Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

CẢM NHẬN VỀ THƠ

7 trả lời, 874 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-28 06:09:09Triky>
TÌNH TRONG THƠ

Tôi được đọc thơ, trong tôi cứ mơ màng, thực thực hư hư. Những mối tình sao mà ngây thơ trong trắng thế. Như những câu chuyện cổ tích nhưng ở đời thực cũng có thật nhiều, những say đắm, những vội vàng đã làm tình yêu của họ thành dĩ vãng. Thơ thật nhẹ nhàng mà chứa bao điều thâm thúy.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM NGƯỜI ĐẺ RA BÀI THƠ

Đọc bài thơ "Đôi dép" bài thơ thật hay, đọc rồi ai cũng muốn gắn với tình cảm của mình; Không biết "Đôi dép" có tuổi không, tại sao nó lại mồ côi vậy. Ở đâu đó tôi đã thấy tên tác giả. Ở đây lại để khuyết danh, thành ra không giám chắc. Có ai quan tâm tìm giúp tác giả, cha đẻ ra bài thơ này không - Người thật xứng đáng được mến mộ trong làng thơ mới đương thời.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Tri ky

[sm=welcome.gif] Tri Ky đến với Gia đình VNTQ

Nếu Tri kỷ tìm được tác giả bài thơ " Đôi dép," thì cứ đăng vào đây, để mọi người được biết,
Và CtLy sẽ mang vào tên tác giả vào bài thơ đó

Đúng vậy, một đứa con, có tên , mà không biết cha mẹ mình thì cũng buồn lắm đấy

Hình như là bài thơ này, do Sis Nữ Hiệp Dể Thương đem lên thì phải,
Sis chỉ biết được bài thơ này, nhưng rất tiếc khg biết được tên tác giả

Chúc Tri Ky luôn vui mỗi khi online nhé

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ là một tình cảm rất thực rất trân thành cứ tụ nó trào tuôn ra như chính lòng mình ,chính con người mình vậy. Khi cảm nhận một vấn đề gì đó ,điều gì đó mà mình hứng khởi ,mà mình rơi lệ mà mình đam mê ,mà mình chia sẻ.Thơ tự nó chảy ra như một cảm súc ngọt ngào ,cứ như vậy người ta tặng cho đời những mùi thơm của thơ ,vị ngọt hay đắng chát của thơ. Nhưng tất cả những điều đó đều chính là do con người đã sinh ra cho thơ một tình yêu hoàn hảo nhất ,như họ đã yêu chính cuộc đời này
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
CT.Ly thân mến

Mình đọc bài thơ "Đôi dép" lần đầu, cách đây khá lâu. Và nhớ tên tác giả bài thơ là Nguyễn Trung Kiên. Còn nghe một giai thoại kể rằng: Tác giả đã cùng cô bạn mình nhảy qua giao thông hào của trường đại học Bách Khoa HN, trượt chân và đánh rơi mất một chiếc dép, nó đã khởi đầu cho những ý trong bài thơ này.

Nếu có điều kiện các bạn kiểm tra lại xem có đúng không, theo mình thì nên làm lắm.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
Triky nói đúng đấy, NTK là tác giả của bài đôi dép theo TL biết cũng vậy đó[:)]
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-28 06:10:50Triky>
THIÊN NHIÊN QUA LĂNG KÍNH THƠ ĐƯỜNG
- CÁNH SEN RƠI

Mars phát hiện: "Thoảng bóng sen hồng, dạ lá xanh" cảnh sắc thiên nhiên vừa sống động, vừa thơ mộng lại vừa thanh tịnh trong bài xướng. Mây nước cũng biết si tình, kẻ chạy theo, kẻ sững sờ, còn cái tâm nhà phật nhìn cánh sen như những cô trinh nữ, luôn mong cái đẹp ấy được an lành, thoát tục. Muốn giữ cho đời sự tốt đẹp vĩnh hằng, làm ta liên tưởng đến đài sen ngự trốn niết bàn.

Nhìn ra cái đẹp ấy; Nó cuốn con người đa tình VKT làm khuấy đảo cả không gian vũ trụ "Cất cánh đam mê... dệt mộng".

