ta đi nhanh hơn dự đoán, cô sẽ được tự do và anh ta sẽ thoát nợ trần..." Nàng chỉ biết cúi đầu bỏ đi dọc theo dãy hành lang tăm tốị...
Nàng quay lại hãng và gặp lại hắn...vẫn như ngày nào, hắn ân cần săn sóc thăm hỏi tình hình của Du và khi biết được tình trạng bi đát ấy nàng đã kín đáo đọc được nét thoả mãn vui mừng của hăn dẫu hắn luôn miệng Sorrỵ....nàng hiểu vì sao hắn mừng!! ánh mắt nồng nàn và những lời khuyên nhủ của hắn cũng khiến nàng chùng lòng....Phảị..nàng nào có lỗi gì trong bệnh tật của Du chứ....nàng đã tận lực hết sức của mình rồị..nàng đâu phải là thượng đế để có thể kéo mạng sống của Du lại chứ ? nàng còn phải nghĩ đến bản thân nữa chứ...vì Du, nàng đã khổ sở quá nhiều rồị...bây giờ anh có mất đi nàng cũng phải gồng gánh nuôi lớn các con...bà vợ cũ của anh đã tưởng ra9`ng anh có bảo hiểm nhân thọ, tưởng anh có tiền nên đã kiếm chuyện với nàng về hai đứa nhỏ, bà ta đòi chia cái nhà với nàng...thiệt tức cười, bà ta đâu có biết giữa nàng và Du chẳng có mảnh giấy hôn thú nào cả, ngôi nhà mới này là do chính nàng đứng tên và nai lưng ra trả nợ, còn Du ? bảo hiểm sức khỏe còn không có thì nói gì đến bảo hiểm nhân mạng ? vì nàng làm ở một hãng tương đối lớn nên tất cả mọi thứ nàng đều cover cho mấy cha con anh. Hai năm trước khi mới phát hiện căn bệnh của anh, nàng đã gọi khắp các hãng bảo hiểm để mua cho anh nhưng không ai chịu bán vì họ find out ra anh có bệnh...gia tài của anh ngoài ba đứa con, anh đã chẳng có gì để lại cho nàng....nợ nần nhà cửa còn đó và nàng vẫn cố gắng gồng gánh để cho các con có đời sống tốt lành đầy đủ hơn....nàng cũng biết, nàng không có quyền gì giữ lại hai đứa con nếu như Du qua đời nhưng nàng không cam chịu mất chúng....bởi nàng biết chúng sẽ hư hỏng, khổ sở nếu sống với mẹ chúng....bà ta chỉ muốn lấy chúng lại vì tiền chứ chẳng có tình gì cả ?
Lúc tan sở như thường lệ, nàng ra bãi parking thì hắn đã có mặt cạnh chiếc xe của nàng, dường như hắn cố tình đợi nàng để nói chuyện gì chớ không lẽo đẽo theo như mọi hôm...nàng mỉm cười thân thiện khi thấy hắn......hắn nói nửa như van nài nửa như ra lệnh...." I need to talk to you, please follow mẹ.." không hiểu sao Uyên lại líu ríu đi theo theo hắn....hắn đưa Uyên vào một nhà hàng rất gần hãng và gọi mấy món ăn rồi ân cần đưa cho nàng một phong thợ...hắn nói nàng rằng
-" just open when you get home and please don' t send it back."
Nàng hỏi nhỏ " what' s going on ?
- don' t ask, you will know when you open it. Now, enjoy your meal first....you look so thin, don' t you know ?
Nàng ngoan ngoãn ăn và rồi cúi đầu thẹn thùng khi hắn nhìn nàng trân trôí và nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng
__________________
Uyên, I m worry about yoụ...don' t you know that I love you so much ? I will wait for yoụ
Nàng buồn bã nhìn hắn....mới đây thôi, vì nghĩ đến hắn, đến tương lai mà hắn thêu dệt cùng nàng đã khiến nàng có ý nghĩ đê hèn rằng mong Du chết nhưng bây giờ hình ảnh Du đau đớn hiện ra, nàng đâu còn lòng dạ nào để nghĩ đến viễn tưởng tương lai nữa ? nàg rụt tay và mở phong thơ mặc cho hắn lên tiếng cản trở...thì ra hắn viết cho nàng một lá thơ thật dài, thật tình tứ và kèm theo tờ check với con số khá hậu hĩnh....30 ngàn độ...hắn nói số tiền này sẽ giúp nàng trang trải trong suốt thời gian nghỉ làm....hắn hào phóng ghê đấy chứ!! nàng đã hỏi thẳng hắn rằng tại sao hắn lại cho nàng muợn tiền ? bộ nghĩ nàng là người đàn bà dễ mua chuộc bằng tiền bạc hay saỏ hắn hốt hoảng và không ngớt đính chính....nàng mặc kệ và không muốn nghe nữạ...nàng không muốn chạy trốn chính bản thân và chính hôn nhân của mình nữa ? phải, từ lúc quay lại với Du nàng sống như một kẻ chạy trốn, nàng không đối diện vào vết thương của trái tim mình để xây dựng, hoàn thiện tình cảm với chồng....người ngoài nghĩ rằng nàng cao thượng thứ tha nhưng chỉ có nàng là hiểu rõ bản thân ích kỉ của mình....bởi nàng chưa bao giờ tha thứ cho Du cả Trong nàng có cuộc dằn co như cơn bão bừng sống dậỵ Nàng thức tỉnh. Nàng nhìn ra toàn bộ sự trốn chạy tình cảm trong long nàng chỉ là cơn ác mộng của sự giả dối cho một nỗi đau riêng của chính mình để mua đổi sự mủi lòng tin yêu của người khác......Nàng vùng chạy ra khỏi nhà hàng....Không , nàng phải đối đầu với con tim mình.....nàng chạy như tên bắn về nhà....nhìn thấy Du ngồi mệt mỏi trên sôpha, nàng qùy xuống ôm chân chàng rồi từ từ hôn lên môi chàng....nàng thì thầm " Du, anh phải sống...em sẽ không để anh chết đâu bởi vì em yêu anh....nàng nghe hai giọt nước rớt trên má môi mình mằn mặn....Du, chồng nàng...đang rơi nước mắt....tiếng điện thoại chợt reo vang...." hellọ...Is that Ms. Uyen ?
" yes I m speaking..."
" bad news for you, there is a person that volunteer to donate a liver for your husband....we did check and test...everything is readỵ...can you bring him here now....
Lạy chúa, nàng hét toáng lên....tạ ơn chúa đã cứu chúng con.....đã đem tình yêu và nguồn sống trởlại với chúng con..............đôi mắt Du và Uyên long lanh những giọt lệ hạnh phúc....
Hết.