Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

:: TÂM ::

1.032 trả lời, 131.658 lượt xem — Trang 2 / 35
Trường Sinh

Nhẹ nhàng uống thuốc trường sinh
Lòng trong, ý sáng nhận mình là ai?!
Dẩu rằng thế sự đổi thay
Hư Vô nhất niệm thấy ngày như đêm.

Một mai nguyệt lặn, sao chìm
Tâm thành giữ vững lòng chiêm ngưỡng đời
Nắng mưa thay đổi tiết trời
Mây đen phủ trước, sau thời sáng trong

Chớ nên chờ đợi mỏi mong
Trôi trôi, chảy chảy lòng vòng chuyển luân...!


(Paris 13, 15 giờ 15 nhà hàng "Au-Vieux-Sàigòn" 15-02-2000)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-02 05:39:39Viet duong nhan>
Trích đoạn: forever_duongvu

Ngày đêm luôn mãi chuốt trau
"Trừ Dơ Phủi Bụi" chẳng nao núng lòng.
*

Cảm ơn về những lời ngọc của Việt Dương Nhân dành cho DV , tự thấy mình còn yếu kém không xứng với hai chữ Thi Sĩ mà Việt Dương Nhân dành cho. Những bài thơ của Đức Giáo chủ phật giáo Hòa hảo tôi rất thích ! Tôi có đọc khá nhiều những bài thơ trong cuốn kinh của Đạo mà Hùynh Giáo chủ viết và hầu như toàn bằng thơ.Hùynh Giáo chủ là người rất giỏi thi ca , có rất nhiều những bài thơ đối đáp rất chuẩn và hay của ông được ghi lại . Ông là một con người rất được tôn sùng và kính nể và dòng đạo của ông có những chuẩn mực về đạo đức nhưng không hà khắc và rất phù hợp với xã hội hiện nay nên phật giáo Hòa hảo là dòng đạo khá thịnh ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Việt Dương Nhân nói như trên chắc hẳn có mối quan hệ thân thiết với Huỳnh giáo chủ ? Tôi cũng là người rất yêu mến ông mặc dầu tôi là người ngoại đạo. Chúc người bạn thơ Việt Dương Nhân có những giây phút thảnh thơi tâm hồn trong cõi thiền

Cõi thiền không phải rừng hoa nở
Vẫn ngát hương thơm rực rỡ màu...
Kính
Dương Vũ

Dạ, VDN hoàn toàn không có liên hệ hay biết rành gì về Đạo Hòa Hảo khi còn ở SG (trước 1975). Chỉ thỉnh thoảng những dịp Lễ Vu lan có đi các chùa; Linh Quang ở Khánh Hội, Linh Sơn, Hoa Nghiêm... Chẳng biết học Phật gì cả.
Qua Paris vài năm sau thì gặp sóng gió bất ngờ. Phật Trời đưa vdn vào đường Phật Đạo... và từ đó cứ Học Đọc và thuần Hành những giáo Lý của nhà Phật...

Bỗng nhiên có 1 người nào đó tặng cho vdn cuồn băng ngâm thơ. Vừa để vào máy thì nghe Hùng Cường ngâm bài thơ ấy - Vdn mới biết là của Đức HPS.
Vài lời cùng DV - Chúc DV và gia đình được vạn sự an lành.
Thân
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN SƠN SỰ VỊNH

Thập lý khán sơn nhi vị ngộ
đáo sơn liểu kiến vị do đồng
thướng đỉnh nhân sơn hòa nhất thể
phù vân đồng bộ phi song song [:)]
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Lê Thường Nhiên

NHÂN SƠN SỰ VỊNH

Thập lý khán sơn nhi vị ngộ
đáo sơn liểu kiến vị do đồng
thướng đỉnh nhân sơn hòa nhất thể
phù vân đồng bộ phi song song [:)]

Vdn rất vui được Lê Thường Nhiên vào chia sẻ và gieo bài thơ "thật nho"...
Chân thành cảm ơn LTN - Kính chúc Thi Sĩ và bảo quyến an vui hạnh phúc.

VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Ngà Ngọc
Gởi đến N.H.N. - N.X.T. - N.Đ.T.
và tất cả những tâm hồn họa sĩ

Trên cảnh Tiên hiện những bóng người
Hằng đêm ngồi vẽ bức tranh đời
Gởi về tặng kẻ buồn đơn độc
Thật tâm ngà ngọc đẹp tuyệt vời.

