3.
Chuyện xảy ra trên đường lô
Khi Phương chuẩn bị đứng lên để tiếp tục cuộc đi soi chim đêm thì Trí đã kịp thời giữ vai bạn lại và bảo tìm chỗ ẩn mình vào trong lô cao su trong khi Trí đã nhanh chân vọt đi trước. Đến chỗ nấp an toàn, Phương mới hỏi bạn chuyện gì đã xảy ra.
Trí không trả lời Phương. Cậu khẽ suỵt và trỏ về hướng nhà kho. Theo tay chỉ của
bạn, Dũng và Phương bấy giờ mới để ý đến hai cái bóng xe đạp thồ và mấy người đi rất nhanh từ hướng nhà kho. Cả hai chiếc đều có chở những bao gì rất nặng. Họ không đi giữa đường mà chỉ men theo bóng tối của lô cao su mà đi.
Khi đi ngang qua chỗ nấp của ba bạn, họ còn nói chuyện thì thào với nhau. Chả biết bọn họ thồ gì đây mà lại đi lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Ba bạn trẻ căng mắt, vểnh tai nghe ngóng. Một người trong bọn họ nói:
- Tao vừa nghe có tiếng động phía trước này mà sao bây giờ im re.
Người khác nói:
- Làm gì có, mày cứ nghe gà hóa cuốc. Giờ này thì có ai đi vào trong lô làm quái gì? Bọn bảo vệ thì mấy khi héo lánh tới khu này. Thôi đi nhanh lên ông.
Người kia cãi lại yếu ớt:
- Tao nghe rõ ràng có tiếng như ai đi lạo xạo trên lá khô mà.
Họ tiếp tục nói chuyện và đi xa dần. Chỉ một thoáng sau là đã khuất dạng phía cuối đường lô.
Ba bạn trẻ cũng lò dò rời chỗ nấp. Dũng thở phào nhẹ nhõm trong lúc Trí lên tiếng hỏi:
- Họ thồ gì giữa đêm khuya vậy Phương?
- Mình cũng không biết. Nhưng mà nông trường đâu có làm việc vào ban đêm...
Dũng ngạc nhiên:
- Thế họ thồ gì vậy cà? Hay là...
Trong óc của các bạn trẻ chợt nảy ra nhiều nghi vấn. Thôi rồi, có thể bọn này trộm gì của nông trường đây. Có thế thì họ mới chở ban đêm ban hôm thế này chứ. Còn nông trường có chuyển hàng đi đâu thì cũng có xe ô tô chứ!
Khi nghe Dũng nói ra nhận xét của mình, cả Phương lẫn Trí đều tán thành. Rõ ràng là bọn trộm rồi.
- Tiếc thật. - Dũng chợt buột miệng.
- Tiếc gì? - Phương hỏi.
- Phải biết trước chúng là bọn trộm mình sẽ giả làm bảo vệ nhào ra chận lại xem họ trộm gì?
Trí phì cười:
- Nếu thật chúng là bọn trộm thì cậu nhào ra chúng xơi tái cậu ngay. Cậu không
biết người biết ta gì cả. Chúng đã dám làm liều thì chúng cũng dám giết cậu như thường. Ta chỉ có ba đứa nhỏ xíu còn họ thì có những ba người lớn lại còn thêm một thằng bé nữa...
Nghe Trí nhắc lại thằng bé, chợt Phương hỏi:
- Tớ thấy dáng thằng bé quen quen các
cậu ạ.
Dũng cũng phát biểu:
- Em cũng thấy nó có vẻ quen thuộc lắm.
Trí cười cười:
- Nó thì quen với Phương, chứ không quen với cậu đâu, Dũng ạ. Chỉ cần nhìn qua dáng dấp nó dưới ánh trăng tớ cũng đoán ra được nó là thằng nào.
- Thằng nào? - Phương hỏi gấp.
- Thằng Thứ Pêlê đấy. Cái dáng dong dỏng cao, cứ nhìn thấy nó là tớ nhận ra ngay.
- Có lẽ đúng đấy. - Dũng nói.
- Còn có lẽ gì nữa. Chính nó.
Phương lắc đầu:
- Cũng không chắc lắm. Ta phải tìm hiểu thật chính xác. Có phải nó không. Nếu quả thật đấy là vụ trộm thì chỉ cần biết đích xác có thằng Thứ can dự là ta có thể tìm ngay lại được những hàng bị mất.
- Tìm bằng cách nào? - Trí hỏi.
Phương giải thích:
- Dễ thôi. Nếu thằng Thứ có can dự thì bây giờ nó chưa về nhà, ta chỉ cần về trước nó, nếu nó không có mặt ở nhà thì đúng là nó rồi.
Cả Trí lẫn Dũng đều nhất trí. Ba bạn trẻ trở về trong sự nôn nóng kiểm tra lại một giả thiết nên họ đi rất nhanh. Khi họ về đến khu nhà ở tập thể thì trăng đã sắp lặn phía sau lô cao su.
Nhà của chú thím thằng Thứ ở đầu lô B. Nhà đã đóng cửa kín mít. Các cậu đang loay hoay chưa biết phải tìm cách gì để gõ cửa nhà Thứ trong khi đêm đã quá khuya thì chợt Dũng khều Trí và Phương bảo khẽ:
- Hình như thằng Thứ đang đi về kia.
Cả ba bạn tản ra như đang chơi một trò gì đó thì Thứ đi ngang qua. Phương giả vờ:
- Ủa, đi đâu về khuya vậy Thứ?
- Hừm.
Thằng Thứ không nói gì, nó lặng lẽ đi vào nhà. Ba cậu bé lảng vảng quanh đó cố quan sát động tĩnh. Có tiếng mở cửa kèn kẹt và tiếng lầu bầu giọng ngái ngủ của thím nó.
- Tao tưởng trời đánh thánh vật mày mất xác đâu rồi chớ. Đồ báo hại gì đâu không. Sao mày không đi luôn cho rồi hả thằng quỉ sứ...
Rồi sau đó cả ba đều nghe tiếng quát tháo của chú nó. Thím nó lặng yên ngay. Căn nhà trở nên yên tĩnh.
Cả ba quay về nhà với sự thỏa mãn: Dự đoán của các cậu đã thành sự thực. Trước khi vào nhà, Trí bảo khẽ:
- Đừng nói cho dì dượng biết việc đêm nay nhé!
Dì Hai vẫn còn chờ cửa ba cậu. Dì bảo khẽ:
- Khe khẽ nhé các cậu. Để dượng Hai ngủ đấy.
&&&
4
Huấn luyện viên trẻ tuổi
- Thế này nhé các bạn. Bóng đá không phải là lối chơi để biểu diễn khả năng cá nhân, mà là phải biết kết hợp khéo léo, vận dụng sức mạnh của toàn đội để tấn công hoặc phòng thủ.
Trí mở đầu buổi tập dợt cho đội bóng liên dãy CD bằng sự giải thích phương pháp chơi bóng đá một cách cặn kẽ.
Mười mấy cặp mắt cùng đổ dồn về phía Trí, chăm chú lắng nghe. Vẻ bỡ ngỡ và ngạc nhiên đầy thích thú hiện lên trên khuôn mặt của các cậu. Những điều Trí nói không phải là những điều bí mật nhưng là điều các cậu mới nghe nói đến lần đầu.
- Bây giờ, các đội bóng quốc tế vẫn thường áp dụng đội hình 4 - 2 - 4 nghĩa là hàng tiền đạo 4 người, tiền vệ 2 người và hậu vệ 4 người (vừa nói Trí vừa cầm que vạch xuống đất các vị trí trong đội hình để các bạn mình có thể tiếp thu được). Mọi vị trí được cắt đặt trên sân bóng đều quan trọng ngang nhau. Nếu các bạn giữ đúng vị trí, dùng kỹ thuật cá nhân tranh cướp bóng và nhanh chóng giao ngay cho đồng đội thì những đợt tấn công sẽ có kết quả. Các bạn cũng cần lưu ý điều này: Khi một bàn thắng được ghi thì đó là công sức của toàn đội chứ không phải của riêng ai. Vì thế, các bạn phải nhớ thật kỹ, đừng bỏ chỗ, đừng xúm vào bóng, đừng mê bóng dẫn đi một mình. Vì đó là những sai phạm lớn trong kỹ thuật bóng đá.
Dũng cũng có mặt trong hàng ngũ các cầu thủ của đội liên dãy CD. Cậu chăm chú nghe Trí nói mà phục lăn:
- Chà! Cái anh Trí này thuộc bài ghê gớm, nói nghe cứ như là một huấn luyện viên lành nghề ấy.
Chẳng riêng gì Dũng mà Phương và các bạn có mặt cũng đều xem Trí như một huấn luyện viên thực thụ. Các bạn chăm chú nghe từng lời nói của Trí như học trò nghe thầy giảng bài trong lớp. Cậu bạn học sinh thành phố đã tạo được trong lòng các bạn một niềm cảm phục. Mặc dù các bạn chưa chính mắt được trông thấy Trí biểu diễn tài năng. Qua cách giảng giải, các bạn thấy ở Trí toát ra một vẻ say mê thể thao cao độ. Họ đã gặp nhau ở một điểm là cùng ham mê bóng đá. Đối với họ, có thể nói rằng, một quả sút vào cầu môn của đội khác còn vui sướng hơn cả chiếc áo mới ngày tết.
Sự hâm mộ cách chơi bóng có kỹ thuật cùng với quyết tâm đá bại đội liên dãy AB đã khiến họ hứng khởi hơn bao giờ hết.
Khi đã hiểu rõ - nhờ Trí - tầm quan trọng của mỗi vị trí trên sân bóng, các bạn không còn phàn nàn so bì gì nữa. Chả là trước đây bạn nào cũng thích đá hàng trên để có dịp làm bàn. Chả ai thích ở hàng hậu vệ cả.
Phải vất vả lắm Trí mới giải thích được cho các bạn hiểu tầm quan trọng của các đấu thủ ở vị trí phòng ngự. Các bạn trẻ ở đây vốn quen “lừa” bóng. Trí phải nhắc nhở họ mãi rằng đá ở vị trí phòng ngự các bạn không được giữ bóng lâu. Nhận được bóng phải phát lên ngay. Sự chần chừ, cố ý giữ bóng lâu trong vị trí phòng ngự có thể là dịp may để đội bạn ghi bàn thắng vào cầu môn mình.
Buổi tập dợt bắt đầu sau khi Trí đã giải thích đầy đủ. Vị trí đội hình được phân công hợp lý. Bóng bắt đầu được chuyền đi. Sân bóng hôm nay rộn rã khác thường.
Kỷ luật tự giác được nêu ra. Ai phát bóng sai, nhận bóng trật, bỏ vị trí đều phải tự hít đất 5 cái.
Cũng sân bóng quen thuộc, bạn bè đó mà sao buổi tập dợt hôm đó đối với các bạn có sự hứng thú lạ lùng. Dũng cũng không đứng im được, cậu bỏ quần áo lao vào sân. Phần Trí thì nhanh nhẹn sửa sai kỹ thuật một vài bạn, cậu hướng dẫn tận tình các cách nhận bóng, chuyền bóng cho một số bạn kỹ thuật còn yếu kém.
Hả hê vì buổi tập đạt yêu cầu, Phương ngỏ lời đãi Trí và Dũng một chầu nước mía. Cả
hai cậu nhận lời ngay. Ba cậu dắt nhau ra phía quốc lộ, nơi có chiếc xe bán nước mía.
Chị chủ xe nước mía là một thiếu phụ trạc tuổi ba mươi, chồng chị là một nhân viên bảo vệ nông trường. Chị đon đả mời:
- Ngồi ghế đi các em, uống ly lớn hay ly nhỏ?
- Cho ba ly lớn đi chị. Tụi em vừa dợt bóng khát khô cổ.
Buổi chiều trên nông trường thật buồn mà thật đẹp. Nắng vàng rải ánh sáng rực rỡ trên mặt đất đỏ. Gió mát và nhẹ. Bàn của ba cậu ngồi nhìn ra phía quốc lộ.
Sau buổi dợt bóng mệt nhoài và uống ly nước mía thấy khỏe hẳn ra. Ba cậu ngồi lặng yên nghe chất nước mía nguyên chất thấm vào cổ họng. Chợt Phương nói khẽ:
- Thằng Thứ Pêlê đi vào đường hẻm bên kia làm chi cà?
Cả ba đều nhìn sang con đường hẻm đối diện với xe nước mía phía bên kia quốc lộ. Thằng Thứ Pêlê đi thật nhanh, mất hút vào trong đường hẻm.
Trí nhanh nhẹn đứng lên.
- Các cậu ở đây đợi tớ nghe!
Nói xong, cậu băng qua đường đi thẳng vào trong đường hẻm một cách nhanh nhẹn.
- Đi theo Trí không? - Dũng hỏi.
- Trí bảo ở đây chờ cậu ấy mà. - Phương trả lời Dũng trong khi cặp mắt không rời con đường hẻm. Cả hai yên lặng ngồi chờ nhưng lòng đầy nôn nóng.
Hơn năm phút sau, hai cậu thấy Thứ đi ra và vác trên vai một xấp bao bố. Nó đi ngang qua chỗ hai cậu ngồi và nhoẻn miệng cười thân thiện với Phương đồng thời ném cho Dũng một cái nhìn tò mò. Có lẽ nó ngầm hỏi Phương về lai lịch của cậu học trò thành phố bảnh bao này cũng nên. Phương chỉ cười nụ đáp lễ nó. Thứ không đi về nhà mà rẽ sang hướng vườn ươm cao su non.
Thứ vừa đi khuất thì Trí cũng ra tới. Cậu đi với dáng khập khễnh. Phương và Dũng cùng lo lắng:
- Gì thế Trí?
Trí nhìn xuống chân và đáp lời hai bạn:
- Tớ bị vấp vào hòn đá to, đau quá. Thằng Thứ vừa đi ra phải không?
Phương đáp:
- Ừ, cậu gặp nó đang làm gì trong đó?
- Tớ đi theo thì mất hút bóng nó, chả biết nó đi đâu, làm gì. Đang đi loanh quanh ở cuối hẻm thì gặp thằng Thứ từ trong ngôi nhà xây có giàn hoa thiên lý thật đẹp ở cuối hẻm đi ra, vai nó vác một xấp bao bố. Tớ vội lánh mặt vào một ngõ cụt thì vấp vào một hòn đá to muốn bể ống chân. Đã thế, còn bị một ông vẻ mặt hung dữ từ trong cửa sổ căn nhà bên cạnh thò đầu ra nhìn thấy. Ông ta quát vang cứ như mình đang rình nhà ông ta ăn trộm không bằng...
- Thôi, ta về đi kẻo dì dượng chờ cơm. - Dũng nói và đứng lên.
Phương cũng đứng lên trả tiền nước. Chị chủ xe tươi cười:
- Hai em này là bạn của em đấy à?
- Vâng, Trí và Dũng ở Biên Hòa về nghỉ hè với em đấy chị.
- Nom hai cậu dễ thương đấy chứ. Thiếu niên ở thành phố mà tóc húi cao, nói năng lễ độ quá. À, mà Phương có biết cái cậu em mới vừa vác bao bố đi ngang qua lúc nãy không?
-Biết chị. Thằng Thứ nó mới dời về nông trường mình khoảng nửa tháng nay. Nó là cháu gọi chú Năm Thiện bằng chú.
Suy nghĩ một lúc, chị hỏi:
-Thế bố mẹ nó đâu? Chắc nhà nó giàu lắm hả?
-Ối, nó mà giàu gì? Ba má nó chết hết rồi. Chú nó là công nhân cạo mủ có tới năm đứa con, chắc cũng tạm đủ sống thôi.
-Vậy ha, sao chị thấy nó ra đây uống nước mấy lần với mấy người đàn bà chuyên đi hàng lậu mà xài tiền to lắm. Nó hút thuốc đầu lọc không hà.
-Thiệt vậy sao chị?
-Thiệt chứ.
&&&&
5
Số hàng mất trộm ở đâu?
Điều tiết lộ về cách ăn tiêu phung phí của Thứ Pêlê khiến bọn trẻ có nhiều suy nghĩ. Các cậu càng đoan chắc rằng ít nhiều Thứ cũng có dính dáng đến việc làm ăn phi pháp nào đó. Chứ nó làm gì có tiền mà xài dữ vậy. Nhà chú nó thì chẳng khá giả gì - ai cũng biết.
Từ điều suy đoán này, các bạn trẻ càng thấy rõ ràng giả thiết cái bóng nhỏ thó đẩy
xe thồ trong đêm trước là nó chứ không còn ai vào đây nữa. Chỉ cần nhận xét về những người mà nó quan hệ cũng đủ đánh giá về những việc làm của nó. Mới về đây có nửa tháng mà nó đã thân quen với mấy bà chuyên buôn lậu thì cũng biết.
Lại còn tập tành hút thuốc nữa chứ. Thằng này thế là quá hư đốn rồi. Càng suy nghĩ các cậu càng thấy thương một người bạn cùng trang lứa với mình. Nguyên nhân tạo ra sự hư đốn của nó có lẽ tại vì ba má nó mất sớm nên không có ai hướng dẫn dạy bảo nó đầy đủ. Chú thím nó thì còn cả năm sáu đứa con nheo nhóc, có giờ phút nào mà nghĩ tới đứa cháu mồ côi như nó. Kể cũng tội!
- Phải giúp đỡ thằng Thứ Pêlê thôi các bạn ạ. - Trí nói, phá tan sự yên tĩnh vây quanh các bạn - Mình nghĩ trong vụ này có lẽ thằng Thứ đã bị bọn trộm lợi dụng đấy. Chả biết chú thím nó có hay biết gì không?
- Nhất định là phải tìm cách giúp đỡ thằng Thứ rồi, nhưng làm sao có thể nói chuyện cho nó nghe đây, anh Phương có quen thân với nó không? - Trí hỏi.
Phương lắc đầu:
- Ít khi tớ tiếp xúc với nó, vì tớ đã được nghe nhiều về những thói hư tật xấu của nó như hay gây gổ với bạn bè, đánh nhau, cờ bạc. Đôi khi còn trêu ghẹo các bạn gái nữa chứ.
- Vậy thì nó quá sa đọa rồi. Phải tìm cách lân la với nó để giúp đỡ nó thôi. - Trí nói.
- Làm quen bằng cách nào? - Dũng hỏi.
- Chưa biết, nhưng ta sẽ chờ có dịp thuận tiện. - Trí đáp.
***
Bữa cơm chiều hôm ấy, dượng Hai có vẻ đăm chiêu khác thường. “Chắc có điều gì quan trọng đây? - Các cậu bé nghĩ - Thường thì trong mỗi bữa cơm, dượng hay pha trò vui vẻ lắm cơ mà’! Quả các cậu đã đoán đúng. Điều quan trọng khiến dượng Hai không vui là thế này. Lời dượng kể:
- Nông trường ta vừa mới bị mất trộm một số phân urê khá lớn vào tối hôm chủ nhật vừa qua. Số phân đã mất một cách lạ lùng. Bọn trộm đã mở cửa kho và ra vào bằng cửa chính.
Anh Tám Vân là thủ kho. Tối hôm đó, vợ anh bị bệnh nặng phải đưa lên bệnh xá. Anh lên bệnh xá thăm vợ khoảng một giờ đồng hồ, lúc anh trở về thì đã thấy cửa nhà kho bị mở hé. Sinh nghi anh vào nhà kho kiểm tra và phát hiện một số lớn phân đã bị đánh cắp.
Đội bảo vệ của nông trường đã được huy động ngay, lục soát hết mọi nơi, mọi ngả. Nhưng số phân bị đánh cắp đã biến mất dạng.
Ban Giám đốc và đội bảo vệ của nông trường đã họp bàn. Công việc truy lùng lấy lại số phân bị đánh cắp được đặt lên hàng đầu. Nhưng câu hỏi làm tất cả phải điên đầu là số phân đó đã được mang ra khỏi khu vực nông trường chưa hay còn cất giấu ở đâu? Nếu giả sử nó đã bị tẩu tán ra khỏi khu vực nông trường thì kể như đã mất hẳn, khó mà tìm lại. Còn nếu chưa mang ra khỏi khu vực nông trường thì ta phải có kế hoạch truy tìm. Công việc tìm lại khá gay go đây.
Đa số anh em đều nghĩ rằng, số phân bị trộm vẫn còn được cất giấu ở đâu đó, chứ bọn trộm không tài nào mang ra khỏi khu vực rộng lớn của nông trường ta nhanh như thế.
Cuộc họp khá dài thế mà rút cuộc kết quả vẫn mờ mịt. Câu hỏi lớn vẫn chưa được giải đáp. Số phân bị mất trộm hiện giờ ở đâu?
Dượng Hai chấm dứt câu chuyện bằng một cái lắc đầu:
- Khó nghĩ thật.
Rồi dượng đưa mắt sang ba bạn trẻ:
- Phần các cậu, không đi soi đêm nữa nhé. Lệnh của nông trường ra là sẽ tạm giữ tất cả những ai đi đêm không có phận sự. Đêm qua, khi đi tuần tra mấy chú bảo vệ có phát hiện ba cậu đang trên đường về. Sáng nay, họ có hỏi tôi về việc các cậu đi đêm đấy.
Cả ba đồng thanh đáp vâng. Dượng Hai đứng lên rời khỏi bàn ăn, vẻ mặt buồn buồn.
Trí chợt thấy mắt Phương sáng lên. Đoán được bạn định tiết lộ câu chuyện xảy ra trong đường lô đêm qua, Trí khẽ đá nhẹ vào chân bạn. Biết ý, Phương lại cắm cúi ngồi ăn.
***
Trí đáp:
- Chuyện vẫn chưa có bằng chứng gì chính xác. Ngộ nhỡ thằng Thứ không liên hệ đến vụ đó thì tội cho nó.
Phương vẫn không chịu thuận theo ý bạn:
- Thế còn đêm qua nó đi đâu?
Trí cười:
- Có trời mà biết. Thằng khỉ đó đi chơi đêm quen tật.
- Thế cậu định bỏ qua luôn vụ này à. Số phân mất là nông trường thiệt hại biết bao nhiêu, cậu không biết sao?
- Biết chứ, nhưng tớ có nói bỏ qua bao giờ đâu?
- Thế cậu định làm gì?
- Làm quen và khai thác từ thằng Thứ Pêlê.
- Cậu tưởng dễ, mấy đời mà thằng Thứ chịu chơi với bọn mình. Mà có chịu chơi chung đi nữa, dễ gì khai thác được thằng đó.
- Từ từ đã nào, ta sẽ tìm cách. Cậu thử nghĩ, nếu ta cho dượng Hai biết ngay lúc này thì chắc chắn Thứ sẽ bị công an điều
tra và bọn trộm sẽ cao bay xa chạy. Chi bằng ta tìm cách cảm hóa nó thành một thiếu niên lương thiện và chính nó sẽ khai báo với người có thẩm quyền. Lúc đó, ta sẽ có một người bạn tốt.
Phương và Dũng cùng lặng yên. Cả hai cậu đều bận suy nghĩ về số phân bị đánh cắp bây giờ ở đâu?
- Sao cậu không cho mình trình bày với ba về câu chuyện xảy ra đêm qua? - Phương hỏi khẽ Trí trong khi cả ba đang ngồi dưới gốc vú sữa trước sân nhà.
&&&
-
6
Cuộc làm quen thứ nhất
- Cơ hội để làm quen với thằng Thứ đây rồi.
Trí vừa nói vừa bước tới vẹt đám thiếu nhi bỏ mặc Phương và Dũng. Cậu đứng ngay phía sau lưng Thứ.
Thứ đang nắm cổ áo một đứa bé hơn nó với dáng điệu hùng hổ.
- Tao rủ mày chơi đáo chứ tao có bóp cổ mày lấy tiền đâu mà mày sợ hả Hòa?
Thằng Hòa mặt xanh mét:
- Nhưng tao không thích chọi đáo, tao không có tiền.
Thứ thụi cho thằng Hòa một quả vào ngực:
- Mày xạo, tao biết mày mới có 30 đồng.
