"1, 2, 3... 3, 2, 1 ... " Chợt nghe đâu đây vẳng nghe câu hát ấy. Câu hát tôi chỉ nghe được một lần hiếm hoi mà nhớ mãi. Câu hát em đã hát, không phải cho tôi nghe, em hát bâng quơ, câu hát tôi chưa thuộc hết nhưng câu hát ấy và hình ảnh của em làm tôi chẳng thể quên được. Mãi mãi!
Tôi nhớ có nhà tâm lý học đã phân loại tình yêu: loại "Nếu", loại "Vì" và loại "Mặc dù". Tình yêu của tôi dành cho em chỉ là loại cuối cùng vì tôi biết tôi không hề có một lý do gì để yêu em cả. Tôi yêu em, thế thôi!
Có những tình yêu thuộc về cảm tính. Những người nam nữ đến với nhau vì họ thấy cần có một người bạn khác phái. Họ nói yêu nhau nhanh chóng và nói chia tay cũng dễ dàng. Đúng rồi! Không được người này thì họ tìm người khác. Tình yêu của họ thật dễ dàng làm sao. Nhưng tôi không bao giờ muốn thế.
Cho dù những lúc lạc quan nhất, tôi vẫn không bao giờ nghĩ được khoảng cách giữa tôi và em có thể gần nhau. Sự hiểu biết, học vấn, trí thông minh, điều kiện môi trường của em hơn tôi nhiều lắm. Tôi chỉ có thể là tôi, nếu không tôi chỉ là kẻ lố bịch. Tôi là trẻ con và một ông già khó tính dưới mắt em là như vậy.
Mỗi người đều phải có nghĩa vụ của mình đối với cuộc đời. Những công việc đặt ra phải hoàn thành. Không có bất cứ lý do nào có thể biện minh cho sự hèn nhát, kể cả nhân danh tình yêu. Tôi vẫn phải sống, vẫn phải làm việc, vẫn phải trả nghĩa vụ cho cuộc đời, cho gia đình, cho xã hội mà tôi đang sống dù tôi không có được tình yêu của em. Nhưng tôi vẫn yêu em, không ai, không đều gì cản được, kể cả tôi.
Mọi sự thành công của người nam đều có bóng dáng của người nữ. Tình yêu tôi dành cho em là động lực để tôi sống và làm việc tốt hơn. Và em có biết không, những việc tôi làm, luôn có những lý do nho nhỏ là vì em. Trách sao được khi trong tôi đã có một phần mình luôn dành cho em.
Thời gian sẽ trả lời! You know it true, everything I do I do it for you
Tôi nhớ có nhà tâm lý học đã phân loại tình yêu: loại "Nếu", loại "Vì" và loại "Mặc dù". Tình yêu của tôi dành cho em chỉ là loại cuối cùng vì tôi biết tôi không hề có một lý do gì để yêu em cả. Tôi yêu em, thế thôi!
Có những tình yêu thuộc về cảm tính. Những người nam nữ đến với nhau vì họ thấy cần có một người bạn khác phái. Họ nói yêu nhau nhanh chóng và nói chia tay cũng dễ dàng. Đúng rồi! Không được người này thì họ tìm người khác. Tình yêu của họ thật dễ dàng làm sao. Nhưng tôi không bao giờ muốn thế.
Cho dù những lúc lạc quan nhất, tôi vẫn không bao giờ nghĩ được khoảng cách giữa tôi và em có thể gần nhau. Sự hiểu biết, học vấn, trí thông minh, điều kiện môi trường của em hơn tôi nhiều lắm. Tôi chỉ có thể là tôi, nếu không tôi chỉ là kẻ lố bịch. Tôi là trẻ con và một ông già khó tính dưới mắt em là như vậy.
Mỗi người đều phải có nghĩa vụ của mình đối với cuộc đời. Những công việc đặt ra phải hoàn thành. Không có bất cứ lý do nào có thể biện minh cho sự hèn nhát, kể cả nhân danh tình yêu. Tôi vẫn phải sống, vẫn phải làm việc, vẫn phải trả nghĩa vụ cho cuộc đời, cho gia đình, cho xã hội mà tôi đang sống dù tôi không có được tình yêu của em. Nhưng tôi vẫn yêu em, không ai, không đều gì cản được, kể cả tôi.
Mọi sự thành công của người nam đều có bóng dáng của người nữ. Tình yêu tôi dành cho em là động lực để tôi sống và làm việc tốt hơn. Và em có biết không, những việc tôi làm, luôn có những lý do nho nhỏ là vì em. Trách sao được khi trong tôi đã có một phần mình luôn dành cho em.
Thời gian sẽ trả lời! You know it true, everything I do I do it for you