<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2020 21:38:19 bởi Thanh Vân>
NGƯỜI TỬ TÙ
Nguyên tác: A Tale of two citiesTác giả Charles Dickens
Dịch giả: Thái Bình Dương
Nhà xuất bản: Nguồn sống
CHƯƠNG I
NGƯỜI CHẾT PHỤC SINH
Một buổi chiều tháng mười một năm 1775 trong phòng giải lao của khách sạn “Hoàng Gia” ở Đa Vân có hai người khách: một người đàn ông trạc độ 60 tuổi, bận y phục màu xám, cách phục sức rất đứng đắn, trên đầu mang một mớ tóc giả ngắn, và một thiếu nữ trạc độ 17 tuổi vận y phục lữ hành, nàng người nhỏ và xinh xắn, mắt xanh, tóc vàng óng ánh.
Người đàn ông là ông Lưu Kỳ, chủ ngân hàng có văn phòng ở Luân Đôn và Ba Lê hiện có rất nhiều khách hàng người Pháp. Người thiếu nữ là nàng Liễu Chi, sanh tại Pháp Quốc, mồ côi cả cha lẫn mẹ, trước đây đã từng học tại Anh Cát Lợi (England) dưới sự chỉ dẫn của ông Lưu Kỳ.
Ông Lưu Kỳ nói:
- Liễu Chi, sở dĩ bác bảo cháu tới đây là vì bác có câu chuyện đặc biệt quan trọng cần nói cho cháu rõ.
- Dạ, bác đã bảo cháu là phải sẵn sàng chịu đựng mọi sự kink ngạc, cháu xin vâng lời, vậy bác cứ nói.
- Câu chuyện này có liên quan tới ba cháu. Để bác kể lại từ đầu cho cháu nghe. Ba cháu trước đây là một bác sĩ Pháp nổi tiếng mà cũng là một khách hàng của bác ở Ba Lê. Ba cháu kết hôn với một thiếu nữ người Anh tức là má cháu, và như là cháu đã biết đấy, má cháu mất năm cháu mới lên hai. Trước khi qua đời, má cháu căn dặn rằng chỉ nên bảo cho cháu hay là ba cháu cũng đã quá cố. Thực ra thì ba cháu chưa chết, ba cháu chỉ bị giam cầm một cách oan ức tại Ba Lê mà thôi. Ngày ấy không ai biết đích xác ba cháu bị giam ở chỗ nào mà cũng chẳng nhận được tin tức gì về ba cháu cả, mãi đến bây giờ mới biết là ba cháu còn sống và đã được phóng thích sau 18 năm vòng lao lý. Tên của ba cháu chìm sâu vào trong sự lãng quên của người đời thì ngày nay, ba cháu lại xuất hiện. Chắc ba cháu đổi thay nhiều lắm, có lẽ đau ốm cũng nên. Hiện giờ ba cháu đang ở với người lão bộc tại Ba Lê và bác sắp đưa ba cháu trở về Anh Cát Lợi. Lúc này mà tính chuyện rửa hận để minh oan cho ba cháu thì chưa thể được, vừa vô ích mà lại còn nguy hiểm là đằng khác. Nhưng kìa Liễu Chi cháu làm sao đó?
Từ nãy, nàng Liễu Chi càng nghe chuyện lại càng xúc động rồi ngất đi. Ông Lưu Kỳ vội gọi người tới vực nàng dậy và người nhũ mẫu của nàng là chị Bột liền chạy tới săn sóc nàng. Ông Lưu Kỳ để mặc người nhũ mẫu trông nom nàng và đi lo thu xếp cuộc hành trình ngày hôm sau.
