Các vị thần tháng đi tuần du vào những ngày khác nhau, trong tháng mình cai quản, theo sở thích và theo kế hoạch đã được …Ngọc Hoàng duyệt. Vị nam thần đẹp trai tháng ba về trong cơn gió Xuân đầu năm man mát. Chàng đột ngột xuất hiện ở cổng một Công ty, như người thân quen cũ đi xa về. Trong phòng bảo vệ là cô nhân viên lạ lẫm trong bộ đồng phục mới. Chàng thổi nhẹ vào gáy, cô nàng rùng mình cảm thấy cái hơi lạnh mát luồn vào cổ áo, bất chợt xuống tấn, thủ thế, quay lại… không thấy ai. Trong lòng cô tự dưng man mác với khoảng sân vắng của công ty.
Chàng nam thần vung những hạt Xuân còn sót lại vào mấy chậu cúc còn vương vấn tết. Chàng lùa gió dọc theo dãy hành lang vắng nghịch ngợm tung các vạt áo dài của mấy nhân viên đi sớm đang đứng …”tám”. Trên tóc, trong khoé mắt, sâu thẳm trong tim niềm hạnh phúc được ở cạnh người thân sau mùa tết của các nàng còn tràn ngập. Ai cũng có một điều gì đó muốn nói với bạn bè. Và hôm nay các cô ai cũng mong được sống trong một ngày bình thường nhưng …không bình thường, được ngập hạnh phúc trong cơ man nào là hoa, là lời chúc, là các buồi họp mặt, là các món quà be bé, xinh xinh đầy ý nghĩa tôn trọng người phụ nữ. Cái cảm giác đó đang được chàng nam thần làm dâng lên trong tim các phụ nữ làm họ cảm thấy ấm áp, thân quen, gần gũi.
Chào nhé, chàng nam thần thì thầm vào tai một cô nhân viên đang tranh thủ tút tác nhan sắc qua tấm gương soi bé tẹo, làm cô nàng giật mình nghiêng ngó. Ai mà chơi kỳ ghê !
Chào nhé, ngày được chọn dành riêng cho phụ nữ. Cơ man là hoa tươi được bày đầy các vỉa hè, cổng các trường học, gần các cơ quan. Chàng thiên thần đẹp trai bay vút lên chào những cánh chim líu ríu gọi nhau trên đường dây cao thế. Tiếng gió xào xạc vòm lá của hàng cây ven đường tạo những thanh âm êm dịu nhè nhẹ, làm chàng không còn cảm thấy mình cô đơn …
Nhớ lắm dãy nhà chờ ca. Khu vườn mờ trong hơi sương sớm. Xuân nhè nhẹ về bên luống vạn thọ vàng rực, bên liếp cải xanh rì. Đàn gà giò rúc vào nhau ở một góc chuồng chờ đến trưa 30 tết và ngày mồng ba. Con chó phèn cuộn mình cạnh bếp than hồng rực lửa nấu bánh tét. Cái không khí trong lành, âm ấm của đất trời khi xuân về, những làn khói nghi ngút vừa có cái mùi hăng hăng của củ cải phơi nắng ngâm nước mắm, mùi nhựa lá chuối, mùi vỏ cam, quyện trong cái mùi thịt kho hột vịt nhà ai thoang thoảng trong gió làm bụng thấy cồn cào …
Xuân về! Cho lòng ta nhớ lại thời ấu thơ trốn mẹ đi chơi xuân với đám bạn hàng xóm. Gió xuân mang đầy xác pháo vương vãi trên cỏ, đám con gái xòe tay như hứng những hạt xuân ngoài mái hiên, còn lũ con trai lại đá banh trên đám cỏ xuân, mặc cho tiếng mẹ gọi í ới với cây roi chờ ở nhà. Những cơn mưa xuân đổ xuống khi trời nhập nhoạng trong những ngày học cuối cùng của năm cũ, chân đạp xe chậm lại để thích thú nhận lấy những hạt bụi nước bay bay hắt vào mặt, man mác. Mấy cô bé nghỉ tiết trốn ra rẫy hái hoa, chiếc áo dài trắng tinh khôi buột túm hai vạt, bị bắt quả tang, tay ôm chặt chiếc cặp trước ngực, bẽn lẽn chạy nhanh về.
Xuân về Sài Gòn năm nay nhẹ nhàng ngang đường Nguyễn Huệ, Công viên Tao Đàn, Văn Thánh, Đầm sen … Xuân mãnh liệt, nhiệt thành và vồn vã… Xuân đẩy cái hơi lành lạnh mùa đông về trước, làm ai cũng có cái cảm giác nấng níu mùa đông, thèm được cuộn mình trong chăn ấm, làm một con mèo lười...và ngủ vùi.
Xuân về! Thương quá những anh chàng nón vàng, áo xanh, áo cam, áo màu ôliu lẫn khuất trong dòng người nơi phố xá náo nhiệt, lặng thầm trên đường đồi vắng vẻ, buổi sáng đón xuân sớm trên trụ cao, giữa khuya chờ xuân nơi trạm vắng. Tất cả đều cố hết sức để dòng điện tuôn chảy suôn sẻ từ nơi mới sinh ra đi đến bến đỗ cuối cùng một cách an toàn. Có quá không khi gọi những công việc ấy là chiến công?
Xuân về! Xuân gợi cho ta những câu chuyện man mác, ấm áp tình người. Những đứa con xa xứ đến xuân lại trở về đoàn tụ cùng gia đình. Xuân vẫn vậy, vẫn làm cho trời đất lung linh hơn. Có lúc xuân về trong mưa, đôi khi xuân về trong nắng. Cây ra lá non, bung nụ hoa chào đón xuân, chào đón năm mới. Xuân chứng kiến bao cảnh tạm biệt bạn bè về quê xa và xuân cũng ngắm nhìn lắm người vui vầy hạnh phúc .Xuân về! Xuân năm nay bầy chim én về đây sẽ ngỡ ngàng vì đất nước thay đổi quá nhiều. Vì xuân mọi thứ trở nên dễ thương hơn ... Xuân cứ về đi. Xuân ơi!
Võ Tấn Cường
Chàng nam thần vung những hạt Xuân còn sót lại vào mấy chậu cúc còn vương vấn tết. Chàng lùa gió dọc theo dãy hành lang vắng nghịch ngợm tung các vạt áo dài của mấy nhân viên đi sớm đang đứng …”tám”. Trên tóc, trong khoé mắt, sâu thẳm trong tim niềm hạnh phúc được ở cạnh người thân sau mùa tết của các nàng còn tràn ngập. Ai cũng có một điều gì đó muốn nói với bạn bè. Và hôm nay các cô ai cũng mong được sống trong một ngày bình thường nhưng …không bình thường, được ngập hạnh phúc trong cơ man nào là hoa, là lời chúc, là các buồi họp mặt, là các món quà be bé, xinh xinh đầy ý nghĩa tôn trọng người phụ nữ. Cái cảm giác đó đang được chàng nam thần làm dâng lên trong tim các phụ nữ làm họ cảm thấy ấm áp, thân quen, gần gũi.
Chào nhé, chàng nam thần thì thầm vào tai một cô nhân viên đang tranh thủ tút tác nhan sắc qua tấm gương soi bé tẹo, làm cô nàng giật mình nghiêng ngó. Ai mà chơi kỳ ghê !
Chào nhé, ngày được chọn dành riêng cho phụ nữ. Cơ man là hoa tươi được bày đầy các vỉa hè, cổng các trường học, gần các cơ quan. Chàng thiên thần đẹp trai bay vút lên chào những cánh chim líu ríu gọi nhau trên đường dây cao thế. Tiếng gió xào xạc vòm lá của hàng cây ven đường tạo những thanh âm êm dịu nhè nhẹ, làm chàng không còn cảm thấy mình cô đơn …
Nhớ lắm dãy nhà chờ ca. Khu vườn mờ trong hơi sương sớm. Xuân nhè nhẹ về bên luống vạn thọ vàng rực, bên liếp cải xanh rì. Đàn gà giò rúc vào nhau ở một góc chuồng chờ đến trưa 30 tết và ngày mồng ba. Con chó phèn cuộn mình cạnh bếp than hồng rực lửa nấu bánh tét. Cái không khí trong lành, âm ấm của đất trời khi xuân về, những làn khói nghi ngút vừa có cái mùi hăng hăng của củ cải phơi nắng ngâm nước mắm, mùi nhựa lá chuối, mùi vỏ cam, quyện trong cái mùi thịt kho hột vịt nhà ai thoang thoảng trong gió làm bụng thấy cồn cào …
Xuân về! Cho lòng ta nhớ lại thời ấu thơ trốn mẹ đi chơi xuân với đám bạn hàng xóm. Gió xuân mang đầy xác pháo vương vãi trên cỏ, đám con gái xòe tay như hứng những hạt xuân ngoài mái hiên, còn lũ con trai lại đá banh trên đám cỏ xuân, mặc cho tiếng mẹ gọi í ới với cây roi chờ ở nhà. Những cơn mưa xuân đổ xuống khi trời nhập nhoạng trong những ngày học cuối cùng của năm cũ, chân đạp xe chậm lại để thích thú nhận lấy những hạt bụi nước bay bay hắt vào mặt, man mác. Mấy cô bé nghỉ tiết trốn ra rẫy hái hoa, chiếc áo dài trắng tinh khôi buột túm hai vạt, bị bắt quả tang, tay ôm chặt chiếc cặp trước ngực, bẽn lẽn chạy nhanh về.
Xuân về Sài Gòn năm nay nhẹ nhàng ngang đường Nguyễn Huệ, Công viên Tao Đàn, Văn Thánh, Đầm sen … Xuân mãnh liệt, nhiệt thành và vồn vã… Xuân đẩy cái hơi lành lạnh mùa đông về trước, làm ai cũng có cái cảm giác nấng níu mùa đông, thèm được cuộn mình trong chăn ấm, làm một con mèo lười...và ngủ vùi.
Xuân về! Thương quá những anh chàng nón vàng, áo xanh, áo cam, áo màu ôliu lẫn khuất trong dòng người nơi phố xá náo nhiệt, lặng thầm trên đường đồi vắng vẻ, buổi sáng đón xuân sớm trên trụ cao, giữa khuya chờ xuân nơi trạm vắng. Tất cả đều cố hết sức để dòng điện tuôn chảy suôn sẻ từ nơi mới sinh ra đi đến bến đỗ cuối cùng một cách an toàn. Có quá không khi gọi những công việc ấy là chiến công?
Xuân về! Xuân gợi cho ta những câu chuyện man mác, ấm áp tình người. Những đứa con xa xứ đến xuân lại trở về đoàn tụ cùng gia đình. Xuân vẫn vậy, vẫn làm cho trời đất lung linh hơn. Có lúc xuân về trong mưa, đôi khi xuân về trong nắng. Cây ra lá non, bung nụ hoa chào đón xuân, chào đón năm mới. Xuân chứng kiến bao cảnh tạm biệt bạn bè về quê xa và xuân cũng ngắm nhìn lắm người vui vầy hạnh phúc .Xuân về! Xuân năm nay bầy chim én về đây sẽ ngỡ ngàng vì đất nước thay đổi quá nhiều. Vì xuân mọi thứ trở nên dễ thương hơn ... Xuân cứ về đi. Xuân ơi!
Võ Tấn Cường