(Ivry s/Seine,rạng 26-02-1999)

Cảm thơ Nguyễn Thị Vinh
''Nhìn kẻ ác chịu tội
Sao tôi vẫn thấy thương''

Em đọc thơ của chị
Thoang thoảng tỏa mùi hương
Lấn áp hết sân si
Quên năm tháng đoạn trường.

(Gia tự Diệu Thi, nữa đêm 26-02-1999)

Tán Dương
Tâm Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa

Tâm Kinh Bát Nhã nghe nhẹ người
Thoảng hương huyền diệu tỏa khắp nơi
Dầu trong bể khổ từ bao kiếp,
Bỗng trở thành vui với cuộc đời.

(Gia tự Diệu Thi, 3 tháng 3 năm 1999
đêm trăng tròn 16 tháng giêng năm Kỷ Mão)

Một Thể Trong Veo

Một thể trong veo ở giữa Trời
Không màu không sắc thật tuyệt vời
Nếu ai hiểu được cảnh trời ấy
Nhẹ lòng vui hưởng với trần đời.

(Trên không phận, chuyến bay Air France 062
Paris-Los Angeles, thứ sáu 15 giờ 11-07-1997)

Thế Gian

Thế gian ta ở từ lâu
Muôn đời vạn kiếp vui sầu như nhau
Thế gian bất luận thấp cao
Thiên đàng địa ngục có nào đâu xa.

(Không phận Paris-los Angeles, 11-07-1997)

Tiếng Chim Kêu

Nghe tiếng chim kêu cạnh cửa phòng
Vén rèm nhìn tận vút trên không
Trời thu bao phủ đầy mây xám
Thương cánh chim đời lạc gió giông!

(Ivry s/Seine, chiều thu mưa gió 11-11-1996)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-15 21:51:07Viet duong nhan>


Phật A Di Đà
Hồn Thơ Gởi Gió

Gió ơi ! Gió có biết ?
Mai ta sẽ trở về :
Trở về với Cát Bụi
Đã tạo thành thân ta
Lòng xót xa rơi lệ
Muốn ở mãi với đời
Chung cười và chung khóc
Cùng người người ta thương
Vì ta sợ bị mất
Hồn thơ không ai cất!
Gió chợt từ đâu đến
Kề bên tai khe khẽ :

''Hỡi này ! Việt Dương Nhân!
Gió sẽ mang đi cất
Thơ ngươi không xóa mất
Ta là gió mười phương
Bay quanh khắp trời đất
Cất tiếng ngâm vẫn thường
Mang sầu ta chất ngất
Nếu có người nghe được
Tiếng thơ ngươi, não nùn
Tâm động buồn rơi lệ
Ôi ! buồn quá là buồn !''


(Paris 8ème, đêm hè 26-07-1990)


*

Đọc ''Hồn Thơ Gởi Gió''
Của Việt Dương Nhân

Bạn là gió mười phương
Tôi là mây tám hướng
Bay khắp mọi nẻo đường
Để tìm lời Thơ Đẹp
Chan chứa tình Yêu Thương

Người thơ Việt Dương Nhân
Tâm hồn đẹp, quá đẹp
Yêu người như yêu mình
Biết cõi trần là khổ
Vẫn muốn ở với đời
‘’Chung cười và chung khóc
Thương ta và thương người’’

Ơi người thơ, người thơ
Tôi sẽ đem thơ bạn
Thả vào khắp không gian
‘’Gió sẽ mang đi cất
Thơ người không xóa mất
Đừng lo sợ bâng khuâng.’’

Thơ bạn là tiếng chuông
Gợi lòng từ thức tỉnh
Trong Cõi Tạm, u minh
Chúng sinh đầy khổ lụy
Mây tôi rải thơ bạn
Thành mưa nhẹ rơi rơi
Cho mùa xuân hoa nở
Mai vàng sắc nắng trời
Đào tươi màu môi thắm


(Nguyễn Thị Vinh cảm tác. Na-uy, ngày 20-3-2001)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-03 07:41:24Viet duong nhan>
Trở Về...

Thoạt nhiên hiện biển pha lê
Ra đi rồi lại trở về nơi đây
Cảnh đời vui khổ đủ đầy
Suy đi tính lại đêm ngày đều nhau

Đừng nên nghĩ chuyện thấp cao
Lên thuyền Bát Nhã bước vào Như Lai
Hoa Vô Ưu ngự Liên Đài
Giữ gìn tươi tốt tháng ngày lo chăm

Như như bất diệt ngàn năm
Ta bà hóa huyễn thăng trầm là chi
Nắm Kim Cương trí kiên trì
Bão giông đến, rồi cũng đi xa dần

Trở về chung hưởng cõi trần
Sợ gì cát bụi lắm trên thân nầy
Vô Ưu thơm ngát đó đây
Liên Hoa Diệu Pháp dựng ngay đáy lòng

Mặc cho vũ bão Bát Phong
Trở về tự tại bên dòng sông xưa
Thân Tứ Đại nhận nắng mưa
Nghèo-giàu-vui-khổ chẳng chừa thứ chi

Như huyễn hóa, đến rồi đi
Lông-Rùa-Sừng-Thỏ có gì mà mơ
Trở về chốn cũ làm thơ
Dệt lên những thảm lụa tơ diệu huyền.


(Ngày Vía Phật Thích Ca Xuất Gia
Mùng 8 tháng 2 năm Kỷ Mão 1999, Phật lịch 2543.
Gia tự Diệu Thi, Ivry s/Seine, 04 giờ 55 rạng 25-03-1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 01:44:09Viet duong nhan>
Về Với Má

Má ơi ! con sẽ quay về,
Về bên cạnh Má vẹn bề phận con.
Má giờ thân xác hao mòn,
Dung nhan con cũng chẳng còn thắm tươi.

Héo khô tắt hẳn nụ cười,
Như hoa phủ tuyết, như trời lấp sương.
Một đời gặp lắm đau thương,
Xuống lên chìm nổi đoạn trường đắng cay.

Con về với Má nay mai,
Sớm thăm tối viếng tháng ngày già nua.
Lòng con nay đã xây Chùa...
Nương thân Tâm Phật, hết đua chen đời.


(Ivry s/Seine, Gia-tự Diệu-Thi, ngày 02-08-1999)

http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=148997&mpage=3&key=

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-04 06:29:42Viet duong nhan>
Mừng Giáng Sinh Thánh

Hoàn cầu đang nối vòng tay
Tâm hòa, ý hợp dựng xây tình người
Dân gian chào đón vui cười
Mừng Giáng Sinh Thánh hưởng đời bình yên.


Cổ Tùng


Cổ Tùng xanh lá đậm màu,
Gốc to, cành lớn, bóng bao khu vườn.
Muốn trao tất cả tình thương,
Gọi mời hoa cỏ về nương bóng Tùng.


(Villemomble, Xuân 1999)


Tặng Đời


Tạ ơn Trời ban Cây Bút Nhỏ
Làm văn-thơ để tỏ nỗi lòng
Phật rằng : Có-có, Không-không
Nhưng tôi vẫn lấy Có-Không tặng đời.


(Bạch Am, chiều hè 29-06-2003)

Tạ Ơn Trời


Dẩu rằng lắm bận phong trần
Ông Trời cũng thưởng chút phần thanh cao
Bây giờ lòng chẳng động chao
Ngồi nhìn cảnh vật một màu tinh anh.

(Ivry s/Seine, Bạch-Am 15 giờ 25 chiều 14-02-2000)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thay lời tựa "Cát Bụi"
của thi sĩ Việt Dương Nhân
Nguyễn Hữu Nhật

Tôi từ đâu đến đây không biết
Về nơi nao Cát Bụi chẳng hay
Thân chuyển mãi vòng quay bất tận
Tâm một viền trăng sáng đâu lay...

* * *
Cảm ơn bạn đọc thơ tôi
Tiếng lòng của kẻ bồi hồi nhớ quê
Cánh đồng im lặng tái tê
Cánh chim lẻ bạn bay về chiều xưa

Trên bờ ao cũ nắng thưa
Tiếng cười trẻ dại bây giờ còn vang
Dù đời sớm gặp phũ phàng
Cha đi kháng chiến, mẹ sang thuyền người

Tuổi thơ chiếc bóng bên trời
Khuya lau nước mắt sầu đời bạc đen
Đêm mong soi tỏ ngọn đèn
Để coi chiếc bóng mình quen một mình

Thơ tôi là cõi lặng thinh
Chung quanh thiếu một cái tình người ta
Năm mười hai tuổi rời nhà
Bước chân mỗi bước xót xa phận nghèo

Phố phường bước nhỏ mừng reo
Đầu đời tinh lỡ buồn theo tháng ngày
Trước sau trắng hai bàn tay
Hai bàn tay trắng vốc đầy thương yêu

