Diễn Đàn » Nhật Ký online

Thì Thầm Ta Với Ta...

777 trả lời, 131.515 lượt xem — Trang 24 / 26


Sáng nay tui lại chán đời
Ngồi im mà chẳng nói cười hát ca

Xác này sắp nát tan ra
Nợ nần với ĐẤT nay đà tính xong
cho rùi






Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Hỗm rày buồn ! Ôi buồn quá BUỒN !!!

[:(][:@]

Tui đọc bài thơ này muốn bay về "CẦM" [sm=daukiem.gif] & [sm=Cow Boy 1.gif]

Bài thơ “CẦM… “

8x- Sai gon

* Nhà cầm quyền CSVN hiện chỉ cầm búa cầm liềm theo kiểu cầm chừng:
* Chủ nghĩa bây giờ là cầm khoán bẻ măng.
* Chính sách là cầm cố đất nước.
* Định hướng là cầm cái/ cầm con mọi nguồn viện trợ.
* Quan chức thì cầm cốc mua vui.
* Khẩu hiệu đạo đức là cầm lòng.
* Kẻ thù là sĩ phu cầm bút.
* Đối nội là cầm tù phản biện.
* Đối ngoại là cầm dao đằng lưỡi.
* Tư tưởng là uốn gối cầm bô.
* Kinh tế là khấu đầu cầm bị.
* Văn hóa nhắm mắt cầm loa.
* Thông tin bịt mồm cầm kéo.
* Tuyên giáo nhắc tuồng cầm canh.
* Công thương khum lưng cầm khách.
* Công an khóa xích cầm chân.
* Tư pháp cầm đèn chạy án.
* Báo đài khép nép cầm ca.
* Giáo dục huơ roi cầm tiền.
* Y tế miên man cầm giá.
* Hành chánh xum xoe cầm dù.
* Dân phòng lăm le cầm súng.
* Tại chức nhi nhô cầm bằng.
* Cấp ủy loay hoay cầm đũa.
* Đảng viên tí toáy cầm nhầm.
* Chất xám tất bật cầm máu.
* Mặt Trận đắm đuối cầm chầu.
* Phong bì thoải mái cầm cương.
* Đầu tư tuột dốc cầm chắc.
* Quốc Hội không dám cầm còi.
* Tham nhũng ung dung cầm lái
* Đất nước lệt bệt cầm cờ sau lưng văn minh nhân loại
* Sứ mệnh lịch sử bây giờ là cầm cự:
* Lãnh đạo níu ghế cầm đô.
* Nhân dân lũ lượt cầm đồ.
* Công nhân hút gió cầm cữ.
* Nông dân chạy gạo cầm hơi.
* Ngư dân cầm mạng chuộc tàu.
* Tiểu thương cầm vợ đợ con.
* Trí thức rán cầm nước mắt.
* Trung ương vẫn ngỡ cầm đầu.
* Trên dưới tranh quyền cầm trịch.
* Cả giuộc lắm phen cầm cập.
* Nhìn giặc đoạt ải/chiếm đất/cướp đảo mà chẳng dám cầm quân.
* Thấy dân đòi đất/đòi nhà/đòi chỗ tu hành thì giả dạng du côn cầm gạch/ cầmđá/ cầm cây/ cầm gậy…
* Một nhà cầm quyền như thế đáng gọi là gì?
* Nghe chừng phảng phất đâu đây thoảng chút hoang mang: LOÀI CẦM THÚ

St

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hỗm rày hồn "bay" về quê nhập cuộc với đồng bào biểu tình...[:@] [:)]

Sáng nay nhỏ cháu bên nhà cho biết ở BC có tin "động trời"... ([:@]) Tui nói chẳng gì "động trời" cả. Lòng dạ con người ai mà đo phân hiểu biểt hết nổi... Tui giảng cho cháu một mách. Chuyện trong nhà rối như canh hẹ không lo giàn xếp cho êm, mà lo dòm ngó chuyện người ta. Thế là cháu nó sẽ ghét tui. Thây kệ, giảng dạy cho nó hết "nhiều chiện".

Cả tháng nay hồn "bay" về quê nhà nên chẳng buồn đọc thơ văn "tình tự" gì ráo. Vài ba bạn Văn Thơ gởi sách tặng mà tui cũng chưa đọc tới. Chờ cho qua "cơn khủng hoảng" này xem ra sao ? Hơn nữa đôi mắt kỳ quái, trời nóng là 'kiếm chiện' sưng sưng bụp bụp lên.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 20:27:36Viet duong nhan>
Ấy ya, cả tuần nay tiệc tùng quá chời luôn - thế là Ú NU trở lại. Mùa sn từ đây tới tháng 10 mà nhứt là sn 65 nữa. Vui chơi thả ga vỉ năm tới THĂNG rùi [:)] !


@ Chờ 2 vợ chồng LT & HA về ăn cơm. Vô tình, hôm nay 14 tháng Bảy mà 3 mẹ con đi chợ mua moules, và 2 con cua [8|]. Lâu rồi tui chẳng chay lạt - nhưng tâm tui khá yên tịnh - chẳng nghĩ gì nhiều - chỉ thường xuyên cầu thế gian BÌNH AN HẠNH PHÚC thôi .



:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 00:11:03Đào Nam Hoà>
CHÀO CHỊ 7
nhà Vnthuquan quá rộng, Hoà vào vẫn chưa thám hiểm hết các phòng ban, hôm nay thấy mục Nhật ký Online mà bài của Chị đứng đầu nên mới ghé tạt vào thăm chị tí.

Thấy chị vẫn vậy hén , vẫn giọng diễu cợt, hài và dí dỏm lại có thêm một chút bất cần như chị nói :"Vui chơi thả ga vì năm tới THĂNG rùi [:)] ! "   haha  làm gì mà dữ dzậy chị?
hay
Sáng nay tui lại chán đời
Ngồi im mà chẳng nói cười hát ca

Xác này sắp nát tan ra
Nợ nần với ĐẤT nay đà tính xong
cho rùi....

có nghe chị nói về cụ này cụ kia , thì đời vẫn là vậy mà Chị, sự thay đổi là lẽ thường tình, chỉ có thời gian mới chứng minh và xác minh rõ nhất.
Chị thuộc hàng đàn chị ( nhiều người đã nghỉ ngơi, gác chiện cung kiếm rồi ) mà vẫn còn nhiều tranh đấu,và ước vọng cho xã hội VN một ngày sẽ có dân chủ tự do , cơm no áo ấm.

