Nhân mùa Giáng Sinh, SA xin gửi lại bài tùy bút đã viết để nhớ lại những kỷ niệm năm xưa trong mùa Đông lạnh lẽo của miền Bắc nước Pháp 🎄🍷🌵☃️💘
Noël _ LạcVùng Kỷ Niệm…
Đôi gót chân vô tình
Lạc vào vùng kỷ niệm
Âm thầm từng bước đếm
Thấy lòng thêm xót xa...
Thế đó, không hiểu vì sao?! mặc dầu không cố ý, nhưng những bước chân như theo thói quen cứ vô tình đi về hướng ấy... nơi mà luôn gợi trong tôi những kỷ niệm thật vui mà cũng thật nhiều buồn bã...
Đã bao lần tự nhủ và tôi cảm giác như mình đã quên hết rồi, không còn nhớ nhung hay lưu luyến. Thế nhưng... cứ hàng năm,vào mỗi muà Noël khi mà khu trung tâm phố ngay giưã place de la Cethédrale de Strasbourg - nơi tôi ở, có mở hội chợ Giáng Sinh là như có gì thôi thúc, không sớm thì cũng trễ, không nhiều thì ít ra cũng một lần tôi phải ghé đến, dù không có ý nghĩ mua sắm gì cả, bởi giờ chỉ một mình nên tôi cũng không còn háo hức trưng bày, trang hoàng nhà cưả để đón chào Đức Chuá Jésus ra đời, vì những năm sau này bạn bè thường mời tôi đến chung vui với gia đình họ. Song, có năm thì tôi đến và có khi tôi từ chối tất cả lời mời để ngồi nhà như năm nay, tôi sẽ trang trí trên bàn ăn nhỏ một cành hoa hồng, đốt một ngọn nến cùng với ly vang đỏ và thưởng thức nhạc... là CD Tình Ca cuả Phương và Thanh, hồi tưởng lại một kỷ niệm rất đẹp thuở hai đưá còn nhau... Muà Đông năm nào mà chẳng lạnh, chẳng có tuyết rơi?! Nhưng, giưã dòng người đi dạo, nhìn đâu tôi cũng thấy nét mặt rạng ngời, niềm vui hạnh phúc, nhìn họ đan tay đi dạo,thỉnh thoảng đưa lên phà hơi để sưởi ấm cho nhau thì cảm giác cô đơn trong tôi càng lớn mạnh. Bởi thế, chẳng thà ở nhà còn hơn, bởi đâu còn ai để mà "tay đan tay dìu nhau " đi phố!
Người tình đã ra đi không còn bên mình nưã...tất cả đã xa rồi... còn chăng là kỷ niệm cuả một thời để nhớ để quên...
Biết là vậy, nhưng cứ mỗi lần Noël đến, tôi không thể nào ngăn dòng cảm xúc, hay nhớ lại kỷ niệm xưa dù chỉ là mong manh tợ như hơi sương phảng phất trong đêm Đông lạnh. Vì thế, tôi lại khoác áo và... những bước chân lang thang lại dẫn tôi đến gần phố chợ Noël, người và người chen vai nhau nhưng hầu như để ngắm hơn là mua sắm; bởi trong thời buổi ngày nay, mọi vật giá đều leo thang mà đồng lương thì y như dậm chân tại chỗ; chả bù cho những cuộc biểu tình trong năm cứ diễn ra dài dài, càng làm cản trở sự đi lên cuả nền kinh tế. Mọi người vì tài chánh eo hẹp nên cũng không mua sắm nhiều như ngày trước, những cây thông bằng nhưạ có thể sử dụng nhiều năm đã dần chiếm lĩnh thị trướng và mùi hương thông nhẹ nhàng thanh thoát, giờ chỉ còn thấy ở những gia đình còn giữ nguyên truyền thống xưa. Và ông già Noël đã không còn là huyền thoại cổ tích cuả đa số các em bé trong thời " le temps moderne " này. Tuy nhiên, Noël vẫn là một đại lễ cuả Thiên Chuá giáo, dù tin hay không tin, dù có đạo hay ngoại đạo, cứ đến tháng mười hai thiên hạ đều nôn nao, rộn ràng, sưả sang, trang trí nhà cưả để chào mừng Chuá Ngôi Hai ra đời và cũng là dịp đểc ùng nhau gặp gỡ, thăm hỏi , trao lời chúc tụng tốt lành. Những cái xiết tay ân cần, những ánh mắt tràn đầy thiện cảm. Và nhất là được cùng bên nhau chia sẻ ôn lại những vui buồn, hạnh phúc, may mắn, thất bại... trong một năm bên cạnh những ánh nến cuả đêm réveillon thật là ấm cúng.
Như tối nay, sau khi hết giờ làm việc tự dưng tôi không muốn về nhà, thích lang thang phố đêm ngắm thiên hạ vui chơi, nghĩ vậy nên leo lên xe điện ra trung tâm thành phố, thả bộ dọc bờ sông l'ILL men theo đó mà đến chợ Noël. Từ xa, có thể thấy một cây thông to, cao ngất trời (30m) nổi bật bởi muôn ánh đèn, dây kim tuyến treo dọc ngang lấp lánh. Hàng năm, chợ Noël được mở ra kéo dài cả tháng 12 (từ 29.11 đến 31.12), ngoài khách điạ phương còn có du khách từ các tỉnh, các nước đổ dồn về với một số lượng đáng kể. Do đó, mà tỉnh Strasbourg bấy lâu nay được mệnh danh là "La captitale de Noël".
Đi giưã làn người đông đúc cảm thấy mình như lạc lỏng ... những bước chân vô định dẫn tôi từ gian hàng này đến gian hàng khác, những tiếng cười nói rộn rã và những tiếng rao hàng lanh lãnh...
- "Allez! Allez! Tarte flambée, Pomme d'amour, Crêpes au chocolat... Allez messieurs, mesdames, mesmoiselles..."
(Đến đây! Đến đây! bánh thịt hun khói, bom tình yêu, bánh kẹp sô cô la... đây...y...y !!! Mời ông, mời bà, mời cô...)
- " Vinchaud...!!! 3 euros le verre...Venez! Venez Messieurs, Dames!"
(Vang nóng đây!!! ba đồng một ly...Lại đây! Lại đây! mời ông, mời bà!)
Thoảng trong gió có một mùi thơm dịu ngọt đưa ngang qua mũi khiến tôi cảm giác thèm chi lạ cái hương vị ngòn ngọt, chát chát, chua chua và nồng cay cuả ly vang nóng. Tiến đến quầy hàng mua một ly và chầm chậm đi về phiá một góc chợ Noël, đứng tưạ vào chân tường cuả nhà thờ chính toà nơi có ít người qua lại. Hơi nóng cuả ly vang bốc mùi thơm ngan ngát, nhấp môi nhẹ để cảm nhận một làn hơi ấm thẩm thấu trong lồng ngực. Đây là một loại rượu cocktail , người ta lấy vang đỏ, pha với ít rhum, bỏ thêm đinh hương,quế, hồi, chanh, cam, nước đường hoà trộn lại và nấu lên, nồng độ không cao lắm chỉ đủ làm ấm lòng lữ khách đang ở giưã trời muà đông giá buốt…
Mượn hơi nóng cuả ly vin chaud để thấy bàn tay mình được sưởi ấm bởi một ảo giác hoang mơ... hương vị ngọt ngào lẫn một chút chan chát cùng hơi men nhẹ thấm vào cơ thể cũng đủ khiến cho đôi má bừng lên, và thấy lòng ngây ngất khác nào hơi ấm tình yêu đang quấn quyện vào hồn...
...... o0o…..
_ Em có muốn một ly vang nóng không?
_ Hong , em hỏng thích uống rượu, anh biết mà.
_ Thì anh biết, nhưng nào có phải rượu cao độ đâu, chỉ là loại rượu chát pha loãng để cho ấm người, khi lang thang phố chợ Noël muà đông lạnh lẽo này thôi hà.
_ Ưhmmmm, cũng được! Mà em uống chung với anh ha.
_ Ừ, anh mua một ly lớn nhé!
_ Cái anh này, tham thì thôi, lợi dụng quá hà, người ta chỉ có nhấp môi thôi đó, liệu mà uống cho nhiều lát còn lái xe về nưã đó nha!