Hòa nói với vẻ van xin, sợ hãi:
- Nhưng tao đâu có chơi đáo giỏi bằng mày.
- Mà tao buộc mày phải chơi.
Trí thấy vậy vỗ vai Thứ:
- Gì mà buộc anh em dữ vậy Thứ. Tớ có tiền, cậu dám chơi với tớ không?
Thứ buông Hòa ra, vênh váo bảo:
- Mày đã “rót” thì thôi. Cút đi. Đã có thằng đem tiền đến cho tao xài rồi.
Dứt câu nói, nó co chân định đạp thằng Hòa một cái nhưng Trí vung tay đỡ kịp. Thứ mất đà hơi xiểng niểng. Cậu ta trụ bộ ngay ngắn. Vẻ mặt trở nên hung tợn, nó hất hàm:
- A, thằng thành phố này chì đa. Đã thế thì tao phải cho mày một bài học.
Trí từ tốn:
- Gì mà nóng dữ vậy bạn. Bỏ qua đi. Tớ có chuyện định nói với cậu. Thôi ta đi uống nước mía đi.
Tưởng Trí sợ, thằng Thứ càng làm già:
- Tao không thèm uống nước mía với mày. Mày đã chơi quê tao thì khó yên lắm con ạ. Mày thủ đi.
Làm như chả có vẻ gì sắp đánh nhau. Trí cười cười nói:
- Nếu cậu muốn đánh nhau thì ta đánh cuộc cho vui. Nếu cậu thắng thì tớ chịu đãi cậu hai điếu cáp-tăng. Còn như cậu thua thì phải đi uống nước mía với bọn tớ và phải trả tiền. Được chứ?
Nghe tới thuốc cáp-tăng, Thứ khoái chí:
- Quân tử nha.
Trí thủ bộ, Thứ xông vào ngay. Hai cậu bắt đầu “choảng” nhau trong lúc đám khán giả nhóc tì đứng xem thích chí. Chả là các cậu vốn ghét mà cũng ngán thằng Thứ; hôm nay thằng “lỏi” ở thành phố lên đây chơi, lại dám ngang nhiên choảng nhau với nó. Hách thật.
Trong lúc đó, đứng phía ngoài Phương lo lắng ra mặt. Cậu ngại thằng Thứ sẽ đánh
bại Trí nên định xông vào can ra. Nhìn sang Dũng, Phương thấy vẻ mặt cậu ta rất thản nhiên như chả có việc gì. Phương hỏi:
- Liệu Trí chơi lại thằng Thứ không? Nó đánh nhau bạo lắm đấy. Có nhiều đứa to hơn mà còn phải chịu thua nó.
Dũng toét miệng cười, nói với vẻ tự tin:
- Anh đừng lo. Ba anh Trí cho ảnh tập Vovinam từ hồi mới lên mười. Ảnh học khá lắm. Thằng Thứ chỉ là cái bị cát cho ảnh tập võ thôi.
Quả nhiên, tuy hùng hổ nhưng Thứ làm sao chịu nổi một môn đồ xuất sắc của môn phái Vovinam, một môn võ do người Việt Nam sáng lập với sự tổng hợp các thứ võ trên thế giới. Chỉ chưa đầy hai phút mà Thứ đã bị Trí quật ngay xuống cỏ với một thế kẹp cổ bằng chân độc đáo: Thứ nằm lăn kềnh ra đất và xin thua.
Bọn trẻ đứng xem vỗ tay tán thưởng rào rào và phục với đòn bay kẹp cổ rất tuyệt mà chúng cho là hết sức “chì’!
Cả bốn bạn trẻ quây quần bên bàn nước mía. Phương, Trí và Dũng thì nhàn hạ và thản nhiên trong lúc Thứ đầy vẻ ngượng
ngập và không vui. Thứ uống vội vàng khi chị chủ xe mang nước đến. Uống xong nó đứng lên ngay trả tiền và nói trỏng không:
- Kể như xong nợ đấy nhé, ta sẽ gặp lại.
Phương đứng lên cầm tay Thứ kéo lại
nhưng nó vùng ra và nói thêm:
- Tao có việc phải đi, không ngồi lâu được.
Nói xong, nó đi thẳng trước sự ngơ
ngác của ba bạn trẻ. Thế là cuộc làm quen đã không thành vì thái độ ương ngạnh của thằng Thứ. Cả ba bạn trẻ nhìn nhau cười buồn...
Trời trưa hè nắng thật chói chang. Phía bên ngoài là quốc lộ 20 đen bóng dưới cơn nắng gay gắt.
Chị chủ xe nước mía nhìn các bạn cười thật tươi hỏi:
- Hôm nay cậu Thứ xộp nhỉ? Cậu ấy bao các cậu chầu nước mía đấy à?
Dũng nhanh nhẩu (vẫn tật cố hữu của cậu):
- Không phải vậy đâu chị. Nó vừa thua cuộc đấy.
- Các cậu đánh cuộc gì với cậu ấy vậy?
Trí cười cải chính:
- Đâu có đánh cuộc gì. Em với nó vừa “choảng” nhau một trận trong đường lô. Nó thua nên trả tiền nước mía đấy.
Chị chủ xe vẫn còn nghi ngờ:
- Nó thua thật à. Mà sao các cậu lại đánh nhau?
Phương giải thích ngay:
- Nó ăn hiếp thằng Hòa, buộc thằng Hòa phải đánh đáo ăn tiền với nó. Trí can ra nên nó tức đòi đánh nhau đấy chị.
Cùng lúc ấy một chú bảo vệ bước vô quán nước mía. Chú mua mấy điếu thuốc và nói chuyện gì đó với chị chủ xe rồi đi ngay. Ba bạn trẻ cũng định ra về chợt chị chủ quán nước mía hỏi nhỏ:
- Các cậu đã biết việc gì xảy ra ở nông trường mình chưa?
Thấy vẻ mặt quan trọng của chị, mấy cậu đoán ngay ra là vụ trộm phân urê nhưng các cậu cũng vờ như không biết. Phương nói:
- Chuyện gì vậy chị?
- Kho phân urê của nông trường bị trộm. Nghe đâu mất cũng khá nhiều. Không biết số phân đã được chuyển đi hay còn cất giấu đâu đó nên nông trường đang tổ chức truy lùng
- Mà có được manh mối gì chưa chị? - Trí hỏi.
- Chưa, nhưng hình như vụ trộm này có liên can đến một vài người ở nông trường.
- Căn cứ vào đâu mà quyết đoán vậy được chị? - Trí hỏi tiếp.
- Thì như các cậu thấy, cả giờ giấc và đường đi nước bước trong nông trường bọn trộm đã canh thật chính xác. Tội nghiệp chú Tám thủ kho, nếu không tìm được chắc ông ta phải bồi thường quá!
Ba bạn trẻ không nói gì thêm. Các cậu ra về trong ánh nắng gay gắt.
&&&
7
Kế hoạch của Trí
Riêng đối với Trí thì cậu tự nghĩ: Số phân bị trộm vẫn còn được che giấu ở đâu đó chưa mang đi xa. Bởi lẽ, vào tối hôm chủ nhật các cậu thấy bọn trộm đã thồ ngược vào phía trong các lô cạo chứ không mang ra phía quốc lộ. Chỉ không biết chúng cất giấu nơi nào mà đội bảo vệ hết sức truy lùng vẫn không tìm ra tông tích gì cả.
Công việc truy tìm thật là gay go đây. Bây giờ phải phăng lần từ đầu mối là thằng Thứ, nếu quả đúng thằng Thứ có can dự trong việc phi pháp này. Thế nhưng, cậu hết sức phân vân khi phải kết thân với Thứ. Nó là một đứa bé hư hỏng - ai ai cũng đều biết. Nếu kết thân với nó thì cậu sẽ bị mang tai tiếng không ít. Chẳng ai hiểu cho Trí đâu. Vả lại việc này phải giữ kín không nên cho ai biết. Có thế thằng Thứ mới không nghi ngờ được.
Phải bám sát và thân thiết với Thứ. Chỉ có cách đó mới hy vọng tìm được chút ánh sáng trong vụ trộm.
Có thể là bọn trộm đang lợi dụng Thứ vì Thứ rất quen thuộc với địa bàn nông trường lại là thiếu nhi nên rất ít ai để ý tới cậu. Còn bọn trộm thì đứng phía ngoài, nếu giả như có bị lộ thì chỉ Thứ bị bắt mà thôi, còn chúng thì đã cao bay xa chạy.
Trí suy nghĩ nát óc. Cậu cố tìm một phương án thật hoàn hảo để góp sức tóm gọn bọn trộm và lấy lại số phân urê đã mất cho nông trường. Phải tìm cho ra nơi chúng cất giấu. Trí suy nghĩ với quyết tâm phải bám riết thằng Thứ thôi. Mặc kệ, ai nghĩ sao thì nghĩ. Kết quả sẽ trả lời cho mọi người. Trong đầu cậu bây giờ chỉ còn hình ảnh một người bạn chơi bóng rất cừ đang hư hỏng và số phân đã mất của nông trường. Cậu phải hành động thôi.
***
Ngôi nhà của chú Năm Thiện cũng giống như mọi căn nhà khác trong khu nhà ở tập thể này. Cũng lợp tranh, dừng tre và không mấy cao ráo. Chung quanh nhà, những vồng lang mọc xanh tốt vây kín. Vài gốc mít tơ nhô cao hẳn trên những chiếc lá lang màu xanh thẫm. Vài con gà mái dẫn con đi thong thả bới bới trên mặt đất, trên thảm cỏ.
Trí đến nhà chú Năm Thiện khi trời đã lên khá cao. Ánh nắng chan hòa trong vườn. Một đứa con gái trạc mười ba, mười bốn tuổi đang khom khom trục nước lên bờ một cái giếng mới đào. Chợt thấy bóng người lạ, con chó đang nằm dài trong mái hiên chạy vụt ra xô về phía Trí sủa vang.
Trí ngồi thụp xuống, nhặt đá chọi, con chó khựng lại trong khi đó cô bé thôi trục nước đi về phía Trí la chó:
- Vện, chết mày a. Anh đi tìm ai?
Trí đứng lên. Cậu nhìn thoáng thấy cô gái tóc húi ngắn kiểu búp bê, vẻ mặt bầu bầu với nụ cười thật duyên dáng. Cậu đáp:
- Tôi, tôi đi tìm Thứ. Đây có phải là nhà của Thứ không?
Cô bé gục gặc cái đầu, tròn xoe mắt hỏi:
- Anh Thứ vừa đi ra, anh không gặp sao?
Trí quay mặt về phía ngõ bên ngoài. Con
đường vắng tanh, chỉ có vài đứa nhỏ đang nô đùa. Giờ này, mọi người đang ở ngoài lô cạo cả. Cậu đáp:
- Tôi từ bên nhà đi thẳng qua đây nên không gặp. Cô có biết Thứ đi đâu không?
Cô bé đáp ngay, ranh mãnh:
- Có trời mà biết ảnh đi đâu. Đi suốt ngày mà.
Trí từ giã:
- Tôi về nhé, Thứ có về cô nhắn hộ có Trí đến tìm.
Cô bé ngạc nhiên:
- Vậy anh là anh Trí đấy à? Anh tìm anh Thứ có việc gì cần gấp không?
Trí cười cười nheo mắt nhìn cô bé với vẻ tinh nghịch:
- Vậy ra “đằng ấy” cũng biết tôi à?
Cô bé cũng không vừa:
- Vâng. “đằng này” biết anh đánh nhau cừ lắm.
Trí đỏ mặt. Cậu chống chế:
- Chỉ tại anh Thứ nhà “đằng ấy” thôi.
- Vậy hôm nay anh định tìm anh Thứ để so tài nữa chăng?
Trí gãi gãi đầu, cậu lúng búng nói nhỏ:
- Thôi, nghỉ đánh nhau rồi. Định tìm Thứ giảng hòa đây.
- Thật nhé, đánh nhau là không hay rồi. Bực một nỗi anh Thứ lại thích đánh nhau mới khổ chứ. Cả ba má đều khuyên nhủ mãi không được, đánh đòn cũng không chừa mới khổ.
Trí xoa xoa tay, cậu chả biết gì để nói. Bực thật. Yên lặng một lúc cậu hỏi:
- “Đằng ấy” tên là gì thế?
- Hỏi làm gì?
- Hỏi để biết vậy thôi.
- Biết làm gì? - Cô bé càng làm già.
Trí ấp úng... mãi cậu mới nói:
- Ngộ nhỡ có khi gặp ngoài đường thì kêu không được à?
Nhìn vẻ lúng túng của Trí, cô bé chợt bật cười giòn giã. Tiếng cười của cô bé càng làm Trí khó chịu hơn. A, cô bé này được nước lên mặt, đã thế thì Trí cũng cóc cần. Cậu vừa nói vừa quay mình ra cổng:
- Thôi, tôi về đây. Chào.
Thấy Trí có vẻ buồn vì lối đùa dai của mình. Cô bé chợt nói vói theo:
- Giận thật đấy à? Tên Phiến đấy.
Trí chả buồn nói gì. Cậu lặng lẽ đi và nghĩ: “Cô bé Phiến này đáo để thật"
***
Trí bắt gặp Thứ đang ngồi lặng lẽ trên thềm nhà họp của nông trường vào trưa hôm ấy. Cậu đon đả:
- Làm gì ngồi buồn vậy Thứ?
Thứ ngẩng lên nhìn Trí vẻ không thân thiện:
- Ngồi chơi không được à!
Trí cố tình làm quen:
- Tớ đi kiếm cậu đây!
Thứ ngạc nhiên:
- Tìm tao làm gì?
- Chơi vậy thôi. Chắc cậu buồn tớ đấy nhỉ?
- Buồn gì?
- Về cái vụ choảng nhau hôm qua đấy! Ta hòa nhé.
Thằng Thứ không nói, nó lặng yên. Trí cười cười ngồi xuống bên cạnh:
- Lúc nãy tớ có lại nhà tìm cậu, mà không gặp. Hỏi Phiến nó bảo chả biết cậu đi đâu.
Làm ra vẻ quan trọng, Thứ nói:
- Bọn con gái như nó làm gì biết được việc tớ làm chứ. Này, cậu có tiền không, đi uống nước đi.
Thấy Thứ đã hòa hoãn, Trí bá vai:
- Đi, tớ bao cậu chầu nước mía. Trưa nóng khô cả cổ.
Hai đứa quàng vai nhau như đã thân thiện từ lâu.
★
★
★
★
★
0