Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tiểu anh hùng - Thẩm Thệ Hà

5 trả lời, 12 lượt xem — Trang 1 / 1
Tiểu anh hùng
Tác giả: Thẩm Thệ Hà
 
- I -
Sĩ Uy

Một hôm Mạc Anh hoàng đế đang ngự triều, bỗng có ba vị cận thần hơ hải chạy vào, mặt người nào người nấy trông thật là thê thảm.
Hoàng thượng ngạc nhiên hỏi:
- Ai làm cho các khanh ra nông nỗi?
Họ cúi đầu một lượt:
- Chính sứ thần Sĩ Gia của bệ hạ.
Vua nổi giận:
- Quân phản bội! Các khanh hãy an lòng, con hắn là Sĩ Uy sẽ đền tội cho hắn.
Lập tức, ngài truyền lệnh cho đòi Sĩ Uy.
Chàng tuổi trẻ mới mười lăm tuổi nhưng vẻ mặt khôi ngô, cương quyết. Chàng vừa bước đến nghiêng đầu trước bệ, nhà vua đã thét lớn:
- Sĩ Uy, cha nhà ngươi đã phạm tội khi quân và dám lăng nhục ba vị cận thần của ta, ngươi phải đền tội cho hắn một cách nặng nề. Ngày mai ngươi sẽ bị treo cổ ở pháp trường để làm gương cho quân sĩ.
Sĩ Uy sợ hãi:
- Tâu bệ hạ, quả phụ thân của tiểu sinh có tội, nhưng đem tiểu sinh ra mà thế tội cho cha thì thật là oan. Xin bệ hạ rộng lượng.
Dứt lời, Sĩ Uy đưa mắt khẩn cầu nhìn tất cả các quan triều thần, đôi mắt cậu long lanh đượm một vẻ hãi hùng thê thảm:
- Nhờ các ngài xin Vua hộ tôi, tôi xin viện danh dự của Chúa là không bao giờ quên ơn các ngài.
Các quan đều ái ngại:
- Chúng ta sẽ tận tâm giúp ngươi.
Mười bốn vị triều thần vội phủ phục trước ngai vàng, tha thiết cầu khẩn:
- Xin bệ hạ hãy tha thứ cho một đứa trẻ vô tội.
Hoàng hậu cũng rươm rướm lệ:
- Hắn còn ngây thơ quá, xin bệ hạ hãy xuống phước lành cho hắn.
Nhưng nhà vua vẫn chưa hết phẫn nộ, ngài nghiêm giọng phán:
- Trẫm đã quyết định. Trẫm không muốn cái gương của tên phản bội Sĩ Gia còn diễn lại ở dưới triều này.
Tất cả triều thần đều ngậm ngùi cho số phận của cậu bé. Có những đôi mắt đẫm lệ và những tấm lòng cảm động vì xót thương. Họ lặng lẽ nhìn nhau, không ai còn dám hó hé một lời nào.
Giữa lúc ấy, có tiếng vó ngựa từ xa vang đến. Tiếng ngựa dừng lại trước đền, ba người kỵ mã hấp tấp bước vào:
- Tâu bệ hạ, một đoàn hùng binh nước Mễ Tây Lan đang kéo đến biên thùy nước ta.
Mạc Anh hoàng đế sửng sốt:
- Còn những Đại tướng của ta ở biên giới?
- Họ đang liều mình cố thủ.
Nhà Vua cau mày:
- Ta sẽ đạp bọn xâm lăng ấy tan tành từng mảnh. Ngay ngày mai, Trẫm sẽ ngự giá thân chinh, các khanh hãy lo chuẩn bị binh mã. Các khanh khác giữ Sĩ Uy theo ta. Ta sẽ treo cổ hắn trước mặt ba quân, một lượt với ngày ta ca khúc khải hoàn đắc thắng.
Mạc Anh kiêu hãnh mỉm cười, trong lúc Hoàng hậu và bá quan đều cúi đầu áy náy.
Đăng nhập để trả lời
0
- II -
Đạo binh Hỏa đầu quân
 
Đạo binh của Hoàng đế đến biên thùy. Ngài cho họp các quan, phán rằng:
- Binh Mễ Tây Lan hùng hổ như lang sói, các khanh có ai vì nước lãnh ngọn cờ tiên phong chăng?
Một vị tướng từ trong hàng ngũ bước ra:
- Tâu bệ hạ, hạ thần dẫu bất tài cũng xin bảo vệ lấy ngọn cờ của đất nước.
Nhà vua mừng rỡ:
- Khanh hãy khá thận trọng.
