Anh sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Anh chỉ biết mùa thu qua sách vở, phim ảnh. Ở trong miền nam thường thì có hai mùa mưa nắng, anh nghe mấy đồng nghiệp quê ngoài Bắc nói về các mùa ở ngoài ấy thường chồng lấn nhau. Xuân thì có cái oi ả của hè. Hạ thì có mưa của thu. Thu lại có cái lành lạnh của đông. Đông lại như ẩn chứa cái nồng ấm của mùa xuân trong cái lạnh lẽo của mình. Anh được đến một vùng cao. Không khí se lạnh ở đây làm mọi người hay nhắc đến mùa thu. Thu đến rất nhẹ, man mác, êm dịu, với gió se lạnh, với những con đường, khu vườn, mái nhà đầy lá vàng rơi, với màu nắng dịu nhẹ như từng sợi tơ mỏng lơ lửng giữa lưng trời vắng lặng lúc tinh mơ hay chiều tà. Làn khói sương bàng bạc như dãi lụa mắc qua từng mái ngói, từng ngõ vắng … Thu lãng mạn kì diệu. Nhiều người lang thang ngơ ngẩn trên phố, hay trong ngõ nhỏ nào đấy rực màu lá vàng dưới chân mà không biết mình đang bị mùa thu làm lạc lối. Có lẽ các truyện liêu trai xưa cũng có khung cảnh như vầy là cùng. Người ta thả hồn theo thu để được vương vấn, để buồn bâng quơ, để vui bất chợt và để hoài niệm đầy ắp tâm hồn. Người ta trầm ngâm bên cốc chè xanh, bên giọt đắng cà phê ở một vỉa hè nào đấy để lắng nghe bước thu về qua một làn gió nhẹ thổi, luồn vào khe hở cổ áo làm sống lưng như có luồng điện chạy, làm tay chân nổi đầy gai ốc.
Mấy anh thợ điện trẻ ngồi nghỉ giải lao ven đồi sau khi phát quang được một cung đường. Với rựa, câu liêm chất đống dưới chân, dăm anh bàn chuyện bóng đá tối qua Barca với Real ai thắng. Mấy anh bàn chuyện nâng cấp máy vi tính nên mua Core i5 hay Core i7. Cũng nhiều anh ngồi thẩn thờ trước cảnh sắc mùa thu, lặng im không nói gì để cõi lòng tự nhiên xao xuyến … Tâm hồn con người bình thường trước cảnh vật trở nên lãng đãng nghệ sĩ .
Thêm một năm sắp trôi qua. Các anh hoàn thành công việc của mình. Hàng trụ với hành lang sạch sẽ dưới ánh nắng mùa thu, trở nên hiên ngang với những cánh tay vững chãi. Phía xa dưới chân đồi mấy cô gái xuất hiện cùng những chiếc khăn choàng, nón trùm đầu bằng len đỏ, vàng rực rỡ đem lại chút ấm áp cho anh trong tiết trời lành lạnh, và làm đám con trai nhao nhao lên trong cái hoang vắng của núi đồi.
Một cậu trẻ lém lỉnh cất tiếng chọc ghẹo. Bên kia một cô gái cũng đáp lại không vừa . Được lắng nghe giọng con gái trong veo, cười đùa í ới làm bao nhiêu nhọc nhằn của đám con trai tan hết.
Lên mỗi cây trụ sắt cao thường có cảm giác chơi vơi. Đã nhiều lần, khi hoàn thành công việc, anh ngồi trên cao tít ấy nhìn tứ phía, ngắm bức tranh do bàn tay con người và thiên nhiên vẽ lên đẹp tuyệt vời. Chỉ có ở trên cao mới được ngắm một bức tranh đa chiều 3600 mà không máy ảnh nào chụp được. Cái toàn bích của thiên nhiên dưới đường dây cao thế làm anh rần rật sống lưng.
Thu năm nay vắng. Anh xong công việc sớm. Ngồi nấn ná đôi chút ngắm cảnh thiên nhiên. Cái sắc vàng của mùa thu làm cho khung cảnh trở nên dịu dàng và tâm hồn có cái gì đó man mác. Gió nhẹ nghịch lá tạo nên tiếng xào xạc làm anh bật cười, ngỡ có con nai đi lạc đâu đây.
Về thôi! Đám thợ trẻ í ới.
Vụt qua tầm mắt cả đám, là chiếc áo bà ba màu hồng cánh sen.
Cả đám lao nhao. Đúng là cô giáo ở ngôi trường ven sông mà bọn anh thường đi ngang rồi! …Nhưng cô ấy không đi… một mình. Đi bên cạnh là một anh cậu mặc đồ thơ điện khoác ba lô như từ chốt xa trở về.
Hai người quàng qua vai đi sát nhau. Trước lời chọc ghẹo vui vẻ của cả đám thơ cả hai chỉ biết mỉm cười và đi nhanh hơn. Anh để ý thấy bàn tay của hai người đan nhau thật chặc
Một trái tim sưởi ấm một trái tim qua mùa thu này…
Cả đám thôi chọc đứng đó ngẩn ngơ, nhìn theo bóng đôi bạn trẻ khuất dần. Hình ảnh của họ dịu dàng và nồng nàn như nắng mùa thu làm ấm áp người khác.
Mùa thu đã về thật rồi.
Võ Tấn Cường
Mấy anh thợ điện trẻ ngồi nghỉ giải lao ven đồi sau khi phát quang được một cung đường. Với rựa, câu liêm chất đống dưới chân, dăm anh bàn chuyện bóng đá tối qua Barca với Real ai thắng. Mấy anh bàn chuyện nâng cấp máy vi tính nên mua Core i5 hay Core i7. Cũng nhiều anh ngồi thẩn thờ trước cảnh sắc mùa thu, lặng im không nói gì để cõi lòng tự nhiên xao xuyến … Tâm hồn con người bình thường trước cảnh vật trở nên lãng đãng nghệ sĩ .
Thêm một năm sắp trôi qua. Các anh hoàn thành công việc của mình. Hàng trụ với hành lang sạch sẽ dưới ánh nắng mùa thu, trở nên hiên ngang với những cánh tay vững chãi. Phía xa dưới chân đồi mấy cô gái xuất hiện cùng những chiếc khăn choàng, nón trùm đầu bằng len đỏ, vàng rực rỡ đem lại chút ấm áp cho anh trong tiết trời lành lạnh, và làm đám con trai nhao nhao lên trong cái hoang vắng của núi đồi.
Một cậu trẻ lém lỉnh cất tiếng chọc ghẹo. Bên kia một cô gái cũng đáp lại không vừa . Được lắng nghe giọng con gái trong veo, cười đùa í ới làm bao nhiêu nhọc nhằn của đám con trai tan hết.
Lên mỗi cây trụ sắt cao thường có cảm giác chơi vơi. Đã nhiều lần, khi hoàn thành công việc, anh ngồi trên cao tít ấy nhìn tứ phía, ngắm bức tranh do bàn tay con người và thiên nhiên vẽ lên đẹp tuyệt vời. Chỉ có ở trên cao mới được ngắm một bức tranh đa chiều 3600 mà không máy ảnh nào chụp được. Cái toàn bích của thiên nhiên dưới đường dây cao thế làm anh rần rật sống lưng.
Thu năm nay vắng. Anh xong công việc sớm. Ngồi nấn ná đôi chút ngắm cảnh thiên nhiên. Cái sắc vàng của mùa thu làm cho khung cảnh trở nên dịu dàng và tâm hồn có cái gì đó man mác. Gió nhẹ nghịch lá tạo nên tiếng xào xạc làm anh bật cười, ngỡ có con nai đi lạc đâu đây.
Về thôi! Đám thợ trẻ í ới.
Vụt qua tầm mắt cả đám, là chiếc áo bà ba màu hồng cánh sen.
Cả đám lao nhao. Đúng là cô giáo ở ngôi trường ven sông mà bọn anh thường đi ngang rồi! …Nhưng cô ấy không đi… một mình. Đi bên cạnh là một anh cậu mặc đồ thơ điện khoác ba lô như từ chốt xa trở về.
Hai người quàng qua vai đi sát nhau. Trước lời chọc ghẹo vui vẻ của cả đám thơ cả hai chỉ biết mỉm cười và đi nhanh hơn. Anh để ý thấy bàn tay của hai người đan nhau thật chặc
Một trái tim sưởi ấm một trái tim qua mùa thu này…
Cả đám thôi chọc đứng đó ngẩn ngơ, nhìn theo bóng đôi bạn trẻ khuất dần. Hình ảnh của họ dịu dàng và nồng nàn như nắng mùa thu làm ấm áp người khác.
Mùa thu đã về thật rồi.
Võ Tấn Cường