Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

bọ xít_Minh Đồng

0 trả lời, 1.519 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-20 22:21:32PCCC>
Bọ xít
Hoàng Minh Đồng
Thể loại: Truyện ngắn Trung Quốc.

Hơn một ngàn gốc nhãn của đội sản xuất, là hơn một ngàn cây hái ra tiền. Ấy thế nhưng chỉ mỗi một tội là năm nào hoa cũng nở đầy cành, nhưng đếnvụ lại chẳng được bao nhiêu quả.

Đội trưởng và cả xã viên cũng đều biết, nguyên nhân khiến hoa nhãn không đậu quả, làm cho tỉ lệ thấp như thế là ở lũ bọ xít. Chúng như một lũ ma quỷ hút máu người, hút hết nhựa ở những quả non vừa mới nhú, khiến cho quả nào cũng chỉ còn trơ lại cái vỏ.

Sau khi đội trưởng mời cán bộ trong đội đến họp nghiên cứu rồi quyết định nêu ra một biện pháp mạnh mẽ: phun thuốc bảo vệ thực vật.

Thế là, đội sản xuất quyết định mua ngay một lúc 57 cái bình bơm với vòi phun cao áp, mấy trăm bình thuốc bảo vệ thực vật liều cao, lệnh cho bà con xã viên cả ngày trực dưới gốc nhãn, đưa cái vòi lên cao, phun cái thứ thuốc hết sức khó ngửi ấy lên từng vòm cây nhãn. Nước thuốc như nước mưa rơi trên lá cây rồi lại tí tách từ lá cây nhỏ xuống. Lmà như thế, những tưởng rằng lũ bọ xít kia sẽ chết sạch không còn con nào. Ấy thế nhưng, tình hình lại hoàn toàn khác với những gì người ta tưởng tượng, bọ xít vẫn sống sờ sờ. Giống như tất cả mọi sinh vật trên dời, chúng cũng sẵn có bản năng tự vệ. Anh phun thuốc diệt nó ở mặt trước, thì nó lén núp vào mặt sau; đến lúc anh phun vào mặt sau, thì nó lại ra mặt trước; cho rằng có phun cả hai mặt một lúc thì chúng cũng có cách đối phó, chúng xoè cánh ra, lánh sang một thế giới khác quanh đó,… Đợi đến lúc hơi thuốc trên cây nhạt dần, chúng mới thừa cơ quay trở lại vườn.

Chiến dịch tiêu diệt bọ xít do đội trưởng phát động bị bẻ gẫy, đành lại phát triệu tập cán bộ toàn đội lại họp bàn đối sách.

Trong cuộc họp có người nói thuốc bảo vệ thực vật không ăn thua, biện pháp duy nhất là bắn diệt từng con một. Mọi người nghĩ chẳng có cách gì khác thay cách này thế là nhất trí tán thành.

Thế nhưng sau khi thi hành biện pháp này, lại khổ cho xã viên. Đừng trông cái vẻ xấu xí chậm chạp của những con bọ xít ấy mà tưởng dễ bắt nạt được nó đây nhé. Thường là anh còn chưa thò được tay đến gần để bắt nó, thì nó đã xịt về phía anh một luồng nước đái bọ xít. Thứ nước ấy có tính kiềm mạnh, cộng thêm với độ chính xác khi nó phụt ra, đảm bảo không khác gì loại hoả tiễn một nòng bắn thẳng vào mắt anh. Khi bị nước đái bọ xít bắn vào mắt, nó sẽ rát lên như phải bỏng, không sao chịu nổi nước mắt nước mũi sẽ tranh nhau mà tuôn ra.

Cũng còn may là từ lâu phải xoay sở với loài này, người ta đã tìm ra được một cách ứng phó. Chỉ cần lập tức nhổ ra một ít nước bọt rồi bôi lên mắt, là chứng nhức nhối sẽ giảm đi ngay rất nhanh chóng. Đó chính là nước bọt đã có tác dụng hoà loãng thứ dịch độc đó ra.

Tuy người ta cũng chẳn thiếu gì nước bọt làm loãng nước đái bọ xít, thế nhưng con mắt bị thứ nước đó bắn vào, giác mạc sẽ lập tức sứcng mọng lên, cả con mắt cũng sẽ hum húp lên như một quả đào luộc.

Những chuyện như thế xảy ra nhiều nên xã viên đâm ra ngán bọ xít. Họ chẳng thà nằm không ở nhà chứ không liều lĩnh đi bắt bọ xít để kiếm vài công điểm.

Không có ai bắt, đàn bọ xít phát triển lên nhanh chóng với tốc độ kinh người, chúng sinh sôi này nở tràn lan. Bọ xít lớp nọ kế lớp kia, bò kín cả cành cả lá nhãn, thi nhau mặc sức hút nhựa.

Một hôm, có người nghe nói bọ xít nếu được nghiền ra, chiết xuất được thứ nước hoa cao cấp giá rất đắt. Nhưng rốt cuộc đắt đến đâu, cũng chẳng ai hay.

Xã viên tìm hỏi đội trưởng: Liệu có thế thật không?

Đội trưởng nói, ngày nay khoa học phát triển từng giờ từng phút, những chuyện li kỳ xuất hiện không phải ít. Nọc rắn, nọc ong còn đắt hơn vàng, bọ xít mà có giá cũng không có gì là lạ.

Người nói vô tình, nhưng người nghe hữu ý. Ai cũng biết rằng, binh quý ở thần tốc, ai ra tay trước thì có lợi.

Xã viên đeo kính như kính cảu mấy ông đạp xích lô vẫn đeo phòng gió cát, cả ngày cả đêm tranh nhau đi bắt bọ xít. Chẳng mấy hôm, bao tải ni lông nhà nào nhà nấy đều căng những bọ xít, để sẵn đấy, gặp người sẽ đến mua với giá rất cao.

Năm ấy, bọ xít trên cây nhãn gần như tuyệt chủng. Nhìn lên cây, chỉ thấy những chùm nhãn sai trĩu cành. Từ xưa đến nay, chưa bao giờ nhãn lại được mùa to như thế.
Đường và chân là đôi bạn thân. Chân đi chơi, chân đi học, đường ngang dọc đường dẫn tới nơi.
Đăng nhập để trả lời
0