EM LÀ NGƯỜI TÌNH CỦA LÍNH
Tặng ca sĩ Thanh Trúc
"
Nếu em không là người yêu của lính " (*)
Tiếng hát em đưa, thưở còn chinh chiến
Nửa đêm nay, anh thức dậy để nghe
Giọng hát ngọt ngào, giọng hát ru xa.
"
Nếu em không là người yêu của lính
Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
Ai trong gió sương cho em đợi chờ
Và đến lúc anh về... Ai kể chuyện đời lính, em nghe! ". (*)
Anh đi qua cả cuộc chiến tranh xưa
Vẳng tiếng hát em, giữa rừng già năm ấy
Nay nhớ lại... Lòng thương biết mấy
Ôi ! Tình yêu của người lính muôn năm
Bài thơ này anh viết tặng em
Cô ca sĩ một thời của lính...
Nghe em hát, dạ cồn cào cảm mến
Anh gửi tình mình cho Đất mẹ - Quê hương !
Ta không mong gì bom đạn, chiến tranh
Đã dìm dân tộc vào trong bể máu
Nhưng tiếng hát em, thì ngàn lần yêu dấu
Đời đời... mãi mãi... không quên...
Là người tình của lính, phải không em !
Cao quí hơn vạn lần các cung phi, quận chúa
Anh sẽ mang tình em, suốt chặng đường thiên lý
Mai rồi sống giữa vô biên...
Ôi, Tây Hồ sóng nước mênh mông
Có nghe tiếng hát em tôi, giữa đất trời Tổ quốc !
Tới một ngày... cả hai ta đều khuất
Bài thơ anh còn sống mãi, ngợi ca em
Cô ca sĩ muôn đời của lính... rất yêu thương...
2.6.2019
(*) Lời của bài hát " Nếu em không là người yêu của lính ".
Video bài hát "Nếu em không là người yêu của lính": Do chính nàng ca sĩ Thanh Trúc hát thuở còn chinh chiến:
https://www.facebook.com/100031929600932/videos/129077684833218/
( phải mở facebook mới nghe được bài Thanh Trúc hát )
BÊN NGỰC TRÁI CỦA EM
Em nói: Vẫn đặt anh ở bên ngực trái
Nơi của trái tim. Sâu lắm, không em ?
Cứ hay dỗi hờn làm anh phải đảo điên
Ừ, thì... có yêu, anh mới chiều thế chứ !
Vẳng tiếng hát xưa dưới rừng già xa nhớ
Thuở chiến chinh từng theo bước chân anh
Nay hòa bình gặp gỡ em thương
Thấm mối tơ duyên, lòng tràn lưu luyến
Ai chẳng có một thời bao thương mến
Nhưng về già càng yêu lắm, sâu hơn
Em đừng buồn khi anh đã đến bên
Sẽ cùng em tình đời và khát vọng
Anh yêu ! Bởi em chính là cuộc sống
Ngọn lửa lòng ấp ủ nỗi cô đơn
Cho anh đi tới chân trời. Năm tháng được ấm êm
Ngoài sự nghiệp cuộc đời... Em là tất cả !
Một mai nữa... có về nơi nấm mộ
Hãy khắc bia anh lên hình trái tim em !
Anh dưới suối vàng, em ở bên trên
Vẫn còn nhau, cả khi cùng nhắm mắt
Mang cho nhau niềm tin yêu, hạnh phúc
Dù một thời trai chẳng được bên em
Ta sẽ dành hết lòng thương, trong chiều rực hoàng hôn
Với tình yêu sắt son, trái em thơm hương mãi
Em nói: Vẫn đặt anh ở bên ngực trái !?
Nơi của trái tim, sâu thẳm phải không em !
Cứ hay dỗi hờn làm anh phải đảo điên
Ừ, thì yêu ! Anh mới chiều thế chứ...
KHOẢNG TRỜI DÀNH CHO EM
Tặng Trương Thị Bảo Yến
Cái khoảng trời anh không thể quên
Dẫu ở xa, tháng ngày thương nhớ
Những đêm đêm lang thang trên phố
Đắm nhìn về phương gió... có em !
Trời Sài Gòn chắc nóng vẫn triền miên
Anh nghe sóng Bạch Đằng (*) thao thức vỗ
Nơi em sống là nơi anh mong đó
Đêm nay đèn Hà Nội hắt hiu buồn
Cái khoảng trời gió thổi xót lòng anh
Mắt em lệ để tim ai lỡ rớt
Dẫu ta ở hai đầu đất nước
Nhưng tình sẽ mãi gần nhau
Bài thơ sầu viết giữa canh thâu
Cứ dỗi hoài, trách rằng anh không nhớ
Làm gì có cô nào đâu cơ chứ ?
Công việc nhiều nên bận lắm, đấy thôi !
Cô bé của tôi ơi ! Anh rất muốn em vui
Đường thiên lý có ngày ta hẹn gặp
Mưa nắng phủ đầu anh, nhòa sương tóc
Chẳng người đàn bà nào đẹp hơn em
Cái khoảng trời anh cất ở trong tim !
Hà Nội 10.6.2019
(*) Bến Bạch Đằng ở Sài Gòn
EM GHEN
Anh biết, em yêu anh nhiều lắm
Anh cũng rất, rất... rất yêu, có phải không đâu ?
Nhưng em quá ghen, làm anh phải đau đầu
Yêu cũng thích mà yêu cũng... khổ...
Anh từng bảo: Ta sẽ yêu nhau đến khi xuống mộ
Nhưng... chỉ nhắn tin không thấy anh
Em đã nổi đóa lên. Vùng vằng kêu: Anh đang chát với ai ?
Lại dỗi dằn: Ừ, thì em ghen. Bởi quá yêu thôi !
Chẳng lẽ anh thích người buông xuôi, hờ hững ?
Vậy, cám ơn em ! Được yêu thật sướng
Nếu cứ trách em cũng chưa hẳn đúng !?
Đúng là: Em yêu anh hơn tất cả các cô xưa
Rồi mai ngày chồng vợ nối duyên tơ
Em sẽ dành cho mình thật nhiều, thật nhiều: Em bảo thế !
Tuổi hoàng hôn anh, xem ra vui đáo để ?
Được em yêu, em giận, em hờn
Có khi còn dỗi dài... bỏ mặc anh, lặng im luôn...
Anh nhớ gọi ! Cũng không thèm lên tiếng
Viết mấy dòng thơ tặng em yêu mến
Ghen vừa thôi em, kẻo làm tội người yêu
Anh rất thương cưng, trong buổi tình chiều
Đến sưởi ấm lòng anh, những đêm côi lạnh !
Ta hòa hợp dành cho nhau, năm tháng cuối cùng cuộc sống
Nguyện mang tình em vào mãi thiên thu
Em là bạn đời, là ánh sáng, là thơ
Đường chân lý anh tôn vinh, bằng cả trái tim cùng khối óc
11.6.2019
NGƯỜI ĐÀN BÀ CUỐI CÙNG CỦA TÔI
Thời xuân xanh em, bông hoa thơm trên núi
Mang tiếng hát bay, vang vọng khắp non sông
Theo các chiến binh vào cuộc chiến tranh
Sắc đẹp như Kiều, hồn thanh tựa suối
Trải qua bao tháng năm gió bụi
Vẫn thơm thảo cuộc đời, người thiếu phụ Việt Nam
Anh muốn mang em tới cõi vĩnh hằng
Cùng dòng thi ca bất hủ !
Ta đứng giữa non cao, bể cả
Ngợi ca "Tình yêu và cuộc sống", thế nhân ơi !
Lên án chiến tranh giết hại con người
Tha thiết hòa bình, tự do dân chủ
Anh gặp em một chiều nắng đỏ
Với áng thơ tình gieo giữa nhân gian
Em bảo rằng đã khóc… đọc thơ anh…
Rồi em yêu, chỉ đơn thuần có thế !
Anh cũng đến với em bằng trái tim bình dị
Làm người đàn bà cuối của đời anh !
Nguyện mang em theo khát vọng thi nhân
Và sẽ yêu đến khi nhắm mắt
Đất Sài Gòn… mùa này gió mát
Hỡi cô ca sĩ năm xưa
Biết mấy gian truân mà sống như mơ
Bước hải hồ anh đi, em là bạn gái !
Chúng mình không còn tuổi để sinh con, đẻ cái
Nhưng ngàn năm… hồn quấn quít bên nhau
Đấy là anh ước vọng tình yêu !
Em có nghe ! Trời đất đang mây bay, gió thổi...
TRỜI VÀ BIỂN
" Biển vẫn xanh như lòng em yêu anh "...
Em bảo thế ! Anh nghe trào sóng vỗ
Con tàu anh băng qua trăm bão tố
Vẳng nghe em gọi khắp trùng xa
Hỡi người em của lòng ta !
Đường vạn dặm đời anh, phong ba cùng sóng dữ
Biển tình em thăm thẳm tới vô cùng
Theo anh đi một dạ thủy chung
Trong đêm vắng, em là vầng ánh sáng
Ta bay giữa " tình yêu và khát vọng "
Hồn thơ anh tha thiết viết ru em
Ơi, người thiếu phụ quê hương !
Em nguyện theo. Anh sẽ mang em vào vĩnh cửu...
Em muốn làm người vợ hiền hiện hữu
Lòng biển xanh yêu dấu một mình anh
Thì cuối chân trời sẽ có bóng hình em
Mãi mãi bên chồng với non sông, nhân thế !
