Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nỗi niềm

84 trả lời, 13.759 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-05 23:42:16Như Phương>



Sầu Đông

Lặng lẽ trong ta một nỗi buồn
Những ngày thứ bẩy nắng chiều buông
Khi trời tuyết phủ mờ nhân ảnh
Quạnh vắng mình ta một góc buồn

Nghe tiếng tim mình đang nức nở
Đi tìm quên lãng trong thiền môn
Cố nghe theo Phật tìm tâm tịnh
Tĩnh lặng mong TÂM sẽ hiện tiền


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Bạn Hiền

Gởi đóa liên hồng tặng bạn hiền
Mong cầu chúc bạn mãi an nhiên
Sáng_trưa_chiều_tối lòng Tĩnh Lặng
Ngày_tháng_năm dài vui triền miên.

vdn


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 05:19:13Viet duong nhan>
Sầu Đông

Lặng lẽ trong ta một nỗi buồn
Những chiều thứ bẩy nắng chiều buông
Những ngày tuyết phủ mờ nhân ảnh
Quạnh vắng mình ta một góc buồn

Nghe tiếng tim ta đang nức nở
Đang tìm quên lãng trong thiền môn
Cố nghe theo Phật tìm tâm tịnh
Tĩnh lặng mong TÂM sẽ hiện tiền

Phật pháp hoằng dương tự ức niên
Tại tâm phật tính bởi nhân duyên
Ta bà thế giới khôn riêng cõi
Tu thân an hưởng cảnh thiền viên

Một cảnh vô thường vạn kiếp nhân
Sinh linh chìm đắm sắc - tiền- danh
Nhân gian tâm hỷ nộ aí ố
Thiên định hướng tâm cõi niết bàn


NPKC

r



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 11:19:27Như Phương>
Lạnh Lùng

Buồn quá, mình em qua mỗi ngày
Ngậm sầu, nuốt đắng lẫn chua cay
Nhìn trăng chỉ thấy bóng thằng cuội
Trên những hàng cây, gió vẫn bay

Từ lúc anh vui vầy duyên mới
Em hờn cho số phận không may
Hai ta đã biết không sum họp
Sao mãi bận lòng lúc vắng nhau


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-28 01:55:44Như Phương>


Nắng Mưa

Ngày xưa khi còn bé
Coi thường chuyện nắng mưa
Mặc cho giông tố nổi
Mặc những chiều mưa rơi
Đến khi ta khôn lớn
Nắng mưa là nguồn thơ
Gửi hồn nương theo gió
Đến tặng người trong mơ
Khi không còn trẻ nữa
Buồn vui theo nắng mưa

np


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0

7 tặng P cảnh thu này tuyệt đẹp nè - thấy tuyết lạnh quá [:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 03:04:26Như Phương>
Trích đoạn: Viet duong nhan

7 tặng P cảnh thu này tuyệt đẹp nè - thấy tuyết lạnh quá [:)]



Cám ơn Bẩy đã mang mùa thu
Suởi ấm cho đông tuyết lạnh lùng
Tình bạn vườn thơ tuơi thắm mãi
Dù ta xa cách đến muôn trùng


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 10:52:11nguyens>
GIÓ ĐÔNG

Ngọn gió đông sang đến lạnh lùng
Bóng chiều cô quạnh thoảng mông lung
Tóc ai vương vấn mầu hoa tím
Sợi nhớ chơi vơi thoáng não nùng
Mắt biếc xanh xao đời goá phụ
Môi hồng xám nhạt giọt sương nhung
Đường xưa còn đó tình nhân hỡi
Mộ địa hoang tàn ngấn lệ rưng.









Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Ta gửi cho em nhánh phượng hồng
Để tình chẳng lạnh bởi mùa đông
Để không lạnh buốt tình đêm nhớ
Thẫn thờ lạc bóng giữa trời khuya


📎 bk
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MỘNG

Anh tặng cho em nhánh phượng hồng
Hoa hồng em tặng cả vạn bông
Ân tình theo gió hồng như mộng
E ấp cuộc tình hoa với bông
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu vốn dĩ mơ và mộng
Hoa yêu ai chẳng muốn hoa hồng
Mây hồng vốn đẹp khoảng trời yêu
Nhưng chiều vụt tắt còn thương nữa?....
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
CÕI LÒNG
Sầu đông se lạnh dưới cơn mưa
Sầu đâu không thấy mà mưa ngập lòng
Se lòng từng nỗi nhớ mong
Đông về lạnh quá cõi lòng nát tan
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn tinhanhdemvang va mye đã ghé thăm và tặng chùm hoa phượng làm âm lòng trong buổi đông sang, và cũng cám ơn hai bạn đã reo răc vần thơ cho vươn thơ mùa đông bớt sầu.
thân chào


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa đêm

Mưa đêm buồn quá viết vần thơ
Bão tố phong ba đến bất ngờ
Cơn lốc xoay tròn theo gió cuốn
Mảnh hồn lạc lõng nỗi bơ vơ

Chắp tay cầu nguyện tan mưa gió
Đời lại đẹp như một giấc mơ
Nét vẽ điểm tô cho bức họa
Lời hay ý nhạc kết thành thơ


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-03 08:02:06Viet duong nhan>
Thơ thẩn

Nghĩ ngợi ngẩn ngơ suốt cả ngày
Hồn ta lơ lửng tựa như say
Gieo vần kết chữ cho vừa ý
Mong viết được bài thơ thật hay

Tìm nghĩa đặt câu cho hợp vận
Thả hồn theo gió cuốn mây bay
Nàng thơ sao chẳng buồn dừng bước
Thơ dệt không thành tim rứt rai


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 05:28:25Viet duong nhan>
ĐÊM ĐÔNG

Lặng lẽ đêm đông cảnh cuối đời
Bùi ngùi một thoáng lá chờ rơi
Nắng chiều đã tắt bên song cửa
Tuyết phủ hoàng hôn trắng xoá trời
Thế thái nhân tình ôi vạn nẻo
Lòng ngườì muôn dạng tưạ mây trôi
Vòng xoay nhân quả khôn dơì đổi
Sinh kí tử quy vốn dĩ rôì

r



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 23:48:13Viet duong nhan>
Cứ ngỡ

Em cứ ngỡ mình là mây lang thang
Yêu dại khờ anh làn gió vô tình
Mây với gió tô thắm chuyện chúng mình
Cùng theo nhau trên đường đời muôn ngã
Em cứ ngỡ mình là hoa lơi lả
Yêu say đắm anh chàng bướm đa tình
Buớm cùng hoa đùa trong nắng lung linh
Đưa nhau đi vào những giấc mộng vàng
r


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
CHỈ LÀ

Ai vang khúc nhạc tiêu sầu
Đông tàn giá lạnh vì đâu thẩn thờ
Lang thang hồn thả vào mơ
Nhạc kia réo rắt vầng thơ bỗng sầu
Suối ca chim hót còn đâu
Thay vào tiếng rít dạo đầu lập đông
Đâu rồi hỡi ánh dương hồng
Chỉ là băng giá ngập sông choáng hồn
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Sầu đông

Anh ở dưới mộ sâu
Có hay chăng em sầu
Anh có đang thấy lạnh
Khi tuyết đọng trên cành
Anh có buồn hiu hắt
Khi mặt trời quay mặt

Anh ơi anh có hay
Mắt em đang thấy cay
Tim em đang thổn thức
Hồn em đang rạn nứt
Cho lệ chẩy thành sông
Trôi ra biển mênh mông

Giọt lệ này cho anh
Khi tóc em còn xanh
Giọt lệ này cho đời
Khi đời thiếu nụ cười
Giọt lệ này cho con
Khi con bé cỏn con
………
Giọt lệ này cho em
Khóc trong những đêm đen


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Mờ ảo khói sương trùm đáy mộ
Hương xưa khơi động chút đông sầu
Tình cũ còn vương làm lệ đổ
Một trời thương nhớ quặn niềm đau...
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI

Vì đâu trời bỗng lập đông
Hương đồng cỏ nội cả đồng xác sơ
Chim buồn ủ rủ ngẩn ngơ
Nắng hồng ngơ ngẫn bây giờ nơi đâu??
Tuyết rơi băng lạnh cảnh sầu
Cái gía lạnh ấy từ đâu tràn về??
Cả hồn ta bỗng tái tê
Áo không đủ ấm khi kề sương khuay
Ai cùng giá lạnh sẽ chia
Để hồn tôi ấm lên tia nắng hồng
Tôi xin nhóm ngọn lửa đông
Thả tia nắng hồng sưởi ấm tim ai??



Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 23:51:33Viet duong nhan>



Sau cơn bão tuyết

Sau cơn thịnh nộ tuyết ngừng rơi
Mầu trắng tinh nguyên một khỏang trời
Tuyết ngập cành cây chen ngọn cỏ
Tuyết ơi đẹp quá hồn chơi vơi

Hàng cây xơ xát tuyết còn đọng
Như phủ mầu tang cho cuộc đời
Trong gió phất phơ làn tuyết trắng
Mơ màng vạt nắng nhẹ buông lơi


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 06:30:47Viet duong nhan>
SAU CƠN BÃO TUYẾT

Sau cơn thịnh nộ tuyết ngừng rơi
Mầu trắng trinh nguyên một khỏang trời
Tuyết ngập cành cây chen ngọn cỏ
Tuyết ơi đẹp quá hồn chơi vơi

Hàng cây xơ xác tuyết chưa vơi
Như phủ mầu tang của cuộc đời
Trong gió phất phơ làn tuyết trắng
Mơ màng vạt nắng nhẹ buông lơi

Hoa tuyết tung bay trước gió đông
Ngỡ ngàng lên đôi má ai hồng
Bâng khuâng gió nhẹ hôn môi thắm
Trắng xóa khung trời thương nhớ mong

Ngây ngất lá rừng bông tuyết bay
Ngạt ngào hương thoảng nhựa thông say
Ngẩn ngơ tiếng sáo thông vi vút
Se sắt nỗi lòng gió nhớ mây

NPKC

:Đưa vào TV:



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Sau cơn thịnh nộ tuyết ngừng rơi
Vần ai người mượn lạnh đất trời
Cứ quẩn quanh đi đầu đông ấy
Tuyết lại về đây lạnh ngất hồn
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-15 07:10:43Như Phương>
Tàn thu

Thu đã ra đi trong nghẹn ngào
Đông về gía lạnh buồn nao nao
Tung bay hoa tuyết vờn trong gió
Thương nhớ người xưa ở chốn nào
Mây xám chiều vương sầu tím nhạt
Buồn ơi ngả nón ta xin chào
Cùng ta làm bạn tình muôn thuở
Thôi nhé từ nay hết xuyến xao
r


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 20:04:29Như Phương>
Lạ quá

Lạ quá sao mình mãi ủ ê
Vấn vương hồn chẳng tỉnh cơn mê
Tình đi theo gió mong chi nữa
Lặng lẽ ôm bao nỗi ê chề
Ngấn lệ rưng rưng trên khóe mắt
Tâm tư lãng đãng quên đường về
Còn đâu ngày tháng xa xăm cũ
Người đã cùng ai trọn uớc thề


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-11 06:51:47Viet duong nhan>
CÓ LẼ

Có lẽ trong lòng vẫn xuyến xao
Một chút yêu thương từ thuở nào
Gió bay rất nhẹ vương tà áo
Một chút hương nào dạ nhớ nhung
Có lẽ tri âm mộng tương phùng
Thu xa ngơ ngẩn nhìn lá rụng
Nỗi nhớ muôn trùng tiếng thủy chung
Có lẽ ai buồn nhớ mông lung
Nhìn đêm sao tỏa sáng nghìn trùng
Màn đêm thả hồn bên khung cửa
Nỗi nhớ cũng vừa sáng như sao
Có lẽ ai mơ mộng thuở nào
Thu thay màu áo sao khác lạ
Có lẽ ta buồn nhớ thu qua
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0

Đời

Thương tiếc làm chi một mảnh đời
Lửng lơ như chiếc lá chờ rơi
Cầu mong cơn gió xin dừng bước
Chớ vội theo mây đến cuối trời
Thu đến cho rừng thêm sắc thắm
Đông sang sông nước muốn ngừng trôi
Cuộc đời không, có đừng thương tiếc
Định mệnh trái ngang đã định rồi


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 23:53:28Viet duong nhan>



Lẻ bạn

Chiều nay mây xám tuyết rơi rơi
Chất ngất sầu dâng kín góc trời
Lẻ bạn chim non buồn cất cánh
Tung mình vào một cõi chơi vơi

Sầu dâng mí mắt buồn thăm thẳm
Thân phận mình đây lẻ bạn rồi
Chim lạc lòai bay trong tuyết lạnh
Ta chìm trong bão tố muôn đời

R


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Xin kiếm giùm tôi một nửa hồn
Lang thang thất lạc buổi hòang hôn
Tìm trong vô vọng nào đâu thấy
Khập khễnh trong ta chỉ nửa hồn


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»