Thơ tôi chiếc lá cuối chiều
Rụng bay đất khách nghe nhiều đắng cay
Cánh sen bùn lắm phương nầy
Vẫn mơ phương ấy vòng tay mẹ hiền

Chỉ mong đời bớt đảo điên
Mười phương Phật độ bình yên nẻo về
Thương mình khi tỉnh, lúc mê
Chập chờn hư, thực lạnh tê một đời

Cảm ơn bạn đọc thơ tôi
Bốn Phương Chìm Nổi người ngồi tĩnh tâm
Tiếng đàn, giọng hát, lời ngâm
Chỉ như bè nổi âm thầm qua sông

Tới bờ vắng lặng hư không
Buồn vui của những chuyện lòng sớm quên
Bởi chính hồn mình chưa yên
Hỏi thân Cát Bụi ưu phiền sao qua

Thơ tôi cảm tạ gần xa
Tấm lòng tri kỷ nở hoa sen vàng.

* * *
Tạ ơn các bạn gần xa
Đem lòng thương mến tặng hoa bằng lời
Mai sau mỗi người một nơi
Hương thơm còn gởi lại đời mến thương

(Na Uy, Oslo 1/1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Muốn


Tôi muốn đời dứt khổ đau
Hết tranh dành giựt gom thâu của người
Tôi muốn trao tặng cho đời
Những gì đẹp nhứt tuyệt vời trần gian.

Tôi muốn nhân loại bình an
Cơm no hạnh phúc mùng màn ấm êm
Tôi muốn già trẻ dịu mềm
Thiện nam, Tín nữ hòa hiền yêu thương

Tôi muốn sáng mãi Nguyệt, Dương
Mưa đều, nắng đủ, ruộng nương đặng mùa
Tôi muốn hoa nở, bướm đùa
Cỏ cây xanh biếc, gió lùa tan mây

Tôi muốn ánh nắng đó đây
Đông Tây Nam Bắc tràn đầy bốn phương
Tôi muốn chấm dứt đau thương
Tiếng lòng nhân ái rộn đường thế gian.


(France, Villemomble, ngày 14-05-1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-04 08:03:09Viet duong nhan>
Nhận...

''Ngẫm hay muôn sư tại Trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao''

(''Kim-Vân-Kiều'' Nguyễn Du)




Trời cho phải nhận biết sao
Lỗi đành chịu vậy, chớ bào chữa chi
Thương được trọng, ghét bị khi
Hiểu rồi thâu nhập có gì ngạc nhiên

Ráng sao ăn ở lành hiền
Thiệt mình chút đỉnh, chớ phiền tha nhân
Cố so bằng phẳng cán cân
Nhẹ lòng dấn bước đường trần Bát-Phong.

Dựng màn để cản gió giông
Hài đinh, dép sắt gai chông sợ gì
Đường ta đi, ta cứ đi
Nắng mưa chẳng ngại, dạ trì, gan kiên.

Khắc ghi lời của Thánh hiền
Học đòi Quân Tử, theo Tiên cảnh Trời
Trần gian là của muôn loài
Tâm bình, hồn lặng đêm ngày nhàn an

Nguyệt Dương sáng, mây mù tan
Thiều Quang chói lọi ngút ngàn muôn phương.


(Villemomble, 23 giờ 25 tư gia Hồng-Lộc, đêm trăng xuân 28-05-1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Buồn Nữa


Đừng buồn nữa, khi đêm về chị ạ!
Trong màn đêm dễ dấu nỗi cô đơn
Thả vào đêm tất cả những nỗi buồn
Dù không thấy tinh hà xa vẫn sáng

Đừng buồn nữa, cuộc đời như gió thoảng
Chẳng có gì là vĩnh viễn mãi đâu
Hãy để tâm tịnh dưỡng chuyện ngàn sau
Nâng Phật tính thóat khỏi vòng lưu lạc

Đêm thinh lặng có khi nghe tiếng nhạc
Vạn vì sao giao hưởng khúc đêm khơi
Hãy bình yên, nghe thinh nhạc tuyệt vời
Đang thủ thỉ rì rào qua tiếng gió

Trong cõi tạm, làm sao ta hiểu rõ
Chuyện xảy ra, dưới ánh sáng đạo mầu
Hãy mở hồn đón ý niệm cao sâu
Tâm giác huệ tất là nhận lãnh được


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Đừng Buồn Nữa


Đừng buồn nữa, khi đêm về chị ạ!
Trong màn đêm dễ dấu nỗi cô đơn
Thả vào đêm tất cả những nỗi buồn
Dù không thấy tinh hà xa vẫn sáng