_ Anh biết mà...dễ chừng dầu chưa uống mà anh cũng đã muốn say rồi đó.
_ Ô hay! sao ngộ dzị?!
_ Ừ thì... nàymắt này môi , làm ta say khướt quên trời quên trăng… Kèm theo đó là tiếng cười khúc khích .
Tôi liếc mắt và bấm mạnh vào cánh tay anh:
_ Cái anh này... thiệtttt tình!!! ghẹo em hoài nha!
Và tôi bẽn lẽn cúi mặt quay về hướng khác tránh ánh nhìn say đắm cuả người ta.
Với ly vang trên tay hai đưá đi sâu vào trung tâm cuả khu phố, lúc này đã hơn 23h rồi mà khách vẫn còn đông không thể tưởng,hình như trong ngày làm việc ai ai cũng nôn nao chờ tan sở để cùng vợ con, gia đinh, bạn bè đi dạo chợ Noël. Nghĩ cũng lạ thật, khi đi làm thấy tuyết rơi hay trời lạnh thì cứ thi nhau mà than thở ỉ ôi. Vậy mà, giờ đây ai cũng đều chen chúc ngắm, nhìn các gian hàng được trang trí, bày biện rất đẹp, rực rỡ dưới những ánh đèn treo đủ muôn màu sắc, đứng trò chuyện giưã trời với phong cách thật là khoan thai, nét mặt rất hân hoan, vui vẻ không một nét lo âu hay nhăn nhó. Người người như muốn tận hưởng cái cảm giác lang thang ngoài trời lạnh dưới 0° cuả muà đông. Phải chăng đó cũng là một cái thú?!
Tật cố hữu cuả tôi khi ra đường thường hay quên mang gant dù anh đã nhắc nhở, để rồi cứ co rúc nép sát vào anh, đôi bàn tay tôi luồn dưới chiếc áo manteau để tìm hơi ấm.
Và những lúc như thế, anh thường bẹo má tôi và nói đuà:
_ Ê, coi chừng nha nhỏ, người ta nhìn kià, trời ơi đàn bà con gái gì mà lạ ghê há, ...dzê đàn ông trước công chúng dzị ta! Rồi anh bật cười khanh khách.
_ Ứ, kệ họ ai cười thì hở mười cái răng, em ôm người đàn ông cuả em mà, sợ gì chứ!
Miệng nói thế, nhưng anh xích lại gần tôi hơn, giưã hai đưá dường như không còn một tí centimètre khoảng cách nào cả. Anh cúi xuống và tôi ngước nhìn chờ đợi...môi tìm môi, một nụ hôn nhanh thay cho lời nói, và anh ôm chặt thêm như muốn truyền hơi ấm cuả anh vào tôi... hồn ngất ngâytrong niềm hạnh phúc vô biên.
Ly vang bị động mạnh chao đổ lên bàn tay, hơi nóng làm cho hai đưá đều giật mình tỉnh cơn say tình ái!
……
Ha... ha...ha...
Tiếng cười thật to cuả ai đó vọng qua tai làm tôi giật mình , như người vưà trong cơn say ngủ bị đánh thức bất chợt, mắt ngơ ngác nhìn quanh. Dòng người vẫn đông đảo lại qua, những cặp tình nhân tay đan tay dìu nhau dạo chợ, hương vị ngọt ngào cuả các gian hàng bánh kẹo, chocolat, crêpe, tarte... toả ngát không trung, khiến lòng cảm thấy êm dịu vô cùng. Cầm ly vang đưa lên môi nhấp một ngụm mà... Ôi chao!!!... Cái lưỡi tôi như tê điếng không còn cảm giác bởi ly vang đã lạnh ngắt tự khi nào.
Bất giác một luồng hơi nóng chạy dài xuống má, vị mằn mặn trên bờ môi thấm sâu vào tận đáy tâm hồn. Thân tôi bật run nhẹ... Nào ai thấy nơi góc phố cạnh Thánh đường có một người thiếu phụ đang cô đơn...trầm mặc...
Sương Anh _ Noël & kỷ niệm