Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Paul Auster

19 trả lời, 989 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>mickey</b> -- <b>1/8/2004 6:58:42 PM </b> &gt;>
PAUL AUSTER



Paul Auster sanh vào ngày 3, tháng 2, năm 1947, tại Newark, N.J., U.S.
Hiện đang sinh sống tại New York.
Gia đình ông là người Mỹ, gốc Do Thái . Ông ham thích đọc sách từ thuở bé.
Sau khi tốt nghiệp ở đại học Columbia với văn bằng thạc sĩ (MA), Auster đến Pháp và ông bắt đầu phiên dịch những tác phẩm của các nhà văn Pháp, và xuất bản chính tác phẩm của mình ở những tờ báo ở Mỹ.

Ông nổi tiếng với loạt truyện trinh thám thực nghiệm được xuất bản vào năm 1987 –
Tác phẩm ,New York Trilogy . (Mình chưa có duyên để đọc ! )
Trong đó, có 3 câu chuyện :
City of Glass (1985) - một tiểu thuyết gia về tội ác bị dính líu trong một vụ án, và ông phải thay tên đổi họ…
Ghosts (1986), chuyện về một thám tử tư tên Blue, được một ông tên White mướn để điều tra về một người tên Black……
The Locked Room (1986), một nhà văn trong lúc viết về tiểu sử của một nhà văn khác, bị mất tích, đã dần dần nhận lấy lai lịch của người này……

Những tác phẩm khác…
Moon Palace (1989)
Leviathan (1992).
The Invention of Solitude (1982)
Unearth (1974)
Wall Writing (1976)
the essay collections White Spaces (1980)
The Art of Hunger (1982)
The Music of
Chance (1990)

Ông cũng viết kịch bản cho phim Smoke (1995) được giới phê bình đánh giá cao.

Ông là nhà văn tiểu luận, tiểu thuyết gia, dịch giả, và là nhà thơ. Trong các tác phẩm tiểu thuyết của ông hay có sự huyền hoặc, phức tạp thường liên quan đến ý nghĩa cuộc sống, cá nhân và sự tìm kiếm chính mình.


Mình chỉ đọc được 2 truyện sau đây :

Mr. Vertigo (1994). - Chuyện về một đứa bé được ‘sư phụ’ nhận nuôi, dạy dỗ, tập luyện để biết bay và đi biễu diễn khắp nơi, và… chuyện gì đã xảy ra cho cậu khi cậu bước vào tuổi dậy thì……Không biết phải diễn tả ra sao đây... Nhưng một khi đọc trang đầu rồi thì khó mà bỏ quyển sách xuống…Một câu chuyện huyền hoặc xảy ra trong thời hiện đại. …

Timbuktu (1999) - Chuyện về cuộc hành trình của Willy G. Christmas trên bước đường đi tìm bà thầy cũ, Mrs. Swanson… và đọc giả sẽ theo dõi câu truyện này, qua lời kể và bình luận của người bạn đồng hành của Willy- đó là chú chó, Mr. Bones……..

Vài hàng về nhà văn hiện đại Paul Auster & các tác phẩm của ông .
Bạn nào biết hơn thì bổ túc dùm mình nghen.

Xin cảm ơn trước và hy vọng qua các tác phẩm kể trên,
các bạn sẽ có dịp ‘làm quen’ với nhà văn Paul Auster.


Thân ái,
TSAH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>thatsonanhhung</b> -- <b>11/17/2003 7:26:34 AM </b> &gt;>
Thân chào các bạn,

Lần này, xin giới thiệu với các bạn quyển sách "True tales of American Life".

Vào năm 1999, Paul Auster và đài phát thanh quốc gia (National Public Radio) trong chương trình "Những câu chuyện cuối tuần" (Weekend All Things Considered ) đã kêu gọi các thính giả gửi về toà soạn những câu truyện có thật, và các chuyện đó sẽ được tuyển chọn để đọc lại trên làn sóng trong "Chương trình truyện quốc gia" (National Story Project). Sau bản tin đó, toà soạn đã tràn ngập những câu chuyện về tình yêu, tình gia đình, tình đồng loại, v..v… Dường như ai cũng có một, hai câu chuyện để kể. Và nhờ đó, 180 câu chuyện chọn lọc của những người sống đây đó ở các tiểu bang của đất Hiệp Chủng Quốc rộng lớn, được nhà văn Paul Auster gọp lại, hiệu đính, và giới thiệu trong tác phẩm « Những mẫu chuyện thật trong đời sống ở Mỹ" (True Tales of American Life ) . Những câu chuyện này được chia ra theo từng thể loại : gia đình, tình yêu, chiến tranh, sự chết, giấc mơ, thú vật, tỉnh vật, suy ngẫm…

Đọc qua câu chuyện sau đây, thấy hay hay, nên mình mạng phép
trích dịch lại để chia sẻ cùng với các bạn . Câu chuyện này của một
vị tên Beverly Peterson ở Uniontown, tiểu bang Pennsylvania gửi đến .

Trình độ dịch thuật của mình rất là « tài tử », vì thế mong
các bạn sẽ « lấy ý quên lời »…
Và nếu ai đó có nhã ý sửa lại câu văn dùm cho trôi chảy,
thì mình xin cảm ơn trước.

Thân ái,
TSAH
--------------------

Bức Ảnh

Một đêm tôi ngồi làm việc hơi khuya nơi phòng học tại tư gia. Bất chợt, tôi nhận thấy một bức ảnh đang bay là đà xuống đất. Tôi nhìn xem bức ảnh đã từ đâu rơi xuống, và tôi chợt bật cười một mình bởi vì tôi biết rất rõ, chỉ có trần nhà là ở phía trên và bức ảnh ấy không thể nào rơi từ đó xuống.
Sau khi đã làm xong công việc của mình, tôi nhặt lên bức ảnh, đã bị rơi úp mặt xuống đất, và lật lại để xem cho kỹ. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy tấm hình này, và tôi không quen mặt những người trong bức ảnh đó - một người đàn ông, một đứa con gái, và một đứa bé trai, cả ba đều đeo những đôi tai chuột Mouseketeer (giống như cái nón, nhưng có hai đôi tai của chú chuột Mickey).
Tôi bối rối về tấm hình này, và nhìn xung quanh một lần nữa để xem tấm ảnh này từ đâu ra, và rồi quyết định là vì tôi đã quá mệt để mà tìm hiểu. Tôi đi vào giường và quên ngay điều thắc mắc.

Ngày hôm sau, một thiếu nữ sống trong căn nhà đối diện làm lễ cưới trong khu vườn sau nhà. Hôn lễ rất đáng yêu và lần đầu tiên, tôi đã gặp rất nhiều người. Cô phù dâu nói với tôi là cô đã lớn lên trong căn nhà mà hiện giờ tôi đang ở ; cô đã dọn đi khi cô được mười tám tuổi - kể như là gần mười năm về trước, tôi đoán vậy. Người dì và cả những anh chị em họ của cô cũng có mặt ở tiệc cưới. Cô nói, đôi lúc cô mong muốn được trở lại và thăm căn nhà cũ, và để chỉ cho các người bà con nơi mà cô đã lớn lên. Tôi liền mời họ đến nhà ngay lúc ấy, và chúng tôi băng qua đường để vào nhà.

Tôi chọc cô phù dâu là tôi đã biết tên cô là Jane, trước khi được quen cô, vì cô đã khắc tên lên mặt bàn của nhà bếp. Cô liền đi ngay đến chỗ đó và chỉ cho thân thuộc cô xem. Mọi người phá lên cười khi nghe cô kể là, cô và người em trai đã tuột xuống cầu thang và đã ngã vào vách tường khi ‘đáp’ xuống . Đột nhiên cô trở nên buồn bã, cô nói, cô cũng có rất nhiều kỷ niệm buồn lúc sống ở đây, vì mẹ cô, Nancy, đã chết trong căn nhà này.
Chúng tôi lên lầu, và khi tôi đang chỉ cho bà dì cô xem gạch đẹp được lát trong phòng tắm, thì thình lình Jane kêu lên từ phòng làm việc của tôi, « Ôi, trời ơi ! bà lấy được tấm hình này ở đâu vậy ? Đây là ba tôi, em tôi, và tôi ! » Tôi cho cô hay rằng tấm ảnh đó đã từ đâu rơi xuống đất tối hôm qua, nhưng tôi thật sự không thể giải thích được vì tôi chưa từng thấy bức ảnh đó bao giờ. Thêm những giọt nước mắt…
Tôi nói với Jane là hãy giữ lấy bức ảnh đó. « Tấm ảnh đó dành cho cô ! », tôi nói.
Bây giờ, đôi lúc, khi tôi ra khỏi nhà, tôi nói lớn, « Chào, Nancy. Hãy giữ nhà dùm tôi cho đến khi tôi về, được không ? »
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Các bạn ơi !

Đang chờ các ý kiến đóng góp ....

Sao không có ai "lên tiếng " hết vậy ? [&amp;o]

Chẳng lẻ trong diễn đàn văn học nì , ngoài Latdat, chị ThanhLoan, kethichbuon, và muathu84 .... thì không còn ai nữa sao ?

Thế thì buồn 35 phút ! [:(]

Hy vọng sau lời "kêu gọi" nì sẽ nhận được một vài ý kiến mới ! [:)]

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn TSAH thân mến,
Bạn à,thú thiệt là TL không có đọc qua tác giả này thì không dám cho ý kiến gì cả,nhưng đọc qua những lời bạn giới thiệu thì có thể liệt tác phẩm ông vào văn học hay, để cho ta nên nghiên cứu vậy.Chẳng lẻ truyện bạn vừa đưa lên là chuyện thật à?[sm=11.gif][:o]
Dầu TL không có đọc được nguyên bản văn bằng tiếng anh của ông,nhưng bản dịch của bạn đọc xuôi tai lắm đấy chứ,không tệ đâu.Bạn ráng chờ các bạn khác cho ý kiến thêm nhé.[:)][sm=blinking.gif]
Hỏi nhỏ bạn TSAH vậy chứ Samsara là ở đâu vậy?
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào "chị" ThanhLoan ,

(Thấy Mickey kêu là chị...nên thiết nghĩ có lẻ TSAH này cũng nên kêu bằng chị !) [:)]

Cảm ơn chị TL đã trả lời . [:D] [sm=----.gif][sm=----.gif]

Tất cả những chuyện trong quyển sách này (True tales of American Life) đều là chuyện thật hết đấy !
Có nhiều câu chuyện "rất kỳ lạ", "có vẻ huyền bí" ... và khi...
đọc xong câu chuyện rồi mà mình vẫn cứ phải suy nghĩ "vẩn vơ" ! [;)]

"Samsara" là tiếng Sanskrit mà TSAH này lượm được từ trong sách [sm=4.gif] -
nghĩa là vòng tròn của cuộc sống .
Cái mà nhà Phật gọi là "vòng luân hồi". [:D]

Tự cảm thấy cho dù có đi đến đâu và sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới , bản thân mình cũng vẫn không thoát khỏi cái vòng tròn của cuộc sống, nên lấy đó làm nơi chốn ấy mà ! [:D]

Một lần nữa cảm ơn chị TL đã góp ý !

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
"Samsara" là tiếng Sanskrit mà TSAH này lượm được từ trong sách -
nghĩa là vòng tròn của cuộc sống . [\quote]

Chào thatsonanhhung,
Cái từ samsara này hôm qua tớ mới đọc được ở 1 cuốn sách về yogist, nó lại có nghĩa là bể khổ? Thế là thế nào nhỉ?


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ, mùa thu cũng thấy bản dịch đó hay lắm đó, rất tiếc là mùa thu không biết mô tê ấp giáp gì về tác giả mà TSAH nhắc đến cả, nhưng nếu có duyên thì mình sẽ tìm đọc và thú thật là mình không thích truyện trinh thám cho lắm.
Cám ơn TSAH đã trả lời câu hỏi của chị Thanh Loan và cũng là của mình, bây giờ thì mình biết Samsara là ở đâu rồi đó, không ngờ TSAH lại chơi chữ như vậy.
Thân ái:mùa thu84
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào Muathu84 ,

Không ngờ MT84 cũng thắc mắc về chữ "Samsara". [;)]

Vậy là giờ bạn hết thắc mắc rồi hén ! [:D]

Mong là bạn không "dị ứng" với lối chơi chữ của mình !? [:D]

Cảm ơn bài góp ý của MT84.

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì cho mình góp ý một chút, mỗi người trong đây nếu giới thiệu một tác phẩm lên để mọi người cùng đọc và cùng bàn luận thì cũng nên cố gắng tóm lược và đưa lên một phần, một trích đọan mà cảm thấy hay nhất để mọi người có thể tìm đọc nếu chưa có và bình lọan [:D] chứ nếu cứ đưa lên một truyện nào mà lỡ ít người đọc qua thì làm sao biết gì mà bàn được chứ [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bạn TSAH , MT84, KTB, và chị TL .

TV là thành viên mới của diễn đàn .
Mạng phép tham gia cùng các vị nhen .[;)]
Chuyện cũng hay đấy chứ, lại là chuyện có thật ! Cám ơn bạn TSAH nghen .[:D]

TV cũng đồng ý với ý kiến của KTB .
Vậy bạn TSAH có thể nào đăng nguyên bản tiếng Anh của truyện "Bức Ảnh" không ?
Tiện thể để cho TV học hỏi ấy mà ...
Mong sẽ nhận được "trả lời" của bạn .
Cám ơn bạn trước nhé !

Thân,
TV
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
To TSAH:mình không dị ứng với cách chơi chữ của bạn đâu, ngược lại mình thấy rất thú vị, TSAH nói chuyện có duyên ghê.
To KTB:mình hoàn toàn đồng ý với quan điểm của bạn, lần sau mùa thu sẽ rút kinh nghiệm để đăng bài viết đem lại hiệu quả cho người đọc hơn.
To TV:Mùa thu cùng mọi người xin chào đón bạn đến với chuyên mục này, TSAH ơi, thế là bạn đừng rên rỉ là chuyên mục này không có thành viên mới nữa nhé, và hy vọng thời gian tới sẽ có nhều thành viên cùng tham gia chuyên mục này, hãy lạc quan lên nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào người bạn mới TV ,

TV cũng đồng ý với ý kiến của KTB .
Vậy bạn TSAH có thể nào đăng nguyên bản tiếng Anh của truyện "Bức Ảnh" không ?
Tiện thể để cho TV học hỏi ấy mà ...
Mong sẽ nhận được "trả lời" của bạn .
Cám ơn bạn trước nhé !


Thể theo lời yêu cầu của bạn, mình sẽ đăng nguyên văn truyện "Bức Ảnh" trong mục này. Mong bạn không cười bản dịch "tài tử" của mình.
Nhưng cảm phiền bạn chờ chút nhen ... Dạo này mình khá bận rộn ...
Thông cảm nhé ! [;)]

Thân chào MT84,

mình không dị ứng với cách chơi chữ của bạn đâu, ngược lại mình thấy rất thú vị, TSAH nói chuyện có duyên ghê.


Cảm ơn bạn đã khen mình "nói chuyện có duyên" . [sm=----.gif][sm=----.gif]
Bạn làm mình thấy "dị bắt chết" [;)]
May mà nhận được lời khen qua mạng... Nếu không ... chẳng biết phải trốn nơi mô....[:D]

.....TSAH ơi, thế là bạn đừng rên rỉ là chuyên mục này không có thành viên mới nữa nhé, và hy vọng thời gian tới sẽ có nhều thành viên cùng tham gia chuyên mục này, hãy lạc quan lên nhé.


Cảm ơn bạn đã gửi lời động viên [:D] . Mai này nếu có nhiều thành viên tham gia... chắc phải nói bạn Latdat chia mục các tác phẩm ra từng thể loại : tình yêu, chuyện hài, trinh thám, lịch sử, v...v.... MT84 nghĩ sao ?

Thân chào bạn KTB,

Hì hì cho mình góp ý một chút, mỗi người trong đây nếu giới thiệu một tác phẩm lên để mọi người cùng đọc và cùng bàn luận thì cũng nên cố gắng tóm lược và đưa lên một phần, một trích đọan mà cảm thấy hay nhất để mọi người có thể tìm đọc nếu chưa có và bình lọan chứ nếu cứ đưa lên một truyện nào mà lỡ ít người đọc qua thì làm sao biết gì mà bàn được chứ


Xin cảm ơn ý kiến của bạn .

Mình không sống ở VIỆT NAM nên không rõ hiện nay trong nước có dịch giả nào phiên dịch các tác phẩm của Paul Auster hay không ? Nhưng hy vọng qua lời giới thiệu của mình, các bạn trong nước có thể tìm đọc một vài tác phẩm của ông...

Lời giới thiệu của mình về nhà văn hiện đại Paul Auster... chỉ có chừng nớ thôi !
Bởi vì mình không thích tóm lược về nội dung của tác phẩm ... Mình nghĩ rằng với lời giới thiệu sơ lược ... nếu ai đó cảm thấy thích thì sẽ tìm tác phẩm ấy mà đọc... và để cho người đó tự tìm hiểu về câu chuyện ...
Có bài tóm lược nội dung câu chuyện rồi ... thì... dẫu có muốn đọc....nhưng mà đã biết được nội dung rồi...thì còn chi hấp dẫn nữa.....[8D]
Đây chỉ là ý kiến riêng của mình thôi . [;)]
Vì lý do nêu trên mà mình đã không "tóm lược nội dung" của 2 quyển sách (Mr Vertigo & Timbuktu) . Mong bạn thông cảm .

Một lần nữa xin thành thật cảm ơn các bạn đã chiếu cố bài viết của mình . [sm=----.gif]

Chúc các bạn nhiều an lạc, hanh thông trong năm 2004.

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì tóm lược hết nội dung thì ko nên rồi nhưng nếu ko giới thiệu những gì mình đọc mà cảm thấy hay thì thấy có lỗi với tác giả hay quyển sách đó lắm [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn TSAH,

Xin cảm ơn bạn.

Mong rằng TV không phải chờ.... "dài cổ".[:D]

Tếu một chút, mong bạn không phiền.[;)]

Thân,
TV
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bạn TV,

Đây là nguyên văn truyện "Bức Ảnh" bằng Anh ngữ .
Mong rằng bạn sẽ hài lòng .

Thân ái,
TSAH

------------------------------

THE PHOTO

(True tales of American Life – edited and introduced by Paul Auster)


One night I was working late in my office at home. Out of the corner of my eye I saw a photo flutter to the floor. I looked to see where it had fallen from, and then I laugh at myself because I knew full well that only the ceiling was above me and it couldn’t have fallen from there .

After I had finished what I was working on, I picked up the photo, which had fallen facedown, and turned it over and looked at it. I had never seen the picture before, and I didn’t recognize the people in it – a man, a little girl, and a younger boy, all wearing Mouseketeer ears. I puzzled over it, looked around again for the place where the picture might have come from, and then decided that I was too tired to figure it out. I went to bed and forgot about it .

The next day, the young woman who lived across the street got married in her backyard. The wedding was lovely, and I met lots of people for the first time. The maid of honor told me that she had grown up in my house, but she had moved out when she was eighteen - which would have been about ten years before, I guessed . Her maternal aunt was at the wedding, and so were some of the maid of honor’s cousins. She said that some time she would love to come back and visit the house and show her relatives where she had grown up. I invited them all over right then, and we walked across the street and into the house.

I teased the maid of honor about my having known her name, Jane, before I knew her, because she had carved it onto a countertop in the kitchen. She went right to the spot and showed it to her relatives. In the midst of laughing about how she and her brother had slid down the back stairs and crashed into the wall at the landing, she suddenly became very sad. She said that she had lots of sad memories about living here, too, because her mother, Nancy, had died in this house.

We went upstairs, and I was showing the aunt the beautiful tile in the bathroom, when suddenly Jane called out from my office, “ Oh my God ! Where did you get this picture ? It’s my father, my brother, and me !” I told her that it had fallen onto the floor last night, but I couldn’t really explain where it had come from because I had never seen it before. More tears….

I told Jane to take the picture. She was meant to have it, I said.
Now, sometimes, when I leave the house, I call out, “Bye, Nancy. Look after the house for me until I get back, okay ?”

Beverly Peterson
Uniontown, Pennsylvania
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Chào TSAH,

Many many thanks ! [sm=----.gif][sm=----.gif]

Xin cảm ơn bạn nhiều nhiều . [:D]

Thân,
TV
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
To TV : You're welcome.[:D]

To Mickey : Cảm ơn Mickey thật nhiều đã "dán" hình Paul Auster.[;)]


Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>thatsonanhhung</b> -- <b>2/3/2004 3:12:55 PM </b> &gt;>
Thân chào Latdat,

Chào thatsonanhhung,
Cái từ samsara này hôm qua tớ mới đọc được ở 1 cuốn sách về yogist, nó lại có nghĩa là bể khổ? Thế là thế nào nhỉ?



