<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2025 03:45:39 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
ĐỌC: THƠ TỪ THÀNH PHỐ STUTTGART NƯỚC ĐỨC
Của nhà thơ nữ Nguyễn Hồng Linh
Bất cứ người nào xa quê hương lâu thường nhớ về nơi chôn nhau, cắt rốn bởi lẽ nơi ấy có mẹ cha, anh chị em, dòng tộc và nhất là quá nhiều kỷ niệm thuở ấu thơ đến trưởng thành. Thời hoa mộng cắp sách đến trường, bắt đầu tình yêu thời hoa niên… Biết bao kỷ niệm cứ dồn nén trong lòng, thỉnh thoảng vẫn chăm chỉ lật thước phim ngày cũ trong tiềm thức xa xôi mở ra xem. Ôi chao! hình ảnh xưa cũ cứ nhảy múa liền hồi, rồi quá khứ như sống lại từng hồi, từng giờ, dẫu thế nào cũng xúc động nuối tiếc nhớ thương, sao quá đổi ngây thơ, đẹp, dễ thương đến lạ và thơ mộng biết chừng nào.
Thời gian đã lùi về quá khứ xa xăm, nhưng kỷ niệm thôi thúc luôn nhớ về, nhất là phụ nữ.
Người phụ nữ ấy là nhà thơ Nguyễn Hồng Linh, chị xa quê hương trên 30 năm. Chị cũng có những gian nan buổi đầu trên đất nước xa lạ, xa xôi trùng trùng thăm thẳm quê nhà, lại chẳng đồng ngôn ngữ, chỉ quán chiếu điều ấy chúng ta đã thấy nhiều gian nan, khổ sở biết bao. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, dòng đời mãi trôi như dòng sông định mệnh, chỉ duy nhất là nhập cuộc và phù hợp với không gian, văn hóa nơi chốn thực tại – Thành phố Stuttgart, nước Đức rất bỡ ngỡ buổi ban đầu. Cảm xúc ấy là có thật từ buổi ly quê.
Vốn đa cảm và giàu cảm xúc, chị thầm lặng trải lòng trên trang giấy để san sẻ, nỗi lòng bâng khuâng. May thay, trời đất cho chị có năng khiếu làm thơ là niềm đam mê cảm xúc trải lòng mình cứ đầy đặn lên từng ngày, từng tháng.
Năm 2019 chị xuất bản thi tập đầu tay: TÓC RƠI PHIẾN NGỌC Mở đầu cho thi tập chị cố ý đặt bài thơ Cố Hương - Quê cũ ai đi xa cũng nhớ về, nhất là người tận trời Âu như chị thì cách trở địa lý ngàn trùng. Nỗi nhớ ấy ai có đồng cảnh ngộ tất sẽ hiểu được, nhưng chị chỉ cô đọng nỗi niềm tha phương chơi vơi, khúc ly quê mong ngày về thăm quê hương cũ.
Năm 2020 với Tập thơ CÀNH XANH GIỌT SẦU là lời trần tình trong nỗi nhớ Mẹ, nhớ quê hương, thỉnh thoảng có bóng ai xưa chừng như nhạt nhòa hơn và vui buồn đi qua trong lớp lớp hóa sinh đời mình nơi xứ người – Một nước Đức xa xăm tận trời Âu.
Năm 2022 với GIẤU NHỚ VÀO ANH Thi phẩm toàn bộ thơ lục bát truyền thống Việt Nam – Chỉ có người Việt mới có thể loại thơ này, hàm dưỡng triết lý của Việt tính.
Năm 2023 chị lại chắt chiu đứa con tinh thần nữa như thân tặng quê hương thứ hai nước Đức, nhất là thành phố chị đang sống Stuttgart như hàm chứa sự tri ân của quốc gia châu Âu này, nên tựa đề rất rõ ràng: THƠ TỪ THÀNH PHỐ STUTTGART NƯỚC ĐỨC.
