BÀI CA XỨ SỞ
Con tàu vô tư cứ chạy
Qua cánh đồng nước Đức, những hàng cây...
Có một con tàu cũng đang chạy trong tôi
Tiếng nghiến rít trên đường ray máu rỏ
Tôi muốn viết bài ca xứ sở
Không kêu than mà hát giữa lòng đau
Quê hương tôi yêu! Tổ quốc tôi yêu!
Đất có nghèo đâu, sông núi có nghèo đâu
Nền văn hiến cũng ngàn năm phong nhụy
Đến hoa lá bốn mùa mưa gió
Biển xanh trời. Cá đầy khơi...
Tính mẹ cần cù từ buổi mới xa nôi
Khi chống gậy còn lựa từng bông thóc lép
Cha đánh giặc về lại bền tay cầy cuốc
Nắng xém ruộng chiêm, lúa xanh đồng
Em gái mười năm chung thuỷ chờ chồng
Bông hoa tặng ai hương xa vậy?
Cái cửa sổ ngỏ cô nhà hàng phố
"Mà hương thầm thơm mãi bước người đi"… (*)
Con tàu tôi vẫn chạy lắc lư
Dẫy phố tôi lớn lên còn nhỏ nghèo lắm bụi
Ngôi chùa cổ mái cong, vườn đầy cỏ dại
Bức tường ngăn nay đã xanh rêu
Bóng mẹ còng một đời còng mãi
Thân cò khuya tần tảo những đêm đêm
Mẹ trở về, mẹ trở về… trong nỗi cô đơn
Thắp nén nhang chồng
Lấy nước mắt xoa lòng già héo.
Em ở lại với con ở lại
Anh ra đi tấm áo bát cơm
Đau xé ruột vẫn đành rời đất !?
Tôi đi giữa quê người
Những thành phố đèn nê-ông chói mắt
Nhớ quê nhà dãi nắng, dầm sương
Giàu đất, giàu người, giàu bể, giàu non
Người ơi người! Tình thương đừng vợi cạn?
Viết trên chuyến tầu lên Berlin
29.12.1988
(*) Thơ Phan Thị Thanh Nhàn
Phạm Ngọc Thái thời chiến tranh
NGƯỜI CHIẾN SỸ VÀ HOA PHONG LAN
Tặng người bạn gái thuở thiếu thời
*
Sao em không tắm nắng trên đồi
Không gội đầu dưới suối
Quấn làm duyên quanh cành cụt chơ vơ…
Hoa phong lan, em ơi! Có nghe
Ta quen nhau từ độ nào đấy nhỉ?
Nhớ buổi Trường Sơn quí đôi dép cao su
Biết nắng lửa, yêu vành tai bèo nhỏ
Gặp em trên đèo mây hóng gió
Tóc mượt xanh theo hai mùa nắng, mưa…
Khi miệng ta quen, đếm nhịp chày giã gạo dưới Ta Ka
Tai ta quen nghe, tiếng đàn t.rưng trên bản Tà Kơi xa réo rắt
Má quen nóng bừng, nâng cần rượu Măng Tôn, Đắc Sút
Mắt quen nhìn nghìn độ lửa đêm sâu
Vẫn hành quân… B52 gầm rít trên đầu
Ta thuộc từng đường xuyên rừng ra trận
Quen từng đường Đắc Tô, Tân Cảnh
Như quen đường Khâm Thiên - Hồ Gươm ! (*)
Con sông Pô Kô
Máu nhuộm đỏ dòng, lòng vẫn trong xanh
Em gái Vân Kiều
Chiếc yếm đơn sơ, thuỷ chung gùi đạn
Ôi, đỉnh Chư Mom Ray bom cày, lửa xém
Lá vẫn rì rào theo ta trọn tuần trăng
Có phải chính nơi này
Hoa phong lan, em ơi! Quen anh?
Ta lại gọi tên em!
Cái tên quen thân như một người bạn gái
Rất yêu đấy! Đứng nhìn không dám hái
Nẻo đường qua ngan ngát hương xa
Ta yêu hoa như yêu bóng trăng ngà
Không thảng thốt chỉ ngỡ ngàng nhè nhẹ
Em là niềm thương đời chinh chiến ta đi!
Xin em một nhành hoa cài lên nắp ba lô
Đường chiến trường cuốn bay bụi đỏ
Đường ra trận trải đầy nắng gió
Hãy gắng theo ta vào đồn lửa, đêm nay.
Ta cầm hoa nâng niu trên tay
Em có phải nàng Ngà của chàng trai Kặm Phạ
Sao mịn màng hương trắng mát đêm sương?
Em có phải nàng tiên thứ bảy trên nương
Sao duyên dáng dễ thương, dễ nhớ?
