Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Buổi Chiều Mimosa...

0 trả lời, 85 lượt xem — Trang 1 / 1
Lần nào đi phát quang qua những khu đồi đầy hoa mimosa, anh em bảo nhau đi cẩn thận, riêng anh lại thừ người ngắm chúng. Loài hoa ấy có nhiều lá hoa mỏng và mảnh như sương. Cánh hoa khẽ chạm vào cũng dễ nát, còn thân cây cứ chạm vago là rút hết lại. Mong manh nưng không dễ vỡ. Màu hoa chỉ nhẹ hơn màu cánh sen, dịu dàng e ấp. Quanh loài hoa này có bao nhiêu câu chuyện.
Chuyện kể rằng, trên cao nguyên Labiang ngày xưa, chàng trai người dân tộc nhà nghèo những khỏe mạnh cường tráng, có giọng hát cao vút như gió ngàn buổi sớm nhưng đem lòng yêu cô con gái con quan người kinh. Cô gái đẹp mỏng mảnh như thác Cam ly, với mái tóc đen óng mượt như dòng nước luôn phảng phất hương bưởi mỗi khi gió bồng lên. Trải qua bao nghiệt ngã của tình đời, của sự ngăn trở từ phía gia đình cô gái, hai người đã bỏ nhà đi cùng nhau đến một nơi không dấu chân người trên cao nguyên. Họ sống hạnh phúc với nhau. Giữa hạnh phúc nàng bị bệnh. Quái ác thay, căn bệnh làm cho nàng ra đi nhanh và bất ngờ . Sau khi nàng mất, ngày nào chàng trai cũng đem hoa rừng đặt lên mộ người tình đoản mệnh. Đến một ngày, do quá yêu người cũ nên chàng trai đã chết bên mộ cô gái. Những người đi rừng lại làm thêm một nấm mộ cạnh mộ cô gái. Ít lâu sau, giữa hai ngôi mộ có một loài hoa mọc lên. Thân cây đầy gai khỏe khắn như chàng trai, hễ ai đụng vào thì cây co lại e ấp như cô gái. Và từ thân cây mọc lên những đoá hoa mỏng mảnh như mối tình của họ. Người đời gọi đó là hoa mimosa...
Không biết câu chuyện ấy có thật không nhưng tôi và nhiều vẫn thích loài hoa mimosa. Có cả một bài hát về nó. Ban đầu có thể là vẻ mỏng manh, bàng bạc của nó đã chinh phục tôi.Cũng có thể nó là loài hoa mọc nơi hoang dã.
Có lẽ vì trời xui khiến nên cả tôi và em đều cùng thích những cánh hoa li ti mềm mại, nhỏ xinh mang tên mimosa. Cả hai thống nhất một điều rằng, mimosa là loài hoa đẹp. Đơn giản thế thôi em nhỉ?! Dĩ nhiên, vườn nhà không thể trồng. Mỗi khi về nhà sau khi đi làm về tôi thường chọn con đường đi ngang những khu đất hoang, khô cằn để thấy những bông mimosa vươn mình giữa dám thân cây đầy gai, bao mệt mỏi lo toan của cuộc sống dường như tan biến. Xen lẫn những bông cúc dại vàng vàng, mimosa phớt tím, e ấp, nhẹ nhàng đến khiêm nhường nhưng vẫn có sắc riêng không thể lẫn được.Và một chiều  tám tháng ba trên đồi vắng tôi đã gặp em, cũng đi ngắm hoa mimosa. Loay hoay thế nào mà em làm rớt cái kính cận giữa đám gai mimosa. Đó cũng là lý do để tôi…làm quen em.
Ở giữa Sài Gòn, ít thấy mimosa. Chỉ khi đi ra miệt ngoại thành như Hóc Môn, Thủ Đức, Bình Chánh hoặc các tỉnh lân cận như Bình Dương, Đồng Nai…thì mới bắt gặp nó. Vậy mà, giữa cái ồn ào của đô thị, tôi vẫn được nhìn thấy mimosa. Thi thoảng, ven mép sân bê tông, ven lề đường nhựa tôi vẫn thấy những bông hoa kiên cường này. Chen lẫn giữa gạch đá, bê tông, mimosa vẫn vươn lên đầy sức sống mãnh liệt với dăm bông trăng trắng. Lần đầu bắt gặp tôi đã rất ngạc nhiên về phát hiện này. Sau đó, tôi thầm nhủ rằng cũng do công tác vệ sinh hơi…kém nên mới có chỗ cho loài cây này có đất sống. Phải chăng, vẫn còn có nhiều người…lãng mạn, vẫn thích loài hoa dại ấy mà bây giờ nó là một thứ hiếm hoi giữa muôn vàn các loài hoa mới. Giữa biển người trên đường phố, mờ mịt bụi và khói xe, không biết có ai lẫn thẫn như tôi khi nhìn thấy những bông mimosa đang khoe sắc nơi vệ đường mà chợt thấy nhẹ lòng vì chút hồn quê. Không biết 8 tháng 3 này, nơi ấy mimosa còn không? Và em có đợi tôi về để ngắm hoa không? Câu hỏi cứ vẫn vơ trong đầu làm tôi phải điện thoại cho em ngay. Tôi muốn được cùng em ngắm nó trong những chiều tà, khi mặt trời đang xuống cây khép lá ngủ chỉ còn hoa là hoa. Điều tôi muốn dành cho em đó là sự giản đơn, êm nhẹ và chỉ là một thế giới của riêng em và tôi. Liệu có được không em?                           
Võ Tấn Cường  
Đăng nhập để trả lời
0