CHƯƠNG II
TÁI NGỘ
Hai ngày sau ông Lưu Kỳ và nàng Liễu Chi cùng nhau đi khắp mọi phố trong quận Thánh An Toan (St. Antoine) thuộc châu thành Ba Lê. Phố xá gì mà bẩn quá chừng! Người với ngợm sao mà xanh xao gầy guộc, nghèo nàn và cực khổ quá! Nàng Liễu Chi càng đi sâu vào khu phố lại càng động lòng trắc ẩn. Ông Lưu Kỳ gặp ai cũng hỏi thăm quán rượu Đại Phát, mãi mới tìm thấy và được gặp ngay chính Đại Phát và người vợ của gã. Gã người lực lưỡng, nét mặc cương quyết và quả cảm. Vợ gã cũng to lớn y phục cũng khá tươm tất. Mụ ngồi đan đằng sau quầy, làm bộ không chú ý tới ai, nhưng thực ra chẳng có cái gì xảy ra trong quán mà mụ không biết.
Ông Lưu Kỳ bước vào nói chuyện với Đại Phát. Hàn huyên qua loa rồi ông ra hiệu cho nàng Liễu Chi đi theo ông với chủ quán ra ngoài cửa, bước lên một cái thang lầu. Đại Phát nói:
- Cầu thang cao lắm và khó leo đấy, đi thong thả nhé.
Ông Lưu Kỳ khẽ hỏi:
- Ông ta có một mình trong phòng thôi đấy chứ?
- Bao giờ mà chẳng thế, từ khi họ cho tôi lãnh ông ấy ở ngục Bát Ty (Bastille) ra thì ông ấy vẫn như vậy”
- Ông ấy có khác xưa lắm không?
- Khác lắm!
Đại Phát hình như không đủ lời để bộc lộ chủ cũ của y đã thay đổi đến bực nào, nhưng cứ nghe giọng hắn nói cũng đủ biết y muốn nói gì.
Khi cả bọn đã lên đến đầu cầu thang, Đại Phát móc chìa khóa mở cửa rồi nói thêm:
- Ấy, phải khóa cửa nhốt bác sĩ Mai Triết ở trong phòng là vì bác sĩ đã ở quá lâu trong nhà lao thành ra cứ để ngỏ cửa là bác sĩ lại sợ.
Nàng Liễu Chi chân bước vào phòng mà run lẩy bẩy, ông Lưu Kỳ phải sốc nàng cho khỏi ngã. Căn phòng chỉ lờ mờ sáng, mới bước vào thật là khó mà nhận được ra mọi vật mặc dầu có một cửa sổ nhỏ, tuy nhiên họ cũng trông thấy một ông lão đầu tóc bạc phơ ngồi trên một chiếc ghế dài và thấp đang mải miết đóng giầy.
Đại Phát nhìn mớ tóc bạc, lộ vẻ xót thương rồi cúi xuống chào:
- Chào cụ!
- Chào ông! - Ông lão đáp lại bằng một giọng yếu ớt mơ hồ tưởng chừng như từ cõi xa xăm vọng lại.
Người tù già ngửng đầu lên và để lộ ra một khuôn mặt gầy tóp, hai má hõm sâu cùng với một bộ râu bạc phếch và một cặp mắt sáng quắc còn đượm vẻ tinh anh. Bộ quần áo rách như sơ mướp của ông lão vàng khè vì đã lâu ngày không đụng chạm với khí giời và ánh sáng. Đại Phát lại tiếp tục nói với ông lão. Có lúc ông trả Iời rnột cách lơ đãng cũng có lúc ông lão lại gương đôi mắt mất tinh thần nhìn quanh quất rồi lại bắt tay vào việc, chẳng nói gì nữa. Hỏi tên ông lão là gì thì ông trả lời: số 105, ngôi tháp phía bắc.
Ông Lưu Kỳ hỏi người khách hàng cũ:
- Cụ Mai Triết, chẳng hay cụ còn nhớ tôi chăng?
Ông lão đáng thương chỉ giương mắt nhìn ông ta. Trong cặp mắt già bỗng thoáng hiện một nét tinh anh rồi lại vụt biến mất ngay, Nàng Liễu Chi bèn lại gần và ngồi bên cạnh ông lão. Thoạt tiên ông lão có vẻ sợ sệt, nhưng nàng đặt tay lên vai ông và sẽ nói với ông một cách dịu dàng. Giọng nàng Liễu Chi và cử chỉ của nàng hình như đã gây cho ông lão một niềm xúc cảm sâu xa nhưng ông lão chưa diễn tả nổi xúc cảm của mình. Nàng ôm chặt lấy ông lão, suối tóc vàng óng ả của nàng lòa xòa trên mái tóc bạc phơ. Một lát sau tự nhiên ông lão như say ngủ.
Ông Lưu Kỳ định khởi hành về Anh Cát Lợi ngay lập tức nên ông đi kiếm một cỗ xe ngựa, thực phẩm và làm thủ tục giấy tờ. Lúc người ta dìu bác sĩ Mai Triết xuống đường thì tâm thần ông ta hỗn loạn đến nỗi không còn hiểu được rằng ông đang làm gì và ở đâu nửa. Vừa ngồi yên trong xe, ông đã hỏi ngay đến đôi giầy của ông và dụng cụ làm giầy. Mụ Đại Phát vội chạy đi tìm rồi đưa cả vào trong xe cho ông lão. Chiếc xe khởi hành, trong xe có ông Lưu Kỳ, nàng Liễu Chi và thân phụ của nàng.
CHƯƠNG III
Chàng ĐẠT ANH thoát vòng tù tội
Mấy năm sau người ta lại thấy bác sĩ Mai Triết và cô con gái ngồi trên hàng ghế nhân chứng trong tòa án Luân Đôn. Bị cáo là một chàng thanh niên tuấn tú tên là Đạt Anh. Chàng ta đứng yên, bình tĩnh chăm chú nghe, không hề tỏ vẻ bối rối mặc dầu biết rằng rất có thể chàng bị xử tử. Chàng bị buộc tội phản bội Anh Quốc. Tòa cho rằng chàng đã cung cấp cho Pháp những tin tức liên quan đến quân lực của Anh Cát Lợi đưa sang Mỹ Châu và như vậy là giúp đỡ cho Pháp và giúp cho quân cách mạng Mỹ thành công. Lời buộc tội là sai cả. Về thời ấy chẳng hiếm gì những trường hợp buộc tội sai lầm như vậy - nhưng khốn nổi thoát khỏi những tai vạ do nạn hối lộ và vu khống gây nên đâu phải là chuyện dễ dàng.
Nàng Liễu Chi biết như vậy và lo thay cho người trong cuộc, nàng nhìn phạm nhân mà mũi lòng.
Nàng bắt buộc phải khai là đã trông thấy bị cáo đi tầu Thủy từ Cát Lai (Calais) đến Đa Vân (Dover) khi nàng đưa cha nàng ở Pháp về.
Ông Lưu Kỳ cũng phải khai như vậy, còn bác sĩ Mai Triết giảng giải rằng bác sĩ chẳng còn nhớ gì được về những chuyện xảy ra ngày đó nữa. Bác sĩ nói:
- Lúc ấy tôi mới được phóng thích sau bao nhiêu ngày đằng đẵng trong chốn lao tù, kể từ lúc tôi đóng giầy trong ngục cho đến lúc tôi thấy tôi ở Luân Đôn với con gái tôi đây thì tôi như người mất trí. Mãi đến lúc tôi phục hồi được các năng khiếu, tôi mới nhận được con gái tôi là người thân thuộc, còn quãng thời gian ở giữa hai thời kỳ đó thì thật tôi không còn nhớ gì cả.
Khi nghe nàng Liễu Chi và cha nàng khai trước tòa, chàng Đạt Anh rất đỗi cảm động. Chàng đã gặp hai cha con nàng trên chuyến tầu vượt eo biển từ Pháp sang Anh, rồi vì lẽ chàng cũng có quốc tịch Pháp nên họ quen nhau ngay. Giờ đây chàng lại được gặp nàng Liễu Chi đứng giữa đám quần chúng phức tạp này, đôi mắt long lanh ngấn Iệ, suối tóc vàng lòa xòa xuống mắt. Chàng nghĩ bụng: người đâu mà kiều diễm lại giầu lòng trắc ẩn! Nhưng nàng nói chi chăng nữa cũng chẳng cứu được chàng.
Khi tòa hỏi đến người làm chứng sau chót thì đối với Đạt Anh tình hình hầu như đã tuyệt vọng. Nếu tòa đưa ra đủ bằng chứng rằng một ngày nào đó Đạt Anh đã đi xe ngựa ở Đa Vân rồi xuống xe từ một chỗ kia thì chàng sẽ bị xác nhận là có tội và sẽ bị tuyên án tử hình. Một nhân chứng bước khai rằng chính anh ta đã trông thấy bị cáo trong trường hợp kể trên.
Bỗng nhiên trong hàng ghế luật sư có người đứng lên vặn hỏi:
- Anh có dám chắc rằng người mà anh trông thấy là bị cáo không?
- Chắc lắm chứ!
- Anh đã từng trông thấy bị cáo người nào hình dạng giống bao giờ chưa?
- Chưa, tôi chưa bao giờ trông thấy ai giống bị cáo đến nỗi có thể nhầm hai người với nhau được.
- Thế thì hãy nhìn kỹ ta đây này. Ta mới chính là người mà anh trông thấy ở trong xe ngựa.
Mọi người quay cả lại nhìn ông ta để so sánh ông ta với phạm nhân. Khổ mặt hai người thật là giống nhau tuy y phục có khác, mà cứ lấy bề ngoài mà xét thì tác phong cũng khác. Chàng Đạt Anh bề ngoài trông khôi ngô lịch sự, tỏ ra là một người cương nghị có đức tính, còn luật sư Cát Tôn thì ăn mặc lôi thôi, trông có vẻ trác táng ra mặt. Chứng cớ tòa viện ra thế là không đứng vững, tất nhiên những lời buộc tội khác cũng trở nên vô căn cứ và bị cáo được tha bổng.
Khi chàng Đạt Anh đã bình tĩnh trở lại sau phút quá xúc cảm vì bản án và vì chàng không ngờ mà thoát chết, chàng vội chạy lại ngỏ lời cám ơn Cát Tôn, ông này đáp lại, nét mặt vẫn lạnh như tiền. Đạt Anh cũng cám ơn Liễu Chi và cha nàng đã dụng tâm gỡ tội cho chàng.
Kể từ khi phục hồi được các năng khiếu thì hôm ấy là lần đầu tiên bác sĩ Mai Triết gặp Đạt Anh. Ông nhìn chàng có vẻ soi mói, không có thiện cảm, lại lộ vẻ sợ sệt nữa. Tuy vậy ông nói chuyện với chàng rất thân mật rồi mời cả Đạt Anh lẫn Cát Tôn tới thăm ông tại nhà riêng ở Sào Hồ (Soho), một trú khu lịch sự thuộc châu thành Luân Đôn.
★
CHƯƠNG IV
NGÔI NHÀ Ở SÀO HỒHai cha con nàng Liễu Chi ở một nơi rất là yên tĩnh. Chị Bột là vú nuôi nàng Liễu Chi từ ngày nàng còn nhỏ cũng ở đó và giúp nàng trong công việc nội trợ. Họ ở Sào Hồ trong hai từng lầu của một tòa nhà lớn. Những người ở các từng lầu khác cũng là những người hiếu tính. Sau nhà có một cái sân nhỏ dưới bóng mát của một cay gồi lớn.
Cứ xem cách trang trí trong nhà cũng đủ biết là nàng Liễu Chi có Pháp tịch vì đồ trần thiết chẳng có gì mà nàng bày biện rất khéo léo. Đồ đạc rất giản dị nhưng được tô điểm thêm bằng nhiều đồ trang trí tỷ mẩn, kể về vật giá thì chẳng có là bao nhưng tế nhị và vui mắt. Cách xếp đặt các căn phòng cách dung hòa mầu sắc, sự thay đổi đi đôi với sự tương phản tỏ ra là nàng có óc nhận xét tinh tế và khiếu thẩm mỹ.
Tầng dưới có ba phòng: phòng khách, nơi đây nàng Liễu Chi để các lồng chim, hoa, sách, bàn viết và bàn làm việc, một phòng khác để bác sĩ tiếp bệnh nhân mà đồng thời cũng là phòng ăn; còn phòng thứ ba là phòng ngủ của bác sĩ - ở một góc phòng có một chiếc ghế dài của thợ đóng giầy vẫn thường dùng và các dụng cụ đóng giầy.
Nhờ được cô con gái yêu hết lòng, săn sóc nên thần trí và sức khoẻ của bác sĩ đã trở lại như xưa. Bây giờ trông bác sĩ tuấn tú, chưa hẳn đã hết độ thanh xuân. Chỉ còn bộ tóc bạc phơ là dấu hiệu của chuổi ngày đau khổ trong chốn lao tù. Gặp khi có sự gì nhắc nhở tới quãng đời khủng khiếp đó, tâm thần bác sĩ lại trở nên hôn mê mất một thời gian ngắn, nhưng nhờ có sự hiện diện của nàng Liễu Chi và một giọng nói dịu dàng của nàng, ông lại bình phục ngay. Khách thường lui tới ngôi nhà ở Sào Hồ có ông Lưu Kỳ, chàng Đạt Anh và luật sư Cát Tôn. Ông Lưu, vì là người độc thân, nên thường ngày đến uống trà vào những chiều Chủ nhật, hoặc có lúc đánh bài với bác sĩ. Đạt Anh đã thành người thân thiết với gia đình, duy Cát Tôn vẫn có một thái độ khó chịu. Chàng ta thường ngồi gần cửa sổ, suy nghĩ vơ vẩn, nghe mọi người nói chuyện mà mắt vẫn nhìn trộm Liễu Chi. Chàng ta là người có tài có trí nhưng không biết sử dụng tài trí của mình. Không còn năng lực để tìm tòi nghiên cứu, không kiên nhẫn, không có óc thực dụng mà cũng không còn tham vọng, chàng ta trở nên một người trác táng biếng lười. Từ ngày gặp Đạt Anh chàng không thể không nhận thấy sự tương phản giữa mình và chàng thanh niên Pháp có cái vẻ ngoài giống chàng như đúc ấy.
Một hôm hai người đang dùng cơm chiều tại một tửu quán, Cát Tôn lại giở thái độ kỳ quặc thường lệ: nói những lời châm biếm rồi phát bẳn. Khi Đạt Anh đứng dậy ra về thì thốt nhiên Cát Tôn lớn tiếng gây sự:
- Anh tưởng tôi say rồi sao?
- Tôi thấy anh đã uống nhiều rượu rồi đấy.
- Chính thế, và đây, tôi cho anh biết tại sao tôi uống rượu: Tôi là một người bất mãn anh ạ; tôi chẳng thèm để ý tới ai trên cõi đời này cũng chẳng ai thèm ngó ngàng tới tôi.
- Như thế thì thật đáng buồn, giả thử anh biết sử dụng tài năng của anh thì hay biết bao.
- Có lẽ. Thôi chào anh, chúc anh ngủ ngon.
Đạt Anh ra về và để mặc Cát Tôn ngồi lại một mình. Anh chàng ngồi thêm một lúc nữa rồi lấy một cây nến mang lại gần một cái gương đứng ngắm bóng mình. Chàng ta nói với bóng:
- Đồ bỏ! Mi đã đổi thay biết bao, mi đã thấy chưa? Mi chẳng còn có thể linh lợi, thành công trên đường đời và được mọi người yêu chuộng như Đạt Anh, mà lẽ ra mi được như thế mới phải! Lẽ ra mi phải là địch thủ của Đạt Anh trong việc cầu hôn nàng Liễu Chi. Mi yêu nàng quá đáng lẽ ra nàng cũng phải yêu mi chứ nhỉ?
Cát Tôn quay về căn phòng chật hẹp của chàng, ném mình xuống chiếc giường bừa bộn và chỉ một lát sau là chiếc gối của chàng đã ướt dầm những nước mắt.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai