#8 —
15.12.2019 21:54
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2019 13:19:55 bởi Thanh Vân>
- Ồ ! Kìa bà đang gọi em về ăn cơm ! Bà gọi đã từ bao giờ thế, không biết ...
Phi vừa nói vừa chạy phắt đi để cho Đào ngơ ngác nhìn theo, rồi cũng chạy theo về.
Về đến bếp Đào chỉ thấy bà Cử đang loay hoay dọn cơm, còn chẳng thấy Phi đâu. Bà Cử ngẩng lên bảo Đào:
- Bà dọn cơm xong rồi đấy. Bà gọi con mãi mà sao chẳng thấy con thưa?
Đào không đáp câu hỏi của bà, chạy vội lên buồng Phi. Phi đang lục tung quần áo ở valy ra để xếp lại. Ngẩng lên thấy Đào, Phi lại cười nhởn nhơ, bảo :
- Mai em về Hà nội đây, anh ạ!
Không đáp, Đào chỉ khoanh tay đứng nhìn Phi. Phi vẫn cười và hỏi thêm:
- Mai đi rõ sớm thì chắc thế nào cũng kịp được chuyến tàu Phủ lý tám giờ, anh nhỉ?
Đào không đáp, vẫn khoanh tay đứng nhìn. Phi cũng vẫn cười và lại hỏi một câu ỡm ờ hơn:
- Ơ kìa anh làm sao thế anh ?
Đào đứng lặng.
Phi bỗng bặt im cười, rồi nghiêm nghị như người suy nghĩ một điều tối quan trọng và đột nhiên đổi ý kiến:
- À thôi ! Mai em không về nữa !
Phi cắt nghĩa:
- Phải đấy, mai em ở lại để đi chơi Đồi Thông một lần cuối cùng nữa đã. Mai em sẽ đi chơi đồi cả ngày!
Mắt Phi nhìn Đào long lanh.
Đêm hôm ấy Đào bâng khuâng mãi không ngủ được. Đào cứ nghĩ ngợi lan man. Đào nghĩ đến những khoanh nắng tròn ngày mai nó sẽ rung rinh trên cỏ Đồi mà chân Phi, Đào sẽ song song giẫm lên. Rồi Đào lại nghĩ đến những cánh hoa bích đào thẳm đỏ một buổi chiều xuân lả tả rụng xuống đầy cả đầu Phi, trong khi Phi và Đào bắc ghế ra ngồi dưới gốc cây, Phi thì đan áo rét cho Đào và Đào thì vẽ Phi ngồi đan áo. Rồi Đào lại nghĩ đến một ánh trăng mơn mởn như mầu sữa chênh chếch soi vào giường ngủ Phi: ánh trăng rọi vào nước da mịn của Phi đang êm ái ngủ giữa đám chăn nệm trắng nõn.
Ánh trăng như mầu sữa, qua cửa sổ rọi vào buồng. Đào mơ màng nhìn ánh trăng và thiếp ngủ đi mất. Bấy giờ đã quá nửa đêm, trăng mồng mười đã xuống hết nửa cây cau sau vườn.
Thế mà sáng hôm sau, trời chưa rạng đông, Đào đã tỉnh giấc dậy. Thường khi, nếu đêm hôm trước người ta tâm niệm nghĩ đến sự sáng mai mình sẽ dậy sớm, thì thế nào sáng hôm sau cũng dậy sớm lắm. Có lẽ cả đêm ấy - cả trong giấc ngủ nữa - Đào đã tâm niệm rằng sáng hôm sau Đào sẽ dậy sớm lên Đồi.
Đào trang điểm và sắm sửa thực lâu. Chưa hôm nào Đào để nhiều thì giờ vào việc trang điểm buổi sáng như thế. Đào cứ không bằng lòng cái mái tóc của mình mãi. Và chải đi chải lại cho bằng được mới nghe.
Đến nỗi, lúc Đào trang điểm xong thì trời đã sáng rõ. Nhưng cũng còn sớm lắm. Bước ra cửa, Đào thấy những cây lá ngoài vườn còn ướt những sương. Hai con chó chạy lại quyện bên chân Đào, múa đuôi mừng, và ngước mắt lên nhìn. Đào thấy tâm hồn vui ấm áp. Đào khẽ mỉm cười, đi về nẻo buồng Phi.
- Chắc ‘‘em’’ hãy còn đang đánh phấn. Còn làm dáng gấp mấy mình nữa ấy!
Đào vừa đi vừa nghĩ thế. Đào đi rất khẽ muốn giấu không cho Phi biết mình xuống để xem trộm người con gái, trước khi đi chơi với một người yêu, trang điểm kỹ lưỡng đến thế nào.
Nhưng Đào bị thất vọng cả.
Lên đến buồng Phi thì Đào chỉ thấy cửa buồng ngỏ toang, vì buồng vắng ngắt: Phi đâu ấy.
Đào sửng sốt, chạy ra sân ngơ ngác nhìn: Chỉ thấy thím xã, đã dậy rồi, đang làm công việc thường ngày của thím: nhổ cỏ ở vườn chè. Đào gọi:
- Thím xã !
- Dạ.
- Chị Phi đâu?
- Chị ấy vừa dậy xong đấy : Dễ chị ấy ra đầu bể rửa mặt.
Đào chạy ra đầu bể.
Nhưng cũng chẳng thấy Phi đâu.
Đào lại chạy ra sân gọi thím xã:
- Thím xã !
- Dạ.
- Sao không thấy chị ấy đâu cả?
Thím xã toét mồm cười :
- Thế thì tôi không biết !
Thím lại cúi xuống điềm tĩnh nhổ cỏ. Đào bực tức cau díu lông mày lại, và gắt :
- Thím xã !
Nhưng một ánh nắng ửng lên trên một ngọn cây, Đào chợt nghĩ ra:
- À, chắc ‘‘em’’ lên Đồi trước mình rồi ! ‘‘Em’’ vẫn hay tinh nghịch như thế.
Đào như nhẹ hẳn người đi.
Mãi miết Đào chạy ra cổng : con đường lên Đồi Thông chạy thẳng vun vút, nhỏ đi, rồi lần vào trong sáng. Từ xa một bóng người đi lại: Đây là thằng Chè, đi dẫn trâu lên thả Đồi từ sớm, đã về. Đào gọi :
- Chè! Chị Phi đâu ?
