<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>Barbiegirl</b> -- <b>11/1/2003 11:59:05 PM </b> >>
Say
Bày rượu, rủ dăm ba đứa bạn
Tạc thù chén chú chén anh chơi
Thơ xoàng ngâm toáng dăm câu cóc
Rượu nhạt buồn vui gẫm chuyện đời
Tay trắng nghĩ thương phường bạch diện
Phù vân lại trắng áng mây trôi
Ôi thôi tất cả đều vô nghĩa
Thấy cảnh bon chen bỗng nực cười
Tri kỷ, dăm ba thằng nối khố
Tửu phùng, hãy cạn nhé, thiên bôi
Uống cho đất lệch trời nghiêng ngã
Thua được cầm như một cuộc chơi
Bạn hữu ngày xưa, đôi đứa vắng
Chán đời chúng nó bỏ đi rồi
Đi đâu và biết về đâu nhỉ?
Địa ngục? Thiên đàng? Cũng thế thôi?
Bướng bỉnh dăm chàng trai xứ Quảng
Gan lì mà lại khóc eo ôi!
Rượu ơi không thể tìm quên được
Rượu cạn niềm đau vẫn chẳng vơi
Tuy chẳng sa trường nhưng "túy ngọa"
Tỉnh ra chợt hỏi "kỷ nhân hồi"
"Cổ lai chinh chiến", ôi chinh chiến
Máu đỏ ngầu sông xương trắng phơi
Khanh tướng còn tanh mùi tục lụy
Thì xương còn đổ máu còn rơi
Nhá nhem phải buổi trời tranh sáng
Vàng lẫn vào thau ngợm lẫn người
Trót để sầu tan trong chén rượu
Nhắp men sầu đắng tái tê môi!
Đục trong mặc nước dòng thương lãng
Vất cái phù du lại cuộc đời
Túi vẫn còn thơ bầu vẫn rượu
Thì say thì tỉnh gió trăng ơi!
Cung Diễm
Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi