8
Danh lại rơi vào trạng thái mất thăng bằng. Anh bị dày vò khổ sở bởi tình yêu vừa bừng dậy trong tim. Mấy người bạn thân của Danh cũng không hiểu nổi lý do vì sao Danh đâm ra cau có gắt gỏng. Một chuyện cỏn con cũng có thể khiến cho anh chàng nổi giận đùng đùng. Tội nghiệp nhất là Minh Lý, cô gái đã đặt nặng tình cảm với Danh và ở mức độ nhất định Danh cũng quyến luyến cô, trước khi gặp lại Bảo Anh.
Minh Lý hiền lành ít nói, cô là em của Quốc. Khi Danh đến nhà chơi lần đầu thì Minh Lý mới học lớp mười. Cô hay bẽn lẽn khi Danh hỏi chuyện học hành. Qua ông anh miệng mồm bép xép, Minh Lý đã biết phần lớn những cuộc tình nhăng cuội của Danh. Cho đến một hôm, Minh Lý giật mình nhận ra sao mình hay nghĩ tới Danh quá. Cô buồn mất ngủ mỗi lần nghe ông anh kể thêm một "thành tích" mới của Danh.
Thế rồi một hôm Danh đến nhà nhằm lúc Quốc đi vắng. Danh đã giật mình ngẩn ngơ khi nhận ra Minh Lý đã lớn và xinh đẹp dịu dàng biết bao. Danh kêu lên:
- Ồ, suýt nữa anh không nhận ra em, Minh Lý nhổ giò nhanh quá!
Cô gái thẹn thùng đỏ mặt, cô ấp úng nói:
- Tại anh không để ý chứ năm nay em học năm thứ hai rồi.
- Vậy mà anh cứ tưởng em là cô học trò phổ thông.
Có một lúc tình cảm của Danh đã nghiêng hẳn về Minh Lý. Sự hồn nhiên ngây thơ của cô khiến Danh hơi ngần ngại, dù sao Minh Lý cũng là em gái của bạn mình, lỡ có chuyện đáng tiếc xảy ra thì rầy rà to. Với những cô gái như Minh Lý, cần phải trân trọng và không nên đùa cợt, Danh nghĩ thầm như thế. Minh Lý thì không còn giấu giếm tình cảm của mình. Mỗi lần trông thấy Danh, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Danh không đến là Minh Lý lại sống trong nỗi khắc khoải chờ mong.
Minh Lý đang đắp xây bao ước vọng, vừa đến lưng chừng chợt hụt hẫng vì thái độ lạ lùng của Danh. Danh không còn đến đón cô sau mỗi chiều tan học, không còn đưa cô đi trên con đường ngập đầy lá me. Ba tuần nay Danh đi đâu biệt tăm khiến Minh Lý bồn chồn lo lắng, cô rụt rè hỏi ông anh:
- Anh Hai, mấy hôm nay anh có biết anh Danh đi đâu không?
Quốc nhìn cô em gái đăm đăm, muốn buông một câu trêu cợt nhưng nhìn gương mặt thảm hại của Minh Lý, Quốc không nỡ đùa:
- Anh mới uống bia với hắn tối qua, giờ này chắc còn nằm say mèm ở nhà.
Mắt Minh Lý đã rơm rớm nước:
- Sao anh Hai ép ảnh uống chi vậy?
- Hắn rủ anh đó chứ. Không biết hắn buồn chuyện gì mà uống quá trời.
- Ảnh có hỏi gì em hông anh Hai?
Câu hỏi của Minh Lý nghe thật tội nghiệp. Quốc biết cô em gái đã yêu Danh mê mệt, nhưng Danh không hề nhắc nhở gì tới cô. Anh quay đi khi thấy
Minh Lý chớp mắt và hai giọt lệ long lanh sắp trào ra khóe mi.
- Anh không nghe nói gì, chắc là hắn không dám hỏi anh.
Minh Lý ngập ngừng:
- Chở em... đến thăm ảnh đi anh Hai!
- Hắn có chết chóc bệnh hoạn gì đâu mà thăm.
- Em muốn gặp ảnh.
- Theo anh thấy thì. em đừng nên đi sâu vào con đường tình cảm với Danh. Anh đã nhắc nhở em nhiều lần, tính thằng Danh rất ..không đàng hoàng.
- Nhưng mà em yêu ảnh!
Quốc nhăn nhó:
- Yêu gì kỳ cục vậy mà yêu. Không hiểu thằng này nó tuổi gì mà con gái cứ lao vào nó. Mấy đứa ngu ngốc thì mặc kệ, còn thông minh như em… mà sao cũng lú lẫn vậy?
- Kệ em, như anh đó có ai thèm đâu.
- Càng "phẻ" chứ sao! Tội gì mà chui đầu vào cái vòng lẩn quẩn.
- Anh nói vậy rồi có chở em đi không?
- Dứt khoát không!
- Thì anh chỉ nhà em đi một mình.
- Chưa thấy đứa con gái nào dại dột như mày. Bộ trên đời này hết đàn ông rồi hả?
Minh Lý tức tối chạy vào phòng nằm úp mặt xuống gối thút thít. Dường như Quốc hơi mủi lòng trước sự đau khổ của em gái. Quốc bước tới cửa gọi:
- Này, có đi thì sửa soạn nhanh lên!
Minh Lý ngồi bật dậy:
- Thật hông anh Hai?
Quốc lườm cô em:
- Không đi để mày nằm đó trù ẻo cho giảm thọ hả?
- Tốt như anh Hai chắc sống lâu lắm. Anh Hai chờ em chút xíu.
Minh Lý nhanh nhẹn thay cái quần Jeans và áo pull màu hồng phấn rồi leo lên xe cho Quốc chở đi.
Đến trước nhà Danh cánh cửa đóng kín mít. Quốc đập cửa rầm rầm chẳng thấy Danh ra. Anh quay lại cằn nhằn:
- Giữa trời trưa nắng, bắt mò tới đây, thằng ôn con lại đi đâu mất. Hài lòng chưa?
Minh Lý thất vọng, mặt cô sụ xuống trông thật tội.
- Hổng có thì về, anh Hai cằn nhằn hoài.
Giọng Quốc dịu lại:
- Bạn anh thiếu gì, sao em lại nhè thằng Danh mà nhào vô. Nhiều cô khóc lên khóc xuống vì nó rồi.
Minh Lý cắn môi:
- Em cũng không biết tại sao nữa. Có lẽ anh ấy là ... số phận của em ! Nhưng mà anh ấy cũng yêu em chứ bộ.
- Yêu cái cóc khô !Nó có nói với mày không?
- Anh ấy tới trường dẫn em đi chơi, mua sách cho em.
- Còn gì nữa không?
- Hết rồi.
- Vậy sao mày bảo nó yêu?
- Em tưởng yêu là vậy chứ sao nữa?
- Con nhỏ này cù lần quá, nó chỉ mến mến thôi chứ yêu đương gì.
- Anh Hai đừng nói nữa em khóc bây giờ.
Minh Lý cảm thấy buồn không sao chịu nổi. Lẽ nào tình cảm của Danh đối với cô giống như người ta yêu thích một bông hoa đẹp. Đến khi chán thì tìm cái bông khác đẹp hơn. Minh Lý không muốn tin như vậy chút nào. Cô chỉ còn biết gởi gấm nỗi lòng vào những trang nhật ký.
Trong khi đó thì Danh chạy trốn hình bóng Bảo Anh bằng cách vùi đầu vào men rượu. Chỉ có những cơn say mới giúp Danh quên được cô gái mặc áo tím yêu kiều đã quậy trái tim Danh tan nát. So với Bảo Anh thì Minh Lý chỉ là cái bóng mờ, Danh đã quên bẵng Minh Lý từ lúc nào anh cũng không để ý. Hình như cái tên Minh Lý chẳng có tác dụng gì đối với căn bệnh tương tư bất trị của Danh.
* * *
Quân rất phiền lòng vì chuyện này. Dù thương bạn nhưng Quân không thể giả vờ làm ngơ trước những lời xầm xì bàn tán về sự bê tha nhăng nhố của Danh. Quân định bụng sẽ tẩn cho Danh một trận.
Thế là chiều hôm đó, sau giờ làm việc, Quân nghiêm mặt bảo Danh:
- Cậu chờ mình, ta cần nói chuyện với nhau một lúc.
Giọng Danh dè dặt:
- Được thôi.
- Chúng ta ra quán uống vài chai được chứ?
- Đương nhiên rồi.
Danh nghĩ thầm, chắc ông ấy lại thuyết giáo cho mình một bài về tinh thần trách nhiệm, về tính kỷ luật tôn trọng nội quy trong giờ làm việc. Mình thế này là đàng hoàng quá rồi, đi làm trễ bất quá bị trừ lương thôi chứ đâu phải là cái tội tài đình!
Khi đã ngồi yên vị trong quán, Quân từ tốn nói:
- Cậu cứ tự nhiên. Tôi không có ý định lên lớp cậu, hãy coi như đây là những phút giây tâm tình.
- Anh Quân à, thật tình tôi rất cám ơn anh. Tôi luôn cố gắng xứng đáng với lòng tin cậy của anh, tiếc là vừa qua tôi không thể tập trung đầu óc làm việc ... tôi có vài trục trặc nhỏ ...
- Cậu cứ giãi bày đi, tôi sẵn sàng lắng nghe ý kiến của cậu.
Danh uống cạn ly bia rồi đặt cái ly xuống thở ra.
- Tôi không thể nói rõ ngọn ngành, đại khái là tôi đang gặp một chuyện rắc rối. Anh yên tâm, chuyện này không dính dáng tới ai ngoài tôi và một người, người đó đã làm đảo lộn mọi tình cảm trong tôi. Tôi đang cố gắng lấy lại sự thăng bằng ...
Quân có vẻ ngạc nhiên:
- Tôi tưởng một người từng trải như cậu coi chuyện tình yêu như trò đùa, lẽ nào lại khốn đốn vì một người...?
- Vậy mà điều đó lại xảy ra với tôi, thật là chán!
- Thế cậu gặp khó khăn ở khoản nào. Cô ta đòi hỏi gì?
Danh nói trớ đi:
- Cô ấy đòi hỏi những điều mà tôi không thể nào thực hiện được. Vì thế cô ấy đã bỏ tôi.
- Và cậu ngồi đây thất tình?
- Có lẽ trong đời anh chưa bao giờ thất bại, nên anh không thể hiểu nỗi đau của những thằng như tôi.
Quân cười cảm thông:
- Cậu đừng tưởng là tôi chưa đau khổ vì tình. Có một dạo tôi cũng thất điên bát đảo...
Danh ngạc nhiên:
- Ồ, có chuyện ấy nữa à? Người làm anh khổ là chị Bảo Anh ư?
Quân lắc đầu:
- Không phải Bảo Anh, người này cậu cũng rất quen.
Danh nhíu mày:
- Trong số những người quen biết, ngoài chị Bảo Anh ra, tôi chưa thấy ai đủ khả năng gây đau khổ cho anh.
- Vậy mà lại có. Thôi cậu đừng mất công suy nghĩ, người ấy là Nguyệt.
- Anh nói sao? Chị Nguyệt phòng kế hoạch hả? Anh nói đùa chắc...
- Tôi nói thật đấy, trước khi cưới Bảo Anh, tôi và Nguyệt yêu nhau, hiềm vì cô ấy tuổi Dần nên ba má tôi nhất định cấm cản.
- Thời đại tên lửa phóng vèo vèo mà anh còn tin ba cái chuyện nhảm nhí ấy à?
- Tôi thì không tin nhưng bà già làm căng quá nên đành mang tiếng phụ em. Nguyệt rất cao thượng không hề oán trách gì tôi, vẫn ở lại làm việc và sống rất âm thầm lặng lẽ.
- Sao hồi đó anh không đấu tranh cho tình yêu của mình?
- Đấu sao lại hai ông bà già ... tôi mệt mỏi quá nên thôi.
- Thế thì người đau khổ là chị Nguyệt chứ đâu phải anh. Anh đã có vợ đẹp con xinh.
- Đôi lúc nghĩ lại, tôi vẫn thấy có một chút ray rứt.
- Chị Bảo Anh có biết chuyện tình giữa anh và chị Nguyệt không?
- Hình như cô ấy không quan tâm tới. Bảo Anh không cần biết tôi đã từng yêu ai.
- Tôi hơi tò mò một chút, liệu anh có yêu chị Bảo Anh bằng mối tình trước đó không?
Quân lại cười:
- Chia tay Nguyệt gần hai năm tôi mới cưới Bảo Anh. Nghĩ cũng lạ, chuyện tình duyên của tôi và Bảo Anh do người lớn sắp đặt, nhưng vừa nhìn thấy cô ấy là tôi đã choáng ngợp, như là cuộc đời của tôi phải dành riêng cho Bảo Anh. Trở lại chuyện của cậu, tôi mong là cậu tỉnh táo có bản lĩnh một chút. Còn để tình trạng này kéo dài là tôi không tha đâu đấy.
- Đây là chuyện nằm ngoài ý muốn, để rồi tôi sẽ dần dần chấn chỉnh lại.
- Tôi định đưa mẹ con cô ấy đi nghỉ mát mà cậu cứ dở dở ương ương thế này thật ngại. Giao cho cậu có ổn không?
Danh nhanh nhẩu:
- Anh đi thì cứ đi. Khoảng bao lâu?
- Chỉ một tuần. Tôi định đi Đà Lạt mà cô ấy thì lại thích biển.
Danh thoáng chút ngỡ ngàng khi nghe Bảo Anh đòi đi biển. Cô ấy đi vì ý thích hay vì một lý do nào khác, như tìm lại chút kỷ niệm mà cô đã lãng quên chẳng hạn...
Danh cố gắng giữ cho giọng nói thật bình thường:
- Nếu không có việc gì quan trọng thì anh cứ đi. Ở nhà công ty có chuyện gì không giải quyết được tôi sẽ chờ anh về. Mà nè, nhờ chị ấy nhặt giùm tôi một cái vỏ ốc xinh xinh nhé.
- Tưởng gì khó khăn, tôi sẽ mang về cho cậu cả rổ.
- Tôi chỉ cần một con để tặng cô bạn gái. Anh cứ nhờ chị ấy nhặt giùm tôi, phụ nữ thường tinh tế hơn đàn ông chúng mình.
- Cậu này cũng lãng mạn gớm nhỉ. Thôi chúng ta về.
Rời khỏi quán, họ rẽ sang hai con đường khác nhau nhưng suy nghĩ thì cùng hướng về một người.
9
Vừa mở cửa cho chồng, Bảo Anh vừa hỏi nhỏ:
- Sao anh về trễ vậy?
Quân vừa giũ bụi bám trên đôi giày vừa đáp:
- Anh phải đi chỉnh cậu Danh một trận, dạo này cậu ấy bê bối quá.
Nghe nhắc tới Danh, Bảo Anh lặng thinh. Chờ cho Quân tắm rửa xong, Bảo Anh định dọn cơm, nhưng Quân lắc đầu:
- Anh no quá, anh ngồi đây nhìn em ăn cho vui.
- Chờ anh lâu quá nên em và bé Quyên ăn xong rồi. Con cứ đòi anh chở đi chơi.
Quân ngồi xuống salon tươi cười:
- Hết tuần này chúng mình có thể đi nghỉ mát.
- Chừng nào đi thì em mới tin, anh chuyên môn hứa dỏm.
- Lần này hết dỏm rồi, anh đã thu xếp xong công việc.
- Em nghe anh nói câu này có đến lần thứ mười!
Quân cười cầu hòa:
- Anh không dám nói sợ em cằn nhằn. Cũng tại cái cậu Danh này, tự nhiên dở chứng, đêm nào cũng say, cũng xỉn... thành ra anh đâu dám giao cho cậu ấy để đi. Tối nay anh rủ cậu ấy đi uống bia, nói chuyện phải trái với cậu ấy ... Không dè người như cậu ta mà còn thất tình.
Bỗng nhiên Bảo Anh liên tưởng chuyện ấy có liên quan tới mình. Cô thầm lo ngại cho sự sa đà của Danh:
- Anh ấy tâm sự với anh à?
- Cũng kể sơ sơ giống như kiểu ví dầu tình bậu muốn thôi ấy mà.
- Thôi đừng bàn chuyện ấy nữa, bao giờ mình đi?
- Em cứ chuẩn bị tinh thần, cuối tuần sau đi. À cái cậu lụy tình này còn nhờ em nhặt giùm cho cậu ta một con ốc biển nữa đó.
- Vớ vẩn, em bắt đầu bực mình vì ông bạn quý của anh.
- Đừng bực bội mau già lắm em. Mình hạnh phúc thì nên nghĩ tới những người bạn cô đơn. Về khoản này thì anh rất thông cảm với Danh.
- Anh ở đó mà kể lể, em không muốn nghe đâu.
Bảo Anh lẳng lặng bỏ vào phòng ngủ. Tại sao lúc nào Quân cũng nhắc tới Danh? Bảo Anh biết đó chỉ là sự vô tình thôi nhưng không hiểu sao cô vẫn cảm thấy bực bội. Hay là cô tự mâu thuẫn với chính mình?
Ngày hôm sau Quân đi làm, Bảo Anh thấy hối hận vì tối qua cô lỡ lời trách móc Quân. Bảo Anh bước sang phòng làm việc của Quân sắp xếp lại đống giấy tờ mà Quân hay quăng bừa bãi. Vừa làm, Bảo Anh vừa nghĩ ngợi miên man. Quân lúc nào cũng nhẫn nhịn, cũng lùi bước trước cô. Quân có phải là người kém cạnh ai đâu, nếu không vì cái tuổi Dần tuổi Mẹo như Quân kể thì người hiện hữu trong căn nhà này không phải là cô.
Bảo Anh sắp xếp mọi thứ thật ngăn nắp, cô kéo các hộc tủ, ném bớt giấy lộn ra ngoài. Bảo Anh chợt chú ý đến cái cặp da bám đầy bụi nằm trong hốc tủ. Cô lấy ra lau chùi rồi vì một sự tò mò vốn có của phụ nữ, Bảo Anh bật khóa mở chiếc cặp da. Trong đó hầu hết là thư từ của bạn bè Quân gởi cách đây đã lâu, Bảo Anh liếc sơ qua,không có gì đáng cho cô quan tâm. Cô giở tiếp một phong thư màu trắng, có nét chữ nghiêng nghiêng mềm mại. Đúng là thư của cô gái nào đó gởi cho Quân, mở đầu bằng ba từ: "Anh thân yêu". Bảo Anh mỉm cười, thì ra Quân là người khá kín đáo - Bảo Anh tìm thấy gần hai mươi bức thư của cùng một người gởi cho Quân, cô chăm chú đọc. Lá thư nào cũng chứa đựng nỗi nhớ mong quay quắt. Nhớ từng hơi thở nụ hôn đến tay chân sờ mó. Cô gái ký tắt hai chữ T.N. Bảo Anh không cho là mình ghen với người con gái trong quá khứ đã yêu Quân. Những lời lẽ trong thư chứng tỏ Quân cũng nặng tình với người con gái ấy. Bảo Anh chợt thấy cơn giận tràn lên ứ tim, cô ném tất cả vào tủ và đóng sầm lại.