Rất quý CHị ở đức tính đó, và đó chính là lý tưởng cao hơn làm cho người ta sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi khi đấu tranh.

Chúc Chị vẫn giữ mãi lý tưởng cũng như luôn có sức khoẻ tốt để thực hiện lý tưởng và thỉnh thoảng...post thơ văn cho đàn em học hỏi

Thân Kính

ĐNH




Tôi mang thế kỷ theo mình
Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

.....
Đăng nhập để trả lời
0
Chào ĐNH,

Hi [:)] , cám ơn H ghé chia sẻ & chúc vui vdn.

Thì tuổi vdn khá dzài rùi, nên cứ hẹn "THĂNG" năm tới cho chắc hơn hẹn ngày mai [:D].

Bạn bè khắp nơi cho 7 "nhậu" Champagne & đủ loại rượu "ẢO" cũng say xỉn quắc cần câu luôn [:D] .

***

@ Bởi sống nơi hải ngoại được đầy đủ tự Do dân chủ và quyền người, lòng 7 luôn hướng về quê nhà - vì đồng bào mình bị vc kiềm kẹp đàn áp trăm bề. Và Hán tặc Tàu phù đang lâm le nuốt VN mà do nhà cầm quyền XHCNVN dâng bán [:@].

Cắt lưỡi bò Tàu cộng


Ở ngoài này cổ võ ủng hộ tinh thần ... Cái quan trọng toàn dân trong nước mới là vai chánh can đảm đứng lên cứu nước ! Dân mình trong nước gần 90 triệu mà - Ngoài có ba triệu ăn nhập gì. Mời em đọc bài này của một người trẻ trẻ ở HN viết (7 đọc xong tim đau nhói, mắt rưng rưng ba ngày) [:(][:(]:

"Cám ơn lòng can đảm"
tg : Vũ Đông Hà


1. Bố mẹ chúng tôi đã đào mồ chôn sâu lòng can đảm từ mùa đông Cải cách ruộng đất, từ những ngày Trần Dần đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Can đảm đã biến mất trên cuộc đời khi mảnh đất tổ tiên trở thành một phần của hợp tác xã, khi những miếng thịt không còn trong cửa hàng mậu dịch, và hơi thở tự do của Nhân Văn Giai Phẩm đã vào tù. Từ ấy, chúng tôi ra đời. Sữa mẹ ngọt nhưng luôn có mùi sợ hãi. Sợ hãi! Gia tài lớn nhất để lại cho con. Can đảm? Làm sao chúng tôi mất đi cái chưa bao giờ có - từ thuở lọt lòng cho đến lớn khôn!?

2. 3 giờ sáng thứ Hai sau biểu tình Chủ nhật lần thứ 9. Bạn không ngủ được, réo vào Skype. Buồn quá! Bức xúc quá! Cả một nước bao nhiêu triệu người mà chỉ có mấy trăm mạng tuần hành biểu tình! Mấy thằng bạn của mình ở Cầu Giấy, ở Hàng Buồm, còm say sưa trên mạng. Kêu gọi, bàn mưu tính kế, nên dùng khẩu hiệu này, nên hát bài hát kia... Chống TQ không đếch đủ, phải đả đảo tụi bán nước... Kiếm địa chỉ thằng Minh đi, tao sẽ làm thịt nó... Thả truyền đơn phải làm như vậy này... 9 giờ sáng, số người tuần hành đông ra phết, mình máu lên gọi tụi nó... Không sao, ra đi! Nhắn luôn qua thôn Danlambao... Chẳng thấy đứa nào! Về nhà mới biết tụi nó bình an hoan hô và đả đảo bằng còm!... Lại đọc cái còm: hôm nay trời mát mà, sao giải tán sớm thế...!

3. Tội ác lớn nhất của một triều đại không hẳn là đốt sách, giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó, mà là làm cho cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỷ và mê muội... Tôi muốn nói với bạn về những điều đã viết nhưng cũng bằng thừa. Đã mất mát quá nhiều để có thể bù đắp bằng lời, tự an ủi hảo với nhau. Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, Biên giới Việt Bắc... Những mất mát to lớn. Nhưng thế hệ chúng tôi và thế hệ đàn anh đã mất đi nhiều thứ tủi nhục hơn mà chính những mất mát đó đã dẫn đến những mất mát được viết thành khẩu hiệu xuống đường ngày hôm nay. Chúng tôi mất đi lòng can đảm, mất tinh thần làm chủ vận mạng chính mình và vận mạng đất nước, mất đi ý chí hy sinh bình an cá nhân để đạt được những lợi ích chung. Mất hay không có? Làm sao có thể mất được những thứ mà chúng tôi không có ngay từ thuở lọt lòng!?

4. Đã bao nhiêu năm chúng tôi đã bị bao vây, gò ép, uốn nắn như những con cá mòi trong hộp sắt với nước sốt màu đỏ để từng ngày, mỗi tháng, nhiều năm chúng tôi nghiễm nhiên trở thành những cái đinh, con ốc của guồng máy. Trong căn nhà nhỏ, bố chúng tôi bao vây chúng tôi bằng quá khứ kháng chiến, bằng thúc đẩy tương lai chúng tôi phấn đấu vào đoàn. Mẹ bao vây với lời khuyên lẫn nước mắt - thôi con! ai sao mình vậy. Anh bao vây bằng cảnh báo - liệu hồn, đừng làm ảnh hưởng đến vị trí, công ăn việc làm của anh. Bố mẹ anh chị tự bao vây chính họ và bao vây chúng tôi. Đó là cách sống an toàn nhất.

5. Trong ngôi nhà lớn chúng tôi bị bao vây, gò ép, uốn nắn để ngày còn bé khăn quàng đỏ xiết cổ, nằm mơ chỉ mong gặp lãnh tụ vô vàn kính yêu. Lớn lên chỉ có một đường yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa. Cuộc đời chúng tôi và đất nước này đã có đảng lãnh đạo, soi đường dẫn lối với 700 tờ báo bao vây, 300 kênh truyền thanh truyền hình bao vây, một rừng luật rừng bao vây. Chúng tôi bị bao vây bởi hào quang của những chiến thắng thần thánh, bởi lãnh tụ vĩ đại, bởi tấm bảng chỉ đường vĩ đại, bởi lừa dối từ những người bị lừa dối. Bạn bè chúng tôi bao vây lẫn nhau - đừng sống khác nhau, đừng tìm kiếm để đừng có những gì mà anh em muốn nhưng không dám có: tự do, độc lập và can đảm. Hãy sống như nhau! Và để đảm bảo an toàn nhất, chúng tôi học cách tự bao vây chính mình. Quay lưng lại với thế kỷ trước và bước sang kỷ nguyên mới thế hệ chúng tôi mang theo một cái tên đáng nguyền rủa: Mackeno.

6. Vậy thì phải tiếp tục xuống đường! Nhìn lại quá khứ, con người, hoàn cảnh mới thấy ý nghĩa và bước ngoặc to lớn của 9 lần xuống đường yêu nước ngày hôm nay. Phải cắt bỏ cái tên Mackeno đang dính liền với thế hệ mình. Phải bước ra bóng đêm tự nguyền rủa và giỏi đổ thừa. Bạn tôi kết luận. Chúng ta xuống đường để đòi lại biển đảo, đất đai đã mất và bảo vệ những gì có thể sẽ mất. Nhưng sâu thẳm hơn, cấp kỳ hơn, quan trọng hơn chúng ta xuống đường để phá tan những vòng vây oan nghiệt, để tìm lại những gì đã bị lấy mất ngay trước khi chúng ta chào đời. Không tự tìm lại được những thứ đó cho mỗi chúng ta, và từ đó, cho cả dân tộc thì mọi thứ khác sẽ mất. Sẽ không còn gì trên một mảnh đất của những xác chết còn thở.

Bài viết này thân tặng YUNC - người bạn suốt đêm không ngủ. Xin viết với lòng biết ơn gửi đến các cụ, cô chú, anh chị và những người em thân yêu trên đường phố Yêu Nước. Những bước chân can đảm ấy sẽ giúp những bàn chân sợ hãi bước theo. Lịch sử sang trang bởi một thiểu số người dấn thân khai đường mở lối. Xin gửi niềm quý mến đến các bạn Sài Gòn lặng lẽ biểu tình ngồi - tưởng như là sợ hãi nhưng trong tôi, các bạn là những người can đảm nhất.

Vũ Đông Hà
http://danlambaovn.blogspot.com

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 15:33:11Viet duong nhan>
Đêm nay Ta buồn ghê gớm lắm !!!!




Việt Dương Nhân



[color=#CC00FF][size=3]VDN - (?) - Nhà báo Đỗ Việt

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn buồn đã bay xa ......... Nghĩ lại bỗng cười hả ha [:D] . Mặc thế nhân Ta vẫn là Ta muôn thuở [:)]


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thấy lại Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, VC đã khóc .

Cám ơn chị về tất cả . Chúc chị luôn khoẻ .
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy vườn thơ, ai cũng xôn xao làm tiệc chúc sinh nhật cho chị 7

Em xin chúc chị 7 một sinh nhật thật vui vẻ, vạn sự an lành








📎 GERA2




Đăng nhập để trả lời
0
Merci LY ghé chúc sn 7.
[sm=40.gif]
7 đã xoá ngày sn - chúc hoài mỗi năm ngán quá. Tuổi cho đứng lại hì hì [:D]

Ý, ai chúc sn 7 trong vườn Thơ vậy ? 7 nhắm mắt mũi duyệt thơ đưa vào TV rồi ta bà ha, "săn" tin tức post Blog_vdn.

Chúc vui & gia đình vui vẻ cuối tuần (CANICULE)[:D]
Bonne nuit bisous X
7_

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Vách Cũ

Ngày thấy lại Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, VC đã khóc .

Cám ơn chị về tất cả . Chúc chị luôn khoẻ .

Vui nên khóc phải không VC ? [:)]
Cũng chúc VC luôn bình an.
7_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thiệt tình cái :: Dòng Đời :: của Bảy_vdn !


Đêm 16.8.2011 tôi đọc lá thư này tôi bị sốc. Nên lên "cơn khùng muốn chết". Tôi khóc gần như suốt đêm hôm ấy. May nhờ viên thuốc "Témesta 1mg" dịu cơn và ngủ. Mấy bữa nay đọc lại thì không bị động mà lại thấm thía tình đời !!

Cậu bảo tôi 'giữ kín' chuyện này, mà hơn nửa quận 13 Paris và vợ cậu biết hết. Đúng là muốn 'gài' tôi vào chỗ làm "kẻ không nhà".

Thật mâu thuẩn, nhiều lần gặp cậu, tôi móc bóp lấy tiền trả, cậu nói, thôi, bà kẹt tiền để xài chừng nào trả cũng được (à, hôm ấy tôi định trả phần ăn của tôi, cậu không cho tôi trả, sẵn đó tôi trả cậu 50e - Vậy nay còn thiếu cậu 150e). Vì ở chỗ quá thân tình, và hơn nữa, tôi ỷ y cậu vai cháu tôi (đúng ra cậu phải gọi tôi trong thư bằng Dì. Vì tôi và má cậu bà con đầu ông Sơ (tức ông Sờ của cậu) - Bà con 5 đời xa 8.000cs.

Hu hu cậu mắng tôi, rồi cậu vuốt, cậu đề cao tôi, rồi cậu đạp ...
Đúng với câu : "70 chưa gọi là lành" - Thế là tôi học thêm bài học đời nữa. Nay thì tâm hồn tôi bình tỉnh nhẹ nhàng.
7_vdn xin chân thành cám ơn tất cả ACE "ẢO" cũng như thật hỏi thăm chia xẻ an ủi....
Ừa, lâu lâu "thần kinh" bị động nặng vậy đó. 7 biết trước thế nào cũng tới ngày đó hà ! Chừng một tháng không thấy 7 dạo NET thì kể như rồi. Hãy chia vui với :

Một Đời Chìm Nổi


Paris, ngày 16-8-2011

Bà Bảy T. thân mến,

Tôi muốn viết cho bà đọc kỹ và suy nghĩ kỹ trước khi quyết định một chuyện quan trọng (có lợi cho cả hai) trong tương lai.
Phải đọc rất kỹ. Vì tôi nghe không rõ nên thư cho bà nói sâu sắc và tĩ mĩ hơn.

Số là ở không buồn chán quá và xài tiền ra hoài cũng ngán nên muốn làm ăn lại vài năm nữa rồi mới phủi tay được. Nghề làm nhà hàng cũng như nghệ sĩ lâu ngày cũng nhớ nghề và nhớ khách.

Tóm lại, tôi muốn rủ bà (hợp tác). Vì bây giờ tôi bị tàn phế một phần. Do đó sự hợp tác của bà rất có ích lợi cho sự thương mại, nhứt là về mặt lặt vặt có người lo phụ (tiếp khách, chiêu đãi...).
Tôi biết bà có máu nhát gan sự hùn hạp và có thể bà khuyên tôi : "Anh Hai à, già rồi thỉ nghỉ ngơi đi làm ăn chi nữa cho cực khổ". Nếu bà nghĩ như vậy thì chắc "xù" luôn khỏi cần đề nghị gì với bà nữa .

Vì thật ra tôi cũng muốn đề nghị với thằng Hải để mua lại cổ phần của ông Ly, cùng giúp bà-xã có công ăn việc làm, tôi đỡ buồn, đỡ phiền (đôi khi muốn ngủ luôn một giấc). Thế mà bị thằng Hải từ chối phũ phàng với ý nghĩ là bây giờ nó đủ sức (đủ tiền, đủ người (có con lớn, vợ phụ vào) lại còn chê tôi già lẩm cẩm còn làm được gì (?), thằng Hải như vậy là không hiểu xa. Tôi tuy già thể xác, chậm lục nhưng đầu óc còn sáng suốt, kinh nghiệm thương mại nhà hàng điều hành (gần 30 năm). Tôi đã tìm góp mọi kinh nghiệm nhà hàng - từ đi ăn ở VN, Nhật Bản, Mỹ và tất cả các tiệm có tiếng ở khu 13 Porte Choisy (coi cái nào hay cái nào dỡ của người ta). Có thể kiếm 10 cậu chạy bàn nhanh nhẹn, lẹ làng dễ hơn là kiếm 1 người có đầu óc sành sõi kinh nghiệm như tôi. (biết kéo khách, biết ra các món ăn đặc biệt, biết làm thế nào để tăng 'recettes'). Những chuyện đi mời là khó kiếm người. Chứ còn bưng dọn thì dễ quá. Rất tiếc thằng Hải không biết những chuyện đó. Tôi giống tựa như bà Isa. Ở khu Choisy này, tôi đi đâu là có một số khách theo tới đó.
Thằng Hải thì an phận vì chỉ muốn "liệu cơm gấp mắm".
Tôi muốn hợp tác vì tôi thấy hai gia đình đều có lợi.

Hồi tối tôi mới đi dạo lòng vòng qua các nhà hàng thì thấy nhà hàng "ML" khách quá lưa thưa. Tóm lại biệt danh "ML" bây giờ 'xuống cấp'. Danh tiếng "ML" là không còn nữa. Có lẽ ông Ly thấy vậy nên mới đòi rút sớm. Và ông than với thằng Chiêu là bị Hải ép giá cổ phần, giống như lúc trước tôi bị vợ chồng Daniel và Thanh vậy. Nhưng thôi chuyện ấy không nên nói nữa vì dầu sao bà-xã của tôi cũng binh thằng H rất nhiều.

Bây giờ bàn chuyện riêng giữa tôi và bà, coi bà có dám tin tưởng và nghe tôi trình bày không ?

Hôm nay, mời bà đi ăn cơm và cho bà hay là tôi và bà-xã có ý định mua tiệm "NH" này. Giá cả gần xong, chỉ còn kỳ kèo đòi (.) nhiều quá. Nên mới gợi ý nghĩ đến bà.
Bây giờ chúng ta đi gần đến cuối cuộc đời rồi nhiều lắm là 5, 10 năm nữa là cùng. Nhưng tôi muốn những năm cuối mình phải sống thoải mái tài chánh chứ không èo uột như bây giờ (tình trạng của bà và tôi). Gần một năm rồi mà chỉ có 200euros mà bà trả không nổi. Và trong tương lai còn đi xuống nữa. Tôi nghĩ cũng tội cho bà. Một thời chi tiền như nước, chơi đẹp hết mọi người, bạn bè núp bóng bà, bây giờ không còn ai.
Bà từng nói anh Hai à, tôi có khả năng mượn tiền là có khả năng trả ! Bây giờ bà lại than vắn, thở dài !
Không phải tôi kể ra để trách bà nhưng mà để bà xét lại những lời khuyên của tôi lúc trước coi đúng không?

Nầy nhé :

1) Đầu tiên rủ bà hùn làm tiệm "SG" (vì lúc đó tôi không có dư nhiều) để có đồng ra đồng vào và vui vẻ. Thế mà bà do dự ngần ngại. Cuối cùng bà từ chối và lại ăn xài, cho mượn tùm lum (cám ơn đã cho em gái tôi mượn !) rồi tiền bị xé lẻ tiền bạc mất vốn !

2) Lần thứ hai, tôi khuyên là phận 'bồ nhí' trong lúc được cưng, nên vòi vĩnh để xin mua một studio cho mướn - hầu có lợi tức bỗ sung về già. Bà lại phủi tay, phủi phủi như là tôi xúi bậy (hoặc vì tự ái hoặc vì quân tử) và còn có ý chê trách tôi - mỗi khi tôi nhắc đến. Bây giờ nói thật lòng tự xét thâm tâm coi tôi nói có thiết thực không ? Nhưng thôi chuyện cũ qua rồi - ta bỏ qua.

Bây giờ nói chuyện tương lai.

Thật sự mà nói tánh bà rất tốt và nhân hậu (hơn cả tôi) chính vì Y. nó hiểu bà nên mới nói với tôi là hùn hạp với ai là không biết chứ với con Tuyết thì tốt lắm vì em hiểu tánh tình nó. Và phần tôi cũng thương và quí mến bà nhiều lắm.
Bên trời tây nầy lạnh lẽo, tình cảm chân thật khó kiếm người như bà. Vã lại bà-xã tôi tánh tình khó khăn không có bạn bè, mà chỉ quí bà và nghe lời khuyên bảo của bà (còn hơn nghe lời tôi). Bây giờ, nhiều lúc gia đình tôi lũng cũng thì chắc cũng nhờ bà giải giây vì bà rất có uy tính với bà-xã tôi.

Tóm lại, tôi phải đi vào vấn đề.

Tôi muốn mua tiệm "NH", để tiếp tục làm ăn lối 4, 5 năm nữa rồi giải nghệ luôn. Tiệm này nhỏ, dễ điều hành, dễ kiểm soát và không còn sẽ bị rắc rối gì cả (personels=người làm).

Tiệm có tiền nhà rất rẻ (1.700e/t) và trên lầu có 2 phòng (50m²) để ở. Tiệm này tôi nhắm từ lâu (3, 4 năm trước lận) thằng B. giới thiệu đi coi. Tôi trả giá 350.000euros - Nó không chịu bán và đòi 400.000. Đó là lúc trước chưa sửa sang dơ dái. Bây giờ qua ba đời chủ (làm Nhật Bổn + H. NH., sang lại cho bà K. Phở ..., sang lại chủ Tàu bây giờ) đã sửa lại hoàn hảo, mình chỉ vào trang trí lại chút đỉnh là xong.
Làm vài năm tạo khách thì bán lại cũng rất lời. (theo sự nhận xét của tôi) Nó bằng lòng giá chỉ 360.000e).

Bây giờ nếu tôi mua tiệm một mình cũng xong, nhưng thiếu nợ nhiều người (mệt lắm). Chợt nghĩ đến bà và lúc trước có nghe bà nói, có ý định bán nhà để có chút tiền xài và vào Paris mướn nhà tạm sống. Bây giờ tôi gợi ý đem vốn vào hùn hoặc cho mượn (nếu tin tưởng tôi) là phương pháp hay tuyệt nhứt.

Hồi tưởng lại cách đây mấy mươi năm, hồi 1978, lúc tôi mới qua Tây (vượt biển) chân ướt chân ráo, qua đây thì được bà đối xử rất bao tốt đẹp (mời lại nhà đãi cơm, hớt tóc ...). Chao ơi, tôi thật cảm động và nhớ ơn. Tuy rằng tình cảm của tôi đối với bà ở VN cũng hơi lợt lạt.

Cuộc đời bà luôn luôn giúp đỡ mọi người lo hạnh phúc cho mọi người. Nào là giúp con Toản, con Thanh, cả con Yến em tôi, Ngọc Hải, rồi lại ông gì (?) giúp ông đi xin việc làm, bà dẫn đi thử việc, đi (entretien), cúng vái v v... Thế mà người ta đối xử lại rất tệ và bà cũng không hề than oán. Chuyện này tôi không so sánh được với bà. À quên kể cả vợ chồng ông PH nữa ! Và có lẽ còn bao nhiêu người khác nữa mà tôi chưa biết đến.
Tôi rất khâm phục và rất quí bà chỗ đó. Tuy rằng có nhiều người khen-chê nói bà "quân tử tàu". Bà cũng mặc kệ.

Bây giờ bà sống cô đơn một mình tiền bạc thiếu truớc hụt sau. Bạn bè đâu còn ai chỉ còn làm bạn với INTERNET để tự an ủi. Có lẽ là tại số phần !

Cuộc đời tôi cũng vậy, luôn luôn giúp đỡ người và không bao giờ muốn làm ai buồn lòng hay lường gạt ai. Thằng H., cậu em vợ tôi, tôi cũng giúp đỡ nó từ thuở hàn vi, tôi lo tiệm cho nó, lo vợ đàng hoàng hiền hậu (con Phượng) thế mà vì tánh tình bọp chộp tây không ra tây, ta không ra ta nên bị ông bà già vợ hụt (người rất đạo đức tu niệm !) bác đơn. Thật là uỗng. Nhưng cũng may gặp đuợc con Lan cũng đỡ.

Chính tôi tự dàn xếp đùm bọc mọi phương tiện để giúp làm ăn làm tiệm "NĐ", không xong. Do đó tôi phải ra tay gầy dựng (từ A đến Z) để tạo nên tiệm "ML" (Tolbiac). Thế nên nó mới có được ngày hôm nay. Bây giờ gia đình tôi ở thế kẹt (tôi thì gia nua tàn tật, bà-xã lãnh thất nghiệp không biết được bao lâu ?). Sau đó làm sao sống đủ !
Tiền nhà còn phải góp 4 năm nữa. Lại còn thằng Phi phải có tiền lo cho nó được như chị nó chứ. (giúp mua nhà, mua xe, làm đám cưới v v...). Do đó tôi phải tiếp tục cày. Thế là tôi dẹp tự ái, và để bà-xã vui lòng, nên mới gõ cửa xin mua cổ phần lại. Nó lại phủi phủi từ chối giống như coi tôi là ăn bám. Nó đâu có hiểu tiệm vào tay điều hành của vợ chồng tôi phụ thì chắc chắn phải làm "..." chứ đâu có ủ rũ như bây giờ mà nó coi là đủ. Thôi thì số tôi và số bà giống nhau ở chỗ đó. Tôi và bà đã hiểu tánh tình nhau, và đã giúp đỡ nhau trong bao lâu nay. Tôi còn nhớ, hồi bị Daniel và Thanh hất cẳng thì bà lại an ủi khuyên lơn, lúc ra tiệm "ML" (Hopital) thì bà lại ráng lo kéo khách, kêu người này, người nọ đến ăn. Cả thằng Tâm, con bà cũng tới tổ chức ăn nhậu giúp đỡ. Còn bà thì lúc kéo ông Jean (papa Isa), lúc kéo Robert và kéo biết bao bạn bè và cả những nghệ sĩ đến ăn ủng hộ. Thạnh tình ấy tôi làm sao quên được ! Bù lại, lúc bà bị Isa 'hạ nhục' thì vợ chồng tôi khuyên lơn ...
Tóm lại chúng mình có những kỷ niệm vui buồn và êm đẹp. Có thể nói tôi và bà còn thân và hiểu nhau hơn anh em ruột !
Cuộc đời tôi và bà, chúng ta không lường gạt ai, không hiếp đáp ai, sống thân ái với tất cả mọi người chung quanh. Và bà còn hơn tôi ở chỗ là luôn luôn giúp người và làm lợi cho mọi người nếu có thể được ! Không cần hưởng lợi.
Còn tôi chủ trương làm ăn thì phải làm lợi cho cả 2. Và không lợi dụng ai, không lường gạt ai là được tốt, ở phải trời đãi !
Vì thế nên mới có ý định mời bà lại ăn hôm nay ở tiệm "NH" trước là coi tiệm, sau là bàn chuyện làm ăn thật tình với bà.

Do đó tôi đề nghị bà 2 điều :

1) Nếu bà hùn vốn với vợ chồng tôi tính bằng % số vốn góp vào để mua tiệm. Sau đó sắp xếp vị trí mỗi người, lương hướng, tiền lời chia theo phần trăm cổ phần sau khi trừ mọi chi Phí, lời ăn, lỗ chịu !

2) Nếu bà ngại hùn hạp rắc rối, thì bà phụ vào cho vợ chồng tôi mượn là 100.000euros (do bán nhà). Tôi trả tiền lời 1%/tháng, tức 1.000E/t. Bà lại sẽ được mướn nhà giá nhẹ lối 800E/tháng, ông Vg định giá 1.000/t. Như vậy mỗi tháng bà dư 200E + tiền hưu trí của bà là đủ xài thoải mái nữa, nếu tính toán kỹ, mình có thể khai bà mướn nhà thì sau đó bà lại được lãnh Allocation từ 200 đến 300euros/tháng tiền mướn nhà. Nhưng vấn đề này chúng tôi phải đóng thuế lợi tức do đó mình phải tính lại thiệt hơn.

Ngoài ra bà còn có những lợi ích khác nữa.

Thứ 1: Sau khi trụ trì ở Paris cho có thâm niên (lối 1, 2 năm) mình sẽ nhờ chị Mỹ Dung hoặc nhờ Assistance Mairie xin nhà cho người già.(Chị Mỹ Dung rành vụ nầy lắm) lúc có được nhà chánh phủ giúp cho ở thì bà sướng như tiên. Mọi chuyện có chánh phủ lo hết. Bà chỉ đóng tiền tượng trưng và còn tiền bán nhà bà rủng rỉnh cất riêng xài thoải mái 100.000e đến chết cũng chưa hết. Muốn đi vacances đâu cũng có tiền, muốn ăn nhà hàng nào cũng không ngại ngùn so đo. Muốn thăm Tâm ở Mỹ thì cứ mua vé máy bay đi liền. Chứ không co cụm như bây giờ.

Thứ 2: Sau khi có nhà ở Paris (trên lầu n/h "NH") bà có thể giúp ích cho n/h bằng cách làm serveuse-weekend hoặc lúc chúng tôi cần; có thể giúp bếp lột hành lột tỏi, bào chế vài miếng ăn đặc biệt, để mình ăn cơm chung vừa vui vẻ vừa đỡ cô đơn, đõ tốn kém lại dư tiền túi chứ không như bây giờ để cái nhà ở như vốn chết không sinh lãi gì cả.

Tánh bà vui vẻ, giao thiệp rộng cứ để tiếp khách (Tây + Việt) là hết xẩy.
Lại nữa, nếu muốn kiếm tiền thêm, có thể giúp Bé Kim giữ con dùm nó (hoặc bà hoặc bà-xã thay nhau người phụ coi tiệm, người làm vú em ...(!)

Tóm lại, vợ chồng tôi cần sự góp vốn của bà lúc ban đầu, vì số tiền (!) nó đòi cao quá (đến 100.000 lận). Tui có thể chạy mượn lung tung cũng đƯợc nhưng hơi mệt. Vì thế mới đề nghị bà vào có lợi cho bà và cho tôi. Vì tánh tình bà tốt, mình hiểu nhau quá rồi và tôi cần nhứt là bà, chỉ có bà là người giảng hòa gia đạo chúng tôi (vì bà-xã thích bà và nghe lời khuyên của bà còn nhiều hơn tôi). Đó là lợi ích tinh thần mà tôi rất cần trong những năm cuối cùng nầy.

Kỳ nầy làm ăn thì chắc thành công còn nhiều hơn mấy lần trước nên khó thất bại.
Hồi trước "ML" (Hopital) không kinh nghiệm, không biết nghề, không ai biết tiếng tăm, thế mà cũng làm tạm đủ. Đến "ML" (Tolbiac) thì từ tiệm chết tạo nên tiệm sống vẻ vang. Và khách không quá tệ như bây giờ.
Sau về "SG" thì đã đầy công lực sung mãn. Chẳng may, tôi bị bịnh thình lình, nên mới bỏ dẹp.

Bây giờ thì đã hoàn toàn mọi mặt. Sức khỏe tôi rất tốt, kinh nghiệm tràn đầy, tiếng tăm nhiều người biết. Bà-xã tay nghề rất cứng (bổ xung học thêm kinh nghiệm ở VN, trên INTERNET... Rút tỉa những kinh nghiệm ở n/h "SG cũ" phải mướn tiệm, mướn người, mướn người không kiểm soát nổi, vợ chồng gây gỗ hoài (vì tánh tôi xài phí tiền, dễ dãi với personel ...). Còn tiệm này thì rất vừa tầm, thị tứ tốt rất dễ làm.

Và tánh tôi bây giờ cũng đầm lại nhiều. Sau một năm nghỉ ngơi. Bây giờ tôi chỉ muốn làm việc. Vì ở không buồn chán quá. Mình còn tài, còn sức thì phải cày thêm một chút.

Thôi, tôi đã nói hết lời. Bây giờ để bà suy nghĩ kỹ để chọn con đường đi của bà. Một câu nói cuối cùng: Bà phải tin tôi, không bao giờ hại bà bà luôn quí mến bà vì mình trải qua nhiều ân nghĩa.

Đây lời kêu gọi lần thứ ba và là lần cuối. Nếu bà e ngại thì rất tiếc và tôi không biết nói sao ? Chắc phải đi con đường gồ ghề và buồn tẽ hơn. Nhưng tôi tin rằng sẽ tới đích tốt.

Nếu bà không ok thì yêu cầu duy nhứt của tôi là 'kín miệng' đừng nói chuyện này với ai cả. Cám ơn bà. Còn nếu ok, thì cũng TOT SECRET. Mình sẽ tiếp tục bàn vào chi tiết và những thắc mắc của bà cho bà ráng suy nghĩ 4 tuần để trả lời và bổ sung. Bà nên giữ kín. Và nên có thể chỉ viết cho tôi bằng thư. Vì tôi nghe điện thoại không rõ mấy. Chuyện này tôi cũng chưa cho ai hay kể cả bà-xã. Phải chờ quyết định của bà mới tính đường binh được .
Thôi tạm chấm dứt nơi đây. Sau khi ăn uống bà về đọc thư cho kỹ. Cầu trời cho bà suy nghĩ tìm con đường đi đúng.

Anh Hai Ch.
LĐCh.
Tb : Bà-xã chỉ biết là nên mua tiệm chứ không biết tôi kêu bà vào. Nên khoan nói gì cả.

= Hết =

_________________________________
Lá thư viết tay 10 trang giấy A4

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng đt reo, tôi nhắc lên chưa kịp a lô !
- Dì Bảy !
- Gì nhỏ !
- Viết thư trả lời cho ổng chưa dì ?
- Viết chi ?
- Viết 'đá' lại ổng.
- Ha ha. trả lời chi ! Dì 7 gõ dán lên NET rồi !
- Trời ơi ! Chi vậy ?
- Ha ha cho vui... Nhỏ ơi ! Có ai gõ cửa, chắc chị NS lại ăn cơm trưa với 7. Thôi cúp nha !
...............!!!!!!!!

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-09 23:49:13Viet duong nhan>
8.9.2011


Úi ya ! Tối nay đi lang thang trên Avenue Choisy, bất chợt tôi gặp Nó. Đứng lại ra dấu là mời Nó ăn cơm thứ Ba tuần tới này và tôi nói lớn : "Tui không bán nhà cho anh mượn tiền đâu nha !". Oh, tôi thấy gương mặt Nó đổi sắc và nổi lên dữ dữ.
Đời ! Khi người ta không được như ý, thì họ sẽ bất mãn ... Nó sừng sộ lên : "Tôi muốn làm cho bà có lợi mà bà không chịu. Bà sẽ đi xuống nữa...". Tôi cũng không vừa gì : "Anh sẽ đi xuống chứ không phải tui - Vì anh còn góp nhà, thiếu nợ nhà băng...". (tôi mở xách lấy tiền) Nè, trả anh 150ơrô đây". Tôi nghĩ, chết cha trả tiền giữa đường, biết đâu mai mốt Nó nói tui còn thiếu sao ? Nhưng tui cầm 150euros đưa lên cao và ngước mặt lên trời, xin TRỜI làm chứng...

Ôi ya, trả lời tận mặt Nó, dường như Nó muốn điên nên Nó mới rủa tôi, rồi tôi cũng rủa Nó lại. Thế thì cũng là người ta (phàm) như nhau.

Không tưởng tượng nổi, đời chỉ vì TIỀN mà thôi !

Cũng tại tôi mọi bề, vì ông trời & cha mẹ tôi cho tôi có vóc dáng (khi trưng diện lên sang như triệu tỷ phú) làm người ta tưởng tui giàu có lắm lắm. Mà khi tôi có tiền dư, tôi ăn xài cho tặng quá dễ dàng, hoặc cho bạn bè mượn không hề biết lấy 1 xu tiền lời. Lòng nghĩ: "Biết đâu tiền của mình 'hên' cho bạn mượn, nó sẽ được may mắn khá giả ...". Mà cũng tức cười, có người tưởng vậy, họ 'đưa' tôi lên tuốt trời xanh, khi họ nghĩ tôi chẳng có gì ráo thì họ 'đạp' tôi xuống tận vực sâu. Nhưng đối với tôi chẳng hề hấn gì. Vì tôi có thấy 'thấp cao' đâu mà buồn_vui. Vấn đề vật chất lúc đầy, lúc cạn cũng thường thôi. Nhưng sau này (về hưu sớm) tôi không thể cho tặng, mời bao ai được nữa thì tôi không dự cuộc chơi nào. Tánh ăn xài phóng khoáng quen, nhưng khi không được nữa thì ở nhà ha ha.[:D]

Nói tóm lại, hôm nay tôi 'thanh tán' một món nợ 150e rồi.[:)]

Trên đời có 1 không 2. Người chủ nợ 200 ơrô lại đi (gần như) cầu lụy con nợ bán nhà cho Nó mượn 1 trăm ngàn. Khi trả lời là không, thì Nó sừng sộ lên, buông lời trù rủa. Thiệt thấy ghê quá ! Ý ya ![8|]

Bây giờ chờ ngày giã từ Đời dễ thương !


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Còn lắm chiện để nói mà mấy lóng tay tui mọc nhánh phải giới hạn gõ và click máy PC.

Huhu .. thường nghe người ta nói, xương sống mọc nhánh, chứ chưa có lóng tay mọc nhánh ! Mọc bao nhiêu nhánh mai mốt nghỉ thở cũng rả tan hết hà ha ha [:D][:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi, sao tui cứ buồn rười rượi hoài vậy cà ?!!
Phải ra ngoài, không thì nóc thuốc ngủm cù đèo à nha ...[:D] Vui lên đi bà dzà ! Ok, RÁNG [sm=banana.gif][sm=band.gif][sm=beerchug.gif][sm=z_drunk.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ, linh cảm có chuyện BUỒN nên cứ buồn buồn ...!
Thôi vĩnh biệt BUỒN ƠI !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu thật sự rồi ! Năm nay nghe thấm lạnh hơn năm ngoái - nên cả bàn tay lạnh và tê tê ... Đành cho mấy ngón tay và đôi mắt nghỉ ngơi phải giới hạn đọc, click & gõ.

Thân chúc tất cả hưởng một mùa THU 2011 AN LÀNH


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Cái máy PC của tui, nó lại kiếm chiện nữa rùi - kỳ này chắc phải gởi đi hãng "xarawan" luôn quá ! [:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ thật có hồn làm đôi mắt tui rưng rưng [:(]

Từ khi em là Nguyệt *
25/10/2011

Tặng Bùi Hằng - Người phụ nữ dũng cảm

Giữa phố xá giả vui
Em xót xa phận nước
Giữa tỉnh lặng vàng thu
Đáy hồ Gươm dậy sóng

Dưới trần trụi cuộc đời
Em thắp sáng trên cao
Trong bóng tối u mê
Em vầng trăng rực rỡ
Giữa bầy đàn vuợn mán
Em đứng thẳng dáng NGƯỜI

Em đội nón bài thơ
Mang theo lời tha thiết:
Trường Sa
sóng gào,
Hoàng Sa
rỉ máu
Đành đoạn nào lại xé nát nón em?

Em đội nón bài thơ
Đội núi, đội sông,
Đội hồn dân tộc
Đội cả oan khiên theo tiếng gọi đồng bào
Đành đoạn nào lại cướp nón quê hương?

Em nước mắt tủi hờn
Ghì chặt vào lòng nón lá tả tơi
Như ôm cứng từng mảnh hình hài quê hương sứt vỡ
Ôm lấy mình tuyệt vọng đớn đau…

Ta yêu em chẳng phải vì một Hằng Nga tuyệt sắc
Ta yêu em như yêu chiếc nón
Tình tự quê hương, biểu tượng Đồng bào...
Nón lá bài thơ, và em
Như vầng trăng lơ lững dưới vầng trăng …

Jason Le
* Cảm hứng từ nhạc phẩm “Nguyệt Ca” của Trịnh công Sơn

***

TRẢ NÓN CHO TRĂNG

Trần Mạnh Hảo

Tặng em Bùi Minh Hằng
Em là trăng
Trăng mọc ban ngày
Ôi vầng trăng đội nón
Em Hồ Gươm bán nguyệt heo may

Nón mùa thu
Áo sương mù đưa đón
Em đội tên hai quần đảo trên đầu
Nón và trăng
Cùng mang tên đất nước
Em đi một mình nào có ai đâu

Cướp !
Cướp !

Chúng cướp trăng trên đầu
Chúng cướp tên đất nước
Chúng cướp Hoàng sa Trường sa
Giữa rừng công an ta
Sao toàn cướp ?

Chúng cướp nón em Hằng
Trăng cũng khóc
Em một mình giành lại nón cho trăng
Giành lại nón bài thơ yêu nước

Cướp đeo băng đỏ
Giật rách nón em thương
Em ôm chặt một vầng trăng vỡ
Như ôm đất nước đoạn trường
Rách nát một linh hồn nón
Trăng ôm hai quần đảo lên đường

Sau màn cướp nón
Đến trò cướp người

Giữa ban ngày
Trăng bị bắt cóc
Tổ Quốc ơi
Sao mùa thu lại khóc ?

Trả trăng cho nón
Trả nón cho trăng …

Sài gòn sáng sớm chủ nhật 23-10-2011

T.M.H.

(DânLàmBáo)


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0







Em xin chúc chị Việt Dương Nhân một mùa lễ Thanksgiving thật yên lành
và xin chúc chị luôn dồi dào sức khỏe.


Nguyệt Hạ




Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyệt Hạ






Em xin chúc chị Việt Dương Nhân một mùa lễ Thanksgiving thật yên lành
và xin chúc chị luôn dồi dào sức khỏe.


Nguyệt Hạ






Chào NH,

Cám ơn em ghé thăm & chúc lễ Tạ Ơn xứ Hoa Kỳ.
Vdn chúc NH vui vẻ cuối tuần.
Thân mến
vdn

Tb: Vdn lu bu nên ít vô đây.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Vài tấm hình mừng sinh nhật chị Tố Anh




Ảnh chụp trước cửa nhà hàng "Kim Anh" Paris 15



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Những hình ảnh nhóm bạn 2 lần ăn tiệc nhà chị Tố Anh Paris 15 do Bảy_vdn làm "Chef Cook" [:D]
Hầu hết các nàng đều có chàng. Riêng tui và chị Tố Anh [:)]



Hè 2011 Paris 15







Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Thiên Kim & VDN (Été 1984 dans le parc Château d'Artigny)


Hơn một năm nay Thiên Kim rất tỉnh táo. Mỗi cuối tuần về ăn cơm và chợ búa cho tui.
Suốt mấy năm Kim ăn Noel & Tết Tây nhà Papa Kim ở Cannes. Tết Nguyên Đán thì về với Má.
Bây giờ tui được con gái về thăm lo... Nghĩ, may mốt Kim già không có con lo tội nghiệp[:(] ! May mắn là ở xứ Pháp này về mặt Y Tế Xã Hội lo cho Người-Già rất tốt.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ui ya, muốn viết thiệt nhiều mừ mấy ngón tay kiếm chiện rùi !Chán quá đi thôi ! Đi khò cho xong.[:)]

Chúc cả nhà vui khoẻ.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Một mùa NOEL vui vẻ.
Và thân mến chúc tất cả đón mừng năm mới 2012 thật BÌNH AN HẠNH PHÚC

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Vài tấm hình đêm Noel 2011





Salade hạnh nhân



Đêm Giáng Sinh ăn "nhậu" tới nay chưa tỉnh. Từ chối tiệc hôm qua và bữa nay. Ngày mai ? Thôi, mai sẽ tính. Mệt rồi .....
[sm=band.gif][sm=MexicanWave.gif][sm=party.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0