- Thưa anh, tôi không biết ạ.
- Mầy cùng lên Đồi với chị ấy thôi ?
- Thưa anh, không !
- Mầy nói dối !
- Thưa anh, không !
Đào nóng cả mặt, Đào lại mải miết chạy về sân. Bà Cử đang đứng ở vườn cam.
- Bà ơi, bà !
- Con làm sao thế con ?
Tiếng Đào gọi thất thanh đi, đến nổi bà Cử ngơ ngác ra vì lo sợ.
- Bà ơi, bà ! Phi đâu ấy, bà nhỉ?
- Ơ kìa, con không biết à? Em về sáng ngày rồi thôi, con!
Cái tin bỗng nhiên ấy làm cho Đào đứng lặng người đi. Bà lại nói:
- Nó về sớm lắm, bà chửa dậy đã thấy tiếng nó lên chào bà. Bà dậy thì không thấy nó đâu nữa. Không biết sao nó lại về sớm thế.
Thấy Đào không đáp, bà Cử hỏi cháu:
- Thế em không bảo con à ? Con làm sao thế, con ?
Đào không còn tâm chí nào để ý đến những lời của bà nữa. Một thứ buồn chết đã ứ ngập cả lòng chàng. Đào tưởng chừng như Đào khóc ràn rụa nước mắt ra mất. Đào chạy vội về buồng.
Về buồng, Đào ngồi thừ ra, dí mũi giày lên đất. Mũi giầy láng đen của Đào mới đánh ban sớm, lóng lánh nẩy sao. Đào nghĩ đến công trang điểm kỹ càng của mình thì tự nhiên hơi bực.
Đào đứng dậy, thờ thẫn ra sân. Trời hôm nay không nắng. Mây trắng đầy trời. Ngoài lũy tre, gió heo thổi qua những lá tre nhỏ ào ào. Đào như bị tiếng gió gọi, thờ thẫn đi ra bờ ao, đứng tựa gốc roi nhìn vơ vẩn.
Tiếng gió như thấm sâu vào tâm hồn Đào và đổi cái buồn bâng khuâng ra một cảm giác tê tái. Trong sân, những cành đào xanh lả đi dưới gió, Đào nhớ đến buổi đầu Phi mới đến: Phi nhí nhảnh trèo lên ngắt mấy quả đào còn sót lại đem xuống cho bà Cử. Bỗng nhiên, cái buồn lại trở lại, Đào không nghe thấy tiếng gió nữa. Chỉ thấy nhớ Phi quá ; và buồn, buồn thấm thía, sâu xa.
Một quá roi rơi xuống trúng đầu Đào, Đào không để ý đến. Quả roi vỡ, rồi bắn ra xa. Đào đứng dậy, định trở về buồng.
Thì một quả thứ hai lại rơi trúng giữa đầu Đào và một nhịp cười khanh khách vang lên theo. Đào ngẩng nhìn lên: Phi, từ trong một đám lá roi dầy rậm ló đầu ra.
- Phi!
- Anh Đào!
Phi cười, bảo Đào:
- Anh há mồm, em bảo.
Phi ném quả roi vào trúng mồm Đào:
- Em đền anh những quả nho độ nọ anh ném vào mồm cho em.
Phi nhắc lại một cảnh âu yếm cũ giữa hai người, nhưng Đào cúi đầu, không nói; Phi bứt một chùm roi chín đỏ, xuống cây và chạy lại vừa cười vừa hỏi ;
- Chùm roi này của em hay của anh nào ?
Phi lại nhắc lại chuyện cũ, nhưng Đào vẫn không nói. Phi vẫn cười:
- Thôi cũng của chung như nho độ nọ anh nhé?
Đào nguẫy quay đi, và điềm tĩnh về bếp. Phi biết Đào lại giận rồi, mỉm cười nhìn theo và cũng đi về.
Về đến bếp thì bà Cử trên nhà ngang cũng vừa xuống. Phi nép vào một mé tường trốn. Bà Cử chỉ trông thấy có Đào, cười bảo:
- Kìa Đào, bà tưởng con lại ngủ, nên bà ăn cơm trước rồi !
Phi đợi cho bà Cử đi gần đến chỗ mình nấp mới cười to lên và chạy vụt ra:
- Ú tim, bà !
Bà Cử sửng sốt lên :
- Ơ kìa ! Sao con lại ở đây?
Phi giơ chùm roi chín lên bảo bà:
- Thưa bà, con còn ở lại tìm mấy chùm roi lên làm quà cho Vân, Khánh ạ. Con tìm từ sáng đến giờ mới được chùm này vừa ý.
Rồi Phi chạy vội lên buồng vừa bảo bà:
- Con lên bỏ vào vali rồi con về ngay đây ạ.
Câu nói của Phi làm cho Đào, đang đứng thẫn thờ ở trong bếp, vội hoảng hốt chạy ra. Đào định chạy lên buồng Phi, giữ Phi lại, nhưng rồi lại thôi. Đào cuống quít lên, vội vàng bảo Phi:
- Phi ở ăn cơm đã, nào!
Phi ngẩng lên nhìn Đào, hỏi một cách tự nhiên:
- Anh không giận em nữa à ?
Đào cúi mặt, không nói.
Phi lại bên Đào. Hai người yên lặng nhìn những con chim bồ câu, từng đôi một, đang âu yếm rỉa cánh cho nhau trên những mái nhà.
Phi thờ thẫn khẽ bảo Đào một câu bâng quơ:
- Trời hôm nay đẹp quá, anh nhỉ ?
Đào gật đầu, nhưng vẫn ngồi yên lặng. Phi bỗng vỗ tay reo lên:
- Ồ ! Con chuồn chuồn đỏ quá đi mất !
Phi xà xuống đuổi bắt. Nhưng cứ gần đến nơi thì nó lại bay lên đậu ra chỗ khác mất.
- Anh bắt hộ em với, anh Đào!
Đào cúi xuống, bắt được ngay. Đưa cho Phi, Đào nói:
- Con chuồn chuồn này gọi là chuồn chuồn ớt.