Buổi trưa Quân về ăn cơm, Bảo Anh cố tỏ ra bình thản. Nhưng đến lúc lên giường nghỉ trưa thì Bảo Anh nằm nhích ra ngoài. Quân vẫn vô tâm không để ý thái độ giận hờn của vợ. Anh ngủ một giấc rồi lẳng lặng thay đồ đi làm. Quân đi rồi, Bảo Anh nằm tủi thân khóc thầm. T.N là ai? Tuyết Nhung, Thanh Nga, Thu Nguyệt? Thôi đúng rồi, mấy cô em chồng có nói xa xôi đến cái tên Thu Nguyệt, cô nhân viên yêu dấu của Quân. Nếu thế thì họ có xa nhau đâu, họ vẫn mỗi ngày nhìn thấy nhau thì ai dám bảo đảm rằng họ không có gì với nhau? Họ đã từng đầu ấp tay gối, thề thốt yêu thương thì có gì ngăn cấm họ đừng yêu nhau nữa? Hôm trước mình mới hỏi chặn đầu mà Quân đã luýnh quýnh thanh minh. Cái đồ bạc bẽo dối trá. Chờ đấy, tôi sẽ cho anh nếm cái quả mà anh đã gieo hạt.
Bảo Anh không khóc lóc kêu gào ầm ĩ mà chỉ âm thầm dựng lên bức tường ngăn cách với Quân. Quân tưởng cô mệt nên hỏi han săn sóc, Bảo Anh trả lời ậm ừ rồi hất mạnh bàn tay Quân đặt trên trán cô. Quân hơi nhíu mày rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Đã đến ngày họ lên đường đi nghỉ mát, Bảo Anh uể oải thu xếp đồ đạc, cho cả chị Lan và bé Quyên cùng đi. Quân lấy làm lạ trước thái độ không mấy hào hứng của Bảo Anh. Chẳng phải chuyến đi này dành riêng cho cô đó sao? Bảo Anh ngồi yên lặng mãi cho tới khi những hàng dương hiện ra trước mặt, cô mới khe khẽ reo lên:
- Ồ sắp tới rồi!
Quân chuẩn bị mọi thứ rất chu đáo. Anh thuê hai phòng trong một khách sạn nằm cạnh bờ biển.Một phòng cho hai vợ chồng, một phòng cho chị Lan và bé Quyên. Quay sang Bảo Anh, Quân hỏi:
- Em muốn tắm bây giờ chưa hay cần nghỉ một chút?
Bảo Anh đang đứng ngoài ban công. Gió thổi làm tóc cô bay bay. Cô vẫn quay lưng lại phía Quân trả lời:
- Em muốn tắm liền. Anh thấy chưa, trời không nắng và biển rất lặng yên.
Biển hiền hòa không một gợn sóng. Bảo Anh ngả mình lên cái phao mê mải nhìn lên khoảng trời xanh mênh mông hiền dịu.
Bé Quyên đi với ba. Con bé có vẻ sợ hãi níu tay Quân đòi bế:
- Ba ơi, nóng cái chân lắm, ba ẵm con đi.
Quân bồng bé Quyên lên, chỉ cho nó thấy cái phao cùng Bảo Anh đang trôi lờ lững.
- Con thấy mẹ chưa, ra tắm với mẹ nghen.
Bảo Anh đưa tay ngoắc ngoắc. Quân bồng nó tiến về phía Bảo Anh, con bé thích thú đạp lia lịa hai chân dưới nước:
- Mẹ ơi coi con nè, con biết bơi rồi nè, con có giống con cá không mẹ?
- Con giỏi lắm. Con có thích tắm biển không?
- Ở đây nhiều nước, tắm thích hơn cái chậu của cô Lan.
Câu ví von của bé Quyên khiến hai vợ chồng cùng cười. Quân đưa mắt nhìn vợ, Bảo Anh mặc bộ bikini màu xanh đậm phơi bày tất cả những đường cong trên cơ thể. Trông Bảo Anh vẫn thon thả, đầy khiêu gợi. Quân buột miệng:
- Em đi một mình, chắc nhiều anh vẫn lầm tưởng em còn con gái.
Bảo Anh nói khảy:
- Đàn ông các anh tinh khôn lắm, chỉ có phụ nữ mới hay nhầm lẫn.
- Không phải đâu, nếu không phải là chồng em thì anh cũng nhầm đấy và anh sẽ tán tỉnh ngay...
- Anh giỏi quá, mà em thì tin rằng anh đứng đắn.
- Chẳng lẽ anh lại không đứng đắn?
- Điều đó anh biết hơn em.
- Anh mới nói vậy mà em đã qui chụp rồi. Dạo này anh thấy em không được dịu dàng với anh.
- Mẹ ơi có con gì dưới chân con nè - bé Quyên chợt la lên.
- Không sao đâu con, đó là con sứa nước.
- Lên bờ nhặt vỏ ốc đi ba.
Quân bước lom khom theo con bé nhặt cho nó những cái vỏ ốc nằm phơi mình trên cát. Thấy nắng đã lên, Quân gọi Bảo Anh :
- Chúng mình về nhé, trời nắng tắm nhiều không tốt.
Bé Quyên liếng thoắng :
- Mai mình tắm nữa ha mẹ.
- Ừ, mai tắm nữa.
Bảo Anh lên bờ trả phao, cô lẳng lặng đi bên Quân. Ăn trưa xong, họ ngủ một giấc tới nhiều. Bảo Anh chợt hiểu rằng, những giây phút này, cô không thể sống cho riêng mình. Cô là vợ Quân, là mẹ của bé Quyên, cuộc đời cô gắn liền với họ, chút tình cảm riêng tư nào có nghĩa lý gì? Nhưng cô vẫn còn giận Quân từ khi phát hiện ra những lá thư của người con gái mang tên T.N gởi cho anh.
Bảo Anh chỉ có một buổi chiều tự do lang thang nơi bãi biển. Ngoài khơi xa những con tàu lướt êm trên triền sóng. Những cánh hải âu chao mình bay liệng giữa vòm trời xanh và cái ghềnh đá năm xưa vẫn đứng yên cho từng con sóng vỗ về.
Bước chân vô tình đưa Bảo Anh tới gần phiến đá. Cô cúi xuống nhặt chiếc vỏ ốc có đường vân nổi lên trông rất ngộ nghĩnh. Cái vỏ ốc nằm yên trong tay Bảo Anh. Sao lạ lùng thế này? Hình như nó đang gợi cho ta nhớ tới điều gì... À đúng rồi... biển nhớ! Cũng chính nơi phiến đá này, Danh đã bất ngờ đặt môi hôn. Nụ hôn say đắm có pha mùi gió biển. Bảo Anh còn nhớ lúc ấy cô đã cúi mặt giấu nỗi thẹn thùng, bối rối:
- Anh Danh đừng làm thế!
Danh đắm đuối nhìn vào mắt cô:
- Tha lỗi cho anh! Anh yêu em mất rồi!
- Có lẽ nào điều ấy xảy ra. khi chúng ta mới biết nhau có một tuần.
- Không phải đến hôm nay, mà ngay lúc vừa nhìn thấy em, anh biết rằng anh đã yêu em!
- Em có gì đặc biệt hơn những cô gái khác đâu?
- Em là cô gái rất lạ lùng. Em khiến cho anh mất ăn mất ngủ. Sáng nào thức dậy nhìn thấy em đứng nơi hành lang, anh mới yên tâm là em còn ở lại.
Bảo Anh nói khẽ:
- Anh lãng mạn quá.
- Còn em thì sao?
- Em ư? Em sẽ nhớ những giây phút này.
- Bảo Anh! Chúng mình không thể chia tay!
- Không ích gì đâu anh. Em còn không biết ngày mai cuộc đời mình sẽ ra sao...
Danh xích lại gần cô, hơi thở chàng thật nhẹ. Bảo Anh rùng mình vì một sự rung động khiến cô bồn chồn nôn nao.
- Anh sẽ ở bên em, sẽ vượt qua tất cả để có em trong đời.
- Anh xích ra đi.
- Anh không có quyền. yêu em sao Bảo Anh?
- Em sắp lấy chồng mà.
- Đừng lấy nữa, mai mốt lấy anh.
- Không được.
Danh ngồi thẫn thờ, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào trong gió đêm.
Bảo Anh cảm thấy xót xa khi nhìn vẻ thất vọng của Danh..
- Anh à, mình gặp nhau thế này coi như chút duyên may.
- Nghe buồn quá.
- Thỉnh thoảng nhớ đến nhau là đủ rồi.
- Anh muốn nhiều hơn thế.
- Thôi nào, ngồi yên em hát cho mà nghe.
Bảo Anh tựa đầu vào vai Danh, khe khẽ hát. Tiếng hát như lời thì thầm nhắn gởi, như giữa họ là trùng dương ngăn cách.
"Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về,
Triều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê.
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong phủ buồn.
Đèn phố nghe mưa tủi hờn, nghe ngoài trời giăng mây tuôn.
Ngày mai em đi, biển có bâng khuâng gọi thầm.
Bài hát sao lại phù hợp với tâm trạng buồn của họ. Ngày mai chia tay thành phố biển, Danh sẽ trở về với bộn bề công việc, còn Bảo Anh sẽ giã từ những tháng ngày vô tư hồn nhiên. Rồi đây họ còn giữ lại gì cho nhau ngoài chút kỷ niệm nhỏ nhoi. Liệu số phận có thay đổi để họ tìm tới tình yêu dù phải lội qua bao dòng nước ngược?
Họ ngồi như thế thật lâu để gặm nhấm nỗi buồn của sự chia tay. Ngoài kia, tiếng sóng biển vẫn rì rào...
Màn đêm sắp sửa bao trùm lên mặt biển. Bảo Anh cầm chắc con ốc trong tay, đôi mắt cô đăm đăm dõi theo một cánh buồm vừa lẩn khuất nơi chân trời xa. Cô lại nghĩ về Danh, về tình yêu "sét đánh" xảy ra giữa họ. Danh đã thuộc lòng bài hát ấy và cố tình hát lên trong đêm sinh nhật của cô. Bảo Anh nghe lòng khắc khoải cô đơn, cô không thể chạy trốn một nỗi nhớ vừa cuộn dâng trong lòng... Bảo Anh đứng đấy cho tới khi biển hoàn toàn chìm trong bóng đêm, cô lê từng bước chậm chạp trên đường về.
* * *
Quân đang nằm đọc báo, thấy Bảo Anh bước vào phòng, Quân ngẩng lên nhìn cô với một chút bực bội dò xét.
- Em đi đâu lâu vậy? Bé Quyên vừa khóc đòi em.
Bảo Anh đáp cho qua chuyện:
- Em đi lòng vòng ngoài phố, định mua vài thứ làm quà, thế mà chẳng mua được gì.
- Suốt một buổi chiều mà không mua được gì?
- Có lẽ sáng mai nên mua thì hơn.
Quân bắt đầu cảm thấy khó chịu trước thái độ xa lạ của Bảo Anh. Quân vẫn hình dung chuyến đi này Bảo Anh sẽ vô cùng thích thú. Vậy mà cô chỉ muốn tách khỏi chồng con lặng lẽ tìm lại một bóng hình nào đó.
Quân nhìn theo dáng vẻ bơ phờ của Bảo Anh khi cô bước vô phòng tắm. Quân ngồi bật dậy ném tờ báo xuống bàn và châm một điếu thuốc gắn lên môi.
Bảo Anh ngồi chải tóc không buồn chú ý tới Quân. Anh dụi tắt điếu thuốc, chuyển sang cái ghế đối diện với Bảo Anh.
- Hình như em không được hài lòng?
Bảo Anh hơi nhếch mép:
- Em có than phiền gì đâu mà anh nói vậy.
- Em không than phiền nhưng thái độ của em cho thấy, từ hôm ra đây em rất lạ.
- Anh cứ nghỉ ngơi cho thoải mái, đừng bận tâm tới em.
- Em nói vậy mà không thấy vô lý à? Anh làm sao vui được khi em buồn.
- Đôi lúc tính khí em hơi bất thường, đó là tại em.
- Em có giận anh không? - Quân hỏi và nhìn thẳng vào mắt cô.
- Anh tốt với em quá, làm sao em giận anh được...
Quân nhoài người sang ôm chầm lấy cô. Lại cái trò hôn hít sờ soạng chán tới tận cổ! Bảo Anh thoáng rùng mình rồi xô mạnh Quân ra. Quân ngồi phịch xuống ghế ngỡ ngàng nhìn cô:
- Em sao thế Bảo Anh?
Cô có vẻ bực mình, sẵng giọng:
- Em không biết, em chỉ thấy khó chịu trong người.
- Suốt tuần qua, em vẫn khó chịu à?
- Anh đừng hỏi nữa, chỉ nên biết rằng em không thích.
- Tùy em, em cứ ngủ đi, đừng chờ anh.
Quân bực bội nóng nảy bước nhanh ra khỏi phòng. Bảo Anh vẫn ngồi bất động.
Quân vẫy xe đi đến một nhà hàng, gọi bia ngồi uống. Anh dễ dàng nhận ra ánh mắt mời gọi của một cô gái mặt mũi còn non choẹt. Xưa nay Quân đâu có muốn chuyện này, còn đêm nay thì lại khác, Bảo Anh cố tình làm căng và đẩy anh đến đây. Quân gật đầu với cô gái và khoác tay cô bước qua dãy hành lang hẹp. Thành phố biển vẫn ồn ào với nhịp sống về đêm.
Mười hai giờ khuya, Quân mới trở về khách sạn. Bảo Anh mở cửa, lo lắng nhìn anh. Hình như Bảo Anh đoán biết Quân từ nơi nào trở về. Cô lẳng lặng quay mặt vào tường với những giọt nước mắt nóng hổi.
Một chút ân hận thoáng qua trong Quân. Quân muốn nói với Bảo Anh vài lời xin lỗi, nhưng rồi anh vẫn im lặng không thể cất lời trước sự hờ hững của cô. Đó là đêm đầu tiên họ nằm bên nhau như hai kẻ xa lạ. Sáng hôm sau, họ lên đường trở về thành phố...
10
Khoảng cách giữa hai vợ chồng không hề rút bớt mà ngày càng căng thẳng sau chuyến nghỉ mát trở về. Quân chờ nghe những lời trách móc giận hờn của vợ, nhưng Bảo Anh vẫn lạnh lùng như tảng băng. Thiện chí làm lành của Quân bị dập tắt khi nhận ra sự khinh bỉ trong mắt vợ. Bảo Anh dằn lòng không nói ra nhưng trái tim cô hầu như đông cứng.
Lấy chồng rồi sinh con, vất vả lắm Bảo Anh mới học xong Đại học. Bé Quyên đã lớn và có người trông coi nên cô muốn đi làm chứ ở nhà hoài đầu óc cứ mụ mị đi. Có một người bạn giới thiệu cô nộp hồ sơ ở công ty du lịch L. và tuần sau cô bắt đầu
nhận việc…sẵn dịp này Bảo Anh muốn sắp xếp lại cuộc sống, cô dọn dẹp căn phòng bỏ trống thành căn phòng riêng của mình.
Quân khá bình thản trước thái độ ương bướng của Bảo Anh. Bốn năm vợ chồng giờ bị vợ cho nằm một mình kể cũng hơi khó chịu. Nhưng Quân vốn là người đàn ông tinh tế nên không thể vì chuyện ngủ chung riêng mà cãi nhau với vợ.Trước ngày đi làm, Bảo Anh chủ động nói với Quân:
- Anh à, ngày mai em sẽ đi làm.
Quân im lặng một lúc mới lên tiếng:
- Em thấy có cần thiết không. Bé Quyên còn nhỏ rất cần em.
- Nhưng em không thể cứ ru rú trong nhà mãi.
Quân nhìn cô chậm rãi:
- Còn lý do nào nữa không?
Bảo Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Có. Từ ngày về làm vợ anh, em đã dựa dẫm vào anh quá nhiều.Tuy anh rất tốt với em nhưng em cảm thấy không thoải mái.
- Anh có bao giờ thắc mắc chuyện em mua sắm hay tiêu xài mà em không thoải mái?
Bảo Anh cúi đầu:
- Em biết.Nhưng mong anh hãy để em được làm theo ý mình.
- Được rồi.Cho dù anh không đồng ý thì em vẫn đi làm. Đúng không?
- Cám ơn anh đã hiểu!
Thấy Bảo Anh dợm đứng lên, Quân vội bảo:
- Anh có điều này muốn hỏi em. Sao gần đây thái độ của em như là chống đối anh? Anh đã làm gì không phải với em?
- Thì anh tự biết, cần gì hỏi.
- Anh thật sự không biết. Anh đã rất kiên nhẫn với em.
Bỗng dưng Bảo Anh nổi nóng :
- Anh không biết thì ai biết ... Trời ơi sao phải chờ tôi nói trắng ra ... tôi ghê tởm anh... tôi căm ghét anh. Đồ giả dối !
Quân giận đỏ mặt nhưng cũng cố kiềm chế :
- Em nói năng cho đàng hoàng. Chưa ai dám xúc phạm anh thế này !
Bảo Anh vẫn gào lên:
- Tôi thật hối tiếc đã lấy anh, anh là con người đốn mạt. Trước tôi, anh gạt gẫm bao nhiêu người rồi. Tôi không muốn sống với anh!
Quân rít lên:
- Em điên rồi hả, hay em đã yêu thằng nào rồi phải không?
- Phải tôi yêu người ta, vậy mà ba má bắt tôi lấy anh. Anh là kẻ phá hoại tình yêu của tôi.
"Bốp"! Một cái tát nảy lửa giáng xuống má Bảo Anh. Gương mặt Quân đằng đằng sát khí, Bảo Anh lùi sát vào tường co rúm người sợ hãi. Cô không ngờ Quân lại dữ tợn đến thế, Bảo Anh không biết rằng cô đã chọc đúng vào cục tự ái ghen hờn của Quân. Quân lồng lên và túm lấy Bảo Anh. "Xoạc"! Chiếc áo ngủ của Bảo Anh đã bị Quân xé rách tả tơi. Bảo Anh hốt hoảng đưa tay ôm ngực. Trời ơi! Quân định giết cô chăng? Ánh mắt Quân khiến cô rợn người.
- Nếu em phản bội anh thì anh sẽ giết em!
Bảo Anh run rẩy nhắm mắt lại chờ cơn thịnh nộ của Quân trút xuống đầu. Thật bất ngờ, Quân bế bổng cô lên, đặt xuống giường và làm cái điều mà Bảo Anh không hề chờ đợi. Bảo Anh rên nho nhỏ, cô chưa lần nào trải qua cảm xúc chơi vơi bồng bềnh mà Quân vừa mang lại.
Liền khi đó Bảo Anh chạy vào phòng tắm mở nước ào ào... Tại sao lại thế này? Tại sao ta lại nhượng bộ... Khi cô bước ra thì Quân không còn ở đó nữa.
Ngoài phòng khách, bé Quyên đang dỗi hờn và không chịu cho chị Lan dỗ ngủ. Bảo Anh bước tới đỡ con và thầm xấu hổ cho sự hèn yếu của mình. Cô có biết đâu bên kia bức tường, Quân cũng đang bị dày vò vì hành động có tính chất cưỡng bức vừa rồi. Biết đâu từ nay cái hố sâu ngăn cách giữa họ ngày càng bị khoét sâu thêm.