Nếu quê hương Việt Nam là mến yêu trong hoài niệm thì Stuttgart là hiện thực yêu mến. Khi chị đã chọn nơi này làm quê hương thứ hai, cuộc sống luôn tiếp diễn. Phải nói đời sống nơi xứ lạ quê người không người nhờ vả được ai nên chị càng phải cố gắng, nỗ lực với đời sống dữ dội hơn, nhiều hơn, chặm chỉ làm để các con được ăn học thành người – Người mẹ nào chắng vậy, giờ các con cái chị đã từ tốn lớn khôn và trưởng thành, có vị trí xã hội trong niềm hạnh phúc bình yên của đời sống. Tri ân Stuttgart – Đức quốc là lòng biết ơn cao đẹp của chị và gia đình chị. Chị viết trong một ngày xuân:
“Nghe hơi thở mùa xuân góc phố phường
Tay trong tay nghe đôi chim câu
kể chuyện tình buổi sáng”
Hoặc chị viết về thành phố chị đang sống, có phong cách cổ kính pha lẫn hiện đại, mời các bạn đọc bài thơ thể điệu 1-2-3, sẽ cảm nhận được:
“Sông Neckar hiền hoà chảy qua cổ kính và hiện đại
Giữa ngọn đồi xanh khu phố cổ và thung lũng
Toà lâu đài và cây cầu cồ in bóng nước chênh chao
Con người hiện đại hóa bên sông Neckar xưa cũ hiền hoà
Một bức tranh phong cảnh hoàn mĩ thanh bình
Cuộc sống tăng tốc và thời gian không dành cho sự bi thương”
Trạng thái lắng nghe mới nhận ra cảm xúc mùa xuân về trên quê hương Stuttgart nước Đức, thật đáng quý mùa xuân biết bao. Thiên nhiên ban tặng cho cả loài người mỗi độ xuân về có muôn ngàn hoa thơm, hương tỏa làm thăng hoa tâm hồn mỗi người trong trần gian và chính chị mới cảm nhận được đôi chim câu “nói chuyện” tình buổi sáng. Ngôn ngữ không nhiều nhưng độc giả sẽ cảm được phía sau của ngôn ngữ thơ của Hồng Linh nhiều điều diễn đạt.
Hay:
“Lang thang Schlossplaz những khu vườn xinh xắn/ Cột Thánh xưa/ Nghe tiếng vó ngựa những chàng kỵ sĩ thời William đệ nhất/ Nằm bãi cỏ xanh ngắm tháp Kilesberg/ nghe hạ nhớ nhung”.
Nhớ nhung mùa hạ ư, nhớ cái gì? Phải chăng là kỵ sĩ một thời vàng son cùng Hoàng đế của nước Đức - Quốc vương đầu tiên của đế quốc Đức vào ngày 18 tháng 1 năm 1871. Ông có công thống nhất nước Đức và trở thành hùng mạnh nhất châu Âu thời bấy giờ.
Tiếng vọng của tiền nhân anh hùng ấy chị cảm thấy biết ơn, chị xem mình như một công dân Đức đích thực thuần túy. Tính văn về lòng biết ơn trong thơ của người Việt, mà Hồng Linh là điển hình.
“Mùa Thu đi ngang khung cửa” của chị thì sao?
“Hàng cây nằm nghiêng mình/ bóng in long lanh đáy nước/ Ngôi nhà đang leo nhẹ nhàng trên sườn núi ánh vàng/ Con đường dốc nằm thở tươi cười dưới nắng/ Lá cây chuyển màu đỏ an nhiên/ trong những cánh rừng”
Ôi chao! Thơ mộng và thanh bình quá, xúc cảm từ lá vàng sang đỏ thú vị quá, cảm giác an nhiên, tự tại trong mùa thu đầy lãng mạn, thì ra mùa thu đi qua nơi vườn nhà chị sao lắm đổi sắc màu cảm xúc làm thi nhân thanh thản, an nhiên.
Đặc biệt những bài thơ chị viết về thành phố đang sống – Stuttgart không nhiều ngôn từ nhưng nhiều hình ảnh, như tôi đã nói ở trên, “quý hồ tinh, bất quý hồ đa” là vậy.
Tuy nhiên, nỗi nhớ niềm thao thức về cố hương cứ “Lưu lại trong ký ức vạn điều còn nuối tiếc” khôn nguôi, mãi lãn vãn trong đầu chị như chẳng thể xóa nhòa. Ví như, mùa đông một mùa Giáng Sinh chị cùng ai đi lễ, có lẽ tuyết rơi nhiều, hàng cây hiu hắt đứng buồn như thiếu phụ mùa đông, cành lá trơ vơ, ủ rủ, lòng chị lại bâng khuâng nhớ về Sài Gòn - Đặc biệt Noel Sài Gòn chẳng lạnh lẽo bao giờ.
“Trời đông giá, áo lạnh với khăn quàng
Tuyết rơi rơi xốn xang chờ nắng ấm
Nhớ Sài Gòn cơn mưa chiều ướt đẫm
Nhà thờ Đức Bà thầm lặng nghiêm trang”
(Nỗi niềm Giáng Sinh)
Đọc hết tập thơ chúng ta sẽ thấy dù chị viết: Thơ Từ Thành phố Stuttgart Nước Đức, nhưng lòng chị vẫn hướng về cố hương, tình cha nghĩa mẹ và cả những tình xưa nghĩa cũ quê nhà cũng hiển thị trong thi phẩm này, thì ra nỗi niềm ấy chị đã ráng giấu kín bên lòng:
“Em giấu vào trong ánh mắt sâu
Phấn hương tỏa giữa biển mê sầu
Rong rêu bám buột đời viễn xứ”…
(Gánh cả giọt buồn)
Hay:
“Tịch dương ngả bóng mùa lay
Thắm sâu nỗi nhớ đọa đày con tim”… (Giọt buồn)
Nỗi nhớ thăm thẵm sâu lắng chất chứa trong người chị, nghĩa là với chị mải miết thao thức và phân thân ý thức lòng yêu quê hương Việt Nam và cả quê hương Đức quốc. Thật hiếm thấy phụ nữ nào như thế. Đọc dòng thơ tự sự này có lẽ ai cũng quý mến lòng chân thành của chị với cố hương xa ngái vẫn hoài vọng khôn nguôi.
Dường như lời thì thầm ấy, chị cũng đã bộc bạch trong một bài thơ khác khi ngơ ngẩn đứng giữa đàng phân vân, thương chính mình nghe như có chút cô đơn lạc loài:
“Ân tình mai một biến tan
Băn khoăn ta đứng giữa đàng ngẩn ngơ
Rưng rưng con sóng xô bờ
Dường như… nghe chút hồn thơ lạc loài” (Dường như)
Đời người khi đã qua đỉnh dốc cực đại của đỉnh Parapol âm, xuống dốc thường nghĩ đến tuổi hoàng hôn, chị đã đi qua cuộc nhân sinh này với biết bao trải nghiệm, thực chứng quá nhiều vui buồn, giờ đến tuổi xế chiều, thường suy nghiệm lẽ sống, triết lý cõi sống. Lòng muốn thanh thản, chiêm nghiệm bình an. Chỉ duy nhất là bắt đầu tập buông bỏ những điều muộn phiền, cay đắng. Tôi nghĩ rằng đây là nhân sinh quan hết sức đúng đắn, trong thế giới quan của tồn lưu đời sống loài người: ‘Lục thập nhi nhỉ thuận’, nghĩa là: Tuổi sáu mươi, tất cả đều thuận tai chẳng phân bua, chị viết:
«Dù cuộc đời ngắn ngủi có lúc ngậm ngùi, lúc cay đắng, lúc buông xuôi
Cứ hy vọng rồi ngày mai đời sẽ tươi trở lại
Dù không phải tình đầu xin hãy là tình cuối, anh ơi đừng ngại
Dù bao giông tố bão bùng ta tìm lại giấc mơ xưa» (Còn lại gì?)
Khi mọi thứ đã buông xả sẽ khởi lên niềm hy vọng cùng ước mơ an nhiên, hạnh phúc của kiếp người trần gian.
«Đêm thắp lửa một lần hay nhiều nữa/ gió lang thang ve vuốt cánh hoa tươi/ Dạ quỳnh nở/ nồng nàn bên ô cửa/ trút xiêm ý hương mời gọi rạng ngời» (Hóa thân)
Hay là:
«Nắng hồng ươm ngày qua/ chia em chút thật thà/ trổ hương nồng năm tháng/ cho đời hết phong ba»
Hy vọng sẽ như thế nhà thơ nữ Hồng Linh nhé. Lời thơ giản dị mà chân thật, không cầu kỳ chữ nghĩa mà đầy dặn chữ tình.
Chúc mừng nhà thơ nữ Nguyễn Hồng Linh đã nỗ lực trước bạ thi phẩm thứ tư: Thơ từ thành phố Stuttgart Nước Đức, như đóng góp dòng thơ Việt vào hòa nhập với văn chương thành phố Stuttgart nói riêng và nước Đức nói chung.
Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương.
Phạm Ngọc Dũ
(6/ 2024)
Chủ biên Diễn đàn văn học Sông Quê tại TPHCM
Của nhà thơ nữ Nguyễn Hồng Linh
Bất cứ người nào xa quê hương lâu thường nhớ về nơi chôn nhau, cắt rốn bởi lẽ nơi ấy có mẹ cha, anh chị em, dòng tộc và nhất là quá nhiều kỷ niệm thuở ấu thơ đến trưởng thành. Thời hoa mộng cắp sách đến trường, bắt đầu tình yêu thời hoa niên… Biết bao kỷ niệm cứ dồn nén trong lòng, thỉnh thoảng vẫn chăm chỉ lật thước phim ngày cũ trong tiềm thức xa xôi mở ra xem. Ôi chao! hình ảnh xưa cũ cứ nhảy múa liền hồi, rồi quá khứ như sống lại từng hồi, từng giờ, dẫu thế nào cũng xúc động nuối tiếc nhớ thương, sao quá đổi ngây thơ, đẹp, dễ thương đến lạ và thơ mộng biết chừng nào.
Thời gian đã lùi về quá khứ xa xăm, nhưng kỷ niệm thôi thúc luôn nhớ về, nhất là phụ nữ.
Người phụ nữ ấy là nhà thơ Nguyễn Hồng Linh, chị xa quê hương trên 30 năm. Chị cũng có những gian nan buổi đầu trên đất nước xa lạ, xa xôi trùng trùng thăm thẳm quê nhà, lại chẳng đồng ngôn ngữ, chỉ quán chiếu điều ấy chúng ta đã thấy nhiều gian nan, khổ sở biết bao. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, dòng đời mãi trôi như dòng sông định mệnh, chỉ duy nhất là nhập cuộc và phù hợp với không gian, văn hóa nơi chốn thực tại – Thành phố Stuttgart, nước Đức rất bỡ ngỡ buổi ban đầu. Cảm xúc ấy là có thật từ buổi ly quê.
Vốn đa cảm và giàu cảm xúc, chị thầm lặng trải lòng trên trang giấy để san sẻ, nỗi lòng bâng khuâng. May thay, trời đất cho chị có năng khiếu làm thơ là niềm đam mê cảm xúc trải lòng mình cứ đầy đặn lên từng ngày, từng tháng.
Năm 2019 chị xuất bản thi tập đầu tay: TÓC RƠI PHIẾN NGỌC Mở đầu cho thi tập chị cố ý đặt bài thơ Cố Hương - Quê cũ ai đi xa cũng nhớ về, nhất là người tận trời Âu như chị thì cách trở địa lý ngàn trùng. Nỗi nhớ ấy ai có đồng cảnh ngộ tất sẽ hiểu được, nhưng chị chỉ cô đọng nỗi niềm tha phương chơi vơi, khúc ly quê mong ngày về thăm quê hương cũ.
Năm 2020 với Tập thơ CÀNH XANH GIỌT SẦU là lời trần tình trong nỗi nhớ Mẹ, nhớ quê hương, thỉnh thoảng có bóng ai xưa chừng như nhạt nhòa hơn và vui buồn đi qua trong lớp lớp hóa sinh đời mình nơi xứ người – Một nước Đức xa xăm tận trời Âu.
Năm 2022 với GIẤU NHỚ VÀO ANH Thi phẩm toàn bộ thơ lục bát truyền thống Việt Nam – Chỉ có người Việt mới có thể loại thơ này, hàm dưỡng triết lý của Việt tính.
Năm 2023 chị lại chắt chiu đứa con tinh thần nữa như thân tặng quê hương thứ hai nước Đức, nhất là thành phố chị đang sống Stuttgart như hàm chứa sự tri ân của quốc gia châu Âu này, nên tựa đề rất rõ ràng: THƠ TỪ THÀNH PHỐ STUTTGART NƯỚC ĐỨC.
Nếu quê hương Việt Nam là mến yêu trong hoài niệm thì Stuttgart là hiện thực yêu mến. Khi chị đã chọn nơi này làm quê hương thứ hai, cuộc sống luôn tiếp diễn. Phải nói đời sống nơi xứ lạ quê người không người nhờ vả được ai nên chị càng phải cố gắng, nỗ lực với đời sống dữ dội hơn, nhiều hơn, chặm chỉ làm để các con được ăn học thành người – Người mẹ nào chắng vậy, giờ các con cái chị đã từ tốn lớn khôn và trưởng thành, có vị trí xã hội trong niềm hạnh phúc bình yên của đời sống. Tri ân Stuttgart – Đức quốc là lòng biết ơn cao đẹp của chị và gia đình chị. Chị viết trong một ngày xuân:
“Nghe hơi thở mùa xuân góc phố phường
Tay trong tay nghe đôi chim câu
kể chuyện tình buổi sáng”
Hoặc chị viết về thành phố chị đang sống, có phong cách cổ kính pha lẫn hiện đại, mời các bạn đọc bài thơ thể điệu 1-2-3, sẽ cảm nhận được:
“Sông Neckar hiền hoà chảy qua cổ kính và hiện đại
Giữa ngọn đồi xanh khu phố cổ và thung lũng
Toà lâu đài và cây cầu cồ in bóng nước chênh chao
Con người hiện đại hóa bên sông Neckar xưa cũ hiền hoà
Một bức tranh phong cảnh hoàn mĩ thanh bình
Cuộc sống tăng tốc và thời gian không dành cho sự bi thương”
Trạng thái lắng nghe mới nhận ra cảm xúc mùa xuân về trên quê hương Stuttgart nước Đức, thật đáng quý mùa xuân biết bao. Thiên nhiên ban tặng cho cả loài người mỗi độ xuân về có muôn ngàn hoa thơm, hương tỏa làm thăng hoa tâm hồn mỗi người trong trần gian và chính chị mới cảm nhận được đôi chim câu “nói chuyện” tình buổi sáng. Ngôn ngữ không nhiều nhưng độc giả sẽ cảm được phía sau của ngôn ngữ thơ của Hồng Linh nhiều điều diễn đạt.
Hay:
“Lang thang Schlossplaz những khu vườn xinh xắn/ Cột Thánh xưa/ Nghe tiếng vó ngựa những chàng kỵ sĩ thời William đệ nhất/ Nằm bãi cỏ xanh ngắm tháp Kilesberg/ nghe hạ nhớ nhung”.
Nhớ nhung mùa hạ ư, nhớ cái gì? Phải chăng là kỵ sĩ một thời vàng son cùng Hoàng đế của nước Đức - Quốc vương đầu tiên của đế quốc Đức vào ngày 18 tháng 1 năm 1871. Ông có công thống nhất nước Đức và trở thành hùng mạnh nhất châu Âu thời bấy giờ.
Tiếng vọng của tiền nhân anh hùng ấy chị cảm thấy biết ơn, chị xem mình như một công dân Đức đích thực thuần túy. Tính văn về lòng biết ơn trong thơ của người Việt, mà Hồng Linh là điển hình.
“Mùa Thu đi ngang khung cửa” của chị thì sao?
“Hàng cây nằm nghiêng mình/ bóng in long lanh đáy nước/ Ngôi nhà đang leo nhẹ nhàng trên sườn núi ánh vàng/ Con đường dốc nằm thở tươi cười dưới nắng/ Lá cây chuyển màu đỏ an nhiên/ trong những cánh rừng”
Ôi chao! Thơ mộng và thanh bình quá, xúc cảm từ lá vàng sang đỏ thú vị quá, cảm giác an nhiên, tự tại trong mùa thu đầy lãng mạn, thì ra mùa thu đi qua nơi vườn nhà chị sao lắm đổi sắc màu cảm xúc làm thi nhân thanh thản, an nhiên.
Đặc biệt những bài thơ chị viết về thành phố đang sống – Stuttgart không nhiều ngôn từ nhưng nhiều hình ảnh, như tôi đã nói ở trên, “quý hồ tinh, bất quý hồ đa” là vậy.
Tuy nhiên, nỗi nhớ niềm thao thức về cố hương cứ “Lưu lại trong ký ức vạn điều còn nuối tiếc” khôn nguôi, mãi lãn vãn trong đầu chị như chẳng thể xóa nhòa. Ví như, mùa đông một mùa Giáng Sinh chị cùng ai đi lễ, có lẽ tuyết rơi nhiều, hàng cây hiu hắt đứng buồn như thiếu phụ mùa đông, cành lá trơ vơ, ủ rủ, lòng chị lại bâng khuâng nhớ về Sài Gòn - Đặc biệt Noel Sài Gòn chẳng lạnh lẽo bao giờ.