Em có phải con hươu, con nai dưới buôn ta đó
Mắt huyền trong một bóng sao đêm
Tên em ta gọi mãi trong tim
Em đứng đó bốn bề lửa nóng
Em đứng đó dầm mình trong nắng bỏng
Xoã đầu gội lũ Tây Nguyên
Hoa vẫn trắng ngần, nhụy vẫn ngát hương thơm
Bỗng một sớm mai
Khi con chim rừng mới lên tiếng gọi
Ông mặt trời mới vươn vai đứng dậy
Lũ làng đánh cồng, đánh chiêng
Ta bàng hoàng khẽ gọi tên em
Hoa đã rụng rồi? Còn đâu hương cánh trắng
Mắt khép lại rồi? Còn đâu sao ngọc, sao kim
Hố bom đào sâu nhói tận trong tim!
Ta lượm nhánh lan rơi trồng lên miệng hố bom
Mỗi sớm mỗi chiều, cùng nắng mưa chăm bón
Sự sống trở lại rồi. Hoa phong lan, em ơi! Đẹp lắm
Tất cả hồi sinh trả lại cho ta
Ta yêu hoa trong tình yêu đất nước bao la
Không rên rỉ nhưng thiết tha say đắm
Mới hiểu tình yêu vẫn gối đầu lên lửa bỏng
Diệt quân thù vẫn giục bước xông pha
Ngày mai về
Dẫu không còn trở lại bên hoa
Hoa phong lan, em ơi ! Hãy nhớ
Ta đã mang tình em từ những tháng năm còn khờ dại
Ngoài chiến trường theo trọn cuộc hành quân
Trong suốt nẻo đường dài, ta vẫn gọi tên em!
Tây Nguyên 1972
(*) Thời gian đó gia đình tôi sống ở phố Khâm Thiên Hà Nội
VĨNH BIỆT CON YÊU
Tưởng niệm con Phạm Ngọc Bảo
( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
*
Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích
Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha
Con ơi con! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi
Thế là hết đời người cha già đau khổ.
Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ
Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên
Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm
Cha không bao giờ rời con ra nữa.
Thôi con ạ! Kiếp người là bể khổ
Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha
Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà
Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.
Cha vẫn nói: Con là linh hồn của người cha bất diệt!
Nay linh hồn bỏ đi rồi, cha sẽ sống sao đây?
Trăm lậy con yêu!
Quì xuống trước vong linh con, muốn nói rất nhiều
Nhưng nghẹn đắng, không thể cất lời khôn được nữa.
Viết mấy dòng thơ. Bố, mẹ tiễn con về nơi yên nghỉ
27 năm trời con sống với mẹ cha, bỗng chốc hóa tiêu tan
Cha có ở lại chốn trần gian, cũng chỉ là nắm thân tàn
Hãy đợi cha, nhanh thôi con yêu!
Sẽ đến ngày cha con ta đoàn tụ.
Thơ bố viết, lệ tuôn dòng máu đổ
Cái cõi trần khốn kiếp này, tiếc làm chi
Thôi thì con đi trước. Bố trả nốt tí nợ đời rồi cũng ra đi
Bố sẽ bế ẵm con như thuở còn rất nhỏ.
27 năm sống trên cõi đời, nhìn vận con xấu số
Lòng người cha trăm nhát dao đâm
Khi con sống:
Không phút giây nào cha mẹ ngừng chăm sóc, thương con
Nay con mất,
Chỉ còn biết sụp lậy trước vong linh, oán than số kiếp...
Mấy dòng thơ vĩnh biệt con, viết ra từ máu và nước mắt
Một lần cuối trong đời, run rẩy nhìn khuôn mặt đứa con yêu
Hãy đợi bố nghe con!
Rồi bố sẽ đến bên con một sớm, một chiều...
Đọc tại tang lễ con
15h... ngày 25.7.2019
THẾ LÀ HÀ NỘI VẮNG CON
Cha nhìn phố. Một sáng mùa đông chớm
Sương đêm còn vương vấn những cành cây
Người và xe rộn rã bước sang ngày
Không có con. Cha ngồi trong quạnh quẽ...
Biết đau thương làm khổ lòng con trẻ
Gượng vui nhưng cười được đâu con
Cha cũng chết rồi! Con ạ, giữa thế gian
Linh hồn đang ở thiên đàng, bên con đó.
Hồ Tây sớm nay màn sương bay trắng xóa
Mặt nước chưa xanh, chỉ tăm cá sủi lên
Chẳng nhìn thấy khoảng trời trong
Mây lãng du bay vào miền vô cực
Bóng trẻ còn đâu đây quấn quít
Cha con mình hạnh phúc dạo bên nhau
Vẩn vơ mơ mộng giữa trời cao
Viết những dòng thơ ngợi ca cuộc sống.
