..."Khi bình minh hé sáng, phố phường còn ngủ yên, khi giọt sương lóng lánh vẫn còn đọng trên lá...". Tôi dừng tay lắng nghe những câu hát quen thuộc, thoáng nghe từ một chương trình TV. Đã 10 năm rồi mà mỗi lần nghe tôi lại thấy bồi hồi sao lạ. Có lẽ, đây là bài hát tôi đã nghe khi lần đầu tiên tôi biết được cảm giác xa trường, xa bạn bè, thầy cô yêu dấu. Hồi ấy, một người bạn tôi đã hát bài hát này, và chúng tôi cũng hát theo. Chúng tôi hát một cách tự nhiên, và khóc cũng một cách tự nhiên, không có những lý giải văn vẻ. Cô giáo tôi cũng khóc dù khi ấy cô đã là người trưởng thành. Chúng tôi khóc vì cô và cô khóc chắc vì những người đã dìu dắt cho mình. "...Như thời gian êm đềm theo tháng năm, như dòng sông gợn đều theo cơn gió, mang tình yêu của thầy đến với chúng em...". Câu hát ấy vẫn còn làm tôi nao nao đến tận bây giờ.
Bên góc bàn làm việc, tấm thiệp hồng của bạn tôi làm xao động trong tôi những ý nghĩ. Như mới ngày hôm qua đây, chúng tôi hãy còn bé bỏng với áo trắng học trò thì hôm nay bạn tôi đã chững chạc với áo chú rể với bông hoa trên ngực áo. Vậy mà chúng tôi, mỗi đứa một cảnh, ngày vui của bạn lại khóc bên nhau, cùng hát bài ca của ngày xưa: "Ngồi lại bên nhau này bạn thân ơi, ngồi lại bên nhau cùng hát ca, bạn bè thân yêu cách xa lâu rồi...". Giây phút ấy, nỗi lo cuộc sống để lại ngoài kia, chúng tôi cùng nhau quay ngược thời gian xa lắm mà cứ ngỡ như mới hôm nào.
"Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
Nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười
Nhớ tiếng nói, tiếng hát thiết tha trong lòng
Và nhớ những ngấn nước mắt của ngày chia tay ta xa nhau.
Hãy thắp sáng trong tim bạn bè
Những ước muốn với bao hy vọng
Những sóng gió bão tố có nhau trong đời
Và hãy gắng sống xứng đáng cho nhau."
Tiếng chuông đồng hồ gõ nhịp ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi chợt nhận thấy mình đang nhẩm hát lại bài hát của năm xưa. Nhìn lên đồng hồ, tôi dần trở về hiện tại. Đồng hồ không quay ngược, thời gian không bao giờ trở lại nhng những ký ức của quá khứ luôn là động lực để ta đi tới, vượt qua trở ngại để xứng đáng với những con người đã đặt kỳ vọng vào mình.
Ngày mai, một người nữa sẽ lên máy bay. Tôi tặng người ấy tấm bản đồ của đất nước. Trong ấy gửi gắm cả niềm tin về ngày trở về. Tôi sẽ không ra tiễn vì người ấy sẽ trở về. Bạn ơi, khi ra đi hãy nhớ rằng mình không phải là kẻ trốn chạy mà là người thực hiện hoài bão của bao người. Hãy nhớ đến những phút giây "đồng hồ quay ngược" của chúng ta, và hãy xứng đáng với nó.
Bên góc bàn làm việc, tấm thiệp hồng của bạn tôi làm xao động trong tôi những ý nghĩ. Như mới ngày hôm qua đây, chúng tôi hãy còn bé bỏng với áo trắng học trò thì hôm nay bạn tôi đã chững chạc với áo chú rể với bông hoa trên ngực áo. Vậy mà chúng tôi, mỗi đứa một cảnh, ngày vui của bạn lại khóc bên nhau, cùng hát bài ca của ngày xưa: "Ngồi lại bên nhau này bạn thân ơi, ngồi lại bên nhau cùng hát ca, bạn bè thân yêu cách xa lâu rồi...". Giây phút ấy, nỗi lo cuộc sống để lại ngoài kia, chúng tôi cùng nhau quay ngược thời gian xa lắm mà cứ ngỡ như mới hôm nào.
"Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
Nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười
Nhớ tiếng nói, tiếng hát thiết tha trong lòng
Và nhớ những ngấn nước mắt của ngày chia tay ta xa nhau.
Hãy thắp sáng trong tim bạn bè
Những ước muốn với bao hy vọng
Những sóng gió bão tố có nhau trong đời
Và hãy gắng sống xứng đáng cho nhau."
Tiếng chuông đồng hồ gõ nhịp ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi chợt nhận thấy mình đang nhẩm hát lại bài hát của năm xưa. Nhìn lên đồng hồ, tôi dần trở về hiện tại. Đồng hồ không quay ngược, thời gian không bao giờ trở lại nhng những ký ức của quá khứ luôn là động lực để ta đi tới, vượt qua trở ngại để xứng đáng với những con người đã đặt kỳ vọng vào mình.
Ngày mai, một người nữa sẽ lên máy bay. Tôi tặng người ấy tấm bản đồ của đất nước. Trong ấy gửi gắm cả niềm tin về ngày trở về. Tôi sẽ không ra tiễn vì người ấy sẽ trở về. Bạn ơi, khi ra đi hãy nhớ rằng mình không phải là kẻ trốn chạy mà là người thực hiện hoài bão của bao người. Hãy nhớ đến những phút giây "đồng hồ quay ngược" của chúng ta, và hãy xứng đáng với nó.