Phi cười nhìn Đào:
- Anh bắt chuồn chuồn khéo nhỉ ?.... Cũng khéo như anh bắt gà con độ nọ!
Đào cười vui vẻ nhìn Phi. Phi nghiêng mái tóc, bảo Đào:
- Anh lấy một sợi tóc ở đầu em.
Đào lấy một sợi tóc.
- Anh buộc vào cánh con chuồn chuồn cho em.
Nhưng Đào loay hoay buộc thì Phi lại bảo:
- Thôi anh ạ ! Thả nó ra kẻo tội nghiệp!
Nhìn thấy con meo đang lững thững qua sân, Phi tro bảo :
- Con Mướp kìa, anh.
Đào cười:
- Dạo này chú Mướp béo quá ! Phi hỏi Đào:
- Mão là mèo à, anh ?
Đào biết Phi nhắc lại chuyện trước, cười và nhìn Phi vui vẻ, yêu đương. Phi vẫn gion giỏn nói :
- Anh Đào ạ !
- Gì kia ?
- Giá hôm qua anh để em về, thì có phải hôm nay em đã được ở Hànội rồi không?
Phi nhìn Đào, cười:
- Được ở Hànội thì hôm nay vui thích lắm rồi đấy !
Phi đưa mắt nhìn ra xa, như mơ màng đến những vui thích ấy. Rồi, như chiều bực tức:
- Lại sáng hôm nay nữa anh ạ, không biết làm sao em lẩn thẩn thế! Đã ra đi rồi lại quay về ! Quay về làm gì?
Thấy Đào ngồi lặng yên, âm thầm cúi mặt, Phi cười quay lại với Đào :
- Ơ kìa! sao anh không nói chuyện với em?
Đào dằn dỗi:
- Thế sao Phi lại cứ nói chuyện về !
Phi cười ngặt nghẽo, và ôm đầu Đào và hai bên tay như đầu một đứa bé con:
- Cái đầu này hay giận lắm. Từ hôm qua đến giờ anh giận với em ba lần rồi. Anh hay giận. Ngày mai lên Đồi Thông rồi thì em chả ở đây nữa, em về Hà nội ngay.
*
* *
Sau một hồi suy nghĩ thực lung, ăn cơm chiều xong, Đào lên buồng ngay và bảo thằng Chè:
- Có ai hỏi, bảo tao đi vắng nhé!
Đào đã nhất định về buồng viết cho Phi một bức thư. Đào lấy một tờ giấy hồng ra, và bắt đầu:
Em Phi,
Anh van em, đừng về nữa, đừng bao giờ về nữa, anh van em. Em về thì anh khổ lắm, anh khổ suốt đời, em ạ.
Đào ngừng tay, đọc lại:
‘‘Lọ’’ quá !
Đào mỉm cười, xé đi, rồi lấy một tờ giấy hồng thứ hai để lên trước mặt, ngồi cắn bút nghĩ. Một lúc, Đào lại nắn nót viết y như thế:
Em Phi,
Anh van em, đừng về nữa, đừng bao giờ về nữa, anh van em...
Lần này, Đào gạch một cái dưới hai chữ ‘‘bao giờ’’, đọc lại: ‘‘Anh van em, đừng về nữa, đừng bao giờ về nữa, anh van em’’. Đào mỉm cười đắc ý, vì cho cái thư viết vừa kín đáo vừa gọn gàng.
Nhưng đọc lại một lần thứ ba, thì Đào lại không mãn nguyện nữa.
- Ra mình làm thơ !
Đào mỉm cười ngâm nga đọc lại:
Em Phi, anh van em đừng về nữa !
Đừng bao giờ về nữa, anh van em !
Rồi Đào vò tờ giấy đi, viết lại một bức thư thứ ba thực dài. Đào cặn kẽ, kể hết nỗi lòng mình. Từ khi chưa biết mặt Phi, một buổi chiều nghe thấy bà Cử nói chuyện đến Phi, thì tự nhiên Đào bâng khuâng. Rồi lên Hànội. Đào tìm mãi để gặp Phi. Nhưng Phi ở lưu trú trong trường thành ra khó gặp quá; nửa năm trời Đào đón mãi Phi ở cổng trường mà không gặp Phi. Tuy vậy, mà không hiểu sao Đào cũng yêu Phi: Đào thấy tha thiết nhớ nhung như tương tư một người tình nhân vậy. Đào giãi bầy những cảm tình ấy lên những bài thơ ‘‘tặng em Phi’’ mà Đào đã đăng trên mấy báo ...
Sốt sắng, Đào viết tiếp:
Em xem đấy thì em biết lòng anh. Làm sao vậy em nhỉ, làm sao giữa hai ta như có một tiên duyên? Làm sao anh chưa biết em mà anh đã yêu, yêu em tha thiết, sâu xa, mê đắm não nùng ....’’
Đào ngừng tay lại, vì đã viết đặc bốn trang giấy. Đào lắc đầu, chép miệng:
- Hết làm thơ, lại làm tiểu thuyết!
Đào xé đi và lấy ra một tờ giấy thứ năm. Đêm đã hầu khuya. Đào mệt lắm. Đào chép lại y cái thư đầu tiên :
Em Phi,
Anh van em, đừng về nữa, đừng bao giờ về nữa. Em về thì anh đau khổ lắm em ạ.
Và thêm vào : ‘‘Anh yêu em lắm’’.
Rồi tắt đèn đi ngủ.
- Để sáng mai, lên Đồi!
Đào rắp định mai rủ Phi lên Đồi Thông để đưa thư ấy cho Phi.
*
# #
Sáng hôm sau Đào lên đến buồng thì Phi trang điểm đã xong. Phi mặc một chiếc áo xanh, đánh phấn và tô môi đỏ nữa. Phi đẹp lộng lẫy. Từ hôm Phi về trại chưa hôm nào đẹp bằng hôm nay. Thấy Đào, Phi cười bảo:
- Em mặc áo đẹp để về Hà nội đây, anh ạ !
Đào chỉ mỉm cười.
- Anh cười gì em?
- Tôi cười Phi đâu ! Tôi cười ... cười tôi !
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Đào gật gù tiếp:
- Tôi nói thực. Tôi cười tôi cái hôm mới gặp Phi lầu đầu ở cổng trường Đồng Khánh. Hôm ấy Phi cũng mặc một cái áo xanh như hôm nay, và...
Đào ngừng lại ngắm Phi.
- Và sao, anh ?
- Và .. cũng đẹp như hôm nay !
Long lanh Phi ngước mặt nhìn Đào. Rồi bước ra cửa Phi rủ:
- Ra ngồi ở bờ cỏ vườn chè ngoài này nói chuyện đi anh! Ngoài này nắng ấm.
- Không lên đồi à?
- Lát nữa đã !
Một thứ nắng thu vàng nhạt mơn lan trên cỏ. Phi và Đào ngồi sát cạnh nhau, chân bỏ thõng xuống sân, như một đôi trẻ ngồi ‘‘nu na nu nỗng’’. Hai người cùng yên lặng. Phi lấy một cành chè đập đuổi mấy con cào cào cho bay nhảy tứ tung. Đào thì tỷ mỉ bứt những cây cỏ héo bên mình vứt từng cây một xuống sân.
Bỗng Phi thờ thẫn nhắc Đào :
- Anh nhớ kỹ nhỉ? Thế anh gặp em lần đầu ấy, rồi sao nữa ?
- Rồi ...
Nhưng Đào, chợt nhớ đến cái thư, vội vàng vừa đứng lên vừa bảo:
- Đi lên Đồi, đi !
- Không, ngồi xuống đây nói chuyện một lúc !
Phi kéo Đào ngồi xuống. Đào phải theo.
- Lần đầu ấy, rồi sao nữa anh?
- Rồi tôi đứng ngây ra mà nhìn Phi; Phi đẹp quá !...
- Thế thôi ?
- Rồi tôi đi theo Phi. Phi đi với hai cô nào nữa, hai cô mặc áo hồng.
- Phải rồi ! Con Vân, con Khánh !
- Theo Phi ra Bờ hồ, rôi ra Gô-đa, rồi về ‘‘Philharmonique’’ theo cho mãi đến chiều, Phi trở vào trường ...
- Thì trở về?
- Thì trở về!
Phi cười rũ rượi:
- Thế sao hôm ở trên xe lửa, anh lém thế !
- Ừ, không biết sao hôm ở trên xe lửa tự nhiên tôi lại sinh ra lém lỉnh như thế ! ... không biết ...
Nhưng Phi như không để ý đến những lời Đào nói, thẫn thờ nhìn một sợi tơ trời nhẹ lửng lơ qua. Phi đang mơ tưởng lại cái buổi đầu tiên gặp Đào ở trên xe lửa, nụ cười vui vẻ và con mắt long lanh của Đào. Rồi lúc đi sóng đôi trên bờ sông Châu Phủ lý, rồi lúc cùng về với nhau một chuyến đò ... Lòng Phi tự nhiên mát rợi như ngọn gió đồng nhẹ thổi chiều hôm.
- Nhưng suốt một ngày theo em mà vô vọng thì chủ nhật sau anh thôi không đến đón em ở cổng trường nữa chứ?
- Có chứ !
- Rồi lại theo nữa ?
- Lại theo!
- Chủ nhật sau nữa?
- Có!
- Cho đến đến bao giờ kia ?
- Cho đến ngày gặp Phi trên xe lửa; tính ra, gần một năm trời!
- Gần một năm theo ... mà chỉ theo thôi? Anh lạ quá !
Phi nhìn Đào một con mắt vừa lạ lùng, vừa cảm động. Ánh nắng soi vào nửa mặt Đào. Phi lại nhớ đến cái đẹp mạnh mẽ của nét mặt Đào hôm ở trên xe lửa. Rồi Phi nghĩ đến bức thư Phi viết cho Vân và Khánh hôm nọ, trong đó Phi nhắc đến Dụng. Dạo mà Đào theo Phi, Dụng cũng theo Phi. Phi cũng biết Đào theo nhưng Phi mặc kệ. Vì Phi để ý đến Dụng hơn. Nhớ lại hôm nay, Phi thấy lòng bỗng băn khoăn như hối hận. Bằng một giọng đầy yêu thương, Phi gọi Đào:
- Anh Đào !
- Thôi đi lên Đồi Thông đi thôi !
Đào vừa nói vừa đứng phắt dậy vì Đào lại chợt nhớ đến bức thư. Đào lo lắng :
- Bóng đã đến ngưỡng cửa; gần trưa rồi !
- Nhưng phải ở nhà ăn cơm đã chứ anh ! Có tiếng bát dọn cơm đấy rồi!
Đào thất vọng nhưng không biết nói sao được.
Ăn cơm xong, Đào rủ ngay Phi lên Đồi. Phi cũng ngoan ngoãn theo ngay. Hai người đi sát cạnh nhau. Phi âu yếm ngỏ những cảm tình riêng của mình với Đào:
- Sao độ nọ em giận anh thế, không biết ! Anh chỉ đi vẽ ! Vẽ suốt ngày !
Như muốn lảng đi, Đào hỏi Phi sang câu chuyện khác:
- Đã tám hôm nay, Phi sang vườn ăn nhãn phải không?
- Vâng (Phi cười). Ăn vụng anh ạ. Nhãn ngon quá.
- Đã sáu hôm nay, Phi sai thằng Chè xuống mãi bà Nhiêu mua ổi phải không?
- Vâng !
- Đã bốn hôm nay, Phi viết một cái thư cho Vân, Khánh phải không ?
- Kìa! lạ nhỉ, sao anh biết?
- Một tí gì Phi làm mà tôi không biết? ... Dẫu rằng tôi ‘‘chỉ mãi vẽ’’ ! Tôi hỏi thằng Chè.
Thì ra ngày nào Đào cũng đã hỏi thằng Chè để biết những công việc của Phi. Đào không quên Phi đâu, không một ngày nào, có lẽ không một phút nào. Phi đi xích lại gần Đào chút nữa.
Hôm mới về, ở bến đò lên, hai người đi sát cạnh nhau, sát cạnh như hôm nay, và Phi cũng thấy một cái cảm giác man mác như thế này. Đến lúc Đào đánh lừa Phi đi rẽ về bên Thanh miện và để Phi trơ lại một mình, lúc bấy giờ sao Phi thấy yêu người thiếu niên đồng hành ấy thế ! ...
Hai người đã đi đến chỗ gốc đa, đầu con đường rẽ sang Thanh miện. Phi kéo tay Đào:
- Ngồi xuống bóng đa này đi anh. Tự nhiên em muốn ngồi lại đây một lúc anh ạ.
Và Phi cười:
- Hôm mới về em bị ‘‘một mẻ lừa to’’ ở chỗ này đây !
Đào mỉm cười, nhìn Phi trân trối. Phi tiếp:
- Và ngày hôm sau anh với em đi chơi, cũng lại ngồi dưới bóng đa này, anh nhỉ ?...
Rồi ra quán coi rạ, ra Đầm sen..
Lấy lá sen làm nón ! Đi chơi tha thẩn mãi đến tối mới về nhỉ?
- Thế mà tối hôm ấy mệt nhoài, mà tôi mãi không ngủ được đấy. Thức nhìn trăng mãi. Rồi đã khuya, còn ...
- Em biết rồi: đã khuya anh còn đem violon ra kéo, và hát bài ‘‘J’ai deux amours’’. Em nghe thấy cả. Em cũng còn thức.
Phi nhìn ra xa, thờ thẫn:
- Thức nhìn trăng ...
Cái rung động trong lòng Đào lúc này đã lên đến cực điểm. Đào muốn đưa ngay cái thư ở đây, không đợi lên đồi nữa. Nhưng Đào bối rối quá. Đào không biết làm sao được, hỏi một câu vô lý:
- Những bãi cỏ này xanh nhỉ ?
- Ồ l Anh mê rồi ! Bãi cỏ đâu nào, những ruộng lúa đấy chứ? Nhưng kìa ! Sao tự nhiên vẽ mặt anh hốt hoảng thế, anh !
Phi nhìn Đào đầy sợ hãi.
Hai tay Phi nắm lấy một tay Đào :
- Anh !
Như điên lên, Đào giật tay ra, để quàng lấy lưng Phi, rồi ôm ghì Phi vào lòng. Phi không chống cự, chỉ nhẹ ngả đầu vào ngực Đào.
Chiều hôm êm lặng. Gió nhẹ nhàng. Những ruộng lúa non, xanh rờn như lụa. Một con cò trắng nõn từ đâu bay là xuống một góc bờ nghển cổ đứng ngơ ngác nhìn hai người rồi lại bay đi.
8
PHI cho tay vào thau nước rửa mặt khoắng nước sóng lên và nhìn những bóng trời tan vỡ trong thau, cười vui thích. Nước giá làm chạy trên da tay Phi một cảm giác êm dìu dịu. Phi nhớ đến chiều qua. Chiều qua. Lúc Phi náu đầu vào ngực Đào. Phi cũng thấy một cảm giác êm dịu giống như thế, nó chạy khắp cả người. Thẫn thờ, Phi đứng lặng nhìn sóng nước trong thau nhỏ dần đi rồi lặng hẳn. Mặt nước phẳng bóng như gương,
- Em !
Phi quay lại:
- Anh !
Phi cười nhí nhảnh, chạy lại với Đào. Áo cánh của Phi để lộ cả cánh tay ra. Đào nhìn mầu da thịt hồng của Phi đăm đăm.
Hơi thẹn, Phi bâng quơ bảo Đào:
- Mặc áo cộc tay thế này mát anh ạ!
Đào cười:
- Tay em đẹp quá ! Chỉ muốn hôn thôi !
Ngoan ngoãn, Phi đưa tay cho Đào hôn.
Đào nhìn nắng, bảo Phi :
- Nắng thế này, chỉ cảnh Đồi Thông là đẹp !
- Thế thì lên Đồi đi !
- Đi !
Đào ghé vào tai Phi, âu yếm:
- Anh chìu em thế nhé !
Phi nắm lấy tay Đào, và khe khẽ nói:
- Em sung sướng quá !
Lúc ra đến cổng chợt nghĩ ra là việc lên đồi, hai người hẹn với nhau đã từ bốn hôm mà cứ ‘‘lôi thôi’’ mãi, đến hôm sau mới thực hành. Phi bỗng cười ngặt nghẹo, bảo Đào:
- Hôm nay thì lên Đồi thực, anh nhỉ?
Hiểu câu nói của Phi, Đào cũng đùa:
- Chứ không ra bờ ao, ngồi... như hôm qua !
Mắt Phi long lanh sáng nhìn Đào. Và tựa như sự tưởng lại những phút trên bờ ao chiều qua đã làm cho hai người bỗng thấy bâng khuâng. Phi, Đào cùng yên lặng nhìn về xa. Đi đến gốc cây đa rẽ về Thanh miện, Đào lại đùa:
- Hôm nay lên chơi đồi một bữa cuối cùng rồi để mai em ... về Hà nội !
Phi nũng nịu:
- Chứ không à? Mai em về Hà nội thực cho mà xem !
- Ơ kìa ! Thì anh có bảo em nói dối đâu? Thế ra em không định về Hànội, nữa sao?
- Gớm, anh Đào !
Phi làm bộ dằn dỗi chạy xa Đào ra một chút. Đào chỉ rũ rượi cười.
Nhưng bổng Phi nghiêm nghị bảo Đào:
- Không anh ạ, làm sao em vẫn thấy buồn! Cái vui ở em, hình như nó không được hoàn toàn trong trẻo!
Giọng Phi thành thực và lo lắng làm cho Đào im tiếng cười, và cũng bảo:
- Anh cũng vậy ! Làm sao giữa những lúc vui nhất, mình cũng thấy buồn lo, tựa như có một cái tai họa gì sắp xảy đến cho mình....
Phi càng nghiêm trọng, sợ hãi :
-Mà làm sao ấy, anh ạ, sáng hôm nay vừa dậy ra cửa, tự nhiên một con nhện to và đen nháy rơi ngay trước mặt em....
- Thế thì chắc là điềm hôm nay trời không nắng thì mưa.
- Gớm, anh Đào!
Hai người đã đến chân đồi. Phi vui mừng chạy vội lên. Đào chỉ thong tỉa đi theo. Lên đến đồi, Đào thấy Phi đã đang ngồi nhìn xuống cánh đồng thờ thẫn. Đào ghé lại ngồi xuống cạnh Phi:
- Sao em anh buồn thế?
Phi không đáp.
- Hay là em lại mời thấy rơi một con nhện ‘‘to’’ nữa ?
Phi nguẩy ngay đi. Đào dỗ như dỗ một em bé:
- À em buồn thì để anh kể chuyện cổ tích cho mà nghe nhé ! Ngày xưa có một bà tiên ...
- Gớm, anh Đào !
Phi quay lại. Nhưng đến lượt Đào nguẩy nhìn đi, làm mặt buồn, không nói.
Phi cười, hỏi:
- ‘‘Ngày xưa có một bà tiên’’ rồi sao nữa?
Đào vẫn nhìn đi như không nghe tiếng. Phi kéo tay Đào :
- Thế thôi vậy ! Em về!
Phi chực đứng lên. Nhưng Đào nắm vội lấy tay Phi, và ôm Phi vào lòng. Phi khẽ chống cự lại, cười và hỏi:
- ‘‘Ngày xưa có một bà tiên’’ rồi sao nữa. anh ?
- Ngày xưa có một bà tiên ... Một hôm bà tiên ấy trông thấy ... một con nhện ‘‘to’’ !
Phi cười khanh khách nhìn Đào. Từ dưới cánh đồng một giọng hát đưa lên:
Đêm qua trăng sáng mờ mờ,
Em đi ghính nước, tình cờ gặp anh.
Vào vườn bẻ quả cau xanh,
Bổ ra làm tám chiềng anh xơi trầu.
Phi bảo Đào :
- Hay quá, anh nhỉ? Từ hôm về, lần này em mới được nghe một người hát hay thế đấy ! Hay quá!
Trầu này têm những vôi tầu,
Ở giữa đệm quế, đôi đầu thơm cay.
Mời anh xơi miếng trầu này,
Dù mặn, dù nhạt, dù cay, dù nồng.
Dù chẳng nên đạo vợ chồng,
Xơi năm ba miếng cho lòng em cam....
Bỗng nhiên Phi thở dài, buồn bã. Có lẽ hai câu hát cuối cùng, mô tả một tấm tình tha thiết mà vô vọng, đã làm cho Phi lại lo lắng vẩn vơ.... Phi đăm đăm nhìn ánh nắng đục mờ như bụi, che đi mất cả chân trời. Một tia nắng rọi vào mặt Phi, mà Phi vẫn ngồi yên. Má Phi ứng đỏ. Phi đẹp say đắm. Say đắm, Đào nhìn Phi và khe khẽ gọi :
- Mình ơi! Tôi...
Đào nắm chặt lấy hai cánh tay nàng.
- Đừng anh!
Phi rẫy ra, và chạy đi. Cho là Phi làm nũng mình, Đào mỉm cười nhìn theo và cũng đứng dậy lại đến bên nàng. Nhưng Phi bỗng chạy hấp tấp xuống Đồi. Đào ngơ ngác nhìn theo, cho mãi đến khi bóng Phi nhỏ đi không trông thấy nữa. Đào giận Phi lắm, cau mày, Đào nhìn quanh quẩn một lúc rồi cũng lững thững xuống đồi.
Về đến nhà, vừa đúng bữa cơm trưa. Ăn cơm, Phi và Đào không ai nói với nhau một câu nào. Bà Cử hỏi :
- Hôm nay sao các con buồn thế ?
Đào ngẩng lên nhìn Phi và cũng gặp mắt Phi, ngẩng lên nhìn. Nhưng cả hai cúi xuống ngay rồi vẫn không nói. Buổi chiều, Đào cáo ốm không ăn, nằm lặng trong buồng riêng.
Đêm hôm ấy trăng sáng mờ mờ. Trời hai lạnh. Đào buồn bã mở cửa ra sân đi thơ thẩn. Đang đi Đào gặp thím xã. Thím hỏi Đào :
- Anh Đào ! Sao hôm nay anh với chị Phi cùng không ăn cơm chiều?
Thì ra Phi cũng cáo ốm không ăn.
Đào không đáp thím xã. Đến buồng Phi, Đào thấy còn le lói ánh đèn. Hình như có tiếng Phi khóc thổn thức trong buồng. Nhưng Đào mặc kệ, thản nhiên đi.
Cả buổi sáng, hôm sau, Đào vẫn nằm mãi đến gần trưa. Bà Cử lo ngại, lên tận buồng gọi Đào xuống ăn cơm, Đào mới dậy. Thấy Đào như buồn và nhọc, bà Cử âu yếm hỏi cháu:
- Con còn mệt lắm hay sao con ?
- Thưa bà, không.
Bà Cử vẫn áy náy :
- Hay con không muốn ăn cơm thì bà bảo thằng Chè nó nấu cháo cho con nhé? Cháo nóng ăn giải cảm, con ạ !
- Không, thưa bà con khỏi hẳn rồi.
Những lời âu yếm của bà đã làm cho tâm hồn Đào dịu lại. Vừa theo bà xuống ăn cơm, Đào vừa mỉm cười nghĩ đến Phi.
- Bà ơi, bà ! Hôm nay đẹp trời quá ! Hình như sáng hơn mọi hôm ấy, bà nhỉ?
- Ấy, những hôm gió may to, thì trời vẫn sáng như thế.
- Bà ơi, bà !
- Gì kia, con ?
- Bà trông mặt con đã hết buồn chưa bà?
Bà Cử cười nheo mắt lại:
- Hết buồn rồi !
Đào thờ thẫn đập một cành đào vươn ra lối đi. Mấy lá đỏ lả tả rụng xuống sân. Đào sung sướng cười nói một câu vơ vẩn :
- Bà ạ, thế thì con phải làm sao cho nó buồn mới được!
Đào nghĩ: ‘‘Hôm nay mà thấy hai đứa buồn, bà lại hỏi một câu như hôm qua ...’’ Đào tưởng đến một cảnh yêu đương ; cũng như hôm qua, Phi và Đào ngẩng nhìn nhau, rồi lại cúi xuống ngay, nhưng đây là hai cái nhìn vui vẻ chứ không giận dỗi như hôm qua nữa, Và hai người sẽ cúi mặt sau những cái mỉm cười ‘‘làm lành’’ nhau sung sướng.... Đào bứt một lá đỏ thổi mạnh cho nó bay lên không.
Xuống đến nhà ngang, Đào chỉ thấy cơm dọn có hai người ăn. Đào đoán ngay ;
- Em còn làm ốm kia đấy ! Em làm nũng tệ thôi !
Đào nhìn xuống bếp. Thằng Chè đang đun một nồi con. ‘‘Nồi cháo, phải rồi’’ !
- Con cười gì thế, con?
- Thưa bà, không ạ.
Đào vui vẻ ngồi vào ăn, và xong bữa, vội vàng đi ra vườn chè. Đào chẳng có việc gì phải ra vườn chè cả. Nhưng lối ra vườn tắt qua buồng Phi. Cửa buồng Phi đóng. Đào lên tiếng hỏi thím xã thực to, để cho Phi biết mình đi qua.
- Thím xã nhổ cỏ đấy à ?
- Vâng, anh ra đây nói chuyện.
- Không, tôi muốn đứng đây kia !
Nói thế nhưng Đào đi ra với thím xã. Đào đi nhảy nhót vừa đi vừa gọi:
- Thím xã ơi !
- Dạ.
- Thím xã ơi!
- Dạ.
- Thím xã ơi!
- Ô hay ! Anh làm sao thế, anh Đào?
- Tôi điên đấy, thím ạ ... Thím không biết à? Lúc người ta hết giận rồi thì người ta điên như vậy !
Đào cười khanh khách nhìn ánh sáng:
- Thím xã này, sao hôm nay trời như sáng hôm mọi hôm ấy, thím nhỉ?
- Ấy, trời trước khi bão, vẫn thường ửng sáng lên như thế.
Thím ngẩng nhìn mây đen từng đoàn dồn dập kéo ngang trời, và mắt thím nhớn nhác lên:
- Chết chửa ! Gió to quá anh ạ; mà mây thấp thế này, dễ bão mất!
Đào ngồi xổm xuống cạnh thím xã, tỉ mỉ nhổ cỏ, nói chuyện:
- Còn mấy tháng nữa thì hết nghỉ hè, anh Đào nhỉ?
- Non một tháng nữa thôi.
Thím chép miệng :
- Thế là đầu tháng tám anh đi thì trại lại buồn teo....
- Không, năm nay tôi không đi nữa, tôi học xong rồi!
- Thế à anh ? May nhỉ! Không có trại đang vui, mà anh đi rồi lại chị Phi đi ...
- Chị Phi cũng không bao giờ đi nữa....
- Sao vậy anh ?
- Tại chị ấy là ‘‘em’’ tôi !
Đào nhìn thím xã, cười. Thím xã không hiểu sao, nhưng cũng vui và cười. Rồi thím hỏi:
- Thế ra ban sáng đi rồi chị ấy lại trở lại à, anh?
Đào mở to mắt ca nhìn thím:
- Chị ấy đi ban sáng à?
- Vâng
- Thím chỉ bịa!
- Không ạ.
- Thím bịa.
- Khổ, tôi già bạc đầu thế này ...
- Thế là cái gì?
- Dạ?
Thím xã ngẩng lên nhìn Đào và nhớn nhác sợ. Vì mắt Đào hung dữ lạ lùng. Đứng bỗng dậy, Đào chạy thốc về nhà. Bà Cử vừa mới ăn xong.
- Phi về rồi ư, bà?
- Em về sáng ngày rồi, con ạ !
- Thế là cái gì?
Hung hăng, Đào nhặt một hòn đất ném xuống sân đánh chát một cái. Hòn đất vỡ tan ra và con mèo đang nằm ở gần giật nẩy mình, vươn mình chạy biệt. Gió rít lên một cơn dữ dội làm gẫy một cành roi, và bốc một đám rơm lên tung toé. Mây càng dầy, càng đen đặc, vùn vụt bay qua trời ; chiều hôm bầng bầng ghê rợn....
Bỗng Đào để một ngón tay lên trán nghĩ một giây, rồi bảo bà:
- Không, thưa bà, Phi chưa về đâu ạ.
- Em về rồi, con !
- Không con chắc chưa về !
Đào chạy ra gốc roi ngoài bờ ao và xoi mói nhìn lên đám lá rậm rạp. Đào đợi một tiếng cười vang ra như hôm nọ. Nhưng không có.
Đào chạy lên buồng Phi, ấn sầm cửa vào : gian buồng lạnh teo như một ngày đông lạnh. Đào thấy một cảm giác buồn khổ mênh mang. Lững thững Đào đi xuống nhà, và buồn bã bảo bà Cử:
- Phi về thực rồi, bà ạ!
Bà Cử cười:
- Đấy, bà đã bảo ! Nhưng sao con lại buồn thế?
Đào thở dài:
- Nhưng sao Phi về Phi lại không bảo con?
- Thế à? Thế mà nó lại bảo rằng nó bảo con từ hôm qua kia rồi, con ạ !
Yên lặng, Đào không nói. Bà Cử kể lại cho Đào nghe lúc Phi về.
- Em về sớm lắm con ạ, bấy giờ chưa sáng rõ. Bà mới dậy, xuống bếp gọi thím xã thổi cơm sáng cho thợ cấy, đã thấy em xách vali xuống xin phép về: Bà không cho về kia đấy. Thím xã với thằng Chè cũng giữ lại: nhưng nó năn nỉ, rồi nó vùng vằng, rồi nó khóc: bà phải cho về. Nó đi ngay. Không biết có việc gì mà nó cần về sớm thế, không biết ?
Bà Cử ngừng câu chuyện lại, và không thấy Đào trả lời, bà ức đoán :
- Dễ chừng nó sợ bão. Trời ơi!
Câu ức đoán thực thà buồn cười ấy mà không làm cho Đào cười được. Đào vẫn ngồi yên. Đào muốn ngồi yên, nghe bà nói nữa, nói mãi. Vì câu chuyện kể chầm chậm đều đều như ru cho lòng Đào đỡ khổ. Đào lại đang khao khát muốn biết thực tỉ mỉ, thực nhiều về Phi. Mỗi một lời nhắc về Phi như làm cho tâm hồn Đào dịu lại. Ngồi một lúc, Đào đột ngột hỏi bà Cử:
- Thưa bà, Phi có gửi bà lại cho con cái gì không?
- Không, em không để gì lại cả.
- Có thư, hay giấy gì không ạ?
- Không có.
- Thế là cái gì !
Đào cau mày lại. Một cơn gió đùng đùng bỗng lại giật lên ở lưng trời. Những cây đào trong vườn lả đầu quét xuống đến tận đất. Đống rơm bốc tung lên một đám nữa quay cuồng, rơi bừa bãi xuống sân. Trẻ con trong xóm rầm rộ la lên :
- Bão, a ! Bão !...
Bà Cử nhớn nhác chạy ra hiên, nhìn những vầng mây đen mỗi lúc một lớn và một nhiều. Mây làm cho ánh sáng không trong nữa, xám lại như cắt,... Bà sợ hãi bảo với Đào:
- Dễ bão mất, con ạ. Không biết em đi đến bến Phủ lý chưa?
Đào không đáp. Đào điên cuồng lại chạy lên buồng Phi. Những sách Phi mượn của Đào, Phi còn để lại cả, cả quyển thơ Toi et Moi mà Đào đã cho Phi. Đào lục tung toé cả chồng sách. Rồi lại ngôi kiên tâm giở từng tờ giấy một để hy vọng tìm được một mảnh giấy của Phi để lại. Nhưng không có gì.
Đào xé tan quyển sách cuối cùng, quyển Toi et Moi ra, vất mạnh xuống đất, đi ra hiên nhìn trời.
Mấy cơn gió giật qua rồi, nhịp gió lại trở lại đều đều, buồn bã. Nhưng sức gió mạnh hơn trước, và cái buồn theo với sức gió, cũng tăng theo. Gió thổi buồn, một cái buồn rờn rợn như ma. Lá tre rung dồn dập, tơi bời. Những hàng cau rũ rợi, như một hàng đầu quỷ xõa tóc. Thỉnh thoảng vài hạt mưa rơi, ồ ạt rồi lai tạnh ngay, chỉ còn lại vài hạt lấm tấm và thưa thớt.
Thấy mưa xuống, thím xã thôi nhỏ cỏ, chạy về. Thấy Đào đứng buồn hiu dựa cột hiên nhìn mưa, thím rủ:
- Xuống bếp cho vui đi, anh Đào?
Đào không đáp. Thím xã thấy trong con mắt Đào như có một tia thê thảm thì sợ quá, thím gọi to:
- Anh Đào!
Đào vẫn đứng yên. Nom thấy bà Cử, thím cuống cuồng gọi rối lên:
- Bà ơi ! Bà ! Bà lên ngay đây xem ! Anh Đào làm sao ấy....
Đào điềm tỉnh bảo:
- Thím đi lên buồng tôi, lấy cho tôi đôi giày để tôi lên Hà nội.
Thím xã và bà Cử cùng nhớn nhác nhìn Đào.
- Chết! Mưa bão thế này mà anh đi đâu, anh ?
- Thím mặc tôi!
- Nhưng tối đến nơi mất rồi, con ạ !
- Thưa bà, còn kịp chuyến xe Phu lý tám giờ tối.
Đào thản nhiên lên lấy quần áo ra đi. Trời vẫn mưa bụi. Và gió, đổi chiều càng dữ dội. Một thứ tiếng rú ghê rợn, cứ vang lên ở lưng trời và kéo dài ra triền miên như không bao giờ dứt nữa. Tiếng trẻ reo, tiếng người gọi nhau chống nhà, chạy đồ chặt tre ồn ào vang dậy. Đánh sầm một cát, cây roi ở bờ ao gẫy ngang thân....
Bà Cử và thím xã xám mặt lại nhìn nhau.... Lặng đi một phút lâu, bà Cử mới nghĩ ra, bảo thím xã:
- À ! thím về bếp gọi thằng Chè cho tôi.
- Làm gì ạ?
- Bảo nó chạy theo anh Đào. Chứ ai lại để anh ấy đi một mình thế ! Bà Cử khẽ thở dài.
Thằng Chè đi, trong cả khu trại bao la chỉ còn hai người đàn bà già. Thím xã đóng hết cả các cửa lại và thấp dèn lên, hai người ngồi lặng trông nhau. Ánh ngọn đèn búp măng không đủ sáng, gian nhà lạnh lẽo âm u như một phòng người chết, mà trong ấy hai bà già ngồi cạnh một thây ma.
Ngoài trời gió vẫn rú lên ghê rợn. Thím xã, khẽ nói một câu bàng hoàng như trong một giấc mơ:
- Chết ! Dễ thường đường trơn lắm bà ạ !
- Không biết nữa !
Gió giật lên một cái. Ngọn đèn rung rinh chực tắt hai ba lần. Không khí trong nhà đã ghê rợn càng thê thảm.
- Không biết hôm nay, cả anh Đào, chị Phi, hình như làm sao ấy, bà ạ.
- Không biết làm sao...
Bà Cử đưa giải yếm lên chấm một giọt nước mắt trên má nhăn nheo.
Bỗng có tiếng người gọi cửa:
- Thím xã ơi ! mở cổng.
- Ai đấy?
- Tôi !
- Thằng Chè, bà ạ !
Bà Cử và thím xã cùng rối rít chạy ra mở cửa cho thằng Chè.
- Sao mày lại về đấy? Cửa vừa mở ra, hai người cùng vội hỏi.
- Thưa bà, anh con đã về đấy ạ.
- Đường trơn quá à?
- Bão, người ta nhất định không chở đò.
- Anh đâu ?
- Anh con lên thẳng trên buồng riêng.
- Bà Cử mừng, cười nheo mắt lại. Nhưng bà lại nhớn nhác ra ngay; từ trên buồng riêng của Đào, vẳng đưa xuống nhà hòa với tiếng gió rùng rợn, những tiếng cốc chén đập vỡ choang choang.
★
★
★
★
★
0