Cưng hãy nhìn lên: Hôm nay ngày đẹp quá !
Cánh chim bay trong nắng hạ hồng tươi
Anh đón em từ nơi ấy xa xôi
Về giữa trái tim thương. Hương gió mát…
Rồi ta sống gần nhau cho trọn kiếp
Em không còn phải khóc, phải ghen
Năm tháng dài anh sẽ chiều em
Chúng mình sẽ sinh con, đẻ cái
Trời Tây Hồ anh... đang gọi Biển Sài Gòn em đấy...
Hồ Tây, 19.6.2019
NHỚ THANH TRÚC
Đêm lại nằm nghe tiếng hát em
Từ ngày xa ấy vọng về bên...
Khi anh chinh chiến chìm máu lửa
Thân xác mòn phơi chốn trận tiền
Em vẫn chỉ là cô bé ngoan
Và rồi năm tháng lớn dần lên
Theo chân người lính, em ra trận
Tấm thân nhi nữ rất dịu hiền
Cô bé ấy thành nàng ca sĩ
Mang tiếng hát ru hồn chiến binh
Em đẹp như trang Kiều viễn xứ
Đến cả chim muông cũng say mềm
Tiếng em cất lên trong bom đạn
Êm lòng lính trận nhớ quê hương
Chiến tranh kết thúc anh về phố
Làm chàng thi sĩ bước lang thang
Gặp cô ca sĩ ngày xưa ấy
Thanh Trúc dịu dàng chính là em !
Thương yêu bổi hổi bao kỷ niệm
Em nguyện đi theo bạn gái hiền
Ôi, người ái nữ của nước non
Tình ta quyện với nghĩa quê hương
Phiêu du trời đất lòng anh vẫn
Dành khoảng đời riêng với em thương
Hồn ta bát ngát vạn trùng mây
Dưới vòm Hà Nội sóng Hồ Tây
Nôn nao lại nhớ nàng Thanh Trúc
Viết mấy vần thơ cho gió bay...
NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC
Nén hương lòng, anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân
Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân
Nghìn năm sau… Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tấm hình ta cùng nàng một thuở
Và cuộc tình nước mắt lẫn yêu thương
Anh không thể mang em theo trọn kiếp thi nhân
Giúp em vượt qua đời bể dâu khốn khổ
Mai có đến gặp lại anh bên nấm mồ, nơi chân trời, xứ sở
Xõa tóc mà than khóc cõi dương gian...
Anh vẫn chờ em ở dưới suối vàng
Ta hãy quên đi thế giới đầy bạo loạn
Để cùng em kết trăm năm tình bạn
Của tình yêu tự trái tim anh !
Anh vẫn thương em, dù duyên phận bẽ bàng
Chẳng phải vì em, chẳng phải anh không muốn
Nhưng em ạ ! KIỀU đã nói rồi, đó là bể sống...
Tình giữa trần ai, nước mắt trộn cơm chan
Dẫu phải biệt xa... Anh có hạnh phúc đâu em ?
Vẫn biết đời em cũng hòa dòng lệ đắng
Ừ, thì trang nam anh khinh thường kiếp nạn
Chỉ thương em là phận nữ nhi
Hãy vững bước lên em vào thế giới của ca thi
Sẽ giúp em quên mọi điều sầu muộn
Anh chỉ tiếc, không thể dìu em tới bến...
Mong đất trời có thượng đế đỡ em đi !?
*
Thơ viết đã dài mà chẳng thỏa nỗi tình si
Ta lại cất tiếng gọi tên em:
- Người thôn nữ miền sông nước...
Mai dân tộc có đặt ta nằm ở nơi nào, dưới gầm trời tổ quốc
Hãy đưa mộ nàng về, chôn cạnh nấm mồ ta
Để con cháu đời đời cất cao bản tình ca
" Không có chiến tranh, chỉ có tình yêu bất diệt ! "
Anh sẽ nâng hình em bay trên đất trời nước Việt
Vượt qua mọi chủ nghĩa tới muôn năm
Hãy đi cùng anh, mình không chết đâu em !
Kinh thánh đã dậy rồi: nay chỉ là "cõi tạm"
Khi biết vượt qua đủ buồn đau, khổ nạn
Mới vào được ngôi đền: Tòa Thánh của tình yêu !
Ôi ! Người thôn nữ anh thương
Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu
Nhưng hãy nghe lời anh: Ta được nhiều hơn mất...
Đã giúp em nhìn ra nghĩa sống, trong bể đời khốn kiếp
Vượt lên bão táp, phong ba
Em hãy hòa nước mắt vào, viết những bản tình ca
Nó vĩ đại hơn các luận ngôn đảng phái
Ta sẽ là ánh sao băng trên thiên hà sông núi
Anh đợi đón em về, trong thế giới bên kia…
MỐI TÌNH KHÔNG BẾN ĐỖ
Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo bước
Thấy bóng hình em hắt xa xa
Anh mới hỏi: phải chăng nàng đã thức ?
Đêm mộng mơ còn in trên nét mặt nàng kia !
Cành liễu gió vi vu lời tình tự
Thơ anh ru... tiếng khẽ động bên bờ
Tình yêu đến, tháng năm không có tuổi
Anh xao lòng thổn thức giữa hư vô
Tình cũng thể bóng mây qua vô định
Như phù sa bồi đắp cõi hư không
Em bé bỏng, đời người rồi vụt biến
Hạnh phúc sẽ ào đi trong bể sóng mênh mông
Mùa xuân gọi, em ơi ! Tình ta như lá trúc
Bay trên không xáo xác giữa màu xanh
Anh thầm thì vọng gọi tên em
Bên sóng hồ reo, bâng khuâng nỗi nhớ
Chân anh bước dưới vuông trời thành phố
Tán lá bay che rợp bóng cuộc đời
Mối tình nhỏ líu lo đùa một tí
Biết đùa rồi mà vẫn máu tim rơi !
Ôi mối tình không bến đỗ, em ơi !
Mai anh chết ? nếu khi đời nhắc đến
Em hãy nói với đời, anh đã từng cảm mến
Mang bóng hình em trong tim, để đi xa...
TIẾNG RÚC CHIM ĐÊM
Những tối trăng ngời, dưới ánh sao khuya
Anh vẫn đắm mình về phương ấy
Những câu thơ như ngôi sao bùng cháy
Và cuộc chia ly đã hoá cánh buồm...
Con chim đêm rúc mãi ngoài cây
Nó nói gì không biết ?
Chắc con mái ham nơi vui thú khác
Đã không về. Con trống gọi suốt đêm...
Chim gọi đàn - Anh gọi tên em
Năm tháng, nắng mưa, non ngàn, bão tố
Có lẽ nào em không về nữa ?
Để hồn anh hoang mạc, bơ vơ
Đã xa rồi. Mùa dĩ vãng trăng mơ…
Đời vui vẻ cuốn theo dòng gió bụi
Bao ý nghĩa trong cuộc đời tồn tại
Thành quách loài người, em thiêu trụi thành tro !
Ngàn năm xưa cho tới bây giờ
Ta muốn hỏi đến muôn đời sau nữa:
Mọi giá trị vĩnh hằng, nếu có
Sẽ là gì ? Khi thiếu vắng em ta !
Con chim đêm run rẩy bóng xanh già
Anh bổi hổi một thời qua vọng lại
Và tất cả đã trở thành trống trải
Sao em lại phụ bạc tình, con mái thương yêu ?
VẮNG BÓNG
Đã vắng bóng một thời. Biệt tích...
Lại bùng lên thao thức trong đêm
Những giây phút ái ân, anh không thể quên
Ở phương trời xa... em còn lưu luyến ?
Đời anh dẫu bao la như sóng biển
Vẫn in hình người gái thôn hương
Mối tình qua, sâu đậm trong tim
Khoảng cách hai ta ngày càng xa lắc...
Em đơn chiếc, mỗi đêm về hiu hắt
Có vấn vương nhớ lúc đã cùng anh ?
Kỉ niệm êm đềm, hạnh phúc chứa chan
Anh âu yếm, dỗ dành em khuya sớm
Giờ cát bụi đang phủ đầy cuộc sống
Em quấn lên mình một dải khăn tang
Cuộc tình theo năm tháng lụi tàn
Bao đổ nát… cũng chỉ là vô nghĩa.
Lòng nuối xót, thương người thôn nữ
Vực thẳm cuộc đời, liệu vượt được không ?
Yêu một thời, anh giang cánh tay êm
Ôm Cưng vào lòng, ủ cho em cuộc sống
Đêm đầu hạ, nhìn lên bầu trời vắng
Thả hồn cho gió cuốn đến em xưa...
LỜI HÓT CON CHIM KHÁCH
Em trở về với ốc đảo xanh trinh bạch
(Thơ Đinh Thị Hồng Minh)
Em một mình mang ốc-đảo bỏ đi
Anh trở lại phố thành nghe gió hú
Nghe cả lá và hồn đời khẽ vỗ
Con-tim-buồn hoá trăm mảnh vỡ tan
Con tim buồn không còn thuộc về anh
Những mảnh vụn lẫn vào trong cát bụi
Có một mảnh hoá thành "con chim khách"
Bay đi tìm bóng lạc giữa vu vơ...
Chầm chậm đừng đi, người con gái của ban sơ
Anh thả xuống ốc-đảo xanh em, một mối tình nguyên thuỷ
Mốt mai lỡ đau... nỗi khổ đau của loài tim vỡ
"Con chim khách" vẫn về để hót ru em !