Đừng buồn nữa, cuộc đời như gió thoảng
Chẳng có gì là vĩnh viễn mãi đâu
Hãy để tâm tịnh dưỡng chuyện ngàn sau
Nâng Phật tính thóat khỏi vòng lưu lạc

Đêm thinh lặng có khi nghe tiếng nhạc
Vạn vì sao giao hưởng khúc đêm khơi
Hãy bình yên, nghe thinh nhạc tuyệt vời
Đang thủ thỉ rì rào qua tiếng gió

Trong cõi tạm, làm sao ta hiểu rõ
Chuyện xảy ra, dưới ánh sáng đạo mầu
Hãy mở hồn đón ý niệm cao sâu
Tâm giác huệ tất là nhận lãnh được


Nguyên Đỗ

Cảm ơn NĐ đã chia sẻ với 7 và gieo trải bài thơ... an ủi 7 lắm !
Chúc NĐ và gia đình an vui.
Thân
7_nn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Cõi Tôi


Xuân cõi tôi, là bầu trời ảm đạm
Là mây đen phủ kín khắp trần gian
Là đau thương tràn ngập những nẻo đàng
Là nước mắt chảy nhiều hơn sông biển.

Xuân cõi tôi, là triền miên thất vọng
Là phũ phàng những cay đắng chát chua
Là một đời chịu lắm cảnh thiệt thua
Mà muôn thuở chưa tìm ra nguyên thủy.



Xuân 2000


Xuân hai ngàn, là tình thương vạn kỷ
Là yêu đương trao tặng đến muôn người
Dù riêng tôi thiếu vắng những nụ cười
Lòng mong mỏi người người đều phỉ ý.

Xuân hai ngàn, là đầu Thiên Niên Kỷ
Mộng mơ đời được vạn sự bình an
Mong tình người hòa nhã, chinh chiến tan
Nhân sinh hóa hoàn cầu trong hoan hỷ.


(Ivry-sur-Seine, 14 giờ 55 chiều thu buồn 08-11-1999)


Que le Printemps l’ an 2000

Soit le commencement du Millenium d’amour,
De cet amour offert à des milliers d’êtres ...
A celui, celle qui manque de rires et de bonheur,
Que voeux et désirs puissent être comblés...

Que ce printemps de Début de Siècle,
Puisse apporter des milliers de bonheur,
Que la fraternité puisse éteindre les guerres...
Que notre planète soit Terre de Paix et de Joie.


(Traduit par Marie-Colombe Bạch Thị Ngọc Sương)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm Ơn
Nữ sĩ Thụy Khuê và nữ ngâm diễn Ngọc Xuân

Đêm nay tôi bỗng nhiên vui
''Thấy sung sướng được làm người khổ đau''
Văn chương nào biết chuốt trau
Nhờ bao đau khổ thơ trào tuôn ra.

Người nghe cảm động xót xa
Thả thơ tung cánh bay ra giữa đời
Xin thành thật, cảm ơn Người
Cho tôi thấy lại cuộc đời thắm xanh.


(Bạch Am, đêm Đông 2000)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Chung Cuộc


Sanh ra ai cũng như nhau
Nào hay những chuyện thấp cao giữa đời
Ngây thơ trong sáng tuyệt vời
Từ từ khôn lớn tâm khơi giận hờn

Nắng mưa giông bão cuốn cuồn
Nào hay những ngọn gió luồng không ngưng
Được thì vui, mất lại buồn
Làm sao phân xử rõ nguồn, sáng cơn !

Giữa đời cứ mãi thiệt hơn
Gồm thâu tất cả chẳng sờn chia ai
Bởi thế mới gặp đắng cay
Nhồi đi khuấy lại mới hay Vô Thường.

Đến khi hiểu biết nhịn nhường
Thì trên đỉnh núi tuyết sương phủ đầy
Nguyệt chìm, Dương lặn sợ thay
Hoàng hôn ngả bóng trời mây mịt mùng

Gót mòn, gối mỏi, chân chùng
Mới hay thấp thoáng bóng chung cận kề
Tâm ngao, lòng ngán tư bề
Thiều quang le lói Bồ Đề lẻn soi

Vội tìm gương muộn ngắm coi
Thấy thân Tứ Đại đưa thoi giữa đời
Mắt mờ tai lãng da mồi
Tay chân run rẫy nụ cười héo hon

Má đào phai nhạt phấn son
Bướm ong chường chán đâu còn đón đưa
Trời chiều hé chút nắng thưa
Chỉ đường dẫn lối lần lừa mà đi

Tâm phàm chợt nhớ Từ bi
Đạo Vàng tu tập Lưu Ly trau dồi
Lánh xa vũng lội, bùn hôi
Nước nguồn Cam Lộ, trì bồi ngày đêm

Trí tâm chớ để lãng quên
Tam bành Lục tặc rình bên cạnh mình
Thích ca Từ phụ : ngưỡng tin,
Vững lòng, cứu độ tự mình, giác tha

Niệm hồng danh Phật Di Đà
Tâm ngời trong suốt, tà ma xa lìa.