Có lẽ ta không thấy được cái tuyệt mỹ của cảnh sắc thiên nhiên khi bắt gặp cánh sen rơi nếu như không đọc bài họa Sen hồng được hóa thân thành người phụ nữ đích thực, lam lũ phôi pha, biết hy sinh và thủy chung sau trước; Tiếc nuối, thiết tha yêu cuộc sống: "Dớt...níu...". Thực tế còn có sự hờ hững, thờ ơ; Cũng có những xuýt xoa thương cảm: "Ngắm qua sương ảnh" thương hại kiếp hồng nhan. Nhưng cuộc sống cũng có sự công bằng, nhìn thấy nhân cách cao quý mà tôn vinh: "Vẽ thành tranh". Không chỉ thơ ca ngợi, mà là sự kết hợp khéo léo luật bằng trắc của đường thi như nhịp nhấc bút lột tả cái tài hoa của người họa sỹ đã làm hồn sen tái hiện thăng hoa, khiến cho trời đất, trăng sao ngỡ ngàng.

VKT trở lại với "Tình sen", ba người cho một lăng kính để ta nhìn hoàn hảo tới mức tưởng mình đang đứng giữa nơi sen nước hữu tình; một không gian hư thực, một tình yêu lãng mạn: "Trời, mây, gió, đẫm hương mê ảnh". Con mắt nghệ thuật nâng sen lên một tầm cao: "Tim vàng, hồng dáng nhập hồn tranh". Bút pháp thi ca, già dặn nhuần nhuyễn thấm luật thơ đường của VKT làm ta suy tư đọc đi đọc lại và chiêm ngưỡng từng câu, từng tứ, từng vế đối chỉnh chuẩn không một chút gượng ép.

Đọc những vần thơ xướng họa này, ai đó bảo Thơ đường khúc khắc, cứng thô, ta được thấy ở đây đượm chất chữ tình. Ta tin thể Thơ Đường có một cái đặc sắc riêng mà những thể khác khó sánh: Bởi nó đã kết hợp rất tài tình thi hứng tinh tế, uyên bác của những tâm hồn thơ trong cùng một đề tài.

Xin được dẫn các bạn quan tâm, vào trang: "Thơ đường xướng - họa kính mời" của TMH, thưởng lãm; bạn sẽ thấy tâm hồn mình cũng nảy ý thơ.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 16:35:40Triky>
TRUYỆN KIỀU - NGUYỄN DU - CON RỔNG TRÊN VĂN ĐÀN THI CA THẾ GIỚI

Bàn về lới dẫn của Zhang:

Lời dẫn: Xưa nay ở Vn ta, khen cái gì thì khen cho hết lời, chớ dám chê... Thói tục đó chỉ có hại mà không có lợi.
Nhân 240 ngày sinh Nguyễn Du, talawas đã cho đăng 1 bài dài của tác giả Trung Quốc chê Nguyễn Du. Tất nhiên sẽ còn vô số cái cần bàn lại, nhưng trên cơ sở trao đổi đa chiều, tôi thấy đây là việc tốt. Xin trích lại đây ít dòng để các bạn tham khảo. Tôi cũng để sẵn link để ai cần đọc hết thì vào. Tôi trích phần này vì thấy có thể phần này là đúng nhất vì hiểu văn hóa TQ sẽ không ai bằng người TQ. Chỉ ra những cái hiểu văn hóa TQ còn hạn chế của Nguyễn Du là cần thiết.

Zhang
----------------------------------

http://www.talawas.org/talaDB

C. Truyện thơ của Nguyễn Du còn thêm chân cho rắn khiến chúng mâu thuẫn với hoàn cảnh và tình tiết trong toàn bộ nguyên tác.

Ví dụ:

- Trong nguyên tác, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp nhau trong tiết Thanh minh, không bao lâu đã yêu nhau say đắm, cả lịch trình tình yêu đó xảy ra không quá nửa năm. Còn ở Nguyễn Du lại có thêm cảnh mùa đông xuất hiện trong lúc họ yêu nhau: “Đầu tường sương đậm tuyết dày “ (câu 367). Những câu thơ cho thấy đặc trưng của thời tiết còn có “Phất phơ tơ liễu phẩy mành” (câu 269), “Đầy sân hoa rụng” (câu 272); “Hồng thưa xanh nõn” (câu 370) v.v… Nhưng thời tiết được mô tả đó tự mâu thuẫn với nhau, phá hoại tính thống nhất và cảm giác chân thực về hoàn cảnh được miêu tả trong nguyên tác.

... Những nét bút thêm chân cho rắn này chẳng những làm méo mó hình tượng nhân vật và mối quan hệ giữa nhân vật với nhau mà còn phá hoại sự hoàn chỉnh và thống nhất của tình tiết, do vậy rõ ràng là những nét bút thất bại.
....
c. Nguyễn Du rất yêu mến văn học Trung Quốc, lại có tu dưỡng cao về văn học Hán ngữ, tự mình đã viết ba tập thơ chữ Hán. Trong Truyện Kim Vân Kiều cải biên, ông đã vay mượn hoặc vận dụng biến hóa rất nhiều câu nổi tiếng trong thơ và từ của Trung Quốc. Cách viết đó làm giàu rất nhiều cho ngữ vựng Nôm của tiếng Việt, tăng cường sức biểu hiện của nó, có cống hiến quan trọng cho sự phát triển ngữ văn dân tộc của Việt Nam. Vì vậy, Phó Viện trưởng Viện Văn học Việt Nam là Hoài Thanh [4] cho rằng Nguyễn Du “về lời, về chữ thì chưa có một nhà văn, nhà thơ nào khác sánh kịp trong lịch sử văn học Việt Nam”. Sáng tạo đặc sắc đó khiến mối quan hệ giữa văn học Việt Nam và Trung Quốc càng thêm mật thiết.
...Do còn xa lạ với đề tài tiểu thuyết của Thanh Tâm Tài Nhân, xa lạ với hoàn cảnh địa lý, tập tục sinh hoạt được miêu tả trong sách nên Nguyễn Du thường nhầm lẫn, thậm chí gây tức cười. Tuy tác phẩm văn học là nghệ thuật được phép hư cấu nhưng khi miêu tả hoàn cảnh địa lý chân thực, có thực thì không nên miêu tả quá xa sự thực khách quan, nếu không sẽ gây ấn tượng giả dối trong bạn đọc, làm hỏng hiệu quả nghệ thuật của tác phẩm. Sau đây là một vài dẫn chứng như thế về hoàn cảnh địa lý:

... Một loạt những mâu thuẫn như trên đã làm hỏng hầu hết tính chân thực của chi tiết, còn gì để nói đến tính chân thực nghệ thuật nữa?

Đọc bài viết kia ta nhìn thấy có 3 yếu tố nổi rõ:

1- Sự tự hào quá ngỡn đã làm người viết không đủ can đảm công nhận một thi nhân người Việt lại viết về Kiều hay đến thế:"Sáng tạo đặc sắc đó khiến mối quan hệ giữa văn học Việt Nam và Trung Quốc càng thêm mật thiết"- Lời người viết. Cái tư tưởng này xuyên suốt bài viết, ở phần II càng đậm đặc khi so sánh truyện Kiều của Nguyễn Du với Kim văn Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân.

2- Người viết không phân biệt được rõ ràng tính nghệ thuật của tác phẩm văn học với việc sao chép sử, ghi danh địa lý đơn thuần đã phát biểu hồ đồ:"Những nét bút thêm chân cho rắn này chẳng những làm méo mó hình tượng nhân vật và mối quan hệ giữa nhân vật với nhau mà còn phá hoại sự hoàn chỉnh và thống nhất của tình tiết, do vậy rõ ràng là những nét bút thất bại."

3- Người viết tỏ ra am hiểu về văn học Trung Quốc và biết đôi chút về thơ ca Việt Nam với những viện dẫn. Nhưng đã đọc KIỀU với hai ảnh hưởng trên, thành ra nhìn nhận tác phẩm theo (Kiểu thầy bói xem voi). Nó cũng thể hiện rõ sự mâu thuẫn trong chính bài viết khi nói về Nguyễn Du và Truyện KIỀU, thấy tròn mà cố công bóp méo.

*** Thêm vào đó hạng sỹ (Gốc bồ đề thân tầm gửi) sẽ chỉ nhìn theo hướng lệch lạc, không thể nhìn ra chân tướng của bài viết này. Rất mong ai đó có quan tâm tới truyện KIỀU và ngày kỷ niệm 240 năm ngày sinh của DANH NHÂN THẾ GIỚI NGUYỄN DU thì đọc kỹ mà phân biệt.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0