Vị tướng ấy chính là Duy Minh hầu tước. Hắn kiêu dũng ngồi trên mình ngựa, hăng hái kéo một đạo hùng binh xuống núi.
Hai đạo quân gặp nhau trong một trận tàn khốc. Tiếng quân reo vang dậy làm náo động cả một góc trời. Quân Mễ Tây Lan cuộn tràn như nước vỡ bờ.
Binh của Duy Minh càng ngày càng yếu thế. Hầu tước nhìn quanh, thấy thây quân sĩ chồng chất đầy cả chân núi. Tiếng gươm giáo chạm nhau nghe ghê rợn như tiếng gọi của tử thần. Hắn nghĩ thầm: “Ta sẽ chết mất nếu còn rán chống cự”. Và không nhớ rằng mình có bổn phận bảo vệ ngọn cờ tổ quốc, hắn cho ngựa lén trốn lên một triền núi với một mớ tàn quân.
Mạc Anh vừa đến giữa đám loạn quân thì nhận ra ngọn cờ của mình không còn trong hàng ngũ. Một vị đại thần tâu vội:
- Bệ hạ trông kìa; ngọn cờ của bệ hạ đang phất phơ trên triền núi.
Nhà vua đỏ mặt:
- Ta đã lầm trao ngọn cờ cho một tên khiếp nhược. Quân sĩ! Hãy tiến nhanh trả thù cho đồng bạn các ngươi.
Đạo binh của nhà vua đồng loạt tiến lên, rồi oằn oại như một đoàn thuyền giữa dòng thác lũ. Thanh gươm của nhà vua bay vun vút nhưng không làm sao cứu vãn được cơn nguy. Tiếng đau thương của đất nước làm quặn lòng, tiếng rên la của muôn binh càng thảm thiết. Nhà vua nhìn lên thấy cả một chân trời đỏ như nhuộm máu, gió reo vù vụt và bụi mù như khói cuộn. Ngài cố huy động thanh gươm với bao nhiêu tàn lực.
Bỗng một tiếng reo trên triền núi làm cho nhà vua phấn khởi. Một đạo binh tràn xuống, cầm đầu là tiểu tướng Sĩ Uy.
Thì ra trong lúc đoàn ngự binh đang lâm vào vòng nguy khổ, Sĩ Uy cùng Khả Minh hầu tước đang đứng trên một triền núi và chứng kiến rõ sự thất bại thê thảm của nhà vua. Khi thấy Duy Minh bỏ hàng ngũ lẻn trốn một cách hèn nhát, chàng tuổi trẻ bỗng thấy lòng công phẫn. Chàng nói với hầu tước: “Ta phải đồng tâm cứu giá! Nhà vua đã bị phản bội, ta phải đến với ngài”. Và chàng quay lại bọn hỏa đầu quân, thét to: “Các người hãy theo ta. Hỡi những kẻ yêu nước, các người hãy ra sức giải cứu cho nước nhà đang nguy khốn”.
Cả thảy đều đồng một loạt hưởng ứng. Nhưng họ chỉ là bọn người chuyên nấu cơm, dọn bếp, họ không có một khí giới nào trong tay. Họ bước đi vài bước rồi dừng lại, đưa mắt nhìn nhau. Sĩ Uy lại thét lên:
- Các người sợ gì? Các người hãy tiến lên! Khí giới đã có kia, ta hãy đoạt khí giới bọn Duy Minh hèn nhát.
Lần này không còn ai rụt rè gì nữa. Họ theo Sĩ Uy và hầu tước băng mình xuống núi. Đến gần đám tàn quân của Duy Minh, Sĩ Uy tiến đến trước mặt vị hầu tước khiếp nhược:
- Hỡi hầu tước nhà vua đâu?
- Hoàng thượng đã bị bắt.
- À quân phản bội, nhà ngươi nói láo. Chính nhà ngươi đã bỏ hàng ngũ trong lúc muôn quân đang chiến đấu.
Dứt lời, Sĩ Uy hất hầu tước xuống ngựa, mạnh cho đến nỗi hắn phải nằm bất tỉnh. Bọn hỏa đầu quân lập tức đoạt tất cả khí giới của bọn đào ngũ. Sĩ Uy nhảy lên ngựa, phất ngọn cờ làm lịnh, rồi kéo đạo binh vừa thành lập vào vòng phong tỏa của địch quân.
Binh của Sĩ Uy đi đâu, quân Mễ Tây Lan chết lăn ra như rạ. Vua Mễ Tây Lan sợ hãi, vội cho thâu binh.
Khi Sĩ Uy đến trước mặt Mạc Anh hoàng đế, nhà vua hớn hở:
- Sĩ Uy, nhà ngươi quả thật là một tiểu anh hùng.
Ngài rút thanh kiếm vàng đeo ngang lưng ra, niềm nở bảo:
- Tất cả tội lỗi của nhà ngươi, Trẫm ân xá cả. Và Trẫm ban thanh kiếm danh dự này cho ngươi gọi là ghi công cứu quốc.
Mạc Anh vừa nói vừa trao thanh kiếm cho Sĩ Uy.
Chàng tuổi trẻ đưa hai tay tiếp lấy giữa muôn tiếng hoan hô vang dậy của binh sĩ.
Trong lúc vua tôi đang hớn hở, chợt một đại tướng Mễ Tây Lan xin vào ra mắt. Nhà vua ra lịnh cho vào.
Đó là vị phò mã của Mễ Tây Lan hoàng đế. Chàng là một võ tướng vô địch, đã từng đại thắng cả trăm trận, chinh phục cả thiên hạ anh hùng. Sau khi làm lễ nhà vua, hắn bước đến trước mặt Sĩ Uy, kiêu hãnh nói:
- Lần đầu tiên tôi được gặp một thiếu niên anh dũng như tiểu tướng. Xin cho biết tiểu tướng là ai?
- Tôi là Sĩ Uy, con của Sĩ Gia bá tước.
- Thật là vinh dự cho bá tước. Tôi là Lỗ Sinh, phò mã của Hoàng đế Mễ Tây Lan. Tôi thay mặt Hoàng đế đến đây, yêu cầu được gặp tiểu tướng trong một trận. Nếu tôi thua, Hoàng đế nước tôi lập tức rút binh về. Trái lại, nếu tiểu tướng thua, xin nhường cho chúng tôi phân nửa bờ cõi.
Sĩ Uy ngẩng mặt lên với cái vẻ hiên ngang của một tráng sĩ:
- Tôi rất lấy làm vui lòng, phò mã ạ! Có điều ngài nên hiểu trận ấy hẳn là ghê gớm lắm mà phần thắng chắc chắn là phải về tôi.
Lỗ Sinh mỉm cười:
- Tiểu tướng có một tấm lòng tự tin rất đáng khen, nhưng tôi e rằng lần này tiểu tướng không còn giữ nó lâu nữa.
Phò mã Mễ Tây Lan ra về giữa những đôi mắt ngạc nhiên của cả một đoàn binh thù địch.
Đăng nhập để trả lời
0
- III -
Trên đảo Hoàng Sa

Trận tranh sức của đôi võ tướng đã định vào một ngày cuối thu trên đảo Hoàng Sa.
Buổi sớm hôm ấy, Hoàng đế Mễ Tây Lan cùng tất cả triều thần thân tiễn phò mã ra trận.
Lỗ Sinh vận một bộ giáp sắt, đeo bên lưng thanh bảo kiếm Kiền Khôn. Đó là một thanh gươm quý nhất của nước Mễ Tây Lan, cũng có thể là thanh gươm quý nhất của cả thế giới.
Nhà vua nắm lấy tay phò mã, ân cần căn dặn:
- Trẫm sẽ ban cho khanh phân nữa lãnh thổ thâu hoạch được của địch và sẽ gả Mỹ Liên công chúa cho khanh nếu khanh hoàn toàn thắng trận.
- Tâu Bệ hạ, nếu hạ thần thắng trận hôm nay cũng là vì tổ quốc và công chúa, hạ thần không dám ao ước gì nữa.
Khi Lỗ Sinh sửa soạn lên đường thì công chúa bước vào. Nàng lộng lẫy trong bộ xiêm y màu hồng, tha thướt như một dáng tiên. Mái tóc nàng cài một vòng hoa tươi càng làm nổi bật vẻ mặt hồng hào, đôi mắt long lanh và nụ cười xinh trên đôi môi thắm.
Nàng âu yếm nói với Lỗ Sinh:
- Trận thử sức hôm nay, phò mã bảo là vì thiếp, vậy chẳng hay thiếp có thể theo phò mã để xem chàng trổ tài chăng?
- Nếu vậy thì công chúa sẽ được dịp xem thanh Kiền Khôn lợi hại là dường nào, và người yêu của công chúa sẽ không hổ tiếng vô địch bấy lâu nay.
Công chúa hớn hở theo Lỗ Sinh đến Hoàng Sa đảo.
Khi công chúa và Lỗ Sinh ra đi được một lúc, viên hầu tước Mặc Lệ - người được uy quyền nhất bên cạnh nhà vua - vội quỳ xuống trước ngai vàng:
- Xin bệ hạ cho hạ thần theo tiếp tay với phò mã, thần hứa chắc sẽ đem Sĩ Uy về nội đêm nay.