(Ivry s/Seine, xuân 04/1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 07:30:08Viet duong nhan>
Chút Lòng Vàng
Gởi về nạn nhân lũ lụt Việt Nam

Triệu... dân Việt điêu linh khốn khổ
Làm sao ngồi một chỗ an thân
Hỡi ai con Việt cõi trần
Gởi về đất Mẹ vài phần cơm dư.

Đã đói khát những ngày ly quốc
Nay áo cơm chồng chất ấm no
Nhà cao cửa rộng hết lo
Lòng vàng nhỏ chút tặng cho dân mình.

Cơn lũ lụt hoành hành thảm khốc
Từ miền Nam thẳng tuốt ra Trung
Dạ nào an hưởng ung dung
Góp mây, nhặt gió đồng chung gởi về.


(Ivry-sur-Seine, chiều thu giông bão 7-11-2000)


http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=148997&mpage=4

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng Đâu


Vầng trăng tròn, khuyết đổi dời
Còn ta một kiếp nổi trôi chưa ngừng
Hôm nao đã vội vui mừng
Tưởng đâu dừng bước trên đường trầm luân.

Nào ngờ hồn lại bâng khuâng
Thấy đời điên đảo, mắt rưng lệ buồn !


(Ivry-sur-Seine, đêm vào hạ 20-06-2003)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Lệ Của Đất
''Cắn chặt răng để chịu thiệt
Đứng vững gót để làm người''


Xem ''Tâm Như Đất'' ấy mà,
Về đây sao lệ trào ra đôi dòng
Ta nào có ước, có mong
Tranh danh, đoạt lợi phù vân cõi đời.

Ả, thế ! Ta vẫn là người !
Thì còn những cảnh khóc cười phàm-phu
Gió-đời-tám-ngọn mịt mù
Ồ ạt bay tới, vờ ngu, giả khờ

Nhớ lời các bậc tôn thờ :
Quán tưởng, tai điếc, mắt mờ, miệng câm.
Nhạc trời âm điệu bổng trầm
Dịu xoa những vết tím bầm trong tâm.

Bao nhiêu đau khổ cõi trần
Bấy nhiêu bài học thấm nhuần Từ-Bi
Vô-Ưu thơm ngát đường đi
Vô-Ngã tan biến sân-si nơi lòng

Bầu trời nhật-nguyệt sáng trong
Hiện lên những áng mây hồng tỏa hương
Vững tâm ghi khắc Vô-Thường
Đừng nên vướng mắc những thương-hận-sầu.

Nam-mô Lục-tự khẩn cầu
Giữ ''Tâm Như Đất'' muôn màu như như
Giọt lệ của Đất thừa dư
Đêm nay tuôn chảy, trả trừ nghiệp xưa.


(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am 24 giờ 40 - rạng 9-4-2001)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-15 21:50:28Viet duong nhan>

Tỏ Lòng Biết Ơn
Kính gởi đến Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tại Pháp

''Ăn trái nhớ kẻ trồng cây
Uống nước nhớ người đào giếng''

*

Từ ngày làm kẻ lưu vong,
Được Người giúp đỡ, lòng mong đáp đền.
Ơn Người chẳng một phút quên,
Giờ đây đến lúc phải đền đáp ngay.

Làm sao an hướng khoan thai,
Nỡ nào nhắm mắt không cay đắng lòng ?
Nhớ ngày trời biển mênh mong,
Vòng tay Người đón vào trong đất lành.

Hỡi ai còn nhớ việc trên ?
Cùng nhau đóng góp đáp đền nghĩa xưa.
Đất Pháp đang gặp gió mưa,
Thiên tai phủ xuống ruộng mùa nát tan.

Người dân buồn khổ gian nan,
Nước dâng lũ lụt, ngút ngàn oán than.
Để cho lòng nhẹ, tâm an,
Cộng Đồng Người Việt dựng màn Đới-Liên.