Theo mình hiểu thì từ "Samsara" có nghĩa là vòng tròn cuộc sống . Nhà Phật cũng dùng từ "Samsara" - để chỉ cho "vòng luân hồi" .
Theo tự điển Merriam-Webster thì có cùng định nghĩa như trong Phật giáo.

http://www.merriam-webster.com/cgi-bin/dictionary?book=Dictionary&va=samsara&x=24&y=17

Trong Phật giáo, "luân hồi" nghĩa là đời sống này tiếp nối đời sống khác ... như vòng bánh xe quay ... sanh ra, lớn lên, già bệnh, chết; rồi lại sanh trở lại... cứ thế.....cho đến khi nào chúng ta trở nên "hoàn hảo", trở thành một vị Bụt, một vị Phật- Chỉ có lúc này chúng ta mới không còn "bị luân hồi sanh tử"....

Vì cuộc sống có nhiều nỗi khổ, cho nên đức Phật đã nói "Đời là bể khổ!" - hay "nước mắt chúng sanh cộng lại, còn nhiều hơn nước biển",v..v...

Trong cái vòng sanh tử, tử sanh này.... chúng ta sướng hay khổ ? Chắc là "khổ" nhiều hơn sung sướng ... Chắc không có ai dám nói "tôi là người sung sướng hoàn toàn, chưa bao giờ biết khổ, chưa từng khóc... "[:(]

Có lẻ vì cái vòng lẩn quẩn sanh tử khổ đau này mà có người đã dùng từ "samsara" để chỉ cho "sự đau khổ " ở cõi này ??!!? [&amp;:] [8|]. ??
Đấy là mình đoán "mò" thôi, bởi vì mình chưa từng đọc mấy sách chuyên môn về Du già (Yoga), hay sách nói về các vị du sĩ (Yogi )[:D] [:D]


Mình chỉ trả lời với bạn theo những gì mình hiểu. Cho nên chắc không đúng lắm, có gì sai thì mong bạn thông cảm cho mình nhen .[:D]
Và nếu bạn tìm được câu trả lời thích hợp hơn thì nhớ "báo tin" cho mình biết với nhé.[:D]

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
Hi thatsonanhhung,
Ko phải là tớ định nói là nghĩa thatsonanhung giải thích là sai đâu nha, đừng hiểu lầm[:)]

VÌ thường thì những từ liên quan đến đạo phật có rất nhiều nghĩa, và mỗi nghĩa sẽ gắn với một câu chuyện, một vùng đất nào đó.

Tớ chỉ thắc mắc là sao thatsonanhhung lại chọn một nơi như "bể khổ" để mà "đến từ". Phải chăng là from bể khổ để đến nơi an lạc????


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Latdat,

...Tớ chỉ thắc mắc là sao thatsonanhhung lại chọn một nơi như "bể khổ" để mà "đến từ".


Bởi vì mình .....
Tự cảm thấy cho dù có đi đến đâu và sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới , bản thân mình cũng vẫn không thoát khỏi cái vòng tròn của cuộc sống (samsara), nên lấy đó làm nơi chốn ấy mà ! [:D][:D]

Theo sự suy nghĩ của riêng mình + triết lý Phật giáo....thì ... tất cả mọi người chúng ta ở quả địa cầu này đều có "Location" là "Samsara" hết, chứ đâu phải riêng một mình TSAH này đâu ![:D]

Nhân thấy mọi người đều nêu ra nơi "đến từ" là : TPHCM, VietNam, Pháp, Đức, v...v... nên mình muốn "ghi khác" một chút... cho các bạn đoán xem mình ở đâu ấy mà ![:D][:D]

...Phải chăng là from bể khổ để đến nơi an lạc????


Mình nghĩ có lẻ vậy đó.
Vì chúng ta đang sống trong một thế giới đối đãi (duality) [:D]

Niềm an lạc thật sự ... là ... khi chúng ta vượt lên trên sự đối đãi .
Đứng ngoài vòng "nhị nguyên" [:D]
Mà điều này muốn đạt được ....thì chắc phải .... lâu lắm... lắm ..... [sm=n_no.gif][sm=n_no.gif]


Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0