Thuở nhỏ, mơ ước là anh hùng cái thế, chọc trời khuấy nước, vô địch thiên hạ, là siêu nhân, là người dơi...
Lớn lên, chỉ cầu xin chuyện bình an, nhắm mắt, bịt tay, không bàn chuyện thiên hạ. Mọi việc đều lấy chữ "MAKENO" làm đầu, bàng quang thế sự, miễn là mình bình an.
Khi bắt đầu trưởng thành, chợt nhận ra mình sao nhỏ bé. Biết ý nghĩa cuộc sống không phải sống vì mình, biết được hạnh phúc là "ngọc trong đá". Muốn làm người đâu phải dễ lắm thay.
Triết nhân có dạy "làm điều lành, tránh điều dữ" chỉ bấy nhiêu câu mà không dễ gì làm. Làm người tốt có biết bao người dè bỉu, tị nạnh, đơm điều, bao sự bàn tán sau lưng...
Làm cho mọi người thì là việc bao đồng cho thiên hạ, lửa nhiệt tình thì "được" gọi là sự bốc đồng; làm được việc có ai biết đến mình mà nhớ; lúc thất bại thì bao kẻ chê cười..., đôi lúc dừng tâm mà ngẫm nghĩ: sống như mình có thiệt thòi quá chăng???
Không! Đời không chỉ là quán trọ. Cuộc sống của con người chỉ đẹp khi có lý tưởng, niềm tin. Sống làm người không phải vì mình sợ chi những lời dè bỉu, sống làm người trong sạch, sợ gì kẻ nói vào ra.
Rất có thể ta không là cây cột lớn ghé vai vào chống đỡ giang san. Rất có thể ta không thành người thành đạt, "vinh thân phì gia" sung sướng đủ đầy. Rất có thể ta không là một triết nhân, vì "hạt bụi rồi cũng trở về làm cát bụi..."
Nhưng cát bụi ta không yên lòng làm cát bụi. Phải vươn vai góp chút sức cho cuộc sống này. Viên gạch nhỏ trong vô vàn viên gạch cất thành căn nhà lớn cho muôn người. Hạt cát nhỏ trong hàng muôn hạt cát xây lên chiếc cầu đỡ bước chân người qua...
Dẫu cho người đời chà đạp tấm thân ta, ta vẫn luôn ngẩng đầu bước tới, không thẹn với lòng mình, dù mình phải chìm trong cảnh trắng - đen.
Ta sẽ phải là một người tốt!
Lớn lên, chỉ cầu xin chuyện bình an, nhắm mắt, bịt tay, không bàn chuyện thiên hạ. Mọi việc đều lấy chữ "MAKENO" làm đầu, bàng quang thế sự, miễn là mình bình an.
Khi bắt đầu trưởng thành, chợt nhận ra mình sao nhỏ bé. Biết ý nghĩa cuộc sống không phải sống vì mình, biết được hạnh phúc là "ngọc trong đá". Muốn làm người đâu phải dễ lắm thay.
Triết nhân có dạy "làm điều lành, tránh điều dữ" chỉ bấy nhiêu câu mà không dễ gì làm. Làm người tốt có biết bao người dè bỉu, tị nạnh, đơm điều, bao sự bàn tán sau lưng...
Làm cho mọi người thì là việc bao đồng cho thiên hạ, lửa nhiệt tình thì "được" gọi là sự bốc đồng; làm được việc có ai biết đến mình mà nhớ; lúc thất bại thì bao kẻ chê cười..., đôi lúc dừng tâm mà ngẫm nghĩ: sống như mình có thiệt thòi quá chăng???
Không! Đời không chỉ là quán trọ. Cuộc sống của con người chỉ đẹp khi có lý tưởng, niềm tin. Sống làm người không phải vì mình sợ chi những lời dè bỉu, sống làm người trong sạch, sợ gì kẻ nói vào ra.
Rất có thể ta không là cây cột lớn ghé vai vào chống đỡ giang san. Rất có thể ta không thành người thành đạt, "vinh thân phì gia" sung sướng đủ đầy. Rất có thể ta không là một triết nhân, vì "hạt bụi rồi cũng trở về làm cát bụi..."
Nhưng cát bụi ta không yên lòng làm cát bụi. Phải vươn vai góp chút sức cho cuộc sống này. Viên gạch nhỏ trong vô vàn viên gạch cất thành căn nhà lớn cho muôn người. Hạt cát nhỏ trong hàng muôn hạt cát xây lên chiếc cầu đỡ bước chân người qua...
Dẫu cho người đời chà đạp tấm thân ta, ta vẫn luôn ngẩng đầu bước tới, không thẹn với lòng mình, dù mình phải chìm trong cảnh trắng - đen.
Ta sẽ phải là một người tốt!