Nối vòng tay lớn khất quyên,
Tỏ lòng đền đáp Đất-Hiền dung thân.


(16 giờ 35, một xó an lành trên đất Pháp, ngày 25-04-2001)


Donnons-nous la main
Pour la Communauté les Vietnamiens Réfugiés en France

''Pour Qui mange le fruit de vie...
Qui est celui qui a planté le verger?
Pour Qui boit l’eau vivifiante...
Qui est celui qui a creusé le puits ?''

*

Depuis ce jour d’errance sur les mers,
Recueillie par la bonté du samaritain
Quand pourrais-je répondre à ce bienfait ?
Ce don de vie reste présent chaque instant,
Maintenant, vient le moment
Où le bienfait porte son fruit !

Comment rester impassible dans le confort,
Dormir sans se retourner, sans peine ?
Oubliant ces jours d’errance sans espoir,
Puis enfin cette joie, ces bras secourables
Portant sur la terre bénie !

Vous mes amis, souvenez-vous en !
Ensemble unissons-nous pour répondre
Aujourd’hui à ce bienfait d’autrefois !
Le ciel injuste inonde plaines et villages,
Balayant maisons, travail et vie...
Semant peines et désespoirs pour tous !

Allons mes amis, nous les réfugiés, les errants,
Vietnamiens de France et d’ailleurs,
A notre tour, donnons-nous la main,
Pour créer ce cercle de fraternité
Pour partager fardeaux et peines...
Ensemble soulageons les douleurs de ceux,
Qui ce jour, jadis avaient effacé nos larmes !

(Traduit par Marie-Colombe Bạch Thi Ngọc Sương)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Dặn Dò Bé Bảy
Viết thay Bác Nguyễn T. A.

Sống mà cát bụi chẳng ra gì!
Chết thì cái xác có là chi!
Chỉ mong con được như ý muốn,
Đừng để xóm giềng chịu lụy bi...

Giữ tâm cho sạch nghe Bé Bảy!
Đừng gạt lừa ai ở cõi nầy.
Rủi thay gặp cảnh đầy ngang trái,
Hãy ráng gìn lòng mãi thẳng ngay.


(Gia Tự Diệu Thi, chiều 27-08-1998)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-07 10:37:34Viet duong nhan>
Mừng Tuổi Mẹ

Tết này tuổi Mẹ chín mươi
Con mừng chúc Mẹ sống đời trăm năm
Sáng ngời minh mẫn trí tâm
Thân An, lòng Lạc tình thâm cận kề.


Quà Xuân Tặng Mẹ
Kính gởi Từ Mẫu Phạm Thị Tửu

Chút quà Xuân, tặng Mẹ hiền
Bánh trà mua cúng Tổ Tiên, Ông Bà
Dù con ở tận miền xa
Mà lòng vẫn nhớ đậm đà hương quê.

Nơi này trời lạnh tái tê
Những ngày Tết đến tư bề phủ sương
Xuân về nghĩ đến quê hương,
Và thương nhớ Mẹ đêm trường quạnh hiu.

Cháu con Mẹ có thật nhiều
Mà đời của Mẹ sớm chiều lẻ loi
Thôi Mẹ ơi ! Thế mới đời !
Bao năm Mẹ đã quen rồi cô đơn.

Lòng Mẹ như núi Thái Sơn
Chỉ mong con cháu lớn khôn ngoan hiền.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hứng Giọt Mưa Kinh

Bấy lâu hứng giọt mưa kinh.
Lau chùi cát bụi bám linh hồn nầy.
Bây giờ tâm được như vầy.
Nhờ mưa kinh rửa những ngày tháng qua.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 08:16:51Viet duong nhan>


Cơn Buồn Chiều Nay

Chiều nay lòng nát tan lòng
Cơn buồn sao cứ quấn vòng quanh ta
Ngoài trời sấm sét gầm la,
Gió giông ào ạt lá hoa nát tàn.

Xa xa vọng lại cung đàn,
Bi ai, thảm đạm, mắt chan lệ sầu.
Chiều nay chẳng biết về đâu ?
Lòng ta như đám mây nâu phủ trùm.

Phải chăng đến khúc đoạn trường ?
Hay là đến lúc cuối đường ta đi.
Bao năm nắm giữ Đại Bi,
Chiều nay như khởi ''lửa si'' trong lòng !


(Ivry s/Seine, chiều thu giông bão 21-11-1997)

http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=148997&mpage=5

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 10:35:36Viet duong nhan>

Cảm Thơ Vũ Hoàng Chương
Kính dâng hương linh cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Tôi đọc thơ ông mấy đêm liền,
Bài ‘’Lửa Từ Bi’’ quá ưu phiền.
Tôi thấy lòng tôi muốn biến chuyển,
Thành cánh chim trời trốn oan khiên.

Một kiếp lưu vong tâm cầu nguyện :
Cho nước Việt mình được bình yên.
Dệt mấy vần thơ xin dâng kính,
Ông Vũ Hoàng Chương, thi sĩ hiền
.

(Ivry sur Seine, rạng sáng 16-05-1998)

Phũ Phàng

Ai đã cho ta giấc mộng vàng
Để rồi tỉnh thức lệ dầm chan
Nửa đêm lặng lẻ ôm buồn chán
Vì đâu gặp mãi chuyện phũ phàng?!


(Paris 8ème, đêm 31-07-1998)

Ảo Mộng


Tưởng đã hết rồi ảo mộng đời tôi
Qua cơn mê chỉ thế ấy mà thôi
Ôi, trách ai khi lạc vào bóng tối !
Mà trăng sao cũng lặn trốn đâu rồi ?


(Ivry sur Seine, bình minh 26-06-1998)


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Đã Lỡ Rồi
Kính gởi đến những tâm hồn đồng điệu.

Khuya nay, lòng ta buồn, thật là buồn!
Nghe chuyện đời, mắt lệ chảy trào tuôn!
Tim ruột đau, như dao cắt từng đoạn.
Làm hồn ta đang loạng choạng quay cuồng.

Ngồi trên lưng cọp, làm sao tuột xuống!
Đã lỡ rồi, ta không thể nào buông!
Lòng mong mỏi, mọi người được ý muốn,
Đừng ghét ganh sẽ chuốc lấy sự buồn!

Ta luôn giữ một tấm lòng yêu chuộng,
Thương nhân sinh cùng vạn vật muôn phương.
Từng tặng ban những gì ta thừa có,
Muốn ai ai cũng hưởng phước Trời cho.

Buồn khuya nay, thật là cái buồn to!
Nỗi đau đớn, thắt quặn co cõi lòng.
Muốn buông bỏ, trốn vào trong u-tịch,
Để không còn thấy cảnh nghịch giữa đời!


(Ivry s/Seine, rạng ngày 03-07-1998)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-12 08:19:25Viet duong nhan>
Tưởng...

Thả hồn ươm mộng, ướp mơ
Nhặt lời, góp chữ dệt thơ "yêu" người
Tưởng đâu đùa giỡn vui đời
Nào ngờ tim lại động khơi "ái tình"!

Tự soi, nhìn thấy hãi kinh
Truyền TÂM, xuống lệnh, bắt tim dứt ngừng.
Mấy trăng vật vã lừng khừng.
"Bay" qua biển lớn, dịp... mừng... vứt buông.


Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật

Lục Tự... bất rời xa
Đang sống cõi Ta bà
Trong TÂM luôn Cảnh Giác
Để trừ quỷ và ma...

*

"Chớ vì một phút tình si
Mà bao oan trái buộc ghì tâm ta.
Dừng chân là bóng chẳng theo,
Ngưng tay là nghiệp chẳng đeo bên mình"

(Bước Chân Xuất Thế)


" Phủi Bụi Trừ Dơ "

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Trộm !

Nhánh tương tư trổ bông một buổi sớm
Ta dại khờ hứng lấy bóng trưa tan
Bổng dừng lại xuýt xoa, nguồn đau chớm
Lan dần vào rát bỏng cả tâm can

Em khoác áo dòng tu màu tro xám
Buộc cuộc đời giữa bốn vách thanh tao
Nên ngưỡng cửa lương duyên chưa từng chạm
Khép lại rồi không thể thấy lòng nhau

Mặc thế nhân cuồng si trong mộng tưởng
Mặc cả ta chết đuối cuối hàng kinh
Em cứ lật qua trang dòng độ lượng
Sao không nghe ta khóc ngất tội tình

Em vẫn còn trinh nguyên loài hàm tiếu
Ta mãi là gả trộm ngắm hoa suông
Cỏi nhân thế đôi bề ai có hiểu
Cảm thông chăng chừng ấy vạn nỗi buồn ?!

LLT

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
TNP ơi !
Cô 7 dời ra ngoài "Tứ Linh Thi"_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»