Sáng hôm sau Quân thức dậy thật sớm, anh bước ra khỏi nhà khi Bảo Anh và bé Quyên vẫn còn yên giấc.
* * *
Bảo Anh đi làm. Công việc văn phòng cũng đơn giản nên cô dễ dàng thích nghi. Chỉ vài ngày tiếp xúc cô đã làm thân với các bạn đồng nghiệp, trong đó thân tình nhất là Ngọc Linh. Ngọc Linh cởi mở và hay tâm sự với cô về chuyện cuộc đời nhưng Bảo Anh thì chưa hề hé môi với bạn về hoàn cảnh gia đình mình. Bảo Anh trẻ trung lịch thiệp nên có một gã đàn ông tên Khú hay theo ve vãn. Gã làm việc ở đây khá lâu. Bảo Anh không biết công việc chính của gã là gì, chỉ thấy ngày nào gã cũng xách túi đi tới đi lui, thấy ai rỗi hơi là nhào vô tán phét. Riết rồi mấy bà mấy cô ở đây ai cũng ngán ngẩm. Ngọc Linh còn nói nhỏ với Bảo Anh: "Coi chừng thằng cha đó điên điên khùng khùng, và nhiều chuyện một cây, đừng có dây dưa với thằng chả". Bảo Anh chỉ cười không đáp. Mà cũng công nhận thằng chả nói dai thật. Khú kể lể về những ngày bị vợ bỏ rơi để xách gói theo người đàn ông khác, từ đó gã đâm ra thù ghét đàn bà.
Hôm sau gã đến thật sớm, kéo ghế ngồi ngay bàn Bảo Anh. Trong lúc Bảo Anh làm việc gã vẫn ngồi ì ra. Bảo Anh cảm thấy bực mình nhưng cô cố gắng làm ra vẻ lịch sự, vì dù sao mình cũng là lính mới.
Chiều nay cũng vậy, Khú đi đâu một lát rồi cũng quay về đặt lên bàn Bảo Anh một bịch chôm chôm. Ngọc Linh nhìn thấy che miệng cười như ngầm bảo: "Coi chừng ăn vào rồi mắc quai!". Khú chuyển sang đề tài mới, gã chìa ra tấm hình của một cô đào cải lương rồi nói với Bảo Anh:
- Cho cô biết, người yêu của tôi giống y như cô này!
Bảo Anh liếc nhìn tấm ảnh, cô suýt phì cười nhưng kìm lại được:
- Anh cũng có người yêu nữa à?
Mắt gã chợt sáng lên:
- Con bé này nó yêu mình lắm, mình định bỏ mấy lần, thấy nó đau khổ quá lại không đành lòng.
- Lạ nhỉ!
- Ừ, kể cũng lạ thật, đám trai trẻ bu quanh nó thiếu gì mà nó chỉ yêu mình.
- Tôi nói lạ ở chỗ cô ta dám yêu anh.
Mặt gã hơi đanh lại:
- Về mặt đàn ông, cô thấy tôi có thua kém ai đâu, thậm chí còn ăn đứt đám thanh niên bây giờ, cô ta yêu tôi là phải.
- Thế cô ấy đang ở đâu? Sao anh không dẫn tới chơi?
- Cũng gần đây thôi, kẹt là bà già nó giữ kỹ quá.
- Bà ta khôn đấy.
- Cô nói vậy là sao?
- Vì có ông con rể như anh thì kể ra... kể ra...
Bảo Anh lúng túng vì không tìm được từ thích hợp. Vừa lúc ấy Ngọc Linh đi ngang độp một câu:
- Người yêu của ảnh đang đứng múa may và ca vọng cổ ngoài đường kìa.
Khú giận tái mặt, gã trợn mắt nhìn Ngọc Linh:
- Nè, đừng có lên mặt khinh người nghe. Cỡ như cô ế chồng phải lắm.
- Thà ế chồng còn hơn là gặp mấy thằng cha ba trợn ba trạo.
- Cô nói ai ba trợn?
- Chẳng lẽ tôi và Bảo Anh. Xí! Bị vợ bỏ lâu ngày đâm "mát" nặng.
Gã đỏ mặt tía tai đứng dậy bước một hơi ra ngoài. Ngọc Linh trêu cợt:
- Gớm, không hiểu sao bà đủ can đảm ngồi đây hóng chuyện. Tôi ở cách tám thước mà không chịu nổi...
Bảo Anh ngơ ngác:
- Không chịu nổi cái gì?
- Lỗ mũi bà chắc là điếc đặc. Tôi nghe đồn nửa năm nay thằng chả có tắm táp gì đâu.
- Sao ở dơ dữ vậy?
- Ai biết, có lẽ sống trong rừng quen rồi.
- Ủa, anh ta ở trong rừng hả?
- Ừ, từ ngày bọn phun-rô rã bèn mới mò về thành phố. Thấy thằng chả đói rách lang thang mấy chú thương tình nhận vô làm lon ton ... Ai dè đi đâu thằng chả cũng khoe khoang là trưởng phòng này nọ. Bà khiếp vía chưa?
- Còn con nhỏ người yêu… giả hay thật vậy?
- Ối giời.. chỉ có mấy con mụ điên may ra mê thằng chả. Nhưng thằng chả thì hay si tình bậy bạ. Bà coi chừng bị bỏ bom bất ngờ.
- Tôi hả, tôi thì còn lâu à!
- Mấy đứa ở đây đứa nào cũng nếm trải hết rồi. Tôi chỉ dặn hờ bà thôi.
- Còn bịch chôm chôm này tính sao?
- Bà ăn đi rồi mai mua lại cục xà bông thơm trả lại.
- Tôi không ăn đâu, tôi cũng không muốn nhìn thấy nó nằm trên bàn.
- Thì đem ra cửa vứt mẹ cho rồi.
- Rủi thằng chả thấy mất tưởng mình ăn thì sao?
- Hay bà đem vô bàn giám đốc để đi, mai mốt thằng chả có hỏi thì chỉ vô đó tính sổ.
- Có cái vụ tính sổ nữa à?
- Dư sức có, tôi cũng lỡ dại nên bị mấy lần rồi. Sau này gã có lạy tôi cũng hổng dám rớ tới.
- Bà chỉ bôi bác, làm gì có người nhỏ nhặt như thế.
- Để rồi bà coi, tôi nói chẳng sai đâu. Đưa cái bịch đây, tôi ném vô thùng rác là yên chuyện. Bà ngây thơ chứ tôi thì có kinh nghiệm... xương máu rồi!
Cả hai cười khúc khích bước ra cửa sau khi cho bịch chôm chôm tội nghiệp vào sọt rác.
