Hôm công ty phát động quyên góp quà để giúp đỡ bà con Cần Giờ khó khăn. Mỗi nhân viên đều (phải!) trích một phần lương để đóng góp. Nó nghe có tiếng người xì xào: "Đóng góp từ thiện tự nguyện gì đâu mà như bóp cổ thế này". Vờ như không thấy, nó chỉ lẳng lặng gửi cho một túi quần áo, ít tập sách, và ít đồ chơi mà nó gom góp, xin được.
Lại nghe thông báo "Ai đi Cần Giờ để mang quà thì phải tự túc chi phí". Lại có tiếng xì xào "Đi chơi thì đi chứ tui không đi làm ba cái công tác xã hội vớ vẩn". Nó lại lặng im, lẳng lặng đăng ký đi.
Quê nó nghèo lắm, thiếu đủ thứ nên nó biết ở những nơi như quê nó quý lắm những món quà như vậy. Ở thành phố này, những thứ đó lại rất thừa thãi và người ta vất vào những thùng rác. Nó đi xin về, và lâu lâu lại gửi cho những người khó khăn. Nó chẳng nghĩ gì cả, không phải sự tình nguyện, không phải lòng từ thiện. Tự nhiên nó làm như một cử chỉ tự nhiên, như một chút tấm lòng nhớ về quê nghèo mà từ đó nó đã ra đi.
Lại nghe thông báo "Ai đi Cần Giờ để mang quà thì phải tự túc chi phí". Lại có tiếng xì xào "Đi chơi thì đi chứ tui không đi làm ba cái công tác xã hội vớ vẩn". Nó lại lặng im, lẳng lặng đăng ký đi.
Quê nó nghèo lắm, thiếu đủ thứ nên nó biết ở những nơi như quê nó quý lắm những món quà như vậy. Ở thành phố này, những thứ đó lại rất thừa thãi và người ta vất vào những thùng rác. Nó đi xin về, và lâu lâu lại gửi cho những người khó khăn. Nó chẳng nghĩ gì cả, không phải sự tình nguyện, không phải lòng từ thiện. Tự nhiên nó làm như một cử chỉ tự nhiên, như một chút tấm lòng nhớ về quê nghèo mà từ đó nó đã ra đi.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)