“Trời đông giá, áo lạnh với khăn quàng
Tuyết rơi rơi xốn xang chờ nắng ấm
Nhớ Sài Gòn cơn mưa chiều ướt đẫm
Nhà thờ Đức Bà thầm lặng nghiêm trang”
(Nỗi niềm Giáng Sinh)
Đọc hết tập thơ chúng ta sẽ thấy dù chị viết: Thơ Từ Thành phố Stuttgart Nước Đức, nhưng lòng chị vẫn hướng về cố hương, tình cha nghĩa mẹ và cả những tình xưa nghĩa cũ quê nhà cũng hiển thị trong thi phẩm này, thì ra nỗi niềm ấy chị đã ráng giấu kín bên lòng:
“Em giấu vào trong ánh mắt sâu
Phấn hương tỏa giữa biển mê sầu
Rong rêu bám buột đời viễn xứ”…
(Gánh cả giọt buồn)
Hay:
“Tịch dương ngả bóng mùa lay
Thắm sâu nỗi nhớ đọa đày con tim”… (Giọt buồn)
Nỗi nhớ thăm thẵm sâu lắng chất chứa trong người chị, nghĩa là với chị mải miết thao thức và phân thân ý thức lòng yêu quê hương Việt Nam và cả quê hương Đức quốc. Thật hiếm thấy phụ nữ nào như thế. Đọc dòng thơ tự sự này có lẽ ai cũng quý mến lòng chân thành của chị với cố hương xa ngái vẫn hoài vọng khôn nguôi.
Dường như lời thì thầm ấy, chị cũng đã bộc bạch trong một bài thơ khác khi ngơ ngẩn đứng giữa đàng phân vân, thương chính mình nghe như có chút cô đơn lạc loài:
“Ân tình mai một biến tan
Băn khoăn ta đứng giữa đàng ngẩn ngơ
Rưng rưng con sóng xô bờ
Dường như… nghe chút hồn thơ lạc loài” (Dường như)
Đời người khi đã qua đỉnh dốc cực đại của đỉnh Parapol âm, xuống dốc thường nghĩ đến tuổi hoàng hôn, chị đã đi qua cuộc nhân sinh này với biết bao trải nghiệm, thực chứng quá nhiều vui buồn, giờ đến tuổi xế chiều, thường suy nghiệm lẽ sống, triết lý cõi sống. Lòng muốn thanh thản, chiêm nghiệm bình an. Chỉ duy nhất là bắt đầu tập buông bỏ những điều muộn phiền, cay đắng. Tôi nghĩ rằng đây là nhân sinh quan hết sức đúng đắn, trong thế giới quan của tồn lưu đời sống loài người: ‘Lục thập nhi nhỉ thuận’, nghĩa là: Tuổi sáu mươi, tất cả đều thuận tai chẳng phân bua, chị viết:
«Dù cuộc đời ngắn ngủi có lúc ngậm ngùi, lúc cay đắng, lúc buông xuôi
Cứ hy vọng rồi ngày mai đời sẽ tươi trở lại
Dù không phải tình đầu xin hãy là tình cuối, anh ơi đừng ngại
Dù bao giông tố bão bùng ta tìm lại giấc mơ xưa» (Còn lại gì?)
Khi mọi thứ đã buông xả sẽ khởi lên niềm hy vọng cùng ước mơ an nhiên, hạnh phúc của kiếp người trần gian.
«Đêm thắp lửa một lần hay nhiều nữa/ gió lang thang ve vuốt cánh hoa tươi/ Dạ quỳnh nở/ nồng nàn bên ô cửa/ trút xiêm ý hương mời gọi rạng ngời» (Hóa thân)
Hay là:
«Nắng hồng ươm ngày qua/ chia em chút thật thà/ trổ hương nồng năm tháng/ cho đời hết phong ba»
Hy vọng sẽ như thế nhà thơ nữ Hồng Linh nhé. Lời thơ giản dị mà chân thật, không cầu kỳ chữ nghĩa mà đầy dặn chữ tình.
Chúc mừng nhà thơ nữ Nguyễn Hồng Linh đã nỗ lực trước bạ thi phẩm thứ tư: Thơ từ thành phố Stuttgart Nước Đức, như đóng góp dòng thơ Việt vào hòa nhập với văn chương thành phố Stuttgart nói riêng và nước Đức nói chung.
Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương.
Phạm Ngọc Dũ
(6/ 2024)
Chủ biên Diễn đàn văn học Sông Quê tại TPHCM