Nhà vua ưng thuận. Lập tức, hầu tước tuyển chọn hơn trăm chiến binh lão luyện, đem mai phục trong những bụi rậm trên đảo Hoàng Sa. Sự phản bội đó Lỗ Sinh không hề ngờ đến và Mỹ Liên cũng không ngờ sự đổi ý của phụ thân.
Hai người ra đi với sự tự tin ở tài lực mình, với sự hân hoan của một việc làm anh dũng.
Sĩ Uy đơn thân độc mã đến đảo từ sớm. Tuy còn trẻ quá, chàng vẫn đủ đức tính can đảm và can cường của một tráng sĩ. Thanh gươm chàng nhịp khẽ trên lưng ngựa, đôi mắt chàng sáng ngời như hai vì sao.
Khi công chúa và Lỗ Sinh vừa tới, chàng khẽ nghiêng đầu chào:
- Tôi đợi phò mã từ sáng.
Lỗ Sinh mỉm cười:
- Tôi đến trễ nhưng vẫn còn đủ thời giờ để ta hiểu tài nhau. Nàng này là Mỹ Liên công chúa, con gái yêu của Hoàng đế Mễ Tây Lan và là vị hôn thê của tôi. Nàng đến để chứng kiến cuộc tranh đấu của chúng ta.
Mỹ Liên công chúa cúi đầu với nụ cười rất đẹp trên môi.
Lỗ Sinh tiếp:
- Nếu tiểu tướng thắng, chúa tôi sẽ tức khắc rút binh và phần tôi, tôi xin nhường nàng công chúa trẻ đẹp ấy lại cho tiểu tướng.
Sĩ Uy hiên ngang đáp:
- Tôi chẳng phải vượt núi đến đây để tìm người đẹp. Ngài biết điều, hãy về quy hàng với chúa tôi, ngài sẽ được ban thưởng và trọng dụng.
- Không khi nào! Tôi đã từng biết thắng chớ chưa hề biết quy hàng.
- Nếu vậy thì lần này ngài sẽ được biết mùi thất bại.
Hai thanh gươm bắt đầu chạm vào nhau. Bên kia bờ Hoàng đảo, đoàn binh của hai nước giàn ra để xem cuộc tranh đấu. Những tiếng reo vang dậy đưa sang hòa nhịp với gió ngàn và thép chạm.
Thanh gươm của Sĩ Uy vun vút như tiếng gió, ánh thép rung lên không khí như những tia hào quang. Thanh Kiền Khôn của Lỗ Sinh bay lộn như thần long đón những miếng lợi hại của địch thủ. Đến xế trưa, Lỗ Sinh bị một vết thương ở chả vai.
Sĩ Uy bật cười:
- Lỗ Sinh! Thanh Kiền Khôn lợi hại của ngài đâu? Nó đã phản ngài rồi đó.
Lỗ Sinh lồng lộn như con hổ dữ, nhưng thanh Kiền Khôn vẫn bất lực trước lưỡi gươm thần tình tuyệt kỹ của Sĩ Uy. Chàng vừa đánh vừa thở hổn hển, sức lực lần lần càng yếu.
Thấy Lỗ Sinh không còn có thể chống cự lâu nữa, hầu tước Mặc Lệ ra lịnh cho quân mai phục áp vào. Họ vây kín Sĩ Uy, mặc cho Lỗ Sinh và công chúa đứng ngây người ra giữa cơn hỗn loạn. Hai người vừa kinh ngạc vừa hổ thẹn.
Sĩ Uy chống cự anh dũng với bao nhiêu tàn lực, nhưng rốt cuộc chàng đành thúc thủ trước sự hùng hổ của bầy sói. Người ta trói chàng lại và giải chàng về trại.
Mặc Lệ tâu với nhà vua:
- Tâu bệ hạ, hạ thần đã y lời bắt Sĩ Uy về để trả thù cho bao nhiêu quân sĩ ta đã bị hắn giết.
Nhà vua mừng rỡ:
- Khanh thật là bậc công thần, Trẫm rất lấy làm đẹp dạ. Trẫm sẽ cho treo cổ hắn trước pháp trường để cho bọn Mạc Anh vỡ mật.
Lỗ Sinh vội phủ phục:
- Tâu bệ hạ, hạ thần cùng Sĩ Uy đã cam kết nhau trong cuộc tranh đấu, hầu tướng Mặc Lệ đã làm một việc phi pháp. Xin bệ hạ vì danh dự của nước Mễ Tây Lan, vì danh dự của những trang mã thượng mà trả tự do lại cho Sĩ Uy. Ta sẽ bắt hắn trong một trường hợp khác.