Bảo Anh đưa tay vẫy một chiếc xe ôm, chiếc xe tấp vô lề, cô định ngồi lên thì chợt nghe giọng ai gọi đúng tên mình.
- Bảo Anh! Chị Bảo Anh!
Bảo Anh quay về phía xuất phát tiếng gọi. Cô giật mình khi nhận ra Danh, Danh đang dừng xe bên đường. Bảo Anh lúng túng gật đầu:
- Chào anh, anh đi làm về?
- Tôi vừa chạy ngang qua, thấy… giống chị nên vòng xe lại. Chị về nhà hả? Để tôi đưa về.
- Thôi. Tôi không làm phiền anh.
- Có gì đâu, tôi cũng về mà.
Bác xe ôm sốt ruột hỏi:
- Có đi không cô Hai?
Danh vội đáp thay:
- Phiền bác để khi khác. Bây giờ tôi sẽ đưa chị ấy về.
- Ồ không... - Bảo Anh chống chế.
Bác xe ôm vui vẻ:
- Không sao đâu cô Hai. Hôm khác tôi sẽ chở cô.
Bác chạy vụt đi, Bảo Anh cảm thấy bối rối hết sức. Sao lại gặp Danh ở đây? Lỡ có ai nhìn thấy hoặc chuyện này tới tai Quân thật bất tiện. Danh lên tiếng:
- Tôi có thể mời chị một ly cà phê được không? Mong chị không từ chối.
- Nhưng xin lỗi, tôi từ chối !
Danh van nài :
- Bảo Anh, không thể vì tôi một lần sao?
- Nhưng.
Bảo Anh còn đang phân vân lưỡng lự thì Danh lại nói thêm:
- Tôi có chuyện cần nói với Bảo Anh. Chúng ta đi nhé?
Thấy đứng đây dây dưa hoài không tiện, Bảo Anh đánh liều gật đầu. Kệ, tới đâu thì tới, một buổi cà phê cũng chẳng chết chóc ai. Cô ngồi lên xe mà không để ý đến đôi mắt cú vọ của gã Khú đang khó chịu nhìn về phía cô.
Quán cà phê sân vườn. Sự yên tĩnh của không
gian buổi chiều mang lại cho Bảo Anh nỗi bâng khuâng dịu dàng. Danh ngồi đối diện với cô, gương mặt căng thẳng vì xúc động.
- Bảo Anh đi làm có thoải mái không?
- Cũng tàm tạm.
Danh ngập ngừng:
- Bảo Anh có biết là tôi ...
Cô đưa mắt nhìn giàn dây leo xoắn xuýt trên bức tường. Danh đã bỏ hẳn tiếng chị mà không hề ngượng. Cô im lặng chờ nghe Danh nói tiếp.
- Tôi không thể nào quên được Bảo Anh !
- Anh Danh, đừng nhắc chuyện cũ làm gì.
Danh vẫn nói say sưa :
- Tất cả như mới xảy ra ngày hôm qua, Bảo Anh cùng tôi dạo chơi trên bãi biển, Bảo Anh nói là thích biển và tôi đã . Bảo Anh có nhớ không?
- Lâu quá. có lẽ tôi quên rồi.
- Tôi biết Bảo Anh không vô tình đến vậy.
- Anh không tin thì thôi. Sao anh không lấy vợ đi?
- Nếu như không gặp lại Bảo Anh thì tôi cũng sẽ lấy vợ.
- Tôi thì dính dáng gì tới chuyện của anh?
- Tại vì ... tôi không làm cách nào xua đuổi được hình bóng Bảo Anh ra khỏi con tim. Ôi giá mà tôi yêu em ít đi một chút.
- Thôi nào, đừng ca cải lương nữa. Uống cà phê đi !
Danh vẫn nói một hơi:
- Ngày đám cưới Bảo Anh, tôi đã đứng lặng nhìn theo em đi bên chồng. Vậy mà gặp anh Quân, tôi không hề nhận ra. tình địch của mình.
- Tôi cũng rất ngạc nhiên khi gặp lại anh.
Bảo Anh không ngờ ngồi bên Danh mà cô tỉnh bơ đến vậy.
- Bảo Anh sống hạnh phúc chứ?
- Vâng. hạnh phúc.
- Anh Quân thật tốt phước.Tôi thấy ganh tỵ quá, ở nhà thì có vợ đẹp ... ra ngoài thì rất nhiều cô hâm mộ.
Bảo Anh bênh vực chồng:
- Anh Quân không giống như anh đâu, chỉ là công việc thôi.
- Tôi biết. Bảo Anh cũng có nỗi khổ riêng phải không. Có gì hãy san sẻ với tôi.
- Cảm ơn anh, tôi chẳng có gì để san sẻ đâu.
Như chợt nhớ ra điều gì, cô vừa khuấy ly cà phê vừa hỏi khẽ:
- Có một dạo anh hư đốn lắm phải không?
- Những lần đó đều vì Bảo Anh mà ra... Lần đầu là khi Bảo Anh lấy chồng, còn lần sau thì vì… Bảo Anh hạnh phúc bên chồng.
- Anh xạo thấy bà cố luôn. Còn bây giờ?
- Vui vì có Bảo Anh ngồi bên cạnh.
- Anh Danh à, anh nên cưới vợ đi, đừng có nói lảm nhảm nữa.
- Tôi chờ đợi Bảo Anh.
- Anh chờ đợi cái gì ở tôi?
- Chờ Bảo Anh ly dị… tôi sẽ cưới Bảo Anh.
- Anh có điên không? Tự nhiên trù ẻo người ta ly dị chồng là sao?
- Biết đâu điều ấy sẽ xảy ra.
- Anh dám tin như thế à?
- Tin chứ, lúc nào trong tôi cũng có niềm tin. Đến lúc nào đó anh Quân không cần Bảo Anh nữa thì tôi sẵn sàng cùng Bảo Anh đi tìm hạnh phúc.
Tuy nói cứng với Danh nhưng Bảo Anh cũng thấy nhói đau trong lòng. Quân bây giờ rất khác những ngày trước đây. Quân thường cố ý lánh mặt Bảo Anh nên đi làm từ sáng sớm và thật khuya mới về. Rõ ràng Quân không màng gì tới vợ con.
Bảo Anh ngồi lặng yên nhìn vẩn vơ vào khoảng không trước mặt. Bàn tay Danh âm thầm tìm kiếm tay cô và siết nhẹ. Bảo Anh hơi rùng mình, cô lo rằng không biết mình có thể chống chọi lại sức cám dỗ của Danh mãi được không.