Chỉ thiếu mình con thôi...
Đứng giữa Hà Thành hoang vu như mộ vắng
Cha gượng sống đây. Biết trụ nổi hay chăng?
Sợ không qua... còn bao chuyện dở dang
Thân già héo đau con, đất trời cùng tan hết.
Chả cách nào có thể còn gỡ được?
Con đi... đem cả hồn cha sống theo rồi
Giờ đến cuối cuộc đời
Dành viết “thơ khóc” mang con vào vĩnh cửu...
Ôi, Hà Nội!
Có Hồ Gươm, Tháp Rùa với hàng sấu buông bốn mùa dan díu
Người có buồn khi vắng bóng con tôi !?
Xin gửi lời chia tay! Cùng con, tôi cũng đi rồi
Chỉ còn dấu quê hương trong miền xanh ký ức...
5.8.2019
MỘT BUỔI SÁNG CUỐI THU
Sáng nay trời tạnh mưa, ánh dương hửng đỏ
Nhìn ra mặt sóng hồ, cha bỗng thấy con cười
Ở một thế giới nào xa lắm, người ơi
Đứa con yêu, nó đang chào tôi đó !
Cha sống dưới trần gian… thêm chút cuối đời, con nhé !
Làm nốt số việc cần, sẽ đến với con ngay
Nhìn thấy con khỏe mạnh, tươi cười
Cha mừng lắm ! Đứa con trai chỉ về trời... không mất...
Một buổi sáng cuối thu. Bóng Hồ Tây, nước biếc
Tôi ung dung nhìn cảnh sống bình yên
Cha có một cuộc đời hùng vĩ, lắm con !
Đừng đem máu yêu thương, làm đau lòng cha quá ?
Cõi vô thường: ở, đi... Con người, ai chẳng thế !
Dẫu trẻ, già... có khác mấy đâu con ?
Cũng chỉ nhiều hơn nhau một chút, miếng cơm ăn
Đời hạnh phúc: Là chết, còn lưu danh trong nhân thế !
Cha con ta, dẫu mang nỗi đau tột độ
Nhưng đời đời tên tuổi lưu danh
Mai... trong ngôi miếu thờ cha, sẽ có bóng con ngoan
Ngẫm sống thế, còn gì hơn con nhỉ !
Nam mô... Đức Quan Âm vạn tuế
Sáng nay cảnh đẹp quá, thế nhân ơi !
Thảo đôi vần thơ, tôi thả gió lên trời
Hồn xin gửi cho mây bay vào xa lắc...
9.8.2019
CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ
CHA CON MAI SAU
. Con PHẠM NGỌC BẢO
Đột quị 22.7.2019
( tức 20.6 năm Kỷ Hợi )
*
Gió vi vút ngàn năm thổi vọng
Khói sương chiều quấn quít bay đưa
Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa
Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống...
Trời Hà Nội. Cha hay dắt con ra Hồ Tây chơi lắm
Vọng bên chùa Trấn Quốc tiếng nam-mô
Qua bốn mùa, ngày tháng thoi đưa
Đứa bé lớn khôn rồi trở thành sinh viên, thạc sỹ
Hai thế hệ ở trong cùng thế kỷ
Người cha dần cũng già đi
Con lại đỡ cha, chăm sóc sớm khuya
Nam mô a di đà Phật!
Nghĩa phụ tử trên dòng sông nước Việt
Bóng trời Nam in dấu ngày đêm
Mây bay, gió thổi triền miên
Tình cha con mãi thiêng liêng sống còn.
Bỗng một hôm bão giông, sấm sét
Cắt người con ra khỏi người cha
Lá vàng thì vẫn còn kia
Đầu xanh đã bỏ, chia ly trọn đời.
Nỗi đau uất rụng rời trời, đất
Vì khóc con, cha ngất nhiều phen
Hận đời, giận cả địa thiên
Đã sinh thượng đế, sao còn ác tâm?
Người cha những kêu Quan Âm, Phật Tổ
Giúp một tay nâng đỡ sinh linh
Dù không cứu được đứa con
Thì xin Người đón về trên niết-bàn!
Người cha thề ra tay hay bút
Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh
Con mình vào với sử xanh
Bao giờ non nước tan tành mới tan
Một đời đã dọc ngang thi phú
Hẹn về bên Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
Miếu thờ tôi ở thiên thu
Mong hậu thế cho con thơ cùng vào.
Vài lời trăng trối trời cao
Nay xin để lại rồi chào, tôi đi...
Xác người cũng chẳng còn chi
Gió đưa đôi mộ vu vi vọng hồn
"Tình cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"...
2019
Cha PHẠM NGỌC THÁI