Nhà vua cương quyết:
- Không thể được.
Công chúa cũng quỳ xuống:
- Xin phụ thân hãy thả Sĩ Uy. Tất cả dân Mễ Tây Lan đều công phẫn nếu phụ thân còn giữ Sĩ Uy:
- Trẫm đã nhất định.
Và nhà vua truyền lệnh đem giam Sĩ Uy vào ngục, đợi sáng mai sẽ đem ra xử ở pháp trường.
Đăng nhập để trả lời
0
- IV -
Người kiếm mã đảo Tinh Châu

Đêm ấy, Lỗ Sinh bỏ thành sang trại địch, xin vào yết kiến Mạc Anh hoàng đế. Trước sự phẫn nộ của nhà vua, chàng thản nhiên nói:
- Sĩ Uy bị bắt, lỗi tại tiểu tướng. Chính tiểu tướng cũng không ngờ là cạm bẫy. Xin nhà vua hãy đem giam tiểu tướng vào ngục, đến khi nào Sĩ Uy được trả tự do.
Mạc Anh hoàng đế ngạc nhiên trong lúc triều thần đều tâu:
- Người đó quả là bậc hiền tài.
Nhà vua hoan hỉ:
- Trẫm chưa hề thấy một vị tướng nào khí khái như khanh. Khanh đã giữ được danh dự của những trang mã thượng Mễ Tây Lan, khanh lại giữ được chữ TÍN đối với kẻ địch. Trẫm lấy làm vừa lòng được tiếp khanh cho đến ngày Sĩ Uy về nước.
Ngày hôm sau, Mạc Anh hoàng đế kéo đại đội hùng binh tràn qua biên giới, vấn tội Hoàng đế Mễ Tây Lan. Nhờ sự điều khiển can đảm của nhà vua, quân Mễ Tây Lan tan vỡ như đàn ong. Mất Lỗ Sinh, Mễ Tây Lan như thiếu mất năng lực chiến đấu. Quân sĩ đều ta thán. Mặc Lệ run lên đen đét mỗi khi được lịnh ra binh. Muôn binh đều oán trách nhà vua, một số đông bỏ hàng ngũ đi về với địch.
Trong lúc Mễ Tây Lan Hoàng đế đang âu sầu lo sợ, bỗng một cứu tinh đến làm cho ngài yên dạ. Một đạo binh tiếp viện từ phương đông kéo tới, cầm đầu là Quốc vương đảo Tinh Châu tên là Phi Tinh. Đó là một hổ tướng vạm vỡ, ngồi trên lưng một con thần mã sắc đen. Con ngựa quý ấy của đảo Tinh Châu có tài chạy ba ngày ba đêm không hề mệt.
Nhà vua vồn vã đón tiếp. Ngài nói với Phi Tinh:
- Quốc vương đến kịp lúc để cứu Trẫm. Nếu Quốc vương giải thoát được quân Mễ Tây Lan, Trẫm sẽ tặng ngài lãnh thổ của địch và dâng cho ngài Mỹ Liên công chúa, con gái yêu của Trẫm.
Dứt lời, nhà vua trao cho Phi Tinh chiếc găng tay của mình để làm vật bảo đảm.
Lời của nhà vua làm cho tất cả bá quan đều kinh ngạc. Nhiều người bảo khẽ nhau. Thương hại thay cho Lỗ Sinh! Nếu có chàng ở đây, chàng sẽ không để yên cho bất cứ người nào cả gan chiếm người yêu của chàng.
Và họ đều thở dài nghĩ đến cử chỉ anh dũng của Lỗ Sinh, nhớ đến cái tấm lòng cao quý khiến cho mọi người phải kính phục.
Đăng nhập để trả lời
0
- V -
Tâm sự nàng công chúa

Nhưng người buồn nhất là Mỹ Liên công chúa.
Mỹ Liên được lịnh trông nom Sĩ Uy ở khám. Nàng đối đãi với chàng như là bạn, nhất là từ ngày Lỗ Sinh ra đi.
Cái tin nhà vua hứa gả nàng cho Quốc vương đảo Tinh Châu làm cho nàng vô cùng khiếp đảm. Trọn ngày vẻ mặt nàng rũ rượi, giọt lệ lúc nào cũng đẫm má. Sĩ Uy phải an ủi nàng:
- Công chúa, nàng đừng sầu thảm, phải can đảm như vị hôn phu của nàng.
Mỹ Liên gạt lệ, nhưng giọng nàng vẫn nghẹn ngào trong tiếng khóc:
- Tôi không còn can đảm nữa.
Sĩ Uy thở dài:
- Giá ta có thể thay Lỗ Sinh mà tranh đấu với Phi Tinh để giành lại công chúa cho chàng.
- Bạn Sĩ Uy, bạn là người rất tốt, bạn đã hứa và bạn hãy rán.
- Tôi là Sĩ Uy, công chúa ạ, và Sĩ Uy bao giờ cũng trọng lời hứa.
Công chúa vội vã vào yết kiến nhà vua. Nàng phủ phục trước ngai vàng, đôi mắt chan hòa hai dòng lệ.
- Thưa phụ thân.
Nhà vua cảm động, bước xuống cầm lấy tay nàng:
- Công chúa, cha đã chọn cho con một vị hôn phu rất xứng đáng, một tay kiếm mã vang danh khắp thiên hạ.
- Con không biết ai khác là hôn phu của con, ngoài Lỗ Sinh.
Nhà vua nghiêm giọng:
- Lỗ Sinh đã bỏ ta sang đầu giặc. Hắn là một tên phản quốc.
- Thưa phụ thân, Lỗ Sinh không hàng giặc, chàng chỉ làm bổn phận của một trang mã thượng. Nếu phụ thân thả Sĩ Uy, tức khắc chàng trở về.
Công chúa vừa dứt lời, một người đến trước mặt nàng hùng hổ nói:
- Công chúa còn tiếc gì mà nhắc nhở đến một tên phản quốc. Ngày mai, tôi sẽ đem binh đến, đạp tan thành quách đem Mạc Anh và Lỗ Sinh về đây cho mà xem.
Công chúa ngẩng lên, khẽ nhếch mép cười:
- Phải ngài là Quốc vương đảo Tinh Châu chăng?
- Chính tôi là vị hôn phu của nàng đây, công chúa ạ!
Công chúa cau mày:
- Tôi vui lòng ưng thuận, nếu ngài đủ sức thắng được một người của quân địch.
- Tôi sẽ thắng và sẽ làm vừa lòng nàng.
Công chúa quay lại phía nhà vua:
- Thưa phụ thân, xin phu thân cho Sĩ Uy vào yết kiến.
Nhà vua ra lịnh và Sĩ Uy từ tốn bước bào.
Chàng lễ phép tâu:
- Tiểu tướng xin thay Lỗ Sinh mà chiến đấu với người đã xâm đoạt tình yêu chàng một cách phi pháp. Xin bệ hạ hãy vì công chúa, cho phép tiểu tướng bảo vệ nàng.
Phi Tinh cười khinh bỉ:
- Sĩ Uy, mi còn trẻ con quá, mi không biết tiếc cái tuổi xanh của mi hay sao?
Sĩ Uy nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, gằn từng tiếng:
- Ta chỉ biết nhà ngươi đã làm một việc đáng thẹn đối với một trang kiếm mã. Ta tuy còn trẻ thật, nhưng ta cũng đủ sức cho nhà ngươi một bài học về tánh kiêu căng, tự phụ của nhà ngươi.
Phi Tinh giận dữ, thét to:
- Thằng bé con, mi muốn chết, ta sẽ cho mi vừa ý.
Rồi chàng tâu với nhà vua:
- Xin bệ hạ cho hạ thần đấu kiếm với Sĩ Uy trên đảo Hoàng Sa. Như thế, thần sẽ làm vừa lòng Lỗ Sinh và công chúa.
Nhà vua ưng thuận.
Công chúa hớn hở ra về. Nàng vui vẻ nói với Sĩ Uy:
- Bạn hãy về mài lại thanh gươm.
Chàng tuổi trẻ nhìn công chúa, mỉm cười:
- Nàng hãy vững lòng, nó là một thanh gươm vô địch.
Đăng nhập để trả lời
0
- VI -
Đường về tổ quốc

Tin Sĩ Uy sắp chiến đấu với Phi Tinh đồn đến tai Lỗ Sinh và Mạc Anh hoàng đế.
Lỗ Sinh vội tâu với nhà vua:
- Xin bệ hạ cho hạ thần về trại Mễ Tây Lan. Xong cuộc chiến đấu, hạ thần sẽ về đây với bệ hạ.
Nhà vua vui vẻ:
- Khanh cứ tự tiện ra đi. Trẫm chúc Sĩ Uy và khanh may mắn.
Lỗ Sinh trở về giữa sự hoan hô của dân Mễ Tây Lan. Vua Mễ Tây Lan kinh ngạc hỏi chàng:
- Mạc Anh hoàng đế đã trả tự do cho khanh chăng?
- Tâu bệ hạ, Mạc Anh hoàng đế sẽ trả tự do cho hạ thần, khi nào bệ hạ cho thả Sĩ Uy về nước. Thần chỉ xin phép nhà vua về đây chịu tội thế cho Sĩ Uy để cho chàng được tự do chiến đấu.
Lỗ Sinh dẫn Sĩ Uy về phòng mình, đích thân võ trang cho chàng tuổi trẻ. Công chúa vẫn chưa yên tâm, nàng lo sợ căn dặn:
- Phi Tinh là người rất dữ tợn, lưỡi gươm của hắn đã từng hạ sát hơn hai mươi nhà vua và vô số tráng sĩ. Sĩ Uy, bạn hãy rán! Bạn đang cầm vận mạng của tổ quốc bạn và cả vận mạng của chúng tôi.
Sĩ Uy nở một nụ cười tự tin.
- Không lúc nào tôi thấy hăng hái hơn lúc này. Công chúa đừng sợ, tôi sẽ xử tội tên khiếp nhược ấy trước buổi chiều hôm nay.
Lỗ Sinh cảm động, đặt thanh Kiền Khôn vào tay bạn:
- Sĩ Uy, bạn hãy cầm lấy thanh gươm này. Đó là thanh gươm quý nhất hoàn cầu, nó sẽ giúp bạn thắng trận dễ dàng. Từ nay, thanh bửu kiếm ấy thuộc quyền sở hữu của bạn.
Sĩ Uy niềm nở cảm tạ, rồi vội vàng lên yên. Vó ngựa phi nhanh về hướng Hoàng đảo. Đạo binh Mạc Anh đã đứng quanh bờ để đón chàng. Nhiều người đồng nói:
- Hỡi vị tiểu anh hùng! Hãy cho chúng tôi theo với! Chúng tôi sẽ bảo vệ chàng và sẽ bằm xác thằng mọi Phi Tinh ra như một con vật.
Sĩ Uy sợ hãi, thét to:
- Không, các ngươi hãy giữ danh dự của Hoàng đế và bảo tồn sanh mạng của Lỗ Sinh. Các ngươi hãy tin chắc, phần thắng sẽ về chúng ta.
Dứt lời, chàng cho ngựa xuống thuyền ra đảo.
Thuyền vừa cập bờ thì Phi Tinh cũng vừa đến bên kia sông. Hắn oai dũng ngồi trên con thần mã, không cần xuống thuyền, hắn thúc ngựa cho chạy xuống mặt nước. Con thần mã sang đến bờ không hề đẫm ướt yên cương.
Sĩ Uy kinh ngạc reo to:
- Thật là lạ! Giá ta được con thần mã đó!
Và tự nhiên chàng có ý thèm muốn ngồi trên mình nó, cho phi như bay về khắp bốn phương trời.
Nhưng Phi Tinh đã đến. Hắn nhìn kỹ Sĩ Uy từ đầu đến chân, bỗng cất tiếng cười to:
- Ta lấy làm hổ thẹn phải chiến đấu với một oắt con như mi. Sĩ Uy, mi còn đủ thời giờ để ăn năn, ta rộng lượng tha cho mi trở về.
Sĩ Uy đỏ mặt, rút thanh Kiền Khôn ra khỏi vỏ:
- Nhà ngươi thật là một gã mù. Ngươi khá mau mau xin tội đi, rồi thanh Kiền Khôn này sẽ đưa ngươi về với Chúa.
Hai thanh gươm chạm vào nhau, đánh bật một lằn lửa. Cả hai phi ngựa vài bước để xem lại thanh kiếm rồi lại lăn sả vào nhau. Sĩ Uy dùng một thế lợi hại đánh trúng vào ngực đối thủ. Phi Tinh gầm lên một tiếng dữ tợn rồi chém tạt vào tai Sĩ Uy làm văng mất chiếc mũ của chàng.
Hai người hăm hở vung gươm giữa tiếng hò reo của quân sĩ. Sĩ Uy càng đánh càng hăng, trong lúc Phi Tinh lần lần càng đuối. Quân Mễ Tây Lan không dằn được sự lo sợ, họ thét to từ bên kia bờ Hoàng đảo:
- Phi Tinh! Cái cang trương buổi sáng của ngài đâu. Hãy đánh thật mạnh, thật mạnh, con thần mã sẽ phụ lực với ngài.
Nghe những lời đó, Phi Tinh bỗng thấy mình khỏe lại. Chàng vung mạnh thanh gươm và chém trúng vào chả vai đối thủ.
Máu từ trên chả vai Sĩ Uy bắn vọt lên, làm cho chàng cháng váng.
Phi Tinh cả cười:
- Sĩ Uy, mày đã nếm thử thanh gươm của ta rồi đó.
Một sự căm hờn tràn lên cổ chàng tuổi trẻ. Chàng dường nghe văng vẳng lời công chúa Mỹ Liên: “Bạn hãy rán! Bạn đang cầm vận mạng của tổ quốc bạn và cả vận mạng của chúng tôi”. Những lời ấy giúp cho chàng lấy lại can đảm.
Sĩ Uy cầm chặt lấy thanh gươm, nói thầm: “Hỡi thanh Kiền Khôn, mi hãy giúp ta bảo vệ cho chủ mi!” Và chàng đưa một gươm vào đầu quân địch, chém rơi lỗ tai bên trái của Phi Tinh.
- A, Sĩ Uy, mi cũng khá lắm đó!
- Thật vậy sao? Thế thì ngươi sẽ mất luôn tai bên phải. Công chúa Mỹ Liên đang cười ngươi đó.
Nhanh như chớp, Sĩ Uy đưa tiếp một gươm, mang theo lỗ tai bên mặt của địch thủ. Và một gươm nữa, chàng đâm thủng vào sườn con thần mã của Phi Tinh.
- Sĩ Uy, mi đã giết mất con thần mã của ta rồi.
- Ngươi hãy cầm gươm lên, ta sẽ xuống ngựa mà chiến đấu với ngươi.
Phi Tinh vội lấy trong mình một thứ thuốc dấu bôi vào hai vết thương. Lập tức, máu ở hai tai chàng ngưng chảy và vết thương hàn lại như xưa.
Chàng cầm gươm lên, mỉm cười nói với Sĩ Uy:
- Mi thấy không, những vết gươm của mi sẽ vô dụng đối với ta.
Và chàng lại hùng hổ cử gươm chém tới. Trận đánh diễn lại hăng hái hơn làm cho mọi người đứng xa phải hồi hộp. Một lần nữa, Phi Tinh bị một nhát gươm đâm thủng vào bụng. Chàng chỉ đưa tay tẩm thuốc xoa vào vết thương, da bụng chàng lành lại như cũ. Chàng cất tiếng cười ha hả:
- Sĩ Uy, mi hãy quăng gươm đi thôi, nó là một vật vô dụng.
Sĩ Uy tức giận gầm lên như con hổ dữ. Chàng huy động thanh gươm chém vào vai địch thủ. Lần này, thừa lúc Phi Tinh đang lo bôi thuốc vào vết thương, chàng đưa tiếp một gươm vào cổ quân địch. Đầu Phi Tinh bắn tung lên rồi lăn long lóc trên mặt đất.
Liền lúc đó, đoàn quân Mạc Anh mừng rỡ kéo vào Hoàng đảo.
Sĩ Uy cung kính đến nghiêng đầu dưới ngọn cờ tổ quốc, nhận lấy lời khuyến lệ thân mật của nhà vua.
* * * * *
Ngay hôm đó, Mạc Anh hoàng đế kéo quân đến trại Mễ Tây Lan.
Binh Mễ Tây Lan đã rút lui. Nhà vua cử binh đuổi theo, chém rơi đầu tên gian thần Mặc Lệ. Một số tù binh bị bắt, trong ấy có Lỗ Sinh và công chúa Mỹ Liên.
Ngày hôm sau khi lâm triều, Mạc Anh mời Lỗ Sinh và công chúa vào niềm nở nói:
- Trẫm lấy làm mến phục tài khanh. Nay cơn binh lửa đã qua, khanh và công chúa nên ở lại đây chung hưởng thái hòa với Trẫm.
Lỗ Sinh vội cúi đầu:
- Tâu bệ hạ, bổn phận thần đối với bệ hạ và Sĩ Uy đã hết. Người kiếm mã chỉ có một con đường. CON ĐƯỜNG VỀ TỔ QUỐC.
- Thật là cao quý! Vậy trẫm vui lòng trả tự do lại cho hai khanh và cho tất cả những người bạn của khanh đã bị bắt.
Nhà vua truyền lịnh sắm sửa cho Lỗ Sinh và công chúa ba chục cỗ xe chứa đầy gấm vóc, rượu ngon, rồi thân cùng các quan tiễn hai người cùng những tù binh khác lên đường.
Đi được một đỗi xa, Sĩ Uy cầm lấy tay bạn:
- Thôi ta tạm biệt. Mỗi khi cầm đến thanh Kiền Khôn, tôi sẽ nhớ đến bạn và công chúa.
Công chúa đứng lặng, đôi mắt đượm buồn xa xôi.
Tiếng vó ngựa lại trập trùng ra biên giới.

Thẩm Thệ Hà
 
HẾT
